Episode 5: Hy vọng còn sót lại (Vol 8 - 9)
Chương 6: Lại là giấc mơ này!
0 Bình luận - Độ dài: 3,319 từ - Cập nhật:
□ [Thánh Kỵ Sĩ] Ray Starling
"…Lại là trong giấc mơ này à."
Sau khi bị Nemesis và Azurite đánh đến mức [Ngất Xỉu], tôi lại trôi dạt vào không gian giấc mơ mà bản thân đã từng ghé thăm không ít lần trước đây. Bởi đã quá quen với việc bị [Ngất Xỉu], nên dẫu cách bài trí có đổi khác, tôi vẫn nhận ra đây là cùng một nơi nhờ vào bầu không khí quen thuộc. Lần này, thay vì là "một chốn trống không cắm độc mỗi tấm biển báo [Coming Soon]", chẳng hiểu sao nơi này lại biến thành một không gian cực kỳ giống với căn phòng ngoài đời thực của tôi.
Có lẽ đây lại là một ảo ảnh được tái hiện từ ký ức của tôi mà thôi.
"…Chà, vấn đề hiện tại không nằm ở cách bài trí của không gian này, mà là nguyên cớ khiến tôi bị đánh đến [Ngất Xỉu] kìa."
Ngồi xuống chiếc ghế mang lại cảm giác y hệt như cái mình vẫn thường dùng, tôi buông một tiếng thở dài.
"Rõ ràng mình đã tuân thủ đúng nội quy của nhà tắm, thế mà lại nhận cái kết cục này, chẳng phải là quá vô lý sao?"
Lúc bước vào khu suối nước nóng ngoài trời và nhìn thấy Nemesis cùng Azurite ở đó, tôi còn tưởng bản thân nhầm lẫn nên đã chạy ra kiểm tra lại tờ thông báo ở phòng thay đồ… Thế nhưng, trên đó ghi rành rành hiện tại đang là khung giờ nam nữ tắm chung. Vừa mẩm bụng "Vậy thì không vấn đề gì" rồi bước xuống hồ, tôi liền ăn trọn một chuỗi liên hoàn cước.
Thật không thể hiểu nổi.
"Không hiểu là không được đâu nha?"
Đáp lại lời tôi là một thiếu nữ nhỏ nhắn đang ngồi quỳ ngay ngắn trên giường.
"Nhưng anh trai tôi đã dặn thế này cơ mà: “Khi em vô tình bước vào lúc phụ nữ đang tắm thì tuyệt đối không được hoảng hốt. Nếu em ấp úng hay đỏ mặt thì đối phương sẽ hét toáng lên mất. Vì thế, hãy cố gắng giữ bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra, và điềm đạm, lý trí trình bày lý do tại sao mình lại bước vào”."
"Tôi không rõ lời đó là thật hay đùa, nhưng… nếu chuyện là thật thì chẳng nhẽ cái anh gấu kia cũng từng làm ba cái trò như vậy sao?"
Thiếu nữ mang làn da màu đồng đỏ nghiêng đầu cất tiếng hỏi.
"Tôi nhớ hình như anh ấy còn bảo thêm là: “Chỉ cần em tỏ thái độ bình thản để đối phương thấy việc tắm chung chẳng có gì kỳ lạ là mọi việc sẽ ổn thôi”."[note92298]
"Như thế rõ ràng là rất kỳ lạ mà?"
…Đúng là kỳ lạ thật. Giờ nghĩ lại, có khi đó chỉ là một câu nói đùa của ông anh thôi, giờ tôi lại đi tin sái cổ lời đùa nhảm đó, có vẻ như tôi đã làm một chuyện đắc tội với hai người họ mất rồi.………… Nhưng mà, việc đi tắm trong khung giờ tắm chung rõ ràng đâu phải là vi phạm nội quy đâu nhỉ?
"Dù trên luật lệ là đúng đi chăng nữa, thì chuyện xấu hổ vẫn cứ là xấu hổ, và khi người ta muốn nổi giận thì vẫn sẽ nổi giận thôi. Đó là lẽ đương nhiên mà? Phép lịch sự với phụ nữ, rất quan trọng phải không?"
"Cô nói đúng.… Quả thực, có vẻ như tôi cũng đã đánh mất bình tĩnh trước tình huống đột ngột đó."
Mãi đến tận bây giờ tôi mới nhận ra lúc đó mình đã mất bình tĩnh đến mức nào. Dù không hề nảy sinh hưng phấn tình dục, nhưng bản thân cái tình huống "tắm chung với những người phụ nữ không phải người nhà" cũng đủ khiến tôi chẳng thể nào giữ được sự tỉnh táo. Có vẻ lần này tôi đã thực sự gây ra chuyện có lỗi với hai người họ mất rồi...
"Anh phải xin lỗi đàng hoàng đi đấy nhé?"
"Ừ, tôi biết rồi. Lúc tỉnh dậy tôi phải đi xin lỗi mới được.… Mà này,"
"Chuyện gì?"
Tôi quay lại, đặt câu hỏi cho thiếu nữ mang làn da màu đồng đỏ—— và với chiếc sừng mọc trên đầu.
"Cô là [Gardranda], đúng chứ?"
"Đúng vậy?"
[Đại Chướng Quỷ Gardranda].
Đó là <UBM> đầu tiên mà tôi chạm trán trong <Infinite Dendrogram>. Và cũng là thực thể đã trở thành trang bị phần thưởng đầu tiên của tôi, [Găng Tay Chướng Diễm Gardranda].
Trước đây tôi cũng từng gặp gỡ tồn tại có thể coi là ý chí này của [Gardranda]. Trong lúc ngất xỉu khi chiến đấu với <UBM> thứ hai là [Gouz-Maze], tôi đã bắt gặp cô ấy bên trong giấc mơ tái hiện lại ký ức của chính mình. Lúc đó, cô ấy chỉ là một cái bóng được tô điểm bởi hai màu đỏ đen, và lời lẽ thốt ra cũng chẳng hề rõ ràng. Nhưng hiện tại… tôi đã có thể nhìn rõ hình dáng, và có vẻ như cô ấy cũng đã có thể nói chuyện rành rọt.
"Tôi đã từng vài lần nhìn thấy tấm biển báo [Coming Soon]… có vẻ như công đoạn chuẩn bị của cô đã hoàn tất rồi nhỉ."
"Ừm. Có lẽ mọi thứ đã sẵn sàng rồi chăng?"
…Tại sao từ nãy đến giờ, cái cách mà cô gái ấy phát âm cứ như thể luôn có dấu chấm hỏi ở cuối câu vậy nhỉ.
"Thế, điều đầu tiên tôi muốn hỏi là… rốt cuộc, cô là thứ gì?"
Tôi đã từng hỏi anh trai và anh Figaro, nhưng có vẻ như chưa từng có trường hợp ý chí của một <UBM> bị tiêu diệt lại xuất hiện trong lúc người chơi [Ngất Xỉu]. Đó là một hiện tượng chưa từng xảy ra ngay cả với hai người đã hạ gục quái vật Cấp Mythical hay thậm chí là <SUBM>. Vậy, tại sao chuyện lạ đời như thế lại đang xảy ra với [Gardranda]?
"Chắc là vì, phần sức mạnh dư thừa chưa được sử dụng cùng với trí tuệ của Gardranda ban đầu, có lẽ đã tạo nên tôi của hiện tại chăng?"
"Chăng?"… luôn cơ đấy.
"Nói đúng hơn, tôi chính là đứa con nằm trong bụng của [Gardranda] mà anh đã tiêu diệt nhỉ?"
"…………Cái con quái vật đó, thế mà lại đang mang thai hả."
Vì đó là một trận chiến đánh cược bằng mạng sống của những người tian nên tôi không hề hối hận khi đã tiêu diệt nó, nhưng trong lòng vẫn dâng lên một chút cảm giác lấn cấn.
"Bởi vì bản chất loài sinh vật này là thế… mà? Thứ mà Ray đã chiến đấu cùng, có lẽ giống như một lớp vỏ trứng… chăng?"
"Lớp vỏ trứng?"
[Gardranda] mà tôi từng chiến đấu giống như một quả trứng mọc ra tay chân để nghênh chiến, và [Gardranda] thực sự chính là [Gardranda] đang hiện diện ngay trước mắt tôi đây sao?
"Cấu trúc kép giữa cá thể mẹ và thai nhi, bản thiết kế kép…? Là gì cơ chứ, tôi cũng không rõ nữa… cơ mà là thế nhỉ?"
"Tóm lại là, thế nghĩa là sao?"
"Đúng vậy. Tôi, trước khi kịp phá vỡ lớp vỏ trứng để chào đời… đã bị tiêu diệt khi chưa kịp thỏa mãn điều kiện phát huy sức mạnh chân chính…… nên đến tận bây giờ tôi mới xuất hiện… sao?"
Nhờ có gợi ý của Cheshire, tôi đã nhanh chóng nhận ra phần lõi ở vùng bụng và định đoạt được trận chiến. Nhưng nếu lúc đó không nhận ra được điều đó, tình hình sẽ trở nên tồi tệ hơn và thực thể chân chính này sẽ xuất đầu lộ diện, ý cô là vậy đó hả?
Dù sao đi chăng nữa, [Gardranda] này có thể không phải là đích thị [Gardranda] mà tôi từng chạm trán, nhưng chắc chắn cô ấy vẫn là [Gardranda]. Điều đó có nghĩa là, đôi khi ý chí của một <UBM> vẫn có thể xuất hiện sau khi nó đã biến thành trang bị phần thưởng. Nếu đã vậy, cũng có một điều khiến tôi bận tâm.
"…Chuyện tương tự liệu có thể xảy ra với [Gouz-Maze] và [Monochrome] không?"
Cái con oán linh ăn thịt người đó, và cả tinh tú quang minh kia liệu một ngày nào đó cũng sẽ xuất hiện lại trước mặt tôi giống như cô ấy chăng?
"[Gouz-Maze] thì, không đâu… nhé? Chẳng còn lại bất cứ thứ gì cả, và thứ đó hiện tại chỉ là một lớp vỏ rỗng mà thôi… nhỉ? Còn [Monochrome] thì…… tôi không biết… đâu?"
"Tại sao?"
"Vì nó có lịch sử lâu đời hơn và đẳng cấp cũng cao hơn tôi… mà. Nhưng mà, hiện tại nó đang tập trung toàn bộ sức mạnh vào một việc duy nhất…… nên có lẽ, sẽ không xuất hiện đâu… chăng?"
Lời đó có lẽ đang ám chỉ đến cái Skill mà đến tận bây giờ tôi vẫn chưa thể sử dụng được (Shining Despair).… Dù thế nào đi nữa, có vẻ như hai <UBM> đó sẽ không hiện hình trước mặt tôi đâu. Nếu như ý chí của [Gouz-Maze] có đi lạc ra ngoài, tôi đã định rằng sẽ phải tống khứ nó về lại địa ngục ngay lập tức, nên như thế này là ổn rồi.
Khác với những con quái vật hành động theo một logic hoàn toàn khác biệt với loài người như [Gardranda] hay [Monochrome], tôi không thể nào dung thứ cho ý chí của một oán linh chỉ nhuốm đầy ác ý và những vọng niệm tăm tối. Chính vì thế, sau khi nghe [Gardranda] nói vậy, tôi cũng cảm thấy an tâm phần nào.
"Vậy thì, vấn đề chính khiến cô gọi tôi đến đây là gì?"
Lần trước là để tìm hiểu về kẻ đã đánh bại bản thân, tức là tôi.
Lần này cô ấy bảo là đã chuẩn bị xong xuôi, nhưng tôi vẫn chưa biết đó là chuyện gì.… Dù rằng tôi cũng lờ mờ đoán được.
"Anh kề tai lại đây một chút đi… nhé?"
"Hửm? Ừ."
Tôi thắc mắc tại sao lại phải ghé tai nói nhỏ trong một không gian mà chỉ có mỗi tôi và Gardranda, nhưng trước mắt tôi vẫn đưa tai về phía cô ấy. Gardranda khẽ ghé sát khuôn mặt lại gần tai tôi, rồi—
Phập
Cô ấy ngoạm một phát rõ đau.………… HẢ!?
"GYAAAA!?"
Không hề thấy đau nhưng lại có một cảm giác rất kỳ quặc truyền tới!? Mà khoan đã, cắn sao!? Cô vừa cắn tôi đấy à!?
"Cô làm cái quái gì vậy!?"
"Lúc sinh thời cơ thể mẹ của tôi chưa kịp ăn anh, nên giờ tôi chỉ nếm thử một chút thôi mà?"
"…………"
Nhắc mới nhớ, cái con này, nó là một con quỷ ăn thịt người! Dù nghe nói kẻ làm chuyện đó là con mẹ nên chắc hẳn đây không phải là tội lỗi của con nhóc này, nhưng vừa rồi nó lại suýt sửa khắc thêm một tội danh mới rồi đấy……
"Tuy không cắn đứt được, nhưng chỉ nếm thử thôi cũng ngon lắm đó?"
"Cô im đi!"
Được khen mùi vị của bản thân ngon thì tôi cũng chẳng vui vẻ một chút nào đâu.
"Giờ thì vào vấn đề chính nha?"
[Gardranda] sửa lại dáng ngồi cho ngay ngắn, nhìn thẳng vào mắt tôi, và nói thế này.
"Nhờ vào việc anh đã đánh bại ba <UBM>, ——Skill thứ ba của [Găng Tay Chướng Diễm Gardranda] đã được mở khóa rồi đó?"
Và rồi, tôi lắng nghe [Gardranda] giải thích chi tiết về Skill đó.
Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện với [Gardranda]…… tôi choàng tỉnh giấc.
"…………"
Tôi lấy [Găng Tay Chướng Diễm] ra từ hòm đồ và đeo thử. Bằng chứng cho thấy giấc mơ vừa rồi không chỉ là một giấc mơ đơn thuần, đã được thể hiện ngay trong phần chi tiết của [Găng Tay Chướng Diễm]. Skill thứ ba, cũng đã hiển thị trạng thái mở khóa trên dòng mô tả của cửa sổ hệ thống.
"…………Haa."
Sau khi nghe thông báo Skill thứ ba đã được mở khóa, tôi cũng đã được con nhóc đó giải thích chi tiết về hiệu ứng và… điều kiện sử dụng. Thực tế, lúc kiểm tra lại trên menu thì tôi cũng thấy nội dung tương tự được ghi ở đó.
Nói một cách thẳng thắn, trong số những Skill trang bị mà tôi từng thấy từ trước đến nay, đẳng cấp của Skill này hoàn toàn khác biệt. Thậm chí tôi có thể nói nó thuộc cái tầm mà hoàn toàn có thể bị người ta gọi là hack game luôn ấy.
Tất nhiên là nó vẫn kém hơn so với <Cực Long Quang Nha Trảm - Overdrive> của [Gloria Alpha] mà anh Figaro đang sở hữu, nhưng nói ngược lại thì, đây là một Skill nằm ở cái đẳng cấp đủ để đem ra so sánh với thứ đó. Nhưng mà Skill này……
"…Lại có thêm một Skill không thể sử dụng ngay trước mắt nữa rồi à."
Theo một ý nghĩa nào đó, Skill thứ ba của [Găng Tay Chướng Diễm Gardranda] thậm chí còn khó xài hơn cả <Shining Despair>—một Skill tốn một lượng thời gian kinh khủng để sạc. Nói đúng hơn, điều kiện kích hoạt của nó thuộc cái kiểu mà tốt nhất đừng bao giờ xuất hiện tình huống bắt buộc tôi phải dùng đến.
Một sự bất tiện hoàn toàn hợp lý, vô cùng tương xứng với hiệu năng của Skill. Dù vậy, nếu lỡ như phải chạm trán với một tình huống cho phép tôi sử dụng nó…… thì chắc chắn đây sẽ là một Skill cực kỳ đáng tin cậy.
"Hừm. Anh tỉnh rồi đấy à, Ray."
Đang mải suy nghĩ về Skill, tôi chợt thấy cửa phòng mở ra và Nemesis bước vào. Mái tóc đen dài của cô vẫn còn đọng hơi nước, và trên người cô đang khoác bộ yukata được chuẩn bị sẵn ở khu nhà phụ. Dáng vẻ đó lập tức thu hút ánh nhìn của tôi, khiến trái tim tôi lại khẽ giật thót lên một nhịp.
"…Cô vẫn tắm suối nước nóng nãy giờ luôn đấy à?"
"Không phải 'vẫn', mà là 'lại tắm' đấy. Kể từ lúc anh bị [Ngất Xỉu], ta đã lo liệu mọi thứ từ việc đưa anh về phòng thay đồ, lau người, mặc yukata, cho đến lúc đặt anh nằm xuống đây. Vì vã mồ hôi nên ta mới đi tắm lại đó."
Nghe cô ấy nói thế, tôi cúi xuống nhìn lại cơ thể mình. Rõ ràng lúc nãy tôi đã ngất đi trong tình trạng trần như nhộng, thế mà giờ lại đang khoác trên mình bộ yukata.
"Vậy à, xin lỗi cô nhé. …Với lại, cảm ơn cô."
Tôi gửi lời xin lỗi vì hành vi vi phạm phép lịch sự khi đi tắm chung mà không có sự đồng ý của họ, đồng thời bày tỏ lòng biết ơn vì cô ấy vẫn chăm lo cho tôi sau khi xảy ra chuyện như vậy.
"Chà, nếu cứ vứt anh ở đó rồi để anh bị cảm lạnh thì sẽ ảnh hưởng đến hoạt động ngày mai mất. Hơn nữa, ta cũng có một phần lỗi vì đã không nhận ra việc anh đang tiến lại gần."
Nói đến đó, Nemesis ngắt lời bằng một từ:
"TUY NHIÊN".
"Chuyện của ta thì không sao, nhưng anh nhớ phải xin lỗi Azurite đàng hoàng đấy nhé. Có vẻ như cô ấy đã bị sốc khá nặng đó.…… Về việc bị nhìn thấy, cũng như việc nhìn thấy."
"Ừ, tôi biết rồi. Không biết cô ấy có chịu tha thứ cho tôi không, nhưng lát nữa tôi sẽ đi xin lỗi đàng hoàng."
"Ừm. Mà này Ray, ta có một chuyện muốn hỏi."
"Chuyện gì cơ?"
Rõ ràng trong phòng chỉ có hai người chúng tôi, thế mà chẳng hiểu sao Nemesis lại tiến lại gần rồi thì thầm vào tai tôi. Hành động đó khiến tôi nhớ lại chuyện bị [Gardranda] cắn lúc nãy, làm cơ thể tôi khẽ cứng đờ lại.
"Lúc nãy anh đã giữ được sự bình tĩnh đến đáng sợ, lẽ nào anh thực sự chẳng hề mảy may xao xuyến khi nhìn thấy cơ thể trần trụi của bọn ta sao?"
…Cô ấy vừa ném cho tôi một câu hỏi vô cùng khó nhằn. Chuyện này, cho dù trả lời là có hay không có cảm xúc thì kiểu gì cũng làm phật ý người ta cho xem.
…Nhưng mà, lần này lỗi nằm ở phía tôi, nên ít nhất tôi cũng phải trả lời một cách thành thật.
"Hành động lúc đó chỉ là trông có vẻ bình tĩnh thôi, chứ giờ nghĩ lại thì tôi cũng khá hoảng loạn đấy. Thêm vào đó…"
"Thêm vào đó…?"
Bị cô ấy hối thúc, tôi bèn đem cảm nhận mà bản thân từng ngập ngừng, nghĩ gì nói nấy thốt ra thành lời.
"Tuy không nảy sinh hưng phấn, nhưng tôi đã nghĩ là hai người rất đẹp."
Sau khi tôi buông lời, bầu không khí trong phòng hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng.
"…………"
"…………"
Một sự im lặng khó tả ngay lập tức lấp đầy cả căn phòng.
Không khí của căn phòng không trở nên lạnh lẽo, mà cũng chẳng hề ấm áp. Nó đã biến thành một loại bầu không khí rất khó để dùng từ ngữ miêu tả (về căn bản là khó nói). Sau khi thốt ra những lời nghĩ gì nói nấy đó, tôi mới nhận ra ý nghĩa thực sự của chúng, khiến tôi chẳng dám nhìn thẳng vào mặt Nemesis.
"…Ai mới được?"
"Cả hai."
Dù biết thế, tôi lại buột miệng trả lời ngay tắp lự theo đúng những gì mình nghĩ. Chết dở, cái đà này…… chết dở thật rồi.
"Thế ai đẹp hơn hả?"
"…………CHÚNG TA DỪNG CHỦ ĐỀ NÀY TẠI ĐÂY THÔI!"
Phát hiện ra bản thân đang cố hình dung và đem vóc dáng của hai người lúc đó ra so sánh trong đầu, tôi bèn cắt đứt mọi dòng suy nghĩ liên quan và nhét ngay đoạn ký ức đó vào ngăn kéo trong não.
"Ưm……"
Tiếng rên rỉ ấm ức của Nemesis cất lên, làm tôi sợ chẳng dám nhìn vào gương mặt ấy. Tôi đã lỡ miệng nói ra quá nhiều điều ngu ngốc rồi. Thế nhưng, vẫn còn một điều cuối cùng mà tôi muốn nói!!!
"Chỉ là, nếu nói về sự xinh đẹp… thì tôi thấy cô mặc bộ yukata này rất hợp, trông Nemesis cực kỳ xinh đẹp!"
Đây cũng là một suy nghĩ thực lòng của tôi. Mái tóc đen dài cùng làn da trắng ngần, thêm vào đó là những đường nét trên gương mặt của Nemesis, vô cùng phù hợp với bộ yukata này. Ừm, có lẽ, đây là dáng vẻ mặc yukata xinh đẹp nhất mà tôi từng được thấy từ trước đến giờ.
"V-Vậy sao. …Vậy sao."
Tôi cứ tưởng cô ấy sẽ đáp lại câu gì đó nhưng không, ……Nemesis chỉ lầm bầm vài tiếng rồi chìm vào im lặng. Tôi không biết phải nói gì tiếp theo, và Nemesis cũng chẳng hề mở lời với tôi.
Bầu không khí tĩnh lặng đó giữa hai chúng tôi cứ thế kéo dài, cho đến khi nhân viên của nhà trọ tới gọi chúng tôi xuống dùng bữa tối.
0 Bình luận