Tập 03

ACT 2

ACT 2

ACT 2

「Ư ư ư ư!!」 Cuộn tròn trên chiếc giường cứng ngắc, Yuuto chẳng thể làm gì khác ngoài rên rỉ lớn tiếng.

Dạ dày cậu đau quặn thắt. Ngực và bụng lấp đầy cảm giác buồn nôn kinh khủng. Cậu đã mất đếm số lần phải chạy thục mạng vào nhà vệ sinh vì nôn mửa và tiêu chảy.

Gương mặt phản chiếu trên mặt nước trong chum nước xanh xao và hốc hác thấy rõ. Đó là những triệu chứng của ngộ độc thực phẩm.

Nhật Bản hiện đại là một trong những quốc gia hàng đầu thế giới về vệ sinh. Không có nhiều quốc gia mà người ta có thể, chẳng hạn như, uống nước máy trực tiếp từ vòi. Nói cách khác, Yuuto đã lớn lên trong một môi trường gần như vô trùng, đồng nghĩa với việc cậu có sức đề kháng rất thấp đối với vi khuẩn và các mầm bệnh khác.

Suốt mấy ngày qua, Yuuto nảy sinh cảm giác sợ hãi ngay cả việc đưa thức ăn hay đồ uống vào miệng. Tuy nhiên, như mọi con người khác, cậu không thể sống mà không ăn uống. Bất cứ khi nào cái bụng rỗng hành hạ quá mức chịu đựng, cậu lại lấp đầy nó, để rồi lại nằm liệt giường vì bệnh tật và đau đớn.

Trong suốt một tháng tròn vừa qua, cậu đã liên tục trải qua cái vòng lặp địa ngục này.

Cậu đang ở nhờ một phòng trong nhà của Felicia, và về mặt kỹ thuật là đang sống chung dưới một mái nhà với cô ấy, nhưng cậu chẳng còn chút sức lực nào để dành cho những suy nghĩ lãng mạn hay bất cứ điều gì tương tự về hoàn cảnh đó.

Một giọng nói đều đều, vô cảm quen thuộc vang lên từ hướng cửa trước ngôi nhà. 「Felicia, có đó không?」

Đó là Sigrun. Có vẻ như cô ấy là bạn của Felicia, và thỉnh thoảng sẽ ghé qua chơi khi rảnh rỗi.

Hiện tại cậu không có phép thuật ngôn từ *Kết nối* (Connections galldr) để hỗ trợ, nhưng cậu có thể hiểu tất cả những lời cô ấy nói cho đến giờ. Sau khi nghe đi nghe lại cùng một từ ngữ và cụm từ đủ nhiều lần, bạn sẽ bắt đầu nhớ chúng... dù muốn hay không.

「Này, Felicia có—」 Khi Sigrun thò đầu vào căn phòng Yuuto đang nằm, cô chú ý đến cậu và thở dài thườn thượt. 「Lại nữa hả? Đúng là đồ yếu nhớt. ᚨᛜ ᛒᚨᛉᛜᛖᚦ.」

Đây cũng là những từ cậu đã nghe vô số lần, ngoại trừ phần cuối cùng. Còn về phần cuối, có thể cậu chưa học được, nhưng cậu đoán chắc đó chẳng phải lời hay ý đẹp gì.

「Này, Durinn, Felicia đâu rồi?」 Sigrun hỏi.

Vật lộn với cơn đau, Yuuto cố gắng nặn ra một câu trả lời khàn đặc. 「Ư... h-hausu koll.」

Phép thuật *Kết nối* gây gánh nặng cho Felicia, nên Yuuto đã nỗ lực học ít nhất một số từ ngữ thường dùng nhất trong giao tiếp hàng ngày. Nhưng cách phát âm của Yuuto vẫn còn hơi kỳ quặc đối với tai của người bản xứ.

Sigrun khựng lại và suy nghĩ một lúc trước khi gật đầu. 「Hửm? Ồ, đi khám bệnh tại gia (house call) à.」

Vừa là một vu nữ vừa là người sử dụng ma thuật ca xướng (galldr), Felicia thường được cử đi khám bệnh tại gia để chăm sóc và chữa trị cho người ốm.

Nhận được câu trả lời, Sigrun ngay lập tức mất hết hứng thú với Yuuto. 「ᛃᚨᚷ ᚹᚨᛜᚦᚨᛉ ᛁ ᚲᛟᚲᛖᚦ.」

Cô nhanh chóng rời đi, bỏ lại vài từ mà Yuuto không hiểu.

Cậu cảm thấy một nỗi cô đơn mãnh liệt trào dâng trong lồng ngực. Nằm liệt giường vì bệnh tật thế này, cậu khao khát có ai đó ở bên cạnh mình.

Cậu không nói cùng ngôn ngữ với cô hầu gái Angela, và hơn thế nữa, bản thân Angela có vẻ như muốn tránh dính dáng đến cậu hết mức có thể. Khi cô ấy tương tác với cậu, đó chỉ là trên cương vị người hầu một cách khách sáo, và cô luôn giữ khoảng cách.

Mỗi khi Felicia thực sự có chút thời gian rảnh, cô đều dành nó để tận tụy chăm sóc cậu, nhưng cô vô cùng bận rộn nên không thể ở bên cậu quá lâu.

「Mitsuki...」 cậu lẩm bẩm. Cậu bật nguồn chiếc điện thoại thông minh, và hiển thị hình ảnh cô bạn thuở nhỏ của mình trên màn hình.

Đến lúc này, cậu đã thầm cảm tạ người mẹ quá cố vô số lần vì đã bắt cậu mang theo một bộ sạc năng lượng mặt trời nhỏ phòng trường hợp thiên tai hay khẩn cấp. Chỉ là pin năng lượng mặt trời nên không sạc được nhiều, nhưng chỉ cần có thể nhìn thấy hình ảnh của Mitsuki như thế này cũng đủ để xoa dịu nỗi cô đơn của cậu một chút.

「Mình chịu đựng cái địa ngục này đủ rồi,」 cậu thì thầm. 「Mình muốn về nhà, về Nhật Bản. Là ngày kia. Ngày kia, cuối cùng mình cũng có thể về nhà.」

Một tháng. Đó là khoảng thời gian quá ngắn để học ngôn ngữ, nhưng lại quá thừa thãi để nếm trải hiện thực cuộc sống ở đây.

Mọi hy vọng hay mong đợi mà Yuuto từng dành cho thế giới bí ẩn Yggdrasil giờ đã bị xé nát tươm, và khi cậu chờ đợi khoảnh khắc được trở về cuộc sống nông thôn "nhàm chán" ở Nhật Bản, mỗi ngày trôi qua ở đây dài tựa thiên thu.

***

「Ô nhìn kìa, là Annarr.」

「Không, không, tên hắn là Sköll, nhớ không?」

Ngày hôm sau, khi những cơn đau bụng cuối cùng cũng giảm bớt đôi chút, Yuuto đi bộ qua những con đường trong thị trấn dưới sự dẫn dắt của Felicia. Khi mọi người lướt qua cậu, những lời lăng mạ cố tình nói to lọt vào tai cậu.

Cậu đã quen với việc đó từ lâu. Cậu cố giả vờ như không nhận thấy và rảo bước nhanh hơn một chút. Khi làm vậy, cậu có thể nghe thấy tiếng cười nhạo báng sau lưng mình.

Cậu nghiến chặt răng, hai tay nắm chặt thành nắm đấm.

"Sköll" đã trở thành một biệt danh miệt thị phổ biến dành cho Yuuto. Nó có nghĩa là "Kẻ Nuốt Chửng Phước Lành". Nói cách khác, nó ám chỉ cậu là một kẻ ăn bám vô dụng, chẳng được tích sự gì, kẻ lãng phí thức ăn và tài nguyên mà chẳng đóng góp lại được gì.

Ngay sau khi được triệu hồi, cậu đã bị phơi bày là một kẻ hoàn toàn yếu đuối qua trận thua công khai trước Sigrun trước mặt mọi người. Kể từ đó, cậu dành phần lớn thời gian nằm liệt giường vì đau bụng. Vì lý do đó, đôi khi cậu cũng bị gọi là Durinn, cái tên có nghĩa là "Kẻ Ngủ Quên".

Ban đầu, một vài người vẫn nhìn cậu với vẻ kỳ vọng, nhưng cảm xúc của họ dần chuyển sang thất vọng, và giờ đây ánh mắt duy nhất Yuuto nhận được từ mọi người là sự khinh miệt.

「Yuuto-sama, xin đừng để tâm đến họ.」 Như thường lệ, Felicia trông có vẻ vô cùng đau lòng thay cho cậu và buông lời an ủi, nhưng Yuuto quay mặt đi.

「Toodei, I go hohmu (Hôm nay, tôi về nhà),」 cậu cố nói. 「...Aaaaa! Hự!」

Nhận ra sai lầm của mình nhưng không thể nhớ ra từ đúng cho "ngày mai", Yuuto bực bội đến mức tự lấy tay bịt miệng mình lại.

*Tôi sẽ về nhà vào ngày mai nên đừng lo lắng cho tôi. Cứ mặc kệ tôi đi.* Việc không thể truyền đạt ngay cả một điều đơn giản như vậy khiến cậu thất vọng với chính mình.

「Tôi không cần sự thương hại của cô!」 Đó là một câu thoại sáo rỗng phổ biến trong manga, nhưng giờ đây Yuuto hiểu được cảm xúc đằng sau nó một cách đau đớn.

Bản thân Yuuto không còn nuôi dưỡng bất kỳ giấc mơ nào về việc trở thành một anh hùng vĩ đại. Hơn ai hết, cậu biết rõ mình chỉ là một đứa trẻ kém may mắn, một kẻ lạ mặt vô dụng và thảm hại ở vùng đất này. Cậu xứng đáng với biệt danh Annarr, nghĩa là "người nước ngoài" hay "kẻ lạ mặt".

Liếc nhìn xuống con phố, cậu có thể thấy những người ăn xin đây đó. Có không ít người nhìn chằm chằm đầy thèm thuồng vào những thực phẩm bày bán trong khu chợ kiểu bazaar. Trộm cắp, cướp bóc và những thứ tương tự cũng xảy ra khá thường xuyên. Lang tộc nói chung rõ ràng đang không ổn chút nào.

Và cậu ở đây, không thể làm bất cứ công việc gì, ăn những thức ăn quý giá đó, chỉ để rồi nôn thốc nôn tháo ra. Ngay cả cậu cũng tự coi mình là một kẻ ăn bám lãng phí vì điều đó.

Felicia càng an ủi cậu, cậu càng cảm thấy khốn khổ, đến mức muốn tìm một cái lỗ mà chui xuống. Felicia vẫn chưa từ bỏ hy vọng vào cậu, và vì thế mỗi khi cô nhìn cậu, cậu cảm thấy một gánh nặng và nỗi đau không thể chịu đựng nổi.

Dù vậy, bị bỏ lại một mình ở nhà cô ấy còn tệ hơn, và vì thế cậu vẫn hối tiếc lê bước theo sau cô.

Ở thế giới này, cô là người duy nhất tốt với cậu, và là người duy nhất cậu có thể giao tiếp. Nếu không thể ở gần cô, cậu cảm thấy mình có thể phát điên vì cô đơn.

Tuy nhiên, khi ở bên cô và được cô đối xử tốt, thay vì lòng biết ơn, cậu chỉ cảm thấy một vòng xoáy của những cảm xúc đen tối, và rốt cuộc lại tỏ thái độ cáu kỉnh, hờn dỗi với cô. Sau đó, cậu lại càng ghét bản thân mình hơn vì điều đó, và cái vòng luẩn quẩn cứ thế tiếp diễn.

「Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt!!」 Không có nơi nào để trút giận, Yuuto bắt đầu đá xuống đất và chửi rủa.

「ᚹᚨᛉᚲ! ᚹᚨᛞ ᛃᚨᚷ ᚹᛁᛚᛚ?!」 Một cô gái vừa đi lướt qua quay lại đối mặt với cậu, rõ ràng là đang tức giận. Thật xui xẻo, Yuuto dường như đã vô tình đá trúng chân cô gái.

Cô có mái tóc xoăn tít, bù xù được cắt ngắn. Yuuto cũng có ấn tượng từ đôi mắt hạnh nhân hơi xếch lên của cô rằng cô có một cá tính khá mạnh mẽ và nảy lửa, mặc dù tất nhiên sự tức giận vì bị đá trúng có lẽ là một phần nguyên nhân.

「A! Xin lỗi.」 Cậu vội vàng xin lỗi, nhưng những từ ngữ phản xạ thốt ra lại là tiếng Nhật, và cô gái nghiêng đầu nhìn cậu đầy nghi ngờ.

「Ồ...」 Đôi mắt cô gái bắt gặp màu tóc của Yuuto, và cô gật đầu với chính mình như thể đã hiểu ra điều gì đó. Có vẻ như cô biết Yuuto là ai. 「Hừ. ᛇᛖ ᚢᛈᛈ.」

Bày tỏ sự không tán thành, cô gái tóc đỏ bỏ đi.

Cảm thấy khá xấu hổ, Yuuto định đi theo cô, thì—

「Ồ ồ ồ, họ về rồi!」

—giọng ai đó hét lên và một sự náo động quét qua đám đông, kéo Yuuto trở về thực tại.

Yuuto quay về phía cổng tây, nơi giọng nói phát ra, và cậu thấy một hàng dài những người lính mang giáo đang hành quân về phía mình.

Hầu như không ai trong số họ là không bị thương. Ai nấy đều có vết thương sâu hoặc trông đau đớn ở đâu đó trên cơ thể, và có những người đã mất đi một phần chân tay. Biểu cảm của họ đều u ám và kiệt quệ tột độ, pha lẫn với sự nhẹ nhõm vì đã sống sót trở về.

Không cần phải hiểu ngôn ngữ của họ, chừng đó cũng đủ để truyền đạt cho Yuuto sự khốc liệt và bi kịch của những trận chiến mà họ đã phải chiến đấu để vượt qua.

Hiện tại, Lang tộc đang ở giữa một cuộc tranh chấp vũ trang với láng giềng là Trảo tộc (tộc Móng vuốt), theo lời Felicia.

Đối với một người Nhật Bản lớn lên trong lý tưởng hòa bình như Yuuto, điều đó nghe như chuyện của một xứ sở xa xôi nào đó. Nhưng nhìn thấy những người lính bị thương ở cự ly gần thế này, cậu buộc phải nhìn nhận hiện thực.

Ngay bây giờ, cậu đang ở giữa một cuộc chiến tranh, và không biết khi nào một cuộc tấn công có thể ập đến.

Và cậu chẳng hơn gì một chú cừu non lạc lối không có phương tiện để chống trả lại điều đó.

***

Tối hôm đó, có một người mới về ngôi nhà mà Felicia và Yuuto đang ở.

「Felicia, anh về rồi đây!」

Felicia chào đón anh ta một cách vui sướng, với những giọt nước mắt hạnh phúc nơi khóe mi. 「Mừng anh trở về, Huynh trưởng! Thật tốt quá vì anh vẫn bình an.」

Khi ở bên Yuuto, Felicia luôn trông có vẻ hối lỗi hoặc lo lắng, nên Yuuto thấy mình bực bội quá mức với người thanh niên này. Tất nhiên, ít nhất một nửa trong số đó là do sự ghen tị của cậu vì không thể làm cho Felicia cười như thế.

Người thanh niên liếc nhìn Yuuto, và mỉm cười khi hỏi: 「Còn cậu là ai? Tại sao cậu lại ở trong nhà tôi?」 Nhưng đôi mắt anh ta chẳng hề cười chút nào.

Anh ta trông khoảng tuổi đôi mươi, và với mái tóc vàng, đôi mắt xanh cùng khuôn mặt điển trai, anh ta có nét giống Felicia, điều này cũng là lẽ tự nhiên.

Yuuto biết về anh ta qua lời kể của Felicia. Tên anh là Loptr, và là anh trai ruột của Felicia.

Về nhà vào ban đêm và thấy cô em gái quý giá của mình ở cùng một gã đàn ông lạ mặt là đủ để khiến bất kỳ ông anh trai nào cảm thấy bất an, nói nhẹ là thế.

「Ờ... ừm... tôi là... ờ...」 Yuuto cảm thấy đầu óc trống rỗng dưới áp lực từ ánh nhìn dữ dội của người đàn ông.

Cậu đã định ít nhất sẽ giới thiệu bản thân đàng hoàng bằng ngôn ngữ của Yggdrasil, nhưng tất cả từ ngữ đã bay biến khỏi đầu cậu.

「Huynh trưởng, đừng tỏ ra đáng sợ với Yuuto-sama như thế!」

「Nhưng Felicia, làm anh trai, chẳng phải nghi ngờ một gã đàn ông lạ hoắc ở cùng cô em gái chưa chồng của mình là chuyện đương nhiên sao?」

「Trời ạ! Không phải như anh nghĩ đâu!」 Phồng má lên một cách trẻ con, Felicia bắt đầu giải thích chuỗi sự kiện cho đến nay cho anh trai mình.

Về việc cô đã đắm mình trong lời cầu nguyện với Angrboða, vị thần bảo hộ của Iárnviðr như thế nào.

Về việc đột nhiên Yuuto xuất hiện từ hư không trong bộ trang phục mà cô chưa từng thấy bao giờ ra sao.

Và cuối cùng, về việc Yuuto đã đối đầu với Sigrun, người sở hữu Hati - Kẻ Nuốt Chửng Mặt Trăng, và đã xoay xở để khiến cô ấy mất cảnh giác như thế nào.

「Ồ hô! Vậy ra cậu đã ghi được một điểm trước cô gái có thiên bẩm chiến đấu do thần ban tặng đó sao!」

「Aaa, không, cô ấy đã nương tay vớiii tôi lắm rồi, và gọi đó là may mắn thì vẫn còn là nói giảm nói tránh,」 Yuuto nói. 「Tôi không nghĩ mình có thể làm lại được lần nữa đâu.」

「Dù vậy, thật kỳ lạ. Có một sự việc lớn như thế, vậy mà tôi chưa bao giờ nhận được báo cáo về nó.」

「Lý do không ai nói với anh là vì rốt cuộc nó chẳng có ý nghĩa gì và không đáng để báo cáo,」 Yuuto nói với nụ cười đau khổ, nhún vai. 「Nhờ ơn cô gái tóc bạc đó, ngay khi tôi đến, tôi đã bị vạch trần bản chất thật sự. Tôi không phải là Gleipsieg hay gì cả, tôi chỉ là một tên Annarr vô dụng tình cờ lạc đến đây thôi.」

Trong tháng qua, cậu đã tìm hiểu được đôi chút về thế giới Yggdrasil.

Ở thế giới này, sức mạnh là tất cả. Ngay cả con ruột của người cai trị tối cao, hay tộc trưởng, cũng phải chấp nhận cuộc sống của một người lính trơn nếu kẻ đó thiếu sức mạnh để vươn lên cao hơn. Tương tự, ngay cả con của một kẻ bị ruồng bỏ hay tội phạm bị căm ghét cũng có tiềm năng vươn lên trở thành tộc trưởng.

Luật rừng, kẻ mạnh thống trị kẻ yếu, được thể hiện một cách trung thành trong thế giới này.

Lối suy nghĩ đó thậm chí còn áp dụng cho cả các vị thần. Hay chính xác hơn, logic là một sứ giả do các vị thần gửi đến nhất thiết phải có một loại sức mạnh nào đó, và do đó kẻ yếu đuối và vô dụng như Yuuto rõ ràng là một kẻ giả mạo.

Thêm vào đó, thức ăn được coi là phước lành từ các vị thần, và bất cứ khi nào Yuuto ăn thức ăn địa phương, cậu lại quằn quại trong đau đớn và nằm liệt giường. Tin đồn chính lan truyền khắp thị trấn là bệnh tình của Yuuto là sự trừng phạt từ các vị thần vì cậu dám mạo danh sứ giả của họ để lừa gạt mọi người.

「Tình cờ?」 Loptr hỏi. 「Hừm, vậy ra cậu rốt cuộc không phải do Angrboða gửi đến.」

「Đúng vậy. Trước khi đến đây, tôi thậm chí chưa bao giờ nghe đến cái tên đó.」

「Chà, đó là câu chuyện của cậu ta. Em nói sao?」 Loptr hướng câu hỏi về phía cô em gái đứng cạnh mình, như thể đang thử thách cô.

「Ngay cả bây giờ, em vẫn tin chắc rằng Yuuto-sama là Đứa Con của Chiến Thắng. Em chắc chắn đã cảm nhận được điều đó. Khi em sử dụng seiðr của mình, em cảm thấy Gleipnir nắm chặt lấy 'chiến thắng'! Dù ai có nói gì đi nữa, em tin chắc Yuuto-sama chính là Gleipsieg.」

Felicia đưa ra tuyên bố của mình mà không hề nao núng hay có chút nghi ngờ nào, và Yuuto chỉ có thể thở dài thườn thượt đáp lại.

Trong khi ý kiến của mọi người về Yuuto đã rơi xuống đáy vực, chỉ có mình cô vẫn bướng bỉnh khăng khăng rằng cậu là Đứa Con của Chiến Thắng, Gleipsieg.

Cái sinh vật gọi là phụ nữ này luôn có xu hướng tin tưởng mù quáng vào trực giác của chính mình. Không có lấy một bằng chứng nào, Felicia vẫn khẳng định trực giác của cô là hoàn toàn chính xác. Cô có điểm chung đó với cô bạn thuở nhỏ Mitsuki của Yuuto, và với người mẹ quá cố của cậu.

Yuuto chắc chắn tin rằng trực giác của phụ nữ chính xác hơn đàn ông. Nhưng đó chỉ là vấn đề tương đối, và trực giác thì thường sai lệch nhiều hơn, theo kinh nghiệm cá nhân của Yuuto.

Có lẽ Felicia đã cảm nhận được điều gì đó đủ mạnh để thuyết phục cô có sự tự tin tuyệt đối như vậy, nhưng rốt cuộc, Yuuto cảm thấy đó chẳng qua chỉ là sự hiểu lầm về phía cô. Yuuto biết rằng mình không sở hữu bất kỳ loại sức mạnh to lớn nào.

「Ồ? Vậy là Felicia sẵn sàng tranh luận đến mức đó vì cậu,」 Loptr nói. 「Thú vị thật. À đúng rồi, tôi vẫn chưa giới thiệu bản thân đàng hoàng. Hơi muộn một chút, nhưng tôi là Loptr. Tôi là anh trai ruột của Felicia, và tôi giữ chức phó tướng của Lang tộc.」

「Hả?! Vậy anh là người có quyền lực cao nhất trong tộc sau tộc trưởng sao?」 Mắt Yuuto mở to ngạc nhiên. Cậu đã nghe nói Felicia có anh trai, nhưng không ngờ anh ta lại là một nhân vật quan trọng đến thế.

「Phải, chà, người tiền nhiệm của tôi đã hy sinh trong trận chiến trước, nên đây chỉ là thăng chức tại trận thôi.」 Loptr nhún vai, nhưng có điều gì đó có vẻ quá khiêm tốn trong lời nói đó.

Lang tộc có thể là một bộ tộc nhỏ và yếu, nhưng tính cả các chi tộc, nó vẫn có hàng vạn công dân. Và phó tướng là người đứng đầu tất cả thuộc cấp trong tộc, và đóng vai trò quyền tộc trưởng khi cần thiết, với quyền truy cập vào tất cả quyền hạn và mệnh lệnh của tộc trưởng trong những trường hợp như vậy. Người đó cũng là người kế vị tiếp theo cho vị trí tộc trưởng.

Ngay cả khi người tiền nhiệm của Loptr gặp kết cục không may, nếu không có thành tựu của riêng mình làm minh chứng cho sức mạnh và tiềm năng, thì không đời nào một người trẻ như Loptr lại được công nhận là xứng đáng làm phó tướng.

「Huynh trưởng là một Einherjar sở hữu cổ tự (rune) Alþiófr - Kẻ Lừa Gạt Ngàn Ảo Ảnh, với sức mạnh giống như một phiên bản toàn diện và mạnh mẽ hơn của em,」 Felicia nói thêm.

Yuuto đã nghe nói cổ tự của Felicia là một loại cổ tự "đa năng" với nhiều loại sức mạnh, hiếm thấy ngay cả trong số các Einherjar. Cổ tự của Loptr là phiên bản mạnh mẽ hơn về mọi mặt của nó sao? Đó không phải là một mô tả chi tiết, nhưng cùng với vị trí của anh ta trong tộc và khí thế áp đảo mà anh ta tỏa ra, Yuuto có thể chắc chắn rằng Loptr phải cực kỳ mạnh.

「Chà, hy vọng chúng ta sẽ hòa thuận. Là 'Yuuto', phải không?」 Loptr thân thiện đưa tay về phía Yuuto, một nụ cười quyến rũ trên môi.

Anh ta có vẻ thẳng thắn và thoải mái, nhưng không hề tạo cảm giác nông cạn hay thiếu chân thành chút nào. Nói cách khác, anh ta tỏ ra dễ tính bên ngoài, nhưng cũng toát lên cảm giác thực tế, với sự tự tin không thể lay chuyển ở cốt lõi.

「Vâng, tôi là Yuuto Su—Á!!」

Khi Yuuto giới thiệu bản thân, tay cậu nắm lấy tay Loptr, và ngay giây tiếp theo nó bị bóp chặt với lực mạnh khủng khiếp đến mức Yuuto hét lên và mặt mày nhăn nhúm vì đau đớn.

Không hề tỏ ra bận tâm đến nỗi đau của Yuuto, Loptr nhanh chóng giật tay cậu xuống, buộc cơ thể Yuuto chúi về phía trước. Sau đó anh ta giật mạnh lên, và Yuuto suýt chút nữa ngã nhào xuống đất.

「A-anh làm cái gì—?!」 Yuuto bắt đầu hét lên phản đối.

「Hử?」 Loptr có vẻ hơi ngạc nhiên trong mắt, và bắt đầu vặn tay Yuuto. Mặc dù vẻ ngoài không cơ bắp, anh ta kéo với sức mạnh kinh hồn.

「Đau-đau-đau-đau-đau!!」 Yuuto thấy mình không thể phản kháng lại chút nào, và tất cả những gì cậu có thể làm là chịu đựng cơn đau.

「H-Huynh trưởng?! Anh đang làm cái quái gì với Yuuto-sama vậy?!」 Felicia trách mắng gay gắt.

「Ồ, xin lỗi, xin lỗi.」 Loptr xin lỗi và buông tay Yuuto ra.

Cuối cùng cũng được tự do, Yuuto áp tay vào cánh tay đang đau nhói của mình. Cậu đã làm gì để xứng đáng bị đối xử thế này chứ.

Cậu ném một cái nhìn đầy oán giận về phía Loptr, nhưng người đàn ông dường như không nhận ra chút nào. Anh ta có vẻ đang chìm sâu trong suy nghĩ của riêng mình, nghiền ngẫm điều gì đó.

「Hừm, cậu trông chẳng khác gì một kẻ nghiệp dư hoàn toàn trong mắt tôi... Cậu thực sự đã thắng một hiệp trước Sigrun sao?」 Loptr hỏi.

「Đó là lý do tôi nói tôi chỉ gặp may thôi!」 Yuuto khăng khăng. 「Đó là ăn may. Hè, dù sao thì tôi vẫn là một kẻ yếu nhớt.」

「Không, không, ý tôi là, và tôi biết điều này nghe có vẻ thô lỗ, tôi không thể tưởng tượng một người như cậu lại có thể thắng cô ta, dù có ăn may hay không. Để tham khảo, cậu có sẵn lòng cho tôi biết cậu đã làm thế nào không?」

「Chà, được thôi, tôi đoán vậy.」 Yuuto nói với khuôn mặt quay đi, hơi hờn dỗi. 「Tôi cũng không nghĩ có cách nào đường đường chính chính để đánh bại cô ấy, nên tôi cầm kiếm lỏng lẻo, và khi thời cơ đến, tôi cố tình để cô ấy đánh văng kiếm khỏi tay tôi, để khiến cô ấy nghĩ mình đã thắng. Sau đó cô ấy lơ là cảnh giác, và tôi đánh vào sơ hở đó. Chỉ vậy thôi.」

Loptr và Felicia cứ gọi đó là một chiến thắng, nhưng đối với Yuuto, việc cậu đã làm tất cả những điều đó mà vẫn bị đánh bại thảm hại có nghĩa đó chẳng qua chỉ là ký ức về sự thất bại và xấu hổ.

「Hừm, ra là thế, ra là thế. Haha! Cậu làm tốt lắm. Không cần phải khiêm tốn thế đâu. Đó chắc chắn là chiến thắng của cậu. Cậu nên tự hào về nó.」 Yuuto cảm thấy một cái vỗ mạnh vào cái lưng đang khom xuống của mình khi Loptr vỗ vào đó.

Có lẽ nó chẳng là gì ngoài một cái vỗ vai nồng nhiệt từ góc độ của Loptr, nhưng nó đủ lực để đẩy Yuuto về phía trước vài bước, và cú va chạm khiến lưng cậu đau điếng.

「Như tôi đã nói, chuyện đó chẳng có gì to tát cả,」 Yuuto nói, mặc dù cậu không hoàn toàn ghét những gì mình đang nghe.

Cậu thực sự vui khi được ai đó công nhận và đánh giá cao. Điều đó đặc biệt đúng vì cậu đã dành cả tháng qua bị mọi người xung quanh chế giễu là kẻ ăn bám vô tích sự.

Loptr nở một nụ cười tinh quái. 「Tôi cá đó cũng là một bài học tốt cho cô ta. Gần đây tôi cứ băn khoăn làm thế nào để khiến cô ta bớt mềm yếu và ngây thơ đi một chút.」

「Mềm yếu? Với tôi cô ấy có vẻ điềm tĩnh và cảnh giác đấy chứ.」

「Ồ, chà, đúng là cô ta được Angrboða ban cho tài năng chiến đấu thiên bẩm xuất chúng. Ngay cả ở độ tuổi đó, những người duy nhất còn lại có thể cho cô ta một trận ra trò chỉ có tôi và Lão ca Ská. Nhưng việc quá dựa dẫm vào tài năng đó đã làm hư cô ta và khiến cô ta trở nên mềm yếu.」

Loptr nói với nụ cười nhẹ nhàng và giọng điệu vui vẻ. Anh ta không giống kiểu chiến binh hung dữ có thể đối đầu ngang ngửa với Sigrun. Nhưng sức mạnh anh ta dùng với Yuuto lúc nãy thật phi thường.

「Cô ta đang ở độ tuổi có tiềm năng phát triển lớn nhất. Nếu cô ta quá tự mãn với trạng thái hiện tại, cô ta có thể đánh mất cơ hội mài giũa tài năng của mình sáng hơn nữa, và tôi rất lo lắng muốn tránh điều đó.」

「Nếu là vậy, tôi nghĩ tốt hơn là anh cứ trực tiếp dạy cho cô ấy một bài học thì hơn,」 Yuuto nói.

Chỉ cần nhớ lại đôi mắt lạnh lùng của Sigrun nhìn xuống mình là lồng ngực cậu lại dâng lên cảm giác tức giận, buồn nôn không thể kìm nén.

Nếu Loptr thực sự mạnh hơn cô nàng Sigrun này, có lẽ anh ta đã có thể hạ bệ cô ta một chút, và dạy cho cô ta một số phép tắc và sự quan tâm đến người khác. Khi đó Yuuto đã không phải chịu đựng một trải nghiệm nhục nhã như vậy.

「Haha! Tôi hơn cô ta quá nhiều tuổi đời và kinh nghiệm. Nên nếu cô ta thua tôi, chẳng phải cô ta chỉ cần dùng điều đó làm cái cớ sao? Thế thì chẳng có ý nghĩa gì cả. Đó là lý do cậu là người hoàn hảo cho công việc này, xét về khía cạnh đó. Cậu rõ ràng yếu hơn cô ta rất nhiều. Thực tế, cậu thậm chí còn yếu hơn mức trung bình, tệ hơn cả một tân binh trong hàng ngũ lính trơn.」

「Anh thực sự nhấn mạnh điểm đó hơi quá trong khi tôi đang đứng ngay trước mặt anh đấy!」

「Ahaha!」

「Thêm vào điệu cười sảng khoái cũng không làm nó hài hước hơn đâu!」

Thoạt nhìn, Loptr có vẻ chỉ là một chàng trai tốt bụng, hòa đồng, nhưng anh ta dường như có vài nét lắt léo trong tính cách.

Ngay cả khía cạnh đó của anh ta cũng không hề khó chịu chút nào. Nó giống như sự trêu chọc nhẹ nhàng xuất phát từ khiếu hài hước sắc sảo, thứ giữ cho cuộc trò chuyện sôi nổi và xóa tan sự căng thẳng của những người xung quanh. Đó là loại sức hút kỳ lạ mà chàng trai trẻ này sở hữu.

「Xin lỗi, xin lỗi,」 Loptr cười khúc khích. 「Tuy nhiên, cô ta đã thua cậu bất chấp điều đó. Cô ta đã phải đối mặt với sự non nớt của mình, và tôi cá là ngay lúc này, cô ta đang điên cuồng vung thanh kiếm đó trong buổi tập luyện. Và đó là một hướng đi tốt cho cô ta. Nhờ cậu, cô gái đó sẽ còn mạnh mẽ hơn nữa.」

「Nếu điều đó xảy ra, tôi nghĩ sẽ không ai trị nổi cô ấy đâu,」 Yuuto lẩm bẩm.

「Hahaha! Tôi không mong gì hơn thế. Tôi muốn thấy cô ta trở nên mạnh mẽ đến mức ngay cả tôi cũng không thể động vào cô ta. Bởi vì, ngay lúc này... Lang tộc cần mọi chiến binh tinh nhuệ mà chúng ta có thể tập hợp.」

Biểu cảm của Loptr trở nên cứng rắn và nghiêm túc, và anh nhìn vào khoảng không, như thể đang nhìn vào thứ gì đó xa xăm lắm.

Anh thân thiện và dễ gần, nhưng đó không phải là tất cả về con người anh. Anh là kiểu người có thể được tin tưởng giao phó gánh nặng của một vị trí như phó tướng của bộ tộc khi còn trẻ.

「Vậy... trận chiến gần đây nhất khá khó khăn sao?」 Felicia hỏi, không thể che giấu sự lo lắng của mình.

Là điều ảnh hưởng đến chính tương lai của quốc gia, Felicia hẳn đã rất tò mò về hướng đi hiện tại của cuộc chiến, nhưng cô đã kìm lại việc đề cập đến chủ đề này vì nể mặt cuộc trò chuyện sôi nổi giữa Loptr và Yuuto.

「Ừ, thực sự rất gay go,」 Loptr xác nhận. 「Tên tộc trưởng Trảo tộc Botvid đó thực sự là một vấn đề. Và về phần phó tướng tiền nhiệm... Cha đã mắc bẫy mưu kế xảo quyệt của hắn và, thật đáng tiếc, đã tử trận. Anh đã nói với em về điều đó trong thư rồi, phải không?」

「...Vâng.」 Felicia gật đầu một cái, vẻ mặt cứng đờ. Cô đang cố giữ bình tĩnh, nhưng nỗi buồn sâu thẳm của cô rõ ràng vô cùng, và khuôn mặt cô bị phủ bóng tối.

Gọi là "Cha", Loptr không nói về tộc trưởng của Lang tộc, mà về cha ruột của anh, và cũng là của Felicia. Yuuto có thể suy ra điều đó từ ngữ khí trong lời nói của họ.

「Chà, lần này, Lão ca Ská và anh đã có thể tập hợp quân đội và chống lại cuộc tấn công của kẻ thù, và bằng cách nào đó chúng ta đã khiến họ rút lui tạm thời. Nhưng phe ta cũng chịu thương vong khá nhiều.」

「Em... em hiểu rồi.」 Felicia gật đầu nghiêm nghị, hai tay nắm chặt.

Sự diệt vong chắc chắn của quốc gia cô đang rình rập ngày càng gần hơn, và cô trông như thể có thể nghe thấy tiếng bước chân đang đến gần. Cô có thể nghe thấy chúng và hoàn toàn không thể làm gì được. Đó là loại biểu cảm tuyệt vọng, bực bội mà cô đang mang.

「Vậy nên, đó là lý do tôi đặt kỳ vọng cao vào cậu.」 Loptr hướng ánh nhìn sắc bén về phía Yuuto.

Nhưng đối với Yuuto, việc bị đặt kỳ vọng như thế là một vấn đề. 「Tôi đã nói lúc nãy rồi, nhưng tôi không phải là người ấn tượng gì để anh có thể mong đợi đâu. Tôi không có ích hay giỏi giang bất cứ thứ gì trong thế giới này cả.」

「Hừm. Cậu quá khiêm tốn rồi đấy, cậu biết không. Tôi nghĩ điều mà Lang tộc cần nhất lúc này chính là một người như cậu.」

「Hả?」

「Tình hình của chúng ta hiện tại thực sự bấp bênh. Lão ca Ská đang giữ tuyến phòng thủ tại Pháo đài Gnipahellir, nhưng nếu nơi đó thất thủ, ngọn lửa chiến tranh sẽ thiêu rụi Iárnviðr tiếp theo. Tôi sẽ cố gắng tránh kết cục đó, nhưng đến năm mới, kẻ thù sẽ tổ chức lại quân đội, và chúng chắc chắn sẽ xâm lược lần nữa. Thú thật, tôi không chắc chúng ta có thể cầm cự chống lại chúng với tốc độ này không.」

Loptr thở dài thườn thượt, sự mệt mỏi tràn ngập trên khuôn mặt điển trai. Không còn dấu vết nào của sự tự tin và điềm tĩnh đến mức khó chịu mà anh thể hiện lúc nãy.

「Thứ chúng ta cần là một ý tưởng nằm ngoài khuôn khổ của lẽ thường, một loại kế hoạch hay mưu mẹo nào đó có thể phá vỡ tình thế vô vọng này và kéo chúng ta trở lại từ bờ vực. Tôi không quan tâm liệu nó có nhục nhã, đáng xấu hổ hay hèn nhát hay không. Mặc kệ chuyện chiến đấu công bằng đi. Nói cách khác, giống như cách cậu đã đánh trúng Sigrun bất chấp sự chênh lệch sức mạnh áp đảo giữa hai người.」 Phong thái bay bổng thường ngày của Loptr khiến anh trở thành một người khó đoán, nhưng Yuuto có thể nhận ra từ sức nặng trong lời nói của anh rằng đó là những cảm xúc thật lòng.

Chàng trai trẻ này đang vật lộn tuyệt vọng, cố gắng nghĩ ra một giải pháp. Là phó tướng, anh mang trên vai sức nặng của hàng vạn sinh mạng. *Tôi phải làm gì đó.* Những lời đau khổ đó hiện rõ trên mặt anh.

「Anh đánh giá tôi quá cao rồi. Cũng không phải là tôi sẽ có ý tưởng gì để làm đâu.」 Yuuto lắc đầu, và cười một nụ cười nhỏ, chán nản về chính mình.

Cậu cảm thấy xấu hổ vì đã coi tất cả chuyện này như một trò chơi. Những lời của Sigrun về việc cậu thiếu sự quyết tâm thực sự hoàn toàn chính xác. Cậu không thể tưởng tượng một kẻ nông cạn như mình lại thực sự có thể làm gì để giúp đỡ.

「Hơn nữa, tôi sẽ trở về thế giới của mình vào ngày mai.」

「Ồ, vậy sao?」 Loptr hỏi. 「Tiếc thật. Chúng ta chỉ mới vừa quen biết nhau. Tôi cũng đã quyết định là tôi thích cậu rồi đấy. Cậu có chắc là sẽ không ở lại đây thêm một thời gian nữa không?」

「Tôi rất vui khi nghe anh nói vậy, nhưng...」 Với nụ cười khô khốc, Yuuto lắc đầu.

Vấn đề là, cậu thực sự hạnh phúc khi được đánh giá cao như thế này. Và điều đó làm cậu sợ. Cậu biết rằng những kỳ vọng đó sẽ chỉ biến thành thất vọng mà thôi.

「Tôi có người đang đợi tôi,」 Yuuto giải thích.

Có một người ở phía bên kia cần cậu, và cần con người thật của cậu.

***

「Khoan đã, cái quái gì thế này?! Đừng có đùa với tôi!!」 Yuuto mất kiểm soát cảm xúc và suýt ném chiếc điện thoại xuống sàn trong cơn thịnh nộ, chỉ kịp dừng lại trong gang tấc.

Đĩa tròn màu trắng của mặt trăng tròn vành vạnh tỏa sáng trên bầu trời cao.

Cậu đã đi đến tháp và chạy một mạch lên *hörgr* (tế đàn) ngay cả trước khi mặt trời lặn. Vào khoảnh khắc trăng lên, cậu đã đứng sẵn sàng để sử dụng điện thoại tạo hiệu ứng gương đối gương. Nhưng một lần nữa, chẳng có gì xảy ra.

*Mình có thể về nhà vào lần trăng tròn tiếp theo.* Chỉ riêng suy nghĩ đó đã giúp cậu tiếp tục sống, và giờ đây phát hiện ra điều đó không phải sự thật là thứ cậu không thể chấp nhận được.

Yuuto của hai năm sau sẽ mắng cậu vì đã ngây thơ tin vào một giả định đơn giản như vậy. Tuy nhiên, vào thời điểm này, Yuuto đơn giản là tràn ngập sự tức giận và oán hận vì mọi thứ đã không diễn ra như kế hoạch.

「Cái quái gì thế?! Tại sao vẫn chưa đủ?! Rốt cuộc còn thiếu cái gì đây?!」

「Ừm, Yuuto-sama?」 Felicia gọi.

「Cái—! Cô...!」 Yuuto trút cơn thịnh nộ về phía cô và trừng mắt.

Ngạc nhiên, Felicia lùi lại trước thái độ hung hăng của cậu, nhưng Yuuto phớt lờ cô và tiếp tục.

「Đúng thế! Là cô! Tôi chắc chắn đã nghe thấy giọng cô lúc đó! Cô là người đã triệu hồi tôi đến đây! Vậy thì gửi tôi về đi!」

「Ơ, nhưng, dù ngài có nói vậy, e-em không...」

「Hồi đó cô đã thực hiện một điệu múa nào đó, đúng không? Chà, làm đi, làm lại lần nữa đi. Việc đó chắc chắn có thể gửi tôi về nhà!」 Yuuto nói như mê sảng, hai tay khoanh chặt và bám lấy vai mình.

Felicia nhìn cậu với nỗi đau trong mắt, rồi lặng lẽ lắc đầu. 「Yuuto-sama, em sẵn lòng múa nếu điều đó làm ngài hài lòng, nhưng em không có đủ sức mạnh cần thiết để gửi ngài—」

「Đừng có nói nhảm nữa!」 Yuuto cao giọng và cắt ngang lời Felicia bằng giọng thô bạo.

Cậu đã biết rồi. Cậu biết rằng không có một lời nói dối nào trong những gì cô nói với cậu. Dù vậy, cậu không thể cứ thế chấp nhận.

「Cứ làm đi, được không? Nếu cô làm thế, tôi sẽ có thể về nhà. Tôi chắc chắn có thể về nhà!」

Yuuto cầu xin cô như thể cậu cũng đang cố gắng thuyết phục chính mình, bám víu vào những lời nói của mình như tia hy vọng cuối cùng.

Felicia nhìn đi chỗ khác, như thể cô không thể chịu đựng việc nhìn cậu thêm nữa, và thở dài nặng nề. 「...Được rồi.」

Felicia nhẹ nhàng bước lên một bước, và bắt đầu múa. Biểu cảm của cô hoàn toàn nghiêm túc, và từng chuyển động của cô đều sắc bén và nhanh nhẹn. Nó đẹp đẽ và quyến rũ, và trong hoàn cảnh bình thường, điệu múa của cô đủ để mê hoặc cậu.

Tuy nhiên, có điều gì đó không đúng.

「Làm cho nghiêm túc vào!」 Yuuto hét lên. 「Nó sẽ không có tác dụng nếu cô chỉ múa cho có lệ! Hồi đó cô đã xúc động hơn, mãnh liệt hơn cơ mà!」

Yuuto biết rằng một tác phẩm biểu đạt nghệ thuật là hành động phơi bày trạng thái của trái tim và tâm trí người nghệ sĩ. Là con trai của một thợ rèn kiếm truyền thống Nhật Bản, cậu đã hiểu rõ điều đó.

Felicia không tập trung toàn bộ tâm trí vào nơi này và khoảnh khắc này, và cô không có mong ước chân thành về chiến thắng cho Lang tộc như cô đã có lần trước. Cô chỉ đơn giản là đang múa. Cái "hồn" của điệu múa, phần quan trọng nhất, đã biến mất.

「Nhưng dù ngài có nói vậy...」 Biểu cảm của Felicia u ám lại, và cô có vẻ bối rối.

Về phần mình, cô đang làm tốt nhất có thể. Tuy nhiên, đam mê thực sự không phải là thứ một người có thể cứ thế triệu hồi và kiểm soát theo ý muốn.

「Tôi không quan tâm, cứ làm cho đúng đi. Gửi tôi về nhà! Gửi tôi về Nhật Bản!」 Giọng Yuuto trở nên chói tai và kích động. Đâu đó trong sâu thẳm tâm trí, cậu biết mình đang vô lý, nhưng cậu không thể dừng lại.

Liệu cậu có phải quay lại với những cơn đau bụng quặn thắt và buồn nôn triền miên?

Liệu cậu có phải quay lại với sự khinh miệt và chế giễu liên tục từ mọi người xung quanh?

Liệu cậu có phải tiếp tục đối mặt với sự tồn tại nhỏ bé, vô dụng của chính mình?

Nếu cậu đánh mất cơ hội về nhà ngày hôm nay, cậu sẽ phải lặp lại cuộc sống địa ngục đó thêm một tháng nữa. Chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến cậu khiếp sợ.

「Đừng có đùa giỡn nữa!」 cậu gào lên. 「Cô là người đã gọi tôi đến đây! Vậy thì cô phải có khả năng gửi tôi về nhà chứ! Chịu trách nhiệm cho việc này đi! Nếu cô không thể gửi tôi về nhà, thì cô không nên gọi tôi đến ngay từ đ—」

*Bốp!*

Đột nhiên, có một cú va chạm mạnh vào má phải của Yuuto, và cậu bị hất ngã lăn ra sàn.

「Hự!」

Một khoảnh khắc sau, cơn đau dữ dội chạy qua đầu cậu.

Khi Yuuto nằm đó vật lộn để xử lý những gì vừa xảy ra, một giọng nói không hài lòng, khàn khàn và già nua, gọi vọng xuống từ phía trên cậu.

「Phùuuu. Không thể tin được. Một ông già chỉ đang ngồi đây cố tận hưởng chén rượu dưới ánh trăng tròn, và cậu lại phá hỏng nó.」

Cuối cùng Yuuto cũng nhận ra mình đã bị đấm. Cơn đau lan khắp một bên mặt chuyển hóa thành nhiên liệu cho cơn giận của cậu.

「Đau đấy, chết tiệt! Ông là ai, và cái quái gì thế hả?!」 Yuuto bật dậy và, ấn tay vào má, trừng mắt đầy thù địch với người đàn ông đã đánh mình.

Đó là một ông già rất già. Tóc ông trắng xóa, và khuôn mặt đầy những nếp nhăn sâu hoắm. Cơ thể ông chủ yếu là da bọc xương, gầy guộc đến mức trông như một cái cây già khô héo.

Yuuto há hốc mồm và lùi lại một bước. 「Hự! C-cái gì thế này, lão già này là sao?!」

Thoạt nhìn, người đàn ông trông yếu ớt và mỏng manh, nhưng cũng có điều gì đó lạ lùng đáng sợ ở ông. Ánh mắt sắc bén của ông sáng như thể ông vẫn đang ở thời kỳ đỉnh cao, và cũng dường như thể hiện chiều sâu của những năm tháng tích lũy. Chỉ bị nhìn chằm chằm bởi đôi mắt đó cũng khiến Yuuto cảm thấy như chôn chân tại chỗ, như thể cơ thể cậu đột nhiên làm bằng chì.

「C-Cha!」 Felicia thốt lên.

「Hả?」 Yuuto chết lặng trong giây lát.

Cậu biết cha ruột của cô đã mất. Nếu cô gọi người đàn ông này là Cha, thì chỉ có thể là một người khác...

「K-không thể nào... Ông là Tộc trưởng sao?!」

「Phải, ta là Tộc trưởng và là người cai trị tối cao của Lang tộc, Fárbauti.」 Vuốt bộ râu đẹp của mình, ông già cười khà khà. 「Hân hạnh được gặp cậu, Gleipsieg... hoặc, xét theo cách cậu cư xử vừa rồi, có lẽ cậu đúng là nỗi thất vọng như lời đồn, và ta nên gọi cậu là Sköll nhỉ, hửm? Khà khà khà.」

「C-Cha, sao cha lại ở đây?」 Felicia lắp bắp. 「Ở ngoài gió vào ban đêm không tốt cho sức khỏe của cha đâu.」

「Khà khà! Ta có thể đang già đi, nhưng ta không yếu đến thế đâu. Trăng đêm nay đẹp quá, ta nghĩ ta sẽ tận hưởng nó! Và không có nơi nào tốt hơn ở đây, nơi chúng ta gần bầu trời nhất.」

Cười xòa trước sự lo lắng của cô, vị Tộc trưởng già uống một ngụm từ chiếc cốc bạc ông đang cầm. Nó có vẻ đầy rượu, và Yuuto có thể thấy má ông hơi đỏ.

「Và rồi ta thấy cái gì đây ngoài một gã đang la lối và gào thét vào mặt một phụ nữ theo kiểu thật chướng mắt. Nói về chuyện làm mất hứng ấy. Nó đang làm hỏng vị rượu của ta, nên ta nghĩ ta sẽ mắng hắn một chút. Không cần cảm ơn ta đâu nha. Khà khà khà!」

「Hừ, kiêu ngạo chết tiệt.」 Yuuto nhổ toẹt một ít máu trong miệng xuống sàn. 「Tôi không cần bài giảng đạo đức từ một tên lãnh đạo bất tài đang để đất nước mình lụi tàn nhanh đến mức tôi có thể nhìn thấy nó đang diễn ra.」

Trong bất kỳ hoàn cảnh bình thường nào, Yuuto sẽ sử dụng kính ngữ với người lớn tuổi hơn hoặc có địa vị cao hơn mình, nhưng cậu vừa bị dập tắt những hy vọng cuối cùng, và tràn ngập loại tuyệt vọng đến mức cậu không thực sự quan tâm đến hậu quả nữa.

Chưa kể lão già này vừa đấm thẳng vào mặt cậu một cú trời giáng. Không có mục tiêu nào tốt hơn cho tất cả sự phẫn nộ dồn nén trong lòng Yuuto.

「Toàn bộ lý do tôi rơi vào tình cảnh này ngay từ đầu là vì ông không thể làm tốt công việc của một người cai trị,」 Yuuto gầm gừ. 「Đúng thế — ông là người không có tư cách nhất để bảo tôi phải hành xử thế nào!」

「Yuuto-sama, x-xin đừng...」 Felicia lo lắng cố can ngăn cậu nói thêm, nhưng đối với Yuuto, cô là một trong những lý do khiến cậu bị đẩy vào tình cảnh địa ngục này, và cậu không cảm thấy cần phải nghe bất kỳ lời khuyên nào từ cô.

「Sao, ông định xử tử tôi vì xúc phạm tôn nghiêm của đấng quân vương à? Ha! Cứ thử đi nếu ông thích. Tôi sẽ chết cười vào cái tên cai trị nhỏ mọn này, chẳng trách đất nước của ông đang lao xuống vực thẳm.」

Yuuto cứ thế tuôn ra không ngừng. Trong sâu thẳm tâm trí, cậu có thể nghe thấy mình thì thầm, *A, chà, giờ thì mình chết chắc rồi,* nhưng phần giận dữ trong cậu, đủ để không quan tâm chuyện gì xảy ra tiếp theo, vẫn thắng thế.

Nếu người đàn ông này làm mọi việc đúng đắn, Yuuto đã có thể ở lại Nhật Bản yên bình mà không bao giờ phải đến đây. Cậu đã phải chịu đựng quá nhiều khi bị đưa đến đây, và nguyên nhân gốc rễ của mọi đau khổ của cậu đang ở trên này uống rượu mà chẳng chút bận tâm. Cậu sẽ không hài lòng cho đến khi khiến lão già này mất bình tĩnh và trút bỏ cái vẻ "lãnh đạo khôn ngoan, điềm tĩnh" đó.

Nhưng trái ngược với giả định của Yuuto, vị Tộc trưởng già không nổi giận, mà thay vào đó khoanh tay trầm ngâm và nhắm mắt lại. 「Hừm...」

Khi mở mắt ra lần nữa, khóe miệng ông nhếch lên thành một nụ cười nhếch mép.

「Cậu to gan đấy, nhóc. Cậu là người đầu tiên dám to mồm với ta nhiều như thế dù biết ta là tộc trưởng.」

「Hè, vậy không có bề tôi nào của ông từng thẳng thắn chỉ trích ông sao?」 Yuuto cười khẩy. 「Đoán là họ không có nhiều niềm tin vào ông đâu, lão già ạ.」

「Yuuto-sama, l-làm ơn dừng lại...」

「Không sao đâu, Felicia,」 Tộc trưởng nói. 「Cậu ta không phải người dân của ta. Để cậu ta nói những gì cậu ta muốn.」

「N-nhưng...」

「Ta nói là không sao.」

Vị Tộc trưởng già ném cho Felicia một cái nhìn mạnh mẽ duy nhất, và cô cúi đầu chào rồi lùi lại.

「...Đã rõ.」

Dù chỉ ở đây một tháng, Yuuto giờ đã quen với thực tế là người dân thế giới Yggdrasil chối bỏ chế độ quý tộc và huyết thống, và xã hội của họ là một chế độ trọng dụng nhân tài cực đoan.

Ngay cả trong một quốc gia nhỏ bé bị đe dọa bởi các nước láng giềng, vị tộc trưởng này là người đã vươn lên vị trí quyền lực đó nhờ vào khả năng của chính mình. Quả thực có điều gì đó uy quyền và chỉ huy trong ánh mắt và giọng điệu của ông.

「Nhóc con, đúng như cậu nói. Ta thực sự không có quyền chỉ trích cậu.」 Nói rồi, ông già ngồi xuống tại chỗ, khoanh chân. Đặt tay lên đầu gối, ông cúi đầu. 「Sự yếu kém và thất bại của ta đã gây ra cho cậu bao rắc rối. Ta thực sự xin lỗi.」

「T-tốt... miễn là ông hiểu.」 Sau khi nhận được lời xin lỗi đàng hoàng một cách dễ dàng như vậy, Yuuto không còn cách nào khác ngoài việc hạ bớt sự hung hăng. Cậu gần như cảm thấy thất vọng vì sự căng thẳng đã bị làm chệch hướng quá nhanh.

Nhưng vị Tộc trưởng già khôn ngoan hơn Yuuto có thể phỏng đoán nhiều. 「Giờ thì, ta đã xin lỗi rồi.」

「Gì cơ?」 Yuuto nghiêng đầu nghi ngờ, không chắc Fárbauti có ý gì.

Đáp lại, Tộc trưởng liếc nhìn đầy ẩn ý về phía Felicia. 「Chẳng phải cậu cũng có người cần phải xin lỗi sao?」

「A!」 Yuuto không thể ngăn được tiếng thốt lên ngạc nhiên khi cuối cùng cậu cũng nhận ra trò chơi của ông già.

Người này đã xin lỗi cậu một cách đàng hoàng mặc dù bị cậu chế giễu và lăng mạ. Nếu Yuuto giờ không thừa nhận lỗi của mình và xin lỗi lại, điều đó sẽ khiến cậu trông thật tệ hại.

Theo cùng lẽ đó, xin lỗi là cách duy nhất để cậu không bị mất mặt nam nhi. Cậu đã bị gài và dẫn dắt vào tình huống này.

Fárbauti quả thực là một con cáo già xảo quyệt.

「Ông... cái lão già chết tiệt này.」 Yuuto theo phản xạ buông thêm một lời lăng mạ nữa vào Fárbauti.

「Khà khà, sao nào? Tiếp đi.」 Với nụ cười tự mãn, vị Tộc trưởng già hất cằm về phía Felicia.

Không có lối thoát nào khỏi chuyện này. Nếu Yuuto chạy trốn trong tình huống này, cậu sẽ vứt bỏ tư cách đàn ông của mình.

「Được rồi, tôi hiểu rồi!」 cậu gắt. 「Felicia, tôi đã đi quá giới hạn! Khi nhận ra mình không thể về nhà, tôi đã trút giận lên cô, và không có lời bào chữa nào cho việc đó cả, và tôi thực sự xin lỗi!」

Cậu nói toàn bộ lời xin lỗi trong một hơi, và sau đó cúi đầu thật sâu với đủ lực khiến trong một khoảnh khắc trông như trán cậu có thể đập vào đầu gối.

Khi làm vậy, cậu nghe thấy ông già bên cạnh thì thầm, 「Hừm, có vẻ như quả táo chưa thối đến tận lõi,」 điều này làm cậu ngứa ngáy thần kinh, nhưng cậu lờ đi.

「Không, ngài không cần phải xin lỗi chút nào cả.」 Felicia có vẻ hơi xấu hổ, và lo lắng cố gắng bác bỏ cậu. 「Đúng như ngài nói, Yuuto-sama; em là người ban đầu đã triệu hồi ngài đến đây.」

Nhưng Yuuto tiếp tục, 「Ừm-hừm, và nếu nói thật, tôi đã có chút tức giận dồn nén về chuyện đó. Nhưng điều đó không làm cho việc nói năng kiểu đó với người đã chăm sóc tôi kể từ khi tôi đến đây trở nên đúng đắn. Vì vậy, tôi xin lỗi.」

Ở đây tại Yggdrasil, Yuuto không thể làm gì cả. Quả thực, cậu thậm chí không thể tự mình sống sót.

Cậu đã ở đây chỉ mới một tháng, nhưng đó là một tháng dài đằng đẵng. Yuuto chỉ có thể sống qua ngày nhờ sự tận tụy của Felicia. Nếu cô không ở đó vì cậu... Nếu cô thay vào đó bỏ rơi cậu trong thế giới nơi cậu thậm chí không thể nói ngôn ngữ này, Yuuto có lẽ đã chết bờ chết bụi trong vòng một tuần.

Kể từ những ngày đầu tiên đó, cậu luôn cảm thấy biết ơn cô. Và vì cậu hiểu rằng làm cô buồn hay khiến cô có ấn tượng xấu sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến sự sống còn của mình, cậu luôn kìm nén những cảm xúc tiêu cực khi ở bên cô. Không thể cho phép bản thân nói về nó, cậu đã tuyệt vọng kìm nén những cảm xúc đó, sâu trong những ngóc ngách của trái tim mình.

Sự thật là, cậu oán hận việc bị lôi ra khỏi Nhật Bản thịnh vượng, hòa bình và ném vào thế giới man rợ đầy đói nghèo và chiến tranh này. Và khi nhận ra mình rốt cuộc không thể trở về nhà, con đập đã vỡ, và cậu không còn có thể ngăn sự oán hận đó bùng nổ ra ngoài.

「X-xin hãy ngẩng đầu lên, Yuuto-sama.」 Felicia nhẹ nhàng quỳ một gối xuống và cúi đầu. 「Em... em mới là người nên xin lỗi!」

Đôi mắt Felicia tràn ngập nước mắt.

「Suốt thời gian qua, em đã không hay biết về nỗi đau trong lòng ngài. Không, em đã giả vờ không hay biết. Bị triệu hồi một mình đến vùng đất mà ngài không nói được ngôn ngữ, bị những người xung quanh chế giễu, tất nhiên ngài sẽ cô đơn và chán nản... và em đã quay mặt đi trước điều đó. Em cứ tự nhủ rằng vì ngài là Đứa Con của Chiến Thắng, Gleipsieg, được nữ thần Angrboða gửi đến, thì đây hẳn là định mệnh; rằng vì em đã hành động với thiện chí vì lợi ích của Lang tộc, em không thể làm gì sai được. Xin hãy tha thứ cho em.」

*Cô ấy nói cô ấy "giả vờ không nhận thấy" cảm xúc của mình, và điều đó nghe không giống nói dối,* Yuuto nhận ra. Nói cách khác, cô ấy đã nhận thấy chúng vào lúc nào đó, và cảm thấy tội lỗi vì điều đó. Cảm giác tội lỗi đó, kết hợp với tinh thần trách nhiệm vì là người đã triệu hồi cậu đến đây, là điều khiến cô tận tụy chăm sóc cậu như vậy.

「Chỉ đến hôm nay, khi nghe những tiếng than khóc của ngài và tận mắt cảm nhận cơn giận của ngài, em mới thực sự nhận ra ngài cũng là con người giống như bất kỳ ai trong chúng em,」 cô tiếp tục.

「Ha ha ha, cô không tinh ý lắm nhỉ, Felicia?」 Yuuto không thể nhịn cười. 「Cô có thể nhận ra chỉ bằng cách nhìn tôi rằng tôi chỉ là một con người bình thường, không phải sứ giả từ các vị thần.」

「Hừm, xem ra vụ việc đã được giải quyết rồi nhỉ,」 Fárbauti xen vào, rồi uống thêm một ngụm từ chiếc cốc của mình.

「Xin lỗi nhé, lão già,」 Yuuto thừa nhận, nhìn sang ông. 「Tôi đã nói vài điều khá khó nghe với ông nữa. Và... cảm ơn.」

Cái đầu nóng của Yuuto đã nguội lại, và cậu đã lấy lại bình tĩnh. Nếu không nhờ ông già này, Yuuto có thể đã tạo ra một khoảng cách không thể hàn gắn giữa mình và Felicia. Với suy nghĩ đó trong đầu, những lời xin lỗi và cảm ơn chân thành thốt ra dễ dàng.

「Khà khà khà, cậu không cần xin lỗi ta. Cậu đã nói trước đó rồi, nhưng đúng là ta là một tộc trưởng bất tài không thể bảo vệ người dân của mình.」 Fárbauti cười khúc khích, như thể đang tự cười chính mình, và ngửa cổ uống cạn cốc lần nữa. Ông nhìn xuống thành phố trải dài bên dưới. Ông đang cố tỏ ra thản nhiên, nhưng rõ ràng có chút cay đắng trong giọng nói.

Yuuto đã nhận ra rằng ông già này còn lâu mới bất tài. Nhưng điều đó không đủ tốt trong trường hợp này, và Fárbauti không thể làm gì khác ngoài việc đối mặt với tình huống tuyệt vọng, khó chịu trước mắt.

Yuuto đã nghe điều đó từ phó tướng Loptr của bộ tộc, nhưng thái độ của tộc trưởng càng làm rõ tình hình tồi tệ bao quanh Lang tộc đã trở nên thế nào.

「Đó không phải lỗi của cha, thưa Cha,」 Felicia nói. 「Cha đã cai trị Lang tộc rất tốt trong nhiều năm, và được người dân yêu mến và kính trọng. Người cha quá cố Skíðblaðnir của con biết ơn cha từ tận đáy lòng vì đã cho ông một mái nhà mới sau khi ông bị đuổi khỏi Tộc Móng Ngựa (Hoof Clan), và thậm chí còn đi xa đến mức phong ông làm phó tướng của cha. Ông luôn nói rằng ông thực sự may mắn khi có vinh dự được phục vụ cha, thưa Cha. Không, mọi thứ là do tên Botvid độc ác đó. Nếu không phải vì sự phản bội của hắn...!」

「Trách nhiệm đó cũng thuộc về ta, vì đã không thể đánh hơi ra âm mưu của hắn.」 Và với nụ cười cay đắng, vị Tộc trưởng già giải thích hoàn cảnh cho Yuuto.

Có vẻ như ban đầu, Trảo tộc và Lang tộc có quan hệ gián tiếp, cái mà người ta có thể gọi là "gia tộc liên kết", và để đạt được điều đó, Fárbauti và tộc trưởng Trảo tộc đời trước đã trao đổi Lời thề Chén Rượu Huynh Đệ, với tỷ lệ phân chia quyền lực và thẩm quyền khoảng sáu mươi-bốn mươi.

Ở Yggdrasil, các mối quan hệ được hình thành bởi Lời thề Chén Rượu là không thể phá vỡ và tuyệt đối, và vì thế, sau khi loại bỏ mối đe dọa ở phía đông, Fárbauti đã có thể tập trung vào cuộc chiến với Giác tộc (tộc Sừng) ở phía tây.

Tuy nhiên, tộc trưởng Trảo tộc hiện tại, Botvid, đã buộc người tiền nhiệm phải nghỉ hưu. Và ngay khi nắm quyền, hắn đã tấn công Lang tộc với tốc độ chớp nhoáng, cướp đi một phần lãnh thổ lớn.

Đối mặt với sự phản bội bất ngờ này, quân đội Lang tộc đã bị mất thăng bằng, và vị tộc trưởng nổi tiếng và lỗi lạc của Giác tộc, Hrungnir, đã không bỏ lỡ cơ hội khiến Lang tộc chịu một thất bại to lớn và mất đi nhiều binh lính.

Có lẽ là một ân huệ nhỏ khi ngay sau đó, Giác tộc đã rút quân để đối phó với Tộc Móng Ngựa và Tộc Sét, những kẻ đang bắt đầu hành động đáng ngờ. Lang tộc đã thoát khỏi sự diệt vong chắc chắn trong gang tấc, nhưng ngay cả bây giờ, số phận của nó vẫn đang ngàn cân treo sợi tóc.

「Nghĩ đến việc cậu bị triệu hồi đến đây ngay lúc này mà không có cách nào trở về nhà. Đây hẳn là một thảm họa đối với cậu,」 Fárbauti nói. 「Đó không phải là điều người ta có thể sửa chữa bằng một lời xin lỗi, nhưng dù sao, ta thực sự xin lỗi.」

「Không, không có gì để cha phải xin lỗi cả, thưa Cha... mọi thứ là do con...」

「Cha mẹ chịu hoàn toàn trách nhiệm cho hành vi của con cái.」 Mỉm cười ấm áp, Fárbauti ra hiệu bằng tay để ngăn lời phản đối của Felicia.

Yuuto vò đầu bứt tai một lúc, rồi thở dài thườn thượt, nhún vai. 「Đủ rồi. Ổn rồi mà. Vì nể mặt ông già, tôi sẽ coi như toàn bộ chuyện này được tha thứ.」

*Vào ngày mẹ tôi qua đời, cha tôi đã bỏ mặc bà trong những giây phút cuối cùng. Tôi đã thề với bản thân rằng tôi sẽ không bao giờ trở nên giống ông ấy. Dù là người nhà hay người yêu, tôi sẽ không bao giờ, không bao giờ bỏ rơi những người quan trọng đối với mình. Tôi sẽ giữ lời thề đó bằng mọi giá, ngay cả khi nó đặt tôi vào nguy hiểm.*

Không có mối quan hệ huyết thống nào giữa Fárbauti và Felicia. Nhưng dù vậy, vị Tộc trưởng già nhìn cô với đôi mắt tràn ngập lòng tốt của một người cha đối với cô con gái yêu quý của mình. Yuuto không thể giữ mối hận thù với người đàn ông này, không phải sau khi hoàn toàn bị ấn tượng bởi sự sẵn lòng bảo vệ gia đình mình khỏi sự khiển trách mà không màng đến bản thân ông.

「Ông biết không, ông là một tộc trưởng khá tốt đấy,」 Yuuto nói. 「Xin lỗi vì đã gọi ông là bất tài.」

「Hừm, nếu cậu thực sự cảm thấy tệ về chuyện đó, thì hãy nghe thêm vài lời lẩm cẩm từ ông già này đi,」 Fárbauti nói.

「Này, ông vẫn định thuyết giáo tôi sau tất cả chuyện đó sao?」 Yuuto đáp lại vẻ chán nản.

Yuuto đã quyết định rằng ông già này xứng đáng được cậu tôn trọng. Bình thường cậu sẽ lắng nghe giọng nói lý trí cằn nhằn trong đầu, nhắc nhở cậu nên dùng kính ngữ với người lớn tuổi, nhưng cậu đã đi xa đến mức nói chuyện với ông ta như ngang hàng rồi, và thay đổi cách nói chuyện bây giờ cảm giác sẽ chỉ làm mọi thứ trở nên gượng gạo.

「Tất nhiên là ta sẽ làm thế,」 Fárbauti nói. 「Ta đã để cậu nói bất cứ điều gì cậu thích lúc nãy. Giờ đến lượt cậu nghe ta nói.」

「Được rồi, được rồi. Vậy ông muốn nói gì?」

「Cho cậu biết nhé, ta đã sống hơn sáu mươi năm rồi. Ta đã trải qua hết tình huống ngặt nghèo này đến tình huống ngặt nghèo khác. Nào là vụ phun trào của núi lửa Surtsey, rồi trận lụt lớn của sông Körmt. Có một nạn đói lớn do hạn hán liên miên, và một lần khi ta còn nhỏ, ta thậm chí đã thấy mặt trời bị bóng tối nuốt chửng. Ta đã đối mặt với cái chết trên chiến trường nhiều lần hơn số ngón trên cả hai bàn tay cộng lại. Ngay cả bây giờ, bộ tộc của ta đang trên bờ vực diệt vong hoàn toàn.」

「Ông đã có một cuộc đời đầy kịch tính đấy,」 Yuuto đồng tình. 「Thực ra, thật ngạc nhiên là ông vẫn còn sống.」

「Đúng là thế, và cậu nói hoàn toàn chính xác. Ta vẫn còn sống!」 Fárbauti dùng môi làm cho cọng cỏ tre ông đang ngậm hếch lên, và đấm tay vào ngực một cái thịch đầy mạnh mẽ.

Mặc dù ông và bộ tộc của mình đang bị dồn vào chân tường, khuôn mặt và giọng nói của ông là của một người đàn ông bất khuất sẽ chiến đấu đến cùng.

「Cậu nghĩ tại sao lại như vậy?」 Fárbauti hỏi, nhìn sâu vào mắt Yuuto như thể đang thử thách câu trả lời của cậu.

Trước đôi mắt sắc bén dường như có thể nhìn thấu mọi thứ đó, Yuuto không nghĩ mình có thể thoát tội bằng một câu trả treo nửa vời. Cậu lắc đầu, thực sự không đoán được câu trả lời.

Ông già tóc trắng nhếch mép cười, và nói với sự tự tin tột độ:

「Đó là bởi vì, ta không bao giờ bỏ cuộc.」

「...Hả?」

「Sao cơ ạ?」

Yuuto và Felicia đồng thanh thốt lên sự bối rối của mình.

Vẻ mặt trong mắt cả hai nói lên tất cả: *Đó không thể là tất cả những gì ông định nói sau khi làm một màn trình diễn và xây dựng cao trào như thế chứ.*

Vị Tộc trưởng già, không thể giữ vẻ mặt nghiêm túc, cười khà khà trước biểu cảm mắt tròn mắt dẹt của họ. 「Khà khà khà! Hãy nhớ điều này, nhóc con. Thứ phân định thành công và thất bại, thứ quyết định sự sống và cái chết, không phải là trí thông minh hay sức mạnh vũ bão, hay quyền lực hay sự giàu có. Rốt cuộc, tất cả những thứ đó chỉ là thứ yếu. Thứ chiến thắng tất cả cuối cùng là...」 Fárbauti dừng lại, và nhấn mạnh lời nói bằng cách ấn ngón cái vào tim mình. 「...sự quyết tâm, ý chí kiên định để theo đuổi mọi việc đến cùng, bất kể chuyện gì xảy ra.」

「Ờ... vâng.」

Đối mặt với bài phát biểu mãnh liệt của tộc trưởng, Yuuto thấy mình trả lời xác nhận, nhưng nó chẳng thực sự có ý nghĩa gì với cậu.

Thành thật mà nói, nó chỉ nghe giống như một mớ sáo rỗng. Thế giới không phải là kiểu nơi mà bạn có thể làm mọi thứ suôn sẻ chỉ bằng cách thể hiện chút tinh thần.

Thay vì loại triết lý mơ hồ và trừu tượng đó, Yuuto không thể không thấy những ví dụ tốt hơn về sức mạnh hữu ích và có lợi trong kỹ năng chiến đấu của Sigrun, ma thuật galldr của Felicia, hay sức lôi cuốn và khả năng lãnh đạo của Loptr.

「Đánh giá qua cái nhìn đó, cậu chưa bị thuyết phục nhỉ?」 Fárbauti nói. 「Chà, ta đoán cũng không ngạc nhiên với độ tuổi của cậu. Nhưng cậu không nên xem nhẹ tầm quan trọng của nó. Sức mạnh của một ý chí mạnh mẽ thu hút vận may về phía mình. Và một trái tim đã bỏ cuộc sẽ xua đuổi may mắn đi.」

「Tuyệt thật, bắt đầu nghe giống mấy thứ huyền bí rồi đấy,」 Yuuto lẩm bẩm dưới hơi thở.

Bài phát biểu này là cách Fárbauti cố gắng truyền đạt chút trí tuệ cho thế hệ trẻ, và Yuuto không muốn nói điều gì thô lỗ trước mặt ông, nên cậu không nói to hơn mức đó.

「Vậy, cậu định làm gì?」 Fárbauti gặng hỏi.

「Hả? Tôi làm gì... Ý ông là sao?」

「Cậu sẽ tiếp tục tìm cách trở về? Hay cậu sẽ từ bỏ việc nhìn thấy quê hương và sống ở đây?」

「Không đời nào tôi từ bỏ!!」 Yuuto hét lên theo phản xạ.

Kỳ lạ thay, khi cậu nói những lời đó, cứ như thể đám mây đen che phủ trái tim cậu đã tan biến. Mặc dù đó là một sự giải tỏa, nhưng cũng hơi khó chịu, vì cậu vẫn còn hoài nghi đối với triết lý của vị Tộc trưởng già.

Chắc chắn, cậu ghét cuộc sống ở Yggdrasil. Cậu chán ngấy những cơn đau bụng và sự chế giễu liên miên. Nhưng đó không phải là cảm xúc mạnh mẽ nhất cậu giữ trong lòng.

Thứ hiện lên từ sâu thẳm trái tim cậu là hình ảnh của cô bạn thuở nhỏ yêu dấu.

「Tôi... tôi nhất định sẽ trở về nhà với Mitsuki!!」

*Tít! Tít! Tít tì li li... ♪*

Như thể trực tiếp hưởng ứng tiếng hét đầy tâm hồn của cậu, một giai điệu đầy hoài niệm vang vọng khắp căn phòng.

Lúc đầu, Yuuto nghĩ mình có thể tuyệt vọng đến mức nghe nhầm, nhưng cậu thực sự cảm thấy độ rung từ chiếc điện thoại thông minh nắm chặt trong tay, báo hiệu một cuộc gọi đang đến.

「Khoan đã... đùa... tôi à...?」

Tâm trí cậu ngay lập tức nhớ lại nhật ký cuộc gọi nhỡ đó, thứ chỉ có thể xảy ra sau khi cậu đã đến thế giới này.

「Không.... không thể nào...」

Giọng cậu thì thầm khàn đặc, cậu lật tay lại và nhìn chằm chằm vào màn hình để thấy cái tên *Mitsuki Shimoya* hiển thị trên màn hình.

Nếu lãng phí dù chỉ một giây do dự, phép màu này có thể trượt qua kẽ tay cậu. Hoảng loạn, nhưng cố gắng cẩn thận nhất có thể, Yuuto nhấn nút Trả lời và áp điện thoại vào tai.

「A-alo! Mitsuki?!」

『Y-Yuu-kun?! Là giọng cậu đúng không, Yuu-kun?! Cuối cùng! Cuối cùng cũng được! Cuối cùng cậu cũng bắt máyyyy! N-nếu cậu còn sống, hãy gọi và nói cho tớ biết chứ, đồ ngốcccc! Oaaaaaa!!』

Một tràng tiếng hét đầy nước mắt bất tận tuôn ra từ loa. Nó làm tai cậu ù đi, nhưng cậu thậm chí không nghĩ đến việc đưa điện thoại ra xa tai.

「Im-Im đi! C-có... rất nhiều chuyện đã xảy ra với tớ, được chưa?!」 Khi cậu hét lại cô, giọng cậu cũng nghẹn ngào nước mắt.

Cậu biết đàn ông không được khóc trước mặt người khác. Điều đó càng đúng gấp đôi nếu là trước mặt cô gái mình thích, dù là qua điện thoại hay không. Tuy nhiên cậu không thể làm gì để ngăn tiếng nức nở của mình.

『D-dù sao thì, cậu đang ở đâu ngay lúc này?!』 Mitsuki thốt lên.

「Chuyện này nghe sẽ giống bịa đặt, nhưng tớ đang ở một thế giới khác gọi là Yggdrasil. L-là sự thật đấy, được chứ? Làm ơn hãy tin tớ, tớ xin cậu đấy!」

Ngay cả khi nói ra, nó nghe quá giống một trò đùa đến mức cậu hoảng loạn và bắt đầu cố gắng bào chữa cho mình.

Nếu Yuuto ở trong hoàn cảnh của cô, nếu đó là lời giải thích mà cậu nhận được sau khi không nghe tin tức gì từ ai đó hơn một tháng và cuối cùng liên lạc lại được, cậu sẽ hét lên, "Đừng có đùa giỡn nữa!" và nổi điên với họ. Cậu không nghi ngờ gì về điều đó. Nhưng lời giải thích vô lý đó hoàn toàn là sự thật.

Đầu óc Yuuto chạy đua, tự hỏi làm thế nào để khiến Mitsuki tin mình.

『....Được rồi, tớ tin cậu.』

「N-nhanh thế,」 cậu sửng sốt. 「Ngay cả tớ còn cảm thấy mình đang nói nhảm đây.」 Chuyện này diễn ra suôn sẻ đến mức cảm thấy hụt hẫng một cách kỳ lạ.

『Tớ đã tận mắt thấy cậu biến mất vào hư không, Yuu-kun. Cơ thể cậu trở nên trong suốt, rồi biến mất.』

「Ồ, ra đó là trông tớ như thế nào.」 Yuuto nhớ lại hình ảnh Felicia vào khoảnh khắc đó. Ban đầu cô mờ nhạt và nhòe nhoẹt, nhưng dần dần trở nên rắn chắc và chân thực hơn. Một hiện tượng tương tự hẳn đã xảy ra với cơ thể cậu.

『Tớ... tớ đã rất l-lo lắng cho cậu, cậu biết không,』 Mitsuki nói. 『Tớ... tớ nghĩ tớ có thể không bao giờ gặp lại cậu nữa, không bao giờ nghe thấy giọng cậu nữa. Cả tháng nay, tớ đã rất sợ hãi và buồn bã và hứcccc...』

Cô bạn thuở nhỏ của cậu lại òa khóc nức nở.

「...Tớ xin lỗi.」 Yuuto làm điều duy nhất có thể, và xin lỗi.

Nước mắt phụ nữ là vũ khí, như người ta thường nói, và giờ Yuuto hiểu điều đó một cách đau đớn. Có hàng đống thứ cậu muốn phàn nàn với Mitsuki, nhưng giờ khi cô bắt đầu khóc, đầu óc cậu đã trống rỗng, gửi những suy nghĩ đó đi tận đẩu tận đâu.

『V-và rồi, tớ nhớ đến truyền thuyết về Đền Tsukimiya, và tối nay là trăng tròn, và thật sự rất đáng sợ khi làm điều đó một mình nhưng tớ đã đến đền, nghĩ rằng nếu tớ nhìn vào một tấm gương đối diện như cậu đã làm, tớ có thể đi đến nơi cậu đang ở...』

「Đ-đồ ngốc! Đừng làm thế!」

『Muộn rồi. Tớ đã thử rồi.』

「Hả?! N-nghiêm túc đấy, cậu thật sự quá thiếu suy nghĩ!」

『Tớ không muốn nghe câu đó từ cậu đâu, Yuu-kun,』 cô vặc lại. 『Tớ đã suy nghĩ rất kỹ trước khi quyết định làm thế.』

「Hự...!」 Đối mặt với lời phản bác rõ ràng và trực tiếp như vậy, Yuuto không thể nói một lời nào đáp lại.

Mitsuki là kiểu con gái thiếu quyết đoán, dù là mua món ăn vặt gì hay mua quần áo gì, luôn bắt Yuuto đợi dài cổ để cô đưa ra quyết định. Tuy nhiên, thỉnh thoảng, cô sẽ hành động dựa trên cảm xúc và làm điều gì đó hoàn toàn điên rồ hoặc liều lĩnh.

Cậu biết về phần tính cách đó của cô, nhưng lần này đặc biệt tệ. Cậu chết lặng vì kinh ngạc khi cô đã nhìn thấy một người biến mất trước mắt mình, và rồi sẵn sàng thử làm điều tương tự.

『Nhưng khi tớ thử, chẳng có gì xảy ra... nhưng tớ không thể cứ thế bỏ cuộc, và khi tớ thử gọi điện, nó đã được.』

「Nó đư— A!!」 Yuuto đột nhiên cao giọng hét lên, làm Mitsuki giật mình.

『C-cái gì thế?!』

「Mitsuki, cậu đang ở Đền Tsukinomiya ngay lúc này, đúng không? Trước tấm gương?」

『Ừ-ừm. A!』 Ở đầu dây bên kia, Mitsuki dường như cũng nhận ra điều tương tự cậu đang nghĩ.

Ở thị trấn nhỏ nơi hai người họ sống, có những nơi đây đó điện thoại di động không bắt được sóng. Rõ ràng là vì điện thoại di động chỉ hoạt động trong phạm vi phủ sóng của những thứ gọi là "trạm phát sóng". Điều đó có nghĩa là thị trấn của cậu nằm sâu trong vùng nông thôn hẻo lánh đến mức cả khu vực không được phủ sóng bởi các trạm gần đó.

Ngay cả trong nội địa Nhật Bản cũng có những tình huống như vậy. Và bất chấp điều đó, cậu đang bắt được sóng từ tận một thế giới hoàn toàn khác. Đáng lẽ chuyện này là không thể. Nhưng chẳng có ích gì khi phủ nhận thực tế đang xảy ra với cậu lúc này.

Và, mọi kết quả đều có nguyên nhân tương ứng.

『C-cái gì thế này? Chuyện gì đang xảy ra vậy, Yuu-kun?』

「Ai biết được,」 cậu trả lời. 「Chà, tớ có thể nói với cậu một điều. Nơi tớ đang đứng ngay lúc này, có một tấm gương trước mặt tớ giống hệt tấm gương ở Đền Tsukimiya, và nó đang phát ra một thứ ánh sáng kỳ lạ.」

『Cái gìii?! C-cái ở đây cũng đang làm thế!』

「Tớ đoán thế. Tớ dám cá rằng thứ này chắc chắn là một trong những yếu tố đã kéo tớ vào thế giới khác này.」

『Nhưng khi tớ thử làm chuyện gương đối gương vừa nãy, tớ không thể qua đó được!』

「Ừ, tớ cũng gặp vấn đề tương tự. Nhìn vào những tấm gương đối diện dưới ánh trăng tròn là một phần của nó, nhưng có lẽ vẫn chưa đủ để làm nó hoạt động.」

Yuuto nhớ lại từng học ở một lớp học thêm về sự khác biệt giữa điều kiện cần và điều kiện đủ. Cả trăng tròn và nhìn chằm chằm vào tấm thần kính sử dụng gương đối diện chắc chắn là những điều kiện cần để di chuyển giữa các thế giới. Nhưng chúng không phải là điều kiện đủ.

Có một điều kiện khác phải được đáp ứng.

Giờ đây Yuuto có thể bình tĩnh chấp nhận điều đó. Cậu không định nói ra vì nó làm cậu bực mình, nhưng việc cậu bình tĩnh là nhờ ông già ồn ào bên cạnh với cọng cỏ tre trong miệng.

『Ý cậu là sao, 'vẫn chưa đủ'?』 Mitsuki kêu lên. 『Còn thiếu cái gì?!』

「Đó là điều tớ muốn biết. Nhưng trừ khi tớ tìm ra nó là gì, tớ sẽ không thể về nhà.」

『...Cậu đùa tớ, phải không? Cậu có thể về ngay bây giờ, đúng không? Cậu chỉ đang nói dối để dọa tớ thôi, Yuu-kun. C-cậu không lừa tớ dễ thế đâu.』

「Tớ ước tớ có thể nói với cậu đó là nói dối. Nhưng nó chỉ có nghĩa là chúng ta đang thiếu thứ gì đó thôi. Nó không có nghĩa là tớ không thể về chút nào—」

*Tít-tít! Tít-tít!*

Một âm thanh điện tử không phù hợp với Yggdrasil cắt ngang lời Yuuto. Đó là âm báo pin sắp hết. Nếu chuyện này xảy ra, cậu đáng lẽ nên cẩn thận hơn với cách sử dụng pin, nhưng Yuuto để dành những hối tiếc đó cho sau này.

「Chết tiệt, hết giờ rồi sao? Tớ sẽ cho cậu biết thêm chi tiết lần tới chúng ta nói chuyện. Vì vậy làm ơn, hãy đợi tớ!」

『Được rồi! Hứa với tớ đi! Cậu sẽ có thể gọi lại cho tớ, đúng không?! Đây không phải là lần cuối tớ nghe giọng cậu, đúng không?!』

「Đúng vậy. Tớ thực sự xin lỗi vì đã làm cậu lo lắng. Dù sao thì, tớ vẫn nguyên vẹn và tớ đang khỏe mạnh. Nên đừng lo cho tớ. Và tớ chắc chắn sẽ tìm cách trở về nhà!」

『Được... Được! Hứa nhé. Cậu liệu hồn mà quay về đây đấy!』

「Ừ, tớ hứa! Tớ tuyệt đối sẽ về nhà.」

『Tớ tin cậu. Yuu-kun, cậu luôn giữ lời hứa với tớ. Nên tớ biết cậu cũng sẽ giữ lời hứa này—』

Giọng Mitsuki đột ngột bị cắt đứt.

Yuuto nhìn xuống màn hình đen ngòm. Nhấn nút nguồn bây giờ chẳng có tác dụng gì. Tuy nhiên, chiếc điện thoại thông minh đã phục vụ một mục đích đáng kinh ngạc cho cậu.

Cậu hoàn toàn chán ngấy thế giới này, và không muốn ở lại đây thêm chút nào nữa; cảm giác đó vẫn chưa thay đổi. Nếu có thể, cậu muốn về nhà ngay giây phút này. Cậu đã có thể cảm thấy một cơn đau nhói trong ruột chỉ khi nghĩ đến việc những ngày đau bụng và bị chế giễu đó sắp bắt đầu lại.

Nhưng lỗ hổng cô đơn toác hoác trong tim cậu đã được lấp đầy, dù không hoàn toàn. Cậu đã bị đánh gục bởi sự cô độc và yếu đuối của chính mình và mất đi sự tự tin, nhưng việc được đoàn tụ với cô bạn thuở nhỏ, dù chỉ qua điện thoại, đã hồi sinh một chút tia lửa sống trong cậu.

Cậu là một chàng trai lạc quan và vô tư từ vùng quê, người có xu hướng dễ bị cuốn theo cảm xúc, nhưng cậu cũng là một kiểu người cổ điển.

「Khà khà khà, có vẻ như vận may đã bắt đầu đến với cậu rồi, phải không?」 Fárbauti cười khẩy. 「Thấy chưa! Giờ không thể xem thường những gì ta nói nữa đâu hả?」

Vị Tộc trưởng già khoanh tay, cười tự tin.

「...Này, ông già. Ông nói rằng không bỏ cuộc là bí quyết của cuộc sống, đúng không?」

「Phải, chính xác là thế.」

「Tôi hiểu rồi...」

*Trước mắt, mình sẽ tin vào những lời đó,* Yuuto quyết định.

Âm thanh giọng nói đẫm nước mắt của Mitsuki vang vọng trong tâm trí cậu, và không chịu biến mất. Cậu không thể để cô gái mình thích cảm thấy buồn bã. Cảm xúc mạnh mẽ duy nhất đó ban cho cậu một quyết tâm mới.

*Nếu nó giúp mình gặp lại Mitsuki, mình sẽ làm bất cứ điều gì. Mình sẽ vượt qua mọi đau đớn hay gian khổ. Mình sẽ sống sót, ngay cả khi phải ăn đá để làm điều đó. Và rồi...*

「Mình sẽ tìm cách trở về nhà!!」

Nắm chặt quyết tâm mới tìm thấy, tay Yuuto siết chặt hơn quanh chiếc điện thoại thông minh.

***

Đêm ở Iárnviðr tối tăm và sâu thẳm.

Vào thế kỷ 21, ngay cả những ngôi làng nông nghiệp nông thôn như nơi Yuuto xuất thân cũng sẽ thấy ánh sáng của đèn đường, hoặc ánh sáng phát ra từ cửa sổ của những ngôi nhà có chủ nhân thức khuya. Tuy nhiên, Iárnviðr đã hoàn toàn im ắng, và ánh sáng duy nhất trong bóng tối là từ mặt trăng tròn, và từ ngọn đuốc Felicia đang mang.

「Ờ, vậy Felicia này, tôi chỉ muốn nói... ừm...」 Đi bộ trở về từ thánh địa, Yuuto thu hết can đảm và diễn đạt lòng biết ơn của mình thành lời. 「Cảm ơn vì tất cả những gì cô đã làm cho tôi!」

Họ đã chia tay với Fárbauti ở chân cầu thang Hliðskjálf, nên chỉ còn hai người họ.

「Ồ, ừm, ngài không cần phải lo lắng về chuyện xảy ra tại *hörgr* đâu,」 Felicia nói vẻ xấu hổ. 「Thật sự, em mới là người có lỗi...」

Có lẽ cậu đã vô tình khơi lại cảm giác tội lỗi của cô, trái với ý định của cậu.

Yuuto vội vàng xua tay phủ nhận. 「Không, không, không phải thế! Làm ơn, đừng nhắc lại toàn bộ chuyện đó nữa. Ờ, mặc dù tôi đoán có lẽ là lỗi của tôi khi khơi mào nó, nhưng mà...!」

「Ơ...」

「Thế nên, lúc nãy,」 cậu nói nhanh, 「tôi đã xin lỗi cô, nhưng tôi chưa bao giờ cảm ơn cô. Felicia, cả tháng nay, cô đã giúp đỡ và chăm sóc tôi. Cô thậm chí đã làm những việc như thức khuya để chăm sóc tôi khi tôi ốm mặc dù cô có việc làm vào ban ngày, và tôi chỉ nghĩ... sẽ là sai trái nếu tôi không cảm ơn cô đàng hoàng vì điều đó.」

Yuuto bắt đầu thấy xấu hổ với những gì mình đang nói giữa chừng, và cậu phải nhìn đi chỗ khác. Má cậu cảm thấy nóng bừng một cách kỳ lạ. Cậu mừng vì trời tối. Mặt cậu chắc chắn đỏ lựng, nhưng ít nhất ánh sáng đỏ của ngọn đuốc sẽ giúp che giấu điều đó.

「Thực sự... Cảm ơn cô rất nhiều!」 Yuuto cúi đầu, đặt tất cả cảm xúc của mình vào đó.

Đó là điều cậu đáng lẽ nên nói với cô ngay tại *hörgr*. Cậu đã cố gắng buộc bản thân nói ra kể từ đó, trong khi họ đang xuống cầu thang của Hliðskjálf và đi qua cổng thành. Bây giờ họ đã gần về đến nhà của Felicia và Loptr, và cậu chỉ vừa mới có thể thu hết can đảm, tự nhủ rằng có thể sẽ không bao giờ có một khoảnh khắc tốt nào khác để nói điều đó nếu cậu để lỡ cơ hội này.

「Em không xứng đáng với lời cảm ơn như vậy.」 Felicia đặt tay lên ngực và nhắm mắt lại. Như thể cô đang suy ngẫm sâu sắc về những lời của Yuuto.

Sau một lúc, cô gật đầu mạnh mẽ xác nhận.

「Được rồi, em quyết định rồi. Huynh trưởng! Em muốn anh làm người làm chứng cho chúng em.」 Khi bước vào cửa nhà, Felicia gọi lớn Loptr.

「Hả?」 Loptr, người đang dở dang thưởng thức ly rượu trước khi ngủ, hoàn toàn bị bất ngờ, và đáp lại với vẻ mặt khá ngớ ngẩn. 「Chuyện gì đây, Felicia? Và này, chuyện gì đã xảy ra với em vậy? Em không thể về nhà được sao?」

「Đúng vậy, nên tôi sẽ cần ở lại đây thêm một thời gian nữa. Xin lỗi vì sự phiền phức.」 Yuuto cúi đầu lịch sự.

「Hừm, có vẻ như cậu đã tìm thấy chút bản lĩnh trong thời gian đó nhỉ. Giờ trông cậu khá hơn rồi đấy,」 Loptr nói, với một nụ cười nhẹ.

「...Bản lĩnh?」 Yuuto không thể không nhớ lại khi cậu lần đầu gặp Sigrun, cô ấy đã chỉ trích cậu bằng một nhận xét tương tự, về việc cậu thiếu sự quyết tâm. Cậu không cảm thấy mình đã thay đổi kể từ đó, nên cậu không chắc phải nghĩ gì.

「Khi cậu rời khỏi đây tối qua, cậu có đôi mắt cá chết đó, giống như một kẻ đã từ bỏ mọi thứ. Nhưng ngay lúc này, tôi có thể thấy một ý chí mạnh mẽ toát ra từ chúng.」

「Trông tôi thực sự tệ đến thế sao?」

「Ừ, cậu có đôi mắt của một kẻ thua cuộc hoàn toàn. Giống như một người lính từ một đội quân bại trận.」

「Cách nói nghe ghê thật.」 Yuuto cảm thấy chán nản khi nghe nói thẳng thừng như vậy, nhưng mô tả đó cũng đánh trúng tim đen.

Đúng là, ngay cho đến khi tôi rời đi để đến *hörgr*, tất cả những gì tôi có thể nghĩ đến là trốn thoát khỏi Yggdrasil, khỏi nỗi đau và sự khổ sở của mình. Tôi đã có một thái độ hoàn toàn tiêu cực.

Loptr có vẻ bình thản và hơi nông nổi thoạt nhìn, nhưng anh ta thực sự có sự hiểu biết sâu sắc về con người và con mắt tinh tường để nhìn thấu bản chất thật của họ.

*Hèn gì anh ta giữ chức phó tướng ở độ tuổi đó,* Yuuto nghĩ.

「Huynh trưởng, em yêu cầu anh kiềm chế sử dụng ngôn ngữ thiếu tôn trọng như vậy để mô tả người sắp trở thành anh trai kết nghĩa của em.」

「...Cái gì? Ơ, ừm, nhắc mới nhớ, em đã đề cập gì đó về người làm chứng lúc nãy... không lẽ em định nói—?!」

「Vâng,」 Felicia xác nhận. 「Em muốn anh làm người làm chứng để Yuuto-sama và em có thể trao đổi Lời thề Chén Rượu Ngoại Tộc.」

Felicia khẽ gật đầu khi nói, giọng điệu bình tĩnh và hiển nhiên.

Ngược lại, Loptr trông khá bối rối. 「E-em nghiêm túc đấy chứ, Felicia? Em có tiềm năng thăng tiến qua các cấp bậc và trở thành một trong những nhà lãnh đạo tương lai của Lang tộc, và anh không chỉ nói điều đó với tư cách người nhà. Em có hiểu sức nặng lời thề Chén Rượu của mình lớn đến mức nào không?」

「Em hoàn toàn nhận thức được.」

「Hôm nay, khi anh đến thăm khuôn viên cung điện, anh đã nghe một số điều bị bàn tán về Yuuto, và nói thẳng ra, danh tiếng của cậu ta không tốt lắm đâu. Nếu em bắt đầu đối xử với cậu ta bằng sự tôn trọng như một người anh trai, nó sẽ ảnh hưởng đến cách em bị đối xử đấy. Họ sẽ nói những điều tổn thương như, 'Được gọi là Sói Khôn Ngoan Ráðsviðr mà lại là một kẻ mù quáng ngốc nghếch khi nói đến người mình quan tâm.' Em vẫn muốn làm điều này sao?」 Loptr hỏi cẩn thận.

「Em vẫn muốn.」 Felicia nhìn thẳng vào mắt anh và gật đầu trang trọng. 「Em đã vô cùng ngưỡng mộ bản chất tốt bụng và hào hiệp của Yuuto-sama, từ tận đáy lòng. Sau khi bị thu hút hoàn toàn như vậy, không đời nào em lại không tìm kiếm lời thề Chén Rượu với ngài ấy.」

Loptr thở dài và ném một cái nhìn có phần oán giận về phía Yuuto, rồi cầm cốc lên và uống cạn một hơi.

「...Phù!」

Hơi thở anh nồng nặc mùi rượu, và đối với Yuuto, trông có vẻ như anh đang uống rượu giải sầu.

Mặc dù cậu chỉ mới biết Loptr một đêm một ngày, cậu đã có ấn tượng người đàn ông này không dễ bị lay chuyển, và vì thế nhìn thấy anh như thế này khiến Yuuto cảm thấy như mình đã làm điều gì đó tồi tệ với anh. Cậu cảm thấy cơ thể căng cứng khi nghĩ đến điều đó.

「Ừ-ừm, vậy, chính xác thì 'Ngoại Tộc' là gì?」 Yuuto hỏi.

「Ồ, trời đất ơi. Cậu ta thậm chí còn không biết điều đó, và em định biến cậu ta thành anh trai mình sao.」 Loptr cười khổ và nhún vai. Sau đó anh tiến hành giải thích cho Yuuto.

Cũng giống như những người có cùng cha mẹ trong một gia đình bình thường là anh chị em, khái niệm này không khác gì giữa các gia đình trong bộ tộc được hình thành bởi Chén Rượu.

Tuy nhiên, nếu hai người dưới trướng những "cha mẹ" kết nghĩa khác nhau công nhận và tôn trọng lẫn nhau, và họ quyết định trao đổi Lời thề Chén Rượu, họ cũng có thể trở thành anh chị em kết nghĩa. Một người anh chị em như vậy từ bên ngoài gia đình bộ tộc của một người được gọi là Anh Chị Em Ngoại Tộc.

Trao đổi lời thề đó với ai đó có nghĩa là họ có thể đi khắp nơi tuyên bố họ là anh em của người này người kia, và vì thế những người có địa vị cao hoặc triển vọng tương lai tốt trong một bộ tộc được khuyên nên thận trọng về việc họ thề nguyện những lời thề như vậy với ai.

「Cái đó—! Felicia, cô không nghĩ chuyện này hơi điên rồ đột ngột sao?!」 Yuuto bắt đầu hoảng loạn.

「Không, em rất tỉnh táo.」 Felicia mỉm cười nhẹ nhàng với cậu. Không có sự do dự hay dấu hiệu lo ngại nào trong mắt cô.

「Nhưng một người như tôi không xứng đáng làm anh em kết nghĩa của cô đâu, Felicia,」 cậu tranh luận.

「Điều đó không đúng chút nào. Nguyện vọng tha thiết của em là có thể nhận được Lời thề Chén Rượu của ngài.」

「Làm sao cô có thể thấy nhiều giá trị ở tôi đến thế...?」

「Hi hi. Theo ý kiến của em, những người khác trong tộc chỉ thiếu con mắt tinh tường nhìn người thôi. Mặc dù là một người mới hoàn toàn, ngài đã thắng Run trong một trận đấu. Họ cười nhạo và gạt bỏ chiến thắng của ngài như chẳng qua là may mắn, điều đó nói lên nhiều điều về họ. Và với những gì vừa xảy ra, ngài đã cho thấy ngài rộng lượng và hào hiệp đến nhường nào!」

「Hả?」 Yuuto bối rối.

「Họ nhìn thấy một chú sư tử con và gọi nó là một con mèo tầm thường, chế giễu nó là một kẻ ngốc yếu đuối. Thật lòng mà nói, người ta tự hỏi ai mới là kẻ ngốc thực sự trong tình huống đó. Trong tương lai gần, từng người trong số họ chắc chắn sẽ phải cúi đầu dưới chân ngài, Yuuto-sama.」

「Ồ?」 Loptr nói, cười toe toét tinh quái. 「Trực giác của Felicia thường đúng lắm... Vậy là cậu ta sẽ biến thành một nhân vật tầm cỡ sao? Được rồi, đây là cơ hội của mình. Thế nào, Yuuto? Cậu có muốn trở thành em trai của tôi luôn không?」

Loptr nhìn chằm chằm đầy mong đợi vào Yuuto. Anh đã hỏi bằng giọng đùa cợt, nhưng cái nhìn nồng nhiệt của anh hoàn toàn không có vẻ gì là đùa.

「Ôi chao, anh lúc nào cũng bừa bãi như vậy, Huynh trưởng,」 Felicia nói. 「Ý anh là anh định cố chiêu mộ ngay cả sứ giả của nữ thần Angrboða làm việc dưới trướng anh sao?」

「Này, cậu ta nói cậu ta không phải là người đó, đúng không?」 Loptr vặc lại. 「Vậy thì không có vấn đề gì. Để vực dậy Lang tộc, anh tuyệt vọng cần bất kỳ tân binh triển vọng nào anh có thể vớ được.」

「Nghiêm túc đấy, cả hai người đang đặt cược quá nhiều vào tôi ở đây rồi...」 Yuuto mệt mỏi rũ vai xuống.

Sau tất cả chuyện đó, một nửa vì cậu đang xuôi theo dòng chảy và một nửa do áp lực kết hợp từ hai anh em kiên quyết, đêm đó, Yuuto đã trao đổi Lời thề Chén Rượu với từng người trong số họ, với điều kiện kèm theo là nó sẽ chỉ kéo dài cho đến khi cậu có thể trở về Nhật Bản.

「Em hy vọng rằng chúng ta sẽ hòa thuận từ giờ trở đi, Đại huynh,」 Felicia cười rạng rỡ.

「Làm em gái chúng ta khóc, và cậu sẽ phải trả giá đấy, Tiểu đệ,」 Loptr cười khúc khích. 「Ha ha ha.」

Và cứ như thế, trong thế giới xa lạ này, Yuuto đã có được một gia đình mới.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!