...Bốn mươi lăm, bốn mươi sáu, bốn mươi bảy... Nhắm nghiền mắt, cậu ngoan ngoãn đếm từng số một.
Bốn mươi tám, bốn mươi chín... năm mươi.
Cậu chậm rãi mở mắt ra.
Trước mắt là chiếc bàn tròn màu trắng, trông khá giống loại bàn trong sảnh chờ ở trường. Trên bàn đặt một ly nước cam đã cạn khoảng hai phần ba. Ở phía đối diện là một chiếc ghế trống không.
Haruyuki chớp mắt liên tục, ngơ ngác quan sát xung quanh. Một quán cà phê bình dân. Tại các bàn khác, những người trẻ trạc tuổi cậu và cả những vị khách lớn tuổi hơn đang tận hưởng giây phút nghỉ ngơi ngắn ngủi buổi xế chiều, trên tay là những tờ báo hay tạp chí giấy.
Mình... mình đến đây để thách đấu. Để khôi phục lại số điểm Burst Point ít ỏi còn sót lại... Mình đã yêu cầu sự bảo vệ từ một vệ sĩ bouncer và cả hai đã cùng chiến đấu trong một trận đấu đội... và bọn mình đã thắng. Đúng rồi, bọn mình đã thắng. Điểm của mình đã lên lại mức bảy mươi. Giờ thì không còn phải nơm nớp lo sợ việc bị mất sạch điểm nữa rồi.
Chi tiết về trận đánh ấy mờ nhạt một cách kỳ lạ. Thực tế, mỗi khi cậu cố gắng nhớ lại, những ký ức đó dường như lại tan biến đi như dòng nước trôi tuột khỏi kẽ tay. Thế nhưng, thay vì cảm thấy điều này là bất thường, Haruyuki lại nắm chặt hai tay, giơ lên đầy quyết tâm.
"Thề có chúa, mình sẽ không bao giờ lỡ tay lên cấp một cách lãng nhách như thế nữa đâu!" Cậu khẽ lầm bầm, rồi vội vàng cúi gầm mặt xuống khi nhận được những cái nhìn đầy nghi hoặc từ mọi người xung quanh. Có lẽ do cảm giác nhẹ nhõm quá lớn nên cơn đói bất chợt ập đến, dù đã uống cạn chỗ nước cam còn lại trong một hơi, cậu vẫn cảm thấy bụng dạ cồn cào.
Lát nữa đi báo tin thắng trận cho Takumu, mình phải làm một cái hamburger mới được.
Nghĩ đoạn, Haruyuki đứng phắt dậy. Đúng chất một quán cà phê nằm trong hiệu sách, một tờ hóa đơn đã được đặt sẵn trong ống thủy tinh trên bàn. Cậu rút nó ra kiểm tra, nhưng tất nhiên, trên đó chỉ ghi vỏn vẹn một phần nước cam giá 380 yên.
Cậu thanh toán tại quầy — ít nhất thì việc này vẫn thực hiện qua Neurolinker — rồi đi thang máy xuống tầng một. Băng qua khu trưng bày sách mới, cậu bước ra ngoài phố. Co rụt cổ lại trước cơn gió tháng Mười một lạnh giá, cậu băng qua đường tại ngã tư Suruga Daishita ngay khi đèn giao thông vừa chuyển sang màu xanh.
Takumu đang đợi ở tiệm đồ ăn nhanh ngay phía bên kia đường. Cậu lách qua đám đông, định bước qua cánh cửa tự động lớn. Đúng lúc đó có một người phụ nữ từ trong cửa hàng bước ra, cậu lùi lại một bước nhường đường. Mái tóc uốn cụp của cô ấy khẽ đung đưa, và một mùi hương thanh khiết thoảng qua.
Róc rách. Róc rách.
Bất chợt, cậu ngỡ như mình nghe thấy tiếng suối chảy thì thầm, Haruyuki khựng lại ngay trước cánh cửa tự động.
"Hả?" Cậu ngoái đầu nhìn lại, nhưng dĩ nhiên chẳng có dòng nước nào ở đó cả. Ánh nắng vẫn chan hòa và những viên gạch trên vỉa hè vẫn khô ráo.
Cậu nghĩ chắc ai đó vừa làm đổ chai nước, nhưng nhìn quanh chẳng thấy dấu vết gì. Một người lớn tuổi xách chiếc túi in logo của hiệu sách, một nhóm khách du lịch nước ngoài đang tham quan khu phố sách Jimbocho, một cô gái mặc áo khoác peacoat đang rảo bước đi xa dần — chẳng có vẻ gì là họ nghe thấy âm thanh đó cả.
Chắc là mình tưởng tượng thôi.
Xoay người lại, Haruyuki quẳng chuyện tiếng nước ra sau đầu và vội vã bước qua cánh cửa tự động của tiệm hamburger. Vừa nhìn quanh, hình ảnh cậu bạn thân đang vẫy tay trái rối rít từ một chỗ ngồi gần cửa sổ đã lọt vào tầm mắt.
Dường như chỉ cần nhìn vẻ mặt của Haruyuki, cậu ấy đã đoán ra nhiệm vụ lần này thành công tốt đẹp. Dù vậy, Haruyuki vẫn giơ ngón tay cái bên phải lên ra hiệu "số một".
Cậu bước thẳng về phía Takumu, người bạn với những đường nét thanh tú giờ đang cười rạng rỡ đến mức gần như chảy nước mắt vì hạnh phúc.
0 Bình luận