Episode 5: Hy vọng còn sót lại (Vol 8 - 9)
Chương 15: [Quân Đoàn Vô Mệnh Eldelvasa]
9 Bình luận - Độ dài: 4,477 từ - Cập nhật:
□ [Hoàng Kỵ Binh] Ray Starling
Sau khi trở về mặt đất, chúng tôi liền đi đến Hội Mạo hiểm giả. Mục đích là để cung cấp thông tin về đám quái vật cơ giới kia. Đồng thời, chúng tôi cũng muốn đưa ra ủy thác tiêu diệt những cỗ máy đang lảng vảng quanh khu vực và cử người giám sát <Di tích>.
Có vẻ như Azurite cũng được trao quyền hạn phát hành Quest dưới danh nghĩa của Vương quốc, nên cô ấy định sẽ đăng nó dưới dạng Ủy thác Khẩn cấp. Azurite có một cuộc trao đổi riêng trong phòng kín với một nhân vật có vẻ là người đứng đầu Hội ở Quartierlatin, và ngay sau đó mọi việc đã được tiến hành. Một Quest không giới hạn số lượng người tham gia với mức thưởng hậu hĩnh nhắm vào mục tiêu là đám máy móc đang đi lang thang đã được phát hành cho các <Master>. Ngay lập tức, những <Master> đang có mặt trong Hội thi nhau nhận nhiệm vụ. Còn về việc giám sát <Di tích>, có vẻ như sẽ do những Tian lão luyện trực thuộc Hội đảm nhận.
"Xét cho cùng, từng con một trong số bọn chúng cũng không phải là đối thủ quá khó nhằn đối với một <Master> hệ chiến đấu mang High-rank Job. Nếu dẹp sạch đám máy móc tự động đang lang thang bên ngoài thu thập nhiên liệu kia, thì những cỗ máy mới cũng sẽ không bị đánh thức... Như vậy là chúng ta đã câu thêm được thời gian rồi." Tôi đánh giá.
Tạm thời thì mối đe dọa từ bầy máy móc đã phần nào được kiểm soát. Ngoài ra, chúng tôi cũng đã yêu cầu Hội phát hành một Quest tìm kiếm con đường dẫn đến nhà máy bên trong <Di tích>. Cái đại sảnh mà chúng tôi đến được vốn là ngõ cụt. Hơn nữa, trên đường về cũng chẳng thấy mống máy móc nào mới xuất hiện. Khả năng cao là nhà máy nằm ở một lộ trình khác với con đường chúng tôi đã đi, hoặc nó nằm sau một lối ra vào khác chứ không phải lối vào đó. Để có thể đình chỉ nhà máy, trước tiên chúng tôi phải tìm ra nó đã.
"Việc đó thì đành phải chờ người khác tìm thấy thôi nhỉ."
"Ừ. Nếu đêm nay nhà máy được phát hiện, thì sáng mai chúng ta có thể phát hành Quest đình chỉ nó và huy động nhân lực ngay. Về chuyện này, tôi cần phải bàn bạc thêm với Nữ bá tước, nên lát nữa chúng ta lại đến đó nhé."
"Được thôi."
Sắc mặt của Azurite lúc này đã khá hơn rất nhiều so với lúc ở dưới tầng hầm. Chắc hẳn việc có thể đưa ra những biện pháp ứng phó với mối đe dọa từ <Di tích>, cộng thêm việc thắp lên chút hy vọng từ nơi đó, đã giúp cô ấy trút bỏ được phần nào gánh nặng.
◇
Rời khỏi Hội Mạo hiểm giả, chúng tôi lại một lần nữa hướng đến chỗ Nữ bá tước. Lần này, tôi cũng cùng vào trong dinh thự và trực tiếp làm chứng về đám máy móc đã nhìn thấy bên trong <Di tích> cùng với mức độ nguy hiểm của chúng.
"Vậy sao... Thực ra hôm nay, từ các khu vực lân cận cũng có báo cáo về việc 'nhìn thấy những con quái vật cơ giới lạ lẫm đi lang thang'. Có lẽ chúng cùng loại với những thứ được tìm thấy trong <Di tích>."
Sau khi nghe báo cáo của chúng tôi, Nữ bá tước cũng đưa ra một thông tin mới.
"Vậy ra, thứ lọt ra khỏi <Di tích> không chỉ có một cỗ máy như Ray kể."
"Hoặc cũng có thể là một nhóm nhỏ những cỗ máy đang hoạt động đã bắt được sinh vật để làm nhiên liệu, từ đó cung cấp năng lượng đánh thức những cỗ máy khác. Nếu cứ đà này, số lượng cỗ máy thức giấc sẽ ngày càng tăng... Khoan đã."
"Sao thế, Ray?"
Đang nói dở, tôi chợt nhận ra một điều. Vì có nhiên liệu nên số lượng của chúng mới tăng lên. Đúng vậy, nhiên liệu... Bọn chúng không thể hoạt động nếu không nuốt chửng các sinh vật sống vào bên trong. Nếu vậy thì...
"Này, ngay sau khi <Di tích> vừa xuất hiện, vào cái lúc mà chưa có bất kỳ một nhiên liệu nào...mọi người nghĩ cỗ máy đầu tiên đã làm cách nào để hoạt động?" Tôi hỏi
"!"
Đáng lẽ ra chúng không thể di chuyển được. Thế nhưng, trên thực tế chúng đã thức giấc, và hiện tại số lượng máy móc đang hoạt động vẫn đang dần tăng lên. Tình cờ có một sinh vật nào đó đi lạc vào <Di tích> và bị chúng nuốt chửng sao? Hoặc cũng có thể...
"Có kẻ nào đó có thể tự di chuyển mà không cần đến sinh vật khác?"
Ví dụ như... một cỗ máy mang trong mình động cơ tự sản sinh MP nguyên bản giống hệt như Silver.
"Ý anh là, một cỗ máy Chỉ huy sao....Anh nghĩ là có thứ đó tồn tại à?" Azurite hỏi
"............"
Rất có thể. Một cỗ máy không phải hàng sản xuất hàng loạt, mang nhiệm vụ chỉ huy bầy máy móc kia. Nếu đúng là vậy, độ khó của việc đình chỉ nhà máy sẽ tăng lên đáng kể. Chính sự lo ngại đó đã khiến bầu không khí trong phòng bắt đầu trở nên chùng xuống,
Nhóp nhép. Rộp rộp.
...Và con bé Nemesis ngồi cạnh tôi lại đang vô tư gặm đống bánh quy được dọn ra mà chẳng thèm đếm xỉa gì đến bầu không khí.
"...Nemesis."
"C-Có sao đâu chứ! Hôm nay lặn lội dưới <Di tích> xảy ra bao nhiêu chuyện, ta đã được ăn trưa đâu...!"
À thì, đúng là vậy thật.
"Nhưng trước khi vào <Di tích>, lúc dự tiệc trà cô cũng ăn nhẹ rồi mà?"
"Ăn nhẹ mà! Đã bảo là 'nhẹ' cơ mà!"
...Cái tật hễ cứ đến lúc quan trọng là lại hiện nguyên hình thành con ma đói của cô, tôi cũng đến chịu. Mà hình như tần suất còn tăng dần đều trong tháng qua thì phải.
"Fufu."
Chẳng biết thấy màn cãi vã của chúng tôi có gì buồn cười mà Nữ bá tước lại bật cười. Azurite cũng cười trừ.
"Xin lỗi vì cô nàng háu ăn nhà tôi..."
"Ta không phải là người háu ăn! Ta là một thiếu nữ có tâm hồn ăn uống!"
Làm gì có thục nữ nào lại ăn tàn thực bạo như cô.
"Không sao, không sao đâu. Chắc hẳn cô bé Nemesis cũng chỉ muốn làm dịu đi bầu không khí căng thẳng này thôi mà."
Chắc chắn 100% là hành động bản năng đấy thưa phu nhân.
"Đ-Đúng vậy! Chính là thế đó!"
Còn hùa theo nữa.
"Mấy chiếc bánh quy này là do chính tay tôi nướng đấy, các vị thấy mùi vị thế nào?" Phu nhân hỏi.
"Tuyệt hảo luôn ạ!"
Nemesis đáp lại bằng một nụ cười tươi rói. Nhưng mà, bánh quy do Nữ bá tước tự tay nướng sao. Chắc là bà ấy làm cho đám trẻ mồ côi đến chơi hôm nay đây mà.
"Vậy tôi cũng ăn thử một miếng... Hết sạch rồi còn đâu."
Trên đĩa chẳng còn lấy một cái bánh quy nào. Đến cả vụn bánh cũng không còn, sạch bách đến mức khiến người ta phải tự hỏi liệu trên đĩa từng có bánh thật hay không. Nemesis...
"♪~~"
Có huýt sáo đánh trống lảng thì nghi phạm cũng chỉ có mỗi mình cô thôi.
"Bánh quy thì tôi vẫn còn, hai người có muốn mang một ít về không?"
"Muốn ạ!"
Trước lời đề nghị của Nữ bá tước, Nemesis gật đầu tắp lự.... Lần này nhớ phần tôi với đấy nhé?
◇
Sau một chút tấu hài xen ngang, việc báo cáo với Nữ bá tước cũng đã xong xuôi. Nghe nói tiếp theo đây, Nữ bá tước và Azurite sẽ cùng nhau bàn bạc về những biện pháp ứng phó cụ thể. Về phần tôi, họ bảo tôi cứ về nhà trọ nghỉ ngơi cho khỏe. Chắc hẳn cũng giống như lúc nói chuyện với người đứng đầu Hội, có những chuyện chỉ những người trong cuộc mới có thể bàn bạc với nhau được.
Trở về nhà trọ, tôi nhận thấy lượng khách đã giảm đi đáng kể so với hôm qua. Có lẽ phần lớn đã đổ xô ra ngoài nhận Quest khẩn cấp rồi. Nhà ăn vào giờ cơm tối cũng vắng vẻ hơn hẳn. Trong tình cảnh đó, tại phòng sinh hoạt chung nằm sát nhà ăn, tôi bắt gặp hai nhân vật quen thuộc.
Một người là anh Tom. Nghe nói sau khi từ <Di tích> về, anh ấy và Grimalkin đã cùng nhau thong thả ngâm mình trong suối nước nóng để rũ bỏ sự mệt mỏi, rồi dùng xong bữa tối. Hiện tại, anh ấy đang ngồi trên chiếc ghế massage ma thuật, thả lỏng toàn thân và lẩm bẩm:
"A~. Dù là ghế massage kiểu cổ điển nhưng cũng xua tan được chút đỉnh mệt mỏi sau chuỗi ngày làm việc quần quậttt~".
Người còn lại chính là ngài Veldorbell mà tôi đã gặp ở Dinh thự Bá tước. Ông ấy cũng đang ở trong phòng sinh hoạt chung cùng với các <Embryo> của mình. Khi tôi hỏi lý do vì sao ông lại trọ ở đây, ông cho biết là nhờ Nữ bá tước giới thiệu đây là một nhà trọ rất tốt. Tiện thể nói luôn, chẳng hiểu sao Grimalkin của anh Tom và Horn của ngài Veldorbell lại đang trừng mắt nhìn nhau chằm chằm không chớp mắt. Phải chăng vì cả hai đều là mèo?
"Hừm. Hôm nay có nhiều khách báo cắt cơm tối quá. Có chuyện gì xảy ra sao anh?"
Khi Shirley cùng với bà chủ và Lefty mang trà bánh ra mời khách, cô bé đã thắc mắc như vậy. Tôi liền tóm tắt sơ lược tình hình:
"Có một đám quái vật cơ giới thoát ra từ <Di tích>, và vì có Quest khẩn cấp yêu cầu thảo phạt chúng nên mọi người đang bận rộn đi làm nhiệm vụ rồi."
"Đó có phải là loại quái vật đã tấn công em không?"
"Ừ, cùng loại với con đó đấy."
"Nghe sợ quá..."
"Không sao đâu, tiểu thư. Đã có các vị <Master> đang dốc sức giải quyết chuyện đó rồi mà."
Thấy Shirley tỏ vẻ sợ hãi khi nhớ lại chuyện cũ, Lefty đã nhẹ nhàng trấn an cô bé.
"Dù sao thì, việc bọn chúng trở thành mục tiêu của Quest cũng tốtttt~. Bọn chúng đông quá màaaa."
Vừa ngồi trên ghế massage, anh Tom vừa góp chuyện. Tuy nói là đông, nhưng thực chất anh Tom gần như đã một tay dọn sạch sành sanh máy móc và cạm bẫy trên đoạn đường dẫn đến đại sảnh sâu bên trong. Nhờ anh ấy mở đường mà chúng tôi mới có thể đến được đó và khám phá ra chân tướng của <Di tích>. Có thể nói, công thần lớn nhất ngày hôm nay không ai khác chính là anh Tom.
"Nhìn tình hình nhà trọ thế này thì chắc là có rất nhiều người nhận Quest rồi phải không?" Shirley hỏi tiếp
"Ừm. Tiền thưởng thảo phạt cũng cao, mà xác máy móc lại được giữ nguyên nên cũng có những <Master> hăm hở 'Mang cái này đi bán lại kiếm được một mớ'. Vương quốc cũng đã bắt đầu thu mua rồi, ...ủa?"
Tôi đang nói thì, nỗi thắc mắc tôi từng ôm ấp lúc ở trong <Di tích> lại trỗi dậy. Đó là câu nói của Nemesis: "Rốt cuộc anh Tom đến <Di tích> để làm gì". Lúc đó, anh Tom không hề thu thập những cỗ máy mà anh ấy đã đánh bại. Tối hôm qua khi gặp nhau, anh ấy bảo là muốn đi rèn luyện lại bản thân để chuẩn bị cho trận đấu với Kashimiya, và... để kiếm tiền. Thế nhưng hôm nay, anh ấy lại bỏ lại toàn bộ những cỗ máy chiến lợi phẩm sau khi hạ gục chúng. Đã thế, sau khi quét sạch kẻ địch trong đại sảnh, anh ấy cũng chẳng thèm thăm dò thêm gì nữa. Điều đó khiến tôi có chút bận tâm.
"Hừm. Quái vật cơ giới mà cậu nói, hình dáng của nó có gần giống với con người không?"
Đang mải suy nghĩ, tôi chợt nghe ngài Veldorbell cất tiếng hỏi.
"Dạ đúng rồi."
"Nếu vậy thì có lẽ nó giống với con mà ta đã đánh bại trước khi đến Quartierlatin này."
Nói rồi, ngài Veldorbell lấy từ trong hòm đồ ra một đống tàn tích máy móc. Đó chắc chắn là cái đầu của con quái vật mang súng ống.
"Vâng. Chính là nó đấy ạ. ...Ông đã hạ gục được nó sao?"
Ngài Veldorbell là một nhạc sĩ, một Job phi chiến đấu cơ mà.
"Cũng có cách đối phó cả thôi. Hơn nữa, nếu không có khả năng tự chiến đấu, thì làm sao có thể thong dong rong ruổi trên những vùng đất đầy rẫy quái vật được."
"Quả nhiên không hổ danh là [Vua Tấu Nhạc] haa~."
Vừa định gật gù đồng tình với ngài Veldorbell thì câu nói của anh Tom khiến tôi khựng lại. [Vua Tấu Nhạc]?
"Hừm. Dùng <See-Through> sao? Trong khi ta không hề cảm nhận được sự dò xét nào cả."
"Thì tuiiii cũng là [Miêu Thần] mà lị~."
"Ra vậy, cậu chính là 'Dinh Thự Ma Mèo' đó sao. Vậy cho ta xin tự giới thiệu lại. Ta là [Vua Tấu Nhạc] Veldorbell, Superior Job thuộc nhánh Nhạc trưởng."
"Còn tôi là [Miêu Thần] Tom Cat, Superior Job chuyên về mèo. Hân hạnh làm quen nhaa~."
...Superior Job chuyên về mèo là cái quái gì vậy. Phong cách chiến đấu của anh có liên quan gì đến mèo lắm đâu nhỉ?
"Hừm. Hai Superior Job ở cùng một chỗ sao. Thế này thì quả thực rất đáng tin cậy đây." Nemesis lẩm bẩm
"Đáng tin cậy là sao?"
Nghe tiếng lẩm bẩm của Nemesis, ngài Veldorbell liền hỏi lại. Và tôi là người đã trả lời câu hỏi đó.
"<Di tích> đó hiện đang tự động sản xuất và vận hành những cỗ máy nguy hiểm này liên tục. Vì vậy, chúng cháu cần phải phá hủy những cỗ máy đang hoạt động và đình chỉ nhà máy bên trong. Chỉ cần tìm được đường dẫn đến nhà máy, thì ngay sáng ngày mai, chúng cháu sẽ tổ chức đột kích vào thẳng trung tâm nhà máy của <Di tích>." Tôi trả lời
"Ra là vậy~. Mọi người đang cần thêm nhân lực chứ gì. Ừm, nếu có chuyện như vậy thì tôi cũng tham gia cho vuii~. Đang rảnh rỗi mà lị~."
Anh Tom vui vẻ nhận lời tham gia cùng chúng tôi.
"Hừm. Ta cũng không phải là không có hứng thú với chuyến phiêu lưu đó, nhưng ngày mai thì hơi kẹt một chút."
"Ông có việc bận gì sao ạ?"
"Bọn trẻ đến dự tiệc trà hôm nay cứ nài nỉ mãi. Nên ta đã hứa ngày mai sẽ lại biểu diễn cho chúng nghe. Nghe nói hôm nay có vài đứa bị ốm không đến được, nhưng chúng đều là những đứa trẻ rất yêu âm nhạc, chắc chắn sẽ vô cùng háo hức muốn nghe màn trình diễn này, mọi người đã kể như vậy đấy."
Ngài Veldorbell nói với một nụ cười hiền hậu.
"Dù sao thì màn biểu diễn của tụi nhỏ này cũng được đánh giá cao và mang lại niềm vui cho mọi người. Việc đáp lại những tràng vỗ tay yêu cầu đánh thêm một bản nữa cũng chẳng có gì tệ."
"Vâng. Cháu cũng nghĩ như vậy là tốt nhất ạ."
Có được sự trợ giúp của một Superior Job như ngài Veldorbell thì quả thực rất đáng quý. Thế nhưng, tôi nghĩ lời hứa hiện tại của ông ấy cũng là một điều vô cùng trân quý. Đang lúc trò chuyện rôm rả, bà chủ nhà trọ vừa mang trà đến cho khách trong phòng sinh hoạt chung bỗng lên tiếng.
"Nhưng mà nghĩ lại, quái vật như vậy lại chui ra từ <Di tích>... Liệu có khi nào lại xảy ra thảm kịch như hồi [Eldelvasa] không nhỉ..."
"[Eldelvasa]?"
Đó là một cái tên tôi chưa từng nghe qua, chắc là một danh từ riêng nào đó chăng?
"Đó là một con quái vật xuất hiện vào khoảng ba mươi năm trước, nghe nói là một con quái vật rất mạnh mang tên gì gì đó. Hồi đó tôi cũng chỉ mới là một đứa trẻ nên không nhớ rõ lắm, ừm... [V-Vô..."
"[Quân Đoàn Vô Mệnh Eldelvasa]."
Người tiếp lời bà chủ là anh Tom, lúc này đang vừa thổi vừa nhấp từng ngụm trà nóng.
"Anh biết chuyện đó sao, anh Tom?"
"Ừ. Đó là một <UBM> xuất hiện ở vùng biên giới giữa Vương quốc và Hoàng quốc vào khoảng ba mươi năm trước. Hạng Mythical. Là một trong những con quái vật tồi tệ nhất thời bấy giờ đấyyyy~... Nóng quáaaaaaaaaaaaaaa..."
Một Mythical từ ba mươi năm trước......
Thời điểm hiện tại, quái vật hạng Mythical đã trở thành một tồn tại có thể bị tiêu diệt, điển hình như việc anh hai đã đánh bại [Kim-un-Kamuy]. Thế nhưng, thế giới này ở ba mươi năm trước lại chưa hề có sự tồn tại của các <Siêu Cấp> và ngay cả <Master> cũng chưa xuất hiện. (Dù Marie từng nói có thể có một vài Beta Tester, nhưng chắc chắn số lượng cũng cực kỳ ít ỏi). Trong tình cảnh chỉ có Tian, sự xuất hiện của một <UBM> cấp Mythical quả thực không khác gì một thảm họa tàn khốc.
"[Eldelvasa] là một <UBM> dạng bầy đànn~. Dù là thực vật hay khoáng thạch, nó đều có thể thoải mái dùng làm nguyên liệu để liên tục sinh ra những con quái vật hình nộm dưới quyền. Chừng nào cái lõi chính chưa bị tiêu diệt, nó sẽ không ngừng sinh sôi nảy nở, đúng là một <UBM> vô cùng rắc rốiiii~."
"Anh Tom rành rẽ quá nhỉ."
Dù là chuyện đã xảy ra từ ba mươi năm trước theo thời gian ở thế giới này, nhưng anh ấy giải thích cặn kẽ cứ như thể đã tự mình chứng kiến vậy.
"Ừ, tại anh có quen một người rất rành về <UBM> mà~."
Giống như Tiền bối Nữ Quái đối với Tiền bối B3, có lẽ anh ấy cũng có một người bạn sở hữu kho dữ liệu khổng lồ của riêng mình chăng.
"Đúng đúng. [Eldelvasa] chính là con quái vật đó đấy. Và thời điểm nó xuất hiện, lại trùng khớp với lúc phu quân của Nữ bá tước cùng cậu con trai đang trên đường đi sứ sang Hoàng quốc..."
"Hả?"
"Dù những gì tôi biết cũng chỉ là nghe ngóng và đọc được từ những thông cáo hay báo chí thời bấy giờ thôi..."
Và rồi, bà chủ bắt đầu kể cho chúng tôi nghe về một sự kiện đã xảy ra vào ba mươi năm trước.
◇
Câu chuyện bắt nguồn từ ba thập kỷ trước.
Lãnh địa Quartierlatin của Vương quốc và Lãnh địa Barbaros của Hoàng quốc là hai vùng đất tiếp giáp nhau qua đường biên giới, giữa hai bên có sự giao lưu mật thiết và duy trì một mối quan hệ vô cùng hữu hảo. Hơn thế nữa, Vương quốc và Hoàng quốc thời bấy giờ vẫn là đồng minh, tạo thành một khối liên minh vững chắc cùng với Legendaria ở phía Tây. Chính vì bối cảnh đó, các đoàn sứ giả của hai nước thường xuyên qua lại thăm viếng lẫn nhau.
Trưởng đoàn sứ giả lúc bấy giờ chính là phu quân của Nữ bá tước Quartierlatin. Nghe nói xuất thân của ngài vốn là một nhà ngoại giao của Vương quốc. Cùng đồng hành trong chuyến đi công vụ lần đó còn có cậu con trai vừa tròn một tuổi của Nữ bá tước, độ tuổi đã đủ cứng cáp để có thể mang ra ngoài.
Nghe nói, do hai bên đã có hôn ước định sẵn từ trước giữa gia tộc Bá tước Quartierlatin và gia tộc Biên tước Barbaros, nên chuyến đi này cũng xem như một dịp để hai bên ra mắt sớm. Dù hành trình có mang theo một đứa trẻ sơ sinh, nhưng do tuyến đường nối liền hai quốc gia không có sự xuất hiện của những con quái vật quá mạnh, nên mức độ an toàn là rất cao. Thêm vào đó, Vương quốc còn cử theo một đội cận vệ xuất sắc nhất. [Thánh Diễm Kỵ] (Sacred Blazer) - Aslan Faldreed. Người sở hữu Superior Job thứ tư của Vương quốc, sánh ngang với [Đại Hiền Giả], [Thiên Kỵ Sĩ], và [Giáo Hoàng] đã đích thân đảm nhận vai trò hộ tống.
[Thánh Diễm Kỵ] Aslan vốn xuất thân là một lãng khách, nhưng nhờ thực lực xuất chúng, phẩm chất thanh cao cùng lòng trung thành tuyệt đối, ngài đã được trọng dụng, trở thành một cận thần trực thuộc vị Vua thời bấy giờ. Việc giao phó trọng trách hộ tống cho ngài là minh chứng rõ nét nhất cho thấy Vương quốc vô cùng coi trọng mối quan hệ bang giao với Hoàng quốc. Bản thân Aslan cũng bày tỏ nguyện vọng được đồng hành cùng đoàn sứ giả. Lý do là vì Aslan và người thừa kế tương lai của gia tộc Biên tước Barbaros, [Xung Thần] (The Ram) Ronaldo Barbaros, vốn là đôi bạn thân thiết, đồng thời cũng là những kỳ phùng địch thủ luôn ganh đua cùng nhau.
Theo kế hoạch, sau khi hoàn thành nhiệm vụ hộ tống lần này, ngài dự định sẽ cùng người bạn thân so tài cao thấp tại một đấu trường nằm trong Lãnh địa Barbaros. Chính vì vậy, đối với tất cả những người tham gia, đây hứa hẹn sẽ là một chuyến đi thắt chặt tình giao hảo tốt đẹp, mở ra một tương lai vô cùng xán lạn.
——Nếu như không có sự xuất hiện đột ngột của một <UBM> cấp Mythical tại vùng đệm biên giới.
Không ai biết lý do vì sao <UBM> đó lại xuất hiện ở vùng biên giới vào đúng thời điểm nhạy cảm như vậy. Đó chỉ là một sự tình cờ ngẫu nhiên, hay có bàn tay vô hình nào đó cố tình sắp đặt, tất cả đều là một ẩn số.
Nhưng dù lý do là gì đi chăng nữa, con quái vật cấp Mythical —— [Quân Đoàn Vô Mệnh Eldelvasa] đã giáng đòn tấn công xuống đoàn sứ giả của Vương quốc. Để bảo vệ đoàn sứ giả, Aslan đã tả xung hữu đột nơi tuyến đầu, chém gục hơn một ngàn tên lính bùn trong đạo quân hình nộm. Thế nhưng, dù có mất đi một ngàn tên, dưới trướng của [Eldelvasa] vẫn còn hàng ngàn, hàng vạn tên lính hình nộm khác chực chờ.
Mãnh hổ nan địch quần hồ. Đạo quân hình nộm đông đảo như kiến cỏ ùn ùn kéo đến, vượt qua phòng tuyến của Aslan và ập thẳng vào đoàn sứ giả. Tiếng la hét thảm thiết vang vọng khắp nơi, đoàn sứ giả chìm trong biển máu, con số thương vong không ngừng tăng lên. Aslan vẫn điên cuồng tàn sát đám hình nộm, nỗ lực hết mình để tìm cơ hội tung đòn kết liễu bản thể chính, nhưng sự chênh lệch lực lượng giữa đôi bên là quá đỗi kinh hoàng. Ngay khoảnh khắc tưởng chừng như tất cả sẽ bị nghiền nát, một viện binh từ Hoàng quốc đã lao đến. Đó chính là [Xung Thần] Ronaldo Barbaros. Nhận được tin báo về sự nguy kịch của người bạn thân và đoàn sứ giả, ngài đã gạt bỏ mọi sự chần chừ, một mình phi ngựa như bay đến ứng cứu.
Và thế là, hai vị mang Superior Job đã sát cánh bên nhau, cùng khiêu chiến với kẻ thù mang sức mạnh vô song của cấp Mythical.
◇
"...Vậy, kết cục ra sao ạ?"
"Khi quân tiếp viện từ Lãnh địa Barbaros đến nơi thì mọi chuyện đã kết thúc... [Eldelvasa] đã bị tiêu diệt, nhưng cả ngài Aslan và ngài Ronaldo cũng đã tử trận. Theo thông cáo từ cuộc điều tra của Hoàng quốc, đoàn sứ giả cũng bị tiêu diệt hoàn toàn..."
...Hóa ra là đồng quy ư tận sao. Trong buổi tiệc trà, tôi đã nghe Nữ bá tước kể về việc chồng bà qua đời và con trai thì mất tích. Không ngờ rằng, bi kịch đó lại bắt nguồn từ một <UBM> cấp Mythical...
"............Hửm?"
Đúng lúc đó, ngài Veldorbell khẽ nghiêng đầu như vừa nhận ra điều gì đó.
"Cái con [Eldelvasa] mà mọi người đang nói đến ấy, nó sử dụng hình nộm sao?"
"Đúng thế~. Nó là một <UBM> chuyên tạo ra và điều khiển các hình nộm đấyyy~."
"Vậy sao. Nếu vậy thì nghe giống hệt như... Nhưng mà, chuyện xảy ra từ ba mươi năm trước... không thể nào có chuyện đó được."
"Ông sao vậy ạ?"
Khi tôi hỏi, ngài Veldorbell khẽ cười khổ và đáp lại.
"Ở Dryfe có một Tian sở hữu khả năng chế tạo và điều khiển hình nộm nhờ sức mạnh của một trang bị phần thưởng. Ta thấy năng lực của chúng khá giống nhau nên mới bận tâm. Thế nhưng cậu ta vẫn còn rất trẻ, tính từ ba mươi năm trước... huống hồ ở độ tuổi đó mà giành được MVP từ một <UBM> cấp Mythical là điều không tưởng. Chắc hẳn cậu ta đã lấy được nó từ một <UBM> khác rồi."
"À. Có nhiều <UBM> sở hữu năng lực tương tự nhau mà lị~. Cũng có khá nhiều trang bị phần thưởng có khả năng tạo ra quái vật hay vật phẩm đấy thôiiii~."
Câu chuyện về vụ việc năm xưa cứ thế khép lại. Tuy nhiên, chẳng hiểu vì lý do gì. Từ câu chuyện này, tôi có cảm giác như mình đã bỏ lỡ một chi tiết vô cùng quan trọng nào đó.
9 Bình luận
Tfnc