Episode 5: Hy vọng còn sót lại (Vol 8 - 9)

Chương 8: Quan hệ hợp tác

Chương 8: Quan hệ hợp tác

□ [Thánh Kỵ Sĩ] Ray Starling

Trong lúc đi dạo quanh nhà trọ để giết thời gian, tôi vô tình bắt gặp Azurite, nhưng cô ấy lại không ở một mình. Đi cùng cô ấy là Lefty - người nhân viên đeo mặt nạ ban nãy. Hai người họ dường như đang nói chuyện gì đó.

"Vậy là, anh không nhớ gì về khoảng thời gian trước chiến tranh sao?" 

"Vâng. Hoàn toàn không..."

Có vẻ như nội dung câu chuyện cũng giống hệt những gì tôi đã được nghe. Chỉ có điều, biểu cảm của Azurite — người đang lắng nghe — lại có chút căng thẳng.

"Anh có nhớ gì về gia tộc mang tên Bletis không?" 

"Bletis............ xin lỗi cô, tôi không nhớ gì cả." 

"Vậy sao..."

Nghe câu trả lời đó, khuôn mặt Azurite thoáng lộ nét thất vọng.

"...Anh có thể gỡ mặt nạ ra một chút được không?" 

"Chuyện đó... xin lỗi cô, khuôn mặt tôi không tiện để người khác nhìn thấy." 

"...Tôi hiểu rồi. Xin lỗi vì đã đưa ra yêu cầu vô lý." 

"Không sao đâu cô. Nếu không còn việc gì nữa, tôi xin phép quay lại làm việc."

Lefty nói rồi cúi chào và rời đi. Còn lại một mình, Azurite hơi rũ vai xuống, rồi cất bước đi về phía tôi.

"A."

Phải đến khi tiến lại gần, cô ấy mới nhận ra tôi và thốt lên một tiếng hơi ngớ ngẩn.

"Lefty có chuyện gì sao?" Tôi hỏi

"...Chuyện gì là sao?" Azurite hỏi lại

Tôi buột miệng hỏi vậy thôi. Chỉ là...

"Thái độ của cô lúc nãy giống như đang xác nhận điều gì đó, chứ không đơn thuần chỉ là hỏi chuyện." 

"Anh quan sát nhạy bén thật đấy.... Phải chi anh phát huy khả năng đó trước khi bước vào phòng tắm thì tôi đã không phải trải qua cái trải nghiệm đáng xấu hổ ấy rồi...." 

"Không, chuyện đó thì tôi thực sự xin lỗi... Nhưng mà, Lefty có uẩn khúc gì đúng không?" 

"Đúng, vậy. Giọng nói của anh ấy rất giống một người bạn cũ của tôi. Một người bạn đã ra trận và đáng lẽ đã hy sinh." 

"...Ra là vậy."

Có vẻ như hôm nay không chỉ là một ngày đầy rẫy những cuộc gặp gỡ tình cờ đối với tôi, mà với cả Azurite và Lefty nữa.

"Nhưng mà, khuôn mặt anh ta đã bị biến dạng, giấy tờ tùy thân cũng chẳng còn. Dù cho vóc dáng và giọng nói có giống đến nhường nào đi nữa... Nếu thực sự là cậu ta, tôi rất muốn để cậu ta đoàn tụ với gia đình..." 

"Vậy thì, nhờ Tiền bối Yêu Qu... à nhầm, nhờ [Nữ Giáo Hoàng] ở Vương Đô xem sao? Nếu có thể chữa lành khuôn mặt..." 

"——Đừng có nhắc đến cái tên ký sinh trùng đó trước mặt tôi." 

"...À, vâng."

........................Đáng sợ quá. Đáng sợ theo một hướng hoàn toàn khác so với chị gái hay Tiền bối Yêu Quái. Nhưng mà tức giận đến mức này thì... rốt cuộc Tiền bối Yêu Quái đã làm cái quái gì vậy chứ.

"............" 

"............"

Chết tiệt, bầu không khí tự dưng trở nên nặng nề quá. Một mình tôi thì không tài nào xoay chuyển tình thế được, mà Nemesis lại không có ở đây. Phải làm sao đây...

"Cậu Ray, cậu ở đây ĐẤY À."

Và thế là, vị cứu tinh... à nhầm, Mario tiên sinh đã xuất hiện.

"Ray, người này là?" 

"Mario tiên sinh. Là khách trọ ở đây, nghe nói anh ấy đến thành phố này vì có <Di tích> xuất hiện để nghiên cứu nền văn minh trước thời kỳ cổ đại đấy." 

"Vậy sao. ...Là học giả mà tai mắt cũng nhanh nhạy ghê nhỉ." 

"?"

Ý cô ấy là sao?

"Vậy cậu Ray, món đồ cậu muốn cho tôi xem là gì THẾ?" 

"À, là cái này đây."

Tôi lấy Silver từ trong hòm đồ ra cho Mario tiên sinh xem. Thế nhưng, người tỏ ra kinh ngạc lại không phải Mario tiên sinh, mà là Azurite.

"...HOÀNG NGỌC MÃ!? Hơn nữa, đây chẳng phải là bản gốc sao!?" Azurite ngạc nhiên thốt lên.

"À, ừm, đúng là vậy." 

"A-Anh lấy thứ này ở đâu ra vậy...!? Đây là cá thể chưa từng được tìm thấy trong số năm con Hoàng Ngọc Mã do Flagman chế tạo...! Là bảo vật quốc gia đấy! T-thứ này...!" 

"............"

Thấy Azurite phản ứng thái quá như vậy, tôi thực sự không dám mở miệng nói câu "Quay gacha ra đấy". Bảo vật quốc gia mà lại quay gacha ra... ừm, nói không nổi. Với cái đà này, nghe xong khéo cô ấy lăn ra ngất xỉu mất...

"Mà này, lúc xem trực tiếp vụ náo động ở Gideon cô không nhận ra sao?"

Theo như câu chuyện lúc trưa, tôi cứ đinh ninh là cô ấy đã xem trực tiếp trận chiến mà tôi dùng Bom <Wind Hoof> chứ.

"Làm sao mà nhận ra được cơ chứ!? Nếu không tận mắt chứng kiến thì làm sao phân biệt được hàng thật với hàng nhái!"

Ra là vậy.... À, có lẽ lý do từ trước đến nay Silver không bị trộm là vì không ai nhận ra "tôi đang cưỡi hàng thật". Chà, bình thường cũng chẳng ai nghĩ một Tân binh lại sử dụng món đồ xịn xò đến thế.

"Vậy, làm thế nào mà anh có được bản gốc... Không lẽ là qua mối quan hệ với anh trai của anh - [Vua Phá Hoại]?" 

"À, đ-đại loại là thế..." 

"Ra vậy, quả nhiên là..."

Azurite có vẻ như đã hoàn toàn bị thuyết phục.... Mấy lúc thế này công nhận đúng là tiện thật, cứ việc dựa hơi ông anh trai cốp to có vẻ như cái gì cũng có là xong.

"Hừm..."

Trong lúc chúng tôi đang trò chuyện, Mario tiên sinh vẫn đang cặm cụi giám định Silver. Anh ấy cứ nhìn chằm chằm vào Silver, thỉnh thoảng lại kéo kính xuống để nhìn bằng mắt thường. Qua cặp kính dày cộp, đôi mắt ấy trông có vẻ vô cùng mệt mỏi... nhưng lại là một đôi mắt xanh thẳm tuyệt đẹp.

"...Tôi hiểu RỒI. cậu Ray, và cả cô gái kia NỮA. Cỗ máy này quả thực là bản gốc của Flagman chứ không phải hàng nhái ĐÂU. Thế nhưng, nó không nằm trong số năm con Hoàng Ngọc Mã ĐÂU." 

""HẢ?""

Không nằm trong số năm con Hoàng Ngọc Mã?

"Nhưng trong phần mô tả có ghi..."

"ĐÚNG VẬY. Dựa trên nội dung mô tả của [Gold Thunder] và [Ruby Eruption], người ta tin rằng bản gốc chỉ có tổng cộng năm cỗ máy MÀ THÔI. Về mặt hình thức, [Zephyrus Silver] này cũng hiển thị nội dung mô tả tương TỰ. THẾ NHƯNG, thực tế lại không phải vậy ĐÂU." 

"Không phải là sao?" 

"Đầu tiên là về năm con Hoàng Ngọc Mã do danh thần Flagman chế tạo, thực ra năm vị trí đó đều được lấp đầy CẢ RỒI." 

"Đã có chủ?" 

"[Gold Thunder], [Ruby Eruption], [Obsidian Earthedge]. Ngoài ba con này ra, dạo trước người ta vừa tìm thấy một Hoàng Ngọc Mã hệ Phong mang tên [Phỉ Thúy Đại Lam - Jade Storm] tại <Di tích> ở Dryfe ĐẤY. Trong những tài liệu được tìm thấy cùng lúc đó, có ghi chép về cái tên [Thương Ngọc Ba Đào - Sapphire Wave], vậy là đủ năm con RỒI." 

"Vậy con Silver của tôi thì sao?"

Chắc không phải hàng giả... đâu nhỉ, chính Mario tiên sinh cũng bảo nó do Flagman chế tạo mà.

"Nó không nằm trong danh sách năm con chính THỨC. Thế nhưng, nó là một phiên bản cực kỳ GẦN GIỐNG. Đủ gần để phần mô tả thông thường hiển thị nội dung TƯƠNG TỰ. Cỗ máy này là một nguyên mẫu thử nghiệm không được đưa vào sử dụng chính THỨC. Hoặc cũng có thể là một cỗ máy thí NGHIỆM." 

"Nghĩa là sao ạ?" 

"Cỗ máy này có lẽ được lắp ráp theo quy chuẩn rất giống với khung cơ bản của năm con Hoàng Ngọc Mã, cụ thể là [Gold Thunder] ĐẤY. Thêm vào đó, nó được tích hợp một hệ thống mang tính thử nghiệm nào ĐÓ, và đó chính là [Zephyrus Silver] ĐÂY. Tôi cũng không RÕ nó được chế tạo trước hay sau khi hoàn thành năm con KIA."

...Ra là vậy. Vậy nó là nguyên mẫu thử nghiệm, hoặc cỗ máy thí nghiệm. Chế tạo thử để kiểm tra trước khi bắt tay vào làm [Hoàng Kim]. Hoặc tận dụng phụ tùng dự phòng của [Hoàng Kim] rồi nhét thêm một thứ gì đó mới mẻ vào. Silver thuộc một trong hai trường hợp đó. Chắc vì thế nên cách gọi tên cũng khác biệt chăng.

"Dù là trường hợp nào thì độ hoàn thiện của nó có lẽ cũng kém hơn những con KIA. Thêm nữa, theo tôi thấy thì nó không được chú trọng vào khả năng tấn công như những con Hoàng Ngọc Mã KHÁC."

Đúng thật, ngoài cái skill thứ ba chưa được mở khóa thì nó chỉ có mỗi khả năng chạy trên không và tạo rào chắn bằng không khí nén. Bom <Wind Hoof> có lẽ cũng là một cách sử dụng nằm ngoài dự tính của người thiết kế. Việc ngốn đến hàng trăm nghìn MP cho mỗi lần sử dụng rõ ràng không phải là một cách vận hành bình thường.... Mà, sau này chắc tôi cũng chẳng có cơ hội dùng đến nó dù có đủ ngần ấy MP đi chăng nữa.

"Khả năng tấn công của những Hoàng Ngọc Mã khác là..."

Con [Obsidian Earthedge] của anh Figaro, trong cuộc đua quyết đấu với anh trai tôi, đã phóng ra vô số những cọc đá từ dưới mặt đất và lao qua chúng bằng tám cái chân giống hệt con thần mã trong thần thoại Bắc Âu. Mấy cái cọc đó có vẻ cũng mang sức sát thương khá khủng, khiến chiếc chiến xa suýt bị văng khỏi đường đua, đến mức anh hai phải dùng sức mạnh cơ bắp để bẻ ngoặt cỗ xe lại mà tiếp tục cuộc đua. Chắc là mấy skill kiểu như cái cọc đá dạo nọ chăng?

"Ừm. [Gold Thunder] có thể phóng ra những luồng sét uy lực ngang ngửa Tuyệt chiêu Tôi thượng cấp High-rank, đồng thời giăng ra một kết giới điện từ, tận dụng sức đẩy của từ trường để lao đi trên không trung với tốc độ cao."

Chỉ vì dùng chung khung cơ bản nên cách thức hoạt động cũng na ná nhau. Chỉ là, nó có vẻ không cần ngốn hàng trăm nghìn MP cho mỗi lần tấn công, mà kết giới của nó chắc chắn cũng trâu bò hơn cái rào chắn không khí nén của Silver... Tóm lại là tính thực dụng ăn đứt. ...Nhưng mà, lúc nào cũng phóng sét ầm ầm nghe chừng nguy hiểm quá, nên tôi thấy Silver vẫn tốt hơn.

“............”

Tự nhiên Silver cọ cọ cái mũi (hoặc bộ phận tương tự) vào người tôi. Gì vậy trời.

"Dù sao đi nữa, đây cũng là một món đồ cực kỳ quý giá, cậu hãy giữ gìn cẩn THẬN." 

"Cảm ơn anh rất nhiều."

Dù câu chốt nghe y hệt mấy chương trình thẩm định đồ cổ trên TV, nhưng hỏi Mario tiên sinh quả là một quyết định đúng đắn.

"Nhắc mới NHỚ, hai người định vào khám phá <Di tích> SAO?" 

"Vâng, chúng tôi định thế. Nghe nói có thể chuyển sang một Job liên quan đến Hoàng Ngọc Mã ở trong <Di tích>." 

"...Tôi cũng sẽ vào đó để điều tra."

Khi chúng tôi trả lời như vậy, Mario tiên sinh mỉm cười,

"Ồ, vậy thì tuyệt QUÁ. Nếu hai người tìm thấy thứ gì HAY HO, tôi rất sẵn lòng giám định lại cho hai NGƯỜI." 

"Vâng, trăm sự nhờ anh."

"............"

Mario tiên sinh nói xong liền quay gót bước về phía khu nhà chính.

Ngay khi bóng dáng Mario tiên sinh vừa khuất hẳn,

"Azurite." 

"Gì vậy?" 

"Cô thấy Mario tiên sinh có điểm gì đáng ngờ à?"

Nghe tôi hỏi, Azurite ngạc nhiên nhìn tôi.

"...Anh thực sự rất nhạy bén đấy." 

"Cũng do ảnh hưởng từ anh trai và chị gái thôi. Vậy, có điều gì khiến cô lấn cấn sao?" 

"Chính sự hiện diện của một nhà khảo cổ học ở đây đã là điều đáng ngờ rồi."

Azurite khoanh tay, trầm ngâm nói.

"Lần này, Vương quốc đã chủ động đình chỉ mọi yêu cầu ủy thác cũng như phong tỏa toàn bộ thông tin liên quan đến <Di tích>. Việc một nhà khảo cổ học đánh hơi được và có mặt ở đây vốn dĩ đã rất khó hiểu."

Azurite khẳng định chắc nịch... nhưng mà.

"Phong tỏa thông tin á? Nhưng mà, tôi vẫn mua được thông tin về <Di tích> trên <DIN> một cách dễ dàng mà?" 

"........................Hả?"

Nghe tôi nói vậy, Azurite tròn xoe mắt ngạc nhiên.

"Hả? Ơ kìa? Việc anh có mặt ở đây, không phải là nhờ thông tin mật từ [Vua Phá Hoại] sao..." 

"Không, chỉ là thông tin bán công khai trên thị trường thôi."

Ngay khi tôi dứt lời, Azurite ngồi sụp xuống... mà ôm mặt bằng cả hai tay.

"Cái tòa soạn báo đó bị sao vậy trời..."

Ừm, phải công nhận chỗ đó thu thập thông tin siêu phàm đến mức khó tin thật. Mà, có một đặc phái viên là <Kẻ Sát Siêu Cấp>... Marie làm việc ở đó thì chắc cũng chẳng bình thường chút nào rồi.

"Chuyện đó tính sau, theo như lời cô vừa nói thì Azurite cũng định vào trong <Di tích> à?"

Lúc trên đường đến Quartierlatin, cô ấy cũng bảo là đi điều tra, nhưng tôi không nghĩ cô ấy sẽ vào tận bên trong.

"...Đúng vậy. Để nắm bắt xem tình hình thực tế bên trong <Di tích> ra sao." 

"Tình hình thực tế?" 

"<Di tích> giống như một chiếc rương báu chứa đựng công nghệ của nền văn minh trước thời kỳ cổ đại. Thế nhưng, trong những <Di tích> từng được phát hiện trước đây, đã có trường hợp những vũ khí nguy hiểm thoát ra ngoài và nổi điên. Việc điều tra là cực kỳ cần thiết." 

"Tiền lệ sao, ví dụ như?" 

"Một ví dụ điển hình là <Pháo Đài Thứ Tư Khai Quật Dưới Đáy Biển> ở Granvaloa. Nghe nói một lượng lớn quái vật ăn thịt đã tràn ra từ bên trong, suýt chút nữa phá hủy toàn bộ hệ sinh thái. Cuối cùng, một 'Quả bom di động' vừa mới thăng cấp lên <Siêu Cấp> đã phải thiêu rụi cả một vùng biển để giải quyết."

"Quả bom di động"... À, là người tên là Abura-sumashi gì gì Nước Tương Diệt Khuẩn gì gì đó. Tôi thường xuyên nghe nhắc đến tên người này, nhưng cái tên và những chiến công hoành tráng của anh ta cứ đá nhau thế nào ấy.

"...Nghe nói vì đây là <Di tích> nên tôi cứ đinh ninh bên trong toàn kho báu chứ." 

"Tất nhiên, cũng có rất nhiều trường hợp khai quật được những công nghệ hay sản phẩm hữu ích, nếu được như vậy thì quả là may mắn. Nó có thể trở thành một trong những phương pháp giúp Vương quốc thoát khỏi cảnh khốn cùng hiện tại. Hoặc... nếu bên trong có cả một nhà máy sản xuất những thứ đó thì càng tốt." 

"Vậy nên Azurite mới đến đây với tư cách là mật thám theo lệnh của một vị quan chức cấp cao để điều tra sao."

Azurite là một cường giả có thực lực vượt trội hơn cả Đội trưởng đương nhiệm của Đội Kỵ sĩ Hoàng gia là Liliana. Việc cô ấy được giao cho một nhiệm vụ như vậy cũng không có gì đáng ngạc nhiên.

"...Đúng vậy. Người cử tôi đến đây là một người luôn một lòng hướng về tương lai của Vương quốc. Anh cũng biết đấy, Vương quốc hiện tại đang đứng trên bờ vực diệt vong. Nếu cứ tiếp tục thế này, chắc chắn sẽ bị xâm lược và hủy diệt. Chính vì vậy, công nghệ từ <Di tích> là vô cùng cần thiết. Để có thể chống lại những thứ tưởng chừng không thể chống đỡ, chúng ta cần một thứ sức mạnh chưa từng có."

Trong lúc nói, ánh mắt Azurite vẫn luôn hướng về ngọn núi nơi <Di tích> ngự trị. Tuy nhiên, chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt cô ấy chợt liếc nhìn thanh kiếm đang đeo bên hông.

"Một thứ sức mạnh chưa từng có sao. Nếu nói về chiến tranh, thì sự tham chiến của các <Siêu Cấp> và những <Master> có năng lực cũng được tính chứ?"

Ngay khi tôi dứt lời, tôi nhận thấy thái độ của Azurite thay đổi hẳn. Dù phần trên khuôn mặt bị che khuất, nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được. Cô ấy đang thể hiện sự cự tuyệt trước lời nói của tôi.

"Tôi... không, người cử tôi đến đây hoàn toàn không có ý định yêu cầu sự giúp đỡ từ các <Master>." 

"............"

Trước câu trả lời của Azurite, tôi không hỏi "Tại sao?".

Giống như những gì tôi từng nghĩ khi lần đầu gặp ngài Lindos ở Gideon. Đối với Vương quốc, đặc biệt là những người đã từng trải qua cuộc chiến khốc liệt đó, việc họ có ác cảm với <Master> cũng là điều hoàn toàn dễ hiểu.

Ít đồng minh, nhiều kẻ thù, và bị tàn sát dã man. Không thể phủ nhận rằng nguyên nhân dẫn đến thất bại thảm hại của Vương quốc trước Hoàng quốc chính là do các <Master>. Azurite là đệ tử của ngài Langley. Vậy thì, cô ấy cũng đang mang trong lòng nỗi đau mất đi người thầy vì sự tham gia của các <Master>. Người cử cô ấy đến đây có lẽ cũng đã mất đi ai đó quan trọng. Nếu vậy, tôi không có quyền buông những lời vô duyên như "Tại sao?" với cô ấy. Tôi chỉ muốn xác nhận một điều thôi.

"Không yêu cầu sự giúp đỡ sao. Vậy nếu chúng tôi tự ý tham chiến thì không sao chứ? Ví dụ như... đánh chặn các <Master> của phe Hoàng quốc chẳng hạn." 

"Hả?" 

"Việc <Master> tẩn nhau thì luật pháp của Tian cũng đâu có can thiệp được." 

"À, ừ. Đúng là vậy nhưng mà-" 

"Vậy thì chắc chắn sẽ có rất nhiều người tự nguyện làm vậy dù không được yêu cầu đâu."

Đầu tiên, khuôn mặt của anh hai hiện lên trong tâm trí tôi, tiếp đó là Rook, Marie, cùng vô số những Ranker và <Master> mà tôi đã quen biết ở Gideon. Sau đó, khuôn mặt của Tiền bối (B3), ...à, ừm, cả khuôn mặt của Tiền bối Yêu Quái và Tiền bối Tsukikage cũng thoáng hiện ra.

Biết nói sao bây giờ nhỉ? Có lẽ, những người vừa hiện lên trong đầu tôi, chắc chắn sẽ không thể khoanh tay đứng nhìn nếu Vương quốc lâm vào đường cùng. Bởi vì, dù trong số đó có nhiều kẻ kỳ quặc hay mưu mô xảo quyệt... nhưng tuyệt nhiên không một ai trong số họ lại chán ghét Vương quốc này cả.

Có người xem các Tian trong Vương quốc là bạn.

Có người nỗ lực rèn luyện bản thân tại Đấu trường của Vương quốc.

Có người lại mang dã tâm biến thần dân của Vương quốc thành tín đồ............. Không, cái này thì có gì đó hơi sai sai.

Nhưng dù sao đi nữa, không một ai muốn Vương quốc này bị diệt vong.... Chà, mặc dù Marie và tiền bối từng gây ra vụ bao vây, còn Tiền bối Yêu Quái thì lắm mưu nhiều kế quá thể đáng. Nhưng chắc chắn, khi hữu sự, họ sẽ không thể nào làm ngơ. Đó là điều mà bản thân tôi — một người đã từng tiếp xúc trực tiếp với họ — tin tưởng một cách sâu sắc.

"Nhưng mà..." 

"Ít nhất thì, tôi dự định sẽ tham chiến. Dù có thể bị mỉa mai là một tên Tân binh còn cách Ranker cả vạn dặm thì làm nên trò trống gì. Dù có phải ở nhờ một Clan của người quen nào đó, tôi cũng sẽ tham gia."

...Vì <Nguyệt Thế Hội> của Tiền bối Yêu Quái đáng sợ quá nên nếu có gia nhập thì chắc tôi sẽ chọn vào <Băng Hải Tặc Hoàng Kim> của Chelsea chẳng hạn.

"Thế nên, không cần phải yêu cầu giúp đỡ đâu, nhưng nếu các <Master> nói 'Muốn hợp tác' thì hy vọng mọi người sẽ dang tay chào đón, vậy là đủ rồi." 

"............Chuyện đó, không phải là thứ mà tôi có thể tự mình quyết định được." 

"Đúng vậy nhỉ. Nhưng mong cô chuyển lời lại với chủ nhân của cô giúp tôi. ...Xin lỗi nhé, tự nhiên lại nói mấy chuyện đao to búa lớn thế này." 

"...Không sao, tôi không bận tâm đâu."

Azurite nhắm mắt lại phía sau lớp kính của chiếc mặt nạ, dường như đang suy nghĩ điều gì đó. A, nhắc mới nhớ. Nói về chuyện hợp tác...

"Với lại, về cuộc điều tra <Di tích> của cô vào ngày mai, nếu được thì cho tôi phụ một tay có được không?" 

"Hả?"

Trước lời đề nghị của tôi, Azurite kinh ngạc mở to mắt.

"Lúc nãy tôi cũng có nói rồi đấy, mục đích của tôi chỉ là đến <Di tích> để chuyển Job thôi. Ngoài ra thì chỉ là có chút hứng thú với lịch sử, nên tôi đang rảnh rỗi lắm. Thế nên trước mắt, hãy để tôi giúp cô một tay ngay lúc này nhé."

Dù dự định sẽ tham chiến trong cuộc chiến tranh sắp tới, nhưng nếu cuộc điều tra <Di tích> này có ảnh hưởng to lớn đến tương lai của Vương quốc, thì tôi cũng muốn góp một phần sức lực. Tôi không muốn chọn cách chỉ giải quyết xong việc của mình rồi phủi đít rời đi.

"Nhưng, đây là nhiệm vụ của tôi. Hơn nữa, tùy thuộc vào thứ bên trong <Di tích>, có thể sẽ xảy ra những chuyện liên quan đến sự tồn vong của Vương quốc. Bắt một <Master> như anh phải gánh vác trách nhiệm nặng nề như vậy thì..." 

"Đúng là đó là nhiệm vụ của Azurite. Nhưng đồng thời, tôi không nghĩ đó là thứ mà cô phải gánh vác một mình, phải tự mình giải quyết tất cả." 

"...!" 

"Vì là nhiệm vụ nên chắc sẽ có những quy định về bảo mật, nhưng tôi sẽ giúp cô trong phạm vi không vi phạm những quy định đó."

Nếu không giúp đỡ mà lỡ Azurite xảy ra chuyện gì, thì lương tâm tôi còn cắn rứt hơn nhiều.

"Với lại, nếu nói về trọng trách liên quan đến sự tồn vong của Vương quốc thì tôi cũng đã từng bị ép phải gánh vác rồi. Tất cả là do âm mưu thâm độc của một gã áo blouse trắng khốn nạn... cái gã tên là Mr. Franklin ấy." 

"............A."

Trọng trách mà tôi đang nhắc đến chính là trận chiến với [RSK] trong sự kiện ở Gideon. Khi đó, tôi đã bị cuốn vào một âm mưu tàn độc: "Nếu không hạ gục nó trước thời hạn, quái vật sẽ được thả tự do". Đã vậy, tên đó còn truyền hình trực tiếp cảnh tượng đó cho toàn bộ Vương Đô và Gideon xem, đúng là cái nết thối tha hết chỗ nói.

"Thế nên, một người đã từng kinh qua những chuyện như vậy như tôi giúp Azurite một tay thì chắc cũng chẳng có vấn đề gì............ "

"............Sao cô lại… khóc?"

Chẳng hiểu sao..., Azurite nhìn tôi, những giọt nước mắt lăn dài trên má. Khoan đã, tôi vừa nói hớ điều gì à? Azurite cũng là một Tian của Vương quốc, chẳng lẽ chỉ cần nghe đến cái tên của tên áo blouse trắng đó cũng đủ đánh thức những ký ức kinh hoàng trong cô ấy sao? Cái gã áo blouse trắng khốn khiếp đó...!

"...Xin lỗi anh. ...Đúng rồi, đúng là vậy. Lúc đó... anh cũng đã..."

Azurite nghẹn ngào trong nước mắt, lẩm bẩm những lời rất khó nghe rõ. Nhưng ngay sau đó, cô ấy lau vội dòng nước mắt và nhìn thẳng vào mắt tôi.

"...Tôi hiểu tâm ý của anh rồi. Cho phép tôi... được nhờ anh giúp đỡ, có được không? ...Chỉ là trong việc điều tra này thôi." 

"À, đương nhiên rồi." 

"...Cảm ơn anh."

Azurite nói rồi dùng tay trái lau nước mắt... và đưa tay phải về phía tôi.

"Từ ngày mai, mong anh giúp đỡ nhé." 

"Rõ."

Tôi và Azurite bắt tay nhau, hứa hẹn sẽ cùng hợp tác. Và thế là, từ ngày mai, tôi sẽ cùng Azurite tiến hành điều tra <Di tích>.

◇◆

□■ Nhật Ký Liên Lạc qua Ma pháp Truyền tin nào đó

“Logan, hiện tại anh đang ở đâu?” 

“Vừa tiến vào Lãnh địa Barbaros. Tối mai sẽ đến Quartierlatin. Còn ngài?” 

“Đang chờ lệnh bên trong một nhà trọ gần <Di tích>.” 

“Có bị lộ không?” 

“Ở Vương quốc không có ai biết mặt tôi. Hơn nữa, tôi đã giăng lưới rồi. Dù có kẻ nào nhận ra tôi đi chăng nữa, tôi cũng sẽ không bỏ sót đâu.” 

“Được. Vậy thì, mọi việc sẽ được giải quyết vào ngày mốt như dự kiến. Thế là tốt. Ở đời thực, thứ Hai sẽ bắt đầu... Không, dù sao đi nữa thì tôi cũng chỉ có thể giúp đến ngày mốt thôi. Nếu trễ hơn, coi như không có sự hỗ trợ của tôi đâu.” 

“Đã rõ. Tôi sẽ ưu tiên lịch trình của anh — người đang có quan hệ hợp tác với tôi. Dù không có giới hạn đó thì chuyện này cũng sẽ không kéo dài lâu đâu. ...À, đúng rồi. Có thông tin bổ sung đây.” 

“Gì vậy?” 

“Có cậu em trai của anh em nhà Starling ở đó.” 

“Em trai............ Là hắn sao! Kẻ "Bất Khuất" đã hai lần phá hỏng mưu đồ của Franklin!” 

“Đúng, chính hắn, chính là tên "Bất Khuất" đó.”

”Ra là vậy, một thông tin bổ sung rất có giá trị đấy.”

”Tại sao? Tôi chỉ định cảnh báo thôi mà.” 

“Tôi đã để mắt đến hắn kể từ khi hắn đánh bại một con Demi-Dragon ở cấp độ 0. Huống hồ, hiện tại hắn lại mang thêm cái mác "Kẻ đã đánh bại Franklin". Đây có thể coi là một cơ hội tuyệt vời để tôi đập nát cái mũi của kẻ dám xem thường tôi. À, đúng rồi——”

—— "Bất Khuất" sẽ là con mồi của tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!