Arc 1: Đứa Con Của Người Anh Hùng Mạnh Nhất
Chương 22: Luật thư (part 1)
0 Bình luận - Độ dài: 4,279 từ - Cập nhật:
Nếu bỏ lỡ khoảnh khắc gã kia bị phân tâm bởi Jinshiro, cái mạng nhỏ nhoi này của cậu sẽ chẳng còn giữ được nữa. Không có thời gian để thở phào hay cảm thán về sự xuất hiện của vị cứu tinh, Zrenye nghiến răng, sốc lại tinh thần đang rệu rã.
Cậu cúi xuống, luồn tay qua nách và đầu gối của Hana.
Zrenye không dám nhìn vào gương mặt trắng bệch ấy thêm lần nào nữa. Cậu sợ rằng chỉ cần nhìn thấy đôi mắt đã mất đi ánh sáng đó, đôi chân cậu sẽ khụy xuống và không bao giờ đứng lên được nữa.
“Xin lỗi, Hana. Chịu đựng một chút nhé.”
Cậu lầm bầm một câu vô nghĩa với người đã khuất, rồi lao về phía mép vực.
Cái hố tử thần nơi Rikka rơi xuống nằm cách đó không xa, nhưng hiện trạng mặt đất đã bị sụp đổ đến mức biến dạng hoàn toàn, trông nó như một công trường đang thi công dang dở vậy. Những thanh cốt thép chĩa lên tua tủa từ các khối bê tông gãy nát, nằm ngổn ngang giữa lớp bùn lầy nhão nhoét.
Cậu ôm chặt Hana trong lòng, dùng lưng mình làm đệm va chạm mỗi khi trượt qua một gờ đá. Tiếng vải rách toạc và da thịt ma sát vào đá vang lên khô khốc. Cơn đau rát chạy dọc sống lưng, nhưng nhờ đó mà tốc độ rơi được hãm lại đáng kể.
Độ sâu của vết nứt này còn hơn cả dự tính của cậu. Phải đến mười lăm mét, hoặc hơn.
Bên dưới đáy vực là một mớ hỗn độn của đất đá và những mảnh vỡ từ ngôi đền cổ. Ánh sáng từ trên cao rọi xuống yếu ớt, chỉ đủ để phác họa lên những hình khối lờ mờ, xiêu vẹo.
“Rikka! Rikka!”
Tiếng gọi của Zrenye vang vọng trong không gian hẹp, dội lại vào vách đá ẩm ướt. Đáp lại cậu chỉ là tiếng mưa rơi lộp độp và tiếng đất đá lạo xạo đâu đó.
Cậu đặt Hana nằm tựa vào một vách đá tương đối phẳng, rồi lao vào đống đổ nát. Đôi tay trầy xước của cậu điên cuồng cào cấu, lật tung từng mảng bê tông lạnh lẽo.
Nếu Rikka bị chôn vùi dưới hàng tấn đất đá này, gần như cơ hội sống sót chỉ là con số không. Dù nhận thức được vậy, nhưng cảm giác đó vẫn thật đáng sợ. Cậu sợ rằng mình sẽ mất thêm người bạn thứ hai của cuộc đời mình. Xuân qua, hè và thu lần lượt tới, rồi lại mùa đông. Mười bảy năm đã trôi qua mà cậu chỉ có hai người bạn thân duy nhất. Liệu sau khi chuyện này kết thúc, Zrenye còn có thể tiếp tục sống được nữa? Cậu không biết, tâm trí cậu trống rỗng và chẳng còn có thể suy nghĩ thêm được điều gì cả.
Nếu dừng lại, cậu sẽ phải chấp nhận cái chết của cô. Vì thế, cậu buộc đôi tay rớm máu của mình phải hoạt động liên tục.
Nhưng rồi, một vệt màu quen thuộc lọt vào tầm mắt cậu, đó là tay áo sơ mi màu trắng.
Nó thò ra từ dưới một tảng đá tảng khổng lồ, thứ có lẽ vốn là một phần của cột trụ đền thờ đã gãy đổ.
“Rikka!”
Zrenye lao tới bên cạnh. Phần còn lại của cơ thể cô, bao gồm cả đầu và ngực, đã hoàn toàn bị tảng đá kia che lấp.
Tảng đá này ước chừng phải nặng đến vài tấn. Với kích thước và sức nặng đó, nếu nó đè trực diện lên người thì đừng nói là xương cốt, đến cả nội tạng cũng sẽ bị ép cho nát bấy.
Zrenye tì vai vào tảng đá, hai chân đạp mạnh xuống nền bùn, dồn toàn bộ sức lực để nhấc nó lên.
Thật vô ích. Tảng đá vẫn trơ ra đó, không hề suy chuyển dù chỉ một milimet. Với cơ bắp và thể trạng của một học sinh trung học bình thường như cậu, lại đang trong tình trạng kiệt sức, việc di chuyển khối đá này vốn đã là điều bất khả thi.
“Di chuyển… đi chứ…!”
Zrenye thử lại lần nữa. Lần này cậu trượt chân và rồi ngã dúi dụi vào bùn.
Sự bất lực - cái cảm giác kinh tởm này lại ập đến, khiến cậu muốn phát điên.
“Đừng có đùa… Đừng có đùa với tao!”
Zrenye lồm cồm bò dậy, hai tay bám chặt lấy cạnh sắc của tảng đá. Máu từ lòng bàn tay chảy ra, hòa lẫn với nước mưa trơn tuột.
Ngươi muốn sức mạnh sao?
Một ý nghĩ, hay đúng hơn là một cảm giác lướt qua trong đầu Zrenye. Lúc đầu, cậu đã nhầm lẫn nó với tiếng nói của lý trí. Tuy nhiên, phải đến khi hoàn toàn tuyệt vọng, cậu mới cảm thấy nó giống như tiếng thì thầm của một con quái vật đang ngủ say trong lồng ngực mình.
Ngay khoảnh khắc sự phẫn nộ đến đỉnh điểm, một luồng nhiệt lượng bùng nổ từ sâu thẳm trong cơ thể Zrenye.
Nó chạy dọc theo các mạch máu, thiêu đốt từng thớ cơ, đem lại cảm giác đau đớn như xé toạc da thịt nhưng đồng thời cũng bơm vào đó một sức mạnh cưỡng ép đầy bạo lực.
Zrenye hét lên đầy giận giữ.
“LÊN MAU!!!”
Tiếng ma sát chói tai vang lên. Tảng đá khổng lồ, thứ vốn dĩ bất di bất dịch, bắt đầu nhích lên từng chút một. Trọng lượng hàng tấn dường như nhẹ đi một cách khó hiểu, hoặc giả, sức mạnh của Zrenye đã vượt qua ngưỡng giới hạn của loài người.
Cánh tay Zrenye sưng tấy, các mạch máu nổi lên chằng chịt như muốn nổ tung dưới làn da. Cậu cảm thấy xương cốt mình đang rên rỉ, nhưng luồng sức mạnh lạ lẫm kia đang cưỡng ép cơ thể cậu vượt qua giới hạn sinh học vốn có, biến cậu thành một cỗ máy hoạt động chỉ bằng chấp niệm.
Với một cú hích cuối cùng mang theo toàn bộ sinh lực, Zrenye lật tung tảng đá sang một bên.
Khối đá rơi xuống, chấn động lan truyền qua lớp bùn đất nhão nhoét. Zrenye ngã khuỵu xuống, thở hồng hộc, đôi tay cậu khi nãy vừa thực hiện kỳ tích giờ đây đã run rẩy đến mức không còn có thể nắm lấy một thứ gì đó.
Nhưng cậu không cho phép bản thân được nghỉ ngơi lúc này.
Gạt bỏ cơn đau, Zrenye trườn tới bên Rikka. Tình trạng của cô còn tệ hơn cậu tưởng tượng. Một nửa thân thể cô gần như đã bị dập nát, máu nhuộm đỏ cả vũng nước xung quanh.
Cảnh tượng ấy khiến trái tim Zrenye co thắt lại, đau đớn đến tận cùng.
“…Rikka! Này!”
Cố nén cơn buồn nôn vừa ập đến, cậu điên cuồng áp tai vào ngực trái cô, nín thở lắng nghe. Xung quanh quá ồn ào. Tiếng mưa rơi, tiếng sấm rền, hay cả tiếng chiến đấu vọng xuống từ miệng vực đều bị não bộ cậu gạt bỏ. Tất cả sự tập trung của cậu dồn vào thính giác, cố gắng bắt lấy tín hiệu của sự sống.
Và rồi.
“Còn sống… Vẫn còn sống…”
Tuy yếu ớt, rời rạc và mong manh đến mức có thể tắt lịm bất cứ lúc nào, nhưng nhịp đập của sự sống vẫn tồn tại trong lồng ngực nhỏ bé ấy.
*
Mưa vẫn rơi, nhưng không còn chạm được xuống đất.
Những hạt nước đang trút xuống từ bầu trời đen kịt kia, ngay khi tiến vào phạm vi mười mét quanh Jinshiro, liền bị đông cứng thành những mũi kim băng sắc lẹm, lơ lửng giữa không trung như hàng vạn thanh gươm của Damocles đang chực chờ phán xét.
Tuy nhiên, kẻ địch lại là một gã thiếu kiên nhẫn để chiêm ngưỡng kỳ quan đó.
"Ngươi nghĩ cái danh xưng Đội Trưởng gì đó có thể dọa được ta sao? Cắt ngang cao trào của một vở kịch là hành vi thô thiển nhất mà một khán giả có thể làm. Ta ghét nhất là những kẻ không biết đọc bầu không khí."
“Bớt lảm nhảm đi. Lí lẽ của ngươi bắt đầu khiến ta buồn nôn rồi đấy. Với lại…” Jinshiro chỉ ngón cái về phía sau. “Con quái vật khổng lồ đó là mục đích chính của giáo hội các ngươi, phải không?”
Ở phía xa xa, một con nguyền thú với kích thước cực đại sau khi xáo trộn hoàn toàn mặt đất, từ từ xuất hiện. Nó có cái miệng xoáy sâu như lưỡi cưa và hàng loạt các dây thịt đang đung đưa theo sự thức tỉnh của nó.
Có tới ba mươi Huyễn Giới Kỵ đang bao vây, nhưng chỉ có hai người dám giao chiến trực tiếp ở cự ly gần. Dựa vào trang phục và kỹ năng, có thể phỏng đoán họ là những thợ săn cấp cao hoặc Đội trưởng tương đương với Jinshiro. Số còn lại chỉ có thể duy trì vòng vây, bất lực trước sức mạnh áp đảo của con quái vật.
“Phải đó! Hãy quỳ xuống! Run sợ đi! Có khi Ngài sẽ mủi lòng ban cho kẻ ngoại đạo như ngươi một cái chết êm ái! Đó chính là quyền lợi của các ngươi!”
“Ngươi gọi cái thứ quái dị ấy là ‘Ngài’ sao? Gu thẩm mỹ tồi tệ thật đấy.”
“Câm mồm! Chết đi! Lũ Huyễn Giới Kỵ ti tiện!”
Hưởng ứng cơn thịnh nộ của chủ nhân, con nguyền thú bọc thép bỗng cất lên tiếng rít chói tai. Từ cái miệng lởm chởm những răng nanh sắc nhọn, một khối lượng ma lực đen ngòm bị nén lại đến cực hạn. Ngay khi nó được giải phóng, màn đêm bị xé toạc với âm thanh rền rĩ của sấm sét.
Đó là một đòn tấn công đủ sức san phẳng cả một dãy phố.
"Ngươi phiền phức quá đấy. Con người đang nói chuyện thì thú vật đừng có xen vào!"
Jinshiro thở dài, ngay cả hơi thở của anh cũng hóa thành làn khói trắng xóa khi vừa thoát ra khỏi miệng.
ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM!!
Tiếng nổ vang trời làm rung chuyển cả không gian, hất văng mọi lớp đất đá gần đó đi tứ phía.
Nếu nhìn vào quy mô của vụ nổ, việc xác nhận cái chết của mục tiêu bên trong là điều hợp lý. Sức ép từ vụ nổ đó dư sức nghiền nát cơ thể con người thành từng mảnh nhỏ. Ai có thể sống sót khi đứng ở tâm chấn của một vụ nổ kinh hoàng đến nhường kia chứ?
Thế nhưng, gã đàn ông bí ẩn lại gạt bỏ cái suy nghĩ ngây thơ đó.
Đôi mắt của hắn hiện giờ đang nheo hết lại.
Hắn đã cảm nhận được sự dị thường trong không khí.
Ba tấm bùa lập tức phóng ra từ lớp khói bụi.
"Cái...?"
Một ánh lửa chập chờn trong chốc lát, rồi thì một tràng vụ nổ xuất hiện.
Một trong ba lá bùa vừa rồi đã thoát ra khỏi tâm chấn, và rồi…
"Ngươi vừa nói về việc đọc bầu không khí nhỉ? Ta đồng ý. Bầu không khí hiện tại bảo rằng ngươi nên câm miệng và chịu trói đi."
Giọng nói vang lên ngay bên cạnh tai gã.
Có hiệu ứng sét giật loáng thoáng qua, Jinshiro bất ngờ xuất hiện ngay vị trí lá bùa. Nếu không có sự hoán đổi phi lý đó, gã đàn ông bí ẩn hẳn đã nhận ra sự di chuyển của đối phương. Trừ khi tốc độ của Jinshiro đã vượt qua giới hạn nhận thức của mắt thường, thì anh ta đã thực hiện một kỹ thuật thao túng không gian cao cấp – “Hư bộ”, đánh tráo vị trí của bản thân với vật dẫn là tấm bùa chú kia.
Một đường kiếm bạc xé toạc không gian, kèm theo đó là âm thanh của da thịt bị xé rách.
Máu tươi bắn tung tóe lên trên bầu trời.
Gã đàn ông bí ẩn lảo đảo lùi lại, tay ôm chặt lấy vết thương sâu hoắm trên vai. Hắn đã kịp nghiêng người trong gang tấc. Lựa chọn hy sinh một phần cơ thể để bảo vệ phần đầu là một phản xạ đáng khen ngợi. Nếu chậm trễ một phần mười giây, thứ lìa khỏi cổ hắn hẳn là cái đầu.
Có điều, Jinshiro lại cảm thấy phiền phức vì đối thủ vẫn còn đứng vững.
“Ngươi có thể đứng lại cho ta được không? Việc né tránh như vậy chỉ làm lãng phí thời gian và ma lực của cả hai bên mà thôi. Bên trên đang giục tốc ta lắm.”
Cùng với lời nói đó, Jinshiro lao tới.
Gã đàn ông đã nhận ra việc mình bị tiếp cận, tuy nhiên hắn không hề có ý định phòng thủ.
Giấu hai tay vào trong ống, hắn ném ra những cục thịt nhỏ, và gần như ngay lập tức hóa thành những con nguyền thú cấp thấp.
“Khu, sa, gon, giải phóng!”
Jinshiro vẫn giữ đà chạy, và hướng mũi kiếm về phía trước.
Hơn mười đường kiếm đã diễn ra.
Những con nguyền thú cấp thấp bị chẻ đôi trước khi kịp chạm chân xuống đất.
Việc giải quyết đám lâu la chỉ tốn của Jinshiro chưa đầy một giây.
Máu đen vấy lên lưỡi kiếm bạc, rồi lập tức bị hất văng đi bởi lực ly tâm từ cú vung tay kế tiếp.
Jinshiro đạp mạnh lên nền đất ướt đẫm, lao thẳng về phía gã đàn ông.
Gã đàn ông lập tức lùi nhanh về phía sau con nguyền thú bọc thép khổng lồ để tìm điểm tựa.
Khoảng cách mười mét được thu hẹp trong nháy mắt.
Con quái vật cũng vung cánh tay được bao phủ bởi lớp giáp sừng dày cộp xuống.
Áp lực gió từ đòn đánh đủ sức ép chặt phổi người đối diện.
Đây là đòn tấn công tận dụng tối đa trọng lượng cơ thể và sức mạnh cơ bắp.
Nếu trúng đòn, xương sườn của Jinshiro chắc chắn sẽ nát vụn.
Jinshiro trượt người sát mặt đất, để cho nắm đấm khổng lồ lướt qua ngay trên đỉnh đầu.
Tiếng gió rít qua tai nghe rợn người.
Ngay khi vượt qua tầm với của con quái, Jinshiro xoay người, mượn đà bật dậy.
Một đường kiếm ngược từ dưới lên.
Lưỡi kiếm lách vào khe hở giữa các lớp giáp ở khuỷu tay con thú, cắt đứt gân chủ lực.
Con nguyền thú mất trọng tâm, khuỵu xuống một bên gối với tiếng gầm đau đớn.
Bỏ mặc con mồi đã mất khả năng chiến đấu, lưỡi kiếm của Jinshiro nhắm thẳng vào yết hầu kẻ điều khiển.
Gã đàn ông lập tức vỗ hai tay xuống đất.
“Khai!”
Tức thì, máu từ xác những con nguyền thú nhỏ lúc nãy trở nên sôi sục dữ dội.
Chúng co cụm lại, biến hình thành những mũi gai nhọn hoắt, bắn về phía Jinshiro từ mọi hướng.
Một đòn tấn công bao vây toàn diện.
Bị đe dọa bởi đợt phản công, cơ thể Jinshiro bắt đầu chuyển động với tốc độ cao hơn, cảm tưởng như đã làm mờ đi ranh giới hình ảnh.
Những nhát chém tối giản được tung ra nhằm triệt tiêu đòn tấn công.
Tiếng kim loại va chạm vang lên liên hồi như tiếng mưa rào.
Mỗi nhát kiếm của Jinshiro đều chính xác đánh bật một mũi gai máu ngay trước khi nó kịp chạm vào da thịt.
Dưới chân anh, một vòng tròn an toàn tuyệt đối được thiết lập bởi kỹ năng kiếm thuật thượng thừa.
"Hý trường luật thư... sao?"
Gã đàn ông lầm bầm, mồ hôi lạnh chảy ròng trên trán.
Hắn đã nhận ra được kỹ năng ẩn mà đối phương đang sử dụng, cũng như khoảng cách sức mạnh mà nó mang lại.
Việc Jinshiro chặn đứng cơn mưa gai đó là kết quả của một đôi mắt có thể nhìn thấu quỹ đạo bay và một cánh tay đủ nhanh để phản ứng lại chúng. Đó là khả năng của thuật thức “Hý trường luật thư”. Không chỉ dừng lại ở đó, tốc độ của Jinshiro sẽ còn tăng dần lên theo thời gian sử dụng.
“Nếu vậy thì…”
Con nguyền thú bọc thép lúc này đã gượng dậy được.
Nó điên cuồng lao tới từ phía sau Jinshiro.
Cùng lúc đó, gã đàn ông cũng phóng tới.
Cánh tay phải của hắn phình to một cách dị hợm, da thịt nứt toác để lộ ra những thớ cơ đen sì và cứng như đá.
Hắn định dùng đòn gọng kìm để nghiền nát đối thủ. Khép góc là cách tốt nhất để khắc chế kẻ địch sở hữu tốc độ thiên phú.
Một bên là hàm răng của quái vật, một bên là nắm đấm biến dị của kẻ điều khiển.
Tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
Ngay khoảnh khắc hàm răng của con thú sắp khép lại, bóng dáng của Jinshiro biến mất.
Thay vào vị trí của anh là một tấm bùa giấy đang cháy dở.
Gã đàn ông mở to mắt kinh hoàng.
Đà lao tới quá lớn khiến hắn mất khả năng thu đòn.
Nắm đấm biến dị của hắn đập thẳng vào mặt con nguyền thú của chính mình.
Tiếng xương sọ vỡ vụn vang lên khô khốc. Con nguyền thú bị chính chủ nhân đánh bay ra xa, nằm bất động.
Sấm rền vang, và Jinshiro lúc này đã xuất hiện ngay phía sau lưng gã đàn ông.
Anh đã hoán đổi vị trí một lần nữa.
"Sơ hở quá nhiều."
Giọng nói lạnh băng vang lên bên tai gã.
Gã đàn ông phản ứng theo bản năng sinh tồn, vung ngược cánh tay trái ra sau.
Từ khuỷu tay trái của hắn, một lưỡi xương sắc lẹm bất ngờ mọc ra, đâm toạc lớp áo, nhắm vào bụng Jinshiro.
Đòn tấn công lén lút và hèn hạ, nhưng hiệu quả mang lại là rất lớn.
Jinshiro buộc phải hủy bỏ thế tấn công để đỡ đòn.
Kiếm của anh chặn lại lưỡi xương, tạo ra một tia lửa sáng lòa.
Lực va chạm đẩy cả hai lùi ra xa nhau vài mét.
"Ngươi là bán nhân nhỉ? Ta nghe nói có vài kẻ trong giáo hội cũng giống như ngươi. Nhưng nói thật, chứng kiến một tên đứng xừng xững trước mặt là trải nghiệm khiến ta cảm thấy khó chịu nhất. Trả lời ta đi, làm sao mà ngươi lại chấp nhận từ bỏ làm người vậy?"
Jinshiro vẩy nhẹ cổ tay tê rần. Dù cho rằng anh đã áp đảo đối phương, nhưng đổi lại thì Hý trường luật thư và Hư bộ cũng ngốn không ít sức lực.
Ở phía đối diện, gã đàn ông đã thở hồng hộc, và đang tìm cách điều chỉnh lại nhịp thở. Hai cánh tay của gã giờ đây đều đã biến dạng hoàn toàn, trở nên trông giống chi trước của loài bọ ngựa.
Cả hai đều đã không di chuyển được một lúc.
"Tại sao ư? Bởi vì để giết được quái vật, ta đã vứt bỏ nhân tính rồi!"
Gã hét lên, lao vào Jinshiro với tốc độ nhanh hơn hẳn lúc trước.
Cuộc chiến chuyển sang giai đoạn cận chiến ác liệt.
Kiếm bạc và xương đen va chạm liên tục.
Mỗi giây trôi qua là hàng chục chiêu thức được tung ra nhằm lấy mạng đối phương.
Nước mưa xung quanh họ bốc hơi do nhiệt lượng tỏa ra từ ma lực va chạm.
Jinshiro nghiêng đầu tránh một nhát chém ngang cổ.
Mấy sợi tóc của anh bị cắt đứt, bay lơ lửng rồi tan biến trong mưa.
Anh đáp trả bằng một cú đâm trực diện vào ngực gã.
Gã đàn ông dùng hai tay xương bắt lấy lưỡi kiếm.
Tiếng kim loại bị ép chặt rít lên ken két.
"Bắt được ngươi rồi!"
Gã cười gằn, dồn sức mạnh cơ bắp vượt trội để bẻ gãy thanh kiếm.
Nhưng Jinshiro vẫn giữ vẻ mặt bình thản.
Anh buông tay trái khỏi chuôi kiếm.
Trong lòng bàn tay anh, một lá bùa màu xanh lam đang tỏa sáng.
“ ––!!”
Gã đàn ông đã không hề nhận ra cho đến khi nó được rút ra. Buông đi thanh kiếm, hắn ngay lập tức nhảy lùi về phía sau nhằm duy trì khoảng cách.
Đó đòn tấn công gì vậy? Gã đàn ông không thể biết, nhưng thật điên rồ nếu đó là một lá bùa hệ nổ. Đối thủ của hắn có khả năng đã chuẩn bị cho việc cảm tử.
Và rồi thì chẳng có hiện tượng gì xảy ra cả.
“Chỉ là lá đại cát mà ta rút ra khi nãy mà thôi. Bị lừa rồi nhé!”
Jinshiro lè lưỡi ra trêu ngươi.
Gã đàn ông nhận ra sự cẩn trọng của bản thân vừa bị biến thành trò hề cho kẻ địch tiêu khiển. Vì thế mà máu nóng dồn lên trên não hắn.
Tuy vậy.
“Alô… Alô… Hai người có thể nghỉ ngơi một chút được không?”
Một giọng nói có phần nữ tính chen ngang giữa hai người.
Nguồn phát của âm thanh đó đến từ phía trên cao.
Tại đỉnh của một cây cột bê tông cốt thép đã bị đánh gãy nham nhở trong đợt giao tranh trước đó, một cô gái đang ngồi vắt vẻo. Mái tóc màu xanh biển dài chấm lưng rũ xuống, đung đưa nhẹ nhàng theo nhịp gió.
Sự hiện diện của cô ta kéo theo sự biến đổi dị thường của không gian xung quanh.
Những hạt mưa dường như rơi chậm lại khi đi ngang qua vị trí của cô, và mặt đất dưới chân Jinshiro bỗng trở nên nặng nề hơn gấp bội. Đó là áp lực vật lý được tạo ra từ mật độ ma lực dày đặc bao quanh cơ thể cô gái đó.
Các lỗ chân lông trên người Jinshiro dựng đứng cả lên.
Trực giác của một kẻ đã kinh qua hàng trăm trận chiến đang gào thét báo động trong đầu anh.
Việc cô ta có thể tiếp cận phạm vi chiến đấu, chọn một vị trí quan sát trên cao và cất tiếng nói mà không hề bị phát hiện cho đến tận lúc này, là minh chứng rõ ràng nhất cho sự chênh lệch đẳng cấp. Nếu cô ta mang theo sát ý thay vì lời chào hỏi, thì cái đầu của Jinshiro có lẽ đã lìa khỏi cổ từ trước khi anh kịp nhận ra sự hiện diện đó.
Ngay cả gã đàn ông đang trong cơn cuồng nộ cũng phải khựng lại.
Bản năng sinh tồn của loài thú trong gã nhạy bén hơn con người, và nó đang ra lệnh cho gã phải ngừng ngay mọi hành động thù địch nếu muốn bảo toàn mạng sống. Sự điên loạn trong đôi mắt đỏ ngầu của gã dần bị thay thế bởi sự cảnh giác tột độ.
Cô gái tóc xanh nghiêng đầu, hướng đôi mắt hoa văn đầy dị biệt nhìn xuống hai kẻ đang đứng chết trân bên dưới.
“Cả hai ồn ào quá. Ta đang cố tận hưởng tiếng mưa rơi, mà các ngươi cứ la hét rồi cho nổ bùm bùm mãi. Làm ơn có ý thức giữ trật tự nơi công cộng chút đi.”
Jinshiro nuốt ực một cái. Anh đã nhận ra luồng sát khí đó đang khóa chặt lấy cả anh và gã đàn ông kia. Chỉ cần một trong hai người thực hiện bất kỳ động tác thừa thãi nào, kết cục bi thảm sẽ ập đến ngay lập tức. Sức mạnh của kẻ mới đến này nằm ở một tầng bậc hoàn toàn khác biệt, có lẽ còn vượt xa cả những quái vật mà Jinshiro từng đối mặt trong quá khứ.
Gã đàn ông sử dụng nguyền thú dường như chịu áp lực lớn hơn.
Hắn lùi lại một bước, hai cánh tay xương xẩu run rẩy va vào nhau lách cách. Đối mặt với Jinshiro, hắn còn có dũng khí để liều mạng, nhưng đứng trước thực thể đang ngồi trên cột trụ kia, ý chí chiến đấu của hắn đã bị nghiền nát hoàn toàn.
“Cô là ai?”
Jinshiro buộc miệng hỏi. Mũi kiếm của anh vẫn vô thức giương cao đầy cảnh giác.
Trong tình huống này, việc xác định bạn hay thù quan trọng hơn việc đánh bại gã đàn ông kia gấp nhiều lần.
Cô gái tóc xanh bật cười trước câu hỏi của Jinshiro, âm thanh lanh lảnh nhưng lại khiến người nghe cảm thấy rùng mình như có một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô khẽ đung đưa đôi chân nhỏ nhắn trên cột trụ.
“Ta là ai sao? Thật là một câu hỏi khó trả lời đấy. Ta có rất nhiều tên gọi tùy theo mức độ sợ hãi của kẻ đối diện, nhưng nếu ngươi muốn một danh xưng chính thức thì cứ gọi ta là Mizuchi, “Linh tịch” của Ngũ Đại Cửu Quái.”
0 Bình luận