Nhiều đêm thao thức trong nỗi sợ về án phạt của chính mình. Giấc ngủ chẳng chịu đến, để mặc tâm trí quay cuồng trong vòng xoáy tỉnh thức. Căn phòng nhỏ này hệt như một vũng lầy thời gian, không ánh bình minh xuyên thấu, cũng chẳng một khắc báo hiệu. Ở nơi đây, chỉ còn lại bóng tối, thứ sinh thể sống len lỏi qua từng kẽ hở và thì thầm những ám ảnh chẳng ai dám gọi tên.
Mỗi khoảnh khắc đều mang theo cảm giác tựa sự sống đang trút bỏ từng chút một. Móng tay, giờ đã nứt nẻ vẫn không ngừng điên cuồng cào, khát khao được thoát khỏi chính lớp da thịt này. Những vệt đỏ loang lổ những dòng máu khô quện lại thành vệt nâu sẫm, đan xen cùng những đường cào tươi mới. Đau đớn, nhưng ít nhất, nó là thật.
Ánh mắt đờ đẫn dán chặt vào khung cửa mờ. Thứ ánh sáng từ bên ngoài, một vệt mỏng manh, yếu ớt dường như là niềm an ủi cuối cùng. Thế nhưng, rốt cuộc tôi đang chờ đợi điều gì? Ánh hào quang của sự cứu rỗi hay chỉ là vực thẳm của diệt vong?
Tôi muốn lột bỏ lớp da này.
Tôi muốn nôn sạch hết ruột gan.
Tôi muốn nỗi đau ấy dừng lại. Nhưng nó không dừng, nó không bao giờ dừng. Ngay cả khi thân xác kiệt quệ, tâm trí vẫn tiếp tục.
Cái chết. Liệu đó có phải là câu trả lời cuối cùng?
CÁNG!
Cánh cửa bật tung với tiếng động dữ dội, hơi lạnh từ hành lang tràn vào cắt ngang không khí ngột ngạt, khiến da thịt nổi gai ốc. Quay phắt lại, đôi mắt tôi mở to, tròng đen giãn rộng đầy hoảng loạn. Hai bóng người lấp kính khung cửa, những bộ áo giáp tối màu tái nhạt dưới ánh lửa yếu ớt. Chẳng thể thấy rõ mặt, nhưng tôi có thể cảm nhận được sự khó chịu và cái nhìn ghê tởm không chỉ hướng vào căn phòng, mà còn vào chính sự tồn tại này.
"Mau đứng dậy đi." Một trong hai người lên tiếng. "Phiên tòa sắp bắt đầu rồi."
Chậm rãi, tôi gượng mình, đôi chân như muốn khuỵu ngã. Mỗi bước nện xuống nền đá càng tô đậm nên sự cô độc theo sau bước chân họ vang lên đều đặn, sâu vào lòng tháp cổ. Những bức tường bao quanh phủ đầy rêu phong, ẩm thấm và nặng trĩu mùi của những tháng năm dài đẵng.
Nơi đằng xa, cánh cửa gỗ sồi chợt hiện ra, được chạm trổ bởi những hoa văn tinh xảo. Đại Sảnh Đường, nơi những mệnh lệnh then chốt được ban bố, là nơi vận mệnh chiến tranh được vạch ra. Và hôm nay, chính tại nơi đây, tôi sẽ phải đối diện với số phận của mình. Dưới sự chứng kiến và phán quyết của họ, phiên tòa này sẽ là cái kết cuối cùng dành cho những tội lỗi của tôi.
Dừng bước, đôi chân dường như tê liệt. Cánh cửa từ từ mở ra, một đại sảnh rộng lớn với trần cao vời vợi cùng những khung cửa đón sớm, rọi xuống tâm phòng. Nơi đặt một chiếc bàn tròn và chín chiếc ghế, mỗi chiếc đại diện cho một quyền lực trong quân khu.
Từng bước nặng nè đưa tôi tiến lên, những chiếc móng tay cắm sâu vào da như lời nhắc nhở đau đớn để giữ cho đôi chân đứng vững. Mọi âm thanh trong phòng dường như bị một lớp chân không nuốt chửng. Và thứ duy nhất xé toang bức màn im lặng ấy lại là nhịp thở ngắn ngủi đầy hoảng loạn của chính tôi.
''Theo báo cáo điều tra, ba ngày trước, quân khu này đã hứng chịu một cuộc tấn công không rõ chủ đích và cũng không rõ chủ mưu. Trong lúc tháp chính sắp thất thủ, một đám khói lạ bất ngờ xuất hiện, được xác nhận là do cô tạo ra. Màn khói này đã đưa hai bên vào thế bị động, nhưng lại thành công câu giờ cho quân tiếp viện. Cũng nhờ đó mà quân khu này mới đứng vững được tới bây giờ.''
Tổng Chỉ Huy từ từ ngả người ra sau, hai tay đan trước ngực, ánh mắt không rời khỏi. "Liiaya Zivuska Diotisalvi. Xuất thân là một con sói hoang, đã tự nguyện khoác lên mình màu áo quân ngũ với thành tích xuất sắc của một dược sĩ quân y. Vậy mà, vào ngày 11 tháng 11, chính cô lại âm thầm đào ngũ, để rồi gây ra một cuộc náo loạn báo động toàn diện. Bởi chính điều đó, cô đã tự biến mình từ một người lính ưu tú trở thành kẻ phản bội đáng nghi nhất."
Và rồi, câu hỏi từ từ được thả ra, lơ lửng trong không trung. "Cô có lời nào biện minh cho hành động của mình?"
Những bức tường như đang khép dần lại, siết chặt lấy. Tiếng gõ nhịp của những ngón tay ngài trên mặt bàn vẫn vang lên dồn dập, đều đặn và lạnh lùng. Mỗi cái gõ như một tiếng đếm ngược.
Phải chăng lời nói nào có thể hàn gắn một lưỡi dao phản bội? Hay có thể rửa sạch vết nhơ của sự hèn nhát khi nỗi sợ đã gặm nhấm và nhấn chìm lý trí này?
Phó Chỉ Huy chợt lên tiếng, giọng hắn vang vọng khắp căn phòng. "Thưa ngài, mọi manh mối đều dẫn đến một kết luận, đây không phải một tai nạn, mà là một vở kịch được dàn dựng công phu. Màn khói chính là cái cờ hoàn hảo, vừa che mắt ta, vừa mở đường cho địch. Và kẻ ấy." Hắn chỉ thẳng về phía tôi. "đã vội vã lộ diện trong cuộc tháo chạy sau trận tấn công bất ngờ, chứng tỏ một kế hoạch thoát thân đã được tính toán từ trước."
Nỗi khiếp sợ từ tận đáy lòng chợt trào dâng, bóp nghẹt lồng ngực tới ngạt thở. Tôi cố gắng mở miệng, nhưng cổ họng lại khô khốc. Khẽ nhún mình, đôi chân mềm nhũn muốn quỳ xuống để van nài. Kết thúc rồi, vĩnh viễn không còn ánh mặt trời. Năm năm, cuối cùng lại kết thúc bằng một cái chết chẳng có ý nghĩa gì. Thế nhưng, ngay khi khoảnh khắc đầu gối sắp chạm xuống nền gỗ.
RẦMMM!
Cánh cửa bất ngờ đập mở, tất thảy mọi ánh nhìn đều đổ dồn về bóng hình đang hiên ngang giữa sự xôn xao của căn phòng.
"Xin thứ lỗi vì sự xâm phạm!" Felix nói lớn. "Bởi lẽ, sự thật mà tôi mang theo đây, không cho phép bất kỳ sự chậm trễ nào!"
Ánh đèn chiếu rọi vào anh, vào bộ đồng phục nhầu nát cùng mái tóc rối bù ấy.
Nỗi hoảng loạn mơ hồ quyện cùng tia hi vọng mong manh chợt lóe lên trong lòng. Nhưng anh...anh đang làm gì vậy?
"Felix Loy Hewson!" Giọng Phó Chỉ Huy vang vọng như sấm, gương mặt ông đỏ gắt vì phẫn nộ. "Cậu dám đạp đổ kỷ cương của phiên tòa?! Đây là tội thách thức quyền uy-"
"Bằng chứng cho tội ác thực sự!" Felix liền ngắt lời. Từ trong túi áo, anh lôi ra một chiếc túi nhỏ rồi giơ lên những điếu thuốc lá. Bề ngoài chẳng có gì đặc biệt, nhưng mùi hương lạ lùng và kích thích phát tán trong không khí, buộc mọi người phải nhíu mày khó chịu. "Những thứ này, được tìm thấy trong phòng làm việc của Phó Chỉ Huy! Đây không phải thuốc lá thông thường, mà là Torbica, thứ chất mà Đế quốc đã nghiêm cấm sử dụng dưới mọi hình thức!"
Ôi trời ơi. Làm sao có thể?
Không khí trong phòng bỗng chốc vỡ òa bởi những tiếng thốt lên kinh ngạc cùng những cái liếc mắt nghi ngờ lan nhanh.
"VU KHỐNG! Xâm phạm trái phép!" Hắn gằn giọng, chỉ tay về phía Felix rồi về phía tôi. ''Chính ngươi mới là kẻ đã trồng thứ bằng chứng giả mạo đó! Ngươi và nó! Hai kẻ tạo phản!''
"Mỗi lính đặc nhiệm chúng tôi đều bị cấy một viên đá theo dõi, mọi hành động, từng bước chân đều bị giám sát. Vậy xin hỏi, dưới sự kiểm soát nghiêm ngặt ấy, tôi lấy đâu ra cơ hội để tiếp cận Torbica?'' Giọng anh đầy phẫn uất. ''Và nếu tôi thực sự phạm tội, hệ thống của các ngài đã phải phát hiện ra từ lâu!"
"Vô lý! Đó chỉ là thuốc lá bình thường!" Hắn gầm lên. "Đừng hòng bao che cho tên phản bội này, phiên tòa hôm nay mới chính là về cô ta!"
Và rồi, tất cả những ánh mắt kinh hãi đổ dồn về phía tôi. Đôi bàn tay lạnh ngắt vẫn nằm im đó, thế nhưng chúng như thể đang vấy đầy máu, mang theo tất cả những tội lỗi mà tôi đã hoặc chưa từng phạm phải.
"Làm gì có kẻ phản bội nào lại tận tâm cứu chữa hàng ngàn sinh mạng trong suốt năm năm?!" Felix bất chợt cắt ngang không khí bằng một câu hỏi đầy châm biếm. ''Và ngài đừng quên, trước khi màn khói được mở ra, chúng ta gần như đã nếm mùi thảm bại! Nếu Lia thực sự muốn phản bội, tại sao em ấy phải cố gắng lật ngược thế cờ? Cứ để lũ quái vật kia san bằng tất cả, có phải đã xong?!"
Một lời giải thích? Hay một quyết định?
Ranh giới thật mong manh. Nhưng anh nói không sai, tôi đã trung thành đến mức hèn mạt và tôi đã ở lại. Và nếu lối thoát thực sự không tồn tại...thì có lẽ sự lựa chọn duy nhất đã được định đoạt từ lâu.
"Tôi...chính là bằng chứng sống..." Từng tiếng được thốt lên đầy nghẹn ngào. "C-Cho tội ác của Phó Chỉ Huy, người đã bí mật sử dụng loại thuốc cấm mang tên Torbica!"
Hàng trăm ánh mắt liền đổ dồn, từng sự thật gây sốc liên tiếp được phơi bày.
"DỐI TRÁ! NGƯƠI ĐANG BỊA CHUYỆN!" Phó Chỉ Huy đứng phắt dậy, hất tung chiếc ghế ra phía sau. "CHÍNH CÔ! Chính cô là kẻ đã chủ động tìm đến, dụ dỗ ta nếm thử thứ thuốc quỷ đó!'' Đột ngột hắn quay sang, ánh mắt sắc lẹm đâm thẳng vào Felix. "Và cả tên đồng phạm này nữa! Tất cả chỉ là một vở kịch được các người dàn dựng kỹ lưỡng, chờ thời cơ để lật đổ bằng những cáo buộc vu khống!"
Felix, người đã bao phen cận kề cái chết vì những toan tính vụng về của hắn, để rồi phải chịu đựng sự bất công này.
"Ba năm qua...Tôi đã bị biến thành công cụ, buộc phải điều chế Torbica cho ngài ấy. Mỗi lần chống cự, những trận đòn thù lại giáng xuống.'' Giọng tôi khẽ run. ''Những vết thương trên thân thể không phải vinh quang của người lính, mà là nỗi nhục của kẻ nô lệ!"
Một hơi thở sâu không đủ để xua tan sự run rẩy, nhưng tôi vẫn bước lên. Bước ra khỏi cái bóng của sự hèn nhát mà tôi đã trốn chạy bấy lâu.
"Cứ cho rằng màn khói đó là âm mưu do tôi bày ra. Ấy vậy mà khi quân đội hoàng gia tiến vào, tôi vẫn chọn giương cao về phía bầy rồng chứ không hề nhắm xuống những kẻ đang nghi ngờ tôi!'' Ngẩng đầu lên, ánh mắt tôi chạm vào ngài. ''Tôi đã có cơ hội để bỏ chạy, vậy mà tôi vẫn đứng lại, sẵn sàng đối diện với hiểm nguy để giữ lấy điều mình tin tưởng! Xin hỏi, liệu có một kẻ phản bội nào lại liều mạng hy sinh để bảo vệ những người mà họ cho là kẻ thù?!"
Bầu không khí trong phòng đặc quánh lại. Rồi từng đợt, từng đợt xì xào lại trỗi lên, tựa như lũ mãng xà âm thầm trườn mình, một lần nữa luồn lách giữa chốn đông người.
"Trong suốt năm năm, cuộc sống của tôi chỉ gói gọn đằng sau những bức tường này! Tôi! Một kẻ chưa từng đặt chân ra khỏi quân khu, không hề có chút ma pháp nào trong người, làm sao có thể thực hiện một âm mưu lớn như vậy?!"
"Hơn nữa." Ánh mắt tôi quét qua từng khuôn mặt trong phòng. "Để phá hủy lớp giáp, kẻ chủ mưu còn phải tiếp cận được Trụ Đá Trung Tâm, nơi được canh gác nghiêm ngặt nhất. Một kẻ không có chút quyền hành và sức mạnh như tôi, làm sao có thể xuyên thủng được hàng rào bảo vệ ấy?!''
Cho dù hôm nay bước ra khỏi đây, cho dù kết cục có thảm khốc đến đâu, tôi cũng sẽ không cúi đầu nhận lấy sự bất công này. Không, như vậy là quá đủ rồi.
"Năm năm trời tận tụy, không một phút giây nao núng, chưa bao giờ dám oán than nửa lời! Vì vậy, cầu xin ngài...Tôi, dù có không hoàn hảo đi chăng nữa, dù có phạm sai lầm, cũng sẽ không bao giờ trở thành loại người đáng khinh tới vậy!'' Từ từ tôi quỳ xuống. ''Đế quốc này, ngài ơi! Đã trở thành máu thịt của tôi!"
"Xin ngài đừng lắng nghe tên phản bội ấy!" Phó Chỉ Huy gầm lên.
RẦMMMMM!
Tiếng đập bàn chấn động như sấm rền chợt vang lên, không chỉ báo hiệu sự kiên nhẫn cuối cùng của vị chủ tướng đã cạn kiệt, mà còn nghiền nát mọi lời lẽ giả tạo của Phó Chỉ Huy.
"Thật trớ trêu làm sao, khi kẻ đang ra sức đổ lỗi lại chính là người nên bị xét xử nhiều nhất.'' Tổng Chỉ Huy khẽ nheo mắt, ngài chậm rãi cất giọng đầy mỉa mai. ''Nếu có thể nhìn nhận một cách khách quan, hẳn ngươi phải thấy rằng trách nhiệm lớn nhất thuộc về ngươi và ban lãnh đạo."
"....N-Ngài thực sự sẽ tin lời cô ta ư?..." Phó Chỉ Huy liền quay phắt, như không thể tin vào điều đang xảy ra.
"Lời nói thì ai chẳng hay? Nhưng thưa ngài, liệu ngài có thể cho chúng tôi thấy điều gì đó thuyết phục hơn là sự hoảng loạn này?" Vị cố vấn tiến về phía trước. "Hành động chạy trốn của cô gái đã phủ một bóng đen nghi ngờ. Thế nhưng, lời của nàng lại vẽ nên một bức tranh khác. Làm sao một kẻ yếu thế như vậy có thể dễ dàng vượt qua an ninh của Đảo Thép, phá hủy cột đá, rồi bất ngờ hiên ngang đứng lên như một anh hùng giữa biển lửa? Sự đối lập giữa một kẻ đào ngũ và một vị cứu tinh, thật khó để dung hòa."
Loạng choạng, Phó Chỉ Huy lùi bước, ánh mắt vô thần nhìn vào khoảng không, như tìm kiếm một cứu rỗi mơ hồ. Xung quanh, sự im lặng hệt những bức tường thành kiên cố, không một bàn tay, không một lời nào cất lên. Sự kiêu ngạo từng là vương miện, giờ hóa xiềng xích thiêu đốt. Tuyệt vọng, tức giận. Nỗi đau ấy, tới tận bây giờ hắn mới hiểu.
"Phó Chỉ Huy Viktor Ashbourne, ngươi bị cáo buộc sử dụng và buôn bán chất cấm, lạm dụng chức quyền, cùng những hành vi làm tổn hại nghiêm trọng đến danh dự của quân khu." Từ từ, Tổng Chỉ Huy đứng dậy. Dáng vẻ ngài trong ánh đèn mờ vừa uy nghi, vừa trang nghiêm nhìn xuống kẻ đằng dưới. "Kể từ giây phút này, ngươi sẽ bị cách chức và chờ xét xử về những tội danh ấy.''
Lập tức, hai hiệp sĩ cao lớn mặc áo giáp đen bước tới, thô bạo lôi hắn rồi kéo lê đi. Thế nhưng, từ sâu thẳm trong đôi mắt đỏ ngầu, ánh nhìn căm hận đầy điên loạn vẫn không rời tôi nửa bước, dù cho miệng không thốt nên lời.
"N-Ngài! Ngài đã có trong tay chính hạnh phúc của mình, để rồi rơi xuống vực sâu chỉ vì sự tham lam của bản thân. Xin hãy cứ trút mọi lỗi lầm lên tôi, n-nếu điều đó xoa dịu được vết thương trong lòng ngài. Nhưng xin ngài đừng quên, nếu không có ngài, cũng sẽ chẳng có tôi của ngày hôm nay!"
Rốt cuộc, tại sao luôn nhìn tôi như vậy? Chẳng lẽ sự trung thành lại là tội lỗi? Hay sự yếu đuối không dám đứng lên mới chính là thứ đáng phải nhận ánh nhìn tẩy chay ấy?
"M-Mày!?" Hắn nghẹn lời, đôi mắt trợn tròn như không thể tin.
Nhưng lời nói chưa kịp thốt lên đã bị chôn vùi trong tiếng đóng sầm của cánh cửa gỗ khổng lồ. Một cái vung tay hờ hững của Tổng Chỉ Huy và căn phòng chợt chuyển mình. Tất cả các hiệp sĩ tối cao lặng lẽ đứng dậy rồi lần lượt rời đi, ánh mắt họ lướt qua tôi, những ánh nhìn khinh bỉ dành cho tên Phó Chỉ Huy và sự tò mò lạnh lùng dành cho một kẻ vô danh. Nhưng giữa dòng người ấy, chỉ có Felix là khác. Một cái gật đầu nhẹ, một ánh nhìn lặng lẽ. Và rồi, khi cánh cửa đóng lại lần nữa, căn phòng giờ đây chỉ còn hai người, Tổng Chỉ Huy và tôi.
0 Bình luận