Episode 5: Hy vọng còn sót lại (Vol 8 - 9)

Chương 7: Kẻ cụt tay, Chú mèo và Nhà khảo cổ học

Chương 7: Kẻ cụt tay, Chú mèo và Nhà khảo cổ học

□ [Thánh Kỵ Sĩ] Ray Starling

Giữa căn phòng chìm trong im lặng của tôi và Nemesis, bỗng vang lên tiếng gõ cửa.

"Quý khách Starling, ngài đã dậy chưa ạ? Bữa tối ngài định dùng thế nào ạ?"

Đó là giọng của một người thanh niên lạ hoắc, nhưng nghe nội dung thì có vẻ là nhân viên của nhà trọ.

"À. Khoảng một tiếng trước, lúc anh đang ngất xỉu thì người này có đến một lần rồi đấy."

Nhìn đồng hồ thì bây giờ là bảy giờ. Nhớ không lầm thì giờ ăn tối là từ sáu đến tám giờ. Vậy thì, chắc cũng đến lúc đi ăn rồi.

"A, tôi ra ngay đây."

Tôi chỉ mang theo hòm đồ rồi rời khỏi phòng.

"Xin lỗi vì đã để anh phải đợi."

"Vậy tôi xin phép dẫn đường cho ngài đến nhà ăn ạ."

"Vâng, nhờ anh,... ủa?"

Đứng sau cánh cửa là một nhân viên nam. Chỉ là, tôi không rõ tuổi tác của anh ta. Đó là bởi vì khuôn mặt anh ta đang đeo một chiếc mặt nạ chạm khắc bằng gỗ. Hơn nữa, không phải loại chỉ che nửa trên khuôn mặt như Azurite, mà là loại che kín toàn bộ khuôn mặt.

Thêm vào đó, tay phải của anh ta... là một cánh tay giả. Giống hệt cánh tay trái của tôi cho đến tận ngày hôm qua. Dù xét theo giọng nói và vóc dáng thì có vẻ anh ta còn trẻ hơn tôi, vậy mà đã mất đi một cánh tay. Điều đó khiến tôi không khỏi thắc mắc: "Không biết anh ta đã gặp phải chuyện gì?". Có vẻ anh ta cũng nhận ra ánh mắt của tôi.

"Xin lỗi vì đã để ngài phải nhìn thấy bộ dạng khó coi này."

"À không, tôi mới là người phải xin lỗi vì đã nhìn chằm chằm thiếu lịch sự. Thực ra... cho đến tận hôm qua tôi cũng là người chỉ còn một tay, nên mới hơi tò mò."

"Dạ...? Nhưng quý khách Starling vẫn... A, chẳng lẽ ngài đã được [Nữ Giáo Hoàng] trong lời đồn chữa trị cho sao?"

"Vâng, đúng vậy..."

Có vẻ như anh ta đã liên kết câu chuyện tôi từng mất một cánh tay nhưng nay đã lành lặn với Tiền bối Yêu Quái nọ — người duy nhất ở vương quốc này có khả năng làm được điều đó. Tiền bối Yêu Quái có vẻ cũng khá nổi tiếng trong giới Tian nhỉ. Nhưng mà, "trong lời đồn" sao. Tự nhiên thấy hơi sợ, không biết đó là những lời đồn thổi kiểu gì nữa.

"Ngài sao vậy?"

"À không, không có gì... Nhưng mà, nếu không phiền, tôi có thể hỏi về cánh tay và chiếc mặt nạ đó được không?"

"Vâng, tôi cũng hay bị hỏi lắm nên không sao đâu ạ. Dù nói vậy, nhưng chính tôi cũng không rõ nữa."

"Không rõ sao?"

"Vâng. Nghe nói trước đây từng nổ ra một cuộc chiến tranh với Hoàng quốc, và trong lúc trận chiến diễn ra, tôi đã được ông chủ nhà trọ này cứu giúp."

"?"

Những gì anh ta kể đều liên quan đến quá khứ của chính mình, nhưng lại toàn dùng những từ mang tính không chắc chắn như "nghe nói" hay "có vẻ". Chẳng lẽ...,

"Lúc tỉnh dậy trong một căn phòng của nhà trọ này, tôi hoàn toàn không biết mình là ai. Có vẻ như tôi đã mất đi ký ức, cánh tay phải, cùng phần lớn da mặt trên chiến trường."

Mất trí nhớ... sao. Nếu phải hứng chịu những vết thương nặng đến mức mất đi cả cánh tay và khuôn mặt, thì chuyện đó cũng có thể xảy ra lắm.

"Hơn nữa, trên người tôi cũng không có bất kỳ giấy tờ tùy thân nào. Ông chủ đã tìm mọi cách, dò hỏi khắp các gia đình quanh vùng có người độ tuổi trạc tôi đi lính, nhưng nghe nói vẫn bặt vô âm tín. Bởi vì... họ thậm chí còn không biết mặt tôi trông như thế nào mà..."

"Chuyện đó..."

Tôi từng nghe nói rằng, ngay cả những Skill có khả năng xem tên người khác, nếu bản thân người đó không có ký ức thì cũng không thể đọc chính xác được. Vì thế, việc không có cách nào tìm hiểu thân thế và lai lịch cũng là điều dễ hiểu.

"Thế nhưng, ông chủ đã cho một kẻ không chốn dung thân như tôi công việc và chỗ ở tại nhà trọ này. Ơn này tôi dù có cảm tạ bao nhiêu cũng không đủ. Chính vì vậy, tôi luôn tâm niệm phải nỗ lực hết mình cho công việc."

Anh ta nói với vẻ đầy tự hào, ưỡn ngực dẫn đường cho chúng tôi.

Trong lúc đi theo người nhân viên đeo mặt nạ đến nhà ăn ở khu nhà chính, chúng tôi đi ngang qua những vị khách trọ khác dường như đã dùng xong bữa tối. Trong số các khách trọ, có khá nhiều <Master>. Có lẽ họ là những người đến đây để khám phá <Di tích>. Cũng có những người mặc Kimono giống như tôi. Cứ thế đi ngang qua vài người, tôi bỗng bắt gặp ánh mắt của một người.

"A."

"Ô kìa~?"

Nói đúng ra thì dùng từ "bắt gặp ánh mắt" có vẻ không chuẩn cho lắm. Người đó để tóc mái dài che khuất cả hai mắt, nên chúng tôi đâu có chạm mắt nhau. Thứ mà tôi chạm mắt... là một con mèo béo ụ đang nằm chễm chệ trên đầu anh ta. Đó là một thanh niên để tóc che mắt đội một con mèo trên đầu, anh ta mang một phong cách kỳ quặc hiếm thấy ngay cả trong thế giới Dendro này... và tôi biết người đó.

"Ô~? Ray và Nemesis đấy àa~. Thật tình cờ lại gặp nhau ở đây nhỉi~."

"Ừm."

"Anh Tom... sao lại ở thành phố này vậy?"

Tên của người này là Tom Cat. Người giữ vị trí thứ 2 trên Bảng Xếp Hạng Quyết Đấu với biệt danh "Dinh Thự Ma Mèo", [Miêu Thần] Tom Cat. Anh từng là Quán quân Quyết Đấu trước thời của anh Figaro, và là một cường giả trong số những cường giả khi liên tục đánh bại người đang giữ vị trí thứ 3 là Kashimiya. Mặc dù, bản thân anh lại là một người khá lười biếng và lúc nào cũng đội một con mèo trên đầu.

"Anh đi khám phá <Di tích> đó màa~. Nghe nói Kashimiya đã quay lại rồi, nên anh vừa đi rèn luyện lại bản thân vừa kiếm thêm chút tiền luônn~."

"A, ra là vậy."

Khi tổ chức một trận đấu xếp hạng, Top 3 Ranker chỉ có quyền thách đấu người đứng ngay trên mình một bậc. Vì Kashimiya hạng 3 đã trở lại, rất có thể anh Tom sẽ nhận được lời thách đấu. Việc anh ấy đi chuẩn bị trước cũng là lẽ đương nhiên....

Nói mới nhớ, vì không có người thách đấu nên tôi chưa bao giờ được xem anh Tom thi đấu cả. Kể cả trong những trận đấu tập thường xuyên diễn ra sau sự kiện Franklin, anh ấy cũng không hề tham gia. Việc quen biết anh ấy cũng chỉ là tình cờ gặp gỡ trong lúc dùng bữa cùng những Ranker khác mà thôi.

"Ray cũng nhắm đến <Di tích> hả~?"

"Vâng. Em định đi chuyển Job."

"À, Lost Job đã được tìm thấy rồi nhỉ~."

Đúng là Ranker có khác, tai mắt thật nhanh nhạy.

"Vậy có khi ngày mai chúng ta lại gặp nhau ở <Di tích> đấy~. Lúc đó mong được em giúp đỡ nhé~. Thôi, chúc ngủ ngon~."

"Vâng, chúc anh ngủ ngon."

"Cả Grimalkin nữa, bảo trọng nhé." Nemesis gửi lời chào.

Anh Tom nói rồi vẫy tay nhè nhẹ, miệng lẩm bẩm "Mya~" để đáp lại Nemesis (anh giả giọng con mèo trên đầu — cũng là <Embryo> của ảnh, tên nó là Grimalkin) — và rời đi.

"Đúng là một cuộc hội ngộ bất ngờ nhỉ."

Thật đấy. Dù ở Gideon, anh ấy cũng là Ranker thuộc diện hiếm gặp nhất, vậy mà chúng tôi lại đụng mặt nhau ở một nơi thế này. Và trong lúc chúng tôi đứng nói chuyện, người nhân viên đeo mặt nạ vẫn kiên nhẫn chờ đợi. Phải nhanh chóng đến nhà ăn thôi!

Có lẽ vì đang là giờ ăn tối nên nhà ăn khá đông đúc.

"A, anh Ray! Em dẫn anh đến chỗ ngồi ngay đây! Lefty, cảm ơn anh nhé!"

Vừa thấy tôi bước vào nhà ăn, Shirley đã hớn hở chạy ra đón. Người nhân viên đeo mặt nạ đã dẫn đường cho tôi — Lefty, cúi chào Shirley rồi rời đi để làm việc khác.

"Lefty là tên của người đó à?"

"Vâng! Mà em được mấy vị <Master> dạy cho từ đó có nghĩa là 'bên trái', nên Lefty là Lefty ạ!" Shirley trả lời.

Ra là vậy. Không phải là "mất tay phải" mà nhìn nhận một cách tích cực là "còn tay trái", nên mới đặt tên như thế sao. Thôi được rồi, chỗ mà Shirley dẫn chúng tôi đến là một chiếc bàn tròn. Nhìn quanh thì các bàn khác đều là bàn vuông. Có lẽ, nếu chỉ phục vụ khách ở khu nhà chính thì số bàn cũ là đủ, nhưng do không đủ chỗ cho khách ở khu nhà phụ nên họ mới lôi từ đâu đó ra chiếc bàn này. Trên một trong những chiếc ghế quanh bàn, Azurite đã ngồi sẵn ở đó.

"............"

Azurite im lặng, qua lớp mặt nạ, cô ấy cứ đăm đăm nhìn về phía này. Nói là khó xử thì cũng đúng, nhưng nếu nhìn thẳng vào cô ấy, tôi lại suýt nhớ đến cảnh tượng trước khi ngất xỉu. Nhưng cũng không thể ngoảnh mặt làm ngơ như chưa có chuyện gì xảy ra được.

"Azurite. Chuyện lúc nãy, tôi xin lỗi. Đáng lẽ tôi nên chú ý hơn... Xin lỗi cô."

Thực tế thì, ngay khi cảm nhận được có người ở trong, tôi nên nhận ra tình hình mới phải. Thêm vào đó, dù trong lòng đang bối rối, nhưng cứ thế mà ngang nhiên bước vào tắm thì đúng là tệ thật.

"...Không sao."

Nghe tôi nói vậy, Azurite vẫn lặng lẽ nhìn tôi chằm chằm...

"Bởi vì tôi cũng đã được anh tha thứ cho việc chém nhầm anh rồi mà. Tôi tha thứ cho anh."

Nói rồi, cô ấy xí xóa mọi chuyện.

"Cảm ơn cô nhé."

"Đã bảo là thôi rồi mà. Quan trọng hơn là bữa tối ngon lành đây này, chúng ta cùng ăn thật ngon miệng nhé."

"Ừm!"

Trước lời nói của Azurite, Nemesis đáp lại bằng một chất giọng vô cùng hưng phấn.

Đồ ăn ở đây rất ngon. Đúng chuẩn "đặc sản địa phương" luôn, những nguyên liệu tươi ngon thu hoạch được trong vùng đã được chế biến vô cùng tỉ mỉ. Rất nhiều món ăn khiến vị giác của tôi được thỏa mãn đến tột độ. Đặc biệt là món Quiche rau rừng và thịt gà, đúng chuẩn tuyệt phẩm luôn!

Sau khi quét sạch các món chính, hiện tại chúng tôi đang nhâm nhi món tráng miệng là trái cây. Tuy nhiên, vì khẩu phần ăn tối của mỗi người đã được định sẵn, nên Nemesis — người có vẻ chưa no nổi ba phần chứ đừng nói là no nê — đang tỏ rõ ý định sẽ đòi ăn khuya.

"...Tôi chỉ còn mỗi bắp rang bơ của anh hai thôi đấy."

"Cái đó ngon thì ngon thật, nhưng có lấp đầy bụng được đâu." Nemesis trả lời.

"Vậy thì, hay là chúng ta đi mua gì đó ăn vặt nhé? Biết đâu giờ này mấy quán gần đây vẫn còn mở cửa."

"Ô kê quyết định vậy đi."

Tôi rút từ trong ví ra mười nghìn Lir đưa cho Nemesis, cô ấy liền cầm lấy rồi đi mua đồ ăn ngay tắp lự...... Vừa nãy tôi đưa tiền nhẹ tựa lông hồng, nhưng mười nghìn Lir quy ra tiền Nhật là tận một trăm nghìn yên đấy. Cộng thêm vụ mua sắm hồi trưa nữa, có lẽ do tiền cứ ồ ạt chảy vào túi cộng với sự ảnh hưởng từ ông anh hai luôn túc trực bên cạnh, nên khái niệm về tiền bạc của tôi dường như đang bị tê liệt thì phải.

"Giờ thì."

Azurite cũng đã rời khỏi bàn nên chỉ còn lại mỗi mình tôi.

Cô ấy đột nhiên đứng dậy như vừa phát hiện ra thứ gì đó, bỏ lại câu "Món tráng miệng nhường cho anh đấy" rồi rời khỏi nhà ăn. Đương nhiên, phần tráng miệng đó đã an vị trong bụng Nemesis.

Giờ thì, ăn tối xong xuôi rồi, giờ tôi nên làm gì đây nhỉ?

Đã cất công đến nhà trọ suối nước nóng thì đi ngâm mình lại một cách thong thả cũng là một ý hay. Nói về suối nước nóng, tất nhiên ở đây không chỉ ở khu nhà phụ mà ở khu nhà chính cũng có. Ở đó có rất nhiều khách trong nhà ăn cũng đang mặc Yukata. Có vẻ như trang phục mang phong cách Tenchi, vốn hiếm khi được mặc thường ngày, đang rất được ưa chuộng tại nhà nghỉ này.

Tuy nhiên, có lẽ vì không quen mặc nên có khá nhiều người để trang phục xộc xệch, phô cả ngực và chân ra ngoài. Tiện thể nói luôn, những người ăn mặc xộc xệch hầu hết là đàn ông, còn phụ nữ thì dường như họ không mặc, hoặc nếu có mặc thì cũng lót sẵn đồ bảo hộ bên trong rồi. Chưa tính đến những ham muốn nhục dục, thì cái sự kết hợp đó mang lại một cảm giác khá là nhức mắt về mặt thẩm mỹ. Cảm giác giống hệt như khi nhìn thấy một nữ sinh mặc quần thể dục bên dưới váy vậy... Đang miên man suy nghĩ thì khi tôi bước ra khỏi nhà ăn,

"Hử?"

Tôi nhận ra có một nhóm khách trọ đang tụ tập tại phòng sinh hoạt chung nằm sát cạnh nhà ăn. Có vẻ họ không đi cùng một nhóm, bởi tuổi tác và giới tính đều khác nhau. Tò mò, tôi tiến lại gần và thấy ở giữa vòng vây là một người đàn ông. Người này không mặc Yukata, mà đang diện một bộ đồ khá thoải mái vì đã cởi lớp áo khoác ngoài. Hơn nữa, vì anh ta đeo một cặp kính dày cộp nên rất khó để đoán tuổi, nhưng có vẻ anh ta trạc ba mươi tuổi.

"Thưa tiên sinh, ông xem thử món này xem, nó có vẻ là thứ xịn xò nhất tôi tìm được trong buổi khám phá hôm nay đấy."

Một người khách trọ... nhìn qua vóc dáng vạm vỡ thì hẳn là một người Tian vừa mới lặn lội từ <Di tích> về, đang đưa một viên kim cương khổng lồ cỡ nắm đấm cho người đàn ông đeo kính dày cộp được gọi là tiên sinh.

"Ồ. Cái này đẹp thật ĐÓ. Nhưng mà đây không phải là đá quý thật ĐÂU."

...Giọng điệu thì giống hệt người nước ngoài chưa rành tiếng Nhật, nhưng đây chắc là kết quả của hệ thống dịch thuật nhỉ.

"Đây là kim cương nhân tạo được làm để dùng làm thấu kính cho tia laser ĐẤY. Tuy đẹp và to, nhưng giá trị thì kém xa hàng thật LẮM."

"Ra là vậy sao..."

Người đàn ông đưa viên kim cương ra ỉu xìu buông thõng hai vai. Thế nhưng, người đàn ông đeo kính dày cộp lại mỉm cười và nói tiếp.

"NHƯNG MÀ, vẫn có những tay chơi thích sưu tầm mấy món đồ thế này, nên nếu đem ra đấu giá thì chắc chắn cũng được cỡ 200,000 Lir ĐẤY."

"Thật sao! Tuyệt quá, thế này là có tiền mua quà xịn mang về cho mẹ ở quê rồi! Cảm ơn tiên sinh đã giám định giúp nhé!"

Người đàn ông Tian hớn hở cất viên kim cương nhân tạo vào hòm đồ.

"Người tiếp theo là ai ĐÂY?"

"Là tôi! Tôi có tấm kim loại này."

"Đây là thép tấm dùng cho máy móc chiến đấu ở nền văn minh trước thời kỳ cổ đại ĐẤY. Dù chưa qua gia công nhưng nó còn cứng hơn mấy cái khiên ma thuật dỏm NHIỀU."

Cứ như vậy, những người khách trọ lần lượt đưa những món đồ họ tìm được trong <Di tích> cho người đàn ông đeo kính dày cộp xem. Tôi đã hiểu đây là một buổi giám định đồ cổ, nhưng người đàn ông đeo kính dày cộp kia rốt cuộc là ai vậy. Vừa hay Shirley đi ngang qua nên tôi liền hỏi thử.

"Người được gọi là tiên sinh kia là ai vậy em?"

"Đó là anh Mario, một nhà khảo cổ học, là khách trọ mới đến từ hôm qua ạ! Anh ấy kể là đang đi du hành khắp thế giới để nghiên cứu các <Di tích> của nền văn minh trước thời kỳ cổ đại đấy anh!" Shirley trả lời.

"Ra là vậy."

Vì là di tích nên có người của đội khảo cổ đến cũng phải thôi. Nhưng mà...

"Nghe tên của anh ta, chẳng hiểu sao tôi lại liên tưởng đến cái tên hay nhảy lên nhảy xuống hay chui vào ống nước..." Tôi đánh giá.

"Hahaha, hôm nay cậu là <Master> thứ năm nói với tôi câu đó rồi ĐẤY!"

Có vẻ như anh Mario đã nghe thấy cuộc trò chuyện của chúng tôi nên lên tiếng đáp lại.

"A, xin lỗi anh." Tôi nói.

"Không sao KHÔNG SAO. Có vẻ như mọi người rất có cảm tình với cái tên này nên tôi không bận tâm ĐÂU."

Dù ngữ điệu anh ta nghe như người nước ngoài dỏm, nhưng có vẻ anh ta không phải là người xấu.

"Nhân tiện, cách giám định của Mario tiên sinh có khác gì so với Skill <Appraisal Eye> không?" Tôi hỏi.

"Di vật của nền văn minh trước thời kỳ cổ đại nếu chỉ dùng <Appraisal Eye> thì không thể hiểu hết được ĐÂU. Nếu không có kiến thức chuyên môn hoặc Skill chuyên dụng, thì ở phần mô tả sẽ chỉ hiện 'Chưa rõ chi tiết' ĐẤY."

"...À."

Nhắc mới nhớ, phần mô tả của Silver cũng rất ngắn gọn, và nửa sau cũng ghi là chưa rõ chi tiết.

"Chính vì vậy, đổi lấy việc được chiêm ngưỡng những món đồ mọi người tìm thấy trong <Di tích>, tôi sẽ cho họ biết kết quả giám định ĐẤY."

Mario tiên sinh có thể nghiên cứu các vật phẩm tìm thấy trong <Di tích>, còn người phát hiện ra thì biết được món đồ đó có giá trị hay không. Hai bên cùng có lợi. Đúng rồi! Tiện thể nhờ anh ta xem qua Silver luôn!

"Xin lỗi, tôi cũng có một món đồ thuộc nền văn minh trước thời kỳ cổ đại, anh có thể xem giúp tôi được không? Dù nó không phải xuất xứ từ <Di tích> ở đây."

"Vâng, không thành vấn đề ĐÂU."

"Chỉ là kích thước của nó hơi lớn nên không thể mang ra đây được, sau khi giám định cho những người khác xong, tôi sẽ cho anh xem ở ngoài nhé."

"Tôi HIỂU RỒI. Vậy xin phiền cậu đợi thêm một chút, khoảng ba mươi phút nữa NHÉ."

"Vâng."

Tuyệt, đúng là may mắn. Vừa mới thắc mắc về xuất xứ của Silver hồi chiều, giờ đã gặp ngay được người có thể giải đáp, đúng là trong cái rủi có cái may. Trong lúc chờ Mario tiên sinh, chắc tôi phải tìm chỗ nào đó để giết thời gian vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!