"Tình Yêu" Ở Thế Giới Bên Ngoài Thật Rắc Rối

Chương 12: Cách Mạng

Chương 12: Cách Mạng

Trong căn phòng mờ tối dù là ban ngày của nhà ngục.

Được bao quanh bởi những người đàn ông và phụ nữ có khí chất đặc biệt, Clemens đang nghiêm mặt cân nhắc xem nên đánh lá bài nào đầu tiên.

Là người từng đứng ở trung tâm quyền lực của một quốc gia, ông rất giỏi các loại đàm phán và chiến thuật.

Và với tư cách là người nuôi dưỡng dã tâm suốt thời gian dài, ông cũng cực kỳ ghét thua cuộc.

Dù lời hứa "thắng sẽ được ra tù" chỉ là lời nói nhảm của tù nhân, Clemens cũng không có ý định nhường chiến thắng cho ai.

(May thay bài trên tay toàn quân mạnh. Thế này thì thắng dễ như trở bàn tay...)

Bình tĩnh nhìn bài trên tay, Clemens vừa kín đáo quan sát biểu cảm của những người xung quanh, vừa nghĩ thầm.

Đối thủ của ông là cựu Dũng sĩ bị quyền lực ghét bỏ và sa cơ lỡ vận, gã khổng lồ dường như dồn hết khả năng tư duy vào cơ bắp, chàng thanh niên ẻo lả như đàn bà, ông lão, chàng trai trẻ con, và cô ả kỹ nữ.

Đối với Clemens - vị Tể tướng đã từng đối đầu với đủ loại cáo già hồ ly - thì bọn họ chẳng qua chỉ là đám tép riu.

Chỉ có ông lão có phong thái điềm đạm trông giống đồng loại với Clemens — tự mình nói ra thì hơi kỳ, nhưng những kẻ trông hiền lành thế này thường giấu bản chất chẳng ra gì bên trong — và ả kỹ nữ toát lên khí thế khó tả là đáng để cảnh giác.

Chỉ trong vài giây, Clemens đã xây dựng xong chiến thuật và đặt ngón tay lên lá bài định đánh đầu tiên.

Dự đoán sắp tới sẽ là cuộc chiến của những lá bài mạnh, nên giữ lại các quân bài hình người và quân "2".

Để cẩn thận, giữ lại quân yếu nhất là "7" làm quân tốt thí cũng được, nhưng vì đông người chơi nên không biết bao giờ mới đến lượt mình.

Thà rằng cứ vứt bớt bài yếu đi còn hơn giữ lại làm gì.

Nghe Heidemarie gọi lúc nãy, ông đinh ninh lượt đầu tiên là của mình, nên từ từ định đánh quân "7" ra —

"Cách Mạng."

Ngay bên cạnh, giọng Heidemarie vang lên, đồng thời bốn lá bài được ném ra bàn.

"............Hả?"

"Ara, không nghe thấy sao, Clemens? Cách Mạng đấy."

Người đẹp kỹ nữ ân cần nhắc lại, nhưng ông vẫn không hiểu ý nghĩa.

Clemens ngớ người ra, không theo kịp diễn biến.

"...Không, ý ta không phải thế, ta tưởng đến lượt ta chứ."

"Ara, đáng ghét thật. Chẳng lẽ ông nghĩ mình là 'Nhà Cái' sao?"

Định mỉa mai nhưng lại bị coi như kẻ tự ý thức quá mức, mặt ông đỏ bừng vì xấu hổ.

Lợi dụng khoảnh khắc ông nghẹn lời, Heidemarie mỉm cười quyến rũ.

"Tóm lại là, từ giờ trở đi sức mạnh của các lá bài sẽ bị đảo ngược hoàn toàn, mong ông chiếu cố nhé."

"...Cái gì cơ...!?"

Lần này Clemens thực sự kinh ngạc.

"Nghĩa là sao...!"

"Sao trăng gì, khi đánh ra bốn lá bài cùng số, Cách Mạng sẽ xảy ra, và trật tự mạnh yếu sẽ đảo lộn. Đây là luật chơi và kỹ thuật đàng hoàng đấy nhé."

"Có ai đời lại tung ra cái kỹ thuật nhào lộn đảo lộn giá trị quan từ tận gốc rễ ngay nước đi đầu tiên thế không hả!"

Chẳng khác nào vừa gặp mặt đã vung dao chém người ta.

Trước sự bạo ngược quá đáng của Heidemarie, Clemens quên cả phong thái điềm đạm thường ngày mà hét lên.

Nhưng mọi người xung quanh chỉ nhún vai như đã quen rồi.

"Thật tình, cô đúng là người đàn bà thích mấy đòn tấn công kiểu này. Người có tinh thần bình thường chẳng ai gây ra Cách Mạng ngay từ đầu đâu."

Người duy nhất đứng về phía Clemens và buông lời mỉa mai là chàng thanh niên có khuôn mặt giống phụ nữ mà Clemens cứ cảm thấy quen quen — tuy nhiên, có vẻ hắn nói vậy chỉ vì muốn đối đầu với ả kỹ nữ này thôi.

Thấy chàng thanh niên nhún vai cường điệu, Heidemarie nghiêng đầu phụng phịu.

"Quá đáng thế, [Ghen Tị]. Đừng có nói như thể mỗi mình em thích Cách Mạng chứ."

Nàng dọn dẹp bàn cờ đang hỗn loạn vì Cách Mạng, hôn lên quân Hậu Cơ (Queen of Hearts) rồi đặt nó vào giữa bàn.

"Biết đâu Elma đáng yêu của chúng ta, giờ này cũng đang làm cái chuyện đảo lộn gốc rễ sự việc ngay khi vừa gặp mặt ai đó thì sao."

Nghĩ gì đó, nàng khúc khích cười, ngón tay âu yếm búng nhẹ vào quân bài Nữ hoàng.

"Đó là đứa trẻ được cậu dày công nuôi dạy mà. Chắc chắn con bé sẽ mang lại kích thích cho bất cứ ai nó gặp — tất nhiên là theo hướng tốt rồi."

"Hừ, hiếm khi thấy cô khen ngợi đấy. Nói trước nhé, dù được khen tôi cũng không nương tay đâu."

Chàng thanh niên — Liesel, miệng thì đáp trả gay gắt nhưng vẻ mặt lại có vẻ hài lòng.

Là người có "tình mẫu tử" mạnh hơn cả phụ nữ bình thường, khi được thừa nhận điều đó, hắn không thể không mềm lòng.

Nhất là khi đứa con gái đáng tự hào Elma được khen ngợi.

"Nhắc đến kích thích, không biết con bé sống một mình có chịu khó chăm sóc da dẻ không nữa. Tôi đã dạy cho nó thuật thẩm mỹ có thể thay đổi tận gốc cấu trúc xương và chất lượng da của con người rồi, nhưng con đường làm đẹp không phải chuyện một sớm một chiều. Phải tập Yoga và giãn cơ không ngừng nghỉ, thỉnh thoảng phải thải độc mạnh tay một chút mới đạt đến Sattva của cái đẹp được."

"...Tôi luôn thắc mắc, tại sao mấy người theo đuổi cái đẹp lại hay sa đà vào thế giới tâm linh phương Đông thế nhỉ?"

Thấy Liesel cau mày lo lắng, Horst ngồi bên cạnh nheo mắt bắt bẻ ngay.

Tuy nhiên, việc một thiếu nữ bình thường sở hữu kỹ năng thay đổi cả cấu trúc xương người khác — cái đó là ma thuật rồi còn gì — thì có vẻ không ai thắc mắc cả.

Bởi vì,

"Phẫu thuật hơn Yoga, phẫu thuật não hơn thiền định. Thay vì nói chuyện tinh thần, cứ trực tiếp dùng dao tác động vào cơ bắp và thần kinh thì sẽ 'đẹp' lên một cách chắc chắn hơn, tôi nghĩ thế."

Bản thân hắn cũng có thể dễ dàng thay đổi cấu trúc xương con người bằng cách ứng dụng kỹ thuật y tế.

Liesel và Horst liếc nhìn nhau.

"Im đi, thằng nhãi. Vẻ đẹp con người đến từ sự tỏa sáng bên trong nhé."

"Bên trong thì về mặt vật lý chẳng phải là tập hợp của thần kinh và cơ bắp sao."

Hai người đấu khẩu bảo vệ chân lý của riêng mình.

Tiện thể, như để thể hiện điều đó qua bài bạc, họ lần lượt ném mạnh quân 10 Rô và 7 Bích xuống bàn.

"Chà chà, thôi đi hai người. Cách tiếp cận tinh thần của [Ghen Tị] và cách tiếp cận thể xác của [Tham Lam]. Chính nhờ hấp thụ cả hai mà Elma mới trở thành người kiến tạo vẻ đẹp tối thượng, không phải sao."

"Phải. Trong món nước ép enzyme của Elma, ta cảm nhận được sự kết hợp giữa phương pháp khoa học phương Tây và tinh thần y thực đồng nguyên (thuốc và thực phẩm cùng nguồn gốc) của phương Đông."

"Cái đó, ngon phết."

Morgan điềm đạm hòa giải, Gilbert đồng tình, và Isaac kiệm lời gật đầu, họ thản nhiên vứt ra các quân bài 6, 5, 4.

Thấy vậy, Heidemarie thốt lên "Ara".

"Cả con số và chất đều bị khóa rồi nhỉ. Clemens, ông chỉ còn nước đánh bài '3' thôi đấy."

"...Cái gì cơ?"

Clemens bị bỏ rơi lại trong cuộc trò chuyện, ngơ ngác ngẩng mặt lên.

Nàng kỹ nữ quyến rũ chớp hàng mi dài, nghiêng đầu vẻ hơi ngạc nhiên.

"Ôi chao."

Rồi nàng cười khúc khích ngây thơ.

"Chẳng lẽ, ngay từ nước đầu tiên ông đã không có bài để đánh rồi sao?"

Nàng chạm vào má Clemens như cưng nựng một đứa trẻ.

"Đáng yêu thật đấy."

Đó chắc chắn là lời khinh miệt.

✦✦✦✦✦✦✦✦✦✦✦✦✦✦✦✦✦✦✦✦✦✦✦✦✦✦✦✦✦✦

Ván bài đang được chơi có tên gọi là Đại Phú Hào - 1 cách chơi bài Tây của Nhật (Luật cụ thể có thể đọc ở đây Cách chơi[note89041], tuy nhiên mỗi nơi lại có 1 số luật khác nhau nên tui cũng chịu không biết trong này chơi theo luật nào) - Hoặc Tổng Thống theo tên quốc tế.

Giải thích sơ qua về luật cơ bản mà hầu như đều có: 

Cách chơi bài này thì tương đối giống Tiến lên ở Việt Nam, tuy nhiên có thể chơi cùng lúc tới 8 người và có sử dụng các lá Joker. Lá 3 nhỏ nhất, lá 2 lớn nhất, Joker có thể biến thành bất kỳ lá nào, không có sự hơn thua giữa các chất. Chất trong trò này chỉ có tác dụng khoá chất các lá bài tiếp theo được đánh nếu 2 lượt trước được đánh cùng chất. 4 lá cùng số được đánh thì xảy ra Cách mạng như trong chương trên, sức mạnh của các lá bị đảo ngược hết - lúc này 3 lớn nhất 2 nhỏ nhất. Còn cái luật khoá số thì tôi chịu, có thể là khoá theo sảnh nếu các lượt đánh trước tạo thành sảnh hay sao á.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!