Episode 5: Hy vọng còn sót lại (Vol 8 - 9)

Chương 5: Phong cách Tenchi + Fanservice

Chương 5: Phong cách Tenchi + Fanservice

□ [Thánh Kỵ Sĩ] Ray Starling

Đúng như lời Shirley nói, chúng tôi đã đến Quartierlatin trong vòng chưa đầy một giờ đồng hồ.

Đường phố Quartierlatin đều được lát đá cẩm thạch. Chỉ nhìn thoáng qua cũng có thể thấy nơi này được quy hoạch chỉnh chu hơn hẳn so với những ngôi làng khác trong vương quốc. Cây cối và hoa cỏ được trồng ở khắp mọi nơi, khiến cho bầu không khí "hòa hợp giữa con người và thiên nhiên" bao trùm lấy toàn thành phố. Cảnh quan nơi đây mang một sắc thái hoàn toàn khác biệt so với Vương Đô, Gideon, hay ngôi làng Torne mà chúng tôi vừa rời đi sáng nay. Đứng trước khung cảnh đường phố xinh đẹp ấy, tôi bất giác dừng bước và đưa mắt nhìn quanh.

"Thành phố này trồng nhiều hoa cỏ thật đấy."

"Đúng vậy, đây là ý nguyện của Nữ bá tước Quartierlatin, người cai quản vùng đất này. Bản thân bà ấy cũng có sở thích làm vườn, và khu vườn của dinh thự bá tước đặc biệt tuyệt mỹ. Bà ấy thường xuyên mời những đứa trẻ mồ côi và lữ khách đến tham gia tiệc trà." Azurite giải thích.

"Chà, cô rành rẽ quá nhỉ."

"……Vị chủ nhân mà tôi phụng sự khá thân thiết với Nữ bá tước."

Ra là vậy. Có vẻ như Azurite đang phụng sự cho một quý tộc nào đó.

"Ch-Chuyện đó gác lại đã, mau đi thôi! Trong lúc anh còn mải mê ngắm hoa thì trời sắp tối mất rồi kìa!"

"Rồi rồi."

Bị Azurite hối thúc, tôi đành gác lại việc ngắm cảnh để tiếp tục rảo bước.

Nhà trọ của bố mẹ Shirley nằm ở khu vực rìa thành phố.

Dù vị trí này có đôi chút bất tiện cho việc mua sắm, nhưng theo những gì nghe được trên đường đi, nhà trọ này nằm gần khu <Di Tích> kia nên cũng có thể coi là thuận lợi. Và rồi, không hiểu sao từ phía sau nhà trọ lại có những cột khói trắng cuồn cuộn bốc lên trời. Hơn nữa, trong không khí còn thoang thoảng một mùi hương ngai ngái quen thuộc mà tôi từng ngửi thấy ở đâu đó ngày xưa.

"Tại sao lại xây nhà ở rìa thành phố thế này? Ở khu trung tâm dường như vẫn còn thừa đất mà."

Khi Azurite lên tiếng thắc mắc, Shirley vừa chỉ tay về phía ngọn núi vừa đáp.

"Vì chỗ này nằm gần núi chăng? Em cũng không rõ có phải vì thế không, nhưng ông nội em vốn là thợ mỏ nên đã đào trúng một mạch suối nước nóng ở đây!"

"Chà, tuyệt thật đấy." Tôi lên tiếng.

Suối nước nóng à…… Ngay cả ngoài đời thực tôi cũng đã lâu không đi tắm suối nước nóng. Nhân tiện nhắc tới thợ mỏ, nghe nói Job của ông nội Shirley là [Mạo Hiểm Giả].

"Vốn dĩ ông nội em cuồng văn hóa Tenchi, nên sau khi đào trúng mạch suối nước nóng, niềm đam mê ấy dường như càng bùng cháy dữ dội hơn. Thế là ông mở luôn nhà trọ…… một lữ quán suối nước nóng!"

"Ra là vậy."

Hóa ra làn khói bốc lên nãy giờ là hơi nước từ bồn tắm lộ thiên, và mùi hương kia cũng là của suối nước nóng. Mùi lưu huỳnh không quá nồng, chứng tỏ đây không phải là loại suối nước nóng nặng mùi.

"Con về rồi nè!"

Khi Shirley cất tiếng gọi ở cửa nhà trọ, một người phụ nữ lật đật chạy ra, có vẻ đó là mẹ của cô bé. Trông dáng vẻ của cô ấy toát lên đúng chất của một "bà chủ lữ quán".

"Ôi chao, Shirley. Con về muộn quá làm mẹ lo chết đi được."

"Mẹ nghe này! Mọi người ở đây đã cứu con đó!"

Thế rồi Shirley kể lại đầu đuôi câu chuyện trong khu rừng cho mẹ nghe.

"Trời đất ơi, vô cùng cảm ơn mọi người đã cứu con gái tôi trong lúc nguy hiểm……"

"Nên là mẹ ơi. Để thay lời cảm ơn, mẹ cho mọi người trọ lại với giá cực rẻ nhé!"

"Tất nhiên rồi, đừng nói là giá cực rẻ, ở miễn phí luôn cũng được. Nhưng mà, kẹt nỗi……"

Mẹ của Shirley ôm má, khuôn mặt lộ vẻ khó xử đúng như những gì cô ấy thốt ra.

"Vì dạo này có rất nhiều vị khách nhắm đến <Di Tích> ghé thăm, nên bây giờ nhà mình chỉ còn trống mỗi khu nhà phụ thôi."

"Ể? Chỗ đó thì hơi……"

Nghe mẹ nói, khuôn mặt Shirley cũng xị xuống.

"Khu nhà phụ thì sao cơ?"

"Đó vốn là một tòa nhà mang phong cách Tenchi do ông nội em xây dựng theo sở thích. Vì kiến trúc quá đỗi khác biệt so với các tòa nhà phương Tây nên có vẻ khách hàng cảm thấy không thoải mái khi trọ lại……"

"Chẳng có lấy một chiếc giường, phải trải nệm trực tiếp xuống sàn nhà mà."

"Ít ra nếu có giường thì tốt biết mấy……. Nhưng trong di chúc của ông nội có dặn là 'cứ để nguyên khu nhà phụ như thế'……" Bà chủ lữ quán than thở.

Lắng nghe cuộc đối thoại của hai mẹ con, tôi phần nào hiểu được tình hình. Tóm lại, khu nhà phụ là một công trình kiến trúc mang phong cách Nhật Bản. Vì Tenchi là quốc gia gần giống với Nhật Bản thời xưa, nên chắc chắn là vậy. Nếu thế thì với tôi chẳng có vấn đề gì.

"Tôi ở khu nhà phụ cũng được. Dù sao thì tôi cũng (có lẽ) đã quen với phong cách Tenchi rồi." Tôi nêu ý kiến.

"Thật vậy sao?"

Trước câu hỏi của mẹ Shirley, tôi gật đầu đáp, rồi sau đó...

"Tôi cũng không bận tâm đâu. Tôi chưa từng trải nghiệm phong cách Tenchi bao giờ, nên đây cũng coi như là một cơ hội tốt."

Azurite cũng đồng ý, và thế là chúng tôi quyết định sẽ trọ lại khu nhà phụ mang phong cách Tenchi.

Thế nhưng hiện tại, hiện diện trước mắt tôi lại là một công trình khác xa với những gì bản thân từng tưởng tượng.

"Phong cách Tenchi…… phong cách Tenchi, hử."

Tôi nhớ khung cảnh của Tenchi mà tôi nhìn thấy lúc chọn quốc gia khi tạo nhân vật khá giống với Nhật Bản thời Azuchi-Momoyama.…… Nhưng bây giờ, tòa nhà trước mặt tôi lại không hề giống như vậy. Nếu phải ví von thì,

"Giống hệt 'Nước Nhật thời xưa xuất hiện trong những bộ phim nước ngoài' trong ký ức của anh đó nhỉ." Nemesis cất lời.

Đúng hệt như vẻ ngoài đó. Nó có những chi tiết đúng, nhưng tổng thể lại sai lệch một cách táo bạo, đến mức khiến người ta muốn thốt lên: "Không, làm gì có cách phối màu nào như thế cơ chứ".

Dù sao đi nữa, nó hoàn toàn đi chệch hướng so với phong cách Tenchi mà tôi đã mường tượng. Không biết là do hình ảnh về Tenchi của người xây dựng khu nhà phụ này bị sai lệch, hay phong cách Tenchi vào thời điểm xây dựng thực sự có hình dáng như thế này. Sự thật có lẽ sẽ được làm rõ vào một ngày nào đó khi tôi đặt chân đến Tenchi.

"Đây là phong cách Tenchi sao…… Những họa tiết trang trí này thật đậm chất ngoại quốc nhỉ?"

Azurite nhìn chằm chằm vào con chó đá Komainu――một thứ trông giông giống con Shisa――với ánh mắt tò mò sáng rực. Nhưng mà, thứ đó có lẽ khác xa phong cách Tenchi nguyên bản rồi.... Sau đó, chúng tôi cứ thế tiến vào khu nhà phụ và được Shirley dẫn đến phòng. Tôi cứ nghĩ "Nếu là cửa lùa Fusuma thì sao mà khóa được nhỉ", nhưng thực tế căn phòng lại dùng kiểu cửa cánh mở. Chỗ đó cũng sai sai sao á…… không, nhưng nếu nghĩ đây là nhà trọ suối nước nóng thì vậy cũng đúng thôi.

"Vậy đây là chìa khóa phòng ạ! Bữa tối sẽ được phục vụ ở tòa nhà chính từ sáu giờ đến tám giờ nha mọi người!" Shirley thông báo.

"Được rồi."

"Ở khu nhà phụ cũng có bồn tắm lộ thiên, mọi người cứ thoải mái sử dụng nhé! Là suối nước nóng mà nhà em tự hào lắm đấy ạ!!!"

"Ồ…… tuyệt đấy."

Vì tôi là nam giới duy nhất ở khu nhà phụ, nên có thể thong thả ngâm mình, điều đó khiến tôi khá vui.

"Mọi người còn câu hỏi nào không ạ!"

"Tôi có thể hỏi một câu được không?"

"Dạ vâng!"

Azurite khẽ giơ tay đặt câu hỏi với Shirley, người đang tràn đầy năng lượng giải thích và hướng dẫn. Và nội dung câu hỏi là,

"Trong khu nhà phụ này…… có Home-warashi không?"

"Dạ không ạ!"

"Vậy à……"

Trước câu trả lời đó, không hiểu sao Azurite lại có vẻ thất vọng. Mà nói mới nhớ, Home-warashi rốt cuộc là cái quái gì vậy?[note92330]

Khi bước vào căn phòng được chỉ dẫn, tôi cảm thấy nhẹ nhõm phần nào. Tuy cách phối màu không thể gọi là phong cách Nhật Bản, nhưng chiếu tatami, đệm ngồi zabuton và ghế không chân lại rất giống với các nhà trọ suối nước nóng ở Nhật Bản.

Thế này thì có thể thư giãn được rồi.

"Màu sắc tuy có vẻ hơi chói mắt, nhưng mùi chiếu tatami và tấm đệm zabuton này…… không hiểu sao lại mang đến một cảm giác thật hoài niệm. Nhóp nhép." Nemesis nói.

Có lẽ vì thường xuyên nhìn trộm ký ức của tôi nên Nemesis tỏ ra khá thư thái trong bầu không khí mang phong cách Nhật Bản này (trước mắt thì không khí là kiểu Nhật). Hơn nữa, cô ấy đã ngốn sạch tám phần số bánh kẹo trà đặt sẵn trong phòng rồi.…… Thôi, tôi cũng chẳng để tâm đâu.

"Giờ thì."

Tôi tháo trang bị ra để thư giãn trong phòng.

Dĩ nhiên tôi không thể cứ mang trang bị phần thưởng và [VDA] ở một nơi như thế này được. Tôi gỡ từng món vũ khí ra, tất cả đều được nhét vào hòm đồ dạng túi mà tôi vừa mua hôm nay. Ba trang bị phần thưởng, [VDA], Accessory (vì trong cửa hàng không có món đồ nào vừa ý nên hiện tại tôi chỉ có Lifesaving Brooch), vũ khí dự phòng, cùng với Silver, tổng cộng là bảy món.

Số lượng loại đồ chứa được tuy ít, nhưng chắc vẫn nhét thêm được ba món nữa. Vì cởi bỏ trang bị ra mà chỉ mặc mỗi đồ lót thì cũng kỳ, nên tôi khoác lên mình chiếc Yukata được chuẩn bị sẵn trong phòng.…… Trông càng giống nhà trọ suối nước nóng hơn rồi đấy. Và trong bầu không khí này, tự nhiên tôi lại muốn đi tắm suối nước nóng.

"Hử? Trời vẫn chưa tối, anh định đi tắm sao?"

"Ừm…… à, đúng rồi."

Trước khi đi tắm, tôi chợt nhớ ra một việc định làm hôm nay.

"Tôi sẽ ra ngoài rửa sạch Silver rồi mới vào tắm. Cô cứ vào tắm trước đi Nemesis."

Khoảng trưa nay, sau khi nghe tiền bối nói về giá trị của Silver, tôi đã có ý định cọ rửa nó. Dù chỉ rửa qua loa, nhưng tôi cũng muốn gột sạch vết bẩn dính trên người trong lúc cọ vũ khí bằng nước suối luôn. Hơn nữa, con gái thường tắm lâu hơn, nên để Nemesis tắm trước sẽ tốt hơn. Vốn dĩ nam nữ tắm khác phòng, nên chúng tôi cũng chẳng cần thiết phải đi tắm cùng lúc làm gì.

"Đây là lần đầu tiên cô tắm suối nước nóng kể từ khi sinh ra mà. Cứ thong thả tận hưởng đi."

"Ừm. Ta sẽ làm vậy."

Nói rồi, tôi xách Silver đi rửa, còn Nemesis thì hướng về phía bồn tắm lộ thiên đầy tự hào của nhà trọ.

◇◇◇

□ [Thiếu Nữ Phục Thù Nemesis]

"Suối nước nóng, mong chờ quá đi mất~……"

Vì ta là một <Embryo> tiếp thu những kiến thức thông thường từ ký ức của <Master> - là Ray, nên dĩ nhiên ta cũng có chút hiểu biết về suối nước nóng. Ấm áp, dễ chịu, tốt cho sức khỏe, trứng luộc suối nước nóng - hiệu quả tức thì cho nhan sắc, bánh bao suối nước nóng - đỉnh cao của phong cách Nhật Bản, nước khoáng, ngắm trăng thưởng rượu. Vân vân và mây mây, vô vàn thông tin đã có sẵn trong tâm trí ta.

Thế nhưng, ta lại chưa có một chút kinh nghiệm thực tế nào. Vốn dĩ từ trước đến nay, việc làm sạch cơ thể ta đều giao phó cho tính năng tự động làm sạch mỗi khi Ray đăng xuất, nên bản thân ta cũng không có nhiều kinh nghiệm tắm rửa cho lắm. Trong giữa lúc như vậy lại đột nhiên xuất hiện suối nước nóng này, nên không còn cách nào khác, ta đành phải tự thân trải nghiệm thôi~.

Vừa nghĩ ngợi, ta vừa chui qua tấm mành Noren có thêu chữ [Nữ] bằng cả cổ ngữ Tenchi lẫn ngôn ngữ phổ thông, rồi kéo cánh cửa lùa bước vào phòng thay đồ của khu suối nước nóng.

"Hử?"

"……Hả?"

Ở đó đã có người đến trước ―― là Azurite, và cô ấy đang xếp quần áo vào hòm đồ dạng chiếc hộp nhỏ. Thanh kiếm màu xanh thẳm kia được dựng ngay trên kệ để giỏ thay đồ. Hơn nữa, cô ấy đang không đeo mặt nạ, để lộ ra gương mặt thật của mình.

"……, Ặc!?"

Ngay chớp mắt ấy, Azurite rút mặt nạ từ trong hòm đồ ra và đeo vào với một tốc độ cực nhanh khiến ta muốn thốt lên: "Cô vừa đạt đến vận tốc siêu thanh à?".

"…………"

"…………"

Ta trân trân nhìn người phụ nữ trần truồng đeo mặt nạ tên Azurite trong phòng thay đồ, thầm nghĩ "Giờ tính sao đây". Còn Azurite thì có vẻ đang cuống cuồng suy nghĩ "Làm sao bây giờ" vì bị ta nhìn thấy khuôn mặt thật. Sự im lặng giữa hai người cứ thế kéo dài,

"Tạm thời, cô cứ đeo nguyên mặt nạ mà vào tắm cũng được mà? Cứ phơi thân trần truồng thế kia sẽ bị cảm lạnh đó."

"Đ, Đúng thế nhỉ!"

Trước câu nói của ta, Azurite gật đầu. Cô ấy cứ thế giữ nguyên chiếc mặt nạ, cầm theo thanh kiếm màu xanh thẳm……… rồi bước ra khỏi phòng thay đồ.…… Hả? Cô mang cả thứ đó theo luôn sao?

Cả hai chúng ta đều làm theo dòng chữ [Phép tắc] viết trong phòng thay đồ, dội nước lên người rồi mới ngâm mình vào bồn tắm, ngồi cạnh nhau thở phào một hơi.

Ừm, tự mình trải nghiệm mới hiểu, thứ này thật sự rất tuyệt. Sự khoan khoái thấm đẫm vào từng tế bào trên toàn cơ thể luôn.…… Không biết Ray định nán lại Quartierlatin mấy ngày nhỉ. Nếu được, ta muốn ở lại đây thêm ba, bốn ngày nữa!

"…………"

Lúc này, Azurite ngồi bên cạnh có vẻ như muốn nói điều gì đó. Tuy nhiên, có lẽ vì lớp kính ở phần mắt của chiếc mặt nạ đã bị mờ đi nên cô ấy không thể nhìn thẳng vào ta. Nhưng dù vậy, cô ấy vẫn quay sang phía ta, thốt ra những lời gần đúng như ta dự đoán.

"……Làm ơn giữ bí mật về khuôn mặt của tôi nhé."

"Nói trước cho mà biết, ta chẳng hiểu khuôn mặt của cô mang ý nghĩa gì đâu."

Ta bắt thóp và ngăn cô ấy nói tiếp.

"Sẵn tiện nói luôn, Ray cũng không biết đâu. Trong ký ức của cả hai chúng ta đều không có chút dấu vết nào về khuôn mặt thật của cô trước lúc nãy cả."

"Vậy sao?"

"Cô có thể kiểm tra mà đúng chứ? Có vẻ cô sở hữu Skill <Truth Discernment> kia mà."

Lý do cô ấy dễ dàng chấp nhận lời nói của Ray sau trận chiến trưa nay, hẳn cũng là vì cô ấy đã dùng <Truth Discernment> để xác nhận đó là sự thật.

"Hả? Nhưng…… thật chứ?"

"Hoàn toàn là thật."

"……………………Vậy à."

Trông cô ấy có vẻ nhẹ nhõm, nhưng ngược lại cũng như đang trăn trở về điều gì đó. Tất nhiên, vì chỉ nhìn thấy nửa dưới khuôn mặt nên ta cũng không dám khẳng định.

"Mà này, tại sao cô lại mang cả thanh kiếm đó vào bồn tắm vậy?"

Ta vừa chỉ tay vào thanh kiếm xanh thẳm đang được dựng bên ngoài bồn tắm vừa hỏi. Dù đây là lần đầu ta đi tắm suối nước nóng, nhưng ta thừa biết việc mang kiếm vào bồn tắm là nguy hiểm và mất phong cách đến nhường nào.

"……Thanh kiếm này không bỏ vào hòm đồ được. Thế nên, tôi đành phải mang nó theo thế này thôi."

"Rắc rối thật đó nhỉ……"

Dù từng trò chuyện với các Ranker ở Gideon, ta chưa từng nghe nói đến lý do nào khiến người ta không thể cất vật phẩm ngoài việc hòm đồ bị thiếu dung lượng. Mà thôi, trông cô ấy không có vẻ gì là đang nói dối, chắc đó là sự thật. Thêm nữa, bản thân Azurite dường như cũng nhận thức được việc cầm kiếm đi tắm là không hay, nên đang cố giấu thanh kiếm bằng chiếc chậu tắm. Ta không nghĩ vấn đề nằm ở chỗ đó đâu……

"Hử?"

Và rồi, nhìn Azurite luống cuống tìm cách giấu thanh kiếm, ta chợt nhận ra một điều.

"Vóc dáng của cô đẹp thật đấy."

"……Thế ư?"

Từ chỗ ta, cơ thể trần trụi của Azurite khi đứng lên hiện rõ mồn một. Cơ thể Azurite rất cân đối, là sự hòa quyện hoàn hảo giữa cơ bắp săn chắc và da thịt mềm mại. Bầu ngực đầy đặn vẫn giữ được nét tao nhã, cùng với đường cong mượt mà trải dài từ lưng xuống bờ mông.

Ừm, vóc dáng chuẩn thật!

"Nhưng mà cô cũng………… Tôi xin lỗi."

"Lời 'xin lỗi' đó tùy tình huống mà ta sẽ coi là lời tuyên chiến đấy nhé?" Ta phản đáp.

Chẳng nhẽ thân hình của ta thảm hại đến mức dù thấu kính của mặt nạ có bị mờ đi chăng nữa thì cô vẫn nhìn thấu được sao???

……Mà thôi, dù sao đi nữa thì ta cũng tự nhận thức được vòng một của mình khiêm tốn cỡ nào rồi. Hơn nữa, xét theo vóc dáng của ta, nếu vòng một to quá thì sẽ mất cân đối lắm!

"Thôi bỏ đi. Đằng nào thì <Master> Ray của ta cũng chẳng phải tuýp người quá bận tâm đến vóc dáng hay kích cỡ vòng một của phụ nữ đâu. Dù có bị chê là ngực lép, ta cũng chẳng bận lòng mấy."

"Ý cô là 'Không đánh giá con người qua vẻ bề ngoài' sao? Nhưng nếu vậy thì tại sao anh ta lại yêu tôi cầu tháo mặt nạ của tôi ra..."

"Không, không phải thế đâu."

Ta ngắt lời Azurite, giải thích lý do thực sự khiến Ray không đánh giá phụ nữ qua vóc dáng.

"Anh ấy từng kể là: 'Hồi nhỏ bị chị gái lôi đến một khu rừng rậm ở nước ngoài, bị một bầy nữ nhi Amazon trần truồng rượt đuổi trối chết, từ đó tôi không còn mấy hứng thú với cơ thể trần truồng của phụ nữ nữa'."

"…………Hả?"

Lần đầu nghe chuyện đó, ta cũng tự hỏi: "Hả? Đó là chuyện ở Trái Đất sao? Không phải chuyện ở thế giới này à?". Ta luôn có cảm giác Ray phải gánh chịu quá nhiều tổn thương tâm lý liên quan đến người chị gái của mình. Ít nhất, dù không cảm thấy hưng phấn trước những cơ thể trần trụi, nhưng anh ấy vẫn quan tâm đến tình yêu đôi lứa như một người bình thường. Anh ấy dường như vẫn biết rung động trước những tình huống lãng mạn, nên có lẽ sẽ không có vấn đề gì trong chuyện yêu đương hay tiến tới những mối quan hệ sâu sắc hơn đâu.…… Chắc vậy.

"……Anh ta... cũng khổ sở đủ đường nhỉ."

Có lẽ vì tưởng tượng ra cảnh Ray hồi nhỏ bị bầy nữ nhi Amazon rượt đuổi, Azurite buông một tiếng thở dài.

"Nhưng mà, câu chuyện khi nãy chỉ coi như chuyện lặt vặt thôi."

"Cũng phải. Nhưng anh ta là Ray Starling 'Bất khuất' đúng không? Chắc hẳn anh ta đã từng vướng vào vô số những rắc rối mà chẳng thể đem ra làm trò đùa được? ……Bao gồm cả vụ việc ở Gideon tháng trước chẳng hạn?"

"Chuyện đó thì ta không phủ nhận."

Bởi lẽ, kể cả từ lúc ta mới ấp nở cho đến nay, đã có không ít chuyện có thể gọi là biến cố lớn xảy ra với Ray rồi. Và trước đó nữa, chắc hẳn còn nhiều chuyện khác. Dẫu cho ở thế giới bên kia, nơi tính mạng con người không bị đe dọa nhiều như bên này, nhưng vẫn có những trường hợp như vụ việc ở giải đấu của Gấu Huynh thuở nhỏ. Biết đâu Ray sinh ra dưới một vì sao mang số mệnh như vậy.

"Căn bản là bản tính của anh ấy không cho phép mình nhắm mắt làm ngơ trước bi kịch bày ra ngay trước mắt. Tất yếu, anh ấy sẽ gánh vác cả những chuyện chẳng thể nào đem ra làm trò đùa được."

Ví dụ điển hình nhất là vụ Băng sơn tặc Gouz-Maze tháng trước. Đó là một sự kiện vô cùng đau đớn và cay đắng đối với Ray, và nỗi thống khổ đó cũng đã truyền đến <Embryo> là ta.

"Với bản tính như vậy…… cũng có lúc ta thấy lo lắng."

"Thế à……"

Ta là <Embryo> của Ray, cũng là cộng sự của anh ấy. Ta tự tin mình là người gần gũi nhất với anh ấy trong chiến đấu, nhưng ta không rõ liệu mình có đang làm tốt việc xoa dịu tâm hồn anh ấy hay không. Giá như ta có thể nâng đỡ cả thể xác lẫn tinh thần của Ray nhiều hơn nữa thì tốt biết mấy……

"…………Hửm?"

Đang chìm đắm trong suy nghĩ, cánh cửa lùa dẫn ra phòng thay đồ bắt đầu mở ra. Nhìn cánh cửa lùa đang từ từ hé mở – một cánh cửa khác biệt với cánh cửa mà chúng ta đã đi vào, một sự hoài nghi chợt lướt qua tâm trí ta.

――Khoan đã? Tại sao lại có đến tận HAI cánh cửa lùa?

Trước khi nỗi hoài nghi trong ta kịp tìm được lời giải đáp, từ phía sau cánh cửa lùa………… Ray xuất hiện. Anh ấy chỉ quấn một chiếc khăn quanh hông, và nhân tiện thì đeo luôn chiếc hòm đồ dạng túi, nhưng chỉ có vậy thôi. Và vì ta không hề nhúng khăn tắm xuống bồn, nên qua làn nước không vẩn chút đục nào, anh ấy chắc chắn đã nhìn thấy toàn bộ.

Azurite thì đang đứng sừng sững ra đó, nên dĩ nhiên cũng bị phơi bày toàn bộ mà chẳng có gì che đậy. Chắc chắn anh ấy đã nhìn thấy hết rồi.

"…………"

"…………"

"Ừm, phần thấu kính ở mắt bị mờ nên tôi không nhìn rõ, có ai đến sao?"

Một bầu không khí khó tả bao trùm, và không hiểu sao Ray lại giữ nguyên nét mặt vô cảm, quay gót bước trở lại phòng thay đồ.

――Và khoảng mười giây sau, anh ấy lại quay trở lại bồn tắm lộ thiên.

Như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, anh ấy thật sự tiến đến bồn tắm lộ thiên, dội nước lên người, ngâm mình vào bồn tắm, và thở hắt ra với một nét mặt như thể được suối nước nóng gột rửa mọi muộn phiền!

Sau đó, anh thốt ra hai câu.

“Khung giờ này là giờ tắm chung.”

“Ngoài ra, tôi mới biết là phòng thay đồ tuy riêng biệt, nhưng suối nước nóng thì lại dùng chung đấy.”

Ngay khoảnh khắc câu nói đó thốt ra, cú Dropkick của ta cùng cú đánh bằng sống kiếm của Azurite (người vừa nhận ra tình hình nhờ tiếng hét của ta) đã lập tức đoạt đi ý thức của Ray.…… Ừm, đúng là ta vừa mới nghĩ đến việc sẽ nâng đỡ Ray cả về thể xác lẫn tinh thần, nhưng cái tên này ở tình huống này bị đánh cho bay màu thì cũng chẳng oan uổng gì.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Hiêu nôm na là ma trong nhà
Hiêu nôm na là ma trong nhà