"Tình Bạn" Ở Thế Giới Bên Ngoài Thật Phiền Phức
Chương 28: "Mặt Trời" (2)
0 Bình luận - Độ dài: 1,656 từ - Cập nhật:
"Danh tính thật của Ác Linh, có thể là bạn thân của tôi —?"
Nghe câu nói của Guido, nhóm Lucas mở to mắt hỏi lại.
Đó là chuyện trên đường đến phòng y tế.
Nghe Raul dịch lại lời Ác Linh, Guido lập tức lao vào trường.
Nhóm Raul, Lucas và Irene vội vã đuổi theo và chất vấn.
Guido lẩm bẩm câu đó với vẻ mặt nghiêm trọng, rồi im bặt, chỉ tập trung chạy.
"Ý thầy là sao ạ?"
"Nói sau."
Dù Raul gặng hỏi, Guido chỉ đáp ngắn gọn, phóng như bay dọc hành lang.
Trừ Lucas ra, hai người còn lại suýt vấp ngã khi cố đuổi theo ông.
Và rồi, họ bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn.
Elma vừa được Celso đưa đi cách đây không lâu.
Hành lang dẫn đến phòng y tế chỉ có một đường thẳng, họ đuổi theo nhanh như thế mà không thấy bóng dáng hai người kia đâu.
—Rầm!
"Du học sinh Elma, ngài Celso! Có ở trong đó không!?"
Cảm giác bất an và căng thẳng phình to trong lồng ngực, Lucas mở toang cửa phòng y tế.
Nhưng,
"...Không có ai..."
Sáu chiếc giường trải ga trắng tinh, không một bóng người.
Ngó vào phòng sơ cứu ngăn cách bởi rèm cũng không thấy Elma đâu.
Bên cạnh Irene đang hoang mang, Guido tái mét mặt mày lẩm bẩm "Không thể nào...", nên Lucas quay sang chất vấn ông lần nữa.
"Hồng y Guido. Rốt cuộc cô ấy đi đâu? Ý nghĩa câu nói lúc nãy của ông là gì? Ông biết điều gì?"
"............"
Guido chỉ lắc đầu chậm chạp, không chịu trả lời.
Mất kiên nhẫn, Lucas tháo kính ra, sấn sổ lại gần Guido.
"Vì lý do riêng nên tôi phải cải trang, nhưng tôi là người của Luden được phái đến để đảm bảo an toàn cho Elma. Nếu cô ấy đang bị cuốn vào nguy hiểm, tôi có tư cách và nghĩa vụ bắt ông phải khai ra."
"............"
Đôi mắt xanh xám của Guido mở to.
Nhưng ông nhanh chóng vượt qua sự ngạc nhiên, cắn môi, cau mày suy tính.
Có lẽ ông đang cân nhắc xem có nên kể chuyện của mình cho người Luden nghe hay không.
Nhưng bị Raul và Lucas thúc giục liên hồi, cuối cùng ông cũng mở miệng.
"Ta có một người bạn thân được mệnh danh là người sử dụng Thánh thuật giỏi nhất đương thời. Tên là Renato. ...Chuyện đã ba mươi năm trước rồi."
"Người sử dụng Thánh thuật hiếm có ba mươi năm trước... Chẳng lẽ là Thánh thuật sư đời trước...?"
"Phải. Trinitate không thành lập được, nhưng duy nhất cậu ấy được trao vị trí Thánh thuật sư."
Guido cụp đôi mắt sắc bén xuống, bắt đầu kể.
Renato và Guido lần lượt được chọn vì tài năng Thánh thuật và kiếm thuật, bước vào cổng học viện năm mười tuổi.
Năm năm cùng nhau rèn luyện, giữa hai người nảy sinh tình bạn bền chặt.
Renato vốn kiêu ngạo với tư cách Thánh thuật sư, đã bị cảm động bởi sức mạnh của Guido - người dùng tay không diệt ma thú dù Thánh lực ít ỏi. Còn Guido vốn không tin vào Thánh lực hay Giáo hội, lại cúi đầu thán phục trước vẻ đẹp của những trận pháp Thánh thuật Renato tạo ra.
Ba mươi năm trước, vị trí Trinitate được cho là sẽ thuộc về hai người họ và một học sinh nào đó trong học viện, hai người cũng đã thề nguyện điều đó.
Nhưng vài tháng trước Thánh Đỉnh Bôi, sự xuất hiện của một cô gái đã làm đảo lộn mọi toan tính.
Cô gái được Giáo hội bí mật nuôi dưỡng, đáng ngạc nhiên thay, chỉ mới hơn năm tuổi.
Nhưng lúc đó cô bé đã sở hữu nhan sắc hoàn hảo và lượng Thánh lực khủng khiếp.
Thánh lực áp đảo, thậm chí có thể gọi là bạo lực.
Nó không xoa dịu lòng người mà cướp đoạt tất cả, không giao tiếp với động thực vật mà bắt chúng làm nô lệ — một sức mạnh đã nghiêng về phía ma tính.
Renato tin vào sự cao quý của Thánh lực, cộng thêm lòng đố kỵ, đã phản đối cô bé kịch liệt.
Ngược lại, Guido coi trọng thể xác và võ nghệ hơn Thánh lực, lại lo lắng cho cơ thể nhỏ bé năm tuổi chứa đựng sức mạnh không tương xứng.
Cũng chính Guido là người thương xót cho cô bé năm tuổi không biết mặt cha mẹ, không bước chân ra khỏi nhà thờ nửa bước, và đồng cảm với số phận cá chậu chim lồng suốt đời của cô sau khi trở thành Thánh nữ.
Vì thế, khi cô gái vốn ít nói và vô cảm bỗng nhiên bày tỏ ý muốn thoát khỏi học viện với ánh mắt kiên định, ông đã mừng rỡ.
Không, có lẽ ngay từ lúc đó, ông cũng đã bị đôi mắt màu lam của thiếu nữ trói buộc rồi.
Thế là vào đêm trước Thánh Đỉnh Bôi, Guido đã thả cô bé đi.
Nhưng người nổi điên là Renato.
Đối với hắn, hành động ưu tiên nguyện vọng của cô bé hơn lời thề và tương lai của hai người chính là sự phản bội.
Ban đầu Guido rủ Renato cùng trốn.
Không cần làm Trinitate, họ vẫn có thể dùng Thánh thuật và kiếm thuật giúp ích cho đất nước và người dân.
Đuổi theo cô bé, cùng nhau trở thành Thánh nhân nơi hoang dã.
"Vốn dĩ ta không sùng đạo bằng Renato, và cũng nghi ngờ việc Giáo hội giam lỏng cô bé năm tuổi. Hơn nữa, ngay trước khi trốn thoát, cô ấy đã nói."
—Anh và Renato.
Có đi cùng không?
Nếu không, sẽ bị cướp đoạt tất cả, và biến thành quái vật đấy.
Giọng nói nghiêm túc đến lạ kỳ.
Guido coi đó là cách nói ẩn dụ về việc bị tước đoạt tự do suốt đời, nhưng dù vậy, giọng điệu đó vẫn khiến người nghe lạnh sống lưng.
Nên Guido đã rủ Renato.
Nhưng điều đó chỉ khiến hắn càng tức giận và cố chấp hơn.
Cuối cùng Renato hất mạnh tay Guido ra, chạy một mạch vào nhà thờ.
Hắn tố cáo tội lỗi, yêu cầu hủy bỏ tư cách Thánh kiếm sĩ của Guido, chứ đừng nói đến việc Trinitate không thành lập.
Hắn một mình giành lấy vị trí Thánh thuật sư đơn độc, không phải là một góc của tam giác Trinitate.
"Ta bị buộc tội thả Thánh nữ dự bị, ban đầu còn bị xem xét xử tử. Nhưng trớ trêu thay Renato đã trở thành Thánh thuật sư, Giáo hội quyết định không để vụ bê bối làm vấy bẩn sự ra đời của hắn, nên trao cho ta chức Hồng y hữu danh vô thực và vị trí giảng viên học viện. Tóm lại là nuôi nhốt đến chết."
"Sao lại thế..."
Thánh nữ được cho là chết bệnh thực ra đã bỏ trốn, người thầy có quá khứ huy hoàng là cựu ứng cử viên Thánh kiếm sĩ thực ra là tội phạm bị giam lỏng hơn ba mươi năm.
Sự thật liên tiếp được phơi bày khiến Raul câm nín.
Guido tránh ánh mắt học trò, nói tiếp.
"Dù vậy ta vẫn có hy vọng. Đó là đào tạo Trinitate thế hệ sau. Trinitate mà ta đã phá hủy, lần này ta sẽ tự tay gầy dựng lại. Ta nghĩ... làm thế có thể chuộc lỗi phần nào."
Người bạn sau khi trở thành Thánh thuật sư bị cấm tiếp xúc với thế tục, giam mình sâu trong nhà thờ.
Nhưng nếu mình đào tạo được người kế thừa cho cậu ấy. Nếu có thể gặp lại cậu ấy một lần trong buổi chuyển giao.
Nói một lời xin lỗi, một lời khẳng định tình bạn không thay đổi, chỉ một lời thôi cũng được —.
"Ta đã sống ba mươi năm qua với suy nghĩ đó. ...Nhưng, Ác Linh kia đã nói gì? Thánh thuật điều khiển mặt đất là sở trường của cậu ấy. Khuôn mặt bằng cát đó phảng phất nét của cậu ấy. Người sử dụng thành thạo tiếng Aurelia cổ đại, ngoài Raul ra, chỉ có Renato và... ngài Celso."
Guido vuốt mái tóc ngắn bằng bàn tay run rẩy.
Đôi mắt xanh xám giờ mở to vì nghi ngờ và sợ hãi.
"Các Hồng y cũng đã thay đổi nhiều. Từ kỳ Thánh Đỉnh Bôi trước đến nay, ngoài ta ra chỉ còn mình ông ta. Chuyên gia hàng đầu về trận pháp Thánh thuật và tiếng Aurelia cổ đại. Thậm chí được giao nhiệm vụ thiết kế đề thi và dùng Thánh thuật điều khiển Ác Linh, Hồng y Celso Roberti —"
Lucas đanh mặt lại.
"...Ông ta, hiện giờ đang ở đâu."
"Không biết. Chắc chắn không phải đến phòng y tế. Không rõ ý đồ thực sự của ông ta là gì, nhưng nếu suy đoán của ta là đúng, thì sự tồn tại của cô gái hiểu được tiếng Ác Linh đối với ông ta là —"
"—Vướng víu."
Irene tiếp lời Guido, mặt tái mét.
Cô đan hai bàn tay run rẩy vào nhau.
"Đã quyết định không ngăn cản sự liều lĩnh rồi. Đã giác ngộ rồi... nhưng mà —"
Elma đang mất ý thức.
Dù bảo là thiền định, nhưng về mặt vật lý, cô đang ở trạng thái mất tự do cơ thể.
Vốn dĩ vùng đất này đã tương khắc với Ma tộc Elma.
Nếu Celso đưa cô vào Thánh địa, dùng Thánh thuật hãm hại cô thì sao —?
"Làm người ta lo lắng quá mức rồi đấy, đồ ngốc..."
Irene nhắm chặt mắt lại.
0 Bình luận