Episode 3: <Siêu Cấp Đại chiến> (Vol 3 -> 5)
Chương 21: Yuri Gautier
0 Bình luận - Độ dài: 5,412 từ - Cập nhật:
□■Yuri Gautier
Đây là câu chuyện về quá khứ và hiện tại của tôi, Yuri Gautier.
Tôi sinh ra trong một gia đình thuộc tầng lớp thượng lưu ở miền nam nước Pháp. Cha tôi là một nhà tư bản đã tự tay gây dựng nên khối tài sản khổng lồ chỉ trong một thế hệ. Mẹ tôi từng là một nữ diễn viên kịch sân khấu, và ngay cả dưới góc nhìn của một đứa con như tôi, bà cũng rất đỗi dịu dàng và xinh đẹp. Cùng một người chị gái đáng tự hào, vẹn toàn tài sắc, luôn dành sự ấm áp cho đứa em cách biệt nhiều tuổi như tôi. Đó là gia đình tôi, một mái ấm mà trong mắt đại đa số người ngoài, hẳn là một chốn vô cùng đáng ngưỡng mộ.
Tuy nhiên, từ góc nhìn của người trong cuộc, tôi lại thấy một bức tranh hoàn toàn khác.
Cha tôi tuy có tài kinh doanh nhưng lại tham lam, ngạo mạn và đối xử hết sức hà khắc với mẹ. Mẹ cắn răng chịu đựng người chồng như vậy, đồng thời cố gắng không để lộ vẻ đau khổ trước mặt các con. Chị gái trước mặt tôi cũng luôn dịu dàng, nhưng dường như chị luôn giấu giếm một nỗi niềm phiền não nào đó.
Tôi vẫn còn nhớ.
Thỉnh thoảng, mẹ lại dẫn tôi đến nhà hát nơi bà từng tỏa sáng trước khi kết hôn để xem kịch. Ánh mắt của mẹ khi xem vở diễn trên sân khấu không hẳn là thích thú hay hoài niệm quá khứ... mà có vẻ như bà đang hối hận về một điều gì đó.
Tôi vẫn còn nhớ.
Cái bóng lưng của chị gái giam mình trong phòng, trăn trở về tương lai. Cuộc sống của tôi chẳng có chút gì bất tiện. Mẹ và chị thì khỏi phải bàn, ngay cả cha cũng rất đỗi dịu dàng với tôi.
Đối với tôi, thế giới này thật êm đềm.
Thế nhưng, thế giới bao quanh những người khác... mẹ và chị gái tôi, dường như đang dần mục nát. Chuỗi ngày ấy kéo dài được vài năm kể từ khi tôi bắt đầu nhận thức được mọi thứ... rồi cha mẹ tôi ly hôn.
Lý do là vì sự biến mất của chị gái tôi.
Nghe nói chị đã để lại một bức thư tay với những lời từ biệt đứt đoạn. Dù chưa từng đọc qua bức thư ấy, nhưng tôi biết rõ chị đã tự nguyện rời khỏi nhà chứ không hề bị cuốn vào rắc rối nào cả. Vốn đã biết trước lý do, nên dẫu có buồn bã, tôi cũng chẳng hề kinh ngạc.
Cho đến vài năm trước, chị gái tôi vẫn học mỹ thuật từ ông ngoại. Mọi chuyện bắt đầu từ khi Dylan... chú kỳ nhông cảnh mà chị nuôi qua đời. Ông ngoại đã tự tay tạc một bức tượng thạch cao hệt như Dylan để xoa dịu nỗi buồn của chúng tôi, và đó chính là cơ duyên. Dù ông không xuất sắc đến mức được người đời tôn xưng là nghệ sĩ, nhưng chị tôi lại rất trân quý bức tượng động vật làm bằng thạch cao ấy. Thế là, dưới sự chỉ dạy của ông, chị tự mình nặn những bức tượng thạch cao. Kể cả sau khi ông mất, chị vẫn tiếp tục tạc tượng động vật bằng thạch cao.
Một ngày trước khi chị biến mất.
Toàn bộ tượng thạch cao chị làm đều bị đập nát.
Không chỉ vậy, những di vật ông ngoại để lại cũng bị phá hủy không còn một mảnh.
Người làm điều đó là cha tôi.
Cha vừa đập nát những bức tượng thạch cao do chị làm, vừa liên tục nhiếc móc: "Mày còn định tiếp tục cái trò này đến bao giờ", "Chỗ gả mày đi đã được sắp xếp xong xuôi rồi", "Nếu người mày toàn mùi thạch cao thì bên kia người ta sẽ chê bai đấy".
Đứng trước những bức tượng bị đập nát, chị nhìn cha bằng ánh mắt vô cùng lạnh lẽo.
Thế rồi, chỉ để lại một bức thư, chị đã ra đi. Cha nổi trận lôi đình, mẹ cũng trút bỏ hết những uất ức kìm nén bấy lâu, cả hai cãi vã và đổ lỗi cho đối phương về sự biến mất của chị.
Cha tôi đổ lỗi: "Tại cô để nó hùa theo cái thú vui sướng đời của lão già kia rồi nhiễm phải cái sở thích kỳ quái".
Mẹ tôi lại trách: "Tại ông hoàn toàn không đếm xỉa gì đến cảm xúc của con bé".
Cứ thế, hai người ly hôn như một lẽ tất yếu. Tôi được mẹ nhận nuôi, và từ đó chuyển đến sống ở một vùng khác. Giữa những mảnh ký ức ấu thơ ấy, tôi luôn quẩn quanh một suy nghĩ.
—Giá như mình có thể che chở cho họ.
Mẹ, và cả chị nữa. Với suy nghĩ non nớt của một đứa trẻ, tôi tự hỏi liệu kết cục này có xảy ra không nếu tôi bảo vệ được họ khỏi những thứ đang đày đọa họ. Tôi đã hằng khao khát, giá như bản thân là một người đàn ông đủ sức che chở cho họ, giống như vị quý công tử, như chàng kỵ sĩ xuất hiện trong vở kịch mà mẹ từng dẫn đi xem.
Tuy nhiên, đó là một điều ước không bao giờ thành hiện thực... chính bản thân tôi lúc đó cũng hiểu rõ điều này, nên nỗi khao khát ấy cứ mãi âm ỉ.
◆
Vài năm sau ngày cha mẹ ly hôn... một thứ đã biến khao khát của tôi thành hiện thực.
Đó là một trò chơi. Trò chơi mang tên <Infinite Dendrogram>.
Trong trò chơi được ca ngợi là mang đến một thế giới mới và những khả năng vô hạn của riêng mình, tôi... đã trở thành một "tôi" thực thụ. Đúng vậy, trong thế giới của <Infinite Dendrogram>, tôi đã trở thành [Phi Công] Hugo Lesseps của Hoàng quốc Dryfe.
Hugo có vóc dáng cao ráo, và cách cư xử cũng hệt như một quý công tử. Vì tôi đã học hỏi từ các vở kịch để có vẻ ngoài như vậy, nên khí chất đó có lẽ là thành quả của sự nỗ lực chăng. Hay có lẽ, tôi đã thừa hưởng chút ít tài năng từ người mẹ từng là nữ diễn viên kịch của mình.
Điều tôi tìm kiếm ở Hugo, chính là việc hiện thực hóa khao khát tôi từng ấp ủ thuở bé.
Tôi muốn trở thành một chàng kỵ sĩ bảo vệ phái yếu. Và đánh bại những bi kịch đang đày đọa những người phụ nữ mỏng manh. Kẻ trở thành chiếc gai của bông hoa xinh đẹp... hình tượng nhân vật mà tôi đòi hỏi ở Hugo và đang nhập vai chính là như thế. Vì thế giới này chẳng có vị kỵ sĩ nào xuất hiện để dập tắt bi kịch của người phụ nữ, nên chính tôi sẽ hóa thân thành kỵ sĩ.
Ở một khía cạnh nào đó, có lẽ đó là một ước muốn méo mó.
Dù vậy, trong suốt một tháng kể từ khi bước vào <Infinite Dendrogram>... tương đương với ba tháng theo thời gian trong <Infinite Dendrogram>, tôi đã tự ép mình vào khuôn khổ đó... và tiếp tục diễn.
◆
Trong kế hoạch lần này, lần đầu tiên tôi buộc phải từ bỏ vai trò mà mình đã áp đặt cho Hugo.
Kế hoạch lần này do clan <Tam Giác Trí Tuệ> mà Hugo trực thuộc bắt tay cùng phe Tể tướng của Hoàng quốc Dryfe phát động. Đây là một kế hoạch quy mô lớn cuốn theo cả thành phố Gideon, và nó sẽ gieo rắc bi kịch lên những người dân vô tội.
Kế hoạch cũng bao gồm cả việc bắt cóc Công Chúa.
Lẽ ra... nếu là một Hugo đại diện cho lý tưởng của tôi, cậu ấy hẳn sẽ từ chối tham gia kế hoạch này dù có phải rời bỏ clan đi chăng nữa. Nhưng, tôi có hai lý do để dấn thân vào kế hoạch này.
Lý do thứ nhất, xét về lâu dài, việc thực hiện kế hoạch này sẽ giảm thiểu thiệt hại đi rất nhiều.
Nếu kế hoạch này thành công khuất phục Vương quốc, cuộc chiến giữa Hoàng quốc và Vương quốc sẽ chấm dứt mà không cần phải đổ thêm máu. Nói ngược lại, nếu kế hoạch này không thể giải quyết mọi chuyện, một cuộc chiến tắm máu sẽ lại tiếp diễn. Nhất là khi quá nửa Hoàng quốc lại đang khát khao điều đó xảy ra. Hoàng quốc có hai... chính xác là ba phe phái.
Đó là phe Tể tướng, phe Nguyên soái, và phe Hoàng vương.
Phe Tể tướng do Tể tướng Vigoma - người phụ trách nội chính - đứng đầu đang phải đau đầu vì quốc lực suy giảm sau những khoản chi phí khổng lồ từ cuộc chiến trước.
Lần trước, Hoàng quốc đã vung tiền phân phát tài sản cho các <Master>, qua đó lôi kéo được số đông về phe mình và giành chiến thắng áp đảo. Thế nhưng, điều đó đã để lại một vết thương vô cùng sâu hoắm cho nền kinh tế của Hoàng quốc. Phần vì cuộc chiến trước rốt cuộc vẫn không thể đánh chiếm được Vương quốc, nên xét về thu chi thì đây hoàn toàn là một khoản lỗ. Và một khi đã nâng cao mức thù lao thì chúng tôi không thể hạ xuống được nữa. Bởi vì nếu hạ xuống, họ sẽ vấp phải sự phản cảm của các <Master> giống như Vương quốc trong cuộc chiến trước, và dự kiến số lượng người tham chiến sẽ sụt giảm đáng kể. Dù vậy, họ cũng chỉ có thể chuẩn bị mức thù lao tương đương thêm một lần nữa là kịch trần. Dẫu có chiến thắng trong lần đó, tài chính của Hoàng quốc cũng sẽ bị thủng một lỗ lớn. Do đó, phe Tể tướng đã lập ra kế hoạch lần này nhằm giải quyết dứt điểm mọi chuyện trước khi chiến tranh nổ ra. Về phía <Tam Giác Trí Tuệ>, để tránh việc nhà tài trợ là Hoàng quốc rơi vào cảnh phá sản, họ thậm chí còn đóng vai trò cốt cán trong việc hợp tác thực hiện kế hoạch.
Trái lại, phe Nguyên soái do Nguyên soái Barbaros - người quản lý quân đội - đứng đầu lại có quan điểm khác.
Chiến tranh sẽ không kết thúc chỉ bằng việc đánh hạ Vương quốc, mà hoàn toàn có thể tính đến những chuỗi trận chiến liên tiếp với các quốc gia khác như Legendaria hay Caldina trong tương lai.
Chính vì thế, họ muốn phô diễn sự hùng mạnh, sức mạnh quân sự của Hoàng quốc, cũng như phần thưởng hậu hĩnh dành cho các <Master> ngay tại đây. Và quan điểm của phe Nguyên soái là, họ nên nhắm đến việc thu hút các <Master>, mở rộng chiến lực cho những cuộc chiến sau này, đồng thời gieo rắc sự sợ hãi sang các quốc gia khác. Còn về chi phí, cứ việc rút cạn quốc khố của Vương quốc sau khi đánh hạ để bù đắp, một chiến lược sặc mùi đạo tặc.
Kẻ tán thành với tư tưởng đó là chỉ huy của quân đoàn ác quỷ, [Ma Tướng Quân] Logan Godhart. Hắn là kẻ luôn khao khát những trận chiến có thể phô diễn sức mạnh của bản thân hơn nữa, và đồng tình với Nguyên soái vì yêu thích phương tiện hơn là mục đích.
Hai luồng tư tưởng này hiện đang chia cắt Hoàng quốc làm đôi.
Ngoài ra, việc phe Hoàng vương — thế lực thứ ba do người nắm quyền hành tối cao của Hoàng quốc dẫn dắt — hoàn toàn không có bất kỳ động thái nào can thiệp vào chính sách chính trị định đoạt vận mệnh của Dryfe, cũng đang đẩy nhanh sự phân cực và phơi bày cuộc tranh giành của cả hai phe lên bề nổi. Điều đó cũng không có cách nào khác. Phe Hoàng vương... vị Hoàng vương đương nhiệm của Dryfe vốn dĩ chẳng màng gì đến lợi ích quốc gia hay chính trị.
Hoàng vương chỉ đơn giản là đã quyết định tấn công Vương quốc vì mục đích cá nhân mà thôi.
Dù sao đi nữa, sau quá trình đàm phán giữa hai phe phái có đường lối khác biệt, một quyết định đã được đưa ra. Nếu kế hoạch do phe Tể tướng thực hiện có thể sáp nhập Vương quốc thì mọi chuyện sẽ kết thúc ở đó. Trong trường hợp kế hoạch thất bại dẫn đến tình trạng chiến tranh tiếp diễn, phe Nguyên soái sẽ nắm toàn quyền và tiếp tục cuộc xâm lược. Nếu áp dụng phương án xâm lược của phe Nguyên soái, chắc chắn thiệt hại của cả hai quốc gia sẽ vô cùng khổng lồ. Dẫu Hoàng quốc có giành chiến thắng, khả năng cao là mọi chuyện sẽ không chỉ dừng lại ở việc đánh tan quân đội Vương quốc hay các <Master>. Thậm chí, còn có khả năng Vương quốc sẽ phải gánh chịu những mất mát quá lớn như một cách để "làm gương".
Chính vì vậy, tôi buộc phải đưa ra lựa chọn.
Bi kịch ở hiện tại và đại bi kịch trong tương lai, chọn cái nào đây. Đằng nào thì dù tôi không tham gia, kế hoạch vẫn sẽ được thực hiện. Nếu vậy, tôi thà tự mình dấn thân vào để nâng cao tỷ lệ thành công của kế hoạch, với hy vọng có thể đặt dấu chấm hết cho mọi chuyện chỉ trong một lần duy nhất.
Đó là lý do thứ nhất khiến tôi tham gia vào kế hoạch.
Lý do thứ hai, là một điều cực kỳ mang tính cá nhân.
Nếu lý do thứ nhất bắt nguồn từ vai trò của Hugo, thì lý do thứ hai lại là lý do của chính tôi. Đó là vì tôi rất ngưỡng mộ người đó... người đã vạch ra và thực hiện kế hoạch này, người tự xưng là Mr. Franklin trong <Infinite Dendrogram> này. Người đã dìu dắt tôi vào <Infinite Dendrogram> là anh ấy, và người lập tức dang tay chào đón tôi vào clan, tận tình giúp đỡ tôi cũng chính là anh ấy.
Hơn hết, còn có một lý do từ trước đó nữa.
Tôi muốn giúp đỡ người đó.
Tôi vẫn muốn được ở bên cạnh người đó.
Chính tâm tư đó của tôi đã chiếm một nửa lý do khiến tôi đứng ở nơi này, sát cánh cùng anh ấy với tư cách là người thực thi kế hoạch. Thế nhưng, điều đó cũng đồng nghĩa với việc tôi đang cố gắng gây ra bi kịch này bằng một nửa tinh thần trách nhiệm và một nửa sự ích kỷ của bản thân.
Chính bản thân tôi cũng đã trăn trở rất nhiều về điều đó. Trong lúc đó, khi nhắc đến kế hoạch lần này, anh ấy đã hứa với tôi một điều.
—Những kẻ PK hay quái vật rốt cuộc cũng chỉ nhắm vào các <Master> mà thôi.
Dù Kế hoạch A có thất bại, và phải chuyển sang Kế hoạch B là kích hoạt các thiết bị giải phóng quái vật được đặt rải rác trong thành phố đi chăng nữa, thì điều đó vẫn không thay đổi. Bản thân những con quái vật vốn dĩ đã được anh ấy tạo ra để chỉ nhắm vào các <Master>. Anh ấy bảo rằng ngay cả lũ PK cũng sẽ không nhắm vào các Tian để tránh việc bị truy nã.
Đúng vậy, anh ấy đã hứa với tôi rằng sẽ kìm hãm tối đa các tình huống đe dọa đến tính mạng của Tian trong kế hoạch này. Đối với người đó, mạng sống của Tian vốn chẳng có chút giá trị. Dẫu vậy, anh vẫn đoái hoài đến tâm trạng của tôi mà buông lời hứa hẹn.
Vì thế, tôi đã tin tưởng điều đó, và tự quyết định sẽ dốc hết sức lực để hoàn thành kế hoạch.
Để tránh xảy ra một đại bi kịch.
Để được ở bên cạnh người đó.
Và vì lòng tin.
Tôi — "Cơ Sĩ Băng và Hoa Hồng" Hugo Lesseps — đã chọn đứng về phe gieo rắc bi kịch.
◆
Ngày thực hiện kế hoạch.
Sau khi trận chiến giữa [Siêu Đấu Sĩ] Figaro và [Thi Giải Tiên] Tấn Vũ ở Đấu trường Trung tâm ngã ngũ, kế hoạch đã được đưa vào thực thi. Lũ PK lùng sục giết các <Master> trên khắp nẻo đường Gideon, một số quái vật được thả ra cũng lao vào tấn công các <Master> và tàn phá thành phố. Như để đánh lạc hướng tâm trí khỏi sự ồn ào ấy, tôi nhắm nghiền mắt khi đang ngồi trên ghế lái của chiếc [Marshal II Custom] mới được người đó cung cấp trước khi thực hiện kế hoạch. Mười phút sau khi kế hoạch phát động, tai tôi nghe thấy âm thanh của vô số vó ngựa đang phi nước đại trên mặt đường lát đá.
"Đó là... <Magingear> của Hoàng quốc!"
"Là thuộc hạ của Franklin đến để ngăn cản việc giải cứu Điện hạ sao!"
Dù vẫn còn một khoảng cách với họ, nhưng tôi có thể nắm bắt được nội dung cuộc trò chuyện thông qua <Sound Gathering> - Skill trang bị của [Marshal II Custom]. Nhìn qua camera màn hình, tôi thấy bóng dáng của các [Thánh Kỵ Sĩ] thuộc Đoàn Kỵ sĩ Hoàng gia. Toàn bộ thành viên của Đoàn Kỵ sĩ Hoàng gia đều là Tian của thế giới này chứ không phải <Master>.
Do đó, họ không phải là đối thủ của tôi.
Tôi điều khiển cánh tay của [Marshal II Custom], chỉ vào tấm biển do chính tay mình dựng lên ngay sau khi kế hoạch bắt đầu.
"'Phía trước, <Master> không thể đi qua'... vậy thì chúng tôi đi qua cũng không sao chứ?"
Người vừa đọc tấm biển và lên tiếng hỏi là một người phụ nữ khoác trên mình bộ giáp trắng muốt vô cùng bắt mắt. Theo tài liệu tôi nhận được từ người đó trước đó, tên của người phụ nữ ấy là Liliana Grandria, người đang giữ chức vụ Đội phó Đoàn Kỵ sĩ Hoàng gia. Và cũng là người mà hôm qua, khi tôi lao vào Gideon trên cỗ xe ngựa chở những đứa trẻ được cứu khỏi Băng cướp Gouz-Maze, tôi đã giải thích đầu đuôi sự tình.
[…………]
Tôi cho [Marshal II Custom] gật đầu đáp lại câu hỏi của cô ấy, và lùi sang một bên khỏi cánh cổng để ra hiệu.
"Tôi hiểu rồi. Vậy thì chúng tôi sẽ đi qua cánh cổng này, và nghênh chiến với Franklin tại <Thảo Nguyên Jeand>."
"Ngài Grandria! Chúng ta cứ để mặc cỗ <Magingear> này ở đây sao!"
"Nếu chiến đấu ở đây, chúng ta sẽ rơi vào tình thế bị kẹp giữa cỗ <Magingear> trước mắt và Franklin ở một địa hình bất lợi. Hơn nữa, cỗ <Magingear> này lại là một kẻ mạnh đến mức Franklin phải ra lệnh đơn độc đối phó với các <Master> của Gideon. Nếu đối đầu với một đối thủ như vậy, dẫu có thắng, chúng ta cũng chẳng còn sức lực để giải cứu Điện hạ khỏi tay Franklin nữa đâu."
"...Thần đã rõ."
Sau cuộc trao đổi đó, các thành viên của Đoàn Kỵ sĩ Hoàng gia lần lượt bước qua cổng Tây. Lúc lướt qua chiếc [Marshal II Custom], có kẻ khư khư cảnh giác đề phòng bị đánh lén, có người gồng mình căng thẳng, lại có người ném về phía tôi những ánh nhìn đầy căm phẫn.
Tôi nghĩ đó cũng là lẽ đương nhiên.
Tôi đang ở đây với tâm thế hiểu rõ... và chấp nhận rằng những việc mình đang làm chính là như vậy. Chẳng bao lâu sau, bản thân Liliana - người dẫn dắt Đoàn Kỵ sĩ Hoàng gia với tư cách là người bọc hậu - cũng bước qua cổng Tây.
Khi đi ngang qua [Marshal II Custom], cô ấy đã để lại cho tôi một câu nói.
"Ngươi là người đã cùng anh Ray cứu những đứa trẻ khỏi Băng cướp Gouz-Maze phải không."
[…………]
Dù tôi chưa thốt ra một lời nào, nhưng cô ấy đã nhận ra.
Là do khí tức, hay là cử chỉ biểu hiện qua cỗ <Magingear> đây. Tôi chẳng rõ tại sao cô ấy lại nhận ra, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh để không để lộ vẻ kinh ngạc.
"Về chuyện lúc đó, xin cảm ơn ngươi. ...Và, đây không phải lời của Đội phó Đoàn Kỵ sĩ Hoàng gia, mà là lời của cá nhân ta."
Ngắt lời, Liliana nhìn xoáy vào mắt camera của [Marshal II Custom]... tựa như đang phóng ánh nhìn xuyên qua màn hình để chạm đến tôi.
"Xin đừng làm cậu Ray phải buồn."
[…………]
Tôi không thể đáp lại lời nói ấy... mà chỉ biết lặng lẽ cúi chào.
Và rồi, Đoàn Kỵ sĩ Hoàng gia băng qua cổng Tây, bắt đầu bày trận để nghênh đón người đó tại <Thảo Nguyên Jeand>. Về kết cục của các cô gái ấy khi đối đầu với người đó, tôi chẳng dám mường tượng, cũng chẳng thể gạt bỏ, nên chỉ biết lặng lẽ quay lưng.
◆
Chưa đầy mười phút sau khi Đoàn Kỵ sĩ Hoàng gia rời đi.
Lần này, một nhóm khoảng hai mươi người có vẻ là <Master> đã kéo đến cổng Tây.
"<Magingear>... Vậy là trúng phóc ở đây rồi!"
"À, quả nhiên Franklin có vẻ như định tẩu thoát qua cổng Tây!"
Chắc hẳn họ đã dùng Job hoặc Skill của Embryo để dự đoán hướng di chuyển của người đó, và đi trước để mai phục. Phán đoán đó là chính xác, chỉ khoảng năm phút nữa thôi người đó sẽ đến được cổng Tây.
"Kia là <Magingear> của Dryfe, nhưng kiểu dáng có vẻ khác biệt đôi chút so với loại được quân đội Dryfe sử dụng chính thức hay loại bị tuồn sang Caldina. Rất có thể là hàng do <Tam Giác Trí Tuệ> tự bồi dưỡng. Chắc là một nhóm khác so với bọn PK đang quậy phá trong thành phố."
"Ra là vậy, tức là tên này có nhiệm vụ bảo đảm đường lui cho Franklin chứ gì."
"Chỉ số cao hơn so với [Marshal II] thông thường. Thế nhưng, cũng chỉ mạnh gấp đôi Demi-Dragon là cùng."
"Vậy thì bọn ta hoàn toàn có thể xử lý được."
Thông qua <Insight> hay <Appraisal Eye>, tôi nhận ra họ đã nhìn thấu chỉ số của [Marshal II Custom] sau khi được cộng dồn hiệu ứng từ Skill <Piloting> của mình.
Nhưng không sao cả.
Lợi thế của <Magingear>. Kẻ địch không thể nhìn thấy chỉ số hay bộ Skill của phi công bên trong, và nhờ được che chắn khỏi thế giới bên ngoài nên hầu hết các hiệu ứng trạng thái đều bị vô hiệu hóa. Điều đó mới quan trọng. Bởi chừng nào Cyco còn nằm trong buồng lái và chưa được trang bị lên người, thì chẳng một ai có cách nào dò xét được những quân bài tẩy của tôi.
"Dù hắn có xài Embryo đi nữa thì bên này cũng có hơn hai mươi <Master>. Chẳng thua được đâu."
"Ha ha! Phải mai phục ở lối thoát hiểm để cho tên Franklin khóc ròng mới được!"
"'Từ đây trở đi, <Master> không được phép bước qua'... Hừ, bọn ta sẽ tràn qua cho mà xem!"
Và rồi, gần như toàn bộ nhóm <Master> khoảng hai mươi người đồng loạt tràn qua tấm biển cảnh báo, phát động tấn công nhắm vào [Marshal II Custom].
Tôi đã chờ đợi điều đó.
"Cyco— <La Porte de l’Enfer>."
“Đã, rõ.”
Cyco lập tức dung hợp với [Marshal II Custom].
Sau đó, Skill đặc hữu <La Porte de l’Enfer> được kích hoạt ngay lập tức. Trong bán kính 200 mét, không gian từ tấm biển đổ về phía này chìm trong phạm vi hiệu ứng của Skill — và các <Master> ngay lập tức bị đóng băng.
“<La Porte de l’Enfer>, mở ra là chết.”
Cyco thốt ra những lời khó hiểu như thế, nhưng thật ra họ vẫn chưa phải nhận Death penalty. Chỉ là tất cả đều đang chịu hiệu ứng [Đóng băng] mà thôi.
Không.
"Hả? Khoan, toàn diệt, hả?"
"...Là Skill của Embryo sao!"
Vẫn còn hai người sống sót.
""Dưới 100" sao. Dẫu vậy."
Không có vấn đề gì. Chỉ chốc lát nữa là 13 giây trôi qua, và sẽ đến "thời điểm phán định" tiếp theo. Và đúng như tôi dự đoán, một trong hai người còn lại định vung chân bỏ chạy khỏi phạm vi của <La Porte de l’Enfer>... nhưng giữa chừng lại dính phán định và bị [Đóng băng] nửa thân dưới. Tuy nhiên, người còn lại vẫn chưa bị đóng băng.
“Số lượng thấp quá. Chắc là, Job hỗ trợ.” Cyco nói
"Là [Giám Mục] hay gì đó sao. Nếu vậy... thì hết cách."
Tôi giương khẩu súng cầm bên tay trái — [LRW03 Huge Grenadier] — và liên tiếp nã đạn về phía hai người đó. Âm thanh chấn động vang dội, ngọn lửa bùng nổ liếm trọn khu vực xung quanh điểm chạm. Khi khói bụi tan đi, bóng dáng của tên [Tư Tế] đã không còn ở đó nữa. Hơn nữa, những bức tượng băng xung quanh bị cuốn vào vụ nổ cũng vỡ vụn và biến thành những hạt bụi ánh sáng. Lượng kinh nghiệm vừa rồi đã giúp tôi lên cấp, nhưng chuyện đó chẳng có nghĩa lý gì.
Ngoài ra, bên cạnh những bức tượng băng do tôi phá hủy, cũng có một số đã tự biến thành cát bụi. Rất có thể chúng đã tự sát — chủ động kích hoạt bắt buộc nhận Death penalty. Đại loại như là để đề phòng việc bị biến thành điểm kinh nghiệm cho tôi, hoặc bị cướp mất vật phẩm bởi chiêu <Theft> liên hoàn trong trạng thái [Đóng băng]. Dù sao thì bản thân tôi cũng chẳng có ý định chủ động phá hủy hay cướp đoạt vật phẩm của chúng... nhưng cũng chẳng sao.
"Phù..."
Tôi bất giác buông một tiếng thở dài thườn thượt.
Nhìn lại thì, đây chỉ là một màn chà đạp một chiều. Nếu đối phương có một Superior Job thiên về tốc độ, thì có khả năng tôi đã bị nghiền nát trước khi kịp phát động Skill, nhưng kết quả đã rõ ràng là thế này rồi.
Tôi đã hiểu rõ chín phần mười mọi chuyện sẽ thành ra thế này.
Tôi hiểu rằng chính vì lường trước được điều này, nên người đó mới bố trí tôi ở đây.
Bởi vì đối với các <Master> lấy thành phố này làm cứ điểm, tôi chính là thiên địch của chúng.
Lý do là vì...
"Luồng hàn khí mạnh mẽ gớm đấy. —Cơ mà, vô tác dụng với tao thôi."
Trong lúc tôi đang chìm đắm trong suy tư, có bóng người xuất hiện phía bên kia tấm biển. Đó là một cái bóng bao phủ toàn thân trong biển lửa, thoạt nhìn đến nhân dạng cũng mờ nhạt chẳng rõ. Có điều, tôi có ấn tượng với mái tóc đỏ rực dựng đứng và năng lực đó từ đống tài liệu mà người đó đã đưa cho. Hắn là người đứng thứ bảy trên bảng xếp hạng quyết đấu của Vương quốc Altar này. Tên của hắn là...
"Rất có thể đó là loại Embryo sẽ gia tăng uy lực khi thỏa mãn những điều kiện phức tạp. Nhưng! Surtr của tao chính là Embryo hệ Hỏa mạnh nhất trong Vương quốc! Dù là loại hàn khí nào cũng chẳng thể làm tao đóng băng được đâu."
Tên hắn... là gì ấy nhỉ??
"Tên tao là Bismar "Viêm Nộ"! Ngọn lửa của tao và Surtr, nếu có giỏi thì đóng băng thử xem!"
À, là cái tên đó! Gã tự xưng là Bismar lao tới, những ngọn lửa vật chất hóa tuôn trào từ toàn thân hắn hệt như một ngọn núi lửa đang bùng nổ. Chỉ liếc mắt là có thể hiểu. Đó là một Embryo mang uy lực đáng kinh ngạc. Nếu là ngọn lửa đó, chỉ một đòn cũng dư sức thiêu rụi cả lớp giáp băng giá, chiếc [Marshal II Custom] lẫn tôi ở bên trong.
Thế nhưng ngay từ đầu...
[—Ngươi sẽ không qua được đâu.]
Kẻ khoác trên mình ngọn lửa mạnh nhất Vương quốc — đã bị <La Porte de l’Enfer> [Đóng băng] ngay giữa lúc vẫn đang bừng bừng ngọn lửa ấy. Hắn vẫn mang vẻ mặt tin chắc vào chiến thắng của mình, và đóng băng.
[Thật đáng tiếc, nhưng lượng nhiệt của đối phương không hề liên quan đến <La Porte de l’Enfer> đâu.]
Thế nên, có bao bọc bằng lửa cũng vô ích. "Nếu đã vượt quá 100"... thì theo những gì tôi biết, không có cách nào để thoát khỏi <La Porte de l’Enfer> cả.
[Các <Master> của Gideon rất mạnh. Chắc chắn là mạnh hơn tôi rất nhiều, kinh nghiệm thực chiến với người khác cũng vô cùng phong phú, đều là những chiến binh đầy kinh nghiệm.]
Phần lớn những <Master> đang hóa thành tượng băng ở đây hẳn đều như thế. Chính vì vậy...
[Chính vì vậy... các người mới không thể thắng được tôi. Tuyệt đối không.]
◆
Ngay sau khi càn quét sạch đám <Master>, người đó đã xuất hiện. Và anh báo cho tôi biết một điều.
"Cứ để Ray Starling đi qua bình thường."
Nghe nói, anh ấy muốn đích thân kết liễu Ray. Tôi cứ đinh ninh rằng mình sẽ phải chiến đấu với Ray. Tôi đã báo trước cho Ray biết "phía Tây mới là mục tiêu chính". Tôi nghĩ rằng nếu cậu ấy vẫn nhớ clan mà tôi trực thuộc, thì lúc kế hoạch bắt đầu hẳn cậu sẽ lờ mờ nhận ra được điều gì đó. Lý do tôi tiết lộ cho cậu ấy là bởi sự do dự dấy lên trong thâm tâm mình.
Sau một ngày đồng hành vào hôm qua, tôi đã hiểu. Cậu ấy chắc chắn là một kẻ giống hệt tôi... một kẻ không thể khoanh tay đứng nhìn bi kịch bủa vây. Và cũng giống như tôi, cậu xem mạng sống của con người ở thế giới này cũng đáng quý chẳng kém gì mạng sống trên Trái Đất.
Trong chuyện lần này, tôi đã tự mình chọn trở thành kẻ gây ra bi kịch.
Cậu ấy nhất định sẽ cố gắng ngăn chặn nó.
Đó là lý do tôi nói với cậu ấy.
Vừa nhúng tay gieo rắc bi kịch, lại vừa day dứt tội lỗi nên muốn góp sức ngăn chặn nó. Tôi đã giao phó những tâm tư muốn ngăn cản bi kịch, cũng như sự do dự trong lòng mình cho cậu ấy. Và rồi để cậu ấy trở thành người đại diện cho sự do dự của bản thân, quyết chiến ngay tại đây nhằm xác định xem "mọi chuyện sẽ nghiêng về phía nào".
Tự tôi cũng nhận thức rõ.
Làm vậy chẳng khác nào biến cậu ấy thành một đồng xu tung bừa lên không trung.
Thật méo mó. Quá đỗi ích kỷ và tồi tệ.
Dù vậy, tôi vẫn buộc phải đưa ra lựa chọn đó.
Sau cuộc trò chuyện, người đó đi ra khỏi cổng Tây và hướng ra bên ngoài. Chẳng bao lâu nữa, trận chiến với Đoàn Kỵ sĩ Hoàng gia sẽ nổ ra. Hiện tại, tôi đang lảng tránh ánh mắt khỏi cái kết cục chắc chắn sẽ xảy ra ấy.
◆
Một lát sau đó — cậu ấy đã xuất hiện trước mặt tôi.
0 Bình luận