Vol 1. Khởi nguyên

Chương 13. Cuộc Tuyển Mộ

Chương 13. Cuộc Tuyển Mộ

Ngồi bên đống tro tàn còn sót của căn nhà gỗ, những ngọn lửa đã lụi từ lâu nhưng mùi khói cháy vẫn dai dẳng bám trong không khí của buổi se lạnh. Chiếc túi nhỏ bằng vải thô nâu đã được sửa soạn kỹ càng từ mấy đêm hôm trước. Siết chặt dây túi, tôi cảm nhận trọng lượng nhẹ bấng của nó trên vai, bên trong, hành trang thưa thớt chỉ vỏn vẹn vài bộ quần áo mộc mạc cùng mẩu bánh mì khô và chai nước nhỏ.

Làn sương mai vẫn còn quyện chặt lấy cánh đồng xa, dệt nên một tấm màn bạc, hư ảo như giấc mơ chưa kịp tỉnh. Gió đông lùa qua, mang theo cái rét cắt da cắt thịt, nhưng cái lạnh ấy cũng không thể nào sánh được với sự trống trải bấy giờ. Một vài ngày đã trôi qua như vậy, tôi vẫn ngồi đây trong sự chờ đợi mòn mỏi, lắng nghe từng âm vang của buổi bình minh. Ánh mắt đăm đăm hướng về phía con đường đất thân thuộc dẫn vào làng, nơi những lùm cây hoang và hàng rào gỗ cũ đã in hằn dấu thời gian.

Khi nắng lên, chiếu rọi những hạt bụi nhỏ lơ lửng trong không khí, âm thanh đầu tiên tôi nghe thấy là những nhịp gõ đều đặn, chậm rãi của móng ngựa trên con đường đất mềm. Theo sau là tiếng lách cách của những mảnh giáp sắt liên tục va vào nhau, nhẹ nhàng hệt như khúc nhạc nền. Từ phía xa, bốn kỵ sĩ trong bộ đồng phục hoàng gia màu xanh thẫm điểm những đường viền vàng lấp lánh trên vai dần ẩn hiện. Bên hông mỗi người là một thanh kiếm dài, trên tay cầm những cuốn sổ dày cộp. Người dẫn đầu, với chòm râu điểm bạc cùng vẻ mặt nghiêm nghị, từ từ xuống yên. Đôi mắt ông chạy dọc theo đống tro tàn đang nguội, rồi cuối cùng, khóa chặt vào tôi.

"Đây có phải là nhà của gia đình Diotisalvi?" Giọng nói ông vang lên trầm ấm, mang theo sự uy quyền không thể chối từ.

Vội đứng dậy, tôi cúi đầu một cách vụng về trong nỗ lực giữ vững vẻ ngoài bình tĩnh, dù trái tim như muốn đập thoát ra khỏi lồng ngực.

"Thưa có...Con là Liiaya Zivuska Diotisalvi."

Vị đội trưởng lạnh lùng cẩn thận lật giở cuốn sổ, ngón tay dài chạy theo từng dòng chữ viết. "Chúng tôi đang tìm Kian Lachezar Diotisalvi, mười hai tuổi, con trai của cựu binh Klatko Diotisalvi.'' Ánh mắt sắc lẹm ngẩng lên, xiên thẳng qua tôi. "Cậu ta đâu rồi?"

Những hồi ức về đêm kinh hoàng ấy, tiếng la hét, tiếng gỗ gãy rắc dưới ngọn lửa hung tàn cùng bóng hình em thân thương. Nhắm nghiền mắt, tôi hít một hơi thật sâu.

"Em trai con đã...mất trong đám cháy này." Tôi nói, giọng run run nhưng rõ ràng từng tiếng. "Con chẳng còn ai nữa."

Một lời nói dối.

Vị đội trưởng trầm tư nhíu mày, ánh mắt đăm chiêu xuyên thủng đống tro tàn đằng xa, trong khi ba người hiệp sĩ theo sau chỉ dám lặng lẽ trao nhau những ánh nhìn đầy ưu tư. Đây rồi, cuối cùng thời khắc này cũng đến, một cơ hội để xoay chuyển lưỡi hái của định mệnh.

"Thưa ngài." Tôi bước tới gần hơn, bàn tay nhỏ siết chặt. "...Con biết ngài đến đây để tuyển quân cho cuộc chiến chống lại quân xâm lược. Cha con, Klatko Diotisalvi, từng phục vụ trong quân đội suốt năm năm trước khi hy sinh tại trận Đại Bằng Valmere. Con đã lớn lên với những câu chuyện về lòng trung thành và sự hi sinh quên mình của người..."

"Con đã mất hết rồi, thưa ngài. Ngôi nhà đã hóa tro tàn, gia đình không còn trọn vẹn. Nhưng trong con vẫn luôn cháy bỏng một trái tim yêu và một ý chí muốn được cống hiến.'' Từ từ tôi quỳ gối xuống nền đất đen kịt, một tay đặt lên trái tim đang đập rộn ràng. ''Vì vậy xin ngài, không nhất thiết phải là gươm giáo. Con có thể gánh vác bất cứ việc gì, từ chạy thư, nấu nướng đến băng bó vết thương cho các binh sĩ hay may vá quân phục. Một lòng con chỉ mong được góp sức mọn cho đế quốc này, như cha con đã từng."

Vị đội trưởng đứng lặng, ánh mắt nặng trĩu hướng xuống thân hình nhỏ bé đang quỳ giữa đống đổ nát. Trong cái nhìn sâu thẳm ấy, dường như thoáng qua một thoáng xúc động chân thành, xen lẫn nỗi ngỡ ngàng khó giấu. Nhưng trước khi ngài kịp thốt lên lời, sự im lặng ấy đã bị chôn vùi bởi một tràng cười khàn, đầy chua chát vang lên từ người kế bên.

"Ha! Thật nực cười!" Gã bước tới, gương mặt chai sạn đầy vẻ khinh bỉ. "Một con bé xoàng xĩnh, chẳng cầm nổi thanh gươm, mà dám khoa chân múa tay nói chuyện phụng sự đế quốc? Chiến trường là chốn máu lửa, không phải sân chơi cho trẻ con!"

Vị đội trưởng vẫn lặng lẽ như vậy, cái cau mày tỏ vẻ không hài lòng nhưng gã vẫn khăng khăng.

"Thưa đội trưởng! Chúng ta đang điều hành một đội quân, không phải một tổ chức từ thiện. Nhìn cô ta kìa, gầy nhom như que củi, tưởng chạm mạnh một cái là gãy làm đôi. Cô ta sẽ chết nhanh hơn cả một ngọn cỏ dưới bánh xe ngựa!'' Vừa nói, gã vừa chỉ tay vào tôi một cách khiếm nhã. ''Chúng ta cần những chiến binh có thể xông pha trận mạc, chứ không phải một kẻ yếu đuối chỉ biết rơi lệ và trở thành gánh nặng cho toàn đội."

Sự kiêu ngạo ấy thật khó chịu, nhưng không phải là vô lý.

Từ từ tôi đứng dậy, dõi ánh nhìn vào tầm mắt sắc lạnh của gã. "Thưa ngài, con hiểu những băn khoăn trong lòng ngài."

"Lòng yêu nước?" Một nụ cười nhạt nhẽo, khô khốc nở trên môi gã. "Đứa trẻ mọn này dám nói đến hai chữ yêu nước? Chứ không phải khi lưỡi giáo kẻ thù đã kề cổ, cô sẽ chỉ biết co ro run rẩy, hay tháo chạy trong sợ hãi như một con chim non mất mẹ?"

Khẽ lắc đầu, ánh mắt tôi không hề rời khỏi gã. "Thưa ngài, ngôi làng này đã phải hứng chịu biết bao trận càn quét tàn bạo. Thế nhưng, chưa một lần con chạy trốn. Và chính mỗi tội ác dã man ấy của chúng chỉ nhóm lên trong con thêm những ngọn lửa căm hờn. Để bảo vệ, để phụng sự và để trả thù cho những trái tim đã ngừng đập cho mảnh đất này."

"Trái tim?" Gã khinh bỉ cười gằn. "Trái tim mùi mẫn chẳng thể nào chặn đứng được họng súng! Cô là ai mà dám nói lời lãng mạn giữa chốn chết chóc? Một Joan of Arc ngoài đời thực ư? Tỉnh lại đi, cô gái! Đây là chiến tranh máu lửa, không phải một giấc mơ cổ tích!"

"Ngài nói không sai...con thực sự không thể cầm giáo múa gươm như những tráng sĩ." Khẽ cúi đầu, tôi thẳng thắn thừa nhận. "Nhưng thưa ngài, một đội quân hùng mạnh chẳng phải chỉ được xây dựng trên những nhát kiếm oai hùng. Một cánh tay bị thương cần băng bó, một dạ dày đói cần miếng bánh, một mệnh lệnh khẩn phải có người truyền đi...Tất thảy những điều tưởng chừng nhỏ bé ấy, lại có thể quyết định vận mệnh của cả một trận chiến.''

Những hiệp sĩ xung quanh dần im bặt, ánh mắt đổ dồn với sự tò mò đầy ngờ vực.

"Con có thể gánh vác công việc trong nhà bếp và cũng am hiểu đôi chút về các loại thảo dược điều trị. Mong rằng những khả năng nhỏ bé ấy có thể giúp ích phần nào." Ngẩng cao đầu, tôi nhìn thẳng vào đôi mắt gã. "Lòng trung thành thì không có giới hạn, thưa ngài. Xin hãy cho con một cơ hội để chứng minh điều đó, dù là ở bất cứ vị trí nào."

Gã nhíu mày, có vẻ như bắt đầu suy nghĩ. Không chần chừ, tôi tiếp tục. "Nếu không làm được việc, xin ngài cứ đuổi con đi, con tuyệt đối sẽ không một lời oán trách."

Bầu không khí chùng xuống, bỗng chốc im lặng đến nghẹt thở. Vị đội trưởng nhíu mày đầy suy tư, trong khi ánh mắt của hai vị hiệp sĩ phía sau trao đổi với nhau đầy lo lắng. Tôi biết chứ, những điều này nghe thật hão huyền, đầy những lời nói dối viển vông. Nhưng tôi biết rõ mình đang làm gì. Tôi cần điều này, cần con đường này, cần được lao vào chính những điều không tưởng kia. Đây là cánh cửa cơ hội duy nhất và tôi sẽ bước qua nó.

Một hiệp sĩ khẽ gật đầu chậm rãi, lên tiếng. ''Hậu cần của chúng ta đang thiếu người trầm trọng..." Một giọng nói khác thì thầm. "Và trinh sát nữa. Một cô gái sẽ ít gây chú ý hơn..."

Gã cau mày, vẻ mặt khó chịu lộ rõ khi thấy thuộc hạ bắt đầu cởi mở. "Nhưng...cô ta rốt cuộc vẫn chỉ là một đứa trẻ! Mỏng manh và đầy cảm xúc! Lỡ như giữa nhiệm vụ, con bé hoảng loạn khóc lóc thì tính sao? Lỡ như đối mặt với hiểm nguy, nó khiếp sợ mà bỏ chạy, để lộ kế hoạch thì ai sẽ gánh vác trách nhiệm này?!"

Không né tránh, ánh mắt tôi ghìm lấy gã. ''Thưa ngài, nỗi sợ hãi và nước mắt đã ăn sâu vào con suốt ba năm qua, nhưng chúng không giết được con. Con vẫn đứng đây, vẫn tồn tại và chưa một lần đầu hàng. Có lẽ, sự trường tồn đó chính là minh chứng rõ ràng nhất cho sự bền bỉ trong hình hài này."

Từng bước, vị đội trưởng cuối cùng cũng tiến tới. Từ từ, ông hạ mình, một đầu gối chạm đất, để tầm mắt ngang bằng tôi. Ánh mắt ấy không biết đã trải qua biết bao thăng trầm. ''Con có hiểu mình đang dấn thân vào điều gì chứ? Chiến trường là nơi tàn khốc, không dành cho những tâm hồn non nớt."

''Nhưng rồi ngài vẫn ở đây, để mang theo những đứa trẻ vào một cuộc chiến khủng khiếp, một cuộc chiến mà ngay cả ngài cũng không biết bao giờ mới kết thúc." Tôi cúi xuống nhìn bàn tay mình, rồi ngước lên. "Vậy tại sao ngài lại từ chối một trái tim sẵn sàng hiến dâng vì đế quốc này? Tuổi tác và giới tính của tôi, liệu có quan trọng hơn cả lòng trung thành?"

Khẽ nhíu mày, ánh mắt ngài lảng đi, dường như đang cố gắng chối bỏ một sự thật trần trụi ấy. "Cô bé này...có lẽ sẽ hữu dụng hơn ta nghĩ. Hậu cần của chúng ta cũng đang thiếu người trầm trọng."

Đột ngột, gã xoay người, giọng nói đầy lo ngại hướng về ngài. "Nhưng thưa đội trưởng, đây chính là mồi lửa! Chỉ cần nhận một người, sẽ có hàng trăm người khác đòi theo! Chúng ta không thể tạo ra một tiền lệ nguy hiểm như vậy!"

"Và liệu điều đó có thực sự tệ hại, thưa ngài?" Tôi len lỏi hỏi. "Nếu họ thực sự có khả năng cống hiến cho đại nghĩa của Đế quốc, vì sao chúng ta lại khước từ? Đất nước đang cần đến từng sức mạnh, từng tài năng, bất kể đó là nam hay nữ."

''Không hẳn.'' Gã quay sang, ánh mắt sắc lạnh như dao. Ánh nắng sớm mai khoét sâu thêm những nếp nhăn trên khuôn mặt chai sạn ấy. ''Nhưng cô là một con sói hoang. Đừng quên cội nguồn của ngươi.''

"Vậy thì đã sao chứ?" Tôi ngước mặt lên nhìn gã, cằm nâng cao trong một tư thế bướng bỉnh. Trong khoảnh khắc, sự phẫn nộ bị dồn nén bỗng bùng lên như ngọn lửa, thiêu rụi mọi lý trí và sự kìm nén mà tôi đã gắng gượng xây đắp từ đầu cuộc đối thoại. "Dẫu cho là sói hoang, thì con cũng đã được mảnh đất này che chở, được Đế quốc này cưu mang. Con mang trong mình món nợ ân tình và giờ đây chỉ muốn được trả nghĩa. Lẽ nào điều đó lại là sai trái?"

Không khí bỗng chùng xuống. Ba vị hiệp sĩ nhìn nhau, sự ngạc nhiên hiện rõ trên gương mặt họ trước sự táo bạo của một đứa trẻ chẳng có gì. Sau một cuộc thảo luận im lặng đầy ẩn ý với những người đồng đội, những ánh mắt liếc nhanh như chớp giật, những cái gật đầu khẽ khàng như tín hiệu mật, vị đội trưởng cuối cùng cũng buông nhẹ hơi thở dài nặng trĩu. Có lẽ, trong đôi mắt từng trải ấy, ông đã nhận ra một thứ gì đó thật quen thuộc, một ngọn lửa kiên cường mà chỉ những chiến binh thực thụ mới sở hữu.

Hoặc, có chăng, đó chỉ đơn thuần là sự dối trá khéo léo.

"Được rồi, Liiaya Zivuska Diotisalvi.'' Ngài gật đầu, ánh mắt vẫn còn hoài nghi. ''Ta sẽ đưa con đến trại tuyển quân. Nhưng hãy nhớ kỹ, khổ luyện, kỷ luật thép và hiểm nguy rình rập, đó mới là thứ sẽ chào đón.''

Khẽ cúi đầu cảm tạ, trong lòng tôi dường như có một làn sóng ấm áp lan tỏa, xoa dịu phần nào những nỗi lo âu đã nung nấu suốt những ngày qua. Những lời nói ấy, rốt cuộc, cũng đã xoay chuyển được tình thế.

Lặng lẽ đi theo phía sau vị hiệp sĩ, chiếc xe ngựa lớn bằng gỗ sồi phai màu hiện ra, tựa một con tàu ma cũ kỹ chìm nghỉm trong biển tuyết mênh mông. Lớp sơn nâu đã bong tróc từng mảng lớn, để lộ ra thân gỗ thô ráp, nứt nẻ dưới những vết cào xước của thời gian. Mái che bằng vải bạt dày không chỉ nhuốm đầy vết ố mà còn đóng băng cứng, những mảng băng giá bám chặt vào vải tạo nên những hình thù kỳ dị, đầy quái đản. Bên trong, khoảng sáu tân binh từ các làng lân cận đã ngồi chen chúc. Hơi thở của họ hòa thành một màn sương mù dày đặc, làm nhòe đi mọi đường nét trong không gian chật hẹp ấy. Mùi khó chịu ở đây không đơn thuần chỉ là cỏ khô và mồ hôi, mà là một thứ hỗn tạp của len ướt sũng và da thuộc ẩm mốc.

Cẩn thận tôi leo lên xe, cảm giác như cả thế giới đột nhiên im lặng. Không chỉ là sự tịch lặng về âm thanh, mà là một thứ tĩnh lặng đặc quánh, ngột ngạt, tựa như khoảnh khắc nín thở chờ đợi tiếng sấm nổ vang trời. Những đôi mắt từ khắp nơi trong xe đổ dồn về phía tôi, nhưng lần này chúng không chỉ dừng lại ở tò mò mà còn mang theo sự nghi hoặc, sự đánh giá và có phần thù địch. Một vài người nhướn mày kinh ngạc, số khác lắc đầu bất mãn, phần còn lại thì thầm to nhỏ với những nụ cười chế nhạo.

"Một đứa con gái? Lại còn non choẹt thế kia à?" Chàng trai tóc vàng độ mười sáu tuổi lên tiếng. "Nó có thể làm được trò trống gì giữa chiến trường?"

Giữa trời lạnh buốt giá, tôi cảm thấy hai gò má mình bốc cháy. Một nỗi nghẹn ngào dâng lên cổ họng, thắt lại không nói nên lời. Lòng tôi rối bời, giữa sự xấu hổ và phẫn nộ, chẳng thể phân biệt được.

"Tôi nghe nói quân đội đang rất cần người'' Một kẻ khác cười khẩy. "Nhưng không ngờ lại thiếu đến mức phải lấy cả con gái nhà người ta!" Kéo theo tiếng cười ồ của cả nhóm vang lên.

Nhưng dù sao, tôi cũng đã chuẩn bị cho ngày này rồi.

Lặng im nép ở góc xe, tôi thu mình trong chiếc áo choàng, kéo mũ kín mặt, chỉ chừa lại đôi mắt dán vào khung cửa. Bên ngoài, cả thế giới như chìm vào một tấm chăn bông khổng lồ màu trắng xóa, thiên nhiên dùng nó để ủi phẳng mọi góc tối, xóa nhòa mọi thứ thô ráp. Những nóc nhà nhỏ bé giờ đây tựa những hạt vừng đen rắc lên mặt băng, làn khói từ các ống khói bốc lên thành những sợi thẳng tắp, mảnh mai như sợi chỉ. Gió lùa vào mang theo hơi thở của mùa đông, cái rét cắt da cắt thịt, hương vị tinh khiết của tuyết mới và mùi khói củi ấm áp từ những mái nhà xa.

Tôi biết rõ, đây mới chỉ là khúc dạo đầu cho một hành trình dài đầy chông gai phía trước. Nhưng con thuyền đã rời bến và tôi không có thể quay đầu lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!