Vol 1. Khởi nguyên

Chương 16. Màn Đêm Máu Chảy (3)

Chương 16. Màn Đêm Máu Chảy (3)

"Felix, cẩn thận!" Tôi lao về phía anh, đỡ lấy cánh tay đang run rẩy.

Chúng tôi lảo đảo giữa hiện thực hỗn mang của chiến trường. Những mảnh giáp vỡ nằm rải rác, lấp lánh dưới ánh lửa. Những người lính đã ngã xuống, trong tay vẫn ghì lấy vũ khí, đôi mắt mở to chất vấn một bầu trời đỏ rực. Mùi máu tanh lợm hòa với khói cháy khét. Cảnh tượng ấy, cùng với vị của sự chết chóc xộc thẳng, khiến dạ dày tôi trào dâng.

Lớp băng bó trở nên vô dụng khi vết thương ở cánh tay trái của anh há to như vực thẳm mới sinh. Máu ấm, nóng hổi, dâng trào theo từng cơn bão trong lồng ngực, biến lớp vải thành một mảng đỏ sẫm ướt sũng. Cả người anh rực lên như thiêu đốt. Mọi sự chịu đựng dồn vào cái cắn môi cùng tiếng rên nghẹn ứ bị nuốt chửng.

VÚTTT!!!!

Ánh sáng chói lòa đột ngột xé toạc bầu trời đêm. Quả cầu lửa khổng lồ gầm rú lao xuống cùng sức nóng khủng khiếp ùa tới, siết chặt lấy phổi. Trước khi ý thức kịp lên tiếng, cơ thể tôi đã hành động, toàn bộ sức lực dồn vào một cú đẩy, hất văng Felix sang một bên. Cả hai bay người về hai hướng, thế giới quay cuồng trong vòng xoáy hỗn độn của màu sắc và âm thanh. Lưng tôi đập mạnh xuống nền đất. Cơn đau ùa đến không phải một lần, mà từng đợt, cuộn trào và thiêu đốt, cày nát lớp da trên cánh tay, đùi và hông.

Địa ngục mở ra ngay chính nơi chúng tôi từng đứng. Một cú nổ chói lòa, theo sau là làn sóng xung kích khủng khiếp thổi bay tất cả như trận cuồng phong. Bức tường lửa cao ngất nuốt chửng không gian, liếm sạch bầu trời. Âm thanh biến mất, thay vào đó là tiếng ù đinh tai trong màng nhĩ.

"FELIX!" Vật lộn trong đám khói mù, hai tay tôi run rẩy tìm điểm tựa để chống đỡ. "FELIX!!"

Anh nằm ngửa trên nền đất đầy mảnh vỡ, nửa người phủ đầy tro. Khuôn mặt tái nhợt như giấy, đôi môi xanh xao, đôi mắt khẽ nhắm hờ. Lồng ngực anh phập phồng thoi thóp, những hơi thở yếu ớt của người đang trên bờ vực sống còn.

"FELIX!! FELIX!" Tôi quỳ xuống bên anh.

Phía sau, từ trong lòng biển lửa, một cái bóng chợt trỗi dậy. Ánh lửa bập bùng soi rọi lên lớp giáp bóng loáng như mặt hồ đêm, nơi những họa tiết rồng cuộn mang theo vẻ hung hiểm. Tiếng bước chân hắn vang lên lóc cóc, nặng nề tựa gông xiềng và dưới tấm mũ trùm kín mít ấy, đôi mắt hắn dường như phát ra thứ ánh sáng quỷ dị. Lưỡi kiếm trong tay hắn bất ngờ lóe lên, thanh mảnh và sắc sảo, vẽ nên một đường cung tất tử xé toạc không khí.

Hoảng loạn thiêu đốt ý chí, xóa sạch mọi suy nghĩ. Chỉ còn lại bản năng nguyên sơ. Lồng năng lượng hừng hực chợt bùng lên từ tận cốt tủy, chảy xuyên qua những thớ thịt, gân cơ. Tiếng xương gãy rắc rồi tức thì tái tạo, cơ bắp căng phồng nứt toác làn da. Hàm mõm giãn dài, cảm giác răng nanh sắc nhọn như dao găm đâm xuyên qua nướu. Trong chớp mắt, tôi đã vụt mất hình người, hóa thành một con sói đen.

Với một cú bật chân, cả thân hình lao vút lên không trung. Toàn bộ sức nặng cơ thể dồn vào vai, tôi đâm sầm vào lồng ngực tên hiệp sĩ. Cú đánh với động lượng kinh hoàng của một con thú hoang khiến hắn ngã vật ra sau, ập xuống đất với thứ âm thanh đầy đổ nát. Ngoảnh mặt, tôi thấy Felix đang thở gấp, ngực anh lên xuống đầy điên cuồng. Đôi mắt mở to trong hoảng loạn, dán chặt vào ánh mắt cuồng dại của con sói, kẻ đang đứng trước anh. Cột sống cong lên như cây cung đang giương, lông dựng đứng như một dãy núi lửa thu nhỏ và từ trong cuống họng, một tiếng gầm gừ như sấm rền trỗi dậy.

"Mau chạy đi!" Giọng anh bật ra giữa những nhịp thở không hơi.

Biển lửa xung quanh vẫn lan rộng, nuốt chửng mọi thứ. Luồng khí nóng rát xé nát phổi, còn làn khói độc thì khiến đầu óc chao đảo. Một tiếng rên rỉ đau đớn lọt ra từ khe hở của mũ giáp, hắn dùng hết sức lực, chống tay xuống đất cố bật dậy. Ánh mắt quét qua không gian đầy hoang tàn và rồi dừng lại trước thanh kiếm nằm đó, giữa đám tro đen xám. Trong tích tắc, mọi thứ trở nên tĩnh lặng chết người. Không một lời nói, không một hơi thở.

Giữa khoảnh khắc tuyệt vọng ấy, tôi bật mình vọt lên, cả thân hình lao vút. Ngay khi những ngón tay hắn chạm vào cán kiếm, cái hàm ngoạm phập xuống, khóa chặt bàn tay trong hàm sắt. Lớp vỏ bọc thép kia vỡ vụn trong tiếng răng rắc rùng rợn. Răng nanh sắc nhọn xuyên thủng da thịt, đâm rách gân cốt và nghiền nát xương tay. Dòng máu ấm nóng, đậm đặc chượt trào ra, lấp đầy khoang miệng, mang theo vị tanh nồng gắt của sắt và muối.

Một tiếng gào thảm thiết, đầy phẫn nộ và đau đớn, vang lên từ dưới hàm. Hắn giãy giụa như thú dữ trong bẫy, nhưng tôi chỉ siết chặt hơn, xoay đầu xé toạc mọi thứ. Bất ngờ, một cú đấm giáp nện xuống đầu như búa tạ. Ánh sáng tắt ngúm, nhường chỗ cho bầu trời ù đặc. Tôi buông hàm, lảo đảo lùi về phía sau. Mọi thứ, ngọn lửa, khói đen, bóng hình tên hiệp sĩ, đều nhòe đi thành một vệt sáng tối hỗn độn.

"CON CHÓ HOANG!" Hắn gầm lên giữa nỗi đau, bàn tay đáp xuống chuôi kiếm.

Thanh kiếm vút lên, một đường cắt xé toạc không khí với tốc độ kinh hoàng. Máu không chảy mà phụt ra, ào ạt, như thác nước đỏ ngầu cuốn trôi mọi thứ. Nó tràn ngập, làm mờ đi đôi mắt, làm nghẹn lời trong cổ họng bởi vị tanh nồng của chính tôi.

Tiếng gầm thoát ra dữ dội đầy tuyệt vọng. Lao mình, bất chấp lưỡi kiếm đang chĩa về. Hắn vùng vẫy, nhưng móng vuốt ghì chặt xuống cánh tay cầm kiếm ấy. Và trong cơn cuồng nộ, tôi cắn xuống, nhắm thẳng vào mặt hắn. Hàm răng xé nát lớp vỏ thép, nghiền nát xương mặt. Tôi cảm thấy rõ từng thớ thịt mềm oặt đang nằm giữa hai hàm mình, mùi vị của sự sống con người thấm vào từng tế bào vị giác. Và rồi, một cú hất mạnh như vũ bão từ tên hiệp sĩ đẩy bật tôi ra xa.

Hắn rú lên một tiếng thét không còn giống con người, đó là âm thanh của nỗi đau đớn, của sự khiếp sợ khi nhận ra mình đã mất đi một nửa thế giới vĩnh viễn. Một bên má bị cày nát, để lộ ra khối xương hàm trắng hếu cùng những mảnh vụn răng vỡ. Nhưng thứ kinh hoàng nhất lại nằm ở phía trên, nơi từng là con mắt, giờ chỉ còn là một hốc máu đen ngòm, sâu hoắm và trống rỗng. Loạng choạng, hắn đứng dậy, bàn tay run rẩy quờ quạng trong không trung, rồi hốt hoảng quay đầu, chạy trốn vào làn khói dày đặc, tan biến vào sự hỗn loạn.

Hổn hển, tôi quay đầu lại về phía Felix. Gương mặt anh trắng bệch, đôi mắt mở to đầy kinh hãi. Ánh mắt ấy dán chặt vào tôi, một sinh vật đáng sợ nhuộm đỏ từ lông đến móng với cái mõm đẫm máu. Cổ họng nghẹn đắng bởi thứ chất lỏng tanh tưởi, mùi vị của chính sự tàn bạo mà tôi vừa gây ra. Nó bám vào cổ họng, vào từng kẽ răng, một vị chát đắng của tội lỗi. Anh đang nhìn tôi, như nhìn một hiện thân của quỷ dữ.

"Chúng ta phải rời khỏi đây!'' Tôi tiến về phía anh, máu từ vết thương trên má nhỏ xuống không ngừng.

Đôi tay anh run rẩy, bám chặt lấy lớp lông. Toàn bộ sức nặng cơ thể anh đổ dồn xuống, khiến tôi phải gồng mình, từng thớ cơ căng cứng để chống đỡ. Bằng những nỗ lực cuối cùng, tôi phóng về phía trước, lao thẳng đến cổng trại. Mỗi bước là một cực hình, đôi chân rên siết dưới kiệt sức. Máu chảy ròng ròng, khiến mọi thứ trước mắt nhòe đi trong màn sương đỏ. Nhưng tôi vẫn lao đi, không thể bỏ cuộc lúc này.

Đám cháy phía sau không ngừng gầm rú, từng đống tiếp tế và cả những thi thể không kịp chạy trốn. Từng tiếng nổ liên hồi khiến thính giác tê liệt. Mùi khét của lửa và sự cháy rụi bóp nghẹt lồng ngực, làm cho bầu trời trở nên ngột ngạt, đen đặc. Nhưng ngay trước mắt, cánh cổng sắt của bức tường thành cao ngất đang mở rộng, như một lời hứa về sự sống. Chỉ cần vượt qua khoảng cách ấy, chỉ cần bước ra khỏi cánh cổng kia, chúng tôi sẽ thoát khỏi địa ngục này.

Bỗng chợt, luồng sáng rực lòa xé toang bóng tối. Từ trên cao, một quả cầu lửa khác đang phóng xuống với tốc độ kinh hoàng. Thời gian như đông cứng lại. Tôi thấy rõ những ngọn lửa dữ tợn cuộn xoáy quanh nó, nghe thấy âm thanh rít lên chói tai như tiếng quỷ la. Và rồi.

BÙMMMMMM!!!!!

Vụ nổ kinh hoàng làm rung chuyển cả mặt đất dưới chân. Bức tường đá sừng sững bên cạnh sụp đổ ầm ầm, những tảng đá to bằng thân người văng tóe như đạn đại bác, đè bẹp mọi thứ dưới sức nặng khủng khiếp. Cánh cổng sắt kiên cố, trong chớp mắt bị biến dạng thành một đống sắt vụn vặn vẹo.

Khói bụi phủ kín tầm mắt khiến tôi ho dữ dội, phổi như bị bóp nghẹt bởi không khí nóng rát và bụi đá. Từ đống đổ nát, những ngọn lửa mới bùng lên, lan đi với tốc độ chóng mặt. Sức nóng như một bức tường vô hình đẩy lùi, phía trước là đá đổ, phía sau là tường lửa, hai bên là biển khói đang thu hẹp. Lối thoát duy nhất đã bị chôn vùi.

"VÀO THÁP CANH PHÍA ĐÔNG!!" Giọng anh hét xé. "PHẢI LEO LÊN!!!"

Lao vút như tên bắn, những tia lửa bén nhảy bám vào da thịt. Nhưng sâu thẳm bên trong, nỗi sợ cái chết, thuần túy và nguyên sơ đang gào thét, bắt đôi chân phải tiếp tục.

Nhanh hơn. Nhanh hơn nữa.

"BÊN TRÁI!" Felix hét lên giữa hỗn loạn.

Tôi bật người, né tránh trong tích tắc một khối đá lớn đổ sập xuống chính giữa lối đi. Nó đập ầm xuống nền, vỡ vụn thành hàng trăm mảnh sắc nhọn văng tóe. Trước mắt, những bậc thang đá dựng đứng, gập ghềnh đầy nguy hiểm. Cơ bắp căng phồng gần như kiệt quệ, móng vuốt cào cấu lên mặt đá. Hơi thở rít lên trong lồng ngực, mỗi bước leo là một cú đấm thép vào số phận đang chế giễu.

Từ trên cao, cả thế giới dưới chân như một vở kịch bi thảm của sự hủy diệt. Những túp lều vải gỗ bốc cháy dữ dội, những tấm bạt đỏ rực cuộn mình trong lửa rồi tàn lụi trong chớp mắt. Và trên nền cảnh ấy, những thi thể nằm ngổn ngang, kẻ cháy đen, người nằm đó, cơ thể vương đầy mảnh giáp vỡ cùng vũ khí gãy. Máu, thứ sắc đỏ duy nhất không phải từ lửa, chảy thành những vũng lớn, lặng lẽ phản chiếu thứ ánh sáng hủy diệt đang thiêu rụi mọi thứ.

Trên tường thành, cảnh tượng còn khủng khiếp hơn. Một số binh lính bị cầu lửa thổi bật tung, cơ thể họ văng xa trước khi đập xuống nền đá. Những người khác bị treo lơ lửng trên các thanh sắt nhô ra, thân thể bị xuyên thủng. Giữa cảnh tàn khốc ấy, những người còn sống vẫn đang chiến đấu với sự điên cuồng. Hàng ngàn mũi tên sắt bay lên trời dày đặc, tạo thành một màn cung vô vọng, những lời thách thức cuối cùng gửi đến những con rồng đang gầm thét trên cao.

Chúng tôi đang thua, trong một trận chiến chẳng hề cân sức.

Vừa trở lại hình dạng con người, cơ thể tôi co giật trong cơn đau nhức. Vội quay sang Felix, trái tim tôi như vỡ vụn. Anh co rúm người vào bức tường lạnh, toàn thân run rẩy, cố thu nhỏ bản thân. Hơi thở anh gấp gáp, nông nổi hổn hển, mỗi lần hít vào nghe khò khè như sắp đứt hơi. Chân trái đã gãy gập bầm tím và sưng tấy.

"Felix..." Xé toạc vạt áo, vội vã cuốn chặt lấy cánh tay rách nát của anh.

Mảnh vải trắng lập tức biến thành một dải đỏ thẫm. Cố siết chặt hơn nữa, gần như tuyệt vọng. Cơ thể tôi không ngừng run rẩy, không phải chỉ vì lạnh mà vì sợ hãi, sợ cái chết, sợ mất anh, sợ tất cả sẽ kết thúc ngay tại đây, ngay tại thời khắc này.

Tôi không muốn bỏ mạng. Không phải như thế này. Vô dụng và bất lực chỉ có thể cầu nguyện vào những điều hư vô.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!