"Tình Yêu" Ở Thế Giới Bên Ngoài Thật Rắc Rối

Chương 10: Chăm Sóc "Bình Thường" (6)

Chương 10: Chăm Sóc "Bình Thường" (6)

Những gì xảy ra trong một giờ tiếp theo hoàn toàn vượt xa sức tưởng tượng của Deborah.

Hay nói đúng hơn, nó vượt quá phạm vi hiểu biết của tất cả mọi người có mặt tại đó.

Vì thế, đến khi cô hầu nữ thường dân nhanh chóng đóng hết rèm cửa, thắp lên ngọn đèn tỏa hương thơm buồn ngủ, lột sạch quần áo của Deborah chỉ còn lại chiếc áo lót, rồi đẩy ngã cô ta xuống chiếc giường rải đầy hoa hồng và tinh dầu, mọi người vẫn chỉ biết đứng ngẩn ngơ nhìn, không ai nhúc nhích nổi.

À không, họ đã bị bắt ngồi ngay ngắn vào những chiếc ghế nhỏ dành cho người quan sát được chuẩn bị từ lúc nào không hay.

"T... T, t, tôi, cô định làm gì tôi...!"

"Đào thải Dosha và Ama đã gia tăng và trở nên tồi tệ ra khỏi cơ thể, khôi phục lại sự cân bằng của Tri-Dosha ạ."[note89038]

"Hả............?"

Trong bộ dạng hớ hênh, Deborah yếu ớt chất vấn, nhưng Elma lại tuyên bố những điều vô nghĩa một cách quá đỗi đường hoàng khiến cô ta mất hết khí thế.

Hoàn toàn không hiểu mình sắp bị làm gì, chỉ biết bị khí thế của thiếu nữ áp đảo — tiện thể nói thêm, thiếu nữ đã quay lại với bộ dạng búi tóc và đeo kính vì "Người thực hiện trị liệu phải sạch sẽ là trên hết" —, đối phương liền dúi một chiếc ly nhỏ vào tay cô ta.

"Trước tiên xin hãy uống cái này ạ."

Deborah vẫn bị đè xuống giường, toát mồ hôi lạnh nhìn chiếc ly.

Cái thứ này rốt cuộc được tổng hợp từ đâu, vào lúc nào vậy?

Trong chiếc ly đột nhiên xuất hiện, chất lỏng màu xanh lá cây sền sệt sóng sánh.

Có mùi chanh tươi mát, nhưng cũng không giấu được mùi hăng hắc như nước ép cỏ.

Chẳng lẽ là độc dược, nỗi lo lắng thoáng qua, Deborah vội quay mặt đi, nhưng thiếu nữ đang ngồi đè lên người cô ta:

"Nào nào, uống đi ạ."

Dốc mạnh chiếc ly một cách dứt khoát, khiến cô ta theo phản xạ nuốt ực một cái.

"—............Ư!"

Khoảnh khắc đó, cô ta tưởng mùi vị kinh khủng đến dựng tóc gáy sẽ ập đến — nhưng bất ngờ thay, vị của nó lại ngọt ngào và thanh mát.

Hương vị rau củ thanh nhẹ không hăng, kết hợp vừa vặn với vị chua ngọt của mật ong, chanh và táo, nói là ngon tuyệt cũng không quá lời.

Và hậu vị đọng lại một dư âm kỳ lạ chưa từng nếm qua bao giờ.

Deborah vô thức uống ực hết sạch, rồi mới hỏi.

"...Cái này là cái gì?"

"Nước ép enzyme thải độc đặc chế ạ. Có tác dụng tăng cường trao đổi chất, thúc đẩy đào thải chất cặn bã. Nguyên liệu gồm các loại rau củ màu vàng xanh được tuyển chọn kỹ lưỡng, táo, mật ong, chanh—"

"Nguyên liệu bình thường đến bất ngờ nhỉ."

"Và trùng roi xanh (Euglena) nữa ạ."

"Phụttttt!"

Câu thêm vào tỉnh bơ khiến cô ta phun hết ra.

Elma đẩy nhẹ gọng kính:

"Thấy chúng sinh sôi trong ao nên tôi đã thu thập và chế biến. Chắc do môi trường tốt nên chúng phát triển rất mập mạp ạ."

Cô khen ngợi chất lượng trùng roi xanh nhà Frenzel bằng giọng điệu vô cùng nghiêm túc.

"T... Trùng, trùng roi, là sâu bọ... Cô cho tôi uống sâu bọ sao!?"

"Chà, gọi là sâu bọ cũng được... ừm, chắc là sâu bọ nhỉ. Là sinh vật nằm ở ranh giới giữa động vật và thực vật, hơn nữa có lẽ do môi trường trong ao nên đám trùng roi này còn mang theo một lượng nhỏ chướng khí, định nghĩa xem chúng có phải là sâu bọ thông thường hay không cũng hơi khó."

"C............ Cái gì cơ!?"

Nội dung Elma thản nhiên nói ra khiến Deborah cắt không còn giọt máu.

Bản thân bị Chướng Nhược mà lại nuốt phải sâu bọ nhiễm chướng khí, tức là ma trùng, thì có khi mất mạng như chơi.

Cô ta tái mặt, vội vàng định nôn hết trong dạ dày ra, nhưng nhanh hơn cô ta, Elma lẩm bẩm "Nào", rồi dùng đầu ngón tay ấn vào trán Deborah một cái bộp.

"Vậy thì, bắt đầu quá trình trị liệu ạ."

"————!?"

Kỳ lạ thay, chỉ bị ấn nhẹ vào trán mà cơ thể Deborah như bị khâu dính vào giường, không nhúc nhích được dù chỉ một chút.

"C............ Cái."

"Thuật chủ yếu dựa vào thủ pháp (massage bằng tay). Lần này nhằm mục đích đạt hiệu quả trong thời gian ngắn, nên phản ứng chuyển biến tốt cũng sẽ diễn ra mạnh mẽ và nhanh chóng tương ứng, nhưng tất cả đều là để tống khứ chất cặn bã ra ngoài nên xin đừng lo lắng."

"C... —A, ai đó...!"

Cô hầu nữ này cứ giải thích bằng giọng đều đều những điều cô ta chẳng hiểu mô tê gì nãy giờ.

Không hiểu gì nên càng đáng sợ.

Deborah bất chấp sĩ diện định kêu cứu, nhưng:

—Soạt...

Với động tác chỉ có thể miêu tả là mượt mà, Elma vuốt nhẹ cơ thể cô ta một cái.

Ngay lập tức, giống như rong rêu bám dưới đáy hồ bị dòng nước cuốn trôi, những suy nghĩ xấu xí đang âm ỉ trong lòng cô ta tan biến nhanh chóng.

—Soạt, soạt...

Mỗi lần bàn tay vuốt ve nhẹ nhàng dọc theo cơ bắp, xương cốt, sức lực toàn thân như bị rút đi.

"A... —"

Dễ chịu quá.

Deborah tưởng tượng đến cảnh tảng băng đông cứng tan chảy dưới ánh nắng ấm áp.

Sự căng cứng luôn hiện hữu đâu đó trong cơ thể đang tan ra và biến mất.

Sự bực dọc, nôn nóng, cảm giác buồn nôn thoang thoảng, sự nặng nề, tất cả đều trở nên mơ hồ.

(Ấm áp quá...)

Là bàn tay này.

Rõ ràng là bàn tay nhỏ nhắn mảnh khảnh, nhưng lòng bàn tay lại ấm áp đến mê người.

Nó gợi cho Deborah nhớ về cái ôm của mẹ ngày thơ ấu.

Người mẹ được gọi là Mặt trời của Frenzel.

Được bà ôm ấp, dắt tay đi, người luôn nở nụ cười tươi tắn, cô đã tin rằng cả thế giới này đều tỏa sáng rực rỡ vào thời đó.

Không thiếu thốn bất cứ thứ gì, cô tự hào nhìn ngắm những chiếc lá trong vườn nho, tin rằng mình sẽ bảo vệ vườn nho thánh thiện này giống như người mẹ trước mặt —.

(Hoài niệm quá... buồn ngủ quá...)

Trong cơn mơ màng, cô ta sắp chìm vào giấc ngủ thật sự, cái cổ to bè của Deborah ngửa ra sau giường.

Đúng lúc đó, Rầm!, cánh cửa mở tung, một người xông vào phòng.

"Này, chuyện gì đang xảy ra vậy!?"

Là Lucas với vẻ mặt nghiêm trọng.

Chàng kết thúc việc thu thập thông tin trước buổi trưa, định quay về phòng mình thì thấy dọc hành lang rải rác những người hầu ngồi bệt xuống đất vì sợ hãi, đoán có chuyện khẩn cấp nên chạy đến.

Dù bị vị Hiệp sĩ trong mộng nhìn thấy trong tình trạng chỉ mặc đồ lót, nhưng Deborah đang bước vào trạng thái ngây ngất nên chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm.

(Aaa... thế giới... thật ấm áp...)

Thấy tiểu thư Bá tước nằm đó với ánh mắt đờ đẫn, Lucas trố mắt kinh ngạc.

Tìm thấy Irene trong đám hầu nữ đang ngồi cứng đờ người, Lucas lay vai cô nàng, hỏi gắt.

"Này, Irene, tỉnh táo lại đi! Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra!?"

"—...Hả. Điện hạ...!"

Irene đang ngẩn ngơ quan sát sự việc, giật mình tỉnh lại.

Cô nàng đặt tay lên trán:

"À ừm... Tiểu thư Deborah đã gây ra vết xước bằng bình hoa... nên Elma bực mình quá, để lật đổ chủ trương của tiểu thư Deborah, cô ấy đang khôi phục sự cân bằng của Tri-Dosha đấy ạ."

Cô nàng ấp úng gom góp từ ngữ giải thích, Lucas nhìn cô nàng với ánh mắt ngờ vực và phán một câu xanh rờn: "Chả hiểu gì sất".

Nhưng chàng cũng không vừa, phát huy khả năng thích ứng sau hai tháng tiếp xúc với sinh vật nằm ngoài vùng thường thức mang tên Elma, chàng đưa ra cách hiểu tình huống khá sát.

"...Không hiểu lắm, nhưng tóm lại là Elma tức giận trước hành động nào đó của tiểu thư Deborah, nên đã đánh cược cái gì đó và đang massage cho tiểu thư Deborah đúng không?"

"Chính là nó!"

Dùng từ massage để tóm tắt thì hành động của Elma hơi kỳ quặc, và biểu cảm của Deborah thì quá đỗi phê pha, nhưng Irene tạm thời gật đầu.

Bởi vì trong lúc nói chuyện với Lucas, tình hình đã thay đổi chóng mặt.

Elma đang vuốt ve Deborah nhẹ nhàng đến mức người nhìn cũng muốn tan chảy, bỗng dưng giơ hai tay lên, và khoảnh khắc tiếp theo:

"Hây a!"

—Vù... vù!

Cùng với tiếng hô, một cơn gió khủng khiếp cuộn trào!

"Á á á............!"

"C............ Cái!"

Deborah hét lên, nhóm Lucas đang làm khán giả cũng nhổm người dậy.

Nguồn gốc của cơn gió là bàn tay của Elma.

Đôi bàn tay lẽ ra là của con người ấy đang lướt trên bề mặt cơ thể Deborah với tốc độ không thể nhìn thấy bằng mắt thường, cơn gió sinh ra từ đó đang càn quét căn phòng như một cơn lốc xoáy.

Không, "tung hoành ngang dọc" — chuyển động thoạt nhìn vô quy tắc đó thực chất đã được tính toán tỉ mỉ, từ đầu ngón tay, lòng bàn tay, đến cả những phần lồi của khớp xương, đều men theo dòng máu của Deborah không sai một ly.

Mỗi khi bàn tay thực hiện một cú vuốt mạnh mẽ, những thứ bắt đầu tan chảy bên trong Deborah giờ đây bắt đầu chuyển động dữ dội hướng ra ngoài cơ thể.

"G... Gió mạnh quá...!"

"Mọi người, cúi đầu xuống! Ai đang ngồi thì bám chặt chân ghế và cúi xuống! Không là bị thổi bay đấy!"

Trước những cơn gió gầm rú làm tốc váy các hầu nữ, Lucas kiên quyết ra lệnh.

Vừa che chắn cho vài người gần đó, chàng nheo mắt chống lại cơn gió, nhìn chằm chằm vào chiếc giường.

Là một Hiệp sĩ am hiểu võ thuật và thể thuật cổ kim đông tây, lại có thị lực tốt, chàng là người duy nhất ở đây nhận thức được chuyển động cánh tay của Elma và hiệu quả mà nó đang mang lại.

Trong đầu chàng lướt qua kiến thức về các phương pháp tu luyện trên khắp lục địa, và rồi chàng nín thở.

"Ra là thế, đó là..."

"Cái gì thế ạ!? Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra!?"

"Ayurveda!"

"Hả!?"

Irene đang bám chặt vào ghế thốt lên đầy bối rối.

Trong khi đó, trên giường, Deborah cũng đang vô cùng hỗn loạn.

(C... Cái gì đang xảy ra thế này...!?)

Thủ pháp như đang ở trong tâm bão. Deborah run rẩy toàn thân trước cảm giác chưa từng biết đến đang nảy sinh trong cơ thể mình.

Không, đây không phải run rẩy.

Toàn thân đang gợn sóng bần bật như mặt đất rung chuyển.

Cứ như là kiến tạo địa chất.

Cơ thể vốn đã nguội lạnh và hóa thành vùng đất cằn cỗi của cô ta — nói trắng ra là mỡ —, giờ đây đang bị nứt ra bởi xung kích như sấm sét của Thần linh, và dưới sự thúc đẩy của dòng magma mang tên máu nóng ẩn giấu bên trong, nó đang định ngóc đầu dậy.

Vùng đất tối tăm hoang vu — nói trắng ra là mỡ —, dần dần bị dòng lũ magma xâm thực, nuốt chửng, vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, rồi tạo thành cơn sóng lớn cuồn cuộn chạy khắp cơ thể Deborah —!

Ngay khi Deborah hình dung rõ nét cảnh tượng khai thiên lập địa trong đầu, thì:

—Bụp!

Với tốc độ nhanh như sao chổi xẹt qua, Elma điểm vào huyệt đạo của Deborah.

"Á á á á á á á á!"

Tiếng hét thất thanh của Deborah khiến Irene kinh hoàng, vô thức ôm chặt lấy Lucas bên cạnh.

"Lần này là cái gì nữa vậy!?"

"Luân xa (Chakra) của Deborah đã mở rồi!"[note89039]

"DẠ!!!??"

9cc7504a-cace-4cfd-9a1e-1a00ed5a1cdb.jpg

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Thật ngữ trong Ayurveda – y học cổ truyền Ấn Độ.
Dosha: Chỉ các năng lượng sinh học trong cơ thể ảnh hưởng tới chức năng và cân bằng sức khỏe.
Tri-Dosha:
- Vata – liên quan đến chuyển động trong cơ thể (không khí + không gian).
- Pitta – liên quan đến biến đổi/trao đổi chất (lửa + nước).
- Kapha – liên quan đến cấu trúc/ổn định (đất + nước)
Ama: chỉ các độc tố/ chất cặn bã tích tụ trong cơ thể
Thật ngữ trong Ayurveda – y học cổ truyền Ấn Độ.
Dosha: Chỉ các năng lượng sinh học trong cơ thể ảnh hưởng tới chức năng và cân bằng sức khỏe.
Tri-Dosha:
- Vata – liên quan đến chuyển động trong cơ thể (không khí + không gian).
- Pitta – liên quan đến biến đổi/trao đổi chất (lửa + nước).
- Kapha – liên quan đến cấu trúc/ổn định (đất + nước)
Ama: chỉ các độc tố/ chất cặn bã tích tụ trong cơ thể
[Lên trên]
Theo ngôn của các đạo hữu trong võ lâm thì là: đã đả thông kinh mạch :))))
Theo ngôn của các đạo hữu trong võ lâm thì là: đã đả thông kinh mạch :))))