Episode 2: Những quái thú bất tử (Vol 2)
Ngoại truyện: Ngày nghỉ ở Gideon - Phần 3
0 Bình luận - Độ dài: 6,536 từ - Cập nhật:
□ Ichimiya Nagisa
Tôi bắt đầu vẽ manga, hay nói chính xác hơn là vẽ minh họa, từ những năm cuối cấp một.
Mọi chuyện bắt đầu khi tôi được bạn bè rủ rê tham gia câu lạc bộ mỹ thuật. Trong câu lạc bộ có sẵn một cuốn sách hướng dẫn cách vẽ minh họa manga dùng làm tài liệu tham khảo, tôi đã đọc nó và vừa thực hành vừa vẽ. Cứ lặp đi lặp lại quá trình đó, tôi dần chuyển sang vẽ theo đúng định dạng của một bộ manga thực thụ.
Ban đầu, tôi thử sức với một bộ manga dài kỳ có cốt truyện đồ sộ, một thử thách hoàn toàn quá tầm đối với một tay mơ. Tính nhẩm số trang, tôi đã vẽ kín khoảng ba cuốn vở, xấp xỉ ba tập truyện tranh, rồi mới đành bỏ cuộc.
Đáng nói là, hai trong số ba cuốn vở đó chỉ toàn ghi chép thiết lập bối cảnh và nhân vật.
...Nội dung thì thật sự rất thảm họa. Dẫu vậy, tôi vẫn không từ bỏ đam mê. Tự rút ra bài học kinh nghiệm, lần này tôi chuyển sang vẽ các bộ manga ngắn gói gọn trong một chương (one-shot).
Những tác phẩm đó cùng lắm cũng chỉ để cho mấy người bạn trong câu lạc bộ mỹ thuật (dù lên cấp hai đã đổi tên thành câu lạc bộ yêu thích manga) xem mà thôi, nhưng rồi dần dần tôi đã tiến bộ đến mức được mọi người khen ngợi: "Sao cậu không thử gửi tác phẩm này đi dự thi các giải thưởng manga xem sao?".
Bản thảo tôi gửi đi với tâm lý thử cho biết quả nhiên đã bị đánh trượt, nhưng lấy đó làm động lực, tôi kiên trì nộp thêm nhiều tác phẩm khác. Sau đó, tôi miệt mài gửi bản thảo suốt năm, sáu năm trời. Vào mùa đông năm lớp mười một, một bản thảo tôi gửi dự thi rốt cuộc cũng giành giải.
Đó là bộ manga shounen đầu tiên mà tôi vẽ.
Khác với những bộ shoujo manga nặng tính tình cảm tôi thường vẽ trước đây, đó chỉ là một câu chuyện tình cờ lóe lên trong đầu, khiến tôi nghĩ 'mình muốn vẽ thử xem sao' và biến nó thành manga. Tác phẩm đoạt giải được đăng trên tạp chí dưới dạng truyện ngắn, và có lẽ nhờ phản hồi tích cực, người của ban biên tập đã ngỏ lời: "Em có muốn thử nộp bản phân cảnh cho một series dài kỳ trong cuộc họp nội dung không?".
Vốn dĩ tôi chỉ vẽ một câu chuyện chợt nảy ra trong đầu, nên tôi đinh ninh rằng việc sáng tác phần tiếp theo là điều không tưởng. Nhưng khi thực sự chắp bút, tôi nhận ra mình đang viết tiếp câu chuyện trôi chảy đến bất ngờ. Cứ thế, mọi việc tiến triển thuận lợi, và vào thời điểm tốt nghiệp cấp ba, tôi đã trở thành một mangaka chứ không phải là một sinh viên đại học.
Tôi đã từng phân vân không biết có nên học tiếp lên đại học hay không.
Tuy nhiên, bố mẹ đã bảo ban: "Con hãy cứ chọn con đường mà con yêu thích. Nếu gặp khó khăn, bố mẹ sẽ luôn đứng sau lưng hỗ trợ con", chính câu nói ấy đã tiếp thêm sức mạnh để tôi quyết định trở thành một mangaka.
Lúc đó, tôi đã khóc một chút.
Thế là, với tư cách một mangaka, tôi bắt đầu đăng dài kỳ tác phẩm của mình trên một tạp chí nguyệt san. Giai đoạn đầu, vì còn nhiều bỡ ngỡ nên đối với tôi, mỗi ngày đều là một chuỗi những thử thách mới Để thu thập tư liệu cho tác phẩm, tôi đã thử đăng ký học nhiều môn võ thuật khác nhau, rồi còn vung tiền tậu không biết bao nhiêu là súng airsoft nữa chứ. Thỉnh thoảng bố mẹ ghé sang chơi còn trêu tôi: "Trông con cứ như con trai ấy nhỉ". Giờ nghĩ lại, đó cũng là một kỷ niệm đẹp.
Tác phẩm của tôi đi vào quỹ đạo và duy trì được hơn hai năm. Độ nổi tiếng ở mức tàm tạm, dù không phải là bộ truyện chủ lực của tạp chí, nhưng cũng đứng thứ năm từ trên xuống. Tôi thậm chí còn từng mơ mộng rằng, biết đâu một, hai năm nữa sẽ có lời mời chuyển thể thành anime cũng nên.
Đúng lúc đó thì nhà xuất bản của tạp chí tôi đang làm việc bị phá sản.
Nguyên nhân đến từ khoản thua lỗ của các bộ phận khác ngoài mảng manga, dẫn tới sự sụp đổ của cả hệ thống. Cứ thế, bộ manga dài kỳ đầu tay của tôi đã kết thúc cùng với việc tạp chí bị đình bản, kèm theo dòng thông báo đầy tiếc nuối: "Kết thúc Phần Một".
Lúc đó, tôi đã thẫn thờ mất một thời gian.
Tôi nhớ mình đã liên tục lẩm bẩm "Giờ mình phải làm sao đây..." suốt nhiều giờ, nhiều ngày liền. Tuy nhiên, như vị cứu tinh xuất hiện giữa cơn bĩ cực, một biên tập viên đã ngỏ lời với tôi: "Cô có muốn tiếp tục đăng bộ truyện này trên tạp chí của chúng tôi không?".
Có vẻ như vì nhà xuất bản sụp đổ, một cuộc chiến tranh giành các mangaka và tác phẩm bỗng chốc mất đi chốn dung thân đã nổ ra, và may mắn thay, bộ manga của tôi cũng lọt vào mắt xanh của họ. Tôi xin thêm thời gian để suy nghĩ. Thời gian suy nghĩ ở đây không phải là để cân nhắc xem nên trả lời thế nào. Bởi lẽ câu trả lời cho câu hỏi "Cô có muốn tiếp tục đăng truyện không?" chắc chắn chỉ có một: "Vâng! Tôi rất sẵn lòng!".
Thế nhưng... có một vấn đề khác mà tôi buộc phải trăn trở.
Đó là việc, tôi không thể vẽ được nữa.
Tôi... đã không thể vẽ được nữa rồi. Phần tiếp theo của bộ manga... tôi không sao vẽ tiếp được nữa. Cùng với việc Phần Một kết thúc do tạp chí bị đình bản, nhân vật chính trong tôi — "Marie Adler" — đã ngừng chuyển động.
Dù tôi có cố gắng thế nào đi chăng nữa, cảm giác lúc này hoàn toàn xa lạ so với trước kia. Cô ấy không còn sống trong câu chuyện nữa. Đó là một ảo giác tồi tệ, cứ như thể tôi đang dùng dây cước để giật dây một cái xác chết vậy.
Bí ý tưởng.
Cứ như thể quên mất cả cách hít thở, tôi không tài nào vẽ tiếp bộ manga của chính mình... không thể viết tiếp câu chuyện của Marie được nữa. Không chỉ vậy, dần dần tôi cũng không thể viết được những câu chuyện khác, thậm chí đến cả những mẩu truyện ngắn one-shot chẳng hề liên quan cũng không sao chắp bút nổi.
Cho đến nay, tôi vẫn luôn nghiêm túc với manga theo cách của riêng mình.
Tôi đã luôn vẽ bằng toàn bộ sức lực.
Nhưng giờ đây, tôi không thể vẽ được nữa.
Tôi đã dốc kiệt sức lực để tìm cách vực dậy bản thân.
Tôi tự bỏ tiền túi đi chu du vòng quanh thế giới tìm tư liệu, thử nghiệm nấu ăn, thêu thùa, hay thậm chí học cả võ thuật cổ truyền, với hy vọng rằng nếu trau dồi thêm những kỹ năng mới, biết đâu tôi sẽ mở ra được những góc nhìn mới lạ.
Nhưng mọi nỗ lực đều vô ích.
Nếu cứ giữ mãi con người hiện tại, tôi sẽ chẳng thể nào mường tượng ra câu chuyện được nữa.
'-Ôi, lạy Chúa.
-Xin Người.
-Xin hãy ban cho con một khả năng nào đó ngoài "chính bản thân con".
-Xin hãy để con được viết tiếp câu chuyện của cô ấy.
-Xin hãy cho con thấu hiểu cô ấy.'
Tôi đã ước nguyện một cách mãnh liệt như thế.
Đúng lúc đó.
Tôi chợt nhớ đến sự tồn tại của một tựa game.
"<Infinite Dendrogram> mang đến một thế giới mới và Khả năng độc nhất dành riêng cho bạn."
Đó là <Infinite Dendrogram>, tựa game VRMMO đã làm khuynh đảo thế giới với lời quảng cáo như vậy, và nội dung của nó cũng hoàn toàn đúng với những gì đã hứa hẹn.
Nếu là trong trò chơi này, nơi mà mọi khả năng và mọi cuộc đời đều được chuẩn bị sẵn.
Tôi có cảm giác mình sẽ tìm thấy phần tiếp theo.
Tôi ôm ấp một ảo tưởng rằng, biết đâu mình có thể nhìn thấy phần tiếp theo của bộ manga mà bấy lâu nay tôi đã không còn nhìn thấy nữa.
Tôi đã ấp ủ hy vọng.
Chính vì vậy, tôi đã bắt đầu chơi <Infinite Dendrogram>.
Tên Avatar của tôi chính là tên của cô ấy... Marie Adler.
Ngoại hình cũng được tạo ra sao cho giống với cô ấy.
Mái tóc đen dài, dáng người cao ráo xinh đẹp, khuôn mặt lúc nào cũng đeo kính râm. Ngôn từ và hành động cũng được sao chép y hệt. Xưng hô tự gọi mình là "Boku", giọng điệu mang nét cung kính một cách xấc xược đầy đặc trưng. Nguyên tắc hành động cũng được mô phỏng theo cô ấy, tôi đã nhập vai thành Marie trong thế giới <Infinite Dendrogram>.
Bằng cách đó, biết đâu tôi sẽ tìm ra một điều gì đó. Biết đâu một điều gì đó mới mẻ sẽ lại bắt đầu.
Biết đâu Marie bên trong tôi sẽ được hồi sinh... Tôi vừa cầu nguyện vừa diễn vai cô ấy.
Đã một năm trôi qua kể từ khi tôi bắt đầu chơi <Infinite Dendrogram>. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa thể vẽ tiếp phần tiếp theo. Thế nhưng, tôi có thể cảm nhận được. Sâu thẳm trong trái tim tôi, bên trong Marie Adler, tôi lại một lần nữa cảm nhận được hơi thở của Marie.
Đó là lý do quá đủ để tôi tiếp tục ở lại <Infinite Dendrogram>.
◇◇◇
□ [Phóng Viên] Marie Adler
"Ưm~♪ Lâu lắm rồi ta mới được chơi đùa thỏa thích thế này đó~♪"
"Thật tốt quá nhỉ."
Ngay cả khi tôi đã hoàn thành bức vẽ, cô bé vẫn tiếp tục tận hưởng trọn vẹn khu quảng trường này. Cô bé nếm thử những món ăn vỉa hè mà ngày thường chẳng bao giờ có cơ hội đụng tới, chơi trò câu bóng nước, và đùa nghịch vô cùng thích thú. Hiện tại, chúng tôi đang ngồi cạnh nhau trên ghế đá, cô bé thì đang mút một cây kẹo tạo hình động vật vô cùng đáng yêu. Mà nói đi cũng phải nói lại, tại sao các quầy hàng rong ở đây lại mang đậm phong cách lễ hội mùa hè của Nhật Bản thế này nhỉ?
"Gideon thực sự là một thành phố tràn trề sức sống đó. Đúng y như lời Bá tước Britis từng nói!"
"Bá tước Britis sao?"
"Ừm, ngày thường ông ấy vẫn hay kể cho ta nghe về những điều thú vị và hay ho ở Gideon mà!"
"Ra là vậy."
Mờ ám thật.
"Đúng vậy nhỉ. Hẳn ngài đã nghe Bá tước Britis kể, hoặc có thể ngài đã biết từ trước, nhưng Gideon là một thành phố mang rất nhiều màu sắc đặc trưng."
Nằm gần biên giới phía Nam và phía Đông nên giao thương với Legendaria và Caldina rất nhộn nhịp. Từ đây đi bộ đến thành phố cảng phía Tây cũng chỉ mất vài ngày. Về mặt du lịch, với Đấu trường làm trung tâm, nơi đây được ví như một trong những khu nghỉ dưỡng bậc nhất Vương quốc, thu hút được rất nhiều nhà tư bản cũng như các <Master>. Nếu phải kể thêm một điều nữa thì, trong số các thành phố lớn, đây là nơi cách xa biên giới phía Bắc nhất, nên hoàn toàn không phải chịu mối đe dọa từ Dryfe.
"Có thể nói, hiện tại đây chính là thành phố phồn vinh bậc nhất Vương quốc."
"Ừm. Sắc mặt của người dân nơi đây trông cũng tươi tắn hơn hẳn những người ta thường thấy trong những buổi dạo chơi ở Vương đô..."
Câu hỏi "Ở Vương đô ngày thường ngài cũng lén trốn ra ngoài chơi như hôm nay sao?" tạm thời xin được gác lại. Có vẻ như khi nhớ lại tình cảnh ở Vương đô nơi mình thường sống, vẻ mặt của Công chúa chợt chùng xuống. Cũng phải thôi, người dân Vương đô hiện tại đang chất chứa đầy sự bất an về chiến tranh mà.
...Sự cố PK vừa qua, cộng thêm vụ hỏa hoạn tại khu rừng Noz bắt nguồn từ sự việc đó càng đổ thêm dầu vào lửa.
"Tôi thấy hơi chạnh lòng."
"Hửm? Sao vậy Marie. Ngươi thấy không khỏe ở đâu à?"
"Không, tôi không sao. Hơn nữa, có vẻ ngài đang lo lắng cho người dân ở Vương đô, nhưng không sao đâu. Sắc mặt của họ rồi cũng sẽ sớm rạng rỡ trở lại thôi. Chẳng phải những người trong lâu đài đang cố gắng hết sức vì điều đó sao?"
"...Đúng vậy nhỉ! Nếu là Hoàng tỷ thì chắc chắn sẽ lo liệu ổn thỏa thôi!"
"Vâng."
Mặc dù điều đó là bất khả thi.
Thi hành nhân chính để ổn định đất nước chỉ thực sự phát huy tác dụng khi rắc rối chỉ nằm trong nội bộ quốc gia. Trong tình cảnh có một thế lực thù địch chực chờ bên ngoài, chỉ dựa vào lòng nhân từ thì chẳng thể nào xoa dịu được sự bất an hay bù đắp những thiệt hại thực tế. Tuy nhiên, tôi không muốn nói với đứa trẻ này rằng: "Vì có quốc gia thù địch nên sự bất an của người dân Vương đô sẽ còn kéo dài mãi đấy".
Dù chỉ là lời dối lòng để an ủi, nhưng ít ra tâm trạng của cô bé cũng đã khá hơn, nên tạm thời cứ thế này đã.
"Từ nay ta cũng sẽ giúp đỡ công việc của Hoàng tỷ!"
"Vâng, cố gắng lên nhé, thưa Công chúa."
"Mư—"
Ủa? Vừa mới tưởng tâm trạng đã tốt lên, sao tự nhiên lại dỗi nữa rồi.
"Có chuyện gì vậy, thưa Công chúa?"
"Chính là cái đó đó!"
"Cái đó?"
"Từ nãy đến giờ Marie cứ gọi ta là công chúa này công chúa nọ! Ta cảm thấy vô cùng giả dối... à không, xa cách lắm đó!"
Cảm thấy xa cách sao. Ra là vậy, nếu tôi không gọi tên mà chỉ xưng hô theo chức tước thì chắc chắn cô bé sẽ có cảm giác như thế. Và dù cô bé chỉ vô tình lỡ lời, nhưng việc cảm nhận được sự giả dối cũng chẳng có gì lạ. Bởi lẽ, bản thân tôi vốn dĩ đã là một vỏ bọc toàn những lời dối trá.
"Vậy thì tôi sẽ gọi ngài là bé Eli nhé."
"............"
A, im lặng rồi.
Chắc là tôi ép tiến độ rút ngắn khoảng cách hơi quá đà rồi chăng.
"Bé Eli ..."
"Ngài không thích sao?"
"Không! Ta thích bé Eli ! Từ giờ ta là bé Eli !"
Có vẻ cô bé rất thích.
"Vâng, bé Eli ."
"Ehe~"
Ôi chao, nụ cười đáng yêu quá đi mất. Mình muốn bắt cóc ẻm rồi đem về nhà ghê. Muốn cọ má rồi ôm ngủ chung quá............. Không không không không, thế thì hoàn toàn là hành vi phạm tội rồi. Hơn nữa còn là tội bắt cóc nhân vật quan trọng nữa chứ.
Á, đúng rồi. Nhắc đến nhân vật quan trọng mới nhớ.
"Nhân tiện, lúc nãy bé Eli có nhắc đến việc lẻn ra khỏi dinh thự, vậy mục đích thực sự ngài đến thành phố này là gì thế?"
"Tham quan Gideon!"
"Xin lỗi, tôi hỏi nhầm rồi. Ý tôi là công vụ cơ."
Tôi vừa hỏi vừa mười mươi chắc chắn câu trả lời trong lòng.
"Ừm, ta đến để thị sát sự kiện ở đấu trường ngày mai đó."
Quả nhiên là đến xem sự kiện <Siêu Cấp Đại Chiến>.
Dù sao đây cũng là sự kiện lần đầu tiên được tổ chức ở Gideon mà. Chắc chắn Hoàng gia cũng phải cử người đến dự khán để đánh bóng tên tuổi.
"Ngày mai Hoàng tỷ cũng sẽ đến đây đó."
Hả?
"...Chị gái của ngài sao?"
"Ừm."
Chị gái của bé Eli , Đệ nhị Công chúa Vương quốc Altar.
Đó không ai khác chính là Đệ nhất Công chúa Vương quốc Altar, đồng thời là người đại diện cho Quốc vương, Điện hạ Altimia A. Altar. Thật khó hiểu. Nếu chỉ để đánh bóng tên tuổi thì đâu cần đến tận hai người. Liệu có ẩn tình gì chăng.
"Vậy là bé Eli đến thành phố này tách biệt với chị gái nhỉ~"
"Hôm qua với tư cách là 'đại diện' của Hoàng tỷ, ta đã phải đến chào hỏi Lãnh chúa Bá tước Gideon, rồi còn phải họp bàn về buổi tiệc tối mai nữa, nói chung là vất vả lắm đó."
Làm ơn đừng trút cả núi công việc lên đầu một đứa trẻ như vậy chứ. Tôi rất muốn gào lên như thế, nhưng có lẽ đó cũng là gánh nặng đi kèm với dòng máu Hoàng tộc.
"Thế nên hôm nay, ta mới được xả hơi một chút, vui cực kỳ luôn!"
"Tôi cũng rất vui khi thấy Bé Eli thích thú như vậy. À, tôi có chút việc bận, chúng ta di chuyển sang chỗ khác được không?"
"Ừm! Ta đã tận hưởng quảng trường này thỏa thích rồi!"
Tôi nắm tay Bé Eli đứng dậy, vứt que kẹo mút đã tàn vào thùng rác rồi cất bước rời đi. Giữa chừng, tôi liếc nhìn cột đèn đường qua khóe mắt, tĩnh lặng quan sát hình ảnh phản chiếu trên bề mặt kim loại sáng bóng.
"...Kẻ đang bám đuôi chúng ta, là ba người sao."
"Sao thế?"
"Không, không có gì đâu bé Eli ."
◇
Sau khi rời khỏi quảng trường trước đấu trường, tôi đưa é Eli ghé vào chi nhánh Gideon của <DIN>.
<DIN> — <Dendrogram Information Network> là một trong những cơ quan thông tấn bên trong <Infinite Dendrogram>. Giống như cách mà [Kỵ Sĩ] đăng ký vào Đoàn Kỵ Sĩ của Vương quốc, hay [Nhẫn Giả] và [Ẩn Mật] đăng ký tại Làng Ninja ở Tenchi... [Phóng Viên] có thể đổi Job bằng cách đầu quân cho các phương tiện truyền thông đại chúng như tòa soạn báo hay nhà xuất bản trên khắp thế giới.
Vì nhân vật chính trong bộ manga của tôi, Marie, cũng là một nhà báo, nên việc lựa chọn Job [Phóng Viên] là điều hiển nhiên.
Trong số vô vàn tòa soạn báo, tôi đã quyết định chọn <DIN>. Dù <DIN> không phải là ông trùm dẫn đầu ngành, nhưng lại sở hữu mạng lưới chi nhánh phủ sóng khắp các thành phố lớn của mọi quốc gia. Hơn nữa, mô hình hoạt động kép – vừa điều hành cơ quan báo chí, vừa ngầm thu thập tình báo và truyền tải tin tức xuyên biên giới – hệt như một tổ chức trong manga, khiến tôi vô cùng tâm đắc.
Chi nhánh của <DIN> cũng được đặt tại Gideon này.
Ngay cả chỗ của tay cò vé bán vé cho sự kiện ngày mai, tôi cũng được các đồng nghiệp ở chi nhánh Gideon chỉ cho. Nhân tiện, toàn bộ <Master> trực thuộc <DIN>, bao gồm cả tôi, đều mang danh nghĩa đặc phái viên. Vì chúng tôi phải di chuyển đến rất nhiều nơi mà. Bản thân tôi tuy xuất phát điểm ở Tenchi, nhưng sau khi đi qua Granvaloa, Hoàng Hà, Caldina và các quốc gia khác, thì hiện tại tôi đang dừng chân ở Gideon của Vương quốc Altar.
Xét trên phương diện cơ động, sức chiến đấu, và quan trọng nhất là năng lực sinh tồn để mang thông tin sống sót trở về, thì <Master> chính là những ứng viên hoàn hảo cho vị trí đặc phái viên này.
...Có điều, nếu là một [Phóng Viên] thuần túy thì sẽ hoàn toàn mất đi khả năng chiến đấu, dẫn đến tỷ lệ lĩnh Death penalty chắc chắn sẽ cao ngất ngưởng.
Kỹ năng <The Pen is Mightier Than the Sword> của [Phóng Viên] là một kỹ năng có tác dụng phụ khiến người dùng không thể thực hiện hành vi chiến đấu. Tuy nhiên, giống như <Paladin's Aegis> của [Thánh Kỵ Sĩ], đây là kỹ năng chỉ có hiệu lực với các Job thuộc cùng hệ thống.
Nếu tạm thời chuyển Job chính sang một Job thuộc hệ thống khác, kỹ năng này sẽ bị vô hiệu hóa và có thể chiến đấu bình thường. Chính vì thế, nếu một <Master> có Job [Phóng Viên] muốn đi du hành, họ thường chọn phương án: tạm thời chuyển sang Job khác để di chuyển, khi đến hiện trường tác nghiệp thì chuyển lại thành [Phóng Viên] để thu thập thông tin, rồi sau đó lại đổi Job để tiếp tục lên đường.
Vấn đề duy nhất là, về cơ bản, việc chuyển đổi Job chỉ có thể được thực hiện tại các điểm lưu (save point) ở các thành phố. Ngoài ra còn có một cách khác là sử dụng vật phẩm <Job Crystal> cho phép thay đổi Job chính ngay lập tức... nhưng thứ này vừa đắt đỏ lại vừa chỉ dùng được một lần. Dù là giữ nguyên Job [Phóng Viên] hay dùng phương pháp chuyển đổi liên tục, thì mỗi cách đều có ưu nhược điểm riêng. Thế nên tôi chẳng chọn cách nào trong cả hai cách trên.......
Quay trở lại chuyện chính.
Khi bước chân vào chi nhánh Gideon, vẻ mặt của bé Eli trông chẳng khác nào một học sinh tiểu học vừa đi dã ngoại ngoại khóa về. Chà, nói thì nói thế thôi, nhưng nhằm tránh những rắc rối không đáng có nếu bị lộ thân phận, cô bé hiện đang phải dùng mặt nạ che kín khuôn mặt. Bởi lẽ quanh đây nhan nhản những kẻ sở hữu kỹ năng nhìn thấu <Illusion> chuyên đánh lừa thị giác hay <Camouflage> dùng để ngụy trang chỉ số... đặc thù của nghề [Phóng Viên] là vậy mà.
"Cơ quan thông tấn, hóa ra lại là một nơi bận rộn đến nhường này."
"Họ đang bận rộn chuẩn bị tài liệu cho sự kiện ngày mai đó. Bản thân tôi cũng vừa bị đùn đẩy cho một nhiệm vụ đây này~"
Lúc tôi ngỏ lời cảm ơn vụ tay cò vé, họ tiện tay nhét luôn cho tôi đủ loại đồ nghề tác nghiệp. Họ bảo vì đã có được ghế VIP rồi nên mong tôi sẽ ghi hình lại thật hoàn hảo. Dù thừa biết bọn họ đã xí phần sẵn ở khu vực ghế báo chí rồi... nhưng tôi hiểu việc có thể chụp từ nhiều góc độ là điều rất cần thiết. Bất kể là trận đấu võ thuật nào, góc máy luôn là yếu tố sống còn để bắt được khoảnh khắc đắt giá nhất. Từng mòn mỏi xài ảnh tư liệu để vẽ manga, tôi quá hiểu điều này. Tôi không nán lại chi nhánh Gideon quá lâu, sau khi chào hỏi và thu thập được hai luồng thông tin nhất định, tôi lập tức rời đi.
◇
Thông tin mà tôi thu thập được tại chi nhánh Gideon, đó là tin tức về hai gia tộc quý tộc. Đầu tiên là về gia tộc Bá tước Gideon, những người đang cai quản Gideon này.
Lãnh chúa hiện đang nắm quyền cai quản Gideon, Bá tước Ashvalley Gideon, vẫn chỉ là một thiếu niên mười lăm tuổi. Nghe nói hai tháng trước, cha cậu - Bá tước Gideon đời trước - đã qua đời vì bạo bệnh, nên cậu đành phải vội vã kế vị tước hiệu.
Nhân tiện, do cậu bé chỉ mới cử hành lễ trưởng thành cách đây một tháng, việc chính thức tiếp nhận tước vị từng bị trì hoãn đôi chút, nhưng hiện tại cậu đã được đối đãi như một vị Bá tước đích thực.
Nhắc đến lễ trưởng thành lại có một chuyện thế này.
Theo thông lệ của các quý tộc ở Vương quốc Altar, khi có chiến tranh, những người ra trận không phải là gia chủ mà là người kế vị, tức đích tử. Tuy nghe có vẻ "Ngược đời nhỉ?", nhưng dường như họ có quan niệm rằng "Chỉ những kẻ sống sót qua được những gian nan, thử thách nhường ấy mới xứng đáng trở thành thế hệ quý tộc tiếp theo".
Tuy nhiên, trong cuộc chiến nổ ra nửa năm trước, vì cậu chưa làm lễ trưởng thành nên đã may mắn không phải tham gia.
Được biết, một võ quan phục vụ dưới trướng gia tộc Bá tước đã xuất chinh thay cậu, nhưng lại không may tử trận, thế nên mới nói vị Bá tước trẻ tuổi này quả thực được số phận ưu ái.
Thế nhưng, không phải lúc nào mọi chuyện cũng suôn sẻ.
Hiện tại, tại thành phố Gideon này đang liên tiếp xảy ra các vụ bắt cóc do một tổ chức có tên là Băng sơn tắc Gouz-Maze thực hiện. Các vụ án này vốn đã bắt đầu từ khi vị Bá tước đời trước còn sống, nhưng ngay cả khi đã chuyển giao quyền lực, đến nay vẫn chưa có dấu hiệu nào cho thấy chúng sẽ được giải quyết.
Sự việc này đã dấy lên những hoài nghi xoay quanh năng lực duy trì trị an và quản trị lãnh thổ của vị Bá tước Gideon non trẻ. Giới quý tộc lắm lời còn đang xì xào bàn tán rằng, tốt nhất nên tước đi trọng trách này và giao lại cho một người khác xứng đáng hơn. Thế nhưng, Đệ nhất Công chúa và các quý tộc lão làng nắm giữ quốc chính dường như rất tin tưởng vào gia tộc Bá tước Gideon, và hoàn toàn không có ý định bãi nhiệm cậu.
Tất nhiên, nếu thiệt hại do Băng cướp núi Gouz-Maze gây ra vẫn tiếp diễn, cục diện có thể sẽ thay đổi, nhưng ngược lại, biết đâu chừng sẽ có một ai đó tình cờ xuất hiện và giải quyết êm đẹp mọi rắc rối.
Trường hợp thứ hai là gia tộc Bá tước Britis.
Gia tộc Bá tước Britis sở hữu vùng lãnh thổ nằm giữa Gideon và thành phố cảng hướng ra <Tây Hải>. Gia chủ hiện tại là Bá tước Alzaar Britis. Nghe nói dù đã bước sang tuổi sáu mươi, ông vẫn còn rất minh mẫn. Chính vị quý tộc này là kẻ đã rót vào tai bé Eli những lời đường mật về "sự thú vị của Gideon", nhưng nghe đồn ngay từ thời Bá tước Gideon tiền nhiệm, mối quan hệ giữa đôi bên vốn đã như nước với lửa.
Căn nguyên đơn giản là do bản tính không hợp.
Dù quy mô lãnh thổ tương đương, nhưng tiềm lực thực sự lại khác biệt một trời một vực so với gia tộc Bá tước Gideon – những người nắm trong tay Thành phố Quyết đấu.
Chưa kể, giữa họ còn tồn tại rất nhiều ân oán khác nữa.
Đứng trên góc nhìn cá nhân, ngay từ thời điểm này, mọi chuyện đã bộc lộ sự phi lý. Tại sao một kẻ căm ghét gia tộc Bá tước Gideon như Bá tước Britis lại đi kể cho bé Eli nghe về "sự thú vị của Gideon"?
Lẽ thường, khi nhắc đến kẻ mình căm ghét, người ta chỉ toàn buông lời cay độc. Huống hồ gì thành phố này, nếu muốn bới lông tìm vết, thì có hàng tá khuyết điểm để đem ra liệt kê.
Thế nhưng, ông ta lại chỉ toàn truyền đạt những thông tin mang tính tích cực. Điều này chỉ có thể lý giải bằng một cách: ông ta chủ đích khơi gợi trí tò mò về Gideon trong tâm trí bé Eli , qua đó dụ dỗ cô bé một mình dạo bước ra ngoài đường.
Mục đích của việc dụ cô bé ra ngoài là gì, hiện tại vẫn chỉ dừng ở mức suy đoán.
À đúng rồi, về vị Bá tước Britis này, còn có một thông tin như thế này nữa.
Bá tước Britis có một cậu con trai độc nhất muộn màng. Bá tước Britis là một người cha hết mực yêu thương con, ông cưng chiều cậu quý tử đến độ nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Cậu con trai ấy đã hoàn tất lễ trưởng thành, chính thức danh chính ngôn thuận trở thành người kế vị, mang theo biết bao kỳ vọng của ông về một tương lai xán lạn.
Đúng vậy, cậu đã hoàn thành lễ trưởng thành.
Ngay vào thời điểm cuộc chiến tranh dạo nọ nổ ra.
Theo thông lệ, cậu đã xuất chinh với tư cách là người đại diện cho cha mình, Bá tước Britis. Vì nóng lòng lo cho an nguy của con trai, Bá tước Britis đã dốc cạn gia tài để chiêu binh mãi mã.
Ông chỉ mong sao con trai mình có thể bình an trở về.
Ông cũng tìm trăm phương ngàn kế, vận dụng mọi mối quan hệ để sắp xếp cho quân đội lãnh thổ của mình được đồn trú ngay sát cạnh Đoàn Kỵ sĩ Hoàng gia mạnh nhất Vương quốc.
Chỉ mong sao con trai mình có thể bình an trở về.
Thế nhưng, thứ duy nhất còn sót lại trao tay Bá tước Britis — người cha đã đánh đổi mọi thứ vì con trai — ...chỉ là một bàn tay phải vẫn còn đeo chiếc nhẫn khắc gia huy của gia tộc.
[Ma Tướng Quân] Logan Godhart.
Một trong những Ranker sừng sỏ nhất của Hoàng quốc Dryfe, đồng thời là một <Master> khét tiếng với khả năng điều khiển ác ma. Nghe nói trong cuộc chiến tranh, hắn ta đã ráo riết nhắm vào thủ cấp của Đoàn trưởng Đoàn Kỵ sĩ Hoàng gia. Và đội quân của lãnh thổ Britis, vốn được đóng quân sát sườn Đoàn Kỵ sĩ Hoàng gia, đã bị binh đoàn gồm hơn ba ngàn con ác ma ăn thịt người do [Ma Tướng Quân] thống lĩnh càn quét không thương tiếc, đến mức gần như chẳng còn chừa lại một cái xác toàn thây.
Cứ như thế, Bá tước Britis đã vĩnh viễn mất đi người con trai yêu quý, cũng là người thừa kế duy nhất của mình. Bất hạnh không chỉ dừng lại ở đó, còn có số tiền khổng lồ ông đã ném vào việc chiêu mộ binh lính cho cuộc chiến tranh, cộng thêm khoản tiền tuất khổng lồ phải chi trả cho gia quyến của những người lính tử trận.
Đòn chí mạng cuối cùng giáng xuống chính là đại dịch bùng phát tại lãnh thổ của Bá tước Britis. Để ngăn chặn dịch bệnh lây lan ra toàn Vương quốc và khống chế nó bên trong lãnh thổ của mình, ông đã phải dốc cạn chút tài sản còn sót lại.
Đại dịch cuối cùng cũng được dập tắt, nhưng lãnh thổ của Bá tước Britis thì hoàn toàn sụp đổ. Bá tước Britis đã cúi đầu trước Hoàng gia và xin trao trả lại lãnh thổ. Thông thường, ngay cả khi công tác quản lý lãnh thổ rơi vào bế tắc, giới quý tộc vẫn sẽ cố gắng cầm cự bằng mọi giá (và hiển nhiên, người dân đen mới là những kẻ phải gồng gánh hậu quả nặng nề nhất).
Tuy nhiên, Bá tước Britis đã không làm như vậy, ông nhanh chóng trả lại lãnh thổ cho Hoàng gia. Có người cho rằng hành động này là để cứu lấy người dân bằng cách biến vùng đất đó thành lãnh thổ trực thuộc Hoàng gia, nhưng cũng có người lại bảo rằng, sau khi mất đi người thừa kế, ông đã chẳng còn thiết tha lưu luyến gì với lãnh thổ của mình nữa. Cứ thế, Bá tước Britis lui về làm một quý tộc pháp y không tấc đất cắm dùi, hiện đang cam phận làm một quan văn bình thường trong Vương cung.
Ngay lúc này đây, ông ta đang toan tính điều gì?
◇
"Tuy nhiên, không ngờ thông tin về quý tộc lại có thể tìm hiểu chi tiết đến mức này..."
Quả không hổ danh là cơ quan báo chí. Ngập tràn những tin đồn và bí mật của giới chức trách. Nhờ những mảnh ghép thông tin được bổ sung, tôi đã có thể phần nào hình dung ra kịch bản của mọi chuyện. Thế nhưng, nếu mọi sự đúng như dự đoán của tôi, thì đây quả là một nước cờ liều lĩnh, hệt như ném chuột vỡ bình vậy. Trừ phi có phép màu xuất hiện, bằng không, kết cục chắc chắn sẽ vuột khỏi tầm kiểm soát của ông ta.
"Bé Eli này, Bá tước Britis là người như thế nào vậy?"
"Bá tước Britis sao? Là một người rất nghiêm túc."
Nghiêm túc, sao.
"Thế nhưng, thi thoảng ông ấy lại lộ ra vẻ mặt vô cùng đơn độc."
"Đơn độc sao?"
"Ta cũng cảm thấy cô đơn, nên ta rất hiểu cảm giác đó."
Nói rồi, bé Eli khẽ cúi gầm mặt, ánh mắt xa xăm hướng về một nơi vô định nào đó... nơi Vương đô tọa lạc.
"Ta có một Hoàng tỷ và một Hoàng muội."
"Vâng, tôi có biết."
"Hai người họ, đang phải gánh chịu rất nhiều vất vả."
Tôi nghe đồn rằng chị gái của é Eli , Đệ nhất Công chúa Altimia, đang phải quay cuồng trong núi công việc ngập đầu với tư cách là Quốc vương đại diện, còn em gái, Đệ tam Công chúa Theresia, thì vốn ốm yếu bẩm sinh nên chỉ có thể sinh hoạt trong một căn phòng vô trùng sâu trong cung điện.
"Ta kém Hoàng tỷ khá nhiều tuổi, còn Theresia thì quanh năm suốt tháng làm bạn với giường bệnh. Từ nhỏ, ba chị em ta đã hiếm khi có cơ hội quây quần vui đùa. Thế nhưng, trong suốt nửa năm qua... đến cả việc dành thời gian cho nhau như một gia đình cũng trở nên vô cùng xa xỉ."
Bé Eli khẽ buông tiếng thở dài, một âm thanh mỏng manh tựa hồ sắp tan biến vào không khí.
"Ta luôn cảm thấy rất cô đơn. Ta thậm chí còn không biết, liệu mình có thực sự được yêu thương hay không nữa."
"...Bé Eli ."
Trước ngày hôm nay, trước khi tận mắt tiếp xúc, tôi vẫn luôn nghe thiên hạ đồn thổi rằng é Eli là một vị công chúa vô cùng bướng bỉnh và ích kỷ. Họ bảo Đệ nhị Công chúa của Altar cực kỳ tùy hứng, hiếu động một cách thừa thãi, hành xử vô cùng ngang ngược, và trí tò mò của cô bé lớn đến mức không ai có thể kiểm soát nổi.
Có lẽ thực tế cũng đúng là vậy.
Bởi lẽ lần này, cô bé đã tự ý lẻn khỏi nơi lưu trú để đi tham quan thành phố Gideon mà chẳng có lấy một người tùy tùng nào đi theo. Thế nhưng, rất có thể chính nỗi cô đơn vì thiếu vắng đi hơi ấm gia đình, không được san sẻ những khoảnh khắc đời thường bên cạnh chị em gái, đã vô tình châm ngòi cho những hành vi bốc đồng của cô bé.
"Nhưng mà, hôm nay ta thực sự rất vui! Được Marie cùng chơi đùa, thật sự rất thú vị! Đây là lần đầu tiên ta được chơi vui đến thế này đó!"
Bé Eli dùng cả hai tay siết chặt lấy tay tôi, nở một nụ cười rạng rỡ, tỏa nắng tựa như tia sáng ấm áp xuyên qua tầng mây xám xịt.
"Bé Eli thấy vui thì tôi cũng rất vui~"
"Ừm, ta thực sự rất rất vui! Cứ như một khoảng thời gian phép thuật tuyệt diệu bước ra từ trong truyện tranh vậy! ...Thế nhưng"
Bé Eli ngập ngừng, đoạn khẽ cúi đầu.
"Thế nhưng... phép thuật nào rồi cũng đến lúc phải kết thúc."
Nói đoạn, bé Eli buông tay tôi ra, quay lưng lại phía tôi.
"Đã đến lúc ta phải trở về rồi."
"...Ngài đã dạo chơi thỏa thích rồi chứ? Bé Eli ."
"Ừm! Nhờ Marie tiếp thêm sức mạnh, từ ngày mai ta lại có thể cố gắng hoàn thành công vụ rồi."
Nói rồi, bé Eli vẫn đứng xoay lưng lại, hai bàn tay nhỏ bé siết chặt thành nắm đấm.
"Một ngày nào đó, khi ta trưởng thành và đủ sức đảm đương mọi công vụ, ta sẽ thay Hoàng tỷ gánh vác triều chính, để Hoàng tỷ có thời gian nghỉ ngơi."
Bé Eli quay lại, nở một nụ cười rạng rỡ hết cỡ và dõng dạc tuyên bố.
"Đến lúc đó, ta sẽ cùng Hoàng tỷ đi dạo quanh Gideon này một lần nữa!"
Lời nói của bé Eli . Đó là quyết tâm và cũng là ước mơ của một đứa trẻ. Xét đến vị thế của cô bé và người chị gái, chẳng ai dám chắc liệu giấc mơ ấy có thể trở thành hiện thực hay không.
Thế nhưng...
"Vâng, bé Eli chắc chắn sẽ làm được mà."
Đó chẳng phải lời nói dối, mà là lời hồi đáp chân thành mang theo cả sự cầu nguyện của tôi. Tôi thực tâm mong mỏi ước mơ thuần khiết của đứa trẻ này sẽ vươn tới hiện thực. Vậy nên, để biến ước mơ của bé Eli thành hiện thực, tôi cũng sẽ giúp một tay vậy.
◆◆◆
■ ???
"Mục tiêu và kẻ đi cùng đã bắt đầu di chuyển. Hướng đi là Khu phố 1... Dự đoán sẽ quay về nơi lưu trú, tức Dinh thự Bá tước Gideon."
"Toàn bộ hình ảnh đã được ghi lại bằng [Máy Ảnh Ma Thuật]. Chúng ta đã nắm đủ 'chứng cứ' để đổ tội cho tên <Master> đó. Nếu muốn hành động, bây giờ chính là thời cơ chín muồi nhất."
"Truyền lệnh cho các tiểu đội đang làm nhiệm vụ nhiễu loạn thông tin nội thành. Tập hợp lại và tiến hành thủ tiêu mục tiêu — Đệ nhị Công chúa Vương quốc Altar, Elisabeth S. Altar."
0 Bình luận