Episode 5: Hy vọng còn sót lại (Vol 8 - 9)

Chương 10: Nữ bá tước Quartierlatin

Chương 10: Nữ bá tước Quartierlatin

□ Dinh thự Bá tước Quartierlatin - Thư phòng

Sâu bên trong Dinh thự Bá tước Quartierlatin, tại thư phòng của Nữ bá tước, Azurite và bà đang cùng nhau trao đổi.

"Vậy là, từ giờ Ngài sẽ tiến hành khám phá <Di tích> đó sao." 

"Đúng vậy. Ta muốn nhanh chóng tìm hiểu xem <Di tích> đó rốt cuộc là cơ sở được dùng để làm gì."

Azurite vừa nói vừa lướt qua tập tài liệu do Nữ bá tước cung cấp. Đó là những thông tin thu thập được kể từ khi <Di tích> được phát hiện vào ba ngày trước.

"Từ chỗ đại sảnh có chứa pha lê chuyển Job, tiến độ khám phá có vẻ không được khả quan lắm nhỉ." 

"Vâng. Nghe nói càng vào sâu bên trong thì lượng quái vật càng đông đúc. Hơn nữa, toàn là những quái vật mang hình dáng máy móc." 

"Là loại [Golem] thường được bố trí trong các <Di tích> chăng. Tên của chúng là gì?"

Thông thường, tên của quái vật sẽ hiển thị ngay trên đỉnh đầu chúng. Đó là cơ chế của thế giới này, cũng chính vì vậy Azurite mới cất tiếng hỏi...

"Vấn đề là, nghe nói tên của chúng hiển thị rất lộn xộn..." 

"?"

Azurite mang theo nỗi hoài nghi lật giở tài liệu, quả thực trong đó có ghi nhận thông tin về sự xuất hiện của những cỗ máy mang tên [Little Goblin] hay [Teal Wolf]. Hơn nữa, còn có chi tiết ghi rằng khi bị đánh bại, chúng không biến mất mà vẫn còn nguyên xác.

"Rốt cuộc là sao nhỉ... Hoặc cũng có thể, chuyện này có liên quan gì đó đến nguồn gốc hình thành của <Di tích>. Ta sẽ gộp cả chuyện này vào để điều tra luôn thể." 

"Vâng, ...trăm sự nhờ Ngài." 

"Phu nhân không cần phải cảm tạ, cũng không cần phải cúi đầu đâu. Ta chỉ đang làm những việc mà bản thân nên làm. Trong bối cảnh nguy cơ chiến tranh với Hoàng quốc tái bùng nổ đang chực chờ... chính ta mới là người đang khao khát tìm kiếm một phương kế từ <Di tích> để cứu vãn tình cảnh khốn cùng của Vương quốc."

Khi thốt lên những lời đó, sâu thẳm trong đôi mắt lấp ló sau lớp mặt nạ của Azurite ánh lên một sự quyết tâm bi tráng.

"Nếu vậy, quả nhiên việc nhờ đến các <Master>..." 

"Ta không có ý định sử dụng họ cho chiến tranh đâu, Bá tước phu nhân." 

"Nhưng người đi cùng Ngài thì..." 

"Anh ta! ...Cậu ấy, nói cho cùng cũng chỉ là đang hỗ trợ ta trong việc điều tra mà thôi. Còn chiến tranh... lại là một câu chuyện hoàn toàn khác!"

Trong một khoảnh khắc, Azurite hơi lớn tiếng, nhưng cô ngay lập tức lấy lại vẻ bình tĩnh, dời ánh mắt xuống tập tài liệu như muốn lảng tránh chủ đề này.

"Ra là vậy."

Nữ bá tước nhìn Azurite bằng một ánh mắt vô cùng dịu dàng.

"Thế nhưng, Ngài rất tin tưởng người đó nhỉ." 

"Kh-Không phải! Không phải là ta tin tưởng gì đâu!"

Dưới lớp mặt nạ, đôi má Azurite khẽ ửng hồng, cô lớn giọng phủ nhận lời của Nữ bá tước. Sau đó, như không tự nhận ra, cô hạ giọng nói nhỏ dần.

"Chỉ là... ta nợ anh ta một ân tình rất lớn! Thế nên, ta mới chấp nhận lời đề nghị hợp tác của anh ta............. Chuyện chỉ có vậy thôi!"

Nữ bá tước khẽ mỉm cười nhìn Azurite đang đỏ mặt thanh minh.

◇◇◇

□ [Thánh Kỵ Sĩ] Ray Starling

Ngài Veldorbell vẫn tiếp tục tấu nhạc, mang đến niềm vui sướng tột độ cho lũ trẻ. Mà công nhận, ở đây đông trẻ con thật. Theo lời một người hầu, "Hôm nay là ngày tổ chức tiệc trà định kỳ mỗi tháng một lần, chúng tôi mời những đứa trẻ từ hai trại trẻ mồ côi trong thành phố đến dự". Nhìn quanh, số lượng trẻ con phải lên đến hơn năm mươi đứa.

"Ở đây nhiều trẻ mồ côi vậy sao?" 

"Vâng... Đặc biệt là có rất nhiều cháu mang hoàn cảnh mất cha trong cuộc chiến tranh vừa qua, và người mẹ cũng vì nhiều lý do khác nhau mà qua đời."

...Ra là vậy, ở đây cũng chịu dư chấn của chiến tranh. Chẳng trách, hôm qua tôi nghe nói Lefty và bố của Shirley — chủ nhà trọ — cũng từng tham gia chiến tranh với tư cách dân quân. Có vẻ như thương vong không chỉ dừng lại ở tầng lớp Kỵ sĩ.

"À, có cả khu vực bên trong nhà nữa à."

Hóa ra không gian của buổi tiệc trà không chỉ gói gọn trong khu vườn, mà còn bao gồm cả một đại sảnh rộng lớn được ngăn cách với khu vườn bằng một cánh cửa.

Bên trong đại sảnh được bố trí sẵn bàn ghế và sô-pha, những đứa trẻ chơi đùa ngoài nắng thấm mệt đang ngồi hóng mát ở trong đó. Hơi tò mò về cách bày trí của đại sảnh, tôi cất bước đi vào. Bên trong cũng được trang hoàng bằng những bình hoa gốm sứ trông rất đắt tiền, tạo nên một không gian vừa tĩnh lặng, trang nhã lại vừa rực rỡ. Dọc theo các bức tường của đại sảnh là hàng loạt những bức chân dung. Có lẽ đây là chân dung của các đời gia chủ được xếp theo thứ tự thời gian. Những bức tranh tỏa ra một bầu không khí uy nghiêm và áp bách đặc trưng, khiến vài đứa trẻ phải đưa mắt nhìn với vẻ sợ sệt.

"?"

Nằm ở vị trí ngoài cùng của dãy chân dung, bức tranh dường như là mới nhất lại mang một phong thái hoàn toàn khác biệt. Không phải chỉ vẽ một vị gia chủ, mà trong tranh có đến ba người. Một nam thanh niên trạc hai mươi đến ba mươi tuổi, một người phụ nữ trông trẻ hơn một chút, và một đứa trẻ sơ sinh đang được người phụ nữ ẵm trên tay. Nhìn kỹ khuôn mặt của người phụ nữ, tuy còn trẻ nhưng đó chắc chắn là khuôn mặt của Nữ bá tước.

"Bức chân dung này là...?" 

"Đó là bức chân dung của phu nhân Zellmina thời trẻ, được vẽ cách đây khoảng ba mươi năm...... Những người được vẽ cùng phu nhân là Ngài Bá tước và Thiếu gia."

Khi tôi hỏi một người hầu trong đại sảnh, cô ấy đã trả lời như vậy. Zellmina, chắc hẳn là tên của Nữ bá tước. Chỉ là, trong giọng nói đáp lại ấy, tôi cảm nhận được một sự nặng nề nào đó đang nghẹn lại.

"Đã có chuyện gì xảy ra sao?" 

"...Ngay sau khi bức chân dung này được hoàn thành, Ngài Bá tước và Thiếu gia đã qua đời." 

"Chuyện đó..." 

"Tôi xin lỗi. Về cái chết của hai người họ, tôi không thể tiết lộ thêm..." 

"Không sao, tôi mới là người phải xin lỗi vì đã hỏi những chuyện khiếm nhã."

Có vẻ như Nữ bá tước Quartierlatin là người đã một tay gánh vác việc cai quản lãnh địa này sau sự ra đi của chồng và con.

"Có lẽ việc phu nhân cưu mang những đứa trẻ mồ côi cũng xuất phát từ hoàn cảnh đó chăng." 

"Cũng có thể lắm..."

Hoặc cũng có thể, việc bà dành ra tận ba mươi năm để kiến tạo nên khu vườn và chăm chút cho thành phố này cũng ẩn chứa một lý do sâu xa nào đó.

Vài chục phút sau, Azurite và Nữ bá tước xuất hiện tại đại sảnh. Ngay khi nhận ra sự có mặt của Nữ bá tước, bọn trẻ lập tức ùa tới, ríu rít nói lời cảm ơn và tươi cười trò chuyện cùng bà. Nhìn từ bên ngoài cũng đủ hiểu bà được chúng kính yêu đến nhường nào.

Sau đó, với tư cách là "người hợp tác của Azurite", tôi và Nemesis cũng được mời tham gia buổi tiệc trà cùng Nữ bá tước.

Địa điểm là ban công tầng hai, nơi có thể thu trọn toàn cảnh khu vườn vào tầm mắt, và dường như nơi này cũng được trang hoàng lộng lẫy bằng cỏ cây hoa lá. Từ khu vườn vọng lên tiếng nhạc của ngài Veldorbell. Mỗi khi kết thúc một bài, ngài lại nhận yêu cầu từ bọn trẻ và dường như đang chơi nhạc một cách vô cùng thích thú. Chỉ là, danh sách các bài hát đang dần dần bị pha trộn với nhạc anime và BGM của các bộ phim nổi tiếng, khiến tôi không biết phải phản ứng thế nào cho phải.

Buổi tiệc trà có sự góp mặt của Nữ bá tước mở đầu bằng những lời cảm tạ vì chúng tôi đã hỗ trợ Azurite, tiếp đó chủ yếu là bà chia sẻ cho chúng tôi những thông tin về cấu trúc bên trong <Di tích> do các nhà thám hiểm báo cáo lại. Thế nhưng, khi những câu chuyện công việc vừa tạm lắng xuống và mọi người bắt đầu chuyển sang những chuyện phiếm thường ngày, Nemesis bỗng cất tiếng hỏi.

"Tại sao phu nhân lại mời những đứa trẻ mồ côi đến dự tiệc trà trong vườn thế?"

Có lẽ cô ấy muốn biết câu trả lời cho những thắc mắc đã nảy sinh từ lúc ở đại sảnh. Trước câu hỏi đó, Nữ bá tước không hề phật ý mà dịu dàng đáp lời.

"Mời bọn trẻ đến đây là cách để tôi xoa dịu đi nỗi cô đơn của bản thân thôi. Tôi cũng từng có một cậu con trai tên là Emilio. Thế nhưng, trong lúc tôi đổ bệnh phải nằm liệt giường, thằng bé đã cùng chồng tôi đi du ngoạn nước ngoài và bị quái vật tấn công..." 

"............" 

"Emilio đã rời bỏ tôi trước cả khi thằng bé kịp học cách chạy nhảy tung tăng như những đứa trẻ kia... Thế nên, chỉ cần nhìn thấy bóng dáng hoạt bát của bọn trẻ, cõi lòng tôi đã được an ủi phần nào."

Nữ bá tước hướng ánh mắt chan chứa sự dịu dàng xuống những đứa trẻ đang nô đùa trong vườn.

"Khu vườn này cũng vậy. Khi còn sống, bên cạnh công việc của một nhà ngoại giao cho Vương quốc, chồng tôi có sở thích chăm sóc vườn tược. Vì thế, mỗi khi được bao bọc giữa cỏ cây hoa lá, tôi lại có thể cảm nhận được hình bóng của ông ấy. Ngay cả cái cây cổ thụ nằm giữa trung tâm khu vườn cũng là do chính tay ông ấy dời về trồng khi còn tại thế đấy."

Mời bọn trẻ đến chơi, tự tay vun vén cho khu vườn, Nữ bá tước bảo rằng tất cả đều là để khỏa lấp đi nỗi cô đơn trống trải sau sự ra đi của gia đình. Đó là một câu chuyện đau buồn, nhưng đồng thời cũng là một bi kịch chẳng thể làm gì khác được. Tuy nhiên, khi nhìn vào đôi mắt của Nữ bá tước lúc bà dõi theo bọn trẻ trong vườn, tôi chợt nhận ra một điều: “Bà ấy có mắt hai màu?”

Màu sắc giữa hai bên mắt của bà có sự khác biệt nho nhỏ. Mắt phải của Nữ bá tước màu xanh lam, còn mắt trái lại màu xanh lục. Dường như nghe thấy tiếng lẩm bẩm của tôi, Nữ bá tước khẽ mỉm cười và nói.

"Đôi mắt này là đặc trưng thường thấy ở gia tộc Bá tước Quartierlatin. Con trai tôi cũng sở hữu đôi mắt như vậy." 

"Ra là thế ạ." 

"Ừ.... Thực ra, việc tôi mời các lữ khách đến dự tiệc trà cũng là vì lý do đó." 

"Đôi mắt hai màu là lý do để mời lữ khách sao?"

Ý bà là gì chứ.

"Chồng tôi và Emilio bị quái vật tấn công... Thi thể của chồng tôi đã được đưa về, nhưng thi thể của Emilio thì không bao giờ được tìm thấy. Lúc đó thằng bé vẫn còn là một đứa trẻ sơ sinh, nên có lẽ... đã không còn nguyên vẹn. Thế nhưng, biết đâu thằng bé đã được một ai đó cứu mạng, và vẫn đang sống sót ở một nơi nào đó... Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn luôn ôm ấp một niềm hy vọng như thế." 

"............" 

"Chính vì vậy, tôi luôn hỏi những lữ khách ghé qua rằng: 'Mọi người có từng nhìn thấy một thanh niên nào sở hữu đôi mắt giống như tôi ở đâu đó không?'..... Mặc dù đã ba mươi năm trôi qua, và trong thâm tâm, tôi cũng đã từ bỏ một nửa hy vọng rồi."

Nữ bá tước nói rồi nở một nụ cười đầy mệt mỏi. Trông thấy bà như vậy,

"...Có thể cơ hội là rất mong manh, nhưng nếu nó chưa phải là con số không tròn trĩnh, cháu nghĩ phu nhân vẫn nên tiếp tục hy vọng."

Tôi cứ thế nói ra những suy nghĩ chân thật nhất trong lòng mình.

"Nếu cứ thế từ bỏ mà trong lòng vẫn chưa thực sự dứt khoát... cháu nghĩ rằng điều đó sẽ chỉ để lại một sự hối hận dai dẳng ám ảnh phu nhân về sau mà thôi."

Đó chỉ là những lời bộc bạch từ cảm nhận của cá nhân tôi. Có lẽ, một kẻ chỉ vừa mới gặp mặt bà vào ngày hôm nay như tôi không có tư cách để thốt ra những lời đó. Thế nhưng, dù có bị coi là kẻ thích lo chuyện bao đồng cũng chẳng sao. Nếu phu nhân buông xuôi, tôi tin chắc rằng điều đó sẽ trở thành nỗi ân hận tột cùng của bà... đó là những lời từ tận đáy lòng tôi.

"...Cậu nói đúng. Ừ, đúng là như vậy. Là một người mẹ, tôi không có quyền từ bỏ hy vọng rằng đứa con bé bỏng của mình vẫn còn sống trên cõi đời này."

Tuy nhiên, Nữ bá tước dường như đã tiếp nhận và đồng tình với những lời nói ấy của tôi.

"Cảm ơn cậu, cậu Starling. Cậu quả thực giống hệt như những gì lời đồn đại." 

"Dạ, không có gì đâu ạ..."

Vừa đáp lời, tôi vừa có chút tò mò không biết "lời đồn đại" kia rốt cuộc là đồn thổi về cái gì. Chỉ hy vọng nó không phải là thứ tai tiếng giống như của Tiền bối Yêu Quái.

"À phải rồi, cậu Starling. Cậu đã bao giờ bắt gặp một người có đôi mắt như thế này ở đâu chưa? Tính đến nay, chắc thằng bé cũng đã ngoài ba mươi rồi..." 

"Dạ, cháu cũng mong là mình đã từng gặp, nhưng quả thực trong số những Tian cháu từng tiếp xúc, phu nhân là người đầu tiên sở hữu đôi mắt hai màu..."

Nếu tính cả <Master> thì tôi cũng gặp kha khá người có đôi mắt hai màu. Giống như Juliet chẳng hạn, có nhiều người lúc tạo hình nhân vật cứ thích làm lố lên và chọn mắt hai màu cho ngầu. Nhưng nếu xét trong số các Tian thì đây là lần đầu tiên tôi thấy một đôi mắt giống như của Nữ bá tước... Ủa, khoan đã?

"Nhắc mới nhớ, màu của bên mắt phải của người đó cũng có nét tương đồng nhỉ." 

"Nếu là mắt của tôi thì điều đó là hiển nhiên rồi. Mẹ tôi mang trong mình dòng máu của gia tộc Bá tước Quartierlatin mà."

Nghe tôi lẩm bẩm, Azurite liền lên tiếng giải thích.

"À, ra là vậy."

Công nhận là màu mắt của Azurite cũng rất giống với Nữ bá tước. Thế nhưng, màu mắt của người đó cũng giống hệt như vậy.

"...Nhưng chắc là không phải đâu."

Bởi vì người đó, cả hai bên mắt đều có màu xanh lam cơ mà.

Sau đó, chúng tôi kết thúc buổi tiệc trà và rời khỏi Dinh thự Bá tước để tiến đến khu <Di tích>.

"...Cảm ơn anh, Ray."

Vừa bước ra khỏi cổng dinh thự, Azurite liền nói với tôi như vậy.

"Sao tự dưng lại cảm ơn?" 

"Là chuyện của Nữ bá tước đấy. Việc tìm kiếm suốt ba mươi năm ròng rã mà vẫn bặt vô âm tín về tung tích của con trai đã vắt kiệt sức lực của bà ấy, dù bề ngoài bà ấy luôn cố tỏ ra mạnh mẽ. Thế nhưng, nhờ có những lời động viên chân thành từ tận đáy lòng của anh, tâm trạng của phu nhân chắc chắn đã phấn chấn lên phần nào."

À, ra là ý đó.

"Tôi chỉ nói ra những gì mình nghĩ thôi, chẳng có gì đáng để cô phải cảm ơn đâu." 

"Ừm. Ray có cái tật là cứ nghĩ gì là lại vô thức thốt ra khỏi miệng. Điển hình như tối hôm qua trong phòng tắm UMPHHHHHHHHHHHHHHHHHH......................"

Tôi lập tức bịt miệng Nemesis trước khi cô nàng hó hé cái chuyện tôi lỡ miệng nói hớ sau khi tỉnh lại từ cơn [Ngất xỉu] ngày hôm qua ra kể. Cái vụ đó do nói hớ nhiều quá nên chính tôi sau đó cũng thấy xấu hổ muốn độn thổ, nên co làm ơn đừng có đào bới lên giùm cái!

"Chà, sao cũng được. Dù sao thì điểm đến tiếp theo của chúng ta chính là <Di tích> phải không?" Tôi hỏi.

"Ừ. Chúng ta xuất phát luôn nào, ...hử?" Azurite trả lời.

Ngay khi vừa cất bước hướng về phía ngọn núi nơi <Di tích> ngự trị, Azurite bỗng khựng lại như vừa phát hiện ra điều gì đó. Bị thu hút sự chú ý, tôi cũng nhìn theo hướng ánh mắt của Azurite và bắt gặp một nhân vật quen thuộc.

"Mario tiên sinh...?"

Đứng đó chính là nhà khảo cổ học, Mario tiên sinh. Anh ta đang đứng phía bên ngoài hàng rào bao quanh Dinh thự Bá tước, chăm chú nhìn vào khu vườn. Hành động rình mò một khu vườn tụ tập đông đúc trẻ con như vậy, nếu không cẩn thận rất dễ bị coi là kẻ khả nghi. Thế nhưng, cái cách anh ta đưa mắt nhìn vào khu vườn... dù bị che khuất sau lớp thấu kính dày cộp, tôi vẫn có thể cảm nhận được một nỗi niềm sâu thẳm nào đó đang chất chứa trong ánh mắt ấy. Giống như thể... anh ta đang cố gắng nhớ lại một điều gì đó xa xăm.

"............Á, Ồ, cậu Ray và cô gái ĐÂY MÀ."

Phát hiện ra tôi, Mario tiên sinh liền cất tiếng gọi.

"Ồ, còn cô nhóc nhỏ nhắn mặc đồ đen bên cạnh cậu LÀ AI VẬY?" 

"À, đây là Nemesis, <Embryo> của tôi." 

"Ừm. Nhưng mà, cách nói chuyện của ngươi sặc mùi mờ ám quá đấy." 

"Người ta hay bảo thế LẮM! Hahahaha."

Mario tiên sinh vẫn giữ nguyên cái điệu bộ vui vẻ với ngữ điệu hệt như một gã người nước ngoài dỏm giống hệt đêm qua. Thế nhưng, chẳng hiểu vì sao. Tôi cứ có cảm giác anh ta của hôm nay có gì đó khác biệt so với hôm qua.

"Anh, tại sao lại lén lút nhìn trộm khu vườn vậy?"

Azurite cất giọng hỏi, mang theo một chút gay gắt như đang tra khảo. Đáp lại, Mario tiên sinh cúi đầu xin lỗi.

"Xin LỖI. Khu vườn đẹp quá nên tôi lỡ bị hớp hồn MẤT THÔI. Vô lễ quá, thành thật xin lỗi mọi NGƯỜI..." 

"...Vậy sao. Nếu cứ tiếp tục nhìn trộm, anh sẽ bị chính quyền bắt đi đấy." 

"Ồ, nghe đáng sợ THẬT. Tôi xin phép rời đi NGAY ĐÂY."

Nói rồi, Mario tiên sinh quay lưng lại với khu vườn và cất bước rời đi. Azurite vẫn trừng mắt nhìn theo bóng lưng anh ta. Thế nhưng, tôi lại...

"Mario tiên sinh, anh có quen biết với Nữ bá tước sao?"

Tôi buột miệng ném câu hỏi đó về phía bóng lưng của Mario tiên sinh.

Cả Nemesis và Azurite đều tròn mắt ngạc nhiên trước câu hỏi của tôi. Chính bản thân tôi cũng không hiểu rõ lý do vì sao mình lại thốt ra những lời đó. Nếu phải tìm một lý do, thì có lẽ nó bắt nguồn từ những câu chuyện tôi vừa được nghe trong buổi tiệc trà với Nữ bá tước, và cả thứ mà tôi đã nhìn thấy vào đêm qua... Có thể đối với Mario tiên sinh, câu hỏi của tôi thật vô nghĩa và khó hiểu. Thế nhưng, anh ta dừng bước... và sau một thoáng im lặng.

"Không. Chắc hẳn là, không có liên quan gì đâu."

Anh ta đáp lại bằng một chất giọng trầm tĩnh, rồi cứ thế rời đi. Vào khoảnh khắc anh ta quay đi, tôi đã thoáng nhìn thấy một thứ ẩn hiện sau lớp thấu kính. Đôi mắt mệt mỏi hệt như ngày hôm qua, và... màu sắc của đôi đồng tử ấy.

Đó là một màu xanh lam... giống hệt với màu mắt phải của Nữ bá tước.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!