TỰA CHƯƠNG
Ánh lửa đèn dầu chập chờn hắt lên căn phòng một thứ ánh sáng lờ mờ, nhuốm chút sắc đỏ.
Không gian đặc quánh mùi mồ hôi và dục vọng hòa quyện từ hai cơ thể; thứ hương vị đặc trưng còn vương lại sau cuộc hoan ái mặn nồng giữa một người đàn ông và một người đàn bà.
"Hà..." Người phụ nữ nâng tấm thân ướt đẫm mồ hôi dậy khỏi giường, buông một tiếng thở dài pha lẫn giữa sự uể oải và niềm mãn nguyện.
Cô liếc nhìn người đàn ông đang say ngủ, tấm lưng quay về phía cô.
Cô biết rõ người đàn ông này chẳng hề yêu thương bản thân mình, dù chỉ một chút. Trong mắt hắn, giá trị duy nhất của bản thân chỉ là một công cụ để hiện thực hóa những mục tiêu đã định.
Tuy nhiên, người phụ nữ lại cho rằng như thế cũng chẳng sao.
Một kẻ chinh phạt đâu cần đến tình thương, dù là dành cho bản thân hay cho bất kỳ ai khác.
Người phụ nữ này yêu những kẻ mạnh.
Cô yêu những kẻ có trí tuệ.
Và trên hết thảy, cô yêu một người đàn ông hừng hực ngọn lửa dã tâm.
Cô sẽ tìm kiếm một người như thế để phò tá, dốc sức trợ lực cho đến ngày cô được chứng kiến người ấy trở thành đấng tối cao cai trị vạn vật.
Đó chính là mộng tưởng của cô.
Lũ lẩm cẩm trong tộc lúc nào cũng ra rả rằng hạnh phúc của một người đàn bà là được người khác yêu thương và nâng niu. Nhưng cô thì nghĩ hoàn toàn ngược lại.
Cô muốn tìm được một nam nhân mà cô cho là xứng đáng, một người để chính cô dành trọn tình yêu và sự trân trọng. Nếu nam nhân xứng đáng ấy có thể vươn tới những đỉnh cao chói lọi hơn nữa, thì với cô, đó đã là niềm hạnh phúc tột cùng.
Một khi đã xác định kẻ đó xứng đáng, cô sẽ phò tá người đàn ông của mình bằng mọi giá, dù là ngoài ánh sáng hay trong bóng tối. Cô thầm thề trong tim rằng, một ngày nào đó, cô sẽ đưa người ấy lên ngôi vị bá chủ tối cao.
Vì người đàn ông của mình, cô sẵn sàng hóa thân thành ác quỷ. Cô chấp nhận làm bất cứ điều gì cần thiết vì người ấy.
Dẫu cho điều đó có đi ngược lại ý nguyện của chính người.
0 Bình luận