MỞ ĐẦU
Hárbarth, Đại Tư Tế của Đế quốc Thần thánh Ásgarðr, kiêm Tộc trưởng của Tộc Thương.
Cái chết luôn là kẻ đồng hành thường trực trong suốt cuộc đời lão.
Lão sinh ra trong một gia đình bần nông, phải chạy ăn từng bữa để sinh tồn qua ngày đoạn tháng. Có những sớm mai thức dậy, lão bàng hoàng nhận ra anh chị em mình đã biến mất không dấu vết. Lão sống lay lắt trong nỗi nơm nớp lo sợ rằng kẻ tiếp theo sẽ là chính mình.
Năm lên mười, khi cổ tự thức tỉnh, lão cuối cùng cũng thoát khỏi nỗi ám ảnh chết đói nhờ đầu quân phục vụ, nhưng thế gian vẫn chìm trong thời loạn lạc, nơi mà chân lý thuộc về kẻ mạnh.
Kinh qua vô số chiến trường đẫm máu, Tử thần lần lượt cướp đi sinh mạng của các chiến hữu, và cũng chẳng biết bao lần, chính lão phải đối mặt với cửa tử.
Lão cưới vợ, sinh được ba mụn con, cốt để trốn chạy khỏi nỗi sợ hãi canh cánh bên lòng rằng sự tồn tại của mình có thể chấm dứt bất cứ lúc nào. Sự ra đời của những đứa trẻ mang dòng máu của lão đã phần nào xoa dịu nỗi sợ hãi ấy.
Nhưng hạnh phúc ngắn chẳng tày gang. Quân địch xâm lăng lãnh thổ, tàn sát cả vợ lẫn con lão. Đứng trước thi thể lạnh lẽo của gia đình, lão chợt ngộ ra một điều.
Nguyên do lão bị nỗi sợ hãi nuốt chửng, nguyên do lão mất đi gia đình... tất cả là vì lão thiếu sức mạnh. Chỉ có quyền lực mới giúp lão không phải chịu cảnh sợ hãi, không phải chịu cảnh mất mát. Kể từ đó, lão điên cuồng truy cầu quyền lực.
Cổ tự Svipall - "Kẻ Biến Hình" của lão có khả năng xâm nhập tâm trí những sinh vật hạ đẳng có nhận thức thấp. Thời trai trẻ, khi còn mải mê tìm kiếm công danh trên sa trường với ngọn thương trong tay, lão từng nguyền rủa chư thần vì đã ban cho mình một năng lực tưởng chừng như vô dụng trong việc binh đao.
Nhưng sự từng trải đã giúp lão thấu hiểu đâu mới là thứ quan trọng nhất. Và với sự thấu hiểu ấy, lão nhận ra năng lực của mình đắc dụng đến nhường nào.
Thông tin là thứ vũ khí lợi hại hơn bất kỳ đao kiếm hay thương giáo nào.
Lão ban phát ân huệ cho kẻ cần lời khuyên, nắm thóp điểm yếu của những kẻ mạnh, rồi từng bước leo lên nấc thang danh vọng, cho đến khi chễm chệ ở ngôi vị Đại Tư Tế của Đế quốc Thần thánh Ásgarðr, tiệm cận đỉnh cao quyền lực tại Yggdrasil.
Người người đều đến cầu cạnh và quỳ gối dưới chân lão. Ngay cả Thần Đế cũng không dám làm lão phật ý.
Cuối cùng lão cũng tìm được sự an yên—
—Hoặc là lão ngỡ thế. Nhưng rồi, một mối hiểm họa khác lại trỗi dậy.
Tuổi già.
Một ngày nọ, lão chợt nhận ra chiếc đĩa trên tay sao mà nặng trĩu. Việc đứng lên thôi cũng trở nên thật nhọc nhằn. Cơ thể lão đau nhức, từ hông xuống đến tận đầu gối.
Cái "chết" mà lão đã dốc bao tâm sức để đánh bại, nay lại một lần nữa gõ cửa tìm lão.
"Ta không muốn chết..."
Ngay khi lão cuối cùng cũng tìm được chốn dung thân vững chãi. Ngay khi lão ngỡ rằng mình có thể bắt đầu tận hưởng cuộc sống...
Lão không cam tâm để mất tất cả. May thay, lão nắm trong tay quyền năng để ngăn chặn điều đó xảy ra.
"Ta quyết không để mọi thứ kết thúc thế này. Không, tuyệt đối không...!"
0 Bình luận