Vol 10

Chương 20

Chương 20

Đối Đầu

"Chà. Vậy đây là cỗ máy thử nghiệm Full-dive thế hệ thứ tư sao?" Tôi thốt lên, mắt dán chặt vào cái khối chữ nhật 3D khổng lồ đang chễm chệ ngay trước mặt.

Những tấm vỏ nhôm chưa đánh bóng tỏa ra ánh kim mờ đục, tiếng quạt tản nhiệt cỡ lớn rít lên đều đều. Một mặt của khối hộp kết nối với chiếc giường gel, và nhô ra phía trên như một chiếc gối tựa đầu là bộ giao diện não bộ thô kệch hình mũ bảo hiểm.

"To thật đấy. Trông nó còn đồ sộ hơn mấy cái máy thùng đời đầu nữa, Higa," tôi vừa nói vừa quay người lại. Gã kỹ sư đang cắm cúi bên bảng điều khiển ngước mặt lên, nhún vai với vẻ hơi tiếc nuối.

"Dù vậy thì nó vẫn gọn hơn tính toán ban đầu của tôi nhiều rồi đấy, Kirigaya. Còn về cấu hình á, so máy này với mấy con thế hệ đầu trong mấy trung tâm trò chơi cũ thì chẳng khác nào so một chiếc điện thoại đời mới với cái máy điện tử bốn nút cả!"

"...Thú thực là tôi chưa thấy mấy thứ đó bao giờ."

"Cái gì?! Cậu đang phí hoài cuộc đời đấy! Hôm nào qua nhà tôi, chúng ta sẽ làm một chuyến 'cắm trại tập huấn' game cổ điển..."

Cái gã cứ huyên thuyên về mấy thứ kỳ quặc này là Takeru Higa, kỹ sư trưởng đứng sau những cỗ máy VR tối tân nhất thế giới. Thế nhưng, nhìn vẻ ngoài của gã thì chẳng ai đoán ra nổi: mái tóc dựng đứng thành từng sợi nhọn hoắt, cặp kính tròn to quá khổ, và chiếc áo thun in hình nhân vật game — gã trông giống như bước ra từ một cửa tiệm ở Akihabara hơn là trong cái phòng thí nghiệm công nghệ cao thiếu sáng này.

Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, tôi cũng chẳng khác gì gã, vẫn nguyên bộ đồng phục học sinh vì tạt qua đây ngay trên đường đi học về. Lý do tôi — Kazuto Kirigaya — có mặt tại phòng thí nghiệm của một công ty khởi nghiệp ở Roppongi, quận Minato này rất đơn giản: chỉ là một công việc làm thêm thôi.

Các thiết bị Full-dive, tiến hóa từ thế hệ máy giải trí cỡ lớn đầu tiên, sang thế hệ thứ hai là NerveGear và AmuSphere, rồi đến thế hệ thứ ba là thiết bị y tế Medicuboid, về lý thuyết thì ai cũng dùng được, nhưng thực tế vẫn tồn tại cái gọi là "độ tương thích". Nói cách khác, đó là khả năng não bộ kết nối hiệu quả với máy móc đến mức nào. Một phần là do năng khiếu bẩm sinh, nhưng phần lớn có thể cải thiện qua hàng giờ kinh nghiệm "lặn".

Và những người ở Nhật Bản — không, phải nói là trên toàn thế giới — có số giờ lặn nhiều nhất hiện nay, không nghi ngờ gì nữa, chính là những người sống sót sau sự cố SAO cách đây một năm rưỡi.

Với cỗ máy thế hệ thứ tư do Takeru Higa dẫn đầu phát triển, độ chính xác trong kết nối não bộ vượt xa bất kỳ thiết bị nào trước đây. Tuy nhiên, chính thông số quá cao đó lại nảy sinh những vấn đề ngoài dự kiến. Lượng thông tin trao đổi giữa não và máy quá lớn khiến toàn bộ nhân viên, kể cả Higa, khi thực hiện lặn thử nghiệm để lấy dữ liệu đều không thể cử động nổi bên trong vì bị "say VR" trầm trọng.

Vì vậy, Higa đã dùng một mối quan hệ nào đó để thuê tôi, một trong những người sống sót, làm thợ lặn thử nghiệm bán thời gian. Và trước mức lương giờ cao ngất ngưởng, tôi đã có mặt tại Roppongi này.

"Tóm lại là tôi chỉ cần Full-dive vào rồi di chuyển khắp nơi bên trong thôi đúng không?" Tôi xác nhận lại, tay vuốt ve lớp vỏ nhôm mát lạnh.

"Đúng, chính xác là thế." Higa gật đầu lia lịa. "Thảm hại thật, nhưng cứ hễ nhìn thấy đồ họa bên trong là chúng tôi muốn nôn thốc nôn tháo rồi. Hiện tại chúng tôi đang phát triển một cấu trúc để điều chỉnh độ sâu của kết nối phù hợp với năng lực của thợ lặn, nhưng để làm được điều đó thì phải có người lặn vào để lấy dữ liệu đã chứ, ha ha ha!"

"Thì anh trả tiền nên tôi sẽ làm theo yêu cầu thôi. Nhưng trước đó, cho tôi xác nhận một chuyện." Tôi liếc nhìn bộ mũ bảo hiểm hầm hố rồi tiếp tục. "Ừm... lặn bằng cái này không thực sự nguy hiểm... đúng không?"

"Dĩ nhiên là không! Chắc chắn là không! Tuyệt đối không!" Higa lặp lại ba lần và gật đầu quả quyết. "Cậu là người sống sót sau vụ SAO nên tôi hoàn toàn hiểu nỗi lo của cậu. Yên tâm đi. Mối nguy hiểm từ cỗ máy tôi chế tạo chỉ là một chút xíu, thực sự chỉ là một tẹo tèo teo thôi!"

"Vậy sao? Nghe thế tôi cũng thấ—" Tôi chợt khựng lại, nhìn xoáy vào Higa. "'Thực sự chỉ là một tẹo tèo teo'?"

"Không không không! Ổn mà! Hoàn toàn ổn! Thực sự rất ổn!" Sau khi lặp lại mỗi câu ba lần, Higa hạ giọng, nói nhanh như gió: "Chỉ là, nếu chẳng may đang lặn mà mất điện đột ngột thì nó hơi... cậu biết đấy..."

"Ý anh là sao, 'tôi biết đấy' là cái gì?"

"Không không không vấn đề gì cả! Chúng tôi đã trang bị hai hệ thống nguồn dự phòng và pin khẩn cấp rồi!"

"Cái gì xảy ra sau đoạn 'cậu biết đấy'?"

"Không không không có vấn đề gì đâu! Không có thiệt hại thực tế nào cả! Chỉ là, à thì, một chút hiện tượng... phi kỹ thuật số thôi..."

"Nghĩa là sao?"

"Cơ bản là không logic... hay có lẽ là không tự nhiên... Nói trắng ra là, cái này này," Higa vừa nói vừa buông thõng hai tay trước ngực.

Nhìn cử chỉ đó, cuối cùng tôi cũng hiểu gã nhà khoa học này đang ám chỉ điều gì. "Hả...? M... Ma á...?"

Trước cái nhìn kiểu Anh này bị làm sao thế?, Higa lại lắc đầu nguầy nguậy. "Không, tôi nói nghiêm túc đấy Kirigaya! Chính mắt tôi đã thấy, rõ mồn một luôn! Nghe này. Như cậu thấy, cỗ máy thử nghiệm này là thứ duy nhất tồn tại trên đời. Số người có thể lặn cùng lúc chỉ là một. Ấy thế mà... những nhân viên từng lặn vào thao trường thử nghiệm đã không ít lần nhìn thấy một bóng người mờ ảo bên trong," Higa nói, vẻ mặt trông như mấy nhân vật manga khi có mấy vạch xanh lét trên trán vì buồn nôn.

Một nụ cười hiện lên trên mặt tôi, dập tắt chút nghiêm túc ngắn ngủi, tôi nhún vai đầy cường điệu. "Không phải do họ bị say VR nên nhìn quầng sáng hóa thành bóng người đấy chứ? Hay có khi là lỗi shader—"

"Non! Không đời nào một chương trình do thiên tài Higa chắp bút lại có cái lỗi thảm hại như thế được!"

Tôi lờ đi cái sự sính ngoại đột ngột của gã, lại nhún vai lần nữa. "Ý tôi là, thôi được, nếu ma hiện ra trong căn phòng này thì còn nghe được, chứ ma mà xuất hiện trong thế giới VR thì tôi chưa... À thì, tôi cũng có nghe đồn rồi, nhưng hồi tôi đi xác minh mấy tin đồn kiểu đó ở Aincrad thì hóa ra chẳng phải ma mãnh gì, toàn là NPC thôi."

Dĩ nhiên người tôi nhắc đến là Yui, trí tuệ nhân tạo giờ vẫn đang là "con gái" của tôi và Asuna. Mà nếu cô bé biết lần đầu gặp nhau chúng tôi tưởng cô bé là ma, chắc sẽ giận lắm đây.

"Nói cách khác, mọi thứ cậu thấy ở phía bên kia đều là mã kỹ thuật số, nên sự tồn tại của chúng phải được ghi lại ở đâu đó trong địa chỉ bộ nhớ. Nếu anh kiểm tra nhật ký hệ thống (log), chắc chắn sẽ tìm ra thứ mà mấy thợ lặn kia đã thấy thôi," tôi chỉ ra điểm mấu chốt.

Higa bĩu môi như một đứa trẻ. "Dĩ nhiên là tôi có kiểm tra rồi. Nhưng trong log chẳng có 'rien' (cái gì) cả. Nói cách khác, hiện tượng này không phải là một đối tượng được tạo ra bởi phần cứng hay phần mềm của máy thử nghiệm. Vậy nên nó thực sự là ma... hoặc là..."

"Hoặc là?"

"...Nghe này, đây là chuyện tôi không nên tiết lộ cho cậu. Nên cậu hãy coi như chưa từng nghe thấy gì nhé." Sau màn dạo đầu đầy kịch tính, Higa hạ giọng: "Trái tim của cỗ máy thử nghiệm này tích hợp các mạch tính toán lượng tử. Nói cách khác, nó là một máy tính lượng tử."

"...Cái đó cũng là anh chế ra à, Higa?"

"Tôi cũng muốn nói là 'oui' lắm, nhưng đáng tiếc là lý thuyết cơ bản lại do Kayaba xây dựng. À thì, dù sao thì từ lâu người ta đã nói rằng máy tính lượng tử có khả năng tương tác với các thế giới song song rồi. Đó là trong truyện viễn tưởng."

"T-thế giới song song?! Anh tin vào mấy thứ đó thật à?" Cách nói của gã bắt đầu lây sang cả tôi.

Higa chuyển động đầu một cách khó hiểu, vừa giống gật lại vừa giống lắc. "Chỉ là ở mức độ 'nếu có thì tuyệt quá' thôi! Nhưng cậu biết đấy, nếu đó là sự thật thì nó sẽ giải thích được vấn đề bóng ma kia. Nói cách khác, nếu máy thử nghiệm này giao thoa với một máy tính lượng tử khác trong một dòng thời gian khác... quá khứ, tương lai hay một thế giới song song... cậu sẽ có thể nhìn thấy bóng dáng của một thợ lặn lẽ ra không thể có mặt ở đó."

"Chuyện đó thì cũng chẳng khác gì chuyện ma thực sự cho lắm," tôi nhún vai lần cuối rồi liếc nhìn chiếc đồng hồ trên tường. "Thôi được rồi, để tôi lặn vào xem có ma cỏ gì không là biết ngay. Em gái tôi hôm nay bảo có nấu món gì đó. Nếu tôi không về kịp bữa tối, con bé sẽ nện tôi bay đến tuần sau mất, nên làm luôn thôi—"

"Gì cơ? Cậu có em gái à? C-con bé giờ bao nhiêu tuổi rồi?!"

Cảm thấy một sự déjà-vu kỳ lạ trước phản ứng của Higa, tôi phớt lờ câu hỏi và ngồi xuống giường máy. Tôi đặt mình vào các rãnh định vị, rồi trượt đầu vào dưới bộ mũ bảo hiểm. "Xong rồi, bắt đầu bất cứ lúc nào cũng được."

Tôi giục Higa, người vẫn đang trưng ra vẻ mặt hụt hẫng, rồi nhắm mắt lại. Qua tiếng động cơ hạ mũ bảo hiểm xuống, lời giải thích cuối cùng lọt vào tai tôi.

"Được rồi, tôi bắt đầu kết nối đây. Avatar của cậu sẽ được tạo tự động từ hình ảnh bản thân (self-image) của cậu, Kirigaya, nên cậu sẽ không thấy gì lạ lẫm đâu."

"Rõ rồi."

Tôi giơ ngón cái tay trái lên, và như để đáp lại, cỗ máy thử nghiệm phía sau lưng tôi bắt đầu phát ra những tiếng rì rì êm ái.

Lại là nó.

Cảm nhận thế giới của mình rung lắc một cách kỳ lạ, Haruyuki Arita nheo đôi mắt của avatar chú heo hồng lại.

Thế giới bị đóng băng trong một màu xanh lam trong suốt đồng nhất. Không gian tăng tốc ban đầu — một khu vực chờ màu xanh nơi cậu có thể lặn vào bằng lệnh "burst link". Sâu trong chiếc Neurolinker — một thiết bị liên lạc lượng tử đeo trên cổ của Haruyuki ở thế giới thực — ứng dụng bí ẩn mang tên Brain Burst đã được cài đặt. Đáp lại mệnh lệnh của Haruyuki, chương trình BB đã gia tốc suy nghĩ của cậu lên một nghìn lần và giúp cậu Full-dive vào cánh đồng nhuộm sắc xanh này.

Thế giới xanh tồn tại để người chơi có thể tìm kiếm đối thủ trong danh sách kết nối (matching list) hoặc để khởi chạy các ứng dụng bên ngoài và thực hiện đủ loại tác vụ. Lý do Haruyuki đang gia tốc lúc này là vì vế sau. Nói cách khác, để hoàn thành nốt đống bài tập về nhà phải nộp trong ngày hôm nay. Chính xác hơn, thời gian gia hạn còn lại của cậu chỉ còn đúng mười lăm phút ở thế giới thực. Bài báo cáo môn Lịch sử Nhật Bản tiết năm không chỉ trôi tuột khỏi bộ nhớ của cậu mà cậu còn quên béng cả việc ghi chú vào ứng dụng lịch trình.

Nếu là môn Toán hay tiếng Anh, cậu đã có phương án cuối cùng là cầu xin Takumu hoặc Chiyuri cho chép bài — dù chắc chắn sau này sẽ phải trả giá gấp đôi — nhưng với một bài luận thì chiêu đó không ổn. Vì vậy, cậu đã dùng một điểm gia tốc quý giá để tăng tốc và đang miệt mài gõ trên bàn phím ảo (holokeyboard).

Thế nhưng, khi cảm nhận được một luồng khí lạ và ngẩng đầu lên, cậu thấy giữa căn phòng học màu xanh trống vắng hiện lên trong tầm mắt dường như đang dao động một cách lười biếng.

"Cái gì thế?" Cậu đứng dậy khỏi chỗ ngồi trong hình hài avatar. Khi tiến lên vài bước giữa những dãy bàn và căng mắt nhìn, cậu lại thấy một gợn sóng mờ ảo hiện ra trên một phần chiếc bảng đen. Đúng vậy, nó giống như có một thứ gì đó trong suốt đang nằm giữa Haruyuki và tấm bảng.

Thực tế, đây không phải lần đầu cậu bắt gặp hiện tượng này. Gần đây, khoảng một tháng trở lại đây, khi đang Full-dive, thỉnh thoảng cậu lại thấy thứ gì đó lung linh một cách kỳ lạ trong tầm mắt. Và nó không bao giờ xuất hiện trong thế giới VR thông thường; nó chỉ xảy ra khi cậu đang gia tốc.

Nhưng hiện tượng ngày hôm nay rõ ràng hơn bao giờ hết. Haruyuki quên bẵng đống bài tập, dồn hết tâm trí vào thứ mình đang thấy.

Và rồi, cậu nhanh chóng nhận ra một điều. "Một người sao?"

Đúng thế. Sự lung linh hội tụ tại một điểm trong lớp học trông giống như hình bóng của một con người. Cứ như thể có một người hoàn toàn trong suốt đang đứng đó vậy.

Nhưng điều đó là không thể. Không gian tăng tốc cơ bản màu xanh, về nguyên tắc, là thế giới dành riêng cho người đã hô lệnh "burst link". Để hai người trở lên cùng lặn vào một không gian, ngoài việc kết nối trực tiếp Neurolinker, họ còn phải thực hiện lệnh gia tốc cùng lúc. Nhưng dĩ nhiên, hiện tại Haruyuki chẳng kết nối trực tiếp với ai cả.

Điều đó có nghĩa là: "M... Ma à?" Cậu vô thức lẩm bẩm và sợ hãi lùi dần về phía cuối lớp.

Thế nhưng, bóng người trong suốt kia cũng tiến về phía cậu một khoảng y hệt.

"Eeeeeeee!!" Cậu hét lên và lao thẳng về phía sau với tốc độ tối đa. Theo bản năng, cậu định hô khẩu lệnh để kết thúc gia tốc.

"B... B... B... Burst ou—"

Nhưng cậu chợt khựng lại.

Đây không phải là thế giới thực; đây là không gian VR mà Neurolinker của cậu đã tạo ra từ hình ảnh qua các camera xã hội. Mọi thứ mắt cậu đang thấy đều là dữ liệu kỹ thuật số có thể thay thế bằng mã code. Vì vậy, phải có một lý do cho sự hiện diện của cái bóng đó. Không có ma mãnh gì hết. Ma chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng thôi.

Núp sau những chiếc bàn ở dãy cuối, Haruyuki vắt óc suy nghĩ. Phải có cách để xác định xem hình người đó chính xác là cái gì. Giả sử đó là một người khác, thì "ai đó" này hẳn phải là một Burst Linker giống như cậu, bởi vì đây không phải là không gian VR thông thường mà là một không gian gia tốc. Và nếu có một Burst Linker kết nối vào cùng một mạng...

"Đ-Đúng rồi. Ch-ch-chắc chắn phải có tên chứ. Trong danh sách kết nối," cậu lẩm bẩm nhanh với cái miệng khô khốc, và lập tức nhấn vào biểu tượng chữ B hiển thị ở góc trên bên trái màn hình ảo. Cửa sổ điều khiển Brain Burst bật mở. Cậu chuyển tab và mở danh sách kết nối.

Đứng đầu danh sách là tên của chính cậu. Phía dưới là Takumu (Cyan Pile) và Chiyuri (Lime Bell), cả hai đều cùng lớp với cậu. Và rồi là Kuroyukihime (Black Lotus), có lẽ đang ở sảnh chờ. Lẽ ra chỉ có bốn Burst Linker này ở trường THCS Umesato thôi mới đúng.

Thế nhưng.

Một cụm điểm sáng như mực loang hiện lên ở dòng thứ năm và ngọ nguậy. Những điểm sáng này vì lý do nào đó không ngay lập tức thành hình các chữ cái. Haruyuki nín thở quan sát chúng rung lắc dữ dội, nhấp nháy, rồi cuối cùng biến đổi thành vài chữ cái Latinh.

Tuy nhiên, dãy chữ cái đó không có dạng chuẩn "màu sắc, tên gọi" vốn là khuôn mẫu cho tên của các Duel Avatar. Chỉ có vỏn vẹn bảy chữ cái xếp thành hàng ở đó. Cũng chẳng có cấp độ nào được hiển thị.

"K-i-r-i...t-o?"

Kirito? Đó là ai thế?

Như bị dẫn dắt bởi sự tò mò này, tay phải của Haruyuki tự động cử động. Cậu nhấn vào cái tên của Burst Linker bí ẩn Kirito và chọn "DUEL" từ cửa sổ hiện ra. Cậu chạm vào "YES" trong hộp thoại xác nhận.

Lớp học màu xanh tan biến, như thể tan chảy đi vậy.

Trong lúc băng qua không gian mờ ảo, avatar chú heo của Haruyuki được bao phủ trong ánh sáng và biến đổi thành Duel Avatar màu bạc với chiếc mũ bảo hiểm tròn và tứ chi mảnh khảnh — Burst Linker Silver Crow.  

Hai thanh máu xanh lá trải dài ở hai bên góc trên tầm mắt. Ở chính giữa, một bộ đếm thời gian với con số 1.800 hiện lên. Và cuối cùng, dòng chữ rực lửa FIGHT! bùng cháy rồi nổ tung.

Ngay khoảnh khắc đôi chân kim loại chạm xuống nền đất của thao trường, Haruyuki ngẩng mặt lên với một tiếng thở dốc.

Ngay phía trước cậu, cách đó không xa, một người đang đứng đó. Một người trông không giống một Duel Avatar chút nào.

Theo những gì Haruyuki biết, avatar của tất cả các Burst Linker đều có vẻ ngoài cứng cáp như robot. Có vài người trong số họ mặc quần áo, nhưng nhìn chung, khuôn mặt của họ không phải là khuôn mặt thật ngoài đời.

Thế nhưng, người đang đứng trước mặt cậu lúc này rõ ràng mang hình dáng con người. Đó là một thiếu niên. Mái tóc hơi dài, và đôi mắt sắc lẹm đen láy. Cậu ta trông có vẻ lớn tuổi hơn Haruyuki một chút. Cậu ta khoác một chiếc áo choàng dài trông như bằng da, đôi tay đeo găng hở ngón, và chân đi ủng. Và có hai vật dài vắt chéo nhau sau lưng.

"Kiếm?!" Haruyuki lẩm bẩm bằng giọng khàn đục, và từ từ lùi lại để tạo khoảng cách.

Không nghi ngờ gì nữa. Đó là những thanh trường kiếm (longsword) vốn quá quen thuộc trong các game thể loại giả tưởng. Chuôi kiếm có màu đen và bạc. Dù chúng chỉ là các đa giác (polygon), nhưng cái cách chúng tỏa sáng với trọng lượng chân thực khiến cậu cảm nhận rõ rệt sự hiện diện của những thanh kiếm thật đang được giấu bên trong bao kiếm đó.

Đây không phải là một Duel Avatar của Brain Burst. Tuy nhiên, nó cũng không giống một avatar Full-dive vô hại.

Cẩn thận quan sát đối thủ, Haruyuki hít một hơi thật sâu và hét lớn: "Anh là ai?! Làm cách nào mà anh kết nối được vào mạng nội bộ của trường Umesato?!"

Mặc cho giọng nói của cậu, vốn đã qua hiệu ứng âm thanh, vang vọng khắp thao trường, gã kiếm sĩ vận đồ đen vẫn không mảy may nhúc nhích. Nhưng cậu không bị phớt lờ. Đúng hơn là giọng nói của cậu dường như ngay từ đầu đã không chạm tới được người chơi kia. Khi nhìn kỹ lại, đường nét của avatar kiếm sĩ mờ ảo như làn khói. Haruyuki tự hỏi liệu cậu ta có phải là thật không, hay chỉ là một hình ảnh được gửi tới từ đâu đó. Cậu tiến lên một bước để kiểm tra.

Ngay khoảnh khắc đó, tay kiếm sĩ cũng cử động. Chiếc ủng bóng loáng tiến lên một bước, giẫm lên những viên đá cuội trên mặt đất của thao trường phát ra tiếng lạo xạo.

Đây không phải là ảo ảnh!

Haruyuki vội vàng nhảy lùi lại lần nữa, hai tay thủ thế trước ngực.

Như bị kích động bởi chuyển động này, một sự căng thẳng thoáng qua trên mặt tay kiếm sĩ, và trong chớp mắt, tay phải của cậu ta đã nắm lấy chuôi thanh kiếm màu đen sau lưng.

Chính xác thì mình đang ở đâu thế này? Và cái cậu kia là ai?!

Hai câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi.

Trong buổi hướng dẫn trước đó, kỹ sư Higa đã bảo tôi rằng thao trường tôi sắp lặn vào là một đồng cỏ xanh mướt giữa ban ngày. Thế nhưng, cảnh tượng đang trải ra trước mắt tôi hoàn toàn ngược lại.

Mặt đất nứt nẻ. Những tòa nhà bê tông đổ nát một nửa. Những lưỡi lửa liếm ra từ những thùng dầu. Và một bầu trời đêm không lấy một vì sao. Cứ như thế giới sau thời kỳ sụp đổ của nền văn minh vậy.

Nếu chỉ có một mình ở đây, chắc tôi đã bắt đầu tự hỏi liệu có lỗi gì với mạch lượng tử khiến ý thức của mình bị bắn tới Tokyo tương lai hay không. Nhưng may mắn — hoặc có lẽ là không — là cách tôi vài mét còn có một hình dáng con người khác.

Ít nhất thì bóng dáng đó cũng mang hình người. Nó đội một chiếc mũ bảo hiểm tròn nhẵn trên đầu, và toàn bộ cơ thể được bao phủ bởi lớp giáp kim loại. So với cái đầu lớn, cơ thể lấp lánh sắc bạc khi phản chiếu ánh lửa từ các đống củi kia lại vô cùng mảnh khảnh. Mảnh khảnh đến mức tôi khó lòng tin được có người ở bên trong. Sau lưng nó có cái gì đó như vây tản nhiệt đang gập lại. Mặt trước của chiếc mũ bảo hiểm là một tấm kính nhìn xuyên thấu kiểu gương, tôi không thể nhìn thấy gì bên trong đó.

"Một con robot à?" Tôi lẩm bẩm, rồi tiến lên một bước định tìm hiểu xem nó là cái gì. Đế ủng của tôi giẫm lên đống đổ nát, phát ra tiếng lạo xạo.

Ngay lập tức, con robot màu bạc lùi lại thật nhanh rồi đưa cả hai tay lên thủ thế phía trước. Nó không có vũ khí. Tuy nhiên, những đầu ngón tay của nó lóe lên sắc lẹm, khiến tôi nghi ngờ rằng chúng ẩn chứa một sức mạnh không thể xem thường. Ngay khi ý nghĩ đó lóe lên, tay phải của tôi tự động cử động. Vươn qua vai để nắm lấy chuôi thanh kiếm đang đeo trên lưng.

Kiếm ư?

Đến đây, tôi mới chợt nhận ra mình không phải là Kazuto Kirigaya, một cậu học sinh trung học ở thế giới thực, mà đã mang hình dáng quen thuộc ngày nào của kiếm sĩ Kirito.

Higa từng nói rằng khi lặn, avatar của tôi sẽ được tạo ra tự động từ hình ảnh bản thân. Điều đó có nghĩa là, hơn cả con người thật của mình, tôi vẫn tự xem mình là "Kiếm Sĩ Đen" của SAO, người vốn chẳng còn tồn tại ở bất cứ đâu nữa. Tôi suýt chút nữa đã nở một nụ cười chua chát trước điều này, nhưng tình hình hiện tại không cho phép tôi mất tập trung. Con robot bạc bí ẩn đã thủ thế bằng cả hai tay, còn tôi thì đang nắm chặt chuôi kiếm. Tình thế cơ bản là sắp bùng nổ rồi.

Nếu tôi tuốt kiếm, chắc chắn con robot sẽ tấn công. Dáng vẻ của nó hơi kỳ lạ, nhưng tư thế đứng thì không một kẽ hở. Cái khí thế chiến đấu tỏa ra từ nó chắc chắn không phải thứ mà một NPC hay quái vật vô hồn có thể sở hữu. Nói cách khác, bản thể của avatar robot này là một con người thực thụ ở đâu đó.

Trong bầu không khí căng thẳng, tôi quyết định ít nhất cũng phải thử bắt chuyện trước. "Này. Cậu là ai thế? Đây là mạng lưới nội bộ của một công ty tư nhân. Cậu kết nối từ đâu và tại sao lại ở đây?"

Tuy nhiên, tôi không nhận được câu trả lời. Có vẻ như cậu ta thực sự không nghe thấy giọng của tôi. Trong trường hợp đó, tôi có thể dùng cử chỉ nhưng với tình hình hiện tại thì khó mà đạt được mục đích. Nếu tôi cử động tay phải dù chỉ một chút nữa thôi, con robot đầu to trước mặt rất có thể sẽ lao thẳng vào tôi ngay lập tức. Cả hai chúng tôi đều đang ở trạng thái kích động như vậy.

Mà thôi, lỗi là tại mình khi vừa vào đã nắm lấy chuôi kiếm ngay. Mày cũng hơi bị hiếu chiến quá rồi đấy! Tôi tự nhủ. Con robot bạc đã phá vỡ tường lửa của công ty để xâm nhập vào máy thử nghiệm, rõ ràng đó là một hành động xâm nhập bất hợp pháp. Nhưng nếu vậy, lẽ ra nó phải hành động lén lút hơn một chút chứ.

Đang mải suy nghĩ thì cuối cùng, dù hơi muộn màng, tôi cũng nhận ra thứ gì đó đang hiển thị cố định ở góc trên tầm mắt.

Chính giữa là những con số kỹ thuật số. Hiện đang ở mức 1.740 và giảm dần theo từng giây. Và ở hai bên là những thanh màu xanh lá đang tỏa sáng. Song song với chúng là những thanh màu xanh dương mảnh. Phía dưới thanh bên trái, dòng chữ KIRITO được khắc sắc nét. Nhìn kiểu gì thì đó cũng là tên tôi — ID đăng nhập mà Higa đã tạo cho tôi trước khi lặn. Và phía dưới thanh bên phải, cái tên SILVER CROW đang lấp lánh.

"Silver... Crow..." tôi thì thầm không thành tiếng. Không còn nghi ngờ gì nữa, đó là tên của con robot bạc trước mặt.

Bố cục màn hình này. Và tình huống này. Mắt tôi mở to ngạc nhiên trước sự thật đột ngột hiện ra. Thế giới này không phải là không gian VR thử nghiệm yên bình, vô hại và tĩnh lặng. Đây là một thao trường quyết đấu. Mình đang lặn vào một trò chơi đối kháng một đấu một kiểu cũ, mình là một đấu thủ (fighter)!

Higa đã nhắc đến khả năng mạch lượng tử của máy thử nghiệm tương tác với một thế giới thuộc về một dòng thời gian khác. Trong trường hợp đó, liệu đây có phải là thế giới của những năm 1990, khi dòng game đối kháng đang ở đỉnh cao phong độ? Không không, không thể nào. Thời đó họ còn chưa có lấy một khái niệm về công nghệ Full-dive cơ mà. Vậy thì, tương lai sao? Tôi không biết là bao nhiêu năm sau, nhưng liệu game đối kháng lại một lần nữa trở thành tâm điểm ở tương lai xa?

"Này, cậu... Silver Crow!" Tôi gọi lớn, quên béng rằng giọng mình không tới được tai đối thủ. "Đây có phải là game đối kháng không? Nó tên là gì thế?" Vừa hỏi, tôi vừa vô tình tiến lên một bước nữa, tay vẫn đặt trên chuôi kiếm.

Phản ứng đến ngay tức khắc.

Avatar hình robot bạc đạp mạnh xuống đất bằng chân trái. Tôi còn chưa kịp nhận ra thì cơ thể uyển chuyển ấy đã lao về phía mình như một tia chớp.

Sau khi lao lên theo phản xạ, một góc tâm trí của Haruyuki thầm mắng: Chết tiệt!

Cách tiếp cận của đối thủ có lẽ không phải là một hành động tấn công. Anh ta chưa tuốt kiếm, cũng không ở tư thế tấn công, và phía trước hoàn toàn sơ hở.

Thế nhưng, Haruyuki không thể hủy bỏ lệnh tấn công đã phát ra với tốc độ cực nhanh trong tâm trí mình. Avatar của cậu lao lên và tung một cú đá tạt (mid-kick) phủ đầu vào hông của tay kiếm sĩ đen.

Thông thường, phong cách quyết đấu của Haruyuki còn lâu mới được gọi là hung hăng. Nếu là một đối thủ gặp lần đầu, nguyên tắc chung của cậu là ban đầu sẽ quan sát kỹ lưỡng để đánh giá thuộc tính và xu hướng kỹ thuật trước khi từ từ tiếp cận. Huống hồ chi, trước mặt cậu hôm nay lại là một Duel Avatar kỳ quái không có tên màu sắc và còn để lộ mặt thật. Đặc điểm duy nhất của anh ta là màu đen bao phủ cơ thể. Nếu là đỏ hay xanh, cậu còn có thể đoán được là đánh xa hay đánh gần hay gì đó, nhưng với màu đen thì cậu hoàn toàn bó tay. Trong lúc đối đầu với avatar bí ẩn này, cậu cứ thầm nghĩ: Lẽ ra mình phải hỏi Kuroyukihime về thuộc tính đen từ trước mới đúng! Nhưng giờ thì có hối hận cũng đã muộn.

Lý do khiến Haruyuki phản ứng bằng một đòn tấn công phủ đầu trước chuyển động nhỏ nhất của đối thủ — dù đối thủ đó là một ẩn số hoàn toàn — chính là cái khí thế kinh người mà cậu cảm nhận được từ tay kiếm sĩ đen Kirito này.

Với vóc dáng có phần mảnh khảnh và khuôn mặt vẫn mang nét của một cậu thiếu niên, dù chỉ đơn giản là đang nắm lấy chuôi kiếm và đứng đối diện, Haruyuki vẫn cảm thấy một áp lực khiến cổ họng cậu khô khốc. Một sự căng thẳng giống như khi đối đầu với một người chơi cấp cao bậc 7 hay bậc 8 — hoặc thậm chí cao hơn thế nữa, giống như avatar này có thể đối đầu trực diện với cả các Vương vậy.

Nếu tay kiếm sĩ bí ẩn để lộ ra một chút sơ hở nào đó, Haruyuki chắc chắn đã lùi lại và ẩn nấp vào một con hẻm hẹp của thao trường Century End (Ngày Tận Thế) để xem xét tình hình. Thế nhưng, kiếm sĩ Kirito không có lấy một thứ gì gọi là sơ hở. Nếu cậu lùi lại dù chỉ một chút, Haruyuki sợ rằng lưỡi kiếm của đối thủ sẽ lập tức được tuốt ra và chém bay đầu cậu chỉ trong một chiêu.

Vì vậy, ngay khoảnh khắc Kirito thản nhiên bước tới, Haruyuki đã bùng nổ toàn bộ sức mạnh tích lũy.

Nhưng giờ thì mình chẳng còn lựa chọn nào khác nữa rồi! Cậu hạ quyết tâm ngay khoảnh khắc trước khi tung cú đá.

Một khi các Burst Linker đã đối mặt với nhau, họ chỉ có thể chiến đấu hết mình. Đó là những gì sư phụ và "mẫu thân" Black Lotus đã dạy cậu. Tung một cú đá chân phải ngay chính diện, khiến đối thủ mất cảnh giác, rồi sau đó tiếp tục dồn ép, không để lại bất kỳ khoảng trống nào giữa hai bên. Đừng cho đối thủ có cơ hội rút thanh kiếm sau lưng ra, và khi thanh chiêu thức đặc biệt đã đầy một nửa, kết liễu anh ta bằng một đòn tấn công từ trên không (dive attack)!

Đó là ý đồ đằng sau đòn tấn công đầu tiên này, và chân cậu vẽ nên một vòng cung màu bạc sẫm lao thẳng về phía hông đối thủ.

Cộp! Cậu cảm thấy có thứ gì đó va chạm nhẹ, rồi chân cậu vung ra vào khoảng không, chỉ kịp đá bay một chiếc cúc áo trên áo choàng của đối thủ.

"Cái...?" Haruyuki rên lên, loạng choạng mất tư thế chiến đấu. Không thể nào, ở cự ly đó, với tốc độ đó, nếu anh ta đỡ được thì cậu đã kinh ngạc lắm rồi, đằng này lại là né tránh sao?!

Trước đôi mắt đang mở to vì sững sờ của cậu, cánh tay phải của chàng trai lóe lên, và anh ta rút ra một thanh trường kiếm đen tuyền, đi kèm với một tiếng rít kim loại lạnh người.

Tốc độ thật kinh ngạc.

Sau khi avatar bạc Silver Crow thu hẹp khoảng cách một cách chóng mặt, cú đá tạt bằng chân phải của cậu ta lao thẳng về phía bụng tôi với một chuyển động mượt mà đến mức khiến tôi phải tự hỏi cậu ta đã thực tập nó bao nhiêu ngàn lần rồi.

Nhưng chính vì nó quá mượt mà, tôi đã suýt soát cảm nhận được mục tiêu của đòn tấn công đầu tiên.

Điều khiển Silver Crow là một người chơi ngoài đời thực. Không còn nghi ngờ gì về điều đó. Và khi một con người điều khiển một avatar, dù chỉ là một chút thông tin nhỏ nhất cũng sẽ rò rỉ ra — thứ mà bạn không bao giờ thấy được từ chuyển động của quái vật: sự chuyển dịch trọng tâm, hướng mũi chân, độ cao của hông và ánh mắt.

Trong những cuộc quyết đấu ở SAO, nơi mà chỉ một đòn trúng đích cũng có thể khiến bạn mất mạng, bạn luôn cần phải đi trước đối thủ một bước. Vì vậy, khi chiến đấu với một đối thủ ngang cơ, nếu bạn tung ra một đại chiêu từ xa, chắc chắn là bạn sẽ không bao giờ đánh trúng được. Thế nên bạn phải xây dựng một cấu trúc chiến đấu mà ở đó, dù đòn nhảy đánh có bị đỡ hay né thì cũng không sao, và luôn chuẩn bị sẵn các đòn tấn công chủ chốt trong một chuỗi liên hoàn mượt mà.

Từ góc độ đó, tốc độ cú đá của Silver Crow thật đáng ngưỡng mộ, nhưng nó lại quá thiếu đi sự biến hóa. Tôi cảm nhận được ý định lao về phía sườn trái của cậu ta ngay từ chuyển động ban đầu, nên tôi đã lùi lại với tất cả sức bình sinh. Quả thực là may mắn khi tôi thoát ra được mà chỉ mất đi một chiếc cúc áo.

Crow có vẻ không lường trước được cú đá sẽ hụt, nên phần thân trên của cậu ta run rẩy vì lực quán tính của cú đá vào không trung. Đó là một thời khắc quá béo bở để bỏ qua. Mặc dù lý trí mách bảo rằng chẳng có lý do gì để phải tử chiến, nhưng cánh tay phải của tôi vẫn cứ theo phản xạ mà vung lên, rút lấy một trong hai thanh kiếm báu sau lưng — Elucidator.

"Hah!" Tôi gầm khẽ một tiếng xung trận, cảm nhận sức nặng quen thuộc trong lòng bàn tay, rồi vung kiếm chém thẳng xuống. Lưỡi kiếm vạch ra một dải sáng nhạt, chuẩn xác nhắm vào vai phải của Silver Crow.

"Ngah!" Một tiếng kêu khẽ bật ra, Haruyuki trố mắt nhìn lưỡi kiếm sắc lẹm đang lao tới.

Cậu không còn đủ thời gian để né tránh hay đưa tay lên đỡ. Chuyển động của Kirito, từ lúc tuốt kiếm cho đến khi tung đòn chém, tự nhiên đến mức tưởng như chẳng tốn chút sức lực nào. Cứ như thể anh ta chỉ đang nhẹ nhàng vuốt ve không khí, nhưng bề mặt avatar của Haruyuki lại tê rần trước sức mạnh khủng khiếp ẩn giấu trong lưỡi kiếm ấy.

Vốn là một avatar hệ Kim loại, Silver Crow có khả năng kháng các đòn đánh kiểu chém. Thế nhưng, bản năng mách bảo cậu rằng nếu để thanh kiếm đó chạm vào người, cậu sẽ không thể nào lành lặn. Trong trường hợp này, cậu buộc phải tìm cách giảm thiểu thiệt hại xuống mức thấp nhất.

Dù trận chiến mới chỉ vừa bắt đầu, nhưng tâm trí Haruyuki đã rơi vào trạng thái siêu gia tốc, như thể đây chính là thời khắc sinh tử. Màu sắc xung quanh biến đổi, và tốc độ của lưỡi kiếm đang lao tới dường như chậm lại đôi chút.

Haruyuki khuỵu gối, hạ thấp trọng tâm avatar theo đúng quỹ đạo của đường kiếm. Ánh đen bóng loáng của lưỡi kiếm chạm vào lớp giáp vai phải. Những tia lửa cam rực rỡ bắn tung tóe khắp nơi. Đúng như cậu dự đoán, thanh kiếm không dừng lại ở đó. Với tốc độ còn nhanh hơn cả đà hạ trọng tâm của Haruyuki, nó lún sâu vào lớp giáp bạc, một centimet, rồi hai centimet. Nếu cậu ngã xuống đất lúc này, thanh kiếm sẽ tiếp tục đà chém và xẻ phăng cánh tay phải của cậu. Thế nhưng...

Chính là lúc này!!

Thanh máu (HP) sụt giảm do cú chém vào vai, và ngay khoảnh khắc thanh chiêu thức đặc biệt (Gauge) bắt đầu ánh lên đôi chút tương ứng với lượng sát thương vừa nhận, Haruyuki lập tức chuyển hóa nó thành lực bay tức thời, khiến đôi cánh bạc sau lưng khẽ rung lên trong tích tắc.

Nhờ đó, cậu tạo ra được lực đẩy để lùi về phía sau, dù tư thế hiện tại chẳng khác nào đang bị đánh bật xuống đất. Cơ thể Silver Crow trượt đi, dù chỉ là vỏn vẹn năm mươi centimet, nhưng cũng đủ để lưỡi kiếm rút ra khỏi vết thương trên vai phải.

"Aaaah!!" Haruyuki gầm lên, đạp mạnh xuống đất để nhảy lùi xa hơn nữa.

Chuyện gì vừa xảy ra vậy?

Tôi nín thở khi mũi kiếm chém hụt, cắm phập xuống mặt đất.

Lưỡi kiếm đen của Elucidator rõ ràng đã chạm tới vai của Silver Crow. Nó đã lún vào đúng khe hở giữa các lớp giáp như tôi dự tính, và tôi tin chắc chỉ một giây nữa thôi là sẽ chém đứt lìa nó. Nhưng khi mới chỉ lún vào được hai centimet, con robot bạc đột ngột thoát lui về phía sau với một lực đẩy phi lý. Ở tư thế đó, lẽ ra cậu ta không thể thực hiện được chuyển động như vậy. Nó quá bất thường, cứ như thể có ai đó dùng dây kéo cậu ta lùi lại từ phía sau.

Tôi ngẩng đầu lên với một hơi thở gấp, nhìn chằm chằm vào đối thủ như muốn thấu thị mọi thứ. Chỉ trong nháy mắt, cậu ta đã tạo ra khoảng cách hơn mười mét. Tất nhiên, chẳng có sợi dây nào cả. Tôi cũng chẳng thấy động cơ phản lực nào quanh người cậu ta.

Khoan đã.

Những mảnh vây kim loại mỏng gập lại sau lưng Crow. Ngay trước khi cậu ta lùi lại, dường như chúng đã rung lên trong thoáng chốc. Nếu bí mật của chuyển động phi lý đó nằm ở đôi cánh ấy, thì chúng không phải là thiết bị tản nhiệt như tôi lầm tưởng, mà là một loại động cơ đẩy.

Nhưng nếu vậy, tại sao ngay từ đầu cậu ta không sử dụng nó?

Khi mạch suy nghĩ đạt đến đây, tôi chợt nhận thấy một sự thay đổi nhỏ trong thanh thông tin hiển thị trên tầm mắt.

Đầu tiên, thanh máu màu xanh của Silver Crow bên phải đã giảm đi một chút, khoảng 3%. Thanh máu của tôi bên trái vẫn đầy, nhưng thanh xanh dương mảnh dẻ bên dưới nó cũng đang sáng lên đôi chút.

Nếu thao trường này dựa trên một trò chơi đối kháng cổ điển như tôi nghĩ, thì ý nghĩa của hai thanh này đã quá rõ ràng. Thanh màu xanh lá là "thanh máu" (HP), giống như trong SAO. Còn thanh xanh dương bên dưới không thể là gì khác ngoài thanh "tuyệt kỹ". Thanh này có lẽ được nạp đầy mỗi khi bạn nhận hoặc gây ra sát thương. Điều này có nghĩa là ngay khoảnh khắc bị kiếm của tôi chém trúng và thanh tuyệt kỹ bắt đầu nạp, Silver Crow đã dùng ngay lượng năng lượng đó để kích hoạt đôi cánh sau lưng. Nói cách khác, chừng nào thanh tuyệt kỹ chưa được nạp, Crow không thể sử dụng toàn bộ công năng của đôi cánh đó.

Nhưng nếu vậy, tuyệt kỹ của mình là gì? Mình đâu có thứ gì như thế sau lưng.

Avatar kiếm sĩ song kiếm Kirito và cặp song kiếm báu tôi đang dùng lúc này đều là "hình ảnh tự thân" — chúng được tạo ra từ ký ức của tôi. Từ thực tế là chúng đang hoạt động trong hệ thống game đối kháng này, tuyệt kỹ cũng phải được gọi ra từ hình ảnh đó. Và nếu hỏi tuyệt kỹ của tôi là gì, tôi có thể trả lời ngay lập tức: Chẳng còn gì khác ngoài những "Kỹ năng Kiếm" (Sword Skills).

Tôi từ từ lùi chân phải lại, đưa kiếm ra sau thủ thế cho chiêu Sonic Leap — kỹ năng kiếm đơn thủ cơ bản nhất. Thanh kiếm của tôi khẽ rít lên, đồng thời phần đang sáng trên thanh tuyệt kỹ lóe lên rồi tắt lịm. Điều đó có nghĩa là thanh năng lượng của tôi vẫn chưa đủ để kích hoạt kỹ năng.

"Tôi hiểu rồi," tôi lẩm bẩm, mắt lại dán chặt vào đối thủ phía trước.

Từ phản ứng của Silver Crow và bố cục màn hình xa lạ, có vẻ như tôi mới là kẻ "xâm nhập" — hay đúng hơn là kẻ "thách đấu". Bối cảnh đổ nát này cũng là điều dễ hiểu nếu đây là một trò chơi đối kháng. Rất có thể đối với Silver Crow, đây là một màn chơi cậu ta vẫn chơi hằng ngày, và tôi — hay đúng hơn là mạch lượng tử của cỗ máy thử nghiệm thế hệ thứ tư — đang tương tác với nó. Tôi thực sự muốn thoát game ngay lập tức và cho gã Higa một trận vì đã tạo ra một thứ chắp vá như thế này, nhưng thế giới này chẳng có nút thoát (log-out), và tôi cũng không biết câu lệnh để rời đi.

Tuy nhiên, nhìn bộ đếm thời gian ở giữa, có lẽ khi trận đấu kết thúc thì kết nối cũng sẽ tự ngắt. Dù vậy, đứng yên chịu đòn cho đến khi hết máu không phải phong cách của tôi. Hơn nữa, dù gì mình cũng là kẻ thách đấu. Phép lịch sự tối thiểu là phải dốc hết sức mình để đánh bại đối thủ.

Lần đầu tiên kể từ khi bị ném vào nơi này, môi tôi khẽ nhếch lên thành một nụ cười. Trong đầu tôi, có tiếng tách nhẹ như một công tắc vừa được bật lên.

Ngay khoảnh khắc cảm nhận được tay Burst Linker lạ mặt tên Kirito mỉm cười, da gà trên người Haruyuki nổi lên rần rần. Trong thoáng chốc, ngay cả cơn đau nhói từ vết thương ở vai phải cũng biến mất. Áp lực nặng nề ập đến khiến cậu vô thức lùi lại một bước, nhưng rồi lập tức khựng lại.

Kirito là kẻ xâm nhập vào mạng nội bộ của trường Umesato, nhưng chính Haruyuki là người đã tìm thấy tên anh ta trên danh sách kết nối và đưa ra lời thách đấu. Với một thành viên của quân đoàn Nega Nebulus, không bao giờ có chuyện khơi mào trận chiến rồi lại bỏ chạy.

Đây không phải lúc để sợ hãi! Nếu không thể nói chuyện, cách duy nhất để hiểu về anh ta là thông qua những cú va chạm trực diện — nắm đấm đấu với lưỡi kiếm!

Cùng lúc tự nhủ như vậy, Haruyuki cảm thấy một ngọn lửa bùng lên trong thâm tâm. Phản ứng của Kirito khi né cú đá tạt ở tốc độ tối đa còn nhanh hơn bất kỳ Duel Avatar nào Haru từng đối đầu. Cậu muốn nhìn thấy chuyển động đó một lần nữa. Và rồi cậu muốn vượt qua nó. Nắm chặt nắm đấm, Haruyuki hạ thấp trọng tâm, sẵn sàng cho một cú lao lên quyết định.

Một đòn tấn công tầm xa chắc chắn sẽ không trúng. Và xét về tầm đánh, đối thủ đang có lợi thế với thanh kiếm. Vậy nên cậu phải áp sát thật gần, dùng những đòn tấn công nhỏ để phá vỡ thế trận của anh ta.

Đối thủ không thể vung thanh kiếm nặng nề đó liên tục được. Nếu mình né được một đòn phản công duy nhất, mình sẽ có cơ hội bám sát anh ta.

Tập trung cao độ. Né mũi kiếm đó như né một viên đạn. Tâm trí Haruyuki chuyển sang số cao nhất, tầm nhìn thu hẹp lại vào chính giữa. Toàn bộ sự chú ý của cậu đổ dồn vào mũi thanh trường kiếm đen láy đang tỏa sáng.

"Lên nào!!" Haruyuki hét lớn và đạp mạnh xuống đất. Cậu giữ cơ thể thấp nhất có thể, thu hẹp khoảng cách mười mét chỉ trong chớp mắt.

Thanh kiếm của Kirito đang giữ ở tầm trung khẽ đưa ra sau rồi bắt đầu chuyển động mượt mà. Từ dưới lên. Sau khi mũi kiếm quẹt xuống đất tạo ra những tia lửa trong tích tắc, nó bật ngược lên đón đầu Haruyuki. Nó lao tới như một chiếc nanh độc của loài rắn thạch anh đen.

Haruyuki chỉ mở rộng đôi cánh trái một chút để xoay trục cơ thể khoảng 90 độ, né tránh lưỡi kiếm. Dù không còn năng lượng trong thanh tuyệt kỹ, cậu vẫn có thể dùng cánh để điều chỉnh tư thế.

Cậu gầm lên khi thanh kiếm bị hất lên cao, chỉ kịp lướt nhẹ qua lớp giáp ngực của Silver Crow. Nó không để lại gì ngoài một luồng nhiệt thoáng qua và một tia sáng trước khi mũi kiếm vút lên trên. Ngay lập tức, Haruyuki bước tới gần hơn bằng chân phải, vặn người tung ra một cú móc hàm (uppercut). Nắm đấm hóa thành một tia chớp bạc lao thẳng vào lồng ngực mảnh khảnh phía sau lớp áo choàng đen kia.

Ngay trước khi trúng mục tiêu, Kirito quyết liệt gạt đòn bằng cánh tay trái. Nắm đấm phải của Haruyuki bị trệch sang một bên, chỉ kịp sượt qua vai anh ta.

Thế nhưng, tất cả đều nằm trong tính toán của cậu. Bây giờ Kirito sẽ không thể vung kiếm xuống ngay được. Haruyuki tung thêm một cú móc trái (short hook) nhắm thẳng vào mạn sườn đang bỏ ngỏ.

Bộp! Cậu cảm nhận được một cú va chạm chắc nịch. Cơ thể trong lớp áo choàng khựng lại.

Trúng rồi! Dồn dập lên nào!

"Aaaah!!" Với tiếng gầm xung trận, Haruyuki bồi thêm một cú lên gối bằng chân phải. Lại trúng đích. Vì đang ở cự ly quá gần nên đòn đánh không gây ra sát thương nghiêm trọng, nhưng thế là đủ cho lúc này. Cậu sẽ dùng chuỗi liên hoàn để khóa chặt đối thủ, căn chỉnh khoảng cách và tung ra đòn kết liễu.

Dùng tay phải khống chế tay trái của đối thủ, cậu nhắm vào những cú chặt ngắn bằng tay trái của mình. Ở khoảng cách này, trường kiếm hoàn toàn vô dụng. Nói cách khác, cánh tay phải của đối thủ coi như đã bị vô hiệu hóa.

Hoặc ít nhất là cậu đã nghĩ như vậy.

Cậu vung nắm đấm trái định giáng xuống tay kiếm sĩ, nhưng nó bị một thứ gì đó chặn đứng ngay từ phía trên. Đó là năm ngón tay mở rộng của bàn tay phải Kirito.

"Cái gì...?"

Thanh kiếm của anh ta đâu rồi?! Ngay khi câu hỏi đó hiện lên trong đầu, đối thủ của cậu đã lao tới.

Bằng một chuyển động nhẹ nhàng, mượt mà nhưng nhanh đến kinh người, lòng bàn tay phải của Kirito đột ngột tỏa ra ánh sáng màu cam ngay trước ngực Haruyuki.

T-Tuyệt kỹ ư! Mà không cần vũ khí?!

Cậu chậm mất một nhịp để xử lý tình huống bất ngờ này. Trong một trận chiến mà cả hai đều sở hữu tốc độ kinh hoàng, cái chậm chân đó chính là sơ hở chết người.

Rầm! Một cú va chạm khủng khiếp nổ ra ngay ngực, hất văng Haruyuki ra xa.

Đó là một đòn đánh trực diện, nhưng sát thương thực sự chẳng đáng là bao. Có vẻ đó chỉ là một kỹ thuật để tạo khoảng cách. Vậy là anh ta chấp nhận buông kiếm để dùng chiêu đó sao?

Trong trường hợp đó, Haruyuki không thể để anh ta có cơ hội nhặt lại kiếm.

Định lao vào áp sát một lần nữa, đôi mắt Haruyuki lại mở to trước một bất ngờ khác.

Kirito đang ở trong trạng thái tay không đột ngột nhảy vút lên không trung, cánh tay phải vươn cao lên trời. Anh ta định rút thanh kiếm còn lại sau lưng sao? Không, không có đủ thời gian đâu. Hay anh ta định dùng tay không để chặt? Anh ta nghĩ một đòn như thế sẽ có tác dụng với lớp giáp kim loại sao—?

Khoan đã. Ánh sáng bao quanh bàn tay phải của anh ta vẫn chưa biến mất. Nghĩa là tuyệt kỹ vẫn đang tiếp diễn.

Haruyuki trụ vững cả hai chân, ngừng lùi lại và định lao lên lần nữa thì ngay trước mắt cậu, bàn tay của Kirito chộp lấy một thứ gì đó.

Là chuôi kiếm. Anh ta không hề đánh rơi kiếm xuống đất. Anh ta đã ném nó thẳng lên trời.

Đến khi Haruyuki nhận ra điều này thì toàn bộ thanh trường kiếm đã được bao phủ trong ánh lửa cam rực rỡ và lao xuống theo một đường thẳng tắp.

Lần này, cậu thực sự không thể chạy hay đỡ. Một cú va chạm dữ dội nổ ra từ vai trái xuống đến ngực. Haruyuki bị nuốt chửng bởi hiệu ứng nổ tung và bị thổi bay về phía sau, lệch sang bên phải.

"Kỹ năng kiếm kết hợp Võ thuật và Kiếm thuật: Meteor Fall (Thiên Thạch Rơi)... Tôi định nói thế, nhưng chắc cậu ta cũng chẳng nghe thấy đâu," tôi nói, tay xoa xoa bụng chỗ bị cậu ta đá đau điếng.

Tôi không thể nói là nó đau y như thật, nhưng phản hồi đau đớn này rõ ràng đã vượt mức cho phép của pháp luật. Chỉ qua cơn đau này, tôi biết đây không phải là một trò chơi đang vận hành ở Nhật Bản năm 2026.

Nhưng sau khi tôi tung được một đòn tuyệt kỹ chuẩn xác và hất văng cậu ta bay xa, vùi lấp một nửa dưới đống đổ nát, thì cơn đau mà Silver Crow cảm nhận chắc chắn phải lớn hơn rất, rất nhiều. Tất nhiên là với điều kiện dưới lớp giáp sắt đó có một hệ thần kinh.

Liếc nhìn thanh máu để kiểm tra, tôi mất 15% sau cú đấm và cú lên gối lúc nãy, còn Crow mất gần 30%. Nhìn bề ngoài thì là một con người và một robot kim loại, nhưng có vẻ khả năng phòng thủ chẳng khác biệt là bao. Đúng là phong cách game đối kháng.

Và nếu đây là một game đối kháng, thì cách biệt sát thương chừng này có thể bị lật ngược bất cứ lúc nào. Quyết định không chủ quan chỉ vì vừa ghi được một điểm, tôi lao tới định bồi thêm đòn tấn công tiếp theo.

Thế nhưng cơ thể bạc kia đột ngột co giật. Chiếc mũ bảo hiểm tròn ngẩng lên. Đôi mắt ấy dường như phát ra một luồng sáng dữ dội. Và rồi, đống đổ nát đang vùi lấp avatar bạc bị hất tung về mọi phía.

Những đám bụi bốc lên mù mịt bao phủ cả khu vực. Tôi thủ thế kiếm, lùi lại tạo khoảng cách và chờ đợi tầm nhìn rõ ràng hơn. Cơn gió lạnh thổi qua thao trường lập tức cuốn trôi lớp bụi. Vài giây sau, tàn tích của tòa nhà hiện ra, nhưng không thấy Silver Crow đâu nữa.

"Cái gì...?"

Tôi nhanh chóng đảo mắt nhìn sang trái rồi sang phải. Không gian hai bên và phía sau tôi rất rộng và thoáng, trong khi trước mặt là một tòa nhà ba tầng đổ nát khổng lồ. Nếu không bị sụp đổ, nơi này trông giống như một ngôi trường nhỏ.

Mọi cửa sổ và lối ra vào của tòa nhà đều bị bọc thép, cũng chẳng có cầu thang bên ngoài. Nếu Crow lách qua hai bên tôi, chắc chắn tôi đã nhận ra. Nghĩa là dù cậu ta có lợi dụng bụi mù để che mắt tôi trong thoáng chốc thì cũng chẳng có nơi nào để trốn cả. Vậy con robot bạc đó biến đi đâu được chứ?

—Khoan đã.

Cậu ta không hề lẩn trốn. Thanh tuyệt kỹ bên dưới thanh máu của Silver Crow, vốn đã nạp hơn 30%, lúc này đang tụt dần. Cậu ta đang thực hiện một loại kỹ thuật nào đó. Tôi phải giả định rằng cậu ta biến mất khỏi tầm mắt là vì chiêu đó. Có lẽ là khả năng độn thổ hoặc tàng hình.

Tôi căng mọi giác quan để kiểm tra cả dưới chân lẫn xung quanh mình. Tôi hạ thấp người, sẵn sàng vung kiếm. Ở tư thế có thể phản ứng ngay lập tức dù đòn tấn công đến từ bất cứ đâu, tôi nín thở chờ đợi chuyển động của đối thủ.

Thế nhưng...

Silver Crow xuất hiện từ một hướng hoàn toàn không ngờ tới.

Loảng xoảng! Tôi cảm nhận được thứ gì đó lay động trên đỉnh đầu, liền ngẩng mặt lên với một tiếng thở dốc.

Và tôi đã thấy. Avatar bạc với mũi chân phải duỗi thẳng lao xuống nhanh như một ngọn thương, đôi vây kim loại mở rộng sang hai bên lưng, tỏa ra thứ ánh sáng rực rỡ đến lóa mắt.

Thì ra đó là động cơ đẩy. Nhưng chúng không chỉ dùng để di chuyển tốc độ cao trên mặt đất. Đôi vây đó chính là đôi cánh!

Tôi đạp mạnh xuống đất nhảy né sang bên. Nhưng Crow, đang lao xuống theo một đường thẳng tắp, đột ngột thay đổi góc độ, dùng hai tay làm vật thăng bằng và bám đuổi theo chuyển động của tôi một cách hoàn hảo.

"Ngah!" Tiếng kêu bật ra, tôi cố dùng thanh kiếm bên tay phải để gạt mũi chân sắc nhọn kia. Nhưng tôi không thể dồn đủ lực để chặn đứng một chuyển động như thế này. Một cú va chạm như lúc tôi bị tộc Salamander tập kích trong ALO — không, chắc chắn là một cú va chạm vượt xa mức đó — thanh kiếm của tôi bị hất văng không thương tiếc, và cú "dive kick" (cú đá lao xuống) găm thẳng vào vai phải của tôi.

23e44428-5bc7-4b91-ba62-3de149a08acd.jpg

Với Silver Crow, người đã dồn hết điểm thưởng thăng cấp vào việc tăng cường khả năng bay lượn, vũ khí mạnh nhất của cậu chính là đòn tấn công lao xuống bất ngờ từ trên cao.

Làm thế nào để đánh trúng mục tiêu? Haruyuki đã dành hàng giờ liền để nghiên cứu kỹ thuật này. Dù sau sáu tháng trở thành Burst Linker, nó vẫn chưa thực sự hoàn thiện, nhưng điều quan trọng là nó đã thành hình — một sự cân bằng hoàn hảo giữa sức mạnh và độ chính xác (tốc độ rơi và khả năng dò tìm mục tiêu).

Cậu dồn toàn bộ năng lượng của đôi cánh vào gia tốc, sau đó điều chỉnh quỹ đạo bằng cách cử động cánh tay và cơ thể. Cậu không nhớ mình đã bao nhiêu lần đâm sầm xuống đất một cách vô ích trước khi nắm bắt được bí quyết này.

Tuy nhiên, mọi nỗ lực không hề lãng phí. Bởi vì cậu đã bắt gọn được cả Kirito, người vốn sở hữu tốc độ phản xạ kinh hồn.

—Khoan đã.

Haruyuki thầm lắc đầu khi cú đá lao xuống của mình găm vào vai phải Kirito, và cậu dõi mắt theo bóng dáng màu đen đang nhào lộn và văng đi không ngừng trên mặt đất.

Kirito bằng cách nào đó đã không hề biết rằng Silver Crow là một Duel Avatar hệ bay. Nếu là một Burst Linker thường xuyên quyết đấu, ngay khoảnh khắc mất dấu Haruyuki trong đám bụi, anh ta lẽ ra phải chú ý lên đỉnh đầu thay vì nhìn xung quanh. Thế nhưng, Kirito chỉ kịp ngước lên khi cú đá của Haruyuki đã cận kề. Quả thực, khả năng phản xạ khi cố gắng né và gạt đòn trong tích tắc đó là quá phi thường.

Cậu liếc nhìn thanh máu. Kirito đã tụt xuống dưới mức 50% và chuyển sang màu vàng. Cậu đã lật ngược thế cờ về lượng sát thương gây ra, nhưng sẽ khó mà tung thêm một đòn trúng đích tương tự với một đối thủ đã biết mình có thể bay. Cậu phải cất chiêu này đi thôi.

Haruyuki dang rộng cánh một lần nữa và lao tầm thấp về phía bóng dáng đang lồm cồm ngồi dậy đằng xa.

Kirito đã nhận một đòn nặng vào vai phải, cũng chính là tay cầm kiếm. Cơn sốc thần kinh sẽ kéo dài ít nhất mười giây; anh ta sẽ không thể vung kiếm với tốc độ tối đa được. Nếu Haruyuki dồn ép ngay bây giờ, cậu có thể thắng trận này!

"Hnngaaaah!" Gầm lên, Haruyuki áp sát Kirito và tung một cú đá vòng cầu (roundhouse kick) từ góc chéo trên cao.

Cách cậu sử dụng đôi cánh không chỉ để rơi từ trên cao. Trong cận chiến giáp lá cà, chúng cho phép cậu thực hiện những động tác ba chiều bỏ qua trọng lực và quán tính. Cú đá này chắc chắn cũng rất khó để xử lý nếu là lần đầu chạm trán.

Chân phải của cậu xé gió lao đi như một tia laser. Và Kirito quả thực không hề di chuyển sau khi đã gượng dậy được một nửa.

Chắc chắn sẽ trúng đích!!

Ngay khoảnh khắc niềm tin đó xoáy sâu vào Haruyuki, đôi mắt của Kirito lóe sáng sau lớp tóc mái dài. Cánh tay trái của anh ta, giấu trong lớp áo choàng da đen, biến mất trong một vệt mờ.

Kenggggg! Một tiếng va chạm chói tai. Những tia lửa lóa mắt. Và một luồng nhiệt thiêu đốt bùng lên.

Haruyuki chỉ kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra sau khi cú đá giữa không trung bị đánh bật lại và cậu bị hất văng xuống đất bởi lực phản chấn.

Đang quỳ một gối, Kirito giơ cao trong tay trái thanh kiếm thứ hai của mình, tỏa ra ánh sáng trắng rực rỡ ngay cả trong bóng tối.

Từ từ đứng dậy, kiếm sĩ đồ đen xoay tròn cặp song kiếm đen và trắng trên mỗi tay.

Xoẹt! Hai lưỡi kiếm xé gió sang hai bên.

Tôi phải thừa nhận thôi. Tôi đã hoàn toàn đánh giá thấp sức mạnh của đấu thủ Silver Crow này.

Đúng như cái tên, tiềm năng của avatar này phần lớn nằm ở khả năng bay. Nói cách khác, cứ như thể tôi vừa chiếm được ưu thế bằng cách hạ gục một tộc Sylph (tộc vốn lấy không chiến làm sinh mạng) trong một trận địa chiến vậy.

Biết thế, tôi thực sự muốn kết thúc trận chiến bằng một trận không chiến, nhưng avatar tôi đang sử dụng không phải là Spriggan Kirito từ ALO, mà là Kirito "Hắc kiếm sĩ" song kiếm từ SAO. Không có cánh sau lưng, tôi rõ ràng không thể bay. Trong trường hợp đó, trừ khi tôi dốc cạn từng giọt sức lực cuối cùng, nếu không tôi sẽ chẳng có lấy một cơ hội chiến thắng.

Ý thức về việc trận chiến này chỉ là một tình huống ngẫu nhiên do lỗi mạch lượng tử đã hoàn toàn biến mất khỏi đầu tôi. Toàn thân tôi bao phủ bởi sự căng thẳng tột độ và cảm giác hưng phấn khi đối mặt với những kẻ thù thực sự mạnh mẽ — những người mà số lượng tôi chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

Cảm nhận sức nặng đáng tin cậy của Elucidator ở tay phải và Dark Repulsor ở tay trái lần đầu tiên sau một năm rưỡi, tôi im lặng nhìn chằm chằm vào avatar bạc đang chậm chạp đứng dậy. Những vết cắt sâu chạy dọc ngực và chân trái cậu ta, bắn ra những tia lửa nhạt màu, nhưng cậu ta vẫn còn 40% thanh máu. Gần tương đương với tôi, người đang có khói bốc lên từ vết bỏng trên vai.

Nhưng giờ đây khi cả hai đều đã phô diễn hết những quân bài tẩy, cuộc đụng độ tiếp theo có lẽ sẽ quyết định kết quả trận đấu. Đôi cánh sau lưng Silver Crow dang rộng với một tiếng keng đanh gọn.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Kirito hơi cúi người, nắm chặt hai thanh kiếm, Haruyuki đã hiểu được bản chất thực sự của luồng khí thế mà cậu cảm nhận được từ đầu trận đấu.

Nó giống hệt như chị ấy. Giống như Hắc Vương, Black Lotus.

Hình dáng với cặp song kiếm trên tay và màu sắc bao phủ cơ thể rõ ràng là tương đồng, nhưng hơn tất cả, điểm chung lớn nhất giữa họ là sự "thâm sâu khôn lường".

Thành thật mà nói, Haruyuki chưa bao giờ thấy Kuroyukihime chiến đấu hết sức bình sinh. Trong ký ức của cậu, có một trận chiến chị ấy đấu với một người cấp 9 khác là Hoàng Vương (Yellow King) tại Trường Trung lập Không giới hạn, nhưng ngay cả lúc đó, cậu vẫn cảm giác rằng cả hai bên đều vẫn còn giữ lại sức lực dự phòng.

Cái cảm giác đó: cứ như thể cậu không thể nhìn thấy đáy của sức mạnh ấy. Một sự nghi hoặc len lỏi: Nếu người này thực sự bùng nổ, sự hung bạo nào sẽ hiện hữu? Chính xác yếu tố đó cũng đang tiềm ẩn trong tay Burst Linker Kirito này.

Nếu anh ta thực sự mạnh như Kuroyukihime, thì mình không có cửa thắng đâu, lý trí của Haruyuki kết luận. Thế nhưng, vì lý do nào đó, ngọn lửa rực cháy bên dưới lớp giáp ngực nứt vỡ của cậu không hề nguội đi chút nào. Ngược lại, nó càng cháy dữ dội và đỏ rực hơn, truyền hơi nóng đến tận từng đầu ngón tay ngón chân.

Cậu muốn chiến đấu. Cậu muốn thiêu rụi tất cả những gì Silver Crow có, tất cả những gì Haruyuki Arita có để đập tan kẻ thù hùng mạnh này.

Run rẩy vì một nỗi sợ rằng nếu chỉ cần lơ là một chút, cậu có thể sẽ mất ý thức và bị văng ra (burst out) ngay trước bóng dáng của Kiếm Sĩ Song Kiếm đang từ từ tiến về phía mình, Haruyuki khẽ mỉm cười phía sau lớp mặt nạ gương.

Dù có vẻ không có sự chênh lệch lớn về chỉ số tiềm năng giữa các avatar, nhưng nếu so sánh khả năng kiểm soát chúng một cách có ý thức, cậu rõ ràng đang ở thế yếu. Kirito ở một đẳng cấp khác so với cậu cả về khả năng phân tích tình hình lẫn khả năng phản ứng. Dù đây là lần đầu họ chạm trán, Haruyuki luôn chậm hơn một bước.

Trong trường hợp đó, thứ duy nhất cậu có thể đặt cược là tốc độ — thứ duy nhất mà sự tự tin ít ỏi của cậu bấu víu vào.

Hãy tin vào khát vọng đã tạo nên đôi cánh bạc sau lưng mày.

Tập trung.

"Hãy vượt qua. Hãy vượt qua anh ta," cậu lẩm bẩm, và màu sắc của thế giới khẽ chuyển dịch. Âm thanh lùi xa, và chuyển động của những tia lửa trôi lơ lửng trong không trung chậm lại.

Tuy nhiên, chẳng thèm bận tâm đến những thay đổi đó, Haruyuki chỉ đơn giản là tập trung toàn bộ tinh thần lực vào hai lưỡi kiếm của đối thủ.

Tôi lập tức cảm nhận được bản chất luồng khí thế bao quanh Silver Crow đã thay đổi. Rất có thể đối thủ của tôi cũng đã xác định rằng đây chính là thời khắc quyết định. Đôi cánh sau lưng cậu ta mở rộng, nhưng thay vì cất cánh, cậu ta từ tốn hạ thấp trọng tâm và thủ thế bằng tay không, chờ đợi tôi trong một tư thế rất tự nhiên.

Nếu cậu ta muốn đặt cược tất cả vào một lần đối đầu cuối cùng, tôi chẳng mong gì hơn thế.

Tôi nhận ra một nụ cười mờ nhạt đang hiện ra trên môi mình.

Đây không phải là kiểu trận chiến mà bạn có thể trải nghiệm hàng ngày. Tôi đã đối đầu với những trận chiến khốc liệt nhất trong đủ loại thế giới game cho đến thời điểm này, và tôi thậm chí đã thua một vài trận trong số đó, nhưng lần cuối cùng tôi cảm thấy sự căng thẳng buốt giá ở mức độ này là ba tháng trước, khi đấu với "Tuyệt Kiếm" (Absolute Sword) tại Giải đấu Quyết đấu ALO.

Thật kỳ lạ. Thậm chí còn chẳng rõ tại sao Silver Crow và tôi lại đang chiến đấu. Tôi tình cờ gặp cậu ta, đúng vậy, nhưng đó chẳng qua là một tai nạn, một lỗi của máy thử nghiệm.

Tuy nhiên, chính vì thế. Chính vì trận chiến này diễn ra trong một trò chơi chưa biết tên, một tình huống mà mọi thứ nhỏ nhặt đều bị bao phủ trong bức màn bí ẩn, nên tôi mới hào hứng đến vậy.

Và không chỉ có vậy. Cái tên Kirito cùng cặp song kiếm báu vật trên tay này không cho phép bất kỳ sự hời hợt nào trong chiến đấu.

"Đến lúc rồi. Tôi sẽ cho cậu thấy tất cả những gì tôi có." Một lời thì thầm khẽ.

Tôi bước một bước dài về phía trước bằng chân phải và kích hoạt chuyển động Kỹ năng Kiếm. Cả hai lưỡi kiếm đều được bao phủ bởi ánh sáng cam rực rỡ.

Tôi lao mình về phía Silver Crow trong một cú áp sát tầm xa, mạnh mẽ như thể bị bắn ra từ một họng pháo.

Kỹ năng song kiếm áp sát: Double Circular (Vòng Tròn Kép).

Bóng dáng Kirito lao tới, cặp song kiếm vẽ nên một quỹ đạo lấp lánh trong đêm tối sâu thẳm, giống như hơi thở của một con rồng đang thiêu rụi mọi thứ thành tro bụi.

Haruyuki gạt phăng phản xạ muốn bay lên trời để trốn chạy, cậu chỉ đơn giản đứng yên chờ đợi. Ngay cả khi tâm trí đã chuyển sang số cao nhất, mọi thứ vẫn diễn ra chỉ trong một khoảnh khắc duy nhất.

Trước mắt cậu, cơ thể Kirito xoay tròn. Thanh kiếm đen ở tay phải chém ngược lên đầy hung bạo từ dưới thấp, vẽ nên một đường xoắn ốc trong không gian.

Haruyuki chuyển động định dùng lớp giáp tay trái để hất mũi kiếm đó bay cao hơn nữa.

Lớp giáp trên cánh tay Silver Crow cứng hơn bất kỳ bộ phận nào khác trên cơ thể. Thế nhưng, mặc cho điều đó, thanh kiếm vẫn xẻ đôi cánh tay cậu, và những tia lửa rực rỡ tuôn trào vào bầu trời đêm từ vết thương sắc lẹm ấy.

"Ngh!" Tiếng kêu nghẹn lại trong cổ họng Haruyuki, nhưng đòn phản công quyết định của cậu đang đến.

Với một nhịp nghỉ ngắn nhất có thể, thanh kiếm trắng ở tay trái Kirito chém vào từ phía sau vòng cung của nhát chém dữ dội vừa rồi, như để tạo thành một hình chữ thập. Với độ chính xác kinh hoàng, mũi kiếm nhắm thẳng vào cổ Haruyuki, nhanh hơn bất kỳ đòn tấn công của Burst Linker nào cậu từng đối mặt, nhanh hơn cả một viên đạn hay thậm chí là một tia laser.

Haruyuki định né tránh lưỡi kiếm đó để rồi chộp lấy nó. Nhưng cậu hoàn toàn không tìm thấy bất kỳ kẽ hở nào để làm điều đó. Thực tế, đó là một đòn tấn công với tốc độ khủng khiếp đến mức không cho phép cậu dù chỉ là né tránh.

5fc1cec8-a595-4d5d-9023-9cb88de5d888.jpg

Thế rồi, cậu xòe rộng lòng bàn tay, dồn lực chuẩn xác để chộp lấy mũi kiếm ngay giữa lòng bàn tay mình.

Không một chút kháng cự, lưỡi kiếm xuyên thủng bàn tay cậu và tiếp tục lao tới. Tuy nhiên, nó đã bị khựng lại trong tích tắc, vừa đủ để Haruyuki lách đầu né tránh. Một rung động nhẹ sượt qua bên phải cổ, và lưỡi kiếm rạch một đường sâu hoắm vút ra sau lưng.

Thanh máu chỉ còn lại mười phần trăm.

Canh bạc này là—

—Chiến thắng của mình!! Cậu thét lên trong tâm trí. Bàn tay phải dù vẫn đang bị thanh kiếm đâm xuyên qua, Haruyuki vẫn kiên quyết chộp lấy bàn tay trái của Kirito, nắm chặt lấy cả phần chuôi kiếm.

"Aaaaaah!!" Cậu gầm lên. Cả hai chân đạp mạnh xuống đất, đôi cánh vỗ mạnh vào không trung. Haruyuki bay vút lên bầu trời đêm với một lực đẩy khủng khiếp, thiêu rụi toàn bộ thanh tuyệt kỹ vừa nạp đầy chỉ trong nháy mắt.

Ngay giữa đà gia tốc cực đại đó, cậu xoay người quyết liệt.

Tận dụng lực quán tính khổng lồ, cậu dùng hết sức bình sinh ném thẳng Kirito lên cao.

Thanh kiếm tuột khỏi tay Haruyuki và xa dần, để lại một vệt tia lửa mỏng manh. Không có cánh, kiếm sĩ song kiếm bị hất văng lên không trung với một lực đạo dữ dội mà anh ta hoàn toàn không thể kháng cự.

Ngay cả trong tình cảnh ấy, đáng ngạc nhiên thay, chàng kiếm sĩ không hề tỏ ra chút nao núng. Anh ta không hề vung vẩy tay chân loạn xạ mà thay vào đó là dang rộng tứ chi, cố gắng điều khiển tư thế giữa không trung.

Nhưng khi đã rơi vào tình cảnh này, anh ta chẳng còn cách nào cứu vãn được nữa.

Đa số các Burst Linker có lẽ không hiểu rõ một sự thật: các đòn tấn công vật lý thường là phản lực của một hành động tự thân. Dù là đấm hay đá, dùng kiếm hay vũ khí cùn, nếu không có điểm tựa vững chãi để đạp chân xuống đất và dồn trọng lượng vào đó, bạn sẽ không thể tạo ra uy lực. Đó là lý do tại sao các đòn cận chiến lại trở nên yếu ớt trong màn chơi Băng giá, nơi đôi chân cứ trượt đi một cách kỳ lạ.

Mà giữa không trung thì làm gì có đất. Kirito có lẽ vẫn vung được kiếm, nhưng sức mạnh kinh hồn ẩn chứa trong những đường kiếm ấy đã không còn nữa.

Ngược lại, Haruyuki có thể dùng lực đẩy từ đôi cánh để "đạp" vào không khí. Chẳng hạn, ngay cả khi cả hai cùng ra đòn một lúc, sát thương cậu gây ra sẽ lớn hơn gấp bội.

"Đòn này," Haruyuki hét lớn, mắt dán chặt vào bóng hình Kirito đang chậm lại khi tiến gần đến điểm rơi tự do, "là đòn kết thúuuuuu thúc!!"

Vút!! Không khí rít gào bên tai. Cậu tập trung toàn bộ lực lượng vào mũi chân phải, tung ra một cú đá vòng cầu tầm xa.

Kirito cố gắng dùng thanh kiếm bên tay trái để đỡ, nhưng nó dễ dàng bị đánh bật ra với một tiếng keng chói tai, và cú đá lún sâu vào mạng sườn anh ta.

Bóng đen bị hất văng vào không gian một lần nữa, và Haruyuki lập tức lao theo truy kích. Cậu dùng hai tay bắt chéo để gạt đi một nhát chém phản kháng, rồi tiếp tục húc đầu thật mạnh vào chính giữa ngực Kirito.

Sau đòn đó, thanh máu của cả hai đều chỉ còn lại vỏn vẹn 10%.

Thanh năng lượng bay của cậu cũng chỉ còn bấy nhiêu. Nhưng thế là đủ. Cậu sẽ kết liễu trận này bằng đòn tiếp theo. Haruyuki siết chặt nắm đấm với tất cả sức mạnh và bắt đầu cú lao cuối cùng.

Chính lúc đó.

Đôi mắt Kirito đột ngột mở to. Tấm áo choàng dài tung bay dữ dội, toàn thân anh ta dường như được bao phủ bởi một luồng linh khí màu đỏ nhạt. Thanh trường kiếm đen bên tay phải tỏa ra ánh sáng đỏ rực như màu máu.

Tuyệt kỹ sao! Đừng hoảng sợ!!

Haruyuki nghiến răng, tiếp tục lao thẳng tới. Đó có thể là một đòn đâm tầm xa, nhưng giữa không trung không có điểm tựa, lực đẩy sẽ khiến Kirito bị bật về phía sau cùng lúc với Haruyuki. Một kỹ thuật như thế không thể xuyên thủng lớp giáp của Silver Crow được!

"Unh...aaaah!" Tiếng gầm gừ của Haruyuki hóa thành tiếng rống khi trước mặt cậu, Kirito đột ngột xoay người.

Krrrrrr!! Với tiếng gầm rú như động cơ phản lực, hắc kiếm sĩ tung ra một kỹ thuật đâm thẳng từ tay phải. Haruyuki có thể cảm nhận rõ ràng lực đạo kinh hồn của nó khi nó xé toạc bầu trời đêm một cách lộng lẫy.

—Nhưng đòn đó lại hướng về phía hoàn toàn ngược lại với hướng Haruyuki đang lao tới.

"Cái gì...?!" Haruyuki thảng thốt khi thấy Kirito tận dụng phản lực từ cú đâm dữ dội đó để lao vọt về phía trước với tốc độ không thể ngăn cản.

Thanh kiếm bên tay trái anh ta vẽ lên một vệt sáng hình trăng lưỡi liềm nhạt màu trong mắt Haruyuki. Nó chém thẳng xuống ngực cậu. Mũi kiếm vừa chạm tới, cậu đồng thời cảm nhận được cả hơi nóng lẫn cái lạnh buốt xương.

Gã này là ai vậy chứ?!

Dùng toàn bộ thanh tuyệt kỹ còn lại không phải để tấn công, mà là để tạo ra lực đẩy tức thời... Haruyuki một lần nữa bị choáng ngợp. Thế nhưng, đồng thời, tâm trí cậu cũng đang nỗ lực tung ra đòn phản công cuối cùng.

Haruyuki đấm thẳng tay phải ra phía trước, cắt ngang quỹ đạo của thanh kiếm. Nhưng tầm tay của cậu không đủ dài. Theo phản xạ, cậu duỗi thẳng các ngón tay, biến bàn tay thành một lưỡi dao phẳng. Những ngón tay sắc bén xếp thành hàng và tỏa sáng trắng xóa, tựa như một thanh kiếm của riêng cậu.

Phải chạm được vào anh ta!! Để ít nhất cho anh ta thấy mình đã chiến đấu đến phút cuối cùng!!

Thanh kiếm trắng bắt đầu xuyên qua ngực Silver Crow.

Những đầu ngón tay bạc của cậu chạm vào áo choàng của Kirito.

Ngay khoảnh khắc đó, avatar của Kirito tan biến thành những hạt ánh sáng trắng mà không hề phát ra một tiếng động nào.

Thanh kiếm mất đi thực thể và xuyên qua người Haruyuki, cũng như bàn tay phải của cậu xuyên thấu qua cơ thể Kirito. Cả hai chạm nhau giữa không trung rồi lướt qua nhau.

Giây phút họ lướt qua, Haruyuki cảm thấy như có một giọng nói vang lên trong đầu mình. Một tiếng vang nhẹ nhàng nhưng rõ rệt, một giọng nói rất dễ mến.

"Một trận đấu hay đấy. Hẹn gặp lại vào một ngày nào đó nhé."

Và rồi, tay Burst Linker bí ẩn Kirito đã biến mất khỏi thao trường ảo.

Ở giữa tầm mắt của Haruyuki, dòng chữ hệ thống DISCONNECTION (Mất kết nối) nhấp nháy nhẹ nhàng.

"...to. Kazuto!"

Anh giật mình ngẩng lên, thấy Suguha đang ngồi đối diện bàn ăn, đôi môi bĩu ra vẻ hờn dỗi.

"Ơ! Xin lỗi em! Gì cơ?"

"Tay anh cứ bất động nãy giờ, nên em mới hỏi anh thấy món này thế nào!"

Suguha càng phồng má to hơn.

"T-Tất nhiên là anh thích rồi!" Anh vội vàng lắc đầu. "Món Oden này ngon thật đấy." Nói rồi anh há miệng thật to, tống một miếng khoai tây vào, gật đầu lia lịa tán thưởng, nhưng Suguha vẫn chưa nguôi giận.

"Đây không phải Oden. Là món Pot-au-feu (hầm kiểu Pháp) mà."

Pot-au-feu mà lại cho cả trứng nguyên quả vào sao? Kazuto thầm nghĩ, dù tất nhiên anh chẳng dại gì mà nói ra. Anh xử lý tình huống bằng cách ngấu nghiến bất kể nó là món gì, và cái đĩa trống không chỉ trong tích tắc. Anh chìa đĩa ra với cử chỉ: "Cho anh thêm bát nữa!"

Như mọi khi, mẹ về muộn nên bữa tối hôm nay lại chỉ có hai anh em. Bàn ăn trở nên yên tĩnh. Nhưng ngay cả khi bắt đầu xử lý đĩa Oden kiểu Pháp thứ hai, tâm trí Kazuto vẫn cứ bị kéo về sự kiện kỳ lạ mà anh đã trải qua chiều nay.

Trong một không gian game đối kháng một chọi một xa lạ, anh đã đối đầu với một avatar vô danh tên Silver Crow trong một cuộc chiến nảy lửa, nhưng ngay trước khi những đòn quyết định được tung ra, kết nối đã bị ngắt. Chuyện đó mới chỉ xảy ra cách đây chừng bốn tiếng đồng hồ.

Khi rời khỏi máy thử nghiệm, anh đã thao thao bất tuyệt với Higa Takeru về mọi chuyện. Thế nhưng Higa lại nhìn anh với vẻ mặt đầy hoài nghi, khiến Kazuto phát cáu và tuyên bố sẽ kết nối lại để trao đổi thông tin thay vì dùng kiếm và nắm đấm.

Những gì anh thấy trong lần "dive" thứ hai là... một khung cảnh rừng cây tươi sáng, đúng như những gì Higa đã mô tả. Không có thanh máu, không có bộ đếm thời gian, và cũng chẳng có đối thủ nào xuất hiện. Sau khi thu thập dữ liệu ở đó, Higa và các nhân viên khác cũng thử dive để kiểm tra, nhưng chẳng ai thấy bóng dáng con người bí ẩn nào cả.

Đúng vậy, mạch lượng tử của máy thử nghiệm đã được "sửa". Cứ như thể sau khi chứng kiến trận đấu giữa anh và Crow, chiếc máy đã hoàn toàn thỏa mãn...

Hoặc có lẽ trận chiến đó chỉ là một giấc mơ thoáng qua trong lần dive chính thức đầu tiên vào cỗ máy thế hệ thứ tư. Đó là điều Higa đã nói khi công việc của Kazuto kết thúc và anh chuẩn bị rời phòng thí nghiệm.

Nhưng Kazuto không thể hoàn toàn tin vào điều đó. Chuyển động của Silver Crow gần như là một điều kỳ diệu, và tinh thần chiến đấu của cậu ta giống như một ngọn lửa ở nhiệt độ cực cao. Cả hai đã cố gắng thiêu rụi lẫn nhau. Không đời nào cuộc đấu đó chỉ là một giấc mơ.

"Thôi nào. Anh cứ thẫn thờ nghĩ cái gì nãy giờ thế?" Giọng Suguha lại vang lên, kéo anh ra khỏi dòng suy tưởng một lần nữa.

Nếu cứ tiếp tục thế này, em ấy sẽ nổi giận mất, nên anh quyết định chia sẻ suy nghĩ của mình. Vừa dùng dĩa xiên một miếng xúc xích, anh vừa nói: "À, chỉ là hôm nay anh vừa đấu với một đối thủ rất đáng gờm. Kết nối bị ngắt nên không tính kết quả, nhưng mà, nói thật là anh cũng chẳng dám khẳng định mình thắng."

"Hả? Anh mà lại hòa với một người chơi không rõ tên tuổi sao? Thực sự có người như thế à?" Suguha tỏ vẻ hứng thú, rướn người về phía trước. Có vẻ cô nàng đã hiểu lầm đó là chuyện xảy ra trong ALO, nhưng dù có muốn đính chính, Kazuto cũng đã thề giữ bí mật về máy thử nghiệm nên anh đành để mặc em ấy hiểu vậy.

"Để xem nào. Cậu ta bay lượn trên bầu trời một cách cực kỳ tự nhiên. Cứ như là hàng thật vậy, một đôi cánh thực thụ."

"Ý anh là sao?" Suguha nghiêng đầu, và Kazuto vẫn cầm dĩa trong tay, cố gắng diễn tả cho em ấy hiểu.

"Giống như là, trong ALO, em không thực sự điều khiển cánh chỉ bằng não bộ. Em phải sử dụng chuyển động của xương bả vai, đúng không? Kiểu như thế này để tăng tốc." Anh rụt vai lại và ép hai xương bả vai vào nhau. "Và thế này để giảm tốc." Lần này, anh vươn tay ra phía trước và tách hai xương bả vai ra. "Khi em thành thục, chuyển động đó sẽ ngày càng nhỏ đi. Nhưng ít nhất em vẫn phải cử động một chút. Vì vậy, khi đang không chiến, kiểu gì nó cũng gây ảnh hưởng đến chuyển động tấn công."

"Đúng thế." Suguha gật đầu sâu sắc. "Khi anh vung kiếm, anh phải mở vai ra, nên vô tình em lại ra lệnh cho đôi cánh phanh lại ngay lúc đang tấn công. Những người duy nhất có thể vừa bay hết tốc lực vừa tấn công mà không bị khựng lại là những người dùng vũ khí kiểu thương dài tì bên hông. Nhưng đó là điều không thể tránh khỏi. Suy cho cùng, con người không có cánh thực sự. Em phải dùng một chuyển động cơ thể khác để thay thế."

"Đúng vậy. Nhưng cậu ta, có vẻ cậu ta điều khiển đôi cánh mà hoàn toàn không có sự xung đột nào cả. Ngay sau cú lao mình dồn dập ở tốc độ tối đa, cậu ta còn gia tốc thêm nữa và đấm thẳng ra."

"Cái gì? Thế thì vô lý quá!" Suguha mở to mắt.

Kazuto mỉm cười nhẹ. "Đúng, điều đó là không thể. Chắc chỉ là do cậu ta quá nhanh nên trông có vẻ như thế thôi. Nếu có thể tự do điều khiển chỉ riêng đôi cánh, cậu ta không còn là con người nữa, mà là một 'người chim' rồi. Hoặc là..."

Hoặc là trong thế giới đó, có một giao diện người-máy vượt xa tầm hiểu biết của mình.

Đúng vậy. Nếu thay vì nhận lệnh chuyển động từ hành tủy như AmuSphere, nó lại đọc trực tiếp hình ảnh chuyển động từ ý thức. Hoặc là... Nhưng không đời nào có thể làm được điều đó. Truy cập vào ý thức — hay nói cách khác là linh hồn...

Nhưng đó là cách duy nhất anh có thể nghĩ ra để giải thích cho việc Silver Crow có thể di chuyển như vậy.

Sức mạnh của hình ảnh (Image power). Nói cách khác, một thế giới nơi ý chí của một người được số hóa thành sức mạnh thực tế. Phải rồi. Nghĩ theo cách đó, chẳng phải máy thử nghiệm đã đọc hình ảnh tự thân của anh và tạo ra avatar kiếm sĩ Kirito theo cách đó sao? Vậy thì, cỗ máy thế hệ thứ tư mà Higa tạo ra không liên kết với các tế bào não, mà liên kết trực tiếp với linh hồn. Điều đó có nghĩa là ở thế giới đó, người dive có thể sử dụng nguồn năng lượng tối thượng — sức mạnh của ý chí?

Kazuto nhắm chặt mắt trong một giây trước khi nhìn Suguha. Anh bất giác nở một nụ cười rạng rỡ.

"Anh cười cái gì thế, anh Kazuto?" Cô nàng kiếm sĩ Sylph cuồng tốc độ bắt đầu cảm thấy khó chịu.

"Có lẽ một ngày nào đó," anh nói. "Không, có lẽ trong một tương lai gần đến không ngờ, chúng ta sẽ thực sự có thể bay. Không phải là kiểu bay giả lập, gượng ép, mà là vỗ đôi cánh của chính mình đúng như những gì trái tim ta hình dung, nhỉ?"

Suguha chớp mắt liên tục, rồi cả khuôn mặt cô bừng lên một nụ cười rạng rỡ. "Vâng, nếu chuyện đó xảy ra thì tuyệt quá," cô đồng ý.

Vừa nhai xúc xích ngon lành, trong tâm trí Kazuto một lần nữa hiện lên bóng hình ấy.

Một chú quạ bạc tuyệt đẹp bay xuyên qua bầu trời đêm tăm tối.

"...yuki. Này, cậu có đang nghe tôi nói không đấy, Haruyuki?"

Nghe thấy tên mình, Haruyuki vội vàng ngẩng đầu lên. Kuroyukihime đang nhìn cậu một cách nghiêm túc từ phía đối diện bàn tròn.

"A! T-T-Tôi xin lỗi! Tôi chỉ đang suy nghĩ một chút..."

"Chà, chính xác thì vấn đề điều tra nào lại quan trọng hơn việc thảo luận xem cậu muốn đi đâu với tôi thế? Tôi rất tò mò muốn nghe đấy."

Co rúm người lại vì sợ hãi, cậu vội vàng hớp một ngụm latte đá trong cốc giấy để kéo dài thời gian.

Phòng chờ sau giờ học vắng vẻ, không thấy một bóng dáng học sinh nào khác. Dù vậy, để đề phòng, Haruyuki vẫn nhìn quanh kiểm tra xem có ai nghe lén không rồi mới lí nhí trả lời.

"Ờm, thực ra thì... tôi vừa mới đấu với một Burst Linker kỳ lạ..." Cậu cố ý lờ đi cụm từ "vào giờ nghỉ trưa nay". Một kẻ thù bí ẩn xuất hiện vào giờ trưa trên mạng nội bộ của trường là một vấn đề nghiêm trọng, kể cả khi không tính đến sự cố Dusk Taker hồi mùa xuân này. Đáng lẽ ngay sau trận đấu, cậu phải báo cáo với toàn bộ thành viên Nega Nebulus để truy tìm danh tính kẻ địch này, nhưng Haruyuki đã không làm vậy.

Bởi vì cậu không hề cảm nhận được bất kỳ ác ý hay sự thù địch nào từ người chơi đó. Anh ta chỉ thể hiện sự hào hứng và niềm vui thuần túy trong cuộc đấu. Trận chiến dù diễn ra khốc liệt, nhưng lại để lại cho Haruyuki cảm giác sảng khoái.

Anh ta có lẽ sẽ không xuất hiện lần thứ hai. Haruyuki chẳng có cơ sở nào để tin vào điều đó, nhưng cậu vẫn tin.

"Anh ta rất kỳ lạ, nhưng lại vô cùng tuyệt vời," cậu chậm rãi nói. "Anh ta dùng song kiếm làm vũ khí, và tôi cơ bản là không thể nhìn thấu được kỹ thuật của anh ta."

"Song kiếm," Kuroyukihime khẽ lẩm bẩm, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại. Nhưng khi Haruyuki nhìn chị với ánh mắt thắc mắc, biểu cảm của chị trở lại bình thường và chị nói tiếp: "À. Không, không có gì. Rồi sao? Cậu có thắng không?"

"Ơ! À, ngay trước khi trận đấu ngã ngũ, kết nối bị ngắt... nhưng nếu không thì tôi chắc chắn là mình đã thua rồi. Đòn đánh cuối cùng của tôi có lẽ đã không thể chạm tới anh ta."

"Chà! Có thể áp đảo cậu trong cận chiến sao. Màu sắc và cấp độ của anh ta là gì?"

Trước câu hỏi của Kuroyukihime, Haruyuki lộ vẻ bối rối và lắc đầu. "Có lẽ do lỗi hệ thống hoặc anh ta dùng một loại bộ lọc nào đó, nhưng tôi không thấy tên màu hay cấp độ. Chỉ là... nhìn anh ta, tôi thấy một màu đen... đen vô cùng tận."

Thấy Hắc Vương một lần nữa khẽ nheo mắt, Haruyuki vẫn chưa suy nghĩ quá sâu xa, bèn vô tình hỏi câu hỏi vốn đã nảy sinh trong đầu từ lúc chiến đấu. "À, phải rồi. Tôi đã định hỏi chị hàng triệu lần rồi. Màu 'đen' thực chất có thuộc tính gì vậy ạ?"

Kuroyukihime chớp mắt ngạc nhiên, rồi bật cười một cách hóm hỉnh. "Sao đột nhiên cậu lại hỏi chuyện đó?"

"Ơ! T-Tôi xin lỗi." Khi cậu vô thức co người lại, một nụ cười giống như người chị gái thông thái nhìn đứa em trai khờ khạo hiện lên trên môi chị.

"Không, không cần phải xin lỗi đâu. Vì câu trả lời là, chính tôi cũng không biết."

"Hả?"

"Dù vậy, tôi cũng đã có những giả thuyết nhất định." Tiếng ly trà đá lanh keng, Kuroyukihime bắt đầu giải thích, đôi mắt hướng về phía ánh nắng chiều lờ mờ. "Trên vòng tròn màu sắc, chúng ta có màu xanh lam chuyên cận chiến, màu đỏ chuyên tầm xa, và màu vàng ở giữa. Rồi còn màu xanh lá và màu tím với những thuộc tính pha trộn. Trừ các màu kim loại ra, hầu hết mọi Duel Avatar đều nằm trong vòng tròn này. Độ bão hòa màu càng cao thì thuộc tính đó càng thuần khiết."

Tất cả những quy luật này Haruyuki đều đã nắm rõ. Chẳng hạn, Cyan Pile của người bạn thân Takumu là một màu xanh lam khá rực rỡ, nhưng hơi nghiêng một chút về phía màu tím. Đó là lý do tại sao vũ khí ban đầu của cậu ấy vừa có sức mạnh tấn công tầm xa, vừa có khả năng cận chiến.

Như đọc được suy nghĩ của Haruyuki, Kuroyukihime gật đầu và tiếp tục: "Ngược lại, độ bão hòa càng thấp, thuộc tính càng trở nên đặc thù. Bạn của cậu, Ash Roller, thuộc hệ màu xanh lá, nhưng cậu ta xám đến mức cơ bản là không thể nhận ra màu gốc. Đó là vì phần lớn tiềm năng đã được dồn vào món Trang bị Tăng cường đặc biệt là chiếc mô tô. Nhưng ngay cả khi cùng giảm độ bão hòa màu, tại sao một số avatar lại trở nên đậm hơn, còn số khác lại nhạt đi? Điều đó vẫn chưa được giải thích một cách thỏa đáng."

"Người thì đậm hơn... người thì nhạt đi...," Haruyuki lặp lại, và cuối cùng cậu cũng hiểu ra. Điểm tận cùng của một avatar ngày càng đậm hơn chính là màu đen — đen thuần khiết. Ngược lại, điểm tận cùng của việc nhạt dần đi chính là màu trắng — trắng thuần khiết. Cả hai đều mang tính đặc thù tuyệt đối, nhưng nếu vậy tại sao đen và trắng lại bị chia ra làm hai màu hoàn toàn đối lập? Cậu chẳng có chút manh mối nào.

Haruyuki vặn vẹo cổ suy nghĩ, và Kuroyukihime đột ngột lên tiếng rõ ràng: "Đen là màu của sự khước từ. Tôi đã từng nghĩ như vậy trong một thời gian dài."

"Hả? K-Khước từ sao?"

"Đúng vậy. Nó từ chối bị nhuộm bởi bất kỳ sắc thái nào khác. Đó là một màu sắc hư vô, không sở hữu bất cứ thứ gì. Bạn không thể đi xa hơn thế được nữa. Màu của đáy một cái giếng sâu." Những lời nói của chị thật lạnh lùng, nhưng Kuroyukihime lắc đầu trước khi Haruyuki kịp mở miệng nói gì đó. Một nụ cười thoáng hiện trên đôi môi nhợt nhạt. "Nhưng... nhưng dạo gần đây, tôi bắt đầu cảm thấy có lẽ không phải như vậy. Và đó là vì..." Đột nhiên, chị trượt bàn tay thon dài qua mặt bàn và siết chặt lấy tay Haruyuki. "...Cậu đã nắm tay tôi như thế này không biết bao nhiêu lần rồi. Vì cậu đã giúp tôi nhớ lại rằng ngay cả một người như tôi cũng có thể có sự kết nối đó với người khác."

Đối diện với đôi mắt dịu dàng hơn bao giờ hết, Haruyuki đỏ bừng mặt đến tận mang tai. Thế nhưng, cậu vẫn lấy hết can đảm để siết chặt lại bàn tay mát lạnh của Kuroyukihime. Tim cậu đập thình thịch, và có vẻ như cậu sẽ chẳng thể nói được điều gì thực sự hoa mỹ, nên cậu cố gắng chân thành truyền đạt mọi cảm xúc trong lòng qua những ngón tay đang chạm vào nhau.

Đen chắc chắn không phải là màu của sự khước từ. Ý tôi là, chính chị, chính chị là người đã vươn tay ra với tôi khi tôi lẻ loi dưới đáy vực sâu. Chị đã dịu dàng bao bọc lấy tôi, chị đã chữa lành những vết thương trong tôi.

Đúng vậy. Và cả anh ta nữa. Chàng kiếm sĩ đen đó cũng có một sự điềm tĩnh kỳ lạ. Anh ta có một sức mạnh và sự bao dung để chấp nhận và nâng đỡ mọi thứ.

Haruyuki rụt rè ngẩng mặt lên, như thể được tiếp thêm sức mạnh từ hình bóng Kirito trong ký ức, và cố gắng thốt ra những lời từ trái tim mình. "Ờm. Ưm, em được dạy trong lớp rằng những vật màu đen trông đen vì chúng không phản xạ lại bất kỳ ánh sáng nào. Nên... nên nó chắc chắn không phải là một màu sắc buồn bã. Em nghĩ nó rộng lớn và ấm áp hơn bất kỳ màu sắc nào khác."

Đôi mắt Kuroyukihime mở to trong giây lát. Và rồi, một nụ cười tựa như đóa hoa sen đang hé nở rạng rỡ trên khuôn mặt chị.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!