Episode 3: <Siêu Cấp Đại chiến> (Vol 3 -> 5)
Chương 33: <Vua Phá Hoại>
0 Bình luận - Độ dài: 6,731 từ - Cập nhật:
□■【■■■ ■■■■】■■■■■■
[Vua Phá Hoại].
Dưới tư cách là một trong bốn <Siêu Cấp> trực thuộc Vương quốc, anh ta đã độc chiếm vị trí số một không thể lay chuyển trên bảng xếp hạng thảo phạt của Vương quốc suốt hai năm qua, tính theo thời gian trong <Infinite Dendrogram>. Hơn nữa, dẫu danh tính của anh luôn được giấu kín, nhưng những giai thoại về anh lại được lan truyền vô cùng rộng rãi.
Từ trận thảo phạt [Tam Cực Long Gloria] của Vương quốc, sự kiện [Thành Trì Thây Ma] ở vùng biển Nam Hải, sự kiện Kim-un-Kamuy tại Tenchi, cho đến sự bốc hơi của cả một dãy núi trong trận tử chiến với [Địa Thần] tại Caldina... hay vụ rơi <Superior Embryo> Laputa ở Hoàng Hà, những sự tích của anh nhiều không đếm xuể.
Thế nhưng, dù được coi là nhân vật trung tâm trong vô số sự kiện rúng động và liên tục trở thành tâm điểm bàn tán, thông tin về cái tên [Vua Phá Hoại] hay lai lịch của anh lại gần như là một tờ giấy trắng. Những lời đồn đại trên phố của anh mông lung đến mức chẳng ai rõ Avatar của anh có phải là con người hay không. Các thông tin về ngoại hình của anh cũng vô cùng mơ hồ, nào là "màu trắng", "màu đen", "mỗi lần xuất hiện lại mang một nhân dạng khác", hay "mềm mại bông xù". ...Dù xét theo thực tế thì những lời đồn đó cũng chẳng hề sai.
Giữa biển thông tin trôi nổi đó, chỉ có hai điều mang độ chính xác cao.
Thứ nhất, anh sở hữu Superior Job hệ Thợ Phá Dỡ.
[Thợ Phá Dỡ] là một Job chuyên tối đa hóa chỉ số STR, cực kỳ đắc lực trong việc phá hủy chướng ngại vật ở các trận công thành. Tuy nhiên, vì AGI và END lại quá thấp, hệ Job này được đánh giá là không thể đứng ở tiền tuyến.
Vậy, còn [Vua Phá Hoại] thì sao...
◇◆◇
□■ <Thảo Nguyên Jeand>
Khung cảnh ấy tựa như bước ra từ một bộ manga Shounen mấy chục năm về trước.
Ở đó có người đàn ông tung cước đá bay một con quái vật. Nó lập tức văng ngang với tốc độ kinh hồn, va sầm vào những con quái vật khác, khiến tất cả nổ tung thành trăm mảnh. Một con quái vật lao đến vồ lấy người đàn ông từ phía sau. Nhưng chẳng biết từ lúc nào, nắm đấm của anh đã chực sẵn ngay dưới cằm nó. Một cú uppercut từ anh tung ra đã hất văng con quái vật xuyên qua tầng khí quyển, và không hề cường điệu chút nào, con quái ấy thực sự đã hóa thành một vì sao. Cứ thế, chưa đầy một phút, hơn ba trăm con quái vật đã vỡ vụn... không, chính xác là bị "phá hoại".
Tất cả những điều đó đều là tuyệt tác của người đàn ông ấy — của [Vua Phá Hoại].
"...Đùa nhau à."
Kẻ chứng kiến thảm cảnh đó — Franklin phải thốt lên những lời như vậy cũng là điều dễ hiểu. Những con quái vật mà anh đang hạ gục như đám creep trong game Musou kia tuyệt đối không phải là hạng tôm tép. Từng con một đều là quái vật cấp Demi-Dragon mang sức mạnh sánh ngang với High-rank Job hệ chiến đấu. Thậm chí, nếu tính thêm cả sự liều lĩnh vứt bỏ sinh mệnh không chút do dự, chúng chắc chắn còn khó xơi hơn cả cấp Demi-Dragon thông thường.
Thế nhưng chúng thậm chí chẳng thể làm chậm bước tiến của anh.
Chỉ một cú dậm chân lấy đà của người đàn ông đó cũng đủ để nghiền nát các quái vật.
Cánh tay anh vung lên hờ hững cũng làm chúng nổ tung thành trăm mảnh.
Chỉ cần đầu ngón tay của anh lướt qua, quái vật cấp Demi-Dragon liền bỏ mạng tức khắc.
Tựa như những món đồ hàng mã mỏng manh, vô số quái vật đang bị anh "phá hoại".
Giá như thảm cảnh đó là hệ quả của một Skill nào đó của anh... chẳng hạn như Skill "Phá hủy thứ chạm vào", thì hắn vẫn điều này có thể chấp nhận được.
Nhưng, hoàn toàn không có thứ gì như vậy. Cảnh tượng đó diễn ra mà không hề dựa dẫm vào bất kỳ Skill nào. Nó diễn ra đơn giản chỉ vì [Vua Phá Hoại] có "sức mạnh quá mức áp đảo".
"....Hả???"
Franklin bất giác buông một tiếng thở hắt ra đầy kinh ngạc, vượt xa cả sự thán phục. Đó là vì hắn hiểu rõ lý do và ý nghĩa của thảm cảnh trước mắt hơn bất kỳ ai tại đây. Như để minh chứng cho điều đó, mắt phải của Franklin đang phát sáng màu xanh lam. Các High-rank Job và Superior Job đều có tuyệt kỹ và Skill đặc hữu, dĩ nhiên Superior Job [Đại Giáo Sư] của Franklin cũng không ngoại lệ. Một trong những Skill đặc hữu đó là <Wisdom Analysis Eye>. Đây là một Skill giúp lột tả chỉ số, Skill sở hữu, tiềm năng phát triển, trạng thái bất lợi, nguyên liệu rớt ra và nhiều thông tin khác của sinh vật mục tiêu bằng cách liên tục nhìn vào chúng. Cho dù đối phương có sở hữu các Skill loại <Concealment> hay <Camouflage>, chỉ cần nhìn đủ lâu, lớp ngụy trang cũng sẽ bị lột sạch.
Nếu miêu tả bằng hình ảnh, phần văn bản giải thích Skill sẽ từ từ hiện ra giống như màn sương mù đang dần tan đi, còn chỉ số thì sẽ chạy từ 0 với tốc độ khoảng 2000 mỗi giây, rồi dừng lại khi chạm đến con số chính xác của đối thủ. Lấy ví dụ thực tế, ngay cả Marie với [Tuyệt Ảnh] chuyên về khả năng ẩn nấp cũng sẽ bị nhìn thấu toàn bộ chỉ số chỉ trong khoảng mười giây.
Do đó, ngay lúc này, Franklin cũng đang dần nhìn thấy chỉ số và Skill của [Vua Phá Hoại]. Đúng vậy, hắn đã nhìn thấy mất rồi. Cấp độ Job chỉ tính riêng của [Vua Phá Hoại] đã ghi nhận con số 1080, và...
— Chỉ số STR vẫn đang nhảy số không ngừng dù đã vượt mốc mười vạn.
"Cái đéo gì thế?..."
Khả năng nhìn thấu chỉ số của <Wisdom Analysis Eye> sẽ dừng lại khi đạt đến ngưỡng chỉ số thực tế của đối thủ. Nói cách khác, STR của [Vua Phá Hoại] đã dễ dàng vượt qua mốc mười vạn, và vẫn còn đang tiếp tục vươn lên cao hơn nữa. Đó là một khoảng cách khác biệt cả một chữ số so với những chỉ số vất vả lắm mới vượt qua ngưỡng một vạn của các Superior Job dạng chuyên biệt.
Chắc hẳn anh ta không chỉ có chỉ số Job mà còn có cả bổ trợ từ Embryo và trang bị, nhưng thế này thì thật sự không bình thường chút nào. Hơn nữa, <Wisdom Analysis Eye> sẽ hiển thị Skill phát sáng lên nếu đối thủ đang sử dụng nó.
Tuy nhiên, kể từ khi [Vua Phá Hoại] xuất hiện trên chiến trường, chưa có một Skill nào phát sáng.
Đó chính là minh chứng cho thấy [Vua Phá Hoại] chỉ đơn thuần dùng sức mạnh cơ bắp để "phá hoại" vô số quái vật. Mọi hành động tàn phá mà [Vua Phá Hoại] đang làm lúc này... tất cả đều là đòn đánh thường của anh ta, không hề đi kèm Skill.
"...Nếu chỉ tính riêng STR thì có lẽ hắn cũng ngang ngửa [Thú Vương] đấy chứ nhỉ."
Hắn thầm lẩm bẩm như thế khi so sánh với <Master> mạnh nhất mà bản thân biết. Nếu chỉ xét riêng về STR, [Vua Phá Hoại] có lẽ là kẻ mạnh nhất trong số toàn bộ các <Master>.
"Đúng vậy, chỉ riêng STR mà thôi."
Những chỉ số khác của anh không hề cao. Đó không phải vì STR quá vượt trội nên chúng trông có vẻ thấp, mà ngoại trừ STR sáu chữ số và HP năm chữ số, tất cả các chỉ số còn lại của anh đều chỉ lẹt đẹt ở mức bốn chữ số. Đặc biệt là AGI, nó dường như chỉ vừa vặn chạm ngưỡng bốn chữ số. Sự mất cân bằng ở đây là quá rõ ràng.
Đi theo một hướng build thiên về AGI để di chuyển với tốc độ siêu thanh, đi theo hay một hướng build END để cày ải chịu đựng những đòn tấn công liên hoàn. Đối với một người đứng ở tiền tuyến, thiên về một trong hai hướng đó mới là chân lý. Nếu là Superior Job của tiền tuyến, ít nhất một trong hai chỉ số đó cũng phải chạm mốc năm ngàn.
Nhưng [Vua Phá Hoại] thì khác.
[Vua Phá Hoại] sở hữu một kiểu build được gọi là dồn hết vào STR. Nó chỉ tập trung duy nhất vào một điểm là STR và vứt bỏ mọi thứ khác.
Tất nhiên như thế thì sức tấn công của anh sẽ rất khủng khiếp. Có lẽ nhờ cả sự bổ trợ từ <Superior Embryo> và trang bị, anh ta hiện đang phát huy sức mạnh còn quái vật hơn cả quái vật. Nhưng thông thường, một kẻ như vậy sẽ không bao giờ có thể sống sót. Dù là cấp Demi-Dragon, vẫn có không ít những quái vật chuyên về tốc độ sở hữu AGI cao gấp năm lần [Vua Phá Hoại] trở lên. Với kẻ có một kiểu build từ bỏ mọi thứ ngoại trừ STR, việc liên tục hứng chịu đòn tấn công từ những kẻ thiên về tốc độ, việc đơn phương cạn kiệt HP rồi tan biến là lẽ thường tình. Trên thực tế, ngay lúc này, một con quái vật lao đi với tốc độ cận âm đang định cắn đứt cổ họng [Vua Phá Hoại] từ điểm mù, nhưng...
Nó đã bị nghiền nát bởi nắm đấm... được đặt sẵn ngay trước mắt nó tự bao giờ.
"Vô lí vãi cả loằn..."
Những chỉ số hiển thị và thảm cảnh trước mắt tưởng chừng như ăn khớp nhưng lại có sự mâu thuẫn rất lớn. Chắc chắn trong mắt những người không thể nhìn thấu chỉ số như Franklin, [Vua Phá Hoại] chỉ đơn giản là mạnh kinh khủng. Thế nhưng, chỉ riêng Franklin mới có thể hiểu được sự mâu thuẫn đó. Và hắn cũng biết rõ rằng sự mâu thuẫn đó không hề bắt nguồn từ bất kỳ Skill nào. Do đó, hắn lờ mờ nhận ra câu trả lời... nhưng hắn lại không thể nào chấp nhận nổ câu trả lời đó
Bởi vì chỉ có duy nhất một câu trả lời, một câu trả lời vô lý đến cùng cực:
"...Đừng nói là do 'kỹ năng hắn mang từ ngoài đời thực vào' đấy nhé."
◇◇◇
□Thành phố Quyết đấu Gideon - Đại Đấu trường Trung tâm
"Nếu đối thủ nhanh gấp mười lần, thì cứ đoán trước mười nước đi của chúng là được."
"Clgt."
"Nghe đâu là, đoán trước chuyển động của đối thủ, rồi đặt sẵn đòn tấn công vào điểm mà họ chúng không thể thay đổi quỹ đạo... đại loại vậy."
"Ugh... cái quái gì vậy????"
Đại Đấu trường Trung tâm, nơi đáng ra đã diễn ra trận <Siêu Cấp Đại Chiến>- sự kiện tâm điểm của tối nay. Trên sân khấu đó, đang có hai <Master> đang kề vai nhau, cùng theo dõi hình ảnh phát sóng trực tiếp.
Một người là [Siêu Đấu Sĩ] Figaro.
Người còn lại là [Thi Giải Tiên] Tấn Vũ.
Họ là hai người đã chiến đấu trong trận <Siêu Cấp Đại Chiến>, bị nhốt trong kết giới ngưng đọng thời gian bởi mưu đồ của Franklin, và sau khi được giải phóng, giờ đây họ chỉ đang ngồi quan sát trận <Siêu Cấp Đại Chiến> thứ hai trong ngày. Dĩ nhiên, những <Master> khác trong đấu trường, đặc biệt là những người đã nỗ lực giải cứu họ, đều nuôi hy vọng "mong hai người họ sẽ đi tiếp viện cho chiến trường kia".
Thế nhưng, Figaro không có ý định tham gia vào một trận chiến đã khai mào, và Tấn Vũ cũng hoàn toàn chuyển sang chế độ khán giả, hắn chẳng màng đến việc nhúng tay vào.
Đã như vậy thì có nói thế nào cũng vô ích. Đây chính là điểm rắc rối của <Siêu Cấp>... những kẻ đứng trên đỉnh cao của người chơi đồng thời cũng là những kẻ lập dị.
Các <Master> ở gần sân khấu đành miễn cưỡng từ bỏ ý định nhờ vả hai người họ và tiến ra chiến trường. Trong thâm tâm, họ nghĩ rằng "Nếu có chuyện gì xảy ra với đấu trường, chắc chắn hai người họ sẽ hành động" và "Sự an toàn của những Tian trong đấu trường đã được đảm bảo", và đó là sự thật. Dù lúc này hai người họ chỉ đang say sưa tán gẫu mà thôi.
"Cơ mà, anh rành ghê ta."
"Sau khi Shu trở thành [Vua Phá Hoại], tôi từng đấu tập với cậu ấy một lần, và đã nghe cậu ta kể vậy. Tôi hỏi, 'Xét về AGI thì tôi vượt trội hơn hẳn, tại sao cậu lại có thể đỡ được các đòn tấn công của tôi?', và cậu ấy đã trả lời như vậy đấy."
"À, con gấu đó cũng từng chặn được đòn tấn công của tui. ...Nhưng mà, ‘đoán trước mười bước’ thì người bình thường đâu có làm được, đúng không?"
“Với cậu ta thì có vẻ là được đấy. Nghe nói ngày xưa cậu ta từng học qua chút ít về kỹ năng võ thuật."
"Hế, kỹ năng võ thuật ghê thật đấy. Chắc khi nào lên trung học cơ sở tui cũng sẽ chọn học thử xem sao. A, nhưng mà, mấy môn đó hình như chỉ dành cho con trai thôi nhể?"
"Dù không có trong chương trình học, nhưng nếu sống ở một khu vực văn hóa nhất định, tôi nghĩ chỉ cần tìm là sẽ thấy các phòng tập hay võ đường trong thị trấn thôi."
"Biết đâu ở những nơi bí hiểm lại có thứ kỹ năng võ thuật siêu việt nào đó cũng nên. Như ở thế giới này chẳng hạn!"
"À, là Superior Job [Võ Thần] được tìm thấy ở Hoàng Hà nhỉ. Tôi còn nhớ mình đã rất ngạc nhiên khi biết series [Thần] mà tôi cứ tưởng chỉ giới hạn ở các loại vũ khí và ma pháp thuộc tính, hóa ra lại có cả hệ 'tay không'."
"Thật sự luôn, tên đó điên đến mức nào mà có thể clear được cái đống điều kiện đó chứ! Con gấu kia cũng một chín một mười với gã đó! Cả hai đều điên thật!"
"Tôi là bạn của Shu nhưng mà chịu, không cãi nổi luôn."
Dù chỉ mới hơn một giờ trước, họ vẫn còn đang lao vào một trận tử chiến thảm khốc, nhưng giờ đây cả hai lại vừa trò chuyện vừa theo dõi chương trình phát sóng từ <Thảo Nguyên Jeand> cứ như thể những người bạn tâm giao. Dù không phải kiểu suy nghĩ sặc mùi Shounen thời xưa như kiểu "Đã tung hết sức giao đấu một trận thì cả hai chính là chiến hữu", nhưng có lẽ các Ranker của Đấu trường đều chia sẻ chung một kiểu cảm nhận giống nhau. Quả thực, cách họ trò chuyện không khác gì những người bạn bè thân thiết.
"Cơ mà, tên đó... sao lại ăn mặc thế kia, dù anh ta về căn bản vẫn là một con gấu."
"Đó là một trang bị có thể thay đổi hình dạng... Vẻ ngoài thì là [Mascot] cấp Ancient Legendary, nhưng thực chất lại là [Godcloth] cấp Mythical. Kiểu kiểu, thi thoảng vẫn có mấy con trùm kiểu biến hình rồi gào lên “This isn't even my Final Form yet!!!” đúng không? Những trang bị rớt ra từ loại trùm đó đôi khi lại mang đặc tính hiếm gặp như vậy."
"...Tui chưa từng gặp con trùm nào rập khuôn như Ma Vương trong mấy game cổ điển như thế đâu."
“Thế á? Cậu có tỉ lệ 1% gặp trong mấy màn Boss Rush ở phần sau của <Mê cung Bia Mộ> đó!”
“Khoan, anh xuống dưới đó hơn 100 lần rồi á???”
"Chuyện bình thường mà. Nhân tiện thì là 214 lần. Mà như thế vẫn chưa thấm tháp vào đâu so với thời gian tôi cắm cọc ở đó."
"Nhiều quá đấy. Bảo sao nào mà anh lại có cả một đống trang bị đa dạng phong phú đến phát khiếp như vậy."
"Riêng số lượng Túi đồ để chứa trang bị thôi cũng đủ làm tôi đau đầu rồi. Mà thôi bỏ qua chuyện đó, trang bị có thể thay đổi hình dạng khá thú vị, nhưng tính năng của chúng lại quá kỳ quặc. Món đồ của Shu thì có vẻ đã được tinh chỉnh lại vì là Vũ khí Phần thưởng của <UBM>."
"Hô?"
"Vì ngay từ lúc còn ở dạng [Mascot], nó đã giống như một trang bị chuyên về khả năng ẩn nấp... nên Skill của hình dáng thật sự có lẽ cũng là ẩn nấp. Dựa vào cách mà cậu ta xuất hiện bất thình lình trên chiến trường... tôi đoán nó có gắn kèm Skill 'xóa bỏ khí tức và hình dáng cho đến khi bản thân bước vào trận chiến'. Dù có vẻ như vẫn còn những điều kiện sử dụng khác."
"...Với sức tấn công cỡ đó mà còn chơi mấy trò cắn lén nữa thì khác nào game rác đâu?"
"Tôi nghĩ tuyệt chiêu tối thượng của cậu cũng tương tự thôi."
"Geahahahahaha! Lần này tui cũng hết cãi nổi luôn!"
Phải, cách họ trò chuyện cứ như hai người bạn, và nội dung câu chuyện thì hầu như mang đậm chất game thủ. Thế nhưng, trong mắt những khán giả đang đứng dõi theo từ xa, hai vị <Siêu Cấp> kia lại trông như đang bàn bạc biện pháp đối phó với thảm họa đang giáng xuống Gideon. Vì lẽ đó, khán giả tại Đại Đấu trường Trung tâm lúc này phân thành hai nửa: một nửa vừa theo dõi diễn biến trực tiếp trong sự căng thẳng và phấn khích, nửa còn lại thì đang hướng ánh mắt về hai người họ với tâm trạng như đang cầu nguyện. Khổ nỗi, phần lớn nội dung cuộc trò chuyện của hai vị cứu tinh đang được mọi người gửi gắm niềm tin này lại chỉ toàn là những chuyện phiếm trên trời dưới biển.
"Cơ mà này."
"Chuyện gì vậy."
Nhưng...
"Cái tên mặc áo blouse trắng chết tiệt đó, định đến khi nào mới cho “thứ ở dưới” hành động đây."
"Có lẽ đó là một con quái vật tự sát chiến lược, nên chắc là phải đợi sau khi cái Kế hoạch C gì đó của hắn thất bại. Dù tôi nghĩ thời điểm đó cũng không còn xa nữa đâu."
— Những câu chuyện phiếm đó không phải là tất cả.
"Vậy, tui sẽ dùng tuyệt chiêu tối thượng để giải quyết “thứ dưới đó”. Còn Figaro thì sao."
"Nếu một trong hai kẻ “Tối Cường” trên khán đài bắt đầu có hành động thù địch, tôi sẽ ngăn lại. Tôi cũng bận tâm đến chuyện 'ở dưới', nhưng tiếc là tôi chỉ quen hoạt động đơn độc thôi."
"Geha, bên đó mới là rắc rối thực sự đấy!"
"Nhưng mà, chẳng phải nghe rất thú vị sao?"
"Chuẩn."
Vừa dõi theo đồng loại [Vua Phá Hoại] đang náo loạn trên sóng truyền hình trực tiếp, cả hai vị <Siêu Cấp> là [Siêu Đấu Sĩ] và [Thi Giải Tiên] cũng đang âm thầm mài nanh vuốt của mình.
◆◆◆
■Hàng ghế khán giả của Đại Đấu trường Trung tâm - Vị khán giả với con thú nhỏ trên đùi
Vừa theo dõi hình ảnh phát sóng trực tiếp, tôi vừa nhận ra một điều.
Điều đó không bắt nguồn từ diễn biến trên màn hình, mà từ kẻ đang xem nó... Behemoth yêu dấu trên đùi tôi.
"Cô bé" đang rất vui sướng.
Con tim cô bé đang nhảy múa.
Đó là vời vì bóng dáng của người đàn ông đang thỏa sức vẫy vùng ở đầu kia màn ảnh. Có lẽ đó chính là kẻ ẩn bên trong chú gấu làm trò mà "cô bé" rất ưng ý. Tuy nhiên, dẫu có là một kẻ làm trò hề... thì vẫn có những đánh giá buộc phải công nhận.
Hắn rất mạnh.
Tên đó thực sự rất mạnh. Hắn cũng sử dụng những chiêu trò lặt vặt. Nhưng thứ chủ yếu không phải là mánh khóe, mà hoàn toàn dựa vào sức mạnh. Điều đó quá tuyệt. Nó vang vọng đến tận tâm can tôi. Tôi muốn thử bị hắn đánh, và cũng muốn nghiền nát hắn! Nếu phải chiến đấu, tôi thà chọn tên đó còn hơn là đám người trên sân khấu kia. Chỉ là, lý do mà "cô bé" vui sướng có lẽ hơi khác một chút.
—Anh ta cứ như một người hùng vậy.
Tâm tư đó đang truyền từ cô bé sang tôi. Nhìn kìa, hắn chỉ dùng một cú đá để đánh tan vô số quái vật đang lao đến! Dù bị hàng tá những con quái vật gớm ghiếc tấn công, hắn vẫn không lùi một bước, và hạ gục chúng chỉ bằng một đòn duy nhất.
...Đúng, đúng vậy, hắn là một người hùng. Suy cho cùng, đối thủ của hắn cũng là những kẻ rất hợp với vai ác nhân. Mặc dù tôi sẽ không gọi chúng là khó coi đâu.
— Này.
Vâng, có chuyện gì vậy.
— Giữa Nữ Hoàng Quái Thú và Người hùng... ai sẽ mạnh hơn nhỉ?
...Xem nào.
"Lần tới, chúng ta thử xem sao nhé."
Cứ để đến khi chúng ta hoàn thành xong công việc của mình vậy.
"Dù sao thì, thật tốt khi chúng ta đã đến đây."
Vì sự xuất hiện của một con mồi hội tụ đủ kỳ vọng của cả tôi và cô bé... Đây thực sự là một điều vô cùng đáng mừng.
◇◆◇
□■Hàng ghế khán giả của Đại Đấu trường Trung tâm
Giữa tình cảnh tuyệt vọng, một niềm hy vọng đã xuất hiện.
Cái tên đó là, [Vua Phá Hoại].
Người đàn ông mang nhiều bí ẩn nhất trong Tam Đầu Lĩnh của Vương Quốc Altar nay đã chạy đến giữa cơn nguy khốn của thành phố này. Gideon tưởng chừng đã tàn đời trước năm vạn quái vật, nay lại được một tia sáng hy vọng chiếu rọi. Chính vì vậy, tất cả mọi người đều nín thở theo dõi sát sao diễn biến trực tiếp. Hoặc là đang hướng ánh mắt về hai vị <Siêu Cấp> còn lại trên sân khấu và thầm cầu nguyện. Chỉ có hai ngoại lệ duy nhất. Một người là người phụ nữ đang đặt con thú nhỏ trên đùi.
Người còn lại là...
"<Magic Range Extension>...
<Magic Power Expansion>...
<Magic Area Specification Expansion>...
<Magic Concealment>..."
Một người đàn ông mang phong cách Ả Rập, quấn khăn turban và vận bộ trang phục rộng rãi che kín làn da — đang không ngừng lẩm bẩm trong khi cúi gằm mặt xuống đất.
"Bơm MP vào mỗi Skill mở rộng ma pháp... được rồi, mỗi cái năm mươi vạn vậy."
Anh lẩm bẩm những lời mà đối với những người không hiểu ý nghĩa thì nghe như những câu nói mớ, còn đối với những người hiểu ý nghĩa thì lại giống như những lời hoang tưởng.
"— <Mud Clap>."
Khoảnh khắc anh lầm bầm từ cuối cùng, Đại Đấu trường Trung tâm rung chuyển. Khán giả đã trở nên xôn xao, nhưng những chấn động đó cũng lập tức lắng xuống. Bọn họ tự nhủ rằng chắc hẳn xung kích từ trận chiến bên ngoài thành phố đã dội đến tận đây. Mặc dù sự thật là tâm chấn đó lại nằm ngay bên dưới Đại Đấu trường Trung tâm này.
"Mình đã thử nén một lượng ngang bằng với lượng mà cô bé đó đã dùng... nhưng có vẻ hơi nhiều. Đáng ra một phần ba là đủ rồi."
Người đàn ông mang phong cách Ả Rập nói rồi thở dài.
"Ồ, sao vậy cậu thanh niên! Nãy giờ cứ cúi gằm mặt suốt thôi!"
Một vị khán giả trung niên ngồi cạnh đã cất tiếng gọi anh khi thấy vẻ mặt sầu não đó. Người đàn ông mang phong cách Ả Rập ngẩng đầu lên lại với vẻ mặt lúng túng,
"À, vâng. Dưới chân có 'con bọ' nên tôi cứ thấy vướng víu mãi."
Anh đáp lời.
"Hahaha! Trong tình cảnh này mà còn bận tâm đến sâu bọ thì không biết là cậu yếu bóng vía hay to gan nữa đây, cậu thanh niên! Mà! Giờ chúng ta cũng chẳng làm được gì sất! Chỉ đành giao phó cho [Vua Phá Hoại] cùng với hai vị <Siêu Cấp> kia và cổ vũ họ thôi!"
"Ahaha, đúng vậy. Cứ giao phó phần còn lại cho họ vậy."
Người đàn ông mang phong cách Ả Rập cười đáp lại, rồi quyết định cùng với vị khán giả trung niên ngồi theo dõi tiếp sóng trực tiếp.
Dưới chân họ, sâu ba ngàn mét dưới lòng đất — là một con giun khổng lồ đang bị trói chặt bởi ma pháp trói buộc hệ thổ mạnh mẽ đến mức dị thường, hoàn toàn không thể cử động.
Ngay cả với năng lực lặn ngầm dưới lòng đất ở trình độ cao, con giun khổng lồ ấy cũng chẳng thể nhúc nhích nổi dù chỉ một mảy may. Bộ dạng của nó trông cứ như bị nhét vào một cỗ quan tài vừa khít với cơ thể. Đó chính là quân cờ mà Franklin gọi là "Bích"... nó đã bị khóa chặt đến mức bất động như vậy, và hai phút sau, nó đã bị tuyệt chiêu tối thượng của Tấn Vũ móc lõi ra rồi mất mạng.
◇◆◇◆
□■ <Thảo Nguyên Jeand>
Nhờ cuộc thanh trừng một chiều của [Vua Phá Hoại], thêm một ngàn con quái vật nữa đã bị tiêu diệt. Hơn nữa, nhờ những chiến công của [Vua Phá Hoại], hơn mười <Master> đã kịp chấn chỉnh đội hình và đang tiến hành đánh chặn những con quái vật lọt lưới khỏi màn tàn sát của [Vua Phá Hoại]. Thêm vào đó, từ cửa Tây, những <Master> từng bị nhốt trong Đại Đấu trường Trung tâm cũng đang lũ lượt kéo đến. Mục đích câu giờ đã đạt được, tình thế đã nghiêng về phía các <Master> của Vương quốc đang ra sức bảo vệ Gideon.
Nhưng, nụ cười trên môi Franklin lại càng thêm phần sâu cay.
"Ta đã đọc sạch Skill và chỉ số của [Vua Phá Hoại] rồi. Đúng là không hết ngỡ ngàng được nhỉ."
Chỉ số và kỹ năng chiến đấu của [Vua Phá Hoại] thực sự rất đáng kinh ngạc. Một đòn đánh bằng nắm đấm của anh ta cũng tương đương với tuyệt chiêu tối thượng của <High-rank Embryo>, hơn thế nữa, nó lại được tung ra bằng những kỹ năng võ thuật điêu luyện, quả thực vô cùng đáng sợ. Chưa hết, Skill đặc hữu của [Vua Phá Hoại] mà <Wisdom Analysis Eye> đã đọc được cũng là một mối đe dọa.
<Destroy Order>.
Đó là Skill "Cho phép phá hủy những mục tiêu Không Thể Phá Hủy miễn là độ bền của chúng thấp hơn sức tấn công của bản thân".
Mô tả của Skill đó chỉ có vậy.
Nhưng Franklin đã ngầm suy đoán rằng, có lẽ đó là một Skill "Cho phép sử dụng đòn tấn công vật lý để phá hủy những mục tiêu miễn nhiễm với đòn tấn công vật lý như [Slime] hay [Spirit]". Khi [King Size Oxygen Slime] – con quái vật sở hữu <Physical Attack Immunity> vừa tung đòn tấn công lúc nãy – bị phá hủy chỉ bằng một đòn, hắn đã xác nhận được tên Skill phát sáng thông qua <Wisdom Analysis Eye>. Xét đến sức tấn công phá vỡ mọi quy chuẩn của [Vua Phá Hoại], cũng có thể nói <Destroy Order> là một Skill vô hiệu hóa mọi Skill <Destruction Nullification>.
"Tuy ta thật sự rất bất ngờ... nhưng ngươi cũng không phải là vấn đề, [Vua Phá Hoại]."
Cho dù sở hữu sức mạnh kinh ngạc đến nhường nào, thì sức mạnh của [Vua Phá Hoại] cũng chỉ là sức mạnh cá nhân. Anh cũng cùng một giuộc với hai vị <Siêu Cấp> mà Franklin dù cảnh giác nhưng vẫn phán đoán là không có vấn đề gì, đó rốt cuộc chỉ là một thứ sức mạnh có thể đối phó được mà thôi.
Kể cả khi những <Master> khác bắt đầu tập hợp lại thì cũng chẳng sao cả.
Pandemonium cũng sắp sửa tuôn ra toàn bộ năm vạn con quái vật, tiếp nối năm ngàn con tiên phong lúc trước. Năm vạn con quái vật đó dù cũng thuộc dòng "Suicide", nhưng lại là một phiên bản khác so với năm ngàn con được cử đi làm tiên phong. Tuy có khoảng ba phần mười là những quái vật sở hữu sức mạnh cấp Pure Dragon, nhưng không chỉ có thế. Một điểm cải tiến là khi tuôn ra và bỏ lại chúng từ Pandemonium, hắn có thể khắc thêm những chỉ thị đơn giản vào tâm trí chúng. Việc thả năm ngàn con quái vật phiên bản cũ làm tiên phong là một cú lừa để khiến đối phương nghĩ rằng dòng "Suicide" chỉ đơn thuần biết tiến lên phía trước.
Chỉ thị lần này rất đơn giản.
“Sau khi giải phóng toàn bộ dòng "Suicide" từ Pandemonium, hãy tản ra và xâm lăng Gideon”
Chỉ có vậy thôi.
Nhưng nói cách khác, điều này đồng nghĩa với việc "năm vạn con quái vật sẽ đồng loạt tấn công Gideon, và mỗi con sẽ di chuyển theo một hướng khác nhau".
Nếu tung ra từng đợt một thì chúng vẫn còn có thể bị đối phó được. Nếu chúng di chuyển thành một khối thống nhất, thì với tình trạng vô số <Master> đang hội tụ như hiện tại, biết đâu bọn họ vẫn xoay xở được. Thế nhưng, nếu năm vạn con quái vật đồng loạt phân tán, lao đến như vũ bão, thì phe yếu thế hơn về số lượng sẽ không có cách nào chống đỡ nổi.
Cho dù có [Vua Phá Hoại] với chỉ số STR khác biệt một trời một vực, hay có cả viện binh lên đến ngàn <Master>, thì chắc chắn vẫn sẽ có một tỷ lệ quái vật nhất định lọt được vào Gideon. Nhờ vậy, điều kiện chiến thắng sẽ được hoàn thành. Và ngay lúc này, con quái vật cuối cùng đã được tuôn ra khỏi Pandemonium.
"Tốt rồi, thế là cuộc tiến quân đã bắt đầu—"
Khoảnh khắc hắn định thốt lên lời đó, thế giới trước mắt Franklin bỗng nhiên biến đổi.
Mặt đất bị cày xới, những khối đất vụn vỡ thành bụi cát che khuất cả bầu trời.
Những âm thanh đinh tai nhức óc tưởng chừng như có thể xé toạc cả màng nhĩ lẫn cơ thể bùng nổ liên tiếp.
Mùi thuốc súng và máu tanh xộc thẳng vào khoang mũi.
Cùng với đó là tiếng gào thét thảm thiết của vô số quái vật.
Franklin thảng thốt nhận ra những con quái vật mà mình vừa định tung ra đang bị càn quét sạch sẽ chỉ trong chớp mắt.
"Pháo kích!? Rốt cuộc là chuyện quái gì...!!"
Và rồi Franklin chợt nhớ ra. Về vị <Siêu Cấp> đầy bí ẩn, [Vua Phá Hoại]. Có hai thông tin với độ chính xác rất cao liên quan đến anh. Một là, việc anh sở hữu Superior Job hệ Thợ Phá Dỡ.
Và điều còn lại là...
"'Chiến hạm'...!!"
Chuỗi âm thanh nổ đinh tai nhức óc bất chợt ngừng bặt, sau đó, một cơn gió quất ngang qua chiến trường. Sau khi tấm màn khói bụi bị thổi bạt đi, trả lại cho khung cảnh một tầm nhìn quang đãng, nhưng khung cảnh ấy tuyệt nhiên không còn bóng dáng của bất kỳ con "Suicide" nào còn nguyên vẹn.
Và rồi, ở phía bên kia thảm cảnh, một thứ gì đó... đang lù lù hiện ra.
Nó đã ở đó từ lúc nào chẳng hay. Thứ đó — thứ đã ẩn mình hoàn hảo nhờ <Optical Camouflage> hệt như Pandemonium của Franklin... giờ đây đã trút bỏ lớp ngụy trang.
Đó là một hình bóng khổng lồ, cao sừng sững vượt cả tường thành Gideon.
Đó là một thứ vũ khí.
Đó là một phương tiện di chuyển.
Đó là — một "chiến hạm trên cạn" đang giẫm nát mặt đất bằng những dải xích xe tăng khổng lồ. Giống như để chứng minh rằng thông tin với độ chính xác cao thứ hai — Embryo của [Vua Phá Hoại] là một "chiến hạm" — chính là sự thật.
[— <Twin Quintuple Cannon>, Set Fire Bomb... Barrage.]
Chiến hạm trên cạn — <Superior Embryo> Baldr — của [Vua Phá Hoại] phát ra những âm thanh máy móc, rồi một lần nữa nã pháo từ hai tháp pháo năm nòng ở hai bên mạn sườn nhắm vào những con quái vật còn sống sót. Vô số quái vật đã bị biến thành ngọn đuốc sống, hay bị thổi bay thành tro tàn khi trúng trực tiếp những quả đạn gây cháy gieo rắc nhiên liệu giữa không trung và bùng cháy dữ dội ngay lúc chạm đất.
[— <Stardust Genocider>.]
Nó không chỉ có pháo kích. Chiến hạm trên cạn với hình dáng không rõ là xe tăng, tàu thủy, hay một món đồ chơi phóng to của bé trai ấy đã mở bung một phần boong tàu, để lộ vô số ống phóng. Khoảnh khắc ánh lửa đồng loạt lóe lên từ những ống phóng đó, những quả đạn bay vút lên, kéo theo đuôi khói dài. Quả đạn truy đuổi quái vật như mãnh thú vồ mồi, chạm vào, phát nổ và biến chúng thành cát bụi.
[— <Bloody Laser Storm>.]
Những mảng giáp trượt đi, làm lộ ra các ụ súng tự động. Chúng xoay chuyển hoàn toàn độc lập, đồng loạt phóng ra những tia laser đỏ thẫm, cắt gọt những con quái vật trong tầm bắn thành từng mảnh vụn chỉ trong nháy mắt.
Áp đảo. Đó là một sức mạnh tàn sát áp đảo.
Mọi vũ khí giải phóng từ Baldr đều là những trang bị hủy diệt diện rộng, được thiết kế chuyên biệt cho tình huống một chọi số đông. Những con quái vật cải tạo của Franklin lẽ ra phải là mối đe dọa, phải là biểu tượng của sự kinh hoàng, thế mà chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi, số lượng bị tàn sát đã lên đến hơn vạn.
"Thằng... đó... là dạng 'Hủy diệt diện rộng' sao!?????"
Đây là lần đầu tiên trong ngày, Franklin tức giận đến mức phải lớn tiếng quát tháo.
Cũng phải thôi. Bởi vì, kẻ đang đứng trước mặt hắn chính là thiên địch của Franklin.
Pandemonium của Franklin là dạng khống chế diện rộng, sử dụng hàng ngàn hàng vạn binh lính để hạ gục căn cứ mục tiêu.
Ngược lại, Baldr của [Vua Phá Hoại] lại là dạng hủy diệt diện rộng, là dạng "một mình tàn sát hàng ngàn hàng vạn kẻ địch".
Embryo cũng có sự tương khắc lẫn nhau. Giống như cách đây vài phút, Franklin đã đinh ninh rằng hắn có thể giành chiến thắng trước sức mạnh cá nhân của Figaro và Tấn Vũ "nếu có những điều kiện này".
Lúc này, Franklin tin chắc rằng hắn không thể thắng được [Vua Phá Hoại].
Một vạn quái thú đã ngã xuống, và những đòn tấn công không hề ngừng lại tiếp tục đoạt mạng thêm một vạn nữa. Những quái vật còn lại đang bắt đầu phân tán theo chỉ thị, nhưng với ngần ấy hỏa lực thì việc bị tiêu diệt sạch sẽ chỉ còn là vấn đề thời gian.
Dưới cái tên [Vua Phá Hoại], tất cả rồi sẽ bị hủy diệt đến tận cùng.
Chiến lực mạnh nhất Vương quốc, [Vua Phá Hoại].
Đó là một <Master> sở hữu sức mạnh lớn nhất, và một Embryo sở hữu hỏa lực khổng lồ nhất. Chắc chắn anh sẽ không bao giờ lùi bước trước một kẻ thù chỉ biết dựa dẫm vào số lượng hay thứ sức mạnh nửa vời.
"....Đến đây là kết thúc rồi sao."
Franklin nhận ra rằng việc hoàn thành Kế hoạch C là điều bất khả thi.
Cùng lúc đó, một nghi vấn nảy sinh.
"Nhưng... tại sao hắn lại không nã pháo thẳng vào Pandemonium này?"
Với hỏa lực và tầm bắn đó, nếu muốn, hẳn anh đã có thể tiêu diệt Pandemonium ngay lập tức. Franklin suy ngẫm về lý do anh không làm thế, và ngay lập tức chợt hiểu ra.
Đó là vì Đệ Nhị Công chúa.
Đúng vậy, Pandemonium hiện tại không chỉ có Franklin, mà còn có cả Đệ Nhị Công chúa mà hắn đã bắt cóc. Tầm công phá của chiến hạm đó không thể nào tinh tế đến mức chừa lại mỗi con tin giữa đống mục tiêu chi chít. Do vậy, Embryo của [Vua Phá Hoại] mới không nã pháo—Franklin hiểu điều đó, và... lại vấp phải một thắc mắc tiếp theo.
"Tại sao hắn lại không lôi Embryo đó ra ngay từ đầu?"
Kể cả khi phải đối đầu với năm ngàn con đầu tiên, chỉ cần sử dụng chiến hạm đó, mọi thứ sẽ kết thúc trong nháy mắt. Thế mà, anh lại cất công tuyên bố "Ta sẽ phá hủy toàn bộ quái vật của ngươi" để khiêu khích Franklin, rồi tả xung hữu đột giữa bầy quái vật chỉ để phô trương sức mạnh của mình, tốn biết bao nhiêu là thời gian.
Và rồi, anh đợi đến tận lúc năm vạn con quái vật chuẩn bị ồ ạt tiến công mới bắt đầu dội pháo bằng chiến hạm.
Thật quá đỗi phi lý.
Và đó chính là do—
"Hắn... còn có mục đích nào khác...!"
Khoảnh khắc hắn nói lên mối hoài nghi của mình, một "cái bóng màu bạc" lướt qua góc khuất tầm nhìn của Franklin. Nhanh hơn cả việc hắn kịp xác định đó là thứ gì, tiếng móng guốc chạm đất vang lên, và "cái bóng màu bạc" đã đáp xuống ngay phía sau lưng Franklin... ngay trên đỉnh đầu của Pandemonium.
"..."
Đối diện với sự hiện diện đột ngột phía sau lưng, Franklin không hề để lộ bộ dạng cuống cuồng mà quay lại. Một phần lớn cũng là nhờ Franklin có <Life Link> — một Skill giúp hắn chuyển sát thương sang quái vật dưới trướng. [DGF] hay [KOS] đều đã bị đánh bại, đám quái vật được triển khai cũng chẳng còn mống nào, nhưng dù sao vẫn còn đó một Pandemonium.
Franklin tin chắc rằng với Pandemonium - một quái vật khổng lồ như thế này - thì dẫu có trúng đòn tấn công của kẻ đứng sau lưng (không nói đến [Vua Phá Hoại]), hắn cũng sẽ không dễ dàng bỏ mạng. Giữ vững thái độ điềm tĩnh ấy, Franklin chậm rãi quay người lại.
"Chà, cậu đúng là rất thích xen vào chuyện của người khác nhỉ... cậu Ray."
"Vì ta... vẫn còn vài việc cần giải quyết mà."
Đứng ở đó chính là người mà Franklin đã lường trước — Ray Starling.
0 Bình luận