Vol 2. Ranh Giới Mong Manh

Chương 23. Bước Đầu Tiên Quan Trọng

Chương 23. Bước Đầu Tiên Quan Trọng

Bình minh sớm lên, hành trình của tôi bắt đầu với Ruthena Bozenia. Một thiếu nữ lấp lánh ánh nắng mùa hè cùng ánh mắt xanh biếc sáng long lanh, trong vắt tựa trời xuân. Người phụ nữ ấy, chính là người sẽ dẫn lối cho tôi trong chuyến hành trình sắp tới.

Lần đầu tiên tới nhà thờ, tôi như lạc vào một thế giới khác. Ánh nắng xuyên qua những khung kính, rải xuống nền đá lạnh những thảm sắc rực rỡ được bao bọc bởi những đường nét kiến trúc tinh xảo đến ngỡ ngàng. Những bóng người trong tà áo trắng lặng lẽ lướt qua, nhẹ nhàng và thanh khiết. Tiếng kinh cầu trầm hùng vang vọng hòa cùng điệp khúc trong trẻo của những giọng trẻ thơ, mang theo nỗi niềm bảng lảng như sương chiều, nhưng lại lấp lánh nơi chân trời một tia sáng của niềm tin. Không gian ấy, vừa gợi nên cảm giác thân quen mà mơ hồ, chợt hé mở một chiều kích khác của tồn tại mà trước nay tôi chưa từng hay biết.

"Nhà thờ là một tổ ấm chung được chia làm ba khu vực rõ rệt." Rudi lần lượt chỉ tay về các không gian mà chúng tôi đi qua. "Khu vực thờ phụng để cầu nguyện và tổ chức các nghi lễ tôn giáo, khu vực hành chính để điều hành các hoạt động của giáo đoàn và xử lý các công việc thế tục. Cuối cùng là khu vực sinh hoạt để các thành viên gặp gỡ, giao lưu, ăn uống và nghỉ ngơi.''

''Tương ứng, giáo đoàn cũng được xây dựng theo một trật tự nhất định.'' Nụ cười mỉm khẽ nở trên đôi môi ấy. ''Đứng đầu là Đức Giám mục Julius. Tiếp đến là hàng ngũ phó tế phụ trách và nền tảng chính là cộng đồng tín đồ, trong đó có cô và tôi."

"Tôi sẽ cố gắng ghi nhớ những điều này."

"Sự nhộn nhịp cô đang thấy là vì mọi người đang gấp rút chuẩn bị, đóng gói lương thực, lựa chọn quà tặng cho hoàng gia...Vô số việc cần hoàn tất. " Rudi tiếp lời. "Và đối với cô, bài học quan trọng nhất bây giờ là phải nắm thật vững những yếu tố cốt lõi để có thể thích ứng với cuộc sống ở phương Nam. Bởi vì văn hóa của hai miền khác biệt nên hiểu biết chính là chìa khóa vàng, mở ra cánh cửa hòa hợp và khép lại những ngộ nhận."

"Vâng." Tôi đáp, hai tay nắm chặt như để giữ lấy quyết tâm ấy.

Hành lang dài như dẫn lối vào cõi khác. Dưới ánh nến leo lét từ những chiếc đèn chùm, những bóng hình trên tường dường như cũng đang thầm thì chuyển động. Chúng tôi dừng bước trước một cánh cửa gỗ, tay cô nhẹ xoay nắm cầm. Tiếng kẽo kẹt vang lên và từ đó, ánh sáng ùa vào, không phải thứ ánh sáng lạnh lẽo của ký ức quân ngũ mà là ánh sáng vàng dịu bao trùm lấy không gian.

Căn phòng nhỏ hiện ra trọn vẹn. Nó không lớn, nhưng chẳng thiếu thứ gì, một chiếc giường gỗ êm ái, một bộ bàn ghế, một chiếc tủ và đặc biệt là ô cửa sổ mở ra một góc vườn đầy nắng. Mọi thứ đều được lau chùi bóng loáng, sắp xếp gọn gàng đến mức hoàn hảo.

"Đây sẽ là chỗ ở của cô trong thời gian tới." Bước vào đằng trong, cô mở cửa sổ để gió nhẹ lùa vào. "Có thể hơi đơn giản, nhưng chúng ta sẽ không ở lại lâu đâu, nên cô cứ yên tâm nghỉ ngơi. Hãy thoải mái đi lại, gặp gỡ mọi người. Và nếu có ai tò mò, cô chỉ cần nói mình là thành viên mới do tôi phụ trách là được."

"Thật lòng cảm ơn.'' Tôi khẽ cúi đầu.

"Không có gì đâu." Cô đáp lại bằng một nụ cười hiền hòa. ''Chiều nay, khi cô đã sẵn sàng, chúng ta sẽ bắt đầu bài học đầu tiên."

Nói rồi, tiếng bước chân Rudi dần khuất rồi mất hẳn sau cánh cửa đã đóng lại. Tò mò, ngồi xuống chiếc giường gỗ, thử độ êm của tấm đệm rồi lại đứng dậy, tôi khẽ dựa người vào khung cửa, ánh mắt háo hức dõi ra ngoài. Hít một sâu, tôi cảm nhận hương tuyết tinh khiết, mùi thông mát lạnh và thoang thoảng đâu đó hơi thở của một sự sống mới đang chớm nở.

Những bước chân lững thững đưa tôi vòng quanh khuôn viên nhà thờ. Tiếng sỏi trắng xào xạc bên dưới, con đường dường như nhạt màu hơn qua bao mùa mưa nắng. Nhà thờ không quá rộng lớn và ở nơi này, cũng chẳng có ai bận tâm đến sự có mặt của một kẻ lữ khách. Nhưng cũng thật kỳ lạ, sự lãng quên ấy lại đem đến một cảm giác tự do, khiến tâm hồn chợt nhẹ bẫng.

Hôm nay, Rudi nói cô ấy sẽ dạy tôi về các lễ nghi cơ bản và những điều cần biết về phương Nam. Đầu giờ chiều, tôi trở về, sửa soạn nhanh gọn mà cẩn trọng. Mặt mũi tươi tỉnh nhờ làn nước mát từ bình sứ, mái tóc được chải xuôi, bộ quần áo sạch sẽ được mặc lên người. Nhìn vào tấm gương, tôi như thấy rõ hơn một cô gái trẻ với ý chí mạnh mẽ trong đôi mắt, nhưng cũng là một tâm hồn đang đầy rẫy những băn khoăn.

Rời khỏi tháp phụ, tôi hướng về phía vườn chính. Những cành cây trụi lá, khẳng khiu vẫn vươn mình giữa trời xanh. Ánh nhìn tôi dừng lại nơi ấy và dẫu đông có tàn khốc đến đâu, chúng vẫn đứng đó, bất khuất và kiêu hãnh, như một lời thề son sắt với đất trời.

Con đường dẫn ngang qua một hành lang vắng, cuối cùng dừng chân trước một không gian bất ngờ. Điểm đến mở ra là một ban công lớn, nơi những vòm đá cao hòa cùng những cột trụ rêu phong cổ. Từ đây, một góc vườn cùng những nóc nhà của thủ đô phía chân trời hiện ra. Khung cảnh đẹp đến nao lòng đầy yên bình, hệt như một bức tranh tĩnh vật đối lập hoàn toàn với thế giới xô bồ đang cuộn chảy bên ngoài những bức thành vững chãi này.

Trước mặt, một bàn trà nhỏ được bày biện tinh tế cùng bộ tách sứ trắng được chạm khắc tỉ mỉ mà cầu kỳ. Những hoa văn tinh xảo, những đường nét mềm mại, tất cả đều cho thấy đây là những món đồ quý giá bậc nhất. Và Rudi đang ngồi đó.

''Tôi đã chờ cô, thưa tiểu thư.'' Nụ cười cô nở trên đôi môi khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, dịu dàng nhưng ẩn chứa một sự thăm dò tinh tế.

''Vậy, tôi xin phép.'' Ngập ngừng, tôi tiến tới.

''Đừng ngại.'' Rudi nói, giọng nhẹ như một lời trấn an. "Chúng ta chỉ đang uống trà và trò chuyện thôi. Không có gì phải căng thẳng cả."

Nhưng làm sao để không căng thẳng cho được? Đây là một cơ hội để tôi tái định hình ảnh của bản thân, để bắt đầu lại từ một vị trí mà không bị định kiến bủa vây. Tự nhủ rằng, phải cẩn trọng trong từng hành động, không được phép mắc sai lầm.

Bước tới, tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện, cố gắng giữ lưng thẳng như tôi từng thấy những quý cô thường làm. Tuy nhiên, dưới mặt bàn, đôi tay lại loay hoay, vò nhàu lớp vải ở mép váy trong một cử chỉ bồn chồn thuần bản năng.

"Xin phép được giới thiệu với cô một phong tục trà đạo của phương Nam." Rudi bắt đầu. "Ở đây, một chén trà không đơn thuần chỉ là thức uống, mà còn là nghi thức tiếp đãi quan trọng cần có. Biết cách thưởng thức nó, chính là chìa khóa đầu tiên để mở ra cánh cửa hiểu biết về văn hóa của phương Nam."

Cô chỉ tay về phía bộ ấm chén trên bàn. "Loại trà tôi chuẩn bị hôm nay có tên gọi là hồng trà. Nó mạnh mẽ với màu nước đậm như hổ phách, tỏa ra hương khói thoảng nhẹ quyện cùng vị ngọt thanh dịu đọng lại nơi cuống họng. Một thức uống của sự kiên định và lòng hiếu khách."

Gật đầu chăm chú, tôi đưa mắt quan sát.

"Hồng trà là sự kết hợp tinh tế của nhiều loại trà quý. Chút hương khói đặc trưng ấy đến từ Lapsang Souchong, vị ngọt thanh dịu dàng là của Ô Long, còn hương thơm hoa quả tinh tế kia thì thuộc về trà Keemun." Cô nhấp một ngụm nhỏ. "Đây không chỉ là thức uống, mà còn là một phần đời sống. Từ những người nông dân chân lấm tay bùn đến các gia đình quý tộc trong lâu đài, tất cả đều tìm thấy sự ấm áp và thư giãn trong những tách hồng trà này."

Nói đoạn, cô hướng ánh nhìn về chiếc ấm kim loại cổ điển đặt cách đó không xa. Hình dáng như một chiếc bình phong phương Đông, nhưng lại được điểm xuyết bởi những đường nét chạm khắc đầy tính nghệ thuật. Bên cạnh nó, trên những chiếc đĩa sứ nhỏ nhắn, là cả một thế giới ngọt ngào được bày biện chỉn chu. Nào bánh mật ong óng ả, nào bánh phô mai béo ngậy, nào những chiếc bánh quy giòn rụm cùng những chấm mứt nhỏ xinh.

"Đây là Samovar." Rudi giải thích, tay cô vuốt nhẹ lên bề mặt sáng bóng. "Người ta đốt lửa ngay trong lòng ấm, tại một khoang trung tâm, để nhiệt lượng tỏa ra làm nóng nước liên tục. Cách pha trà này là một nghệ thuật thủ công được truyền lại qua bao thế hệ, giữ cho hương vị và những câu chuyện bên tách trà luôn nóng hổi."

Rồi cô rót xuống cho tôi một tách nhỏ, hương thơm thoang thoảng xộc lên, nhanh chóng hòa tan vào không khí lạnh. Nhưng điều khiến tôi sững sờ nhất là màu nước. Một màu đỏ nâu sẫm đậm đặc, gợi liên tưởng đến khoảnh khắc mặt trời chiều đang nuốt chửng lấy chân trời. Tôi chưa từng thấy một tách trà nào lại chứa đựng cả một hoàng hôn như thế.

"Khi thưởng trà. Người ta sẽ chắt ra một phần từ ấm Zavarnik, rồi tùy theo sở thích cá nhân mà hòa loãng với nước nóng từ Samovar.'' Rudi tiếp tục. ''Có người chuộng hương vị mạnh mẽ, lại có người yêu thích vị thanh nhẹ."

"Chiếc Podstakannik này giúp ta cầm nắm dễ dàng hơn, tránh bị bỏng." Cô nhẹ nhàng nâng lên một chiếc giá đỡ bằng bạc. "Đó là một sáng chế khéo léo, nơi sự tiện dụng và vẻ đẹp thẩm mỹ hòa quyện"

Cô đặt tách trà vào chiếc Podstakannik, rồi nhẹ nhàng đẩy nó về phía tôi.

"Trà thường được điểm xuyết bằng những viên đường nhỏ, một chút sữa đặc ngọt ngào hoặc mật ong nguyên chất. Và để thức uống thêm trọn vẹn, người ta thường dùng kèm với bánh mì nướng, mứt hoa quả chua ngọt, những lát xúc xích nguội mỏng, phô mai thơm béo và vô số loại bánh ngọt tinh tế."

Rudi chỉ vào những món ăn kèm trên bàn. "Đặc biệt, trong những buổi tiệc trà phương Nam, cô sẽ không thể bỏ qua Syrniki. Bánh kếp phô mai mềm mại thường được dùng với mứt hoặc kem chua và Pryaniki, loại bánh quy ấm áp với hương mật ong và gừng quyện trong từng thớ bột."

Cô khẽ đưa tách đến gần, dừng lại để đón lấy hương thơm quyện khói, rồi mới từ từ thưởng thức. Ánh mắt tôi dõi theo từng chi tiết, cố gắng lặp lại một cách máy móc. Ngụm đầu tiên mang theo sự ấm áp len lỏi vào lồng ngực, mở ra một không gian để vị ngọt tinh tế dần hé lộ. Vị đậm đặc nhiều tầng lớp, khiến tôi nhận ra sự khác biệt hoàn toàn so với thức trà gừng quen thuộc của ngày thường.

"Thật đặc biệt." Tôi buông lời khen rồi thận trọng đặt tách xuống.

"Thực ra, bản chất của loại trà này không hề có hương khói." Cô đáp. "Nhưng tất cả là nhờ vào cuộc hành trình của nó. Từ những cõi miền xa xôi lên phương Nam ấm áp, những đoàn thương nhân đã phải vượt qua bao vùng đất. Chính làn khói từ những đoàn tàu đã âm thầm thấm vào từng lá trà, gửi gắm vào đó một hương vị độc đáo. Ban đầu, người ta coi đó là một tai nạn, một lỗi hàng hóa. Nhưng dần dà, họ nhận ra đó chính là món quà từ những chuyến đi, một dấu ấn đầy quý giá của những hành trình."

"Rồng vốn là những loài sinh vật kiêu hãnh. Họ luôn tự hào về lịch sử và những truyền thống được gìn giữ qua ngàn đời." Cô ngừng lại. "Chính vì vậy, việc thể hiện sự am tường về phép tắc và lễ nghi của họ là điều tối quan trọng. Điều này sẽ chứng minh rằng Giáo Đoàn chúng ta, những sứ giả mang trên mình danh dự hòa bình, thực sự trân trọng và tôn kính truyền thống của họ, ngay cả trong những điều nhỏ nhặt nhất."

''Vâng.'' Tôi nuốt khan, cảm giác trách nhiệm trên vai bỗng thêm phần chĩu nặng.

Tiếng tách trà chạm vào đĩa sứ vang lên. Ngay lập tức, tôi cảm nhận được sự thay đổi tức thì đến từ Rudi. Mọi sự ôn hòa trên khuôn mặt ấy bỗng chợt biến mất, nhường chỗ cho một vẻ lạnh lùng đầy uy nghiêm.

"Nhân tiện đây." Giọng cô trầm xuống. "Tôi tin là cô cũng đã hiểu rõ lý do vì sao Tổng Chỉ Huy lại đặc biệt đề cử cô.''

Đây rồi, câu hỏi mà tôi vẫn âm thầm lo sợ.

"Vâng, Tổng Chỉ Huy đã nói với tôi, đó dường như là một vấn đề phức tạp. Mới xảy ra gần đây trong Giáo Đoàn."

"Thành viên mất tích không giữ chức vụ cao, nhưng cô ấy là dược sĩ duy nhất của chúng tôi.'' Rudi hạ giọng, thận trọng như thể sợ ai đó sẽ nghe thấy. ''Đã có nhiều giả thuyết được đặt ra. Liệu cô ấy bị bắt cóc? Hay tự nguyện rời đi? Hoặc...đã gặp phải chuyện chẳng lành?"

"Chúng tôi vẫn chưa có câu trả lời." Cô thì thầm. "Và thời gian thì đang gấp rút. Chuyến viếng thăm này đã được định sẵn từ nhiều tháng, không thể trì hoãn. Các lựa chọn thay thế vô cùng hạn chế và cô đã xuất hiện vào đúng thời khắc ấy."

"Nhưng có điều." Tôi cất lời, không giấu nổi nỗi bất an. "Đó là việc bản thân không hề có chút năng lực ma pháp nào, cũng chẳng hiểu biết về cách vận hành của nó. Tôi chỉ là một dược sĩ thông thường với vốn kiến thức về thảo dược và điều trị vết thương. Liệu sự thiếu hụt ấy có phải là một lỗ hổng không thể lấp đầy?"

Rudi im lặng trong giây lát, khoảng lặng đủ dài để chứa đựng sự cân nhắc sâu sắc.

"Thật lòng, tôi cũng không biết trước được điều gì sẽ xảy ra." Cuối cùng cô lên tiếng. ''Nhưng chúng tôi tin vào nhận định của Tổng Chỉ Huy. Ngài nói cô là một dược sĩ tài năng, có nhiều năm kinh nghiệm trong quân y viện. Ngài bảo cô đã cứu được nhiều binh sĩ, rằng cô luôngiữ được đầu óc tỉnh táo trong hiểm nguy và rằng cô là một người đáng tin cậy."

"Đừng để vẻ ngoài cao quý của chúng đánh lừa. Những con rồng ấy, tự thân chẳng có ma pháp gì. Chúng tồn tại nhờ vào huyền thoại, chứ không phải ma pháp.'' Giọng Rudi vang lên, pha lẫn chút châm chọc. ''Vì vậy cô cứ yên tâm, dù có giả vờ đi chăng nữa, chúng cũng không thể phát hiện ra đâu. Khả năng cảm nhận năng lượng huyền bức? Chúng không có. Hơn nữa, cô sẽ không phải giao tiếp quá nhiều, mọi thứ đã có Giáo đoàn sắp xếp."

"... Nghe vậy thì tôi cũng đỡ lo phần nào..."

"Chuyến viếng thăm lần này cũng đặc biệt bởi nó mang theo một nhiệm vụ tối mật." Cô ngừng lại. "Ở phương Nam, trong tàn tích của thư viện hoàng gia cũ, có cất giấu một cuốn sách cổ, một di sản đã thất lạc của giáo đoàn ta từ lâu. Và cô, sẽ là người giúp chúng tôi thu hồi nó."

Mọi thứ chợt nghiêng ngả. Tôi đảo mắt nhìn Rudi, tâm trí bỗng hóa thành một màn trắng xóa. Hóa ra không chỉ có một nhiệm vụ mà là một chuỗi những nhiệm vụ khác chồng chéo lên nhau.

"...Tôi sao?..." Câu hỏi rời ra như một tiếng vọng yếu ớt từ một nơi rất xa.

"Chính xác." Rudi khẳng định, ánh mắt không chút dao động. "Phép thuật chữa lành vốn dĩ là thứ không gây hại, kết hợp với thân phận non nớt của một tân thủ, lại trở thành tấm vé hoàn hảo cho nhiệm vụ này.''

Chuyện này là thế nào?

"Theo thông lệ." Cô tiếp tục. "Một buổi yến tiệc sẽ được tổ chức nhằm 'bày tỏ thiện chí'. Khoảnh khắc đó, cánh cổng cung điện sẽ rộng mở, chào đón sự hiện diện của các giáo đoàn, hội đồng hoàng gia và dĩ nhiên, cả hoàng tộc. Đây cũng chính là lúc màng lưới an ninh được siết chặt tối đa, nhưng chỉ tập trung duy nhất vào đại sảnh lộng lẫy ấy.''

"Đó chính là thời cơ ngàn vàng." Cô ngừng lại, để cho thông tin thấm vào. "Giữa tiếng nhạc, tiếng cười và những lời chúc tụng, sự chú ý sẽ bị hút cạn về trung tâm. Những hành lang, những thư phòng, những kho lưu trữ...Tất cả sẽ rơi vào trạng thái phòng bị sơ hở nhất. Đó là lúc cô cần biến mất khỏi đám đông và làm phần việc của mình."

Lời nói vừa dứt, cô rút từ trong túi áo ra một mảnh giấy, được gấp cẩn thận đến từng nếp. Khi tấm giấy từ từ mở ra, bên trong hé lộ một tấm bản đồ, được phác thảo bằng những đường nét nguệch ngoạc. Các hành lang được đánh dấu với mực đen, các căn phòng đều được ghi chú cẩn thận.

"Chủ giáo và các phó giáo buộc phải có mặt tại yến tiệc." Ngón tay cô khẽ lướt trên những con đường đã vẽ. "Sự vắng mặt của họ sẽ thổi bùng lên ngọn lửa nghi ngờ, dẫn đến những rắc rối khó lường."

"Khi thời điểm đến, tôi sẽ là người dẫn lối cho cô ra khỏi ánh sáng và tiếng ồn của bữa tiệc." Cô ngước lên. "Một cô hầu với chiếc vòng bạc ở cổ tay phải sẽ đứng chờ trong bóng tối của khu vườn. Hãy đi theo cô ấy, đừng thốt ra một âm thanh, đừng cố gắng tìm hiểu. Sự im lặng của cô là thứ vũ khí duy nhất."

"Con đường tiếp theo sẽ nằm ở phía Tây.'' Ngón tay cô ấn mạnh lên bản đồ, như để khắc sâu nó vào trí nhớ tôi. "Cô sẽ phải đi qua một cánh cổng cũ đã bỏ hoang, nơi dẫn lối vào cung điện cũ của phi hậu đã khuất. Nơi ấy đã bị khóa kín suốt mười năm trời, kể từ ngày người ra đi trong đau thương và lệnh cấm của hoàng đế đã khiến không một bóng lính canh nào được phép xâm nhập nơi linh thiêng đó."

Một bi kịch.

"Và rồi, ở nơi sâu nhất. Cô sẽ tìm thấy một thư viện bị lãng quên. Nơi ấy đang cất giữ kho báu mà chúng ta cần tìm."

"...Chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi thất bại..."

''Mọi khả năng đều đã được cân nhắc." Rudi đáp, giọng phẳng lặng đến mức vô cảm. "Trong tình huống tồi tệ nhất, nếu cô bị phát hiện, cô chỉ cần giả vờ. Giả vờ ngơ ngác, giả vờ sợ hãi, giả vờ khóc lóc. Giáo đoàn chúng ta nằm dưới sự bảo hộ của cả hai đế quốc, nên ít nhất, tính mạng của cô sẽ an toàn."

"Và rồi." Cô nói thêm. "Chúng tôi sẽ có những bước đi tiếp theo. Cô không cần phải gánh hết mọi thứ một mình."

"T-Tôi..." Giọng tôi dường như nghẹn ứ nơi cổ họng. "Tôi không biết mình có thể...Nhiệm vụ này quá lớn. Tôi chưa từng làm điều gì tương tự, tôi vốn chỉ là một người dược sĩ, không phải một điệp viên hay một người lính. Tôi không thể chiến đấu, cũng chẳng có phép thuật để tự vệ. Nếu có chuyện xảy ra, tôi..."

"Cô đã đồng ý." Lập tức Rudi liền ngắt lời. "Cô cũng muốn phụng sự Đế quốc chứ? Hay cô muốn trở lại với gông cùm? Một kịch bản đã được viết sẵn. Tất cả những gì cô cần làm là đọc theo lời thoại của mình."

Phải chăng Tổng Chỉ Huy cũng đang lừa dối tôi khi ngài trao cho tôi một lối thoát, chỉ để dẫn tôi đến một vách đá khác? Tại sao họ lại có thể bình thản đến như vậy? Như thể mạng sống của tôi chẳng qua chỉ là một cái giá có thể trả, một rủi ro có thể chấp nhận trong phương trình của.

Tôi muốn tức giận, muốn chất vấn rằng họ thì biết gì về nỗi đau khi bị biến thành con tốt thí. Đứng ngoài cuộc mà phán xét thì dễ lắm, nhưng...lời cô ta. Tôi không thể quay lại, không thể lùi bước.

"Vậy thì tôi...sẽ cố gắng hết sức mình."

"Được." Rudi đáp. "Kể từ bây giờ, tên của cô là Vivian vi Abel. Hãy nhớ lấy. Liaya sẽ không tồn tại nữa, hãy quên cái tên ấy đi.''

Tên của tôi...

"Cuốn sách cần tìm có bìa màu vàng ánh kim." Cô tiếp tục. "Nó có khắc những ký tự cổ với hình tượng một con rồng vàng có đôi mắt bằng ngọc lục bảo. Kích thước cỡ hai bàn tay chụm lại, không quá nặng nên cô có thể giấu gọn dưới lớp áo choàng. Hãy tìm nó và rời đi ngay lập tức."

"Xin thứ lỗi cho sự tò mò của bản thân." Tôi lên tiếng, không thể kiềm chế được. "Nhưng tôi có thể mạn phép được biết tại sao cuốn sách đó lại quan trọng đến vậy ạ?"

Một khoảng lặng kéo dài đầy suy tư. Ánh mắt cô vượt qua tôi, nhìn vào một nơi xa xôi nào đó.

"Ngay cả vị trí của tôi cũng chưa đủ cao để chạm đến sự thật toàn vẹn." Cô thừa nhận một cách khó khăn. ''Tất cả những gì tôi biết, là nó quan trọng đến mức không chỉ định đoạt vận mệnh của giáo đoàn, mà còn có thể làm rung chuyển cả đế quốc.''

"Nó chứa đựng hy vọng để chấm dứt cuộc tàn sát vô nghĩa này." Rudi nói, từng chữ rơi xuống nặng trĩu. ''Đó là tất cả những gì tôi được phép biết và cũng là tất cả những gì cô cần phải biết."

Một cuốn sách có thể chấm dứt một cuộc chiến? Nghe thật hoang đường, như một câu chuyện cổ tích dành cho những kẻ ngây thơ.

"Nhiệm vụ này phải được giữ kín tuyệt đối." Rudi tiếp tục. "Vì thế, bất kể điều gì xảy ra, cô phải khóa chặt mọi bí mật. Kể cả khi họ dùng đòn roi, kể cả khi họ dọa cướp đi mạng sống của cô. Một khi thông tin bị rò rỉ, nguy cơ sẽ không chỉ đè nặng lên cô, mà còn kéo theo giáo đoàn và cả vận mệnh đế quốc vào vực sâu."

"Tôi...hiểu.''

''Hãy cất nó thật kín.'' Cô khẽ gấp tấm bản đồ rồi trao lại vào tay tôi. ''Khắc ghi từng chi tiết rồi hãy thiêu hủy nó.''

Tôi đón lấy tờ giấy. Trọng lượng của nó thật kỳ lạ, nhẹ bẫng, lại nặng tựa nghìn cân.

''Và giờ thì. Ta hãy trở lại với bài học.''

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!