Episode 3: <Siêu Cấp Đại chiến> (Vol 3 -> 5)

Chương 23: Rook vs Hugo

Chương 23: Rook vs Hugo

□ Quá khứ - Lucius Holmes

Đây là câu chuyện về quá khứ và hiện tại của tôi.

Tôi sinh ra ở London, Anh Quốc. Gia đình tôi chẳng phải trọc phú, không mang tước vị quý tộc, nhưng cũng chẳng đến mức nghèo hèn. Thế nhưng, gia đình tôi tuyệt đối không hề bình thường.

Cha tôi là giám đốc một văn phòng chuyên xử lý các vụ án bế tắc — một thám tử.

Mẹ tôi là một tội phạm chuyên nhắm vào các tác phẩm nghệ thuật — một siêu trộm.

Tôi là con của một thám tử và một siêu trộm, đó hoàn toàn không phải là trò đùa, mà là sự thật. Cha tôi là một danh thám tử lừng lẫy, chuyên phá giải những vụ án tưởng chừng vô vọng hệt như nhân vật chính trong tiểu thuyết trinh thám, còn mẹ tôi là một nữ siêu trộm hoạt động ngầm trên toàn thế giới như bước ra từ những bộ phim hay tiểu thuyết cổ điển.

Gia tộc của cả hai người đều đã theo nghiệp thám tử và siêu trộm từ vài đời nay.

Tôi nghe nói rằng cái họ Holmes là do cụ cố của cha tôi đổi theo tên của vị danh thám tử nổi tiếng nhất thế giới khi ông bắt đầu hành nghề. Hai con người như nước với lửa ấy đã gặp gỡ ở đâu, kết hôn thế nào, và sinh ra đứa con trai là tôi ra sao—cho đến nay đó vẫn là một bí ẩn không lời giải đáp.

Ngày bé, tôi từng hỏi cha: "Cha không bắt mẹ sao?".

Ông chỉ đáp: "Công việc của thám tử không phải là bắt giữ tội phạm, mà là làm sáng tỏ sự thật cơ mà".

Tôi từng thắc mắc liệu điều đó có đúng hay không. Hơn nữa, mỗi khi trộm được một tác phẩm nghệ thuật, mẹ tôi thường mang trả lại trong vòng một tháng sau khi đã chiêm ngưỡng thỏa thích. Nói đúng hơn, thay vì trả lại cho những kẻ đã sở hữu chúng bằng thủ đoạn bất hợp pháp, bà lại thường đem giao nộp cho cảnh sát. Có vẻ như mục đích của bà không nằm ở tiền bạc mà là tận hưởng cảm giác đánh cắp.

Bà từng nói: "Công việc của siêu trộm là trộm đồ chứ không phải là đem bán".

Thú thật, tôi từng nghĩ siêu trộm chẳng phải là một cái nghề tử tế gì. Cả hai người đều yêu thích và vùi đầu vào công việc của mình nên gia đình ba người chúng tôi rất ít khi tụ họp đông đủ. Có lẽ vì là những bậc phụ huynh luôn phát huy hết tài năng và hoạt động tích cực như vậy, nên cả hai đã nhận ra một điều từ khi tôi còn nhỏ.

— Lucius có một tài năng xuất chúng.

Sức quan sát sắc bén, óc suy luận nhạy bén, trí tưởng tượng phong phú, sự khéo léo, phản xạ thần kinh, và cả ngoại hình. Đó là tài năng của một thám tử, và cũng là tài năng của một siêu trộm. Cha mẹ tôi đều quả quyết rằng tôi đã thừa hưởng cả hai tài năng của họ và bộc lộ chúng ở một mức độ vượt trội hơn hẳn. Và thế là, như đã nói ở trên, hai bậc phụ huynh tận tâm với nghề gia truyền của mình đã suy tính.

— Tài năng này thật đáng tiếc nếu bị bỏ phí.

— Nhất định phải bồi dưỡng tài năng thám tử (siêu trộm) của thằng bé.

— Nhưng cũng không thể phớt lờ mong muốn của người vợ (chồng) yêu dấu được.

Vì vậy, hai người họ đã thống nhất một phương án.

Đó là luân phiên áp dụng chương trình giáo dục đặc biệt cho tôi.

Cha dạy tôi phương pháp quan sát, thuật đọc khẩu hình, ngôn ngữ và phong tục của các quốc gia trên thế giới, cùng tâm lý học con người. Mẹ lại dạy tôi cách vô hiệu hóa cạm bẫy, cách tìm ra điểm mù của con người, và các thủ thuật để mê hoặc cũng như thao túng người khác. Kết hợp với đó là chương trình học kiến thức căn bản và rèn luyện thể chất do cả hai đích thân vạch ra.

Việc tôi được truyền thụ những kỹ năng đó vốn là một điều đã được định đoạt từ khi còn tấm bé. Tuy nhiên, họ chưa từng ép buộc lấy một lời về việc tôi phải trở thành thám tử hay siêu trộm trong tương lai.

Họ bồi dưỡng tài năng cho tôi, nhưng từ thuở ấu thơ, họ đã dặn đi dặn lại nhiều lần rằng tôi phải tự định đoạt xem bản thân sẽ sống như thế nào. Vốn dĩ ngay từ lúc bị nhồi nhét những kỹ năng thế này, lựa chọn tương lai đã bị thu hẹp lại chỉ còn là thám tử hoặc siêu trộm, nhưng chẳng biết là may hay rủi mà tôi không hề cảm thấy phiền muộn vì điều đó. Bây giờ tôi mới có thể bình tĩnh nhìn lại cuộc đời mình, nhưng nếu từ khi bắt đầu nhận thức được mọi chuyện mà đã được giáo dục như vậy thì điều đó sẽ trở thành "bình thường", và nghiễm nhiên trở thành hệ quy chiếu của chính bản thân tôi.

Mặc dù vậy, nhờ có những kiến thức thường thức, xã hội học và "các tiêu chuẩn giá trị được coi là phổ quát" bao gồm trong quá trình giáo dục tài năng đặc biệt, tôi biết rằng tiêu chuẩn của bản thân mình hoàn toàn khác biệt với xã hội. Tôi hiểu rõ rằng hoàn cảnh của bản thân mình tuyệt đối không hề bình thường.

Mặc dù vậy, kết luận cuối cùng mà tôi đạt tới lại là suy nghĩ: "Gia đình mình như vậy là bình thường rồi, khi đối diện với những người có quan điểm giá trị khác biệt thì cứ che đậy sao cho xuôi chuyện là được", chắc hẳn tôi đích thực là con ruột của cha mẹ tôi rồi.

Cứ như thế, tôi đã trải qua nền giáo dục tài năng đặc biệt kéo dài suốt mười năm kể từ khi lên năm tuổi, và hấp thụ gần như toàn bộ tinh hoa kỹ năng mà cha mẹ tôi có. Tôi cũng tự học hỏi thêm, và vào thời điểm này, tổng hợp các năng lực của tôi chắc chắn đã vượt xa cả cha mẹ.

Còn năm năm nữa là tôi sẽ trưởng thành. Đúng lúc tôi đang băn khoăn: "Đến khi đó mình sẽ chọn một tương lai như thế nào đây?", thì một biến cố bất ngờ ập tới.

— Cha mẹ tôi đã tử nạn trong một vụ rơi máy bay.

Tôi nhận được tin báo rằng chiếc máy bay đã gặp nạn khi hai người họ hiếm hoi mới có dịp cùng nhau ra nước ngoài. Cùng với sự đau buồn trước cái chết của cha mẹ, tôi cũng bình tĩnh phân tích: "Hai người họ mà lại bỏ mạng vì chừng đó chuyện sao?".

Không phải tôi muốn trốn tránh hiện thực, mà bởi xét đến năng lực của cha mẹ, tôi luôn tin rằng dù máy bay có rơi thì họ vẫn dư sức tìm cách thoát nạn an toàn. Tuy nhiên, tin tức ngày hôm sau cho biết đội cứu hộ đã vớt được vài đứa trẻ mặc áo phao và đeo dù trôi dạt trên biển.

Tất cả những đứa trẻ đó đều ở trên chuyến bay mà cha mẹ tôi đã tử nạn.

Trong đoạn video phỏng vấn trên bản tin, bọn trẻ kể lại rằng: "Một chú cao lớn và một cô xinh đẹp đã đeo dù cho chúng cháu".

Đến lúc đó, tôi mới chấp nhận sự thật. Có vẻ như bên trong chiếc máy bay đang lao thẳng xuống kia, hai bậc làm cha làm mẹ đó đã đặt cược vào khả năng sống sót của bọn trẻ hơn là việc tự mình thoát thân. Về tôi—đứa con sẽ bị bỏ lại, tôi đã mong họ ưu tiên bảo toàn sinh mạng của chính mình hơn. Thế nhưng, tận sâu trong thâm tâm, tôi cũng trào dâng một niềm tự hào mãnh liệt. Đó là lòng tôn kính dành cho cha mẹ, những người sẵn sàng hi sinh thân mình làm được điều cao cả đó, trào dâng trong lồng ngực tôi.

Dẫu vậy, chẳng hiểu sao nước mắt tôi vẫn không ngừng rơi.

Sau cái chết của cha mẹ, tôi thu xếp xong các công việc cá nhân và thở phào nhẹ nhõm.

Cách thức xử lý các thủ tục liên quan cũng đã được cha mẹ chỉ dạy, nên tôi có thể tiếp tục tiếp quản đất đai, dinh thự và tài sản mà không gặp bất kỳ vướng mắc gì. Nếu chỉ có một mình, tôi có thể sống một cuộc đời vô âu vô lo cho đến lúc chết, nhưng tôi cũng không thể để bản thân nhàn rỗi được.

Đúng vậy, tôi sẽ..., tôi sẽ............?

"A."

Lúc đó, tôi mới bừng tỉnh.

Cuối cùng... tôi cũng nhận ra.

Rằng bản thân tôi hiện tại—chẳng hề có một định hướng tương lai nào cả.

Một kẻ đã tiếp thu toàn bộ tinh hoa từ cha mẹ và được ca tụng là thiên tài như tôi... đến tận lúc này mới ngu ngốc nhận ra sự thật ấy. Tôi đã tuân theo lời dạy của cha mẹ để rèn luyện kỹ năng, được cha mẹ yêu thương, và cảm thấy thoải mái với cuộc sống êm đềm đó... nhưng bản thân tôi chưa một lần tự đưa ra bất kỳ lựa chọn nào.

Tất cả những gì tôi làm là đi theo con đường cha mẹ đã trải sẵn, vượt qua những thử thách mà cha mẹ đặt ra để sống. Thế nên... tôi hoàn toàn chưa từng trải qua hành động tự mình định đoạt cách sống.

Tương lai rồi cũng sẽ đến, nhưng đó là chuyện của "sau này", chứ không phải "hiện tại". Tôi từng mơ hồ đinh ninh rằng mình của tương lai sẽ có thể tự do chọn lựa. Thế nhưng, tôi của hiện tại lại chẳng có lấy một phương hướng nào cả. Một kẻ sống thụ động trong tình yêu thương của cha mẹ như tôi, chẳng hề có một tương lai nào mà bản thân thực sự khao khát cả.

"Mình... nên sống tiếp như thế nào đây?"

Cứ như thể tôi bị quăng ra giữa một vùng hoang mạc trơ trọi một mình.

Có nước.

Có thức ăn.

Có la bàn.

Cũng có cả trí tuệ và năng lực để sống sót.

Nhưng... tôi lại hoàn toàn mờ mịt về đích đến. Dù có cất bước về hướng Đông, Tây, Nam hay Bắc, tôi cũng không biết có gì chờ đợi ở đó. Dù có thứ gì đó, tôi cũng không biết mình cần phải làm gì.

Tôi vô cùng lạc lối.

Lạc lối nhưng lại không thể lựa chọn.

A, thế này thì không được.

Nếu cứ tiếp tục thế này, cuối cùng tôi sẽ... trở thành một kẻ chỉ tồn tại lay lắt qua ngày mà thôi. Tôi bình tĩnh đón nhận sự bế tắc và tự hỏi: "Giờ thì phải làm sao đây".

Tôi quyết định lục lọi phòng riêng của hai người để xem cha mẹ có để lại di thư hay tin nhắn nào không. Dẫu cha mẹ đã qua đời, dường như tôi vẫn nghe thấy một giọng nói từ sâu thẳm nội tâm đang trách móc bản thân vì vẫn mãi dựa dẫm tìm kiếm phương hướng từ họ, nhưng tôi đã phớt lờ nó.

Tôi tìm phòng của mẹ trước.

...Phòng của mẹ được gài những cạm bẫy mà chỉ cần sẩy chân một bước là cả căn phòng sẽ bốc cháy phừng phực để tiêu hủy toàn bộ chứng cứ. Dù tôi có thể gỡ bỏ chúng, nhưng tôi đã nghĩ bâng quơ như thể chuyện của người khác rằng, nếu ngôi nhà này lọt vào tay người ngoài thì đúng là một thảm họa tày đình.

Trong phòng của mẹ chỉ có các loại đồ nghề làm việc. Ở đó không có tác phẩm nghệ thuật nào. Thực ra tôi cũng chẳng nghĩ bà lại cất giấu chúng trong một căn phòng chực chờ bốc cháy thế này. Khi đọc cuốn nhật ký mẹ để lại, có vẻ như hiện tại bà không giữ món đồ ăn cắp nào cả. Nếu mẹ có tác phẩm nghệ thuật nào chưa kịp trả, tôi sẽ phải đích thân đi trả lại chúng, nên thế này cũng bớt việc. Hoặc nếu thật sự là như vậy, liệu tôi có thể cho rằng thật tốt khi tìm được một mục tiêu tiếp theo để làm không nhỉ?

Những thứ khác ngoài đồ nghề làm việc, nếu phải kể đến thì... chỉ có chiếc áo len đan tay còn đang dang dở.

Tiếp theo là phòng của cha.

Phòng này chỉ có ổ khóa bình thường và không có cạm bẫy hay thứ gì đặc biệt. Bình thường thì làm gì có cạm bẫy chứ. Và tôi nhận ra ngay lập tức. Có một vật thể lạ mắt trên chiếc bàn viết của cha. Đó là một thiết bị điện tử có hình dáng như một chiếc Headgear.

"...Đây là máy của <Infinite Dendrogram> sao?"

Dĩ nhiên tôi biết về sự tồn tại của tựa game đó.

Nó nổi tiếng là một tựa game VRMMO kiểu Full-Dive "thực thụ" đang làm mưa làm gió trên toàn cầu. Tôi không có thời gian rảnh rỗi để chơi đùa vì bận bịu huấn luyện và học tập, game gủng thì cũng chỉ chơi cờ vua với cha nên tôi cũng chẳng mảy may có hứng thú.

"Cha đã chơi trò này sao?"

Tôi thắc mắc liệu ông có thời gian rảnh để chơi không, trong khi lúc nào cũng bù đầu với công việc thám tử và việc giáo dục tôi. Tôi tạm gác nó sang một bên và tiếp tục tìm kiếm, thì phát hiện một bức thư nằm trong ngăn kéo bàn của cha. Lúc đầu, tôi cứ tưởng đó là di chúc hay thứ gì đó gửi cho tôi, nhưng đọc lướt qua một chút thì tôi nhận ra đó là bức thư người ta gửi đến cho cha. Tôi định dừng đọc, nhưng lại vô tình nhìn thấy dòng chữ <Infinite Dendrogram> lọt vào tầm mắt, vì tò mò nên tôi tiếp tục đọc. Có vẻ như cha đã nhận được ủy thác từ một người giấu tên về tựa game mang tên <Infinite Dendrogram>.

Nói ngắn gọn thì nội dung của bức thư là "Mong ông điều tra bí mật của tựa game này".

Có ai đó đã nghi ngờ có một âm mưu nào đó ẩn giấu đằng sau tựa game này, và đã trả một số tiền lớn để ủy thác cho cha tôi điều tra. Hơn nữa, khi dọn dẹp bưu phẩm vào mấy ngày sau đó, tôi cũng tìm thấy một bức thư có vẻ như được gửi từ người ủy thác này. Nội dung bức thư là lời chia buồn gửi đến cha tôi, rút lại yêu cầu ủy thác và mong cha tôi cứ giữ lại khoản tiền ứng trước.

Có vẻ như người ủy thác là một nhân vật rất tử tế và ngay thẳng. Dù sao thì, hiện diện trước mắt tôi lúc này là chiếc máy chơi game <Infinite Dendrogram> mà cha để lại. Một tựa game khiến người ta phải cất công ủy thác cho một danh thám tử như cha tôi "điều tra sự thật".

Quả là vô cùng thú vị... và hơn thế nữa, khao khát "được lựa chọn" đã cuộn trào trong tôi. Liệu đây có phải là một con đường mới được mở ra trước mắt một kẻ đã mất đi phương hướng như tôi hay không.

"Khẩu hiệu của tựa game này hình như là..."

— <Infinite Dendrogram> mang đến một thế giới mới và những khả năng của riêng bạn.

...Thật là những lời lẽ đánh trúng tâm lý. Đối với một kẻ đang lạc bước, chắc chắn không có lời lẽ nào cám dỗ hơn thế. Và ngay lúc này đây, kẻ đó... chính là tôi.

"Vậy thì, mình có nên để họ mang đến cho mình không nhỉ."

Một thế giới mới.

"Giá mà họ có thể chỉ ra cho mình dù chỉ một chút."

Khả năng của tôi.

"...Thử xem sao."

Cứ thế, tôi đội chiếc Headgear lên ngay trong phòng làm việc của cha—và bước chân vào thế giới của <Infinite Dendrogram>.

◇◇◇

□ Cổng Tây Thành phố Quyết Đấu Gideon - [Ma Cô] Rook Holmes

[<Motor Slash>]

[VAMOOOOOOOOOOO!!]

Cỗ <Magingear> bằng băng tung ra nhát chém y như đợt giao tranh vừa rồi, chỉ khác là lần này nó dùng tay trái. Để đáp trả, Marilyn sử dụng Skill tấn công vật lý <Tri-Horn Upper>.

— Tiếp theo, hắn rút nhanh khẩu súng hạng nặng ở tay phải, bắn ra lựu đạn.

Babi, <Little Flare>.

"Tuân lệnnhh!"

[....!]

Ma pháp thuộc tính Hỏa cấp thấp mà Babi vừa <Learning> được va chạm thẳng vào viên đạn lựu vừa rời khỏi nòng. Chấn động của vụ nổ đó lập tức phá hỏng nòng súng. Từ nay về sau, đối phương không thể tấn công bằng loại vũ khí đó được nữa.

— Sau đó, hắn dậm chân phải, rồi chém lên một đường bằng lưỡi kiếm bên trái.

"(Liz, di chuyển)"

Tôi không nói thành tiếng, mà nén những rung động khẽ khàng từ cổ họng lại trong khoang miệng. Vì Liz đang bọc chặt lấy cơ thể tôi, em ấy có thể dễ dàng tiếp nhận thông tin thông qua sự rung động truyền qua xương. Điều đó giúp ích rất nhiều. Dù rằng tối ưu nhất vẫn là Babi, người có thể phối hợp chỉ bằng những suy nghĩ xẹt qua trong tâm trí.

[...!]

Tại điểm mù đối thủ không thể nhìn thấy. Liz trượt dọc từ lưng xuống bắp chân rồi đến gót Achilles của tôi, mượn đà bật mạnh xuống mặt đất. Dựa vào lực phản hồi từ cú đập đất, cả cơ thể tôi bật ngửa về phía sau, né được lưỡi kiếm trong gang tấc. Tôi tiếp tục nảy ra đến một vị trí an toàn khỏi tầm truy kích rồi mới chạm đất.

— Hắn có sơ hở, phía sau bên phải, hai giây.

"Marilyn, tấn công."

[VAMOOOOOOOO!!]

[Hừm, phiền phức thật.]

Ngay trước khi cú đột kích của Marilyn trúng đích, cỗ <Magingear> quay ngoắt lại và dùng lưỡi kiếm ở cả hai tay làm khiên chắn. Tuy nhiên, do cự ly lấy đà không đủ nên lượng sát thương hắn gây ra chỉ ở mức nhỏ nhặt.

[Khó nhằn thật đấy. Cứ như thể cậu đang đoán trước chuyển động của tôi vậy... không, là cậu đang đọc thấu chuyển động của tôi phải không.]

Chính xác.

<Magingear> - một cỗ máy hình người, có phạm vi chuyển động dễ đoán hơn nhiều so với cơ thể con người hay sinh vật sống. Nó còn dễ bắt bài hơn cả khi tôi không chiến với Audrey. Kỹ năng "Quan sát động thái" để đọc vị hướng di chuyển của đối thủ này... là do cha hay mẹ đã dạy mình ấy nhỉ.

"Đúng vậy. Anh đâu có thực hiện những trận không chiến siêu thanh như những Superior Job chuyên về tốc độ, cũng chẳng thể tàng hình được."

[Hừ, cậu ăn nói cứ như thể cậu đã từng chạm trán Superior Job rồi vậy.]

Tôi từng đánh với họ rồi đấy. Thậm chí còn thảm bại đến mười lần cơ. Nhưng nhờ có người di chuyển với tốc độ không tưởng trên Trái Đất đó, độ chính xác của kỹ năng "Quan sát động thái" của tôi đã tăng lên đáng kể so với trước kia.

[Nếu cứ tiếp tục thế này tôi thì sẽ bất lợi... sao.]

"Đúng vậy đấy. Các Skill cường hóa mà một High-rank Job [Phi Công Cao Cấp] như anh có lẽ đang sở hữu, kết hợp cùng thông số của <Magingear>, tạo nên một sức mạnh rất đáng gờm. Thế nhưng, đó suy cho cùng cũng chỉ dừng lại ở mức cường hóa cấp độ Demi-Dragon mà thôi."

Nếu chỉ có thế, một Demi-Dragon như Marilyn vẫn dư sức chống cự lại ở một mức độ nhất định. Tận dụng sơ hở đó, Babi—người đã học được vô số Skill thông qua <Drain Learning> từ chuyến đi săn hôm trước—sẽ nhắm thẳng vào đối thủ. Những Skill mà Babi sở hữu hầu hết đều đến từ những con quái vật mà chúng tôi có thể săn được, nhưng số lượng của chúng đã dễ dàng vượt qua con số năm mươi. Nếu chỉ xét riêng về mặt số lượng, em ấy hoàn toàn có thể sánh ngang với chị Marie, một người mang Superior Job.

Có lẽ do đối thủ đang ẩn nấp bên trong <Magingear> nên <Mê hoặc> không có tác dụng, thành ra tôi đành đóng vai trò làm bia đỡ đạn. Thế nhưng, nếu tôi né tránh những đòn tấn công nhắm vào mình như vậy, đối thủ sẽ lại để lộ sơ hở tương ứng. Dù hầu hết các đòn tấn công đều bị né tránh, đối thủ vẫn phải đặt tôi làm mục tiêu ưu tiên hàng đầu.

Bởi vì Babi là <Embryo> của tôi, và Marilyn là quái thú tùy tùng của tôi.

Chỉ cần hạ gục tôi là mọi chuyện kết thúc. Bản thân tôi chẳng khác nào một yếu điểm chí mạng đang phơi bày mồn một. Chính vì thế, tôi không để Liz tham gia tấn công mà chỉ chuyên tâm vào việc hỗ trợ cho các hành động né tránh của mình. Tôi cũng có những quân bài đang giấu kín, nên vẫn phải giữ bí mật với đối phương.

[Nếu cứ tiếp tục thế này, bên tôi sẽ cạn kiệt sức lực trước... sao.]

Xét về thông số đơn lẻ thì đối thủ vượt trội hơn hẳn, nhưng nếu kết hợp kỹ năng "Quan sát động thái" cùng tổng lực của cả nhóm, đây không phải là kẻ mà chúng tôi không thể đánh bại nếu cứ tiếp tục duy trì thế trận này. Nhưng vấn đề là...

[Tuy nhiên... liệu cậu có thể trụ lại trong <La Porte de l’Enfer> mà không bị đóng băng đến bao giờ?]

— Cánh tay trái của tôi từ khuỷu tay trở xuống đã dính <Đông cứng>.

"............"

Không thể nhầm lẫn được, đây chính là đòn tấn công đã đóng băng hàng chục <Master>—những người có lẽ còn lão luyện hơn cả tôi—thành những bức tượng băng tại đây. Hơn thế nữa... Audrey cũng bị đóng băng mất một nửa cơ thể ngay khi vừa được gọi ra, khiến tôi phải lập tức thu hồi cô ấy vào lại Jewel. Phạm vi của <Đông cứng> này đang dần dần bành trướng, như thể muốn báo trước rằng chẳng mấy chốc tôi cũng sẽ có chung số phận trở thành một bức tượng băng.

Nó không lan ra từ từ theo từng giây.

Thay vào đó, cứ cách khoảng vài chục đến hơn một trăm giây, phạm vi đóng băng sẽ bành trướng thêm một lần duy nhất. Đầu tiên là từ cổ tay trở xuống, tiếp theo là đến giữa cẳng tay, và rồi đến khuỷu tay. Phạm vi đóng băng trong mỗi lần đều tương đương nhau, nhưng khoảng cách giữa các lần lại không đồng đều.

Lần <Đông cứng> thứ hai xảy ra sau 39 giây kể từ lần <Đông cứng> đầu tiên, và lần <Đông cứng> thứ ba xảy ra sau 130 giây kể từ lần <Đông cứng> thứ hai.

Ước số chung lớn nhất là 13.

Tên Skill là <La Porte de l’Enfer>, và theo những gì anh Ray kể lại, <Embryo> của đối thủ hình như mang tên Cocytus, vậy con số 13 giây đó chắc hẳn phải có ý nghĩa sâu xa gì.

“Tại sao 13 giây lại có ý nghĩa chứ~~?” Babi hỏi

Đó là vì thế này, Babi. Cocytus trong Thần Khúc của Dante là tầng địa ngục băng giá thấp nhất, nơi những kẻ phản bội bị đày đọa. Ở đó, Judas, tông đồ thứ 13 của Chúa Jesus và cũng là kẻ phản bội tồi tệ nhất trong thế giới Cơ Đốc giáo, đang phải chịu hình phạt. Cũng có thuyết cho rằng nguyên nhân bắt nguồn từ việc hắn đã ngồi ở vị trí thứ 13 trong Bữa Tiệc Ly cuối cùng ngay trước khi phản bội Chúa. Hơn nữa, bản thân con số 13 cũng là một con số xui xẻo trong thế giới Cơ Đốc giáo.

“Hừm, vậy ra đó là một <Embryo> mang điềm gở nhỉ~.”

Ít nhất thì đối với tớ lúc này, nó quả là một điềm gở.

"...Phù."

Nếu cứ tiếp tục thế trận này, khả năng cao là "sớm muộn gì" chúng tôi cũng sẽ thắng. Nhưng... nếu cứ giữ nguyên tình trạng này, tôi sẽ bị đóng băng trước khi thời điểm "sớm muộn gì" đó tới. Nếu vậy, chúng tôi buộc phải lật át chủ bài, nhưng chính <La Porte de l’Enfer> lại là chướng ngại lớn nhất. Nhỡ đâu ngay khoảnh khắc lật bài tẩy... tôi lại bị đóng băng toàn thân giống như các bức tượng ở đây thì sao.

Vậy thì... trước tiên hãy làm sáng tỏ bí mật đó đã.

"(Liz, anh sẽ tập trung suy nghĩ một chút, em hãy chuyên tâm vào việc né tránh và phòng thủ nhé. Chỉ cần đối thủ không nhìn thấy em, mọi chuyện còn lại giao cho em đấy.)"

Thông qua những rung động truyền qua cơ thể, tôi biết Liz đã nhận lời. Ngay sau đó, cơ thể được bọc trong Liz của tôi bật nhảy sang trái rồi sang phải theo chuyển động của cô bé. Tuy có bị rung lắc, nhưng không ảnh hưởng gì đến luồng suy nghĩ.

Bây giờ, hãy suy nghĩ nào.

Trong tầm nhìn quay cuồng chóng mặt, đập vào mắt tôi rõ nhất vẫn là lớp băng màu trắng xanh lạnh lẽo. Đó là những bức tượng băng của các <Master> đã bị đóng băng. Có một điều khiến tôi bận tâm về những bức tượng băng đó.

Đó là khuôn mặt bất động của họ đằng sau lớp băng.

Nhìn vào nét mặt ấy... có vẻ như họ đã bị đóng băng trước cả khi kịp nhận ra mình đang bị tấn công.

Ngay từ lần bộc phát đầu tiên, chúng đã bao trùm toàn thân của họ. Nói cách khác, mức độ <Đông cứng> được chia làm bốn... không, ba loại.

Tôi bị đóng băng từng chút một, và Audrey bị đóng băng một nửa ngay trong một lần. Bị <Đông cứng> tiến triển từ từ.

Các <Master> biến thành tượng băng toàn thân. Bị <Đông cứng> toàn thân ngay lập tức.

Và những đối tượng như Babi hay Marilyn... hoàn toàn không bị <Đông cứng>.

Vậy dựa vào yếu tố cốt lõi nào mà nó nhận diện đối tượng và tự động điều chỉnh uy lực? Nếu không nắm thóp được điều kiện ấy, tôi không thể mạo hiểm tung ra thứ kia, và sớm muộn gì toàn thân tôi cũng sẽ chìm trong băng giá. Chỉ những người mà đối thủ chọn mới được loại trừ, còn lại đều bị đóng băng?

Không đúng. Nếu vậy thì việc Babi, Marilyn và Liz không bị đóng băng là điều vô lý.

Chỉ có con người mới bị đóng băng?

Không đúng. Audrey cũng đã bị đóng băng.

Vậy thì đối thủ có cấp độ hoặc thông số càng cao thì uy lực càng lớn?

Điều đó không thể giải thích được sự chênh lệch giữa hai thực thể ngang hàng là Marilyn và Audrey.

Hoặc là sự thay đổi uy lực mang tính ngẫu nhiên?

Không đúng. Không thể có chuyện ngẫu nhiên ở đây. Nếu đó chỉ là một Skill đóng băng dựa vào may rủi... thì đối phương hoàn toàn không thể dùng nó để phòng thủ các vị trí trọng yếu, càng không thể dùng để đối đầu với số lượng lớn cường giả.

Chắc chắn phải có một tính quy luật và nguyên tắc nào đó.

[OOOOOO!!]

"Ô kìa~."

Cỗ <Magingear> luồn lách qua làn đạn tấn công của Marilyn và Babi, vung cao thanh kiếm bên tay phải và lao sầm sập về phía tôi. A, nó đã rút ngắn cự ly ngay khoảnh khắc tôi bật nhảy. Quả nhiên, nếu không có tôi chỉ thị thì em ấy không thể đọc thấu mọi chuyển động được. Cũng đành chịu thôi. Liz có vẻ định cường hóa độ cứng cho phần ngụy trang thành chiếc áo khoác để chống đỡ, nhưng xét đến ước tính uy lực của đòn tấn công, tư thế phòng thủ của Liz, cùng với lượng HP và END của tôi... tỉ lệ tôi bỏ mạng có lẽ lên tới 7 phần.

Chỉ còn 2 giây nữa là đòn tấn công sẽ trúng đích. Tôi chẳng thể làm được gì nữa. Vậy thì đành dành trọn 2 giây đó để suy nghĩ vậy. Để rủi mà sống sót, tôi còn có thể lật ngược thế cờ.

[M]

Hãy thay đổi hướng suy nghĩ nào.

Tên của <Embryo> và Skill không phải là không có mối liên kết. Giống như <Nemesis> - Nữ thần báo ứng của anh Ray chuyên về phản công, hay <Arc-en-Ciel> - Cầu vồng của chị Marie bắn ra những viên đạn đa sắc vậy.

[-o]

Vậy thì, manh mối chính là cái tên <Embryo> của đối phương.

Tên <Embryo> của cậu ta là Cocytus.

Vốn là "Dòng sông than khóc" trong Thần thoại Hy Lạp.

Hoặc "Địa ngục băng giá" nằm ở tầng chót địa ngục trong tác phẩm Thần Khúc của Dante.

[-t]

Xét theo tình thế hiện tại và tên Skill <La Porte de l’Enfer>, thì hình tượng thứ hai mới là motif chủ đạo. Trong Thần Khúc, đó là tầng địa ngục phán xét tội lỗi nặng nề nhất—"sự phản bội", một chốn ngục tù nơi Ma vương băng giá liên tục nhai nát Judas cùng đám kẻ phản bội. Vậy, ngoài bộ đếm bội số của 13 và năng lực đóng băng, nhỡ đâu nó còn chịu ảnh hưởng sâu sắc từ cái tên đó thì sao?

[-o]

Chẳng hạn như, trừng phạt thích đáng những kẻ đã nhúng chàm vào hành vi phản bội.

Nếu vậy, lý do Audrey, quái thú cưỡi vốn thuộc về [Gardranda], lại là kẻ phải chịu nhiều sát thương nhất trong số chúng tôi cũng... Không đúng. Điều đó không thể giải thích cho hàng tá <Master> bị biến thành tượng băng ngoài kia. Làm gì có chuyện tất cả những kẻ tụ tập ở đây đều là một lũ phản bội rắp tâm đến mức khiến Judas cũng phải tái mặt nhường ngôi được?

[-r ]

Nếu gắn liền với địa ngục, thì đó chính là chỉ số nghiệp chướng. Dù trong bảng thông số của <Infinite Dendrogram> không hề hiển thị loại chỉ số này. Thế nhưng, nhỡ đâu một chỉ số ẩn chuyên đo lường và phản ánh sự tích tụ của những hành vi ác độc—như thường thấy trong các tựa game đời cũ—lại thực sự tồn tại trong <Infinite Dendrogram>, và anh ta đang dùng nó làm hệ quy chiếu thì sao?

Không đúng. Nếu vậy thì sự chênh lệch sát thương vẫn không chính xác.

Tương tự như giả thuyết về sự phản bội, không đời nào tất cả <Master> tập trung ở đây đều tích tụ Karma nhiều đến mức bị đóng băng thành đá chỉ trong nháy mắt.

[S]

Vẫn chưa đủ rõ ràng. Nếu nói đây là địa ngục, thì là địa ngục vì cớ gì, và lấy tiêu chuẩn nào để định đoạt sự phản bội?

Giá mà có một con số nào đó hiển thị rõ ràng để đại diện cho mức độ phản bội thì còn dễ tính........ Khoan đã, một con số hiển thị rõ ràng ư?

[-l]

Tôi biết. Con số đó thực sự tồn tại. Nó vừa hoàn toàn khớp với khái niệm phản bội, lại vừa có thể dùng để xếp hạng thứ tự mạnh yếu của hiệu ứng.

[-a]

Hiểu rồi. Chân tướng Skill của đối thủ chính là thứ này. Nó đang lấy "con số này" làm hệ quy chiếu để quyết định độ mạnh yếu của hiệu ứng.

Babi và Marilyn là 0.

Bản thân tôi lúc nãy cũng dính một chút xíu.

Còn Audrey thì đã tích tụ đến hàng chục sau buổi đi săn ngày hôm qua.

Và, đối với những <Master> lão luyện coi cái Gideon này là đại bản doanh, thì con số đó chắc chắn không chỉ dừng lại ở một hay hai trăm.

[-sh]

Đúng vậy, thứ mà <La Porte de l’Enfer> này đang đếm thực chất chính là—.

2 giây. Chuẩn xác với thời điểm tôi dự tính, đòn <Motor Slash> được phóng ra đã đánh trúng trực diện. Mái tóc bạc của tôi tung lên tán loạn khi cả cơ thể bị hất văng đi, và đâm sầm vào bức tường bao bọc bên ngoài thành phố Gideon.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!