Vol 10

Chương 5

Chương 5

Aqua: nước.

Current: dòng chảy.

Tên của một Burst Linker thường phản ánh đặc điểm ngoại hình của Avatar, nhưng Haruyuki thầm nghĩ hiếm có ví dụ nào lại trực diện và dễ hiểu đến thế này.

Vừa đáp xuống sàn đấu trong hình hài Silver Crow với đôi cánh bạc, mắt cậu đã bị thu hút bởi một bóng hình mảnh mai đứng ngay bên cạnh. Dáng người ấy không có gì quá nổi bật, có lẽ cao hơn Crow một chút. Tay chân thon gọn, phần thân trên không có bất kỳ thứ gì trông giống vũ khí. Hoặc có lẽ, phải nói rằng toàn bộ cơ thể đó chính là một món trang bị đặc biệt.

Từ đỉnh đầu đến tận gót chân, Aqua Current được bao phủ hoàn toàn bởi một lớp nước chảy xiết. Lớp chất lỏng ấy luân chuyển không tiếng động từ vai xuống tay, từ ngực qua hông đến chân, kết lại thành những sợi dây nước mỏng manh nơi đầu ngón tay rồi lại cuộn ngược lên thành những vòng cung lớn, bao bọc lấy phần đầu từ phía sau. Nói đơn giản, lớp giáp của Curren chính là nước, chảy mãi trong một vòng lặp vĩnh cửu.

Dù lớp nước có lẽ chỉ dày khoảng hai đến ba centimet, nhưng dù Haruyuki có căng mắt ra nhìn thế nào cũng không thể thấy được cơ thể Avatar ẩn bên dưới. Trong ánh sáng xanh mờ ảo của màn chơi "Rừng Ăn Mòn" (Corrosive Forest), lớp nước lấp lánh sắc xanh nhạt. Đúng như lời Takumu nói: Aqua Current mang màu của nước, nhưng không cố định ở bất kỳ màu sắc nào. Và nhìn qua vóc dáng, thật khó để phân biệt đây là Avatar nam hay nữ.

Haruyuki chỉ kịp quan sát đến đó trong khoảng hai giây trước khi Curren cất giọng trầm thấp: "Khoảng hai phút nữa sẽ chạm trán. Đội bạn đang tiến về phía Nam từ ga Ochanomizu dọc theo phố Meidai." Giọng nói của cô cũng không để lộ chút manh mối nào về giới tính do bộ lọc âm thanh quá mạnh. Thêm vào đó, cách nói chuyện hơi ngắc ngứ của Aqua Current ngoài đời thực đã hoàn toàn biến mất. Nếu không vì vụ va chạm "vô tình" ngay trước cửa nhà vệ sinh, cậu sẽ chẳng có lấy một lý do để nghi ngờ Curren là con gái.

Haruyuki gật đầu. "R-rõ rồi. Họ đang đâm thẳng tới đây đúng không?" Cậu bắt đầu tập trung cao độ, nhìn chằm chằm vào con trỏ chỉ đường — hình tam giác màu xanh nhạt giữa tầm nhìn.

Lúc này, họ đang đứng trên đỉnh một cái cây khổng lồ — vốn là hiệu sách lớn ở góc Tây Nam ngã tư Suruga Daishita thuộc Jimbocho. Gọi là cây, nhưng không giống như những tán cây đại thụ uy mãnh ở màn "Rừng Nguyên Sinh", đây là một cái bóng khẳng khiu, những cành cây gầy guộc vươn ra một cách yếu ớt từ thân cây mục nát một nửa.

Ngã tư khổng lồ bên dưới — nơi giao cắt giữa phố Yasukuni và phố Meidai — giờ đây bị bao phủ đến 80% bởi một thứ chất lỏng màu tím nhớp nhúa, chốc chốc lại sủi lên những bong bóng khó ngửi. Đó là đầm lầy độc. Đặc trưng khó chịu nhất của màn "Rừng Ăn Mòn" là nó sẽ rút cạn thanh máu của bạn nếu bạn lỡ đặt chân vào khu vực đầm lầy tím này.

Vì là đấu đội nên có hai con trỏ chỉ đường, nhưng chúng gần như đè lên nhau, cùng chỉ về hướng Bắc. Đối thủ có lẽ đang lao xuống theo đường thẳng từ dốc phố Meidai. Một cái cây trông như cây bao-báp bệnh tật đang chắn tầm nhìn nên cậu chưa thấy họ, nhưng hướng di chuyển duy nhất cho thấy họ đang lao tới rất nhanh, dù có né tránh các đầm lầy nhưng cũng không quá bận tâm. Một trong hai thanh máu của đội bạn ở góc trên bên phải đang tụt nhẹ từng chút một.

"Đ-đúng là một trận đối đầu trực diện nhỉ?" cậu lẩm bẩm, rồi liếc nhanh qua tên đối thủ. Cấp 4 là Nickel Doll; cấp 3 là Sand Duct. Cậu chưa từng thấy hai cái tên này trước đây.

Haruyuki nghĩ rằng cơ bản là họ sẽ tận dụng vị trí trên cao này để thu thập thông tin hoặc phục kích, nhưng Curren đã lên tiếng và lật ngược suy đoán đó.

"Chúng ta xuống thôi."

"R-rõ." Cậu bám theo cô, không một lời phản đối.

Vì ban nãy họ đang ở tầng bảy của một tòa nhà, nên khoảng cách từ ngọn cây xuống mặt đất chắc phải hơn hai mươi mét, nhưng Avatar bọc nước kia cứ thế lao thẳng xuống, "trôi" dọc theo thân cây dựng đứng như thể dính chặt vào đó. Sau một thoáng kinh ngạc, Haruyuki cũng vội vã lao mình vào không trung.

Thanh chiêu thức đặc biệt đang ở mức không nên cậu không thể bay, nhưng nếu sải rộng cánh, cậu vẫn có thể lượn. Cậu đáp xuống theo một đường xoắn ốc và chạm đất gần như cùng lúc với Curren. Cậu chọn một chỗ không có đầm lầy để đứng vững.

Vừa xoay mặt về phía con dốc phố Meidai, chưa đầy mười giây sau, cậu đã nghe thấy tiếng bước chân nặng nề. Có vẻ ít nhất một trong hai đối thủ thuộc hệ hạng nặng. Nhưng lạ là cậu không nghe thấy tiếng bước chân thứ hai, dù cả hai con trỏ đều chỉ về một hướng.

Lý do sớm được hé lộ.

Từ sau gốc bao-báp mục nát vốn là một cửa hàng đồ thể thao, một Avatar khổng lồ cao gần hai mét lao ra, trên vai trái là một Avatar tí hon đang ngồi chễm chệ.

"Xin lỗi vì đã để các bạn phải chờ lâuuuuu!" kẻ ngồi trên vai cất tiếng gọi bằng giọng của một cô bé cực kỳ đáng yêu. Cô nàng chỉ cao vỏn vẹn một mét. Cơ thể mang sắc bạc hơi trắng, dù giáp không đạt đến độ bóng như gương của Silver Crow nhưng vẫn phản chiếu rõ nét ánh xanh của màn chơi. Với mái tóc dài và phần giáp váy xòe rộng, cô nàng trông chẳng khác nào một con búp bê. Không nghi ngờ gì nữa, đây chính là Nickel Doll cấp 4.

Cô nàng búp bê bạc đợi một nhịp rồi tiếp tục với giọng hơi hờn dỗi: "Đáng lẽ là phải nói thế, nhưnnng! Chính các người là kẻ đột nhập, vậy mà lại đứng im chờ bọn này tìm đến. Thật là không công bằnnnn chút nào! Bọn này đã phí mất hai phút lận đó!"

"T-tớ xin lỗi... tớ không rành địa hình quanh đây nên..." Haruyuki vô thức lên tiếng xin lỗi, tay gãi gãi sau gáy.

Gã khổng lồ đang làm bệ đỡ cho búp bê cười khà khà: "Hừm! Xin lỗi là xong à? Trong lúc các người đứng đó gãi mông thì bọn này đã kịp tích điểm thưởng từ việc phá hủy chướng ngại vật rồi."

"Hộc!" Vội vàng nhìn lên thanh trạng thái của đối thủ, Haruyuki thấy thanh chiêu thức màu xanh của họ quả thực đã đầy gần 30% từ lúc nào. Đó là một lợi thế lớn.

Gã khổng lồ — Sand Duct cấp 3 — mặc bộ giáp thô ráp màu cát đúng như cái tên. Ánh mắt Haruyuki lập tức bị thu hút bởi những lỗ vuông trên cổ tay gã. Nếu đó là ống dẫn khí (duct) như tên gọi, thì gã hẳn có khả năng tạo ra hoặc hút không khí. Cậu cần phải cực kỳ cẩn trọng.

Trong lúc cậu đang ghi nhớ điều đó, Curren đã đứng sau lưng cậu từ lúc nào. "Tôi lo gã Cát (Duct)," cô nói khẽ. "Cậu xử cô nàng Búp bê (Doll). Cô ta có khả năng tạo dòng điện từ tay. Cẩn thận đừng để bị tóm."

"Á! Sao cô dám tiết lộ chiêu bài của người ta!" Giọng của Curren lẽ ra là quá nhỏ để đối phương nghe thấy, nhưng Nickel Doll với thính giác nhạy bén đã nhảy dựng lên đầy phẫn nộ.

"Quả không hổ danh là vệ sĩ bouncer." Sand Duct nặng nề nhấc cánh tay phải hộ pháp lên. "Cô nắm thông tin chắc đấy. Nhưng xin lỗi nhé, thời gian bàn chiến thuật của các người kết thúc rồi."

Rầm rầm. Một tiếng động trầm đục vang lên. Ngay sau đó, Haruyuki cảm nhận được một luồng khí mãnh liệt thổi về phía mình.

"Bão Cát (Sand Blast)!!" Gã khổng lồ gầm lên, một cơn lốc xoáy đầy cát bụi phun ra từ ống dẫn khí trên tay phải. Dù Haruyuki đã lập tức nhảy sang phải, nhưng vì phải né đầm lầy độc nên cậu hơi chậm một nhịp. Cánh tay trái của cậu bị cơn lốc nuốt chửng đến tận khuỷu tay.

"Á! Nóng quá!" Cảm giác như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào da thịt khiến cậu hét lên đau đớn. Khi thoát được ra khỏi luồng gió, một phần bề mặt giáp bạc sáng bóng đã bị mài mòn, mờ tịt đi như vừa bị đánh bằng giấy nhám mịn. Luồng gió đó chứa những hạt cát li ti có khả năng bào mòn cả giáp kim loại. Trong chớp mắt, thanh máu của cậu đã sụt mất khoảng 3%.

Lo lắng không biết Aqua Current ở phía sau có né kịp không, cậu quay lại nhìn — và rồi lại thốt lên kinh ngạc. "Hả?"

Dù Curren đang thủ thế với hai tay bắt chéo, nhưng cô chỉ đơn giản là đứng vững giữa cơn bão cát. Thanh máu của cô không hề nhúc nhích dù chỉ một pixel. Nhìn kỹ hơn, cậu thấy những hạt cát — nguồn gây sát thương chính — bị lớp nước luân chuyển trên người cô nuốt chửng và cứ thế xoay vòng, tuyệt nhiên không thể chạm tới cơ thể thực của Avatar.

Khi thanh chiêu thức của gã khổng lồ cạn kiệt và cơn bão cát dừng lại, Curren hạ tay xuống như thể chưa có chuyện gì xảy ra.

"Tấn công dạng hạt không có tác dụng với tôi đâu," cô nói. "Trả lại cho ông này."

Cô thản nhiên giơ tay phải lên, những hạt cát bị kẹt trong lớp giáp nước tập trung lại đó. Cô đột ngột hạ tay, một dòng nước lẫn cát ngưng tụ thành một ngọn thương mảnh lao vút từ đầu ngón tay về phía vai của Sand Duct — nơi Nickel Doll đang ngồi.

"Á!" Đến tận lúc này cô nàng vẫn tỏ vẻ đáng yêu — hoặc cố tình hét lên nũng nịu — Doll nhảy phắt khỏi vai Duct. Ngọn thương cát thứ hai, rồi thứ ba liên tiếp nhắm vào Avatar tí hon. Vừa kêu "Ối!" vừa la "Này nhé!", Doll né tránh với sự nhanh nhẹn đáng kinh ngạc, nhảy chân sáo qua những mỏm đất khô giữa đầm lầy độc.

Haruyuki đứng nhìn đến ngây người rồi sực nhận ra. Curren đang cố tình giới hạn phạm vi tấn công để tách đội đối phương ra. Nghĩa là việc của cậu là phải bám theo và dứt điểm Doll.

Cứ đứng đó mà khóc lóc thì chẳng giải quyết được gì đâu. Quên chuyện mình chỉ còn đúng 7 điểm đi, và chiến đấu bằng tất cả những gì mình có. Phải chiến hết mình như mọi khi.

"Aaaaah!" Cậu hét vang, lao thẳng về phía Nickel Doll cách đó mười lăm mét. Mắt cậu dán chặt vào mục tiêu, cẩn thận không để chân chạm vào vùng đầm lầy tím. Bên trái cậu, Curren cũng đã tiếp cận Sand Duct và bắt đầu màn cận chiến.

Bất chợt, từ trên cao, tiếng hò reo của hàng chục người đổ xuống như mưa. Đó là Khán đài (Gallery). Theo phép lịch sự, khán giả sẽ không làm ồn trong lúc hai bên "chào hỏi" nhau trước trận đánh thực sự, nên có lẽ họ đã kìm nén đến tận lúc này. Giữa những tiếng hò reo, cậu nghe thấy tiếng gọi "Crooow!" và "Bay đi!". Có vẻ như ngay cả ở Jimbocho, xa xôi khỏi khu Suginami của mình, danh tiếng của cậu vẫn được biết đến.

Như được tiếp thêm sức mạnh, Haruyuki tung một cú đá vòng cầu ngay khi vừa đáp xuống mỏm đất nơi Nickel Doll đang chờ sẵn. "Yah!"

Avatar búp bê chỉ cao một mét nhanh nhẹn cúi người né đòn. Nhưng đoán trước được điều này, Haruyuki đổi hướng cú đá ngay trên không, chuyển thành một cú đạp gót thẳng xuống. Doll lại cố né tránh một cách điệu nghệ, nhưng cú tấn công đã sượt qua mép phải của phần giáp váy xòe, thanh máu của cô nàng sụt xuống cùng những tia lửa rực rỡ đặc trưng của hệ kim loại.

"Đồ tồi!" Giọng cô nàng nghe y hệt như một nhân vật game mà Haruyuki từng thích hồi nhỏ. Cậu vốn rất yếu lòng trước những lời trách móc như thế, nhưng giờ không phải lúc để chùn bước. Đối thủ là cấp 4, một chiến binh đã vượt qua cái mà sư phụ Kuroyukihime gọi là "bức tường đầu tiên".

"Tớ xin lỗi!" Dù miệng xin lỗi, nhưng tay chân cậu vẫn dồn dập tấn công. Silver Crow không có chiêu thức đặc biệt nào ngoài đôi cánh sau lưng, nhưng trong hai tuần qua cậu đã học được rằng với tốc độ từ cơ thể nhẹ cân, đôi tay và đôi chân bọc giáp cứng của cậu chính là những vũ khí lợi hại nhất.

Nói đi cũng phải nói lại, Nickel Doll cũng y hệt: nhỏ nhắn, nhẹ cân và bọc giáp kim loại. Dù cậu tạo ra được những tia lửa tung tóe sau mỗi đòn đánh sượt qua, nhưng sát thương thực sự chẳng thấm vào đâu. Nếu không dốc toàn lực vào một đòn đánh quyết định, cậu khó lòng hạ gục được cô ta. Ngay khi ý nghĩ đó xẹt qua đầu, Nickel Doll lao vào cậu như thể đọc được sự nôn nóng đó. Bàn tay trái thon nhỏ của cô chộp lấy tay phải của cậu, và tay phải chộp lấy tay trái cậu.

Dễ quá! Mình vẫn còn chiêu thiết đầu công! Cậu chuẩn bị tung cú húc đầu bọc giáp cứng ngắc, nhưng ngay khi định thực hiện, giọng nói của Curren lại vang lên bên tai.

Dòng điện từ tay cô ta...

"Hộc!!" Cậu lập tức hủy chiêu húc đầu và dốc toàn lực nhảy lùi lại. Gần như ngay lúc tay cậu vừa rời khỏi tay cô ta, những tia điện mãnh liệt phóng ra từ phần tròn giữa lòng bàn tay cô nàng. Cậu cảm thấy một luồng điện tê dại xẹt qua, khiến cơ thể run lên trong tích tắc.

Kiểm tra thấy thanh máu chỉ mất thêm chưa đầy 5%, Haruyuki đáp xuống mỏm đất nhỏ lân cận. "Suýt chết," cậu lẩm bẩm.

"Aaaa!" Doll bắt đầu la hét, dậm chân đầy nũng nịu. "Chạy gì mà nhanh thế! Người ta đang định dành cho cậu một cái ôm nồng thắm và 'tê tái' mà lị!"

"Thôi xin kiếu!" Cậu lắc đầu lia lịa, liếc nhanh thanh máu của cả hai. Haruyuki vẫn còn 90%, trong khi Doll đã xuống còn khoảng 80%. Sand Duct đang chiến đấu bên cạnh cũng tầm 80%, còn Aqua Current thì gần như vẫn đầy cây. Cậu rất muốn đứng xem vị vệ sĩ huyền thoại thể hiện, nhưng lúc này phải tập trung vào kẻ trước mặt.

Nickel Doll vung vẩy những lọn tóc bạc và khịt mũi. Rồi một nụ cười quyến rũ hiện lên trên chiếc mặt nạ nhỏ nhắn. "Này này? Cậu là người đó đúng không? Avatar bay được vừa mới xuất hiện ở Shinjuku gần đây."

"Ờ, thì đúng là vậy..." Haruyuki gật đầu cảnh giác.

Cô nàng búp bê bạc cười càng thêm mời gọi. "Sao cậu lại đi cùng gã vệ sĩ đó? Hay là đang gặp rắc rối về điểm số? Vậy thì nhìn này — hay là đi theo bọn này đi? Nếu cậu đồng ý, tớ sẽ cho cậu mượn bao nhiêu điểm tùy thích."

"Cái gì?!" Haruyuki vô thức đờ người ra, Doll nhân cơ hội nhảy vút qua mỏm đất cậu đang đứng, tà váy tung bay.

"Xem kìa, chúng mình còn có cùng màu da nữa cơ." Cô nàng bước nhanh về phía cậu, giọng nói ngọt như mía lùi. "Bọn mình mà hợp sức thì sẽ thành tâm điểm của Thế giới Gia tốc cho xem. Nói thật nhé, tớ cũng chẳng ưa gì lão Cát kia đâu. Lão ấy thô ráp bỏ xừ. Nhìn cậu xem, da dẻ mịn màng và mềm mại thế này cơ mà. ♡❤♡"

Chẳng mấy chốc, Nickel Doll đã đứng ngay trước mặt cậu, ngón trỏ tay trái khẽ chạm vào ngực cậu, vẽ những vòng tròn lười biếng. Cảm giác nhột nhạt làm tê liệt suy nghĩ của cậu. Có thứ gì đó chuyển động bên mép trái tầm nhìn đang nhuốm màu hồng nhạt mơ hồ. Tay phải của Doll. Ngón trỏ của cô nàng búng nhẹ vào hông trái của cậu.

"Ối!"

70b1dc44-bc87-47ce-9dc9-7a1f08d88bc7.jpg

Vừa kịp bừng tỉnh, Haruyuki bật lùi lại ngay khi những tia điện mạnh mẽ phóng ra từ ngón tay Doll. Một cú sốc ngắn ngủi lại làm cậu run rẩy, lấy đi thêm 5% máu.

"Ch-chơi xấu! Đánh lén hả!" Haruyuki hét lên đầy tức giận vì trái tim thiếu nam thuần khiết bị đem ra trêu đùa, cậu lùi xa thêm một mỏm đất nữa.

Cô nàng búp bê bạc cười khanh khách. "Ô kìa! Tớ làm tổn thương tâm hồn nam nhi đại trượng phu của cậu rồi à? Cho tớ xin lỗiii nhé. Nhưng nếu tớ để một người như cậu gia nhập, Chủ hội (Legion Master) của tớ sẽ giận lôi đình cho mà xem!"

Điều đó có lẽ đúng, vì Chủ hội của Nega Nebulus mà Haruyuki tham gia chính là Hắc Vương — kẻ bị truy nã gắt gao nhất Thế giới Gia tốc. Nhưng với Haruyuki, đây là sai lầm lớn của Doll. Cậu chỉ tay về phía cô nàng và hét lớn: "Tớ thèm vào mà gia nhập với các cậu! Với cả tớ cũng chẳng thấy tổn thương gì hết! Chắc chắn luôn!"

Nếu bình tĩnh hơn, cậu sẽ nhận ra trông mình chẳng khác nào một cậu chàng đang dỗi vì bị tổn thương thực sự, nhưng cậu ép não bộ chuyển hướng và lao lên. Nhận thấy trò đùa đã kết thúc, nét mặt Nickel Doll thay đổi, đôi tay điện của cô nàng thủ thế sẵn sàng. Chắc chắn tay phải là cực dương và tay trái là cực âm. Cậu đoán nếu bị cô ta tóm bằng cả hai tay, dòng điện sẽ chạy xuyên qua Avatar và gây sát thương cực lớn.

Với tốc độ nhanh hơn hẳn lúc nãy, đôi tay của Doll lao ra định vồ lấy Haruyuki. Nhưng cậu giả vờ né sang phải rồi bất ngờ nhảy về hướng đối phương không ngờ tới — sang trái, lao thẳng vào giữa đầm lầy độc tím ngắt. Cả hai chân cậu lún sâu đến tận đầu gối. Doll hoàn toàn bị bất ngờ, để lộ tấm lưng trần cho Haruyuki.

Dù đang lún trong đầm lầy, Haruyuki vẫn rướn người về phía Avatar nhỏ bé trước mặt, tóm chặt lấy cái eo thon của cô nàng rồi tung một cú quật kiểu Đức (German Suplex) cực mạnh, ném thẳng cô ta vào đầm lầy phía sau mình.

"Á á á á!" Lần này tiếng hét của cô nàng nghe có vẻ thật sự đau đớn khi cắm đầu xuống đầm lầy độc. Một làn khói màu sắc kỳ quái bốc lên, thanh máu của cô nàng bắt đầu sụt giảm từ từ.

Nickel Doll bật dậy ngay lập tức, sau khi xác nhận mỏm đất gần nhất nằm phía sau Haruyuki, cô nàng hét lên sắc lẹm: "Cậu muốn đánh theo kiểu lưỡng bại câu thương hả?! Để tôi nói cho cậu biết nhé! Xét về HP thì cấp 4 như tôi nhiều hơn hẳn cấp 2 của cậu đấy..." Cô nàng đột ngột im bặt. Cuối cùng cô cũng nhận ra thanh máu của Haruyuki gần như không hề giảm, dù nãy giờ cậu vẫn đang đứng ngập trong đầm lầy.

Bắt chước phong thái lúc nãy của Aqua Current, Haruyuki búng tay cái tách về phía cô nàng. "Tớ là màu Bạc. Độc tố không có tác dụng với tớ đâu!"

Những khán giả trên đỉnh cây bao-báp lập tức hò reo vang dội.

Chính xác là vậy. Dù cùng thuộc hệ kim loại, nhưng đặc tính riêng biệt sẽ khác nhau tùy loại kim loại. Nói chung, kim loại quý như vàng và bạc có khả năng chống lại các đòn tấn công đặc biệt, trong khi kim loại cơ bản như thép và sắt mạnh về phòng thủ vật lý. Nhưng nổi trội nhất, bạc của Haruyuki có khả năng kháng độc tuyệt đối. Ngay cả ngoài đời thực, ion bạc cũng được dùng để khử trùng vì đặc tính kháng khuẩn mạnh mẽ.

Ngay cả trong lúc đứng yên thăm dò, thanh máu của Nickel Doll vẫn liên tục sụt giảm. Cô ta cũng có chút kháng độc nhờ lớp giáp kim loại, nhưng với bộ giáp mỏng manh đó, nó không thể hoàn hảo được. Nếu đánh cận chiến trong đầm lầy, rõ ràng Doll sẽ là người cạn máu trước, dù hai bên có đánh ngang ngửa đi chăng nữa.

"Hừm... tôi hiểu rồi. Hóa ra nãy giờ cậu né đầm lầy là để tôi mất cảnh giác rồi lôi tôi vào tình cảnh này hả?" Doll liếc nhìn đống bùn tím đang ngập đến thắt lưng mình. "Cậu đúng là ở cực bên trái của biểu đồ kim loại đấy. Nhưng mà này, coi niken như bạc giả là sai lầm lớn đấy nhé. Có rất nhiều cách để dùng niken, cậu biết không? Ví dụ như trộn thêm hydro và tạo ra điện chẳng hạn?"

Ngay khi nghe những lời đó, một ký ức thoáng hiện lên trong đầu Haruyuki.

Năm 2046, hầu hết xe điện và thiết bị di động đều dùng pin silicon nanowire dung lượng lớn. Tuy nhiên, cậu nhớ trong tiết khoa học có dạy rằng cách đây khoảng hai mươi năm, có một loại pin thứ cấp rất chú trọng vào độ an toàn. Cậu khá chắc nó được gọi là pin niken-hydro. Đó chính là nguồn gốc sức mạnh điện năng của Nickel Doll.

Cô nàng búp bê bạc mỉm cười nhạt, dường như không mảy may quan tâm đến việc HP đang bị đầm lầy bào mòn. "Và này, bạc cũng có nhiều đặc tính khác ngoài kháng khuẩn đấy. Để tôi dạy cho cậu biết nhé."

Vừa dứt lời, cô ta thọc cả hai tay xuống nước đầm lầy. Thanh máu của cô ta tụt nhanh hơn, nhưng thanh chiêu thức đặc biệt đồng thời được nạp đầy, và ngay khi nó vượt mức 70%, cô nàng hô vang tên chiêu thức.

"Anốt - Katốt (Anode Cathode)!!"

Những tia điện nhạt màu phóng ra theo vòng tròn trên mặt đầm lầy, nhanh đến mức Haruyuki không kịp trở tay.

Xoẹt! Cậu trúng một cú sốc điện cực mạnh. Tầm nhìn trắng xóa. Cậu thậm chí không thể hét lên vì đau đớn.

"Hộc!!" Theo bản năng, cậu cố nhảy lên mỏm đất phía sau, nhưng vì lý do nào đó, Avatar của cậu cứng đờ và không chịu nghe lời. Ở góc trên bên trái của tầm nhìn trắng xóa, cậu thấy thanh máu của mình đang bị rút cạn với tốc độ chóng mặt. Bị kẹt cứng tại chỗ, Haruyuki lần đầu tiên nhận ra rủi ro khủng khiếp ẩn sau chiến thuật lôi đối phương vào trận chiến dưới nước.

Đầm lầy độc dù gì cũng là nước. Mà nước càng nhiều tạp chất thì dẫn điện càng tốt. Nhảy xuống đầm lầy đồng nghĩa với việc cậu đã tự biến mình thành một phần của mạch điện nối với đối thủ.

Tuy nhiên.

Nickel Doll cũng đang ngập đến thắt lưng, nên cô ta cũng không thể thoát khỏi sát thương điện. Dù hiếm gặp trong các game Full Dive, nhưng Brain Burst cho phép "tự sát thương" (self-attack), nghĩa là bạn có thể tự tấn công chính mình hoặc bị kéo vào phạm vi ảnh hưởng của chiêu thức. Có lẽ Doll nghĩ mình có thể sống sót dù cũng chịu sát thương nhờ vào lượng HP tổng lớn hơn, nhưng nếu tính thêm sát thương từ đầm lầy, chính cô ta mới là người cạn máu trước.

Vừa đưa ra phán đoán đó, Haruyuki vừa cắn răng chịu đựng cú sốc điện để nhìn sang thanh máu của đối thủ. Và rồi cậu lại bị sốc thêm lần nữa.

Thanh máu của cô ta sụt chậm hơn hẳn so với của cậu!

"Hì hì hì. Nhận ra rồi sao?" Giọng của Doll nghe có vẻ đau đớn nhưng vẫn rất rõ ràng. "Dù cùng chịu một dòng điện, nhưng cậu mới là người bị thương nặng hơn. Ở nhiệt độ bình thường, điện trở của bạc chỉ bằng một phần tư niken. Bạc chính là kim loại dẫn điện tốt nhất đấy!"

Cái gì?! Nghĩa là trong các hệ kim loại, mình là đứa yếu nhất khi gặp điện sao?! Cái này trong sách khoa học chưa có dạy mà! Vậy thì không phải lỗi tại mình, là tại Bộ Giáo dục! Khoảng khắc này mà còn nghĩ linh tinh gì thế không biết. Phải làm gì đó, phải làm gì đó ngay...!

Không thể nói, cũng không thể nhấc nổi một ngón tay, Haruyuki điên cuồng vắt óc suy nghĩ. Không có chiêu thức đặc biệt nào kéo dài mãi mãi. Nếu cậu cứ chờ, đòn tấn công điện của cô ta sẽ kết thúc, nhưng lúc đó máu của cậu chắc cũng chẳng còn bao nhiêu. Và bằng cách ngâm mình trong chính dòng điện của mình, Doll đang nạp lại thanh chiêu thức. Nếu cô ta kích hoạt lại ngay khi chiêu này kết thúc, cậu sẽ hết đường sống.

Thanh máu của Haruyuki đã xuống dưới 50%, chuyển sang màu vàng. Ngay khi thấy thanh chiêu thức bên dưới đã được nạp đầy, cậu cuối cùng cũng tìm ra nước đi tiếp theo. Dù toàn thân tê liệt vì điện giật, Silver Crow vẫn sở hữu một bộ phận có thể điều khiển chỉ bằng ý chí.

"Bay lênnnnn!" Cậu hét lên nghẹn ngào qua kẽ răng.

Cạch! Tiếng kim loại vang lên thật êm tai, mười chiếc vây xếp sau lưng cậu đồng loạt bung ra.

"Á!" Cùng lúc với tiếng kêu của Nickel Doll, đôi cánh sau lưng Haruyuki vỗ mạnh mẽ, áp lực gió tạo ra đẩy dạt mặt nước xung quanh cậu ra xa.

Silver Crow phóng vút lên bầu trời như một mũi tên lửa. Cậu rũ bỏ cả những tia điện đang cố bám theo và bay cao hơn, cao hơn nữa.

"Ồ hồ!" Một tiếng thốt lên kinh ngạc từ những khán giả lần đầu tiên được chứng kiến khả năng bay lượn.

Haruyuki xé toạc làn sương mù và ánh lân quang xanh của màn chơi "Rừng Ăn Mòn" mà bay. Cậu bay vút lên cao, suýt chút nữa chạm vào những khán giả đang tụ tập trên cây bao-báp mục nát. Cuối cùng, cậu thoát khỏi bầu không khí độc địa của khu rừng, xung quanh cậu giờ đây chỉ còn là bầu trời xanh thẳm.

Ở độ cao này, từ dưới đất không còn nhìn thấy cậu rõ nữa. Tắm mình trong ánh nắng, toàn thân cậu lấp lánh sắc bạc khi cậu thực hiện một cú quay người 180 độ. Ngay lập tức, cậu chuyển sang trạng thái lao xuống cực nhanh.

Haruyuki duỗi thẳng bàn chân phải sắc nhọn, mượn trọng lực kết hợp với sức đẩy từ đôi cánh, lao thẳng xuống như một mũi tên hay một tia laser. Không khí bị nén lại nổ lách tách và bùng cháy nơi đầu ngón chân cậu, bắn ra những hạt bụi màu cam về mọi phía. Trong chớp mắt, cậu xuyên qua làn sương xanh, lướt qua những tán bao-báp, nhắm thẳng vào mục tiêu theo con trỏ chỉ đường.

Nickel Doll vừa leo lên một mỏm đất nhỏ và đang ngơ ngác nhìn lên trời, khi kịp định thần lại và định nhảy né thì đã quá muộn. Haruyuki khẽ điều chỉnh đường bay bằng cánh và tay.

"Hnngaaaaah!" Với một tiếng thét xung trận dũng mãnh, đầu ngón chân cậu găm thẳng vào vai của Avatar tí hon.

Một tia chớp chói lòa và một cơn rung chấn khủng khiếp, một vụ nổ khổng lồ làm rung chuyển cả sàn đấu.

Mỏm đất đường kính năm mét ngay lập tức biến thành một hố bom. Nickel Doll bị văng ra xa một cách thảm hại, xoay vòng trên không trung với tiếng thét chói tai. 60% máu còn lại của cô nàng bị nuốt chửng, đẩy cô ta vào vùng đỏ nguy hiểm — dưới 20%.

Đây chính là kỹ thuật mạnh nhất của Silver Crow lúc bấy giờ. Cú "Lao Kích" (Dive Attack) này có thể định đoạt trận đấu chỉ trong một đòn, dù nếu đối phương né được thì chính cậu sẽ bị thương và bị khựng lại vài giây. Nhưng với một Burst Linker lần đầu chứng kiến, việc né tránh là điều gần như không thể vì cậu tấn công theo đường thẳng tắp từ ngay trên đỉnh đầu. Lý do cậu duy trì được tỉ lệ thắng 70% trong hai tuần qua chính là nhờ tuyệt chiêu này.

Quỳ một gối giữa hố bom vừa tạo ra, Haruyuki ngẩng đầu lên. Với lực va chạm đó, Nickel Doll đáng lẽ phải chịu thêm sát thương lớn khi tiếp đất — cú va chạm có thể định đoạt luôn trận đấu. Thế nhưng.

Cơ thể nhỏ bé sắp cắm đầu xuống giữa ngã tư Suruga Daishita đã được đón lấy bởi hai bàn tay khổng lồ.

Sand Duct. Gã đã tạm thời bỏ dở cuộc chiến với Aqua Current để chạy đến ngăn cản cú ngã chí mạng cho Doll. Một tiếng reo hò vang lên từ Khán đài trước hành động đậm chất hiệp sĩ bất ngờ này.

Thanh máu của Duct cũng đã xuống dưới 50% — vùng màu vàng. Tuy nhiên, Curren — người vừa đấu một chọi một với gã — bằng cách nào đó vẫn còn hơn 90% máu. Hoặc là sự tương khắc giữa hai bên quá lớn, hoặc là trình độ kỹ thuật của họ ở hai đẳng cấp khác nhau.

Aqua Current nhẹ nhàng lướt tới từ phía Nam ngã tư, khéo léo né các đầm lầy độc và dừng lại cạnh Haruyuki. Khi cậu đứng dậy, cậu nghe thấy tiếng thì thầm trầm thấp của cô: "Cú đánh vừa rồi tốt đấy."

"C-cảm ơn cậu." Cậu vô thức thu mình lại đầy ngượng nghịu.

"Nhưng vẫn chưa xong đâu," Curren tiếp lời. "Hai người đó chắc chắn có lý do mới bắt cặp với nhau. Họ chắc chắn vẫn còn chiêu bài chưa tung ra. Đừng lơ là cảnh giác."

"V-vâng!" Haruyuki gật đầu.

"Ôi trời đất ơi, quá đááááng!" Nickel Doll hét lên đầy phẫn nộ từ trên vai Sand Duct, đứng cách họ khoảng mười mét. "Bà đây điên rồi nhé! Cái năng lực bay lượn đó đúng là ăn gian trắng trợn màaaaa!!"

"C-cậu nói thế thì cũng chịu, nhưng mà..." Theo phản xạ, Haruyuki định lên tiếng cự lại, nhưng Doll đã lập tức chỉ thẳng ngón trỏ tay phải vào mặt cậu như muốn tuyên bố rằng cô ta không chấp nhận bất cứ lời bào chữa nào.

"Câm mồm! Câm mồm ngay cho bàaaa! Đã thế thì bọn này sẽ cho hai người nếm mùi chiêu cuối siêu-cấp-lộng-lẫy, siêu-cấp-đặc-biệt để tiễn các người về chầu ông bà luôn!"

"Siêu-cấp..."

Trong Brain Burst thực sự có hệ thống chiêu thức kiểu đó sao? Làm gì có nhỉ? Cậu tự tranh luận với chính mình, nhưng cậu chắc chắn rằng thứ sắp tới đây chính là "chiêu bài" mà Curren đã cảnh báo. Thanh máu của Haruyuki chỉ còn khoảng 40%, tùy vào phạm vi ảnh hưởng của chiêu thức, rất có thể cậu sẽ bị "nhất kích tất sát". Hơn nữa, vì đã dùng sạch thanh chiêu thức cho cú lao kích lúc nãy, cậu không thể bay lên để né tránh. Cậu hạ thấp trọng tâm, tập trung cao độ vào từng cử động của đối phương.

Nickel Doll tạo dáng đầy uy lực trên vai Sand Duct, chân phải đặt lên vai phải, chân trái đặt lên vai trái của gã khổng lồ, rồi hét lớn: "Lên đi, Sandy!"

"Rõ!" Gã khổng lồ cát đáp lại bằng giọng trầm đục, gã giơ cao hai ống dẫn khí khổng lồ trên tay rồi đập mạnh chúng vào nhau tạo nên một tiếng vang chói tai.

"Aaaaaah! Đỡ lấy này! Phân Tử Tốc Độ (Turbo Molecular)!!"

Vừa dứt tiếng hô, các cánh quạt turbine bên trong ống dẫn trên tay gã bắt đầu xoay với tốc độ kinh hồn. Nhưng chúng lại quay theo hai hướng ngược nhau: ống bên phải dường như là ống xả, còn bên trái là ống hút.

"Tôi hiểu rồi," Curren nói. "Lý do họ nghe lén được cuộc trò chuyện riêng tư của chúng ta trước khi trận đấu bắt đầu là vì cái tay trái đó đang bí mật hút không khí vào, đúng không?"

Haruyuki gật đầu đồng tình. Ngay cả trong lúc họ đang nói chuyện, luồng không khí giữa hai tay của Sand Duct đã bắt đầu chuyển động dữ dội như một cơn bão.

"Nhưng... một bên thổi một bên hút, gã định bảo chúng ta tự nộp mạng hay sao... ý đồ là gì đây?" Haruyuki nghiêng đầu thắc mắc.

Ngay khoảnh khắc đó, Duct vung tay ra, và Haruyuki thoáng thấy một luồng ảo ảnh nhiệt kỳ lạ hiện lên. Ý nghĩ đó vừa xẹt qua thì toàn bộ cơ thể cậu đã bị một lực hút mãnh liệt lôi kéo.

"Ối! T-tớ đang bị hút vào!" Cậu vội vàng cắm chặt chân xuống đất, nhưng sức phản kháng gần như bằng không. Đôi chân cậu cày nát mặt đất của mỏm đất nhỏ, cả người bị kéo xềnh xệch về phía Sand Duct đang đứng cách đó mười mét. Bên cạnh cậu, Aqua Current cũng đang nhích dần về phía trước, lớp nước bao quanh cơ thể cô bị gió xé toạc ra một nửa.

"Hì hì, thêế nàooo? Cảm thấy thế nào về Máy bơm Phân tử Tốc độ của Sandy hả?" Giọng nói đắc thắng của Nickel Doll vang vọng tới, ngược chiều với cơn cuồng phong đột ngột. Luồng gió đã khóa chặt Haruyuki và Curren với độ chính xác đáng kinh ngạc.

"Ra... là vậy. Bằng cách sử dụng turbine ở cả hai cánh tay, gã tống các phân tử khí đi và tạo ra một vùng chân không." Ngay cả khi đang bị kéo đi không thể cưỡng lại, Curren vẫn bình tĩnh phân tích tình hình.

Haruyuki thì hoảng loạn thực sự: "Đ-đ-đây không phải lúc để ngồi khen đâu ạ! Kh-kh-không làm gì đó là chúng ta b-b-bị hút vào mất!!"

Nghĩ lại thì, hồi nhỏ mình có đọc cảnh này trong cuốn truyện tranh Full-dive Tây Du Ký. Đợi đã, cái đoạn bị hút vào đó đáng sợ cực kỳ luôn. Lúc đó mình đã khóc nhè và bị Chiyu cười vào mặt.

Dòng suy nghĩ của Haruyuki đột ngột rẽ sang hướng trốn tránh thực tại, trái ngược hẳn với Curren, người vẫn nói chuyện như thể chẳng có gì lay chuyển được mình.

"Đừng sợ. Bản thân luồng gió không có sức tấn công. Một khi bị kéo lại gần, nó sẽ chỉ trở thành một trận cận chiến thôi."

"Hả." Vô thức, cậu đưa mắt nhìn quanh rồi gật đầu lia lịa.

Đúng là dù đang bị gió quật tơi bời, thanh máu của họ vẫn không hề sụt giảm dù chỉ một pixel. Chiêu thức này có lẽ dùng để kéo các Avatar hệ tầm xa và tầm trung lại gần để biến trận đấu thành cận chiến. Mà Haruyuki vốn là hệ cận chiến thuần túy, còn Curren thì cũng chẳng yếu đến mức bị hạ gục trong một trận đấu tay đôi với Duct. Việc áp sát đối phương thực chất lại chính là điều đội của Haruyuki mong muốn.

Được rồi! Vậy thì mình sẽ mượn luồng gió này để lao thẳng vào. Haruyuki bắt đầu lập kế hoạch trong đầu, chờ đợi thời cơ thích hợp thì bỗng thấy một cảnh tượng không ngờ:

Một nụ cười nham hiểm hiện rõ trên khuôn mặt của Nickel Doll khi cô ta đứng trên vai Sand Duct, dù đôi tay của gã vẫn đang miệt mài tạo ra vùng chân không. Đó chính xác là ánh mắt cô ta đã nhìn cậu ngay trước khi cậu sập bẫy điện dưới đầm lầy.

Doll bất ngờ gập người về phía trước, chạm cả hai tay vào vùng chân không của cộng sự. Cùng lúc đó là tiếng hô vang: "Anốt - Katốt (Anode Cathode)!!"

Tạch! Tạch! Những tia điện hung hãn bùng nổ trong khoảng không giữa đôi bàn tay nhỏ bé của cô nàng. Nhưng chiêu này vốn dĩ có phạm vi hiệu quả bằng không, nếu không có vật dẫn thì cô ta không thể gây sát thương cho kẻ địch ở xa. Vậy thì rốt cuộc là—?

Và rồi, Haruyuki đã chứng kiến một cảnh tượng không thể tin nổi.

Từ đôi tay của Duct, một vòng xoáy điện cuồng bạo chạy ngược qua vùng chân không, vươn dài ra như những cánh tay tử thần tóm lấy Haruyuki và Curren.

"Hộc... Á?!" Haruyuki chỉ kịp thốt lên một tiếng kêu khàn đặc. Avatar của cậu, vốn không thể cử động vì bị gió hút, giờ đây bị bao trùm trong một luồng ánh sáng điện chói lòa. Cú sốc khiến đầu óc cậu quay cuồng. Cơ thể đông cứng, đến cả lời nói cũng không thốt ra được.

40% máu còn lại bị cơn bão điện nghiền nát không thương tiếc. Thanh chiêu thức của cậu cũng được nạp lại nhờ lượng sát thương đó, nhưng bấy nhiêu vẫn chưa đủ để cậu có thể chống lại sức gió và bay lên không trung.

"Phóng điện phát quang (Glow discharge)," Aqua Current bất ngờ lên tiếng. "Trong môi trường áp suất gần như chân không, lớp cách điện giữa các cực bị phá hủy, và dòng điện sẽ chạy xuyên qua không khí."

"Hì hì, cô đúng là hiểu biết đấy, vệ sĩ bouncer ạ!" Nickel Doll mỉm cười ngọt ngào, đôi tay vẫn không ngừng phóng ra những tia lửa rực cháy. "Đây là chiêu kết hợp siêu-cấp-lộng-lẫy của tôi và Sandy đấy. Lần đầu tiên ra mắt công chúng tại nơi này. Thấy sao hả? Có thể nó không cùng đẳng cấp với cú phóng điện hồ quang siêu cao áp của 'bà già tím tái' kia, nhưng chiêu của bọn này cũng xịn xò lắm chứ bộ?"

Bà già tím tái? Là ai vậy? Ý nghĩ đó thoáng qua trong đầu, nhưng cơn bão điện điên cuồng đã thổi bay nó mất tăm.

Điểm đáng sợ của một đòn tấn công kết hợp như thế này là trong khi đối thủ phải chịu sát thương điện và bị gió cầm chân không thể nhích một bước, thì tốc độ tiêu hao thanh chiêu thức lại cực kỳ thấp dù hiệu ứng trông rất hoành tráng. Nếu đây là chiêu của một người, nó chỉ kéo dài chưa đầy 5 giây dù có đầy thanh máu. Nhưng với cả Doll và Duct cùng góp sức, thanh chiêu thức của họ vẫn còn dư sức để nướng sạch chút HP ít ỏi còn lại của Haruyuki.

Đến lúc này, Haruyuki thực sự cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Mình sắp thua sao? Thua, và bị tước hết điểm ư?

Đối mặt với nỗi khiếp sợ mãnh liệt khiến cậu muốn buông xuôi tất cả và thu mình lại thành một quả bóng trên mặt đất, Haruyuki nghiến chặt răng chống trả.

Dù có thua, mình cũng sẽ lao lên và chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Đó là điều duy nhất mình có thể làm lúc này. Nếu không thể bay lên, mình sẽ bay về phía trước.

Cậu vẫn còn đủ máu để xuyên qua cơn bão điện này và giáng một đòn trả đũa. Vậy thì cậu sẽ bay. Nhất định cô ấy cũng sẽ làm như vậy. Được rồi...

Bay đi! Haruyuki thầm hô trong lòng, đôi cánh sau lưng run rẩy nhẹ, sải rộng và—

"Cậu ổn mà." Một giọng nói điềm tĩnh bao phủ lấy cậu. Một bàn tay đặt lên vai trái của cậu. Từ lòng bàn tay ấy, một dòng nước trong suốt chảy tràn khắp cơ thể Haruyuki, bao phủ hoàn toàn lớp giáp bạc. Thật mượt mà, thật êm ái. Thế giới xung quanh đột ngột được bao bọc bởi tiếng nước chảy róc rách, mang lại cảm giác bình yên đến lạ kỳ, gợi nhắc về một điều gì đó ấm áp đã xa xôi từ lâu.

Bụp! Mọi đau đớn biến mất sạch sành sanh.

Ban đầu, cậu cứ ngỡ đòn kết hợp của kẻ thù đã kết thúc. Nhưng không phải. Những tia điện phát quang vẫn đang lấp đầy vòng xoáy chân không, gầm thét điên cuồng. Ấy vậy mà không một dòng điện nào chạm tới được cơ thể cậu. Lớp màng nước mỏng manh đã cắt đứt hoàn toàn dòng điện, khiến chúng chỉ có thể bò lổm ngổm vô hại trên bề mặt.

Nhưng... nhưng chuyện này...

"Không thể nào!" Sand Duct gào lên, đôi tay vẫn không ngừng hút gió. "Nước là vật dẫn điện mà! Tại sao... tại sao nó lại đẩy ngược dòng điện ra?!"

"Trong nước của tôi không có lấy một hạt tạp chất," Aqua Current bình thản đáp lại. "Đây là nước tinh khiết trong lý thuyết."

"Hả? Á?!" Nickel rên rỉ như thể vừa ngộ ra điều gì đó.

Curren gật đầu. "Nước tinh khiết tuyệt đối về cơ bản là một chất cách điện hoàn hảo. Các đòn tấn công điện không có tác dụng với tôi."

Haruyuki ngước mắt lên kiểm tra thanh máu ở góc trên bên trái. Dù Silver Crow đã rơi vào vùng đỏ nguy hiểm dưới 20%, nhưng thanh máu của Curren vẫn xanh mướt với 90% còn lại. Ngay cả đòn kết hợp khủng khiếp của Doll và Duct cũng không gây nổi một vết xước cho vị vệ sĩ này.

Mạnh quá. Sức mạnh thế này mà lại ở cấp 1 sao...

Chắc chắn cô ấy không phải là tân binh. Rất có thể cô ấy đã chiến đấu trong Thế giới Gia tốc suốt nhiều năm ròng rã, lâu đến mức Haruyuki không thể hình dung nổi. Kinh nghiệm chiến đấu dày dạn cùng sự tự tin tuyệt đối vào nguyên tố nước của chính mình đã tạo ra một sức mạnh dễ dàng thổi bay mọi khoảng cách về cấp độ.

Cuối cùng, thanh chiêu thức của cả Doll và Duct cũng cạn kiệt gần như cùng một lúc.

"Tôi đã thấy những gì cần thấy rồi." Sau khi thu hồi lớp màng nước bảo vệ khỏi người Haruyuki, Aqua Current tiến lên một bước, kèm theo một tiếng nước bắn nhẹ nhàng. "Chiêu đó hay đấy, Doll, Duct."

"Hừ! Á á á á!!" Nickel Doll rít lên chói tai. Vừa giãy nảy vừa la hét trên vai Sand Duct, cô ta chỉ thẳng ngón trỏ cả hai tay về phía Haruyuki và Curren. "Đã thế thì chơi tới bến luôn! Thật sự luôn! Không chiêu trò gì nữa hết! Bọn này sẽ dồn các người vào đường cùng rồi cho các người thấy bản lĩnh thực sự của bọn này!"

"Rõ!"

Hai Avatar, một lớn một nhỏ, đồng loạt thủ thế và lao thẳng tới theo một đường thẳng.

"Đó chính là điều chúng tôi đang mong chờ!" Aqua Current đáp trả, lớp giáp nước luân chuyển trên toàn cơ thể cô càng trở nên nhanh và mạnh hơn. "Đi thôi, Crow!"

"V-vâng!" Haruyuki đạp mạnh xuống đất, lao theo bóng lưng cô.

Dường như nhận thấy trận đấu đã đi đến hồi kết thúc, các khán giả xung quanh hò reo cuồng nhiệt. Tắm mình trong những tiếng cổ vũ, bốn Avatar va chạm vào nhau trong một màn trình diễn chói lòa của ánh sáng và âm thanh. Mọi thứ tan chảy vào vòng xoáy trắng xóa tạo ra bởi đam mê và sự phấn khích tột cùng của trận đấu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!