Mỗi giây trôi qua đều là một cực hình. Cơn rùng mình ớn lạnh chợt tràn qua cơ thể, những hạt mồ hôi bò dọc dọc xương sống, xuyên qua lớp vải mỏng manh. Tôi có thể nghe thấy tiếng máu chảy dồn trong tai, tiếng thở hổn hển của chính mình đang vang vọng.
Tôi lấy đâu ra can đảm để đối diện với ngài tối cao của toàn đế quốc này?
Tôi phải làm gì?
Tôi nên làm gì bây giờ?!
"Liiaya Zivuska Diotisalvi."
"Cô bị kết án vì các tội danh như sau: buôn bán, tàng trữ, điều chế và lạm dụng chất cấm trái phép." Từng âm tiết buông ra hệt như những viên đá rơi xuống. "Và tệ hơn, cô đã nắm giữ công thức tạo ra thứ độc dược ấy. Những việc làm của cô không chỉ bôi bác xã hội, mà còn là một tội ác pháp lý nghiêm trọng và là vết nhơ chống lại mọi chuẩn mực đạo đức của Đế quốc."
Đạo đức, từ ngữ cao đẹp ấy nghe thật xa xỉ. Tôi có thể kể lể rằng mình không còn lựa chọn, rằng hoàn cảnh đã ép tôi vào đường cùng. Nhưng tất cả những lời ấy, rốt cuộc còn có ý nghĩa gì khi sự thật vẫn không thay đổi, rằng tôi đã phạm một sai lầm. Một sai lầm không thể bào chữa, dưới bất kỳ hình thức nào.
"Ta tuyên án, mười lăm năm biệt giam trong nhà tù của đế quốc, nơi cô sẽ dành thời gian để nhìn nhận lại bản thân và ăn năn về những gì mình đã gây ra."
Cơn đau quặn thắt chợt bùng lên trong lồng ngực, rồi nhanh chóng lan tỏa như ngọn lửa thiêu khắp cơ thể, tựa hồ có bàn tay sắt đang bóp nát từng thớ thịt. Đầu cúi gằm, ánh mắt đọng lại trên đôi bàn tay đang siết chặt, móng tay cắm sâu vào da. Mười lăm năm, một khoảng thời gian dài để tôi chìm trong bóng tối vĩnh cửu, nơi ánh mặt trời trở thành ký ức lạ. Chốn lao tù của đế quốc đâu có giống nơi quân khu, nơi tôi còn được ngắm nhìn mảnh sân qua những khe cửa hẹp, còn được lắng nghe tiếng chim chào bình minh, còn cảm nhận hơi thở của gió trời.
Nén mình, tôi ghì chặt những giọt nước mắt cuối cùng. Tôi sẽ không khóc, không phải ở đây, không phải trước mặt ngài. Giá trị của chúng đã hết và lựa chọn là của tôi, cái giá là của tôi. Dù sớm hay muộn, cũng thế thôi.
"Liiaya." Giọng nói Ngài vang lên. "Cô có bao giờ hối tiếc vì những sai lầm đó không?"
Đôi môi khẽ run rẩy, chúng mấp máy, nhưng không thành lời. Tôi nên nói gì, rằng tôi có hối tiếc. Hối tiếc vì đã làm những việc đó hay hối tiếc vì đã bị bắt. Hối tiếc vì đã làm hại người khác hay hối tiếc vì cuộc đời mình đang tan vỡ.
Tại sao tôi lại cảm thấy tuyệt vọng đến thế này? Chẳng lẽ đây không phải là viễn cảnh tôi đã thấy trước từ muôn vàn ngày qua? Chẳng lẽ tôi chưa từng một lần chuẩn bị tâm thế để đón nhận kết cục đắng cay này?
"Một cơ hội để chuộc lỗi." Lời nói bất ngờ ấy khiến tôi dựng thẳng người. "Cô sẽ nắm lấy nó chứ?"
Tôi không hiểu. Một bản án mười lăm năm lao tù vừa được tuyên đọc, vậy mà giờ đây ngài lại trao cho tôi một lối thoát?
"Cô có biết về Giáo đoàn Fracista không?"
Giáo đoàn Fracista, làm sao tôi có thể không biết đến họ. Trong toàn đế quốc, đó là một thế lực mà danh tiếng đã trở nên quá đỗi quen thuộc. Giáo đoàn Fracista là giáo phái duy nhất được Hoàng đế đích thân sắc phong, vận hành dưới sự chỉ đạo của Hội đồng Hoàng gia và nằm dưới sự bảo hộ trực tiếp từ ngai vàng. Một nhân tố không thể xem thường trong mọi cuộc chơi chính trị.
Bên cạnh sứ mệnh phụng sự, Giáo đoàn còn được thành lập với mục đích truyền giáo thiện chí và đại diện Hội đồng Hoàng gia trong các cuộc đàm phán hòa bình giữa hai đế quốc. Suốt hơn hai thập kỷ, họ luôn không ngừng nỗ lực chấm dứt cuộc xung đột kéo dài. Tuy vậy, mọi nỗ lực dường như đều vô vọng. Lòng kiêu hãnh và sự tham quyền vốn có của cả hai vị Hoàng đế khiến không bên nào chịu nhượng bộ, cũng chẳng thể tìm được tiếng nói chung. Mỗi lần, đàm phán đều kết thúc trong bế tắc và cuộc chiến tiếp tục cướp đi hàng ngàn sinh mạng mỗi năm.
Dù vậy, với danh nghĩa của một thế lực trung lập, Giáo đoàn vẫn nhận được sự tôn trọng và bảo hộ từ cả hai phe. Họ trở thành con bài chính trị để các hoàng gia phô trương thiện chí, một biểu tượng về niềm tin và thứ hy vọng mỏng manh nơi quần chúng về một nền hòa bình chẳng bao giờ chạm tới. Cứ mỗi ba năm, một cuộc thương thảo lại được tổ chức luân phiên. Và năm nay, đã đến lượt đế quốc phía Nam đón tiếp phái đoàn.
"Sắp tới, theo điều lệ duy trì, Giáo đoàn sẽ tổ chức một chuyến viếng thăm để thỏa thuận các hiệp ước có thể. Cô biết điều đó chứ?"
Tôi gật đầu một cách máy móc, không dám thốt nửa lời.
Bất chợt, ngài im lặng hồi lâu, ánh mắt xuyên thấu khiến tôi có cảm giác từng ý nghĩ đều bị bóc trần. Rồi chậm rãi, ngài đứng dậy, bước tới bên cửa sổ, đôi tay khoanh sau lưng.
"Ta sẽ đi thẳng vào vấn đề chính." Ngài nói, giọng điệu bình thản nhưng mang theo một sức nặng khó tả. "Giáo đoàn Fracista đang đối diện với một khủng hoảng nghiêm trọng. Một pháp sư trẻ, thuộc thành viên của Giáo đoàn đã đột ngột mất tích. Vụ việc vẫn chưa có lời giải."
Mất tích? Một thành viên của Giáo đoàn?
"Chính xác hơn, ta chưa kịp điều tra thấu đáo." Ngài tiếp tục. "Bởi cuộc tấn công bất ngờ vào quân khu này đã buộc ta phải gác lại tất cả. Giờ đây, ta cần một người lấp vào chỗ trống đó và phải hoàn tất trước ngày ba mươi, đúng một tuần trước khi Giáo đoàn chính thức lên đường cho các cuộc đàm phán."
Ngài chậm rãi quay người về phía tôi. "Trong thời gian ở lại để xem xét các cáo buộc còn tồn đọng của quân khu, ta nhận thấy cô là một đối tượng rất phù hợp cho vị trí đó."
Tôi đứng hình trong vài khoảnh khắc, cho đến khi ý nghĩa thực sự của lời nói ấy đập vào tâm trí như một cú giáng. Ngài đang đề nghị tôi thế chỗ cho thành viên mất tích kia. Ngài thực sự muốn tôi, một kẻ tội đồ vừa lãnh án mười lăm năm lao tù, khoác lên mình tấm áo choàng của Giáo đoàn cao quý.
Điều này...điều này không thể nào đúng.
''Thưa Ngài..." Giọng tôi run rẩy, từng chữ như vật lộn. "Với kiến thức nông cạn và kinh nghiệm ít ỏi của mình, tôi thực sự không có tài năng gì, càng không có khả năng chiến đấu. Hơn nữa..." Tôi nuốt xuống. "Để gia nhập Giáo đoàn, điều kiện tiên quyết không phải là phải sở hữu năng lực ma pháp sao? Tôi...chỉ là một thường dân, không có chút tố chất nào như vậy..."
Tất cả những gì tôi biết về chúng vốn chỉ là qua những lời đồn đại mơ hồ.
"Ta không phủ nhận điều đó.'' Ngài đáp. "Tuy nhiên, hồ sơ cho thấy cô là một người có sự kiên trì đáng khen. Trình độ dược học của cô được đánh giá ở mức xuất sắc và mọi nhiệm vụ đều được hoàn thành đầy đủ."
Ngài đã xem qua hồ sơ của tôi? Vậy là ngài đã biết rõ con người thật của tôi từ trước khi phiên tòa này bắt đầu? Biết tôi đã từng là một kẻ nghiện ngập, một đứa trẻ bần cùng không có cả tư cách công dân?
"Trùng hợp thay." Ngài tiếp tục. ''Thành viên mất tích của Giáo đoàn lại là một Pháp Sư Chữa Lành. Về bản chất, cô không cần sở hữu năng lực ma pháp thực thụ. Chỉ cần có kiến thức nền tảng về chữa trị, là đủ để dàn dựng nên một tài năng rồi."
"Nhưng...nếu họ phát hiện ra..." Tôi thều thào, không dám nói to hơn.
"Giáo đoàn có hơn ba mươi thành viên, không phải ai cũng quen biết nhau tường tận. Trong khi phái đoàn đi thương thảo chỉ gồm mười người, là những người được chọn lọc cẩn thận. Cô sẽ được giới thiệu như một tân binh, người được điều động đến để lấp đầy vị trí còn trống.'' Giọng ngài chắc nịch. "Cứ thực hiện đúng nhiệm vụ và đừng làm việc thừa thãi, mọi chuyện sẽ êm đẹp."
Vậy là ngài muốn tôi trở thành một con tốt trên bàn cờ. Một vật hy sinh, không cần lời giải thích khi bị loại bỏ.
"Đừng lầm tưởng, nhiệm vụ của cô không phải là một chuyến hành hương hay giao lưu." Giọng chợt ngài cắt ngang. ''Cô sẽ theo chân Giáo đoàn, hòa mình vào họ. Hãy dùng mắt để quan sát, dùng tai để lắng nghe và sẵn sàng hành động khi mệnh lệnh vang lên. Phần còn lại, từ giấy tờ, thân phận đến cả một quá khứ được dệt nên cho cô trong Giáo đoàn, cô không cần phải bận tâm."
Bóng dáng cao lớn của ngài vòng qua chiếc bàn, tiến thẳng về phía trước.
"Một sự biến mất đầy bất ổn như thế sẽ gieo rắc hoang mang trong dân chúng và làm lung lay nền tảng quyền lực của chúng ta." Bàn tay ngài siết nhẹ lên vai tôi, một áp lực vừa đủ để tôi thấu hiểu. ''Tuyệt đối không thể để đế quốc phía Nam phát hiện ra những rạn nứt trong nội bộ. Cô hiểu chứ?''
"Một sai lầm có thể khiến tôi mất mạng." Tôi thì thầm.
"Tính mạng là thứ ta không thể đảm bảo." Ngài trả lời một cách thẳng thắn. "Trong chiến tranh, không ai có thể đảm bảo an toàn cho bất kỳ ai. Ngay cả ta cũng có thể bỏ mạng bất cứ lúc nào trên chiến trường."
Ngài buông tay, từng bước lùi xa tạo nên một khoảng cách an toàn. "Vì vậy, cô sẽ đi và trở về. Nếu nhiệm vụ thành công, ta sẽ xóa án tích, ban cho cô một danh tính mới, một cuộc đời mới.''
Trái tim đập loạn khi ngước lên, cố xuyên vào vực sâu trong đôi mắt ngài. Ánh mắt ấy lạnh giá, nhưng không phải là sự tàn nhẫn. Và có một cơ hội thực sự đang hé mở, nhưng cái giá phải trả lại là bị ném vào một cuộc chiến sống còn khác.
"Thưa, tôi chỉ..." Tôi nuốt khan. "Lời đề nghị này còn tiềm tàng nhiều điều mơ hồ. Tôi...tôi không chắc mình có thể làm được..."
"Ta hiểu đó là điều không hề dễ dàng." Ngài nói. ''Nhưng ta đảm bảo rằng đây không phải là một sự bắt buộc mà là một lựa chọn."
''Một con đường dẫn tới lao ngục, nơi bóng tối và cái lạnh sẽ gặm nhấm, nơi mà ngay cả ta cũng không dám chắc cô có thể sống sót để bước ra. Hoặc...'' Ngài cúi mình để nhìn thẳng tầm mắt tôi. ''...Cô nhận lấy nhiệm vụ này. Dưới sự bảo hộ của Giáo đoàn, cùng họ thu thập những thông tin có thể rút ngắn cuộc chiến, đem vinh quang và thịnh vượng trở lại cho đế quốc."
Hai lựa chọn, tựa như hai lưỡi dao. Cả hai đều chông gai, nhưng một bên là hy vọng, bên còn lại thì chỉ có tuyệt vọng. Tâm trí bỗng chốc bị lấp đầy bởi viễn cảnh nhà giam, những bức tường nhầy nhụa hơi nước, mùi ẩm mốc hòa lẫn và những con người đã mất đi cả ánh sáng trong ánh mắt. Mười lăm năm, tôi có thể mường tượng ra bản thân khi ấy, một cái xác biết đi, nơi ý chí và nhân tính đã hoàn toàn tắt lịm. Và rồi, tôi suy nghĩ đến nhiệm vụ này. Đồng hành cùng Giáo đoàn, tồn tại giữa những con người xa lạ. Tuy vậy, ít nhất ở đó, tôi vẫn có thể tự do ngước nhìn bầu trời, tận hưởng hương vị của gió, dẫu biết rằng đó chỉ là vở kịch ngắn ngủi.
Nhưng người ta nói về Giáo đoàn với tất cả sự ngưỡng mộ, những sứ giả của thần linh, nhưng với tôi, đó chỉ là những lời đồn xa vời. Bởi lẽ tôi chưa từng đặt chân đến thánh đường, chưa một lần từng thấy bóng dáng của những vị thần mà người đời hết lòng tôn sùng.
"Đối diện với quá khứ của bản thân, cùng những lỗi lầm từng gây ra..." Tôi ngập ngừng. "...Thật khó để hiểu vì sao ngài lại khăng khăng chọn một kẻ như tôi? Giữa biết bao con người tài giỏi và đáng tin cậy hơn, tại sao lại là tôi?"
Tổng Chỉ Huy, vị tướng lãnh tối cao của đế quốc này, người nắm giữ sinh mệnh của hàng vạn con người trong nắm tay. Rốt cuộc, ngài là hiện thân của một vị lãnh tụ chân chính? Hay ngài cũng chỉ là một tên độc tài khát máu khác?
Tôi không biết. Tôi chẳng thể nào biết được.
"Thật đáng tiếc." Ánh mắt ngài nhìn thẳng. "Các phương án của ta giờ đây đang rất hạn hẹp. Phải đối mặt với một cuộc chiến cam go khi nguồn lực có hạn và thời gian thì cạn dần. Thế nhưng, chính trong hoàn cảnh ấy, ta mới thấy rõ được khí phách kiên cường của cô.''
Ngài đang nói về tôi sao?
"Cô đã có thể chọn lựa việc im lặng, đổ lỗi cho kẻ khác hoặc chối bỏ hết mọi chuyện." Ngài chậm rãi nhận định. "Nhưng cô đã không làm thế. Cô đã chọn cách thẳng thắn đứng lên, dù biết mình cũng chẳng hoàn toàn vô tội. Sống ở đời, sự dũng cảm là một giá trị hiếm có. Việc thừa nhận sự thật, dù có đau đớn đến đâu, cũng đòi hỏi một trái tim quả cảm. Chính vì vậy, ta muốn trao cho cô một cơ hội này."
Chưa từng có ai nói với tôi những điều như thế. Cũng chưa từng có ai nhìn tôi với sự tôn trọng đến vậy, dù chỉ là cho một lựa chọn nhỏ nhoi như dám nhận lấy sai lầm. Và lần đầu tiên sau bao năm tháng tê dại, tôi cảm nhận được mình vẫn còn là một con người, không đơn thuần chỉ là một công cụ, một món hàng hay một kẻ tội đồ. Và có lẽ...
"Vậy xin Ngài...hãy cho tôi được chứng minh lòng thành của mình đối với đế quốc này."
0 Bình luận