Episode 5: Hy vọng còn sót lại (Vol 8 - 9)
Chương 16: Mario
2 Bình luận - Độ dài: 3,432 từ - Cập nhật:
□ [Hoàng Kỵ Binh] Ray Starling
Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện với nhóm anh Tom ở phòng sinh hoạt chung, tôi lại ra ngoài đi dạo quanh nhà trọ giống hệt tối hôm qua. Nói là đi dạo, thực ra là để thư giãn đầu óc vì những chuyện đang xảy ra và mớ thông tin thu thập được mấy ngày nay bắt đầu rối tung lên trong đầu.
Nhân tiện, giờ này đang là khung giờ tắm của nữ nên Nemesis đang ngâm mình dưới suối nước nóng rồi. Không phải kiểu "Vắng chủ nhà gà vọc niêu tôm", nhưng nhân lúc không có Nemesis ở đây, tôi lấy phần bánh quy được Nữ bá tước chia cho ra, vừa đi dạo vừa nhâm nhi. Hương vị của bánh ngọt ngào, dịu nhẹ, ngon theo một hướng hoàn toàn khác so với đồ ăn anh hai nấu.
"Hửm?"
Trong lúc tản bộ, tôi bắt gặp bóng dáng Mario tiên sinh. Anh ta đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ đặt ở khu vực ngắm cảnh, đăm chiêu nhìn xuống thành phố Quartierlatin. Vì mặt trời đã lặn, trời nhá nhem tối nên tôi không thể đọc được suy nghĩ nào đang hiện hữu trên góc nghiêng khuôn mặt anh ta.
"...Ồ, cậu Ray ĐẤY À. Chào buổi TỐI."
"Chào buổi tối, Mario tiên sinh."
Mario tiên sinh cũng đã nhận ra tôi, chúng tôi chào hỏi nhau.
"Cậu đang ăn thứ gì trông có vẻ ngon THẾ."
Mario tiên sinh nói, ánh mắt dán chặt vào chiếc bánh quy tôi đang nhai dở.
"Anh muốn ăn thử không?"
"Ồ, vậy tôi không khách khí NỮA."
Tôi đưa túi bánh quy ra, Mario tiên sinh nói rồi nhón lấy đúng một chiếc và đưa lên miệng.
"Hương vị này, dịu nhẹ thật ĐẤY. Là bà chủ hay bé Shirley làm VẬY?"
"Không, là Nữ bá tước tự tay làm đấy ạ. Lúc nãy tôi ghé qua vì chuyện của <Di tích> thì được tặng."
Tôi đáp lại câu hỏi của Mario tiên sinh. Đó chỉ là một sự thật hiển nhiên, thế nhưng,
"————"
Chẳng hiểu vì sao, Mario tiên sinh lại á khẩu. Không giống như ngạc nhiên, tôi cảm nhận được một sự biến động cảm xúc nào đó mà tôi không thể lý giải đang diễn ra trong anh ta.
"............Ra đây, là hương vị đó, sao..."
Mario tiên sinh lầm bầm một câu rất nhỏ, khiến tôi không nghe rõ được.
"Mario tiên sinh?"
"...! À, tôi bất ngờ QUÁ. Tự dưng cậu bảo là đồ Nữ bá tước tự tay làm, làm tôi giật mình suýt rớt TIM."
Chà, chuyện đó thì bất ngờ thật. Nhưng mà phản ứng của Mario tiên sinh có vẻ hơi thái quá thì phải...
"Nhắc mới NHỚ, tối nay mọi người có vẻ bận rộn LẮM. Chẳng có mấy ai đến nhờ giám định, nên tôi chỉ biết đi dạo ngắm cảnh THÔI."
"Vì có biến động từ <Di tích> mà anh."
"Ừm, tôi cũng có NGHE. Nghe nói đó là một <Di tích> cực kỳ nguy HIỂM."
Dù không phải là lời của Azurite, nhưng tai mắt của Mario tiên sinh quả thực rất nhanh nhạy.
"...À, đúng rồi."
Tôi lấy từ trong hòm đồ ra bức ảnh chụp bức bích họa định nhờ Mario tiên sinh xem giúp.
"Trong lúc khám phá <Di tích>, tôi tình cờ tìm thấy một bức bích họa khá kỳ lạ, nhưng lại không đọc được chữ trên đó. Mario tiên sinh có thể đọc được dòng chữ trong bức ảnh này không ạ?"
"Hừm, cậu đợi một CHÚT."
Mario tiên sinh lấy một chiếc đèn lồng từ hòm đồ ra để soi sáng xung quanh. Đúng là trong ánh sáng mờ ảo thế này thì việc đọc chữ là rất khó.
"Vậy, để tôi XEM. ...Hừm."
Nói rồi, Mario tiên sinh tháo kính ra, dưới ánh đèn lồng leo lét, anh ta bắt đầu giải mã những dòng chữ trên bức bích họa. Quả nhiên, màu mắt đó rất giống với Nữ bá tước Quartierlatin.
"Tháo kính ra anh vẫn đọc được sao?"
"ĐƯỢC. Thậm chí khi cần nhìn kỹ, đeo kính còn vướng víu HƠN."
Vậy cái kính đó không phải dùng cho người cận thị sao?
"............Tôi đọc được RỒI. Nội dung như sau ĐÂY."
Nói rồi, Mario tiên sinh bắt đầu đọc to những dòng chữ trên bức bích họa.
"[Ký ức về việc bốn sư đoàn bộ binh bị "Hóa thân của Bầy Thú" hủy diệt vẫn còn như in trong tâm trí.
Đứng trước bầy thú đông đặc che kín cả đường chân trời, chúng ta hoàn toàn lép vế cả về chất lượng lẫn số lượng. Phải chăng đây là sự thất bại của chúng ta?
Không, chúng ta vẫn chưa kết thúc.
Hy vọng vẫn còn.
Tại cơ sở này, việc sản xuất hàng loạt Hoàng Ngọc Binh, ...sẽ được hoàn tất, và chắc chắn sẽ có một ngày chúng ta quét sạch hàng ngàn hàng vạn "Hóa thân của Bầy Thú" kia.
Ôm trọn lời thề ấy trong tim, chúng ta khắc ghi sự thất bại này tại nơi đây]."
Vừa đưa mắt theo những dòng chữ trong bức ảnh, Mario tiên sinh vừa đọc một mạch trôi chảy cho đến hết. Phát âm của anh ta hoàn toàn không còn mang cái ngữ điệu dỏm thường ngày.
"Trên bức bích họa viết như VẬY. Bức bích họa này là một dạng đài tưởng niệm ĐẤY."
"Cố tình khắc ghi sự thất bại tại nơi đây, sao."
Ở Nhật Bản cũng có câu chuyện nổi tiếng về việc Tokugawa Ieyasu sau khi thảm bại trước Takeda Shingen trong trận Mikatagahara đã cho vẽ lại hình ảnh thê thảm của chính mình để làm bài học răn đe bản thân, chuyện này chắc cũng tương tự như vậy. Thế nhưng...
"Hàng ngàn hàng vạn 'Hóa thân của Bầy Thú' sao?"
"Ồ, có điểm nào khiến cậu bận tâm À?"
"Không ạ, chỉ là dạo trước tôi có nghe một người bạn kể về nguyên nhân diệt vong của nền văn minh trước thời kỳ cổ đại, giờ tự nhiên thấy số lượng đông lên hẳn."
Nhớ không lầm thì đó là trong cuộc trò chuyện với Hugo trước khi chúng tôi đột nhập sào huyệt Băng sơn tặc Gouz-Maze.
"'Vì sự ngạo mạn của loài người do nền văn minh khoa học mang lại đã vượt quá giới hạn, cơn thịnh nộ của thần linh đã giáng xuống, vị thần cùng mười ba quyến thuộc đã hủy diệt nền văn minh đó', bạn tôi kể vậy đấy."
Sau đó, khi nghe tiền bối kể thêm chi tiết "Nền văn minh thời kỳ cổ đại cũng diệt vong cùng thời điểm đó", tôi lại càng thấy khó hiểu hơn.
"À, đó là giả thuyết phổ biến có pha trộn cả yếu tố tôn giáo của hậu THẾ. Những cuốn sách đời sau ghi chép về các sự kiện lúc nền văn minh sụp đổ đều viết như VẬY."
"Tôn giáo sao?"
"ĐÚNG. Nhân tiện, cậu Ray có biết về quan điểm tôn giáo của Quốc giáo Vương quốc KHÔNG?"
"'Dùng sức mạnh của Tu sĩ để chữa lành cho mọi người'. Là một giáo lý lấy Job làm trung tâm đúng không ạ?"
"PHẢI. Về cơ bản, những quan điểm tôn giáo cho rằng Thần là đối tượng được tôn thờ hiện tại đã không còn tồn TẠI, nếu có thì cũng chỉ là những vị thần trừng PHẠT. Ngoài ra thì... còn có series Job [Thần] NỮA."
Cái khoản "đã không còn tồn tại" và series [Thần] thì tôi hiểu. Nhưng mà...
"Thần phạt sao?"
"ĐÚNG VẬY. Như cậu Ray vừa nói ĐÓ, sự diệt vong của nền văn minh trước thời kỳ cổ đại được xem là đòn trừng phạt của thần linh, và được truyền tụng như một bài học cảnh TỈNH."
"............"
Hình như, để tránh cơn thịnh nộ của thần linh giáng xuống một lần nữa, ngoại trừ Dryfe và Granvaloa, các quốc gia khác đều cố tình phong tỏa nền văn minh máy móc thì phải. Tuy Vương quốc hiện tại đang định nhúng tay vào để thoát khỏi tình cảnh khốn cùng. ...Thế nhưng, thần phạt, nhỉ. Hình như nguyên mẫu của Nemesis cũng là vậy thì phải.
"Thế nhưng, đó chỉ là câu chuyện nhìn từ góc độ tôn GIÁO, sự thật thì hoàn toàn KHÁC. Dựa trên những tài liệu lịch sử được viết ngay vào thời điểm sụp đổ, chúng ta có thể thấy một khía cạnh KHÁC. Cậu đã bao giờ nghe chuyện nền văn minh trước thời kỳ cổ đại và nền văn minh thời kỳ cổ đại cùng diệt vong CHƯA?"
"Tôi nghe rồi ạ."
"Theo các tài liệu thời bấy GIỜ, những gì chúng ta gọi là nền văn minh trước thời kỳ cổ đại và nền văn minh thời kỳ cổ đại thực chất là hai nền văn minh phát triển trên hai lục địa khác NHAU."
Một lục địa, khác sao?
"Có lục địa khác nữa sao ạ?"
"Phải nói là, ĐÃ TỪNG CÓ. Vì một lý do nào đó mà lục địa bị chìm, và một con tàu bay duy nhất đã trốn thoát khỏi ĐÓ... đó chính là thứ được gọi là nền văn minh thời kỳ cổ ĐẠI. Trong các sách lịch sử, cụm từ 'Dị Lục Địa Hạm' xuất hiện rất thường XUYÊN."
"'Dị Lục Địa Hạm'..."
Một lục địa biến mất, và thứ duy nhất còn sót lại là một con tàu sao.
"Bọn họ đã dạt vào lục địa NÀY. Thế nhưng, nền văn minh đang phồn thịnh trên lục địa này lại từ chối tiếp nhận HỌ. Không những vậy, để cướp lấy con tàu — một khối công nghệ hoàn toàn khác biệt — họ đã phát động tấn CÔNG. Từ đó, nổ ra cuộc chiến tranh giữa một con tàu duy nhất và toàn bộ lục ĐỊA. Những quốc gia vốn không liên quan đến cuộc tấn công ban đầu như Hoàng quốc Zweier từng tồn tại trên mảnh đất này chắc hẳn đã bị vạ lây một cách oan UỔNG."
Sự tiếp xúc bất hạnh giữa hai nền văn minh khác biệt vượt đại dương gặp nhau. Điều đó cũng đã từng xảy ra không biết bao nhiêu lần trong lịch sử Trái đất.
"Trước cuộc tấn công của nền văn minh trước thời kỳ cổ ĐẠI, con tàu của nền văn minh thời kỳ cổ đại cũng đáp TRẢ. Dù số lượng ít ỏi, nhưng họ sở hữu một lực lượng cực kỳ hùng mạnh mang tên 'Hóa thân'."
"Lực lượng đó mạnh cỡ nào ạ?"
"Nếu những gì ghi trong tài liệu là sự thật... thì ước tính sức mạnh của nó ngang ngửa hoặc thậm chí vượt trội hơn cả [Gloria]."
Một trong những <SUBM>, [Tam Cực Long Gloria]. Con quái vật mạnh nhất trong lịch sử Vương quốc, từng bị anh hai, anh Figaro, Tiền bối Nữ Quái và <Nguyệt Thế Hội> hợp sức tiêu diệt. Dù chỉ được nghe kể lại, nhưng nội việc quy tụ chừng đó nhân vật máu mặt mà cuối cùng chỉ còn mỗi anh hai đứng vững cũng đủ để tôi hiểu được sự khủng khiếp của nó.
"'Hóa thân' được miêu tả là những thực thể sử dụng các sức mạnh khác nhau, giống như <UBM> hay <Embryo> VẬY."
Người ta kể rằng, có thứ lôi ra hàng ngàn hàng vạn binh khí từ hư không che khuất cả bầu trời.
Người ta kể rằng, có thứ nhân bản thành hàng ngàn hàng vạn con thú lấp kín cả mặt đất.
Người ta kể rằng, có thứ bóp méo không gian, nuốt trọn cả đại dương.
Người ta kể rằng, có thứ mang hình dáng quả cầu thi triển hàng loạt sức mạnh không ai thấu nổi.
Nghe nói, nền văn minh thời kỳ cổ đại đã ôm trọn vô số sức mạnh phá vỡ mọi quy chuẩn vào trong một con tàu duy nhất. Hàng ngàn hàng vạn "Hóa thân của Bầy Thú" được ghi trên bia đá cũng là một trong số đó. Số lượng sức mạnh... số lượng "Hóa thân" là mười ba. Nếu tính cả bản thân "Dị Lục Địa Hạm" — thứ được coi là thần trong các tài liệu đời sau — thì là mười bốn. Với mười bốn sức mạnh đó, họ đã áp đảo toàn bộ lục địa.
"Trong cuộc chiến ĐÓ, nền văn minh trước thời kỳ cổ đại đã sụp đổ hoàn TOÀN. Và, do nền văn minh trước thời kỳ cổ đại sụp ĐỔ, nên không còn ghi chép chi tiết nào được lưu LẠI, nhưng một sự kiện nào đó đã xảy ra khiến nền văn minh thời kỳ cổ đại cũng biến MẤT. Cứ như VẬY, sau cuộc tiếp xúc bất hạnh, cả hai nền văn minh đều đi đến diệt VONG."
Đến đây, câu chuyện của Mario tiên sinh kết thúc. Câu chuyện đó gợi lên trong tôi vô số suy nghĩ, và cả những câu hỏi chưa có lời giải đáp.
"Nhưng mà, nếu nền văn minh thời kỳ cổ đại sở hữu sức mạnh kinh khủng như vậy, thì đáng lẽ họ phải tiếp xúc với nền văn minh trước thời kỳ cổ đại từ sớm hơn chứ..."
Nếu "Dị Lục Địa Hạm" và "Hóa thân" có sức mạnh đến mức đó, thì việc vượt đại dương chẳng phải là chuyện quá đỗi dễ dàng sao.
"ĐÚNG VẬY. Đó cũng là chủ đề gây tranh cãi giữa các học GIẢ. Tuy NHIÊN, vì chỉ có duy nhất một con tàu, nên người ta cho rằng ắt hẳn phải có một lý do bất khả kháng nào ĐÓ. Có thể là do tôn GIÁO, cũng có thể là do địa chính TRỊ. Dù là gì đi NỮA, nếu không tìm thấy <Di tích> của nền văn minh thời kỳ cổ ĐẠI, thì sẽ chẳng bao giờ có câu trả LỜI. Đáng tiếc là những gì chúng ta tìm thấy chỉ toàn là <Di tích> của nền văn minh trước thời kỳ cổ đại MÀ THÔI."
"So với nền văn minh trước thời kỳ cổ đại, quy mô của nền văn minh thời kỳ cổ đại vốn dĩ chỉ gói gọn trong một con TÀU," Mario tiên sinh nói thêm.
"Về lục địa đã chìm — cái nôi của nền văn minh thời kỳ cổ ĐẠI, Granvaloa cũng đang tiến hành thăm dò dưới đáy BIỂN."
"Họ đã tìm được cái gì chưa?"
"AI BIẾT? Nhưng chắc chắn phải có dấu vết của lục địa ở đâu ĐÓ. Nếu KHÔNG, câu chuyện sẽ trở thành 'Làm gì có lục địa nào khác, vậy bọn họ từ đâu chui RA...', đúng không NÀO."
Quả thực. Chuyện đó cũng đúng. Nhưng mà, họ nói nền văn minh thời kỳ cổ đại đến đây bằng một con tàu bay. Nếu vậy, biết đâu họ đến từ vũ trụ... chắc không phải đâu nhỉ. Dù sao thì chuyện đó cũng quá mức hoang đường.
"—— Kẻ nào nghĩ nơi này chỉ là một trò chơi... thì hoặc là chúng thiểu năng, hoặc chúng là đám trẻ ranh ngây thơ tin sái cổ vào những lời người ta nói."
"Ta cũng chẳng biết đây là 'thứ gì'. Ta dự đoán nó là giai đoạn thử nghiệm trên cơ thể người của một kế hoạch xây dựng thế giới ảo quy mô quốc gia... không, quy mô toàn cầu mới phải...."
Những lời nói của Franklin thốt ra trên tòa tháp Pandemonium ngày nào bỗng ùa về trong tâm trí tôi. Cho dù nó giống như những gì hắn nói, thì cũng chẳng thể nào tái tạo được đến tận cùng vũ trụ, và cũng chẳng có lý do gì để làm vậy. ...Nhắc mới nhớ. Lúc đó, hình như hắn còn nói thêm điều gì đó...
"Tôi cũng có một câu muốn hỏi CẬU, được CHỨ?"
Lời nói của Mario tiên sinh cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi.
"Vâng, anh muốn hỏi về chuyện gì ạ?"
"Cậu có manh mối nào về thứ được gọi là Hoàng Ngọc Binh ghi trên bia đá này KHÔNG?"
"Chắc là tôi biết thứ đó là gì. Tôi đã tận mắt nhìn thấy những bộ giáp cơ giới tự động di chuyển bên trong và xung quanh <Di tích>. Chúng hoạt động bằng cách nhốt quái vật hoặc Tian vào trong để làm nhiên liệu."
"Hừm, ...giống như những cỗ máy chiến đấu tự động sử dụng sinh vật làm bình chứa MP nhân tạo SAO..."
"?"
Bầu không khí lúc này, tự dưng...
"Về cấu TRÚC, trông nó rất giống <Magingear> của Dryfe NHỈ. Chà, mặc dù <Magingear> không có hệ thống điều khiển tự ĐỘNG."
"Vâng. Dù sao thì hệ thống đó rất nguy hiểm, nên chúng tôi sẽ phá hủy những cỗ máy đang hoạt động, và nếu nhanh thì ngay sáng mai sẽ đình chỉ luôn chức năng sản xuất của nhà máy trong <Di tích>."
"VẬY SAO, tôi cũng có nghe phong phanh những lời đồn thổi quanh Guild ĐẤY. Thật đáng tiếc KHÔNG SAO KỂ XIẾT. Nhưng mà, thu hoạch được chừng này cũng đủ MÃN NGUYỆN RỒI."
Mario tiên sinh nói rồi nhoẻn miệng cười. Vì anh ta vẫn chưa đeo lại kính, nên dưới ánh sáng của chiếc đèn lồng, tôi có thể nhìn rõ đôi mắt xanh thẳm ánh lên vẻ mệt mỏi từ góc nhìn trực diện.... Nhìn kỹ, màu sắc giữa hai mắt có chút khác biệt. Tuy nhiên, cả hai đều là màu xanh lam.
"Có chuyện gì SAO?"
"Mario tiên sinh, anh có mang trong mình huyết thống quý tộc Vương quốc không ạ?"
"............Sao cậu lại nghĩ VẬY?"
"Nữ bá tước Quartierlatin mà tôi gặp hôm nay có màu mắt rất giống với anh. Nghe nói màu mắt đó là đặc trưng di truyền của gia tộc Bá tước Quartierlatin."
Thêm vào đó, Nữ bá tước lại có đôi mắt hai màu, mắt phải xanh lam và mắt trái xanh lục. Đôi mắt của Azurite, người mang trong mình huyết thống của gia tộc Bá tước Quartierlatin, cũng có màu sắc cực kỳ giống với mắt phải của Nữ bá tước. Và, đôi mắt của Mario tiên sinh cũng vậy.
"Ra là VẬY. ...Đúng THẾ, quả thực, trong huyết quản của tôi cũng chảy huyết thống quý tộc Vương QUỐC. Nghe nói trong số đó có cả huyết thống của gia tộc Bá tước Quartierlatin NỮA. Dù nói VẬY, nhưng đến thế hệ của tôi thì gia đình không còn là quý tộc NỮA."
"Nghĩa là, tổ tiên anh từng là quý tộc Vương quốc, nhưng sau đó phân nhánh ra và hiện tại không còn giữ tước vị nữa đúng không ạ?"
"Đại khái là VẬY."
Vậy, việc anh ta lảng vảng gần Dinh thự Bá tước ban ngày là để ngắm nhìn ngôi nhà của tổ tiên mình sao. Điều này cũng khớp với câu nói "Chắc hẳn là, không có liên quan gì đâu" lúc đó..... Nhưng mà, vẫn có một cảm giác lấn cấn... như một cục nghẹn vướng mắc trong lòng. Phản ứng của anh ta với chiếc bánh quy lúc nãy cũng khiến tôi hơi băn khoăn.
"Với LẠI, so với việc làm quý tộc, tôi cảm thấy bình yên hơn khi đắm chìm trong công VIỆC. Cứ đi khảo sát thực địa thế này lại giúp tôi xua tan đi mệt mỏi của những ngày ngồi bàn giấy ĐẤY."
"Công việc bàn giấy ạ?"
"PHẢI. Cứ phải dán mắt vào những bản dự toán và đơn từ đệ trình trước BÀN LÀM VIỆC. Rõ ràng là tôi hợp với việc tự do tự tại rong ruổi đây đó với tư cách một cá nhân HƠN, thế mà càng làm lớn lại càng rước thêm nhiều khổ ĐAU."
"Là như vậy sao ạ."
"Là vậy ĐẤY."
Nghe cách nói chuyện này, Mario tiên sinh... có lẽ nào là giáo sư của một cơ quan học thuật nào đó, hay thậm chí là viện trưởng cũng nên. Nhắc mới nhớ, tôi chưa từng hỏi anh ta từ đâu đến.
"............"
Nhưng mà, đại khái tôi cũng đoán ra được rồi. Thế nên tôi quyết định hỏi thẳng.
"Mario tiên sinh, anh là người của Dryfe...... đúng không ạ?"
2 Bình luận