[500-600]

Chương 507 - Nghiệp Thắm Sinh Tử Tuyến (9)

Chương 507 - Nghiệp Thắm Sinh Tử Tuyến (9)

A Thanh rất tự tin. Người ta đồn nàng học Tứ Đại Ma Công? Sai bét. Nàng học tận Năm loại (Tố Thủ, Hắc Sát, Nhiếp Tâm, Tử Điện, Chuyển Luân).

Thêm cả Hấp Tinh - đang nghiên cứu nữa là Sáu. Nên cái danh "Ma nữ học bốn loại Ma công" là không chính xác. Phải gọi là Đại Ma Nữ mới đúng.

Nhưng trước mặt quần hùng, A Thanh bắt đầu màn thuyết trình tẩy trắng.

「 Tôi xin giải thích từng cái một!

Thứ nhất: Tố Thủ Ma Công.

Mọi người nhầm rồi.

Đó là Thần Nữ Thần Thủ - do chính Sư phụ tôi - Đạo cô Tây Môn Tú Lâm sáng tạo ra. Thần Nữ Môn nổi tiếng với Tiên Nữ Công mà? Đây là môn võ vừa để hộ thân vừa để dưỡng da tay trắng mịn. Nhìn đi! 」

A Thanh xòe đôi bàn tay trắng muốt, thon dài như ngọc thạch ra.

Đám võ lâm, đặc biệt là mấy tên trẻ tuổi, trầm trồ: Oa! Đẹp thật!

Người Trung Nguyên rất mê tay đẹp. Tay A Thanh đúng là cực phẩm.

Tuy nhiên, vẫn có nhiều người nghi ngờ. Nhưng không ai dám ho he. Vì A Thanh lôi cả Sư phụ ra làm bia đỡ đạn.

Sư phụ nàng là ai? Là Tây Môn Tú Lâm - Thiên Hạ Đệ Tứ Cao Thủ, Nữ Trung Đệ Nhất Nhân. Đụng vào bà ấy thì có mà ăn cám.

Nên dù tin hay không thì cũng phải gật đầu: Ừ, Thần Nữ Thần Thủ là có thật.

「 Thứ hai: Hắc Sát Ma Chưởng. Mọi người thấy tay tôi đen sì đúng không? Xin lỗi, đó là do tôi đeo găng tay đen đấy ạ. 」

“Hả? Cái gì?”

“Đùa à?”

Đám đông ngã ngửa. Sự thật - giả dối này quá bất ngờ. Một tên hét lên:

“Vô lý! Ta tận mắt thấy tay ngươi đen sì cơ mà!”

A Thanh tỉnh bơ:

「 Thế mới nói. Hắc Sát Ma Chưởng là tác dụng phụ không thể tránh khỏi của Ma công. Làm gì có chuyện tay lúc đen lúc trắng?

Hơn nữa, tay phải Tố Thủ - trắng, tay trái Hắc Sát - đen? Luyện kiểu gì mà nửa nạc nửa mỡ thế? Chẳng lẽ tôi luyện mỗi thứ một nửa? 」

Đám đông gật gù. Có lý. Tố Thủ và Hắc Sát xung khắc nhau. Luyện cùng lúc chắc tẩu hỏa nhập ma chết toi rồi. Chuyện tay trắng tay đen nghe hư cấu thật. Chắc là đeo găng tay thật rồi.

「 Vậy tại sao lại có tin đồn tôi luyện Hắc Sát Ma Chưởng? Đơn giản thôi. Để vu khống tôi là Ma nữ, rồi nhân danh chính nghĩa để cướp bí kíp của tôi. Đúng không Vạn Địch Sát đại hiệp? 」

Ngụy Đa Minh gật đầu. Ông ta đến đây không phải vì tham bí kíp, mà vì muốn tiêu diệt Ma nữ. Nếu A Thanh bị oan thì ông ta đã trách nhầm người tốt.

“Nhưng ta tận mắt thấy ngươi dùng tay đen bóp nát đầu nghĩa đệ ta!”

Một gã đàn ông gào lên.

Nhưng mọi người nhìn hắn với ánh mắt thương hại: 

Tội nghiệp, đau quá hóa rồ rồi. Chắc nhìn gà hóa cuốc.

「 Thứ ba: Tử Điện Ma Công. Cái này càng vô lý. Tử Điện Ma Công có đặc điểm là gì? Là Sét Tím phóng ra mỗi khi tức giận - Sát khí.

Nói cách khác, đó là chứng 'Rối loạn kiểm soát giận dữ' phiên bản chết người. Tôi nổi tiếng giang hồ bấy lâu nay, có ai từng nghe thấy tôi phóng sét lung tung chưa? 」

Đám đông lại xì xào. Đúng thật. Thiên Hoa Kiếm nổi tiếng là hiệp nữ, chưa bao giờ thấy phóng sét.

Nếu ả là Tử Điện Ma Nữ thật thì chắc sét đánh ầm ầm suốt ngày rồi. A Thanh đã tẩy trắng thành công ba phần tư. Còn cái cuối cùng.

「 Thứ tư: Chuyển Luân Ma Kiếp - Luân Nhãn. Tại sao mọi người lại thấy mắt tôi có vòng xoáy? Ưm... Chắc tại... Mắt tôi quá đẹp và lấp lánh chăng? 」

A Thanh chớp chớp đôi mắt to tròn, long lanh như hồ thu.

「 Thú thật, mắt tôi to, sáng, lại còn chứa chan tình cảm. Nhìn vào dễ bị lóa mắt lắm. Chắc các vị nhìn nhầm ánh sáng phản chiếu trong mắt tôi thành Ma Luân rồi. 」

Đám đông: “......”

Mặt ai nấy đều hiện lên ba vạch đen. Con này... nó tự tin thái quá hay là mặt dày vô đối vậy?

Ừ thì đẹp thật, nhưng lý do này nghe... củ chuối quá thể.

“Đừng coi bọn tao là thằng ngu! Tao thấy rõ ràng ba ngọn lửa ma trơi trong mắt mày!”

“Đúng! Tao cũng thấy!”

Lần này A Thanh hơi "đuối lý". Lý do "mắt đẹp quá" nghe hơi hư cấu. Nhưng không sao, nàng tung đòn quyết định.

「 Các vị à. Năm nay tôi mới hai mươi mốt tuổi. Tôi đã luyện:

Việt Nữ Kiếm Quyết - Vô địch Tiềm Long Bí Võ Hội.

Như Lai Thần Chưởng - Thần công Thiếu Lâm.

Chu Dương Tẩy Tâm Kinh - Nội công thượng thừa.

Thần Nữ Thần Thủ, Thần Nữ Kiếm Quyết, Thần Nữ Hồ Thủ Bộ.

Thiên Lý Phi Hành, Lăng Ba Vi Bộ.. 」

A Thanh liệt kê một tràng danh sách võ công "Hàng hiệu" của mình.

「 Trừ khi tôi bắt đầu luyện võ từ trong bụng mẹ, các vị nghĩ tôi lấy đâu ra thời gian để luyện thêm Thập Đại Ma Công nữa? Tôi là thiên tài, nhưng cũng có giới hạn chứ? 」

Đòn này quá mạnh. Đám đông sững sờ.

Đúng rồi. Nó mới hai mươi mốt tuổi.

Luyện đống võ công Chính phái kia đã hết hơi rồi, thời gian đâu mà luyện Ma công? Lại còn toàn Ma công khó nhằn. Logic này... không thể chối cãi.

Ngụy Đa Minh thở dài, vẻ mặt hối hận.

“Già rồi nên hồ đồ. Ta đã nghi ngờ sai cho Thiên Hoa Kiếm. Ta xin lỗi.”

A Thanh cảm thấy cái lương tâm (hình tam giác đã mòn thành hình bầu dục) của mình hơi nhói lên.

Xin lỗi bác. Cháu lừa bác đấy. Cháu luyện thật mà. Hehe.

Nhưng vẫn còn kẻ cứng đầu.

“Thế còn mấy cái xác bị moi tim thì sao? Đó là dấu hiệu của Nhiếp Tâm Công!”

A Thanh nhìn hắn như nhìn tên ngốc.

「 Trên đời này có tên ngu nào đang tu luyện Đạo gia chính tông lại đi học cái thứ tà môn như Nhiếp Tâm Công để tẩu hỏa nhập ma không? Nhiếp Tâm Công làm vẩn đục chân khí, phá hủy nền tảng võ học. Tôi điên à mà học? 」

Lại một lý lẽ sắc bén.

(Thực tế: A Thanh có Chu Dương Tẩy Tâm Kinh để thanh lọc tà khí, nên học Ma công thoải mái không sợ tẩu hỏa. Nhưng bí mật này bố ai biết).

“Thế còn Hấp Tinh Ma Công? Lũ xác ướp - Mộc Nãi Y trong hầm mộ?”

「 Đã bảo là bẫy của Huyết Giáo rồi mà. Chẳng lẽ tôi vừa nhìn thấy bí kíp là luyện thành thạo ngay trong vài giờ, rồi hút khô cả đống người? Hấp Tinh Ma Công bá đạo thật, nhưng hút từng người một thì được, chứ hút cả đám cùng lúc thì có mà nổ banh xác. 」

Kẻ kia đuối lý, bắt đầu gào thét ăn vạ:

“Dù sao thì cũng tại mày! Mày là con ma nữ! Giết nó!”

A Thanh thở dài. Nói lý không được thì phải dùng nắm đấm thôi.

Boong...!

Tiếng chuông Như Lai Thần Chưởng lại vang lên, chấn nhiếp toàn trường.

「 Dù là âm mưu của Huyết Giáo, nhưng tôi cũng đã dính líu vào chuyện này. Người trong giang hồ, ân oán phân minh.

Ai muốn báo thù, cứ việc lên đây Sinh Tử Quyết. Đừng có đứng dưới đó sủa đổng như đàn bà nữa. 」

(Câu này hơi xúc phạm phụ nữ, nhưng A Thanh là phụ nữ nên được quyền nói).

A Thanh nở nụ cười lạnh lùng, đầy khiêu khích.

「 Và những ai vẫn tin tôi giữ Ma công, muốn cướp nó... cũng mời lên đây. Võ công tôi cao cường lắm (mới hai mươi mốt tuổi mà), nên tôi sẽ chấp:

Siêu Tuyệt Đỉnh: Chấp ba người cùng lúc.

Hóa Cảnh: Đấu tay đôi một một.

Mại dô!

Đây là mục đích thứ hai của A Thanh. Nàng nhớ lại vùng Tuyết Nguyên trong tâm trí.

Còn một chút nữa là chạm tới vách băng .

Nàng cần một trận chiến thực sự.

Không phải dùng mưu mẹo, không phải dùng độc, không phải đánh lén. Mà là một trận chiến sòng phẳng, trực diện, đẩy bản thân đến giới hạn.

Đến đây nào. Hãy giúp ta phá vỡ bức tường đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!