Vol 10

Chương 3

Chương 3

Một buổi chiều thứ Bảy đầy nắng, 12:50 trưa.

Haruyuki lắc lư theo nhịp tàu trên chuyến tàu tuyến Chuo. Dẫu cho ô tô và xe máy đã thay đổi diện mạo khá nhiều so với đầu thế kỷ 21, nhưng tàu hỏa vẫn giữ nguyên cấu trúc cơ bản suốt gần một trăm năm qua. Dù giờ đây mọi thứ đã hoàn toàn tự động, việc lái tàu được giao phó cho AI, hệ thống giảm xóc và chống ồn cũng được cải tiến đáng kể, nhưng cái khái niệm tổng thể về việc nhồi nhét hàng tá hành khách vào một cái toa xe hình hộp thì chẳng hề suy suyển.

"Chà, hoài niệm thật đấy," Haruyuki lẩm bẩm khi đứng cạnh Takumu, cách cửa toa không xa. Trong mắt cậu, Takumu trong bộ đồ thường nhật trông cực kỳ bảnh bao. Mới học lớp 7 mà cậu ấy đã cao 1m75, diện chiếc quần jean đen bạc màu phong cách cùng áo len rộng, khoác ngoài là chiếc áo mod coat xanh navy, khiến không ít cô gái trên tàu phải liếc nhìn.

Thế nhưng, ngay khi ánh mắt họ dời sang cái sinh vật lùn mập, núc ních đứng ngay cạnh Takumu, sự ngưỡng mộ lập tức biến thành một hố sâu ngờ vực. Cái tổ hợp quái chiêu gì thế này? Nếu ở vị trí của họ, chính Haruyuki cũng sẽ thắc mắc như vậy. Hồi còn tiểu học, cậu sẽ chẳng thể chịu nổi cảm giác này; cậu sẽ muốn đào một cái hố rồi chui tọt xuống đó cho xong. Nhưng thật may là năm nay, cậu đã luyện được một tinh thần thép, đủ để cảm thấy chút hoài niệm thân thuộc trong chính tình huống này. Hơn nữa, lúc này cậu cũng chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm đến ánh mắt người lạ.

Bởi lẽ, vận mệnh tiếp tục được làm Burst Linker của cậu sắp được quyết định bởi người mà cậu chuẩn bị gặp. Cậu hiện giờ chẳng khác nào ngọn nến lay lắt trước gió.

Một thông báo hiện lên giữa tầm nhìn, báo hiệu tàu sắp cập ga Ochanomizu.

Takumu kéo nhẹ tay áo khoác của Haruyuki. "Đến ga rồi kìa."

"À, ừ." Haruyuki gật đầu, lén lau mồ hôi tay vào chiếc quần thụng. Người đó đã chỉ định gặp nhau tại sân thượng cà phê của một hiệu sách lớn ở Jimbocho. Họ sẽ phải đi bộ một quãng từ ga Ochanomizu, nhưng chắc cũng không quá nửa tiếng.

Thông thường, vì đối phương cũng là một Burst Linker, họ không nên gặp mặt trực tiếp ngoài đời. Vậy tại sao lại cần một địa điểm hẹn gặp ngoài thực tại? Hóa ra, đó chính là cái giá duy nhất mà "vệ sĩ" độc hành của Thế giới Gia tốc yêu cầu.

Điều cấm kỵ lớn nhất của một Burst Linker — lộ diện danh tính ngoài đời thực.

"V-vệ sĩ?!" Haruyuki đã thốt lên như một con vẹt vào hôm qua khi nghe Takumu nói, rồi đứng hình không nói nên lời.

Takumu gật đầu và bắt đầu giải thích cặn kẽ. "Tớ mới chỉ thấy người đó từ Khán đài (Gallery). Chưa từng gặp hay nói chuyện trực tiếp bao giờ. Avatar của người đó tên là Aqua Current. Màu giáp: 'Biến thể'."

"Aqua... Current." Haruyuki chưa từng nghe cái tên này bao giờ, điều này cũng không lạ vì có đến hàng ngàn Burst Linker ở Tokyo, nhưng vấn đề là cái vế sau kìa. "Màu giáp... Biến thể? Nghĩa là sao?"

"Cậu nhìn thấy thì sẽ hiểu... tớ định nói thế, nhưng biết nhiều thông tin vẫn tốt hơn. Để xem, giải thích thế nào nhỉ...?" Hiếm khi thấy Takumu — người vốn luôn có sẵn những lời giải thích logic — lại ngắc ngứ vài giây trước khi nói một điều khá bất ngờ: "Haru này. Nước vốn dĩ không có màu, đúng không?"

"Hả?" Haruyuki ngớ người suy nghĩ. Nếu nói về màu sắc chung của nước, hẳn là màu xanh. Nhưng ai cũng biết nước vốn không màu, trong suốt. Màu sắc của nó hoàn toàn phụ thuộc vào môi trường xung quanh, và đôi khi nó trông có vẻ xanh. "Ý cậu là, màu giáp của Aqua Current không phải là màu xanh nước biển, mà chính là 'màu của nước'... đúng không?"

"Chính xác là như vậy. Nhưng tớ nghĩ cậu phải tận mắt chứng kiến mới thấm được. Dù sao thì phong cách chơi của người đó mới là điều quan trọng hơn cả." Takumu dừng lại một chút, nhấp một ngụm nước bưởi mà Haruyuki vừa lấy từ bếp ra. "Người đó là kẻ duy nhất trong Thế giới Gia tốc làm nghề vệ sĩ... hay có thể nói là đang nhập vai (role-play) phong cách đó. Và người đó chỉ nhận khách hàng là 'tân binh'. Cụ thể hơn là những Burst Linker cấp 2 trở xuống đang đứng trên bờ vực mất sạch điểm. Người đó sẽ bắt cặp với khách hàng trong các trận đấu đội cho đến khi họ quay lại vùng an toàn. Có tin đồn rằng chưa một khách hàng nào bị mất sạch điểm khi có người đó bảo vệ."

"Th-thật sao?" Mở to mắt kinh ngạc, Haruyuki cố gắng tiêu hóa những gì Takumu vừa nói. "Nghĩa là, Aqua này sẽ bắt cặp với những người cấp 1, cấp 2 sắp trắng tay và liên tục thắng các trận đấu đội để bảo vệ họ?"

"Cơ bản là vậy."

"Nghe đỉnh thật đấy. Chắc người đó phải là lão làng cấp cao lắm nhỉ? Kiểu như cấp 7 hay cấp 8, ngang hàng với các Vương luôn..."

Takumu mỉm cười ẩn ý trước thái độ ngưỡng mộ của Haruyuki, khẽ lắc đầu rồi công bố điều gây sốc nhất trong ngày. "Không. Một trong những biệt danh của Aqua Current là 'Kẻ Độc Nhất' (The One). Người đó... mới chỉ cấp 1 thôi."

Sau khoảng 15 phút đi bộ về phía Nam dọc theo phố Meidai trong khi vẫn mải mê suy nghĩ về cuộc trò chuyện hôm trước, Haruyuki thấy một ngã tư lớn hiện ra trước mắt. Khu vực giao với phố Yasukuni này chính là Kanda Jimbocho — "phố sách" lớn nhất thế giới, nơi đã tồn tại từ thế kỷ trước.

Dĩ nhiên vào năm 2046, "sách" thường được hiểu là các ấn phẩm điện tử đọc qua Neurolinker. Mọi thứ từ xuất bản đến bán hàng đều đã chuyển sang trực tuyến. Việc đọc sách giờ đây là trải nghiệm "Full Dive trong một không gian và định dạng ưa thích" của độc giả thông qua các trình xem ảo.

Tuy nhiên, vẫn có nhiều người khăng khăng rằng sách không phải là dữ liệu kỹ thuật số, mà phải là thứ được in trên giấy thật và đóng thành quyển. Haruyuki đôi lúc cũng cảm thấy hoài niệm khi nhìn Kuroyukihime đọc những cuốn sách bìa cứng tuyệt đẹp trong sảnh trường, và cậu vẫn nhớ mãi bộ bách khoa toàn thư đồ sộ trong bộ sưu tập của bố mình — người mà giờ đây cậu chẳng còn nhớ rõ gương mặt.

Các hiệu sách ngoài đời thực dường như đã không thể chống lại làn sóng sách điện tử và từng đối mặt với nguy cơ tuyệt chủng, nhưng họ đã sống sót bằng cách chuyển sang phục vụ nhu cầu đặc biệt của những khách hàng hoài cổ này. Thay vì chỉ bán sách, họ giờ đây là nơi "tạo ra" sách: họ in và đóng tập những cuốn sách điện tử mà khách hàng mang đến. Nói cách khác, các "hiệu sách" giờ đây hoạt động như những nhà in kiểu cũ, bên cạnh việc bán một ít sách giấy mới và sách cũ quý hiếm. Và tất cả những dịch vụ đó đều tập trung tại Kanda Jimbocho.

Haruyuki và Takumu hướng về một hiệu sách lớn nằm ngay ngã tư Suruga Daishita. Trên nóc tòa nhà, có lẽ vì sự kiên định của một "người giữ lửa" cho văn hóa giấy, biển quảng cáo một nhân vật trong sách thiếu nhi được in trên một tấm bảng giấy khổng lồ (chứ không phải hình ảnh AR), kiêu hãnh ngự trị trên đỉnh cao nhất. Vì cả hai đều đã ngắt kết nối mạng toàn cầu, nên đây là quảng cáo thương mại duy nhất hiện diện trong tầm mắt họ.

Để phản hồi lại yêu cầu mà Haruyuki gửi qua email tối hôm qua, người vệ sĩ bí ẩn Aqua Current đã chỉ định điểm hẹn đầu tiên tại khu căng tin trên tầng thượng của tòa hiệu sách này. Khi Takumu định dẫn đầu băng qua đường, Haruyuki khẽ níu tay áo bạn lại.

"Taku, cậu đợi ở đây được rồi."

"Hả? Nhưng mà..." Người bạn nối khố lắc đầu phản đối.

Haruyuki hạ thấp giọng, kiên quyết nói: "Lộ diện ngoài đời là điều cấm kỵ nhất. Một khi danh tính thực bị bại lộ, cậu chẳng bao giờ biết mình sẽ bị ám hại (PK) lúc nào đâu. Tớ không còn cách nào khác mới phải chấp nhận cái giá đó vì sắp mất trắng tất cả rồi. Nhưng cậu thì không cần phải dấn thân vào nguy hiểm này. Đừng bướng bỉnh vô ích như thế."

"...Được rồi." May thay, Takumu gật đầu dù vẻ mặt vẫn chưa hoàn toàn yên tâm. Cậu ấy chỉ tay về một cửa hàng burger gần đó. "Vậy tớ sẽ đợi ở kia. Mong là cậu sẽ có tin tốt."

Cậu ấy lùi lại một bước, rồi bất ngờ nắm chặt lấy tay Haruyuki. "Chúc may mắn nhé, Haru. Mọi thứ chỉ mới bắt đầu thôi."

Giả sử nếu ngay sau khi gặp vệ sĩ, một trận đấu đội diễn ra để gỡ điểm, rất có thể cậu sẽ xui xẻo thua ngay trận đầu và mất luôn Brain Burst. Haruyuki gật đầu thật sâu, người khẽ run lên.

"Ừ, tớ biết mà. Tớ chưa định 'xuống tàu' ở đây đâu. Đừng lo. Tớ sẽ làm tất cả để kiếm điểm. Và tớ sẽ quay lại."

"Nghe cứ như lời của nhân vật chính trong mấy bộ phim lừa đảo, kiểu như sắp đi thực hiện một phi vụ nguy hiểm để đổi đời vậy." Gương mặt Takumu từ căng thẳng bỗng giãn ra thành một nụ cười rạng rỡ. Rõ ràng là cậu ấy đang cố giúp Haruyuki bớt lo lắng.

...Dù rằng trong những bộ phim đó, kế hoạch của nhân vật chính chẳng bao giờ diễn ra suôn sẻ cả.

Nhưng Haruyuki cũng mỉm cười, thầm cảm ơn sự chu đáo của bạn mình, rồi đáp lại bằng giọng tươi tỉnh nhất có thể: "Thì cũng gần giống vậy mà. Nhưng những bộ phim đó luôn có kết thúc có hậu, đúng không...? Thôi tớ đi đây!" Cậu lùi lại, giơ tay vẫy chào rồi chạy băng qua đường ngay khi đèn vừa chuyển xanh.

Mùi giấy cũ, mang theo một nỗi niềm hoài cổ mơ hồ, thoảng qua không gian của hiệu sách lớn. Tầng một và tầng hai là nơi bán sách mới phát hành. Tầng ba và tầng bốn là sách cũ. Tầng năm và tầng sáu là nơi in ấn và đóng tập sách điện tử theo yêu cầu, và tầng bảy chính là căng tin, nơi thực khách có thể nhâm nhi cà phê và thưởng thức những cuốn sách vừa mới ra lò.

Haruyuki đi thang máy thẳng lên tầng bảy và đảo mắt nhìn quanh không gian rộng lớn từ cửa vào. Khoảng hai phần ba trong số ba mươi chiếc bàn đã có khách, đa phần họ một tay cầm đồ uống, tay kia mải mê lật từng trang giấy. Thật ngạc nhiên là có không ít người trẻ tầm tuổi trung học ở đây. Những nhóm ba bốn người chụm đầu vào nhau bên những cuốn tập mỏng, còn những người khác lại cô đơn bên những cuốn sách bỏ túi. Không thể nhận diện được ai là Aqua Current. Thậm chí có khi Aqua Current còn chưa có mặt ở đây.

Tuy nhiên, đã đi đến bước này, cậu chỉ còn biết phó mặc cho số phận. Ngay khi đồng hồ ở góc dưới bên phải tầm nhìn hiển thị đúng 1:30 chiều, cậu bước vào căng tin và nói đúng những gì đã được hướng dẫn trong email với người bồi bàn lớn tuổi tại quầy. "Dạ... cháu có hẹn tại bàn số mười bảy."

Sau câu "Mời đi lối này" ngắn gọn, cậu được dẫn đến một chiếc bàn trống; chuyện này là tốt hay xấu thì cậu cũng chẳng rõ. Trên mặt bàn gỗ tự nhiên là một tách cà phê vẫn còn bốc khói và một túi mua sắm nhỏ. Dù sao thì cậu cũng ngồi xuống một trong hai chiếc ghế, liếc qua thực đơn giấy mà cô phục vụ đưa cho rồi gọi một ly nước cam.

Thở phào một hơi dài, Haruyuki lại quan sát xung quanh một lần nữa. Bàn của cậu nằm ngay cạnh cửa sổ, bên phải là khung cảnh Jimbocho hiện ra sau lớp kính lọc sáng biến thiên. Những vị khách ở bàn phía trước và bên trái đều là người lớn. Cậu không thấy ai đang nhìn mình, nhưng chắc chắn Aqua Current đang quan sát cậu từ một góc nào đó.

Vừa nghĩ đến đó, một tiếng bíp điện tử khe khẽ vang lên bên tai cậu. Rồi vài giây sau lại vang lên một lần nữa. Cậu nhận ra âm thanh đó phát ra từ bên trong chiếc túi mua sắm màu trắng đặt trên bàn.

Sau tiếng bíp thứ ba, cậu ngập ngừng thò tay vào túi, đầu ngón tay chạm vào một vật thể mỏng, hình tấm bảng. Cậu rón rén rút nó ra, đó là một chiếc máy tính bảng màu đen — loại thiết bị cầm tay đa năng từng rất phổ biến trước khi Neurolinker ra đời. Trên màn hình 7 inch chỉ hiển thị duy nhất một cửa sổ và bàn phím ảo. Trong cửa sổ đó chỉ có một dòng chữ: NHẬP TÊN CỦA BẠN.

Theo phản xạ, cậu gõ chữ "ARITA" nhưng rồi vội vàng nhấn xóa để sửa lại. Tên mà cậu nhập vào, dĩ nhiên là SILVER CROW. Ngay khi vừa chạm vào phím ENTER, màn hình hoàn toàn thay đổi. Cùng lúc đó, một tiếng bíp khác vang lên, âm điệu khác hẳn lúc nãy. Haruyuki nhìn vào thứ vừa hiện lên và nín thở.

Một cậu bé với mái tóc bù xù chẳng bao giờ vào nếp, đôi lông mày hơi rũ, đôi mắt tròn xoe và đôi má phúng phính — không ai khác chính là Haruyuki. Ảnh của cậu đã bị chụp bởi chiếc camera nhỏ tích hợp phía trên thiết bị. Bức ảnh biến mất, ngay lập tức được thay thế bằng một cửa sổ mới.

THANH TOÁN ĐÃ ĐƯỢC NHẬN. DỊCH VỤ SẼ BẮT ĐẦU VÀO LÚC 1:40 CHIỀU. HÃY CHUẨN BỊ VÀ ĐỢI TẠI CHỖ.

Dòng chữ này cũng biến mất chỉ sau mười giây. Thiết bị tự động tắt nguồn, màn hình trở lại một màu đen tuyền.

Khi vừa đặt chiếc máy tính bảng về chỗ cũ trong túi, Haruyuki mới bắt đầu suy ngẫm lại toàn bộ sự việc. Tại sao? Tại sao một Burst Linker kiêm vệ sĩ như Aqua Current... lại làm chuyện này?

Nước cam được mang đến, cậu tu một hơi hết nửa ly; bộ não dùng "nhiên liệu" đó để bắt đầu vận hành hết công suất. Đúng là trong Thế giới Gia tốc, tên thật và ảnh của một Burst Linker là những thông tin cực kỳ giá trị. Một khi chúng bị lộ ra ngoài, mọi thứ coi như chấm hết. Những kẻ ngoài vòng pháp luật gọi là Physical Knocker (PK) sẽ tấn công bạn ngoài đời thực và cướp sạch điểm gia tốc. Chỉ cần có người mua, thông tin này có thể bán được một khoản bộn tiền.

Nhưng khách hàng của Aqua Current đều là những người sắp mất trắng điểm, lại còn là tân binh cấp 1, cấp 2. Những Linker như thế chẳng đáng để bị tấn công ngoài đời. Hay là người đó thu thập thông tin để chờ khách hàng mạnh lên mới ra tay? Chụp ảnh rồi giúp họ quay lại vùng an toàn, để rồi vài tháng sau bán thông tin cho bọn PK?

Nhưng tối qua Takumu đã nói chưa từng có ai được Aqua Current bảo vệ bị tấn công ngoài đời, dù là lúc đó hay về sau. Nói cách khác, nếu chỉ cần có một trường hợp như vậy xảy ra, danh tiếng của Aqua Current sẽ tan tành và chẳng ai thèm thuê nữa.

Tóm lại, câu hỏi tại sao người đó lại kiên trì với phong cách chơi vệ sĩ này và tại sao lại yêu cầu thông tin thực làm tiền công vẫn là một bí ẩn lớn.

Khi Haruyuki kết thúc dòng suy nghĩ thì đồng hồ đã điểm 1:35. Cậu cảm thấy một luồng lo lắng dâng lên từ bụng, kèm theo một tín hiệu khác từ "khu vực lân cận".

"Chết rồi." Haruyuki vội nhìn quanh căng tin và đứng dậy khi thấy biển báo nhà vệ sinh. Trong khi giao đấu, các nhu cầu thể chất của cơ thể thực về cơ bản sẽ bị ngắt bỏ, nhưng việc giải quyết những gì có thể giải quyết trước là một phép lịch sự tối thiểu của Burst Linker.

Cậu vắt áo khoác lên lưng ghế rồi rảo bước nhanh về phía nhà vệ sinh. Thật là. Thế giới đã tin học hóa đến mức này rồi, sao người ta không làm cách nào để giải quyết mấy cái chất thải dư thừa trực tuyến luôn cho rồi...

Có lẽ vì mải mê với những ý nghĩ ngớ ngẩn đó; hay vì cậu vẫn giữ thói quen đi đứng cúi gằm mặt; hay vì chiếc Neurolinker đang ngắt kết nối mạng; hay vì tất cả những lý do đó cộng lại mà khi vừa rẽ vào hành lang có biển báo nhà vệ sinh, Haruyuki đã chậm mất một nhịp để nhận ra sự hiện diện của một người đang đi tới từ góc cua.

Người đó đã dừng lại cách khoảng một mét, nên nếu Haruyuki chú ý nhìn đường, cậu đã có thể tránh được một vụ va chạm. Nhưng vì vẫn đang cúi đầu và đầu óc mải treo ngược cành cây, cậu chỉ thực sự nhận ra tình hình khi một đôi ủng ngắn màu nâu lọt vào tầm mắt.

"Á!" Cậu thốt lên khe khẽ và vội vàng phanh gấp. Nhưng cơ thể ngoài đời thực của cậu quá chậm chạp, cậu không thể kiểm soát hoàn toàn quán tính của mình.

Thấy Haruyuki lảo đảo lao tới, người kia nhanh chóng bước sang bên trái một bước. Nếu cậu cứ thế đi thẳng, có lẽ mọi chuyện đã kết thúc bằng việc cậu tự vấp ngã một chút. Lẽ ra phải là như thế.

Nhưng đúng lúc người kia né đi, Haruyuki lại ngớ ngẩn đổi hướng theo đúng phía đó. Trong cơn hoảng loạn, cậu cố gắng quay lại hướng cũ. Nhưng đó là một động tác sai lầm chết người; chân trái đáng lẽ phải bước lên trước lại vấp ngay vào chân phải. Sau đó, tất cả những gì cậu có thể làm là lao thẳng về phía trước như một cú húc vật lý của một Avatar hệ xanh.

Cùng với một chuỗi những âm thanh kiểu như uỵch, boing, rầm, chát, Haruyuki kéo theo người kia ngã nhào xuống sàn.

Ít nhất, xin làm ơn đừng là những người sau đây: (1) người già, (2) phụ nữ hoặc trẻ em gái, (3) một kẻ đáng sợ.

"Ư... ư..."

Từ giọng nói phát ra ngay sát bên cạnh, rõ ràng là lời cầu nguyện của Haruyuki đã không thấu trời xanh; người đó chắc chắn thuộc nhóm (2). Lúc này cậu chỉ còn biết cầu nguyện người đó không thuộc luôn nhóm (3). Cậu lồm cồm bò dậy khỏi người kia, áp lưng vào tường và xin lỗi bằng giọng gần như không ra tiếng: "T-t-tớ xin lỗi, tớ xin lỗi..."

Giữa tầm nhìn nhòe đi vì mồ hôi hoặc nước mắt, người vừa bị Haruyuki "đốn ngã" cuối cùng cũng ngồi dậy. Rõ ràng lỗi hoàn toàn thuộc về cậu khi đi đứng không chú ý, lại còn chạy quá nhanh. Và trên hết, dù nhìn thế nào, người đó cũng là một cô gái trạc tuổi cậu — nói cách khác, chính là kiểu người mà Haruyuki khó giao tiếp nhất trên đời.

Cô ấy có vóc dáng khá mảnh mai, mặc một chiếc áo khoác peacoat xám cùng quần jean bó. Mái tóc ngắn, phần đuôi tóc uốn nhẹ vào trong. Và trên gương mặt thanh tú là một cặp kính gọng nhựa đỏ — thứ hiếm thấy ngày nay. Trông cô ấy hệt như một nữ sinh yêu sách, đặc biệt là những cuốn sách bìa cứng.

May mắn là có vẻ cô ấy không thuộc nhóm (3), Haruyuki cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút và lại cúi đầu xin lỗi lần nữa. "Dạ, tớ thực sự xin lỗi. Tớ đi đứng không nhìn đường."

"Không sao đâu," cô gái đeo kính đáp gọn lỏn rồi đứng dậy. Cô nhìn quanh và đưa tay về phía một chỗ trên sàn gần Haruyuki. Cậu thấy một chiếc túi đeo vai nhỏ nằm đó và theo phản xạ vươn tay định nhặt giúp.

"Ôi! Đừng...," cô gái khẽ thốt lên.

"Hả?" Giật mình, Haruyuki lại phạm thêm một sai lầm nữa. Cậu nhấc chiếc túi từ phía dưới lên, nắp túi bị hở ra, và một vật mỏng hình tấm bảng rơi ra ngoài.

"X-xin lỗi!" Lời xin lỗi thứ ba nghẹn lại trong cổ họng như bị nấc cụt khi cậu với tay nhặt thứ vừa rơi xuống sàn.

Cô gái hít một hơi sâu và cúi người xuống cùng lúc. Nhưng Haruyuki đang ngồi dưới sàn nên nhanh hơn một nhịp. Cậu nhặt lấy thiết bị đầu cuối cầm tay — thứ nhỏ gọn trong lòng bàn tay và khá hiếm gặp thời nay — định trả lại vào túi. Đúng lúc đó, cậu vô tình liếc thấy màn hình của thiết bị.

"Cái gì thế này?" Câu hỏi dở dang tuột khỏi miệng cậu.

Có lẽ do cảm biến chuyển động nhận thấy va chạm nên đã đánh thức thiết bị, màn hình đang bật sáng. Chuyện đó không quan trọng. Vấn đề là bức ảnh đang hiển thị trên màn hình. Cậu đưa sát mặt lại nhìn thật kỹ.

"Làm ơn trả lại cho tớ," cô gái khẽ nói và định giật lấy thiết bị.

Nhưng Haruyuki vô thức rụt tay lại. Bởi lẽ thứ mà màn hình đang hiển thị chính là gương mặt chẳng mấy ưa nhìn của một cậu bé tóc bù xù, mắt tròn, má phúng phính. Dù có nhìn từ góc nào đi chăng nữa, đó chắc chắn không thể là ai khác ngoài Haruyuki Arita.

"Cái... cái này là sao...? Tại sao...?" Cầm thiết bị bằng cả hai tay với vẻ thành kính, Haruyuki ngơ ngác nhìn cô gái đeo kính.

Gương mặt nhỏ nhắn của cô đanh lại, khóe mắt khẽ giật khi cô giật lấy thiết bị từ tay cậu, nhưng cô không có ý định bỏ đi.

Chuyện cô gái này yêu thầm Haruyuki từ cái nhìn đầu tiên rồi lén chụp ảnh cậu là một khả năng. Nó không phải là không thể, nhưng xác suất đó chắc cũng ngang ngửa với việc một thiên thạch khổng lồ đâm sầm xuống Trái đất và hủy diệt nhân loại vào ngày mai. Nói cách khác, khả năng cao nhất là — không, chắc chắn là...

Cô gái "mọt sách" này, theo cách phân loại lúc nãy, không chỉ là (2) một cô gái, mà còn là (4) một Burst Linker. Với thiết bị cầm tay này, cô đã điều khiển chiếc máy tính bảng của Haruyuki từ trong nhà vệ sinh nữ. Bức ảnh mà camera trên máy tính bảng của cậu chụp được đã được gửi đến thiết bị của cô, và rồi cô đã đụng trúng cậu khi vừa bước ra ngoài.

Nếu đúng là như vậy, thì cô gái trước mặt cậu chính là vị vệ sĩ đến để cứu cậu, vị Burst Linker huyền thoại với biệt danh "Kẻ Độc Nhất".

"Aqua Current?"

Nghe thấy cái tên đó, cô gái đeo kính ngước mặt lên trần nhà và mệt mỏi tựa lưng vào tường.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!