Episode 2: Những quái thú bất tử (Vol 2)

Chương 5: Tình huống rập khuôn trong con hẻm

Chương 5: Tình huống rập khuôn trong con hẻm

□ Thành phố Quyết đấu Gideon - [Thánh Kỵ Sĩ] Ray Starling

"Mình phải xoay xở kiếm tiền thôi."

Sau khi tìm hiểu qua về kỹ năng <Riding> và món đồ trang sức [Equestrian Nomad’s Amulet], tôi đăng nhập lại và thốt lên quyết tâm ấy.

"Vốn dĩ túi tiền của chúng ta còn chưa tới 10.000 Lir cơ mà. Dẫu không có chuyện của Silver thì cũng phải cày cuốc thôi."

Đúng vậy, như Nemesis nói, ngay từ đầu làm gì có tiền nên hiển nhiên là phải cày. Cứ mỗi lần may mắn vớ bở là y như rằng tiền lại đội nón ra đi... Dù tôi chẳng hề vung tay quá trán chút nào.

"Gacha."

D-Ù-M-Ì-N-H-C-H-Ẳ-N-G-H-Ề-V-U-N-G-T-A-Y-Q-U-Á-T-R-Á N-C H-Ú-T-N-À-O.

"Mà này, về cái [Giấy phép] thứ hai ấy. Khác với cái đầu tiên, nó vẫn chưa được ký tên, sao anh không đem bán đi mà lại trao tay cho Rook làm gì? Dẫu không bán được 100.000 Lir thì bèo nhất cũng phải gỡ lại được nửa giá chứ?" "

.................. A."

Ra là còn chiêu đó sao.

"Anh thật là..."

"Thôi, không sao, không sao mà. Đồ đã cho Rook rồi thì thôi. Nam tử hán đại trượng phu, đàn ông không bao giờ nuốt lời. Mình cùng nghĩ cách xoay tiền khác vậy."

Đó là ưu tiên hàng đầu lúc này.

"Nói là vậy nhưng... Rook đã đăng xuất để đi ngủ, còn bà chị kính đen thì đang bù đầu với việc khác. Chỉ có hai ta thì việc có thể làm cũng bị hạn chế đi nhiều đấy."

"Cái khó là ở đó đấy."

Ngay cả khi đến Hội mạo hiểm giả nhận yêu cầu, nếu chỉ thân cô thế cô, tôi buộc phải nhắm đến những nhiệm vụ có độ khó và phần thưởng bèo bọt. Hơn nữa, ngày mai tôi còn có hẹn nên không thể ôm đồm những nhiệm vụ ngốn quá nhiều thời gian. Việc cày tiền lúc này đúng là nan giải.

"Hay là đi săn tội phạm bị truy nã như con Quỷ béo lần trước nhỉ?"

"Nếu xôi hỏng bỏng không thì sẽ dính Death penalty đấy. Thế thì chẳng phải sẽ lỡ bến cuộc hẹn ngày mai sao."

"Nếu trên đời có cách nào cày được 100.000 Lir trong chớp mắt mà hoàn toàn không có rủi ro thì đời đã dễ thở quá rồi."

Chà, nếu sang đến ngày mốt thì tôi có bao nhiêu thời gian cũng được. Nhưng tôi lại nóng lòng muốn được cưỡi Silver càng sớm càng tốt cơ.

"Vậy còn đấu trường thì sao? Ta nhớ không lầm thì ở đó có thể tự do cọ xát mà không lo dính Death penalty, lại còn có tiền thưởng lận lưng nữa đúng chứ?"

"Vụ đó hả... tôi tìm hiểu rồi, để góp mặt vào các trận đấu biểu diễn thì tổng cấp độ Job bét nhất cũng phải từ 51 trở lên cơ."

Tổng cấp độ Job của tôi hiện giờ chỉ có mỗi [Thánh Kỵ Sĩ], tính cả lượng kinh nghiệm bú được trong đợt kiểm tra sáng nay thì cũng chỉ mới chạm mốc 26. Chắc sẽ phải tốn một khoảng thời gian kha khá nữa mới đủ điều kiện lên đài.

"Đúng rồi, cá cược! Ở đấu trường có tổ chức cá cược mà, nếu thắng đậm một ván thì..."

"Dẹp đi. Anh tuy có vận đỏ vào những thời khắc quyết định, nhưng thường ngày thì anh rành rành là nghiêng về vận đen nhiều hơn."

... Có lẽ là vậy thật.

"Vậy thì đành gác lại việc nhắm tới [Equestrian Nomad’s Amulet] trong một hai ngày tới, cứ cặm cụi tích cóp vốn liếng vậy."

"Quyết định thế là vẹn cả đôi đường. Nào, đã chốt xong thì nhắm thẳng Hội mạo hiểm giả mà tiến thôi."

"Ừ."

Tôi và Nemesis cùng nhau rảo bước về phía khu phố số một, nơi tọa lạc của Hội mạo hiểm giả.

"Nhắc mới nhớ, [Giấy phép] thì bất khả thi rồi, nhưng còn việc thanh lý các vật phẩm khác thì sao?"

"Đồ rơi ra từ quái vật thì hôm qua đã phi tang gần sạch rồi còn đâu."

Và sau đó thì tất thảy đã bốc hơi gọn lẹ trong dạ dày của Nemesis.

"Rook... thì miễn bàn rồi, nhưng hay là mượn của Gấu Huynh?"

"Làm vậy thì tôi cảm thấy như lòng tự tôn của mình chạm đáy mất..."

Vả lại hiện giờ anh trai đang phiêu bạt ở phương trời nào cơ chứ. Dù có mở bảng hệ thống lên kiểm tra thì cũng chỉ mập mờ biết được là anh ấy đang ở trạng thái đăng nhập mà thôi.

"Hừm, vậy còn nguyên bộ trang bị trước đây anh mặc thì sao?"

"Tôi cũng tống khứ lại cho cửa hàng rồi."

Thế nên, thứ gọi là tài sản của tôi lúc này, ngoài số tiền lẻ bèo bọt chưa đầy 10.000 Lir thì chỉ còn đúng bộ trang bị đang đắp trên người.

"À, đúng rồi. Nhắc đến trang bị, này Master, tại sao anh lại bài xích việc đeo kính đến thế?"

"Gì cơ?"

"Từ lúc anh đàm đạo với gã chim cánh cụt kia là ta đã thấy cấn cấn rồi. Ta định dòm ngó ký ức của anh một chút nhưng... nó lại nằm tít trong góc khuất riêng tư nhất nên chịu chết. Rốt cuộc anh giấu nhẹm nó kiên cố đến mức nào vậy?"

... Đã là rách việc người ta không muốn nhắc tới thì đừng có bới móc lên chứ. Mà thôi, sao cũng được. Dù sao tôi và Nemesis cũng đồng tâm nhị thể, bộc bạch cho cô ấy biết chắc cũng chẳng sao.

"Hồi nhỏ mắt tôi kém lắm."

"Hừm."

"Năm lên lớp bốn, tình cờ thay cả lớp chỉ có trơ trọi mình tôi là phải đeo đít chai."

"Chuyện đó cũng thường tình thôi mà."

"Thế là tôi bị chết danh với cái mác No-bee-ta-kun luôn."

"... Hửm?"

"Tần suất người ta réo cái biệt danh đó còn nhiều hơn cả tên thật của tôi. Dù tôi chẳng giống nhân vật đó tẹo nào nhưng bọn nó cứ nài nỉ ỉ ôi bắt tôi nhái giọng 'Dora-ê-mông ơi~'. Cuối cùng, không hiểu run rủi thế nào mà tiết mục văn nghệ của trường năm đó lại chốt luôn chủ đề Doraemon, và hiển nhiên là... tôi bị chỉ định đóng vai No-bee-ta-kun."

"............"

Đó không phải là bắt nạt. Tôi cũng chẳng hề bị tẩy chay. Trái lại, tôi còn có khá nhiều bạn bè là đằng khác. Có lẽ những người bạn học cũ đó không hề có ác ý, họ dùng biệt danh đó chỉ vì thấy thân thiết mà thôi. Nhưng chính vì thế mà trong lòng tôi nảy sinh một nỗi ấm ức không biết xả vào đâu cho đành. Ai là No-bee-ta-kun cơ chứ. Tôi cực kỳ thích Doraemon, nhưng chuyện nào phải ra chuyện đó.

"............"

"Sao thế Nemesis?"

"Lý do lãng xẹt ngoài sức tưởng tượng làm ta chẳng biết phải phản ứng sao cho đúng."

"... Thì tôi cũng tự biết đó chỉ là một chuyện vặt vãnh mà."

Ngày xưa chị tôi cũng dội gáo nước lạnh y hệt vậy.

"Nhưng nếu mắt anh kém thì ngoài đời thực bây giờ anh vẫn đang đeo kính à?"

"Không, sau buổi văn nghệ đó tôi đã cắn răng mất 5 năm ròng rã luyện tập phục hồi thị lực."

Nhồi nhét mấy món bổ mắt, phóng tầm nhìn ra xa, ngày nào cũng kiên trì tập vận động nhãn cầu... tôi đã thực sự nỗ lực trầy trật đấy.

"... Ta ghi nhận chấp niệm của anh, nhưng chẳng phải dùng kính áp tròng là êm chuyện rồi sao?"

"Nhét dị vật vào trong mắt thì ớn lạnh quá còn gì."

"............ Master."

Nemesis này, cô đang nhìn tôi bằng nửa con mắt đấy à. Cái đó thực sự rợn người lắm đấy nhé.

"Lỡ như kính áp tròng lọt ra sau nhãn cầu,a cứa rách dây thần kinh thị giác, rồi cuối cùng con mắt rơi rụng ra cái bịch..."

"Rùng rợn vậy sao!?"

"Thấy chưa. Còn phẫu thuật Lasik thì tôi cũng ớn cái cảnh thất bại. Quả nhiên để lấy lại thị lực thì phải tập luyện kiên trì..."

Đang mải mê tán gẫu với Nemesis thì tôi chợt nghe thấy những âm thanh xô xát lộn xộn vọng ra từ một con hẻm. Tò mò không rõ cơ sự gì, tôi rẽ sâu vào trong con hẻm chật hẹp nằm kẹp giữa các tòa nhà. Phía cuối con hẻm là một khoảng không gian hơi quang đãng, tại đó có năm gã đàn ông đang vây ráp một người phụ nữ.

Đám đàn ông mang vẻ ngoài bặm trợn hết chỗ nói, như thể hiện chữ "ta là lũ côn đồ mạt hạng" rành rành trên mặt. Còn người phụ nữ thì tôi nhìn không rõ lắm. Tuy nhiên, xâu chuỗi với câu chuyện vừa nghe từ Liliana, tôi chợt vẽ ra một kịch bản Fantasy rập khuôn: nàng công chúa trốn cung điện ra ngoài vi hành và bị lũ giang hồ thảo khấu vây hãm. Để chắc cú, tôi nán lại quan sát thêm một chút... và hóa ra tôi đã nhầm. Người phụ nữ bị vây quanh tuy có dung mạo đoan chính nhưng đường nét lại rất chân phương. Trông ra dáng một cô gái phụ việc ở quán ăn hay nhà trọ hơn. Hoàn toàn không phải là nàng công chúa trong bức ảnh. Nhưng tình huống hiện tại thậm chí còn nhức nhối hơn cả việc đó là công chúa. Nội dung cuộc đối thoại của chúng có thể tóm tắt lại như thế này:

Người phụ nữ có một đứa em trai, và ngày hôm qua cậu bé đã bị bắt cóc. Cô nhận được tối hậu thư yêu cầu phải xoay đủ 200.000 Lir nếu muốn chuộc người. Chúng còn dọa non dọa già rằng nếu tuýt còi đoàn kỵ sĩ thì sẽ tước mạng cậu bé. Người phụ nữ đã chạy vạy đôn đáo khắp nơi, vay nóng, bán tháo sạch sành sanh gia sản để gom cho bằng được 200.000 Lir. Và cô đã mang số tiền đó đến điểm hẹn là chỗ này để giao dịch với thuộc hạ của kẻ bắt cóc. Thế nhưng, đám đàn ông này vốn dĩ chẳng có ý định trao trả em trai cô, chúng không chỉ nẫng tay trên số tiền mà còn nhe nanh độc định đục nước béo cò, vấy bẩn luôn cả bản thân cô.

Ừm. Đúng là lũ cặn bã đê tiện đến mức thuần túy. Đối phương không phải quái vật mà là Tian, nhưng với cái nết này thì dù có dần chúng một trận nhừ tử tôi cũng chẳng gợn chút cắn rứt lương tâm nào. Hơn nữa, nếu cứ thế mà ngoảnh mặt làm ngơ thì dư vị để lại sẽ ám ảnh lắm đây. Tôi vạch trần sự hiện diện của mình ngay tại hiện trường và cất tiếng dằn mặt lũ ác đảng.

""Đến đó thôi.""

""............ Hửm?""

Sao lại đồng thanh thế này? Tôi lao vọt vào con hẻm và cất giọng, nhưng không hiểu sao lời nói lại trùng khớp mồn một với một người khác. Đưa mắt nhìn, ở phía con hẻm đối diện bên kia đám côn đồ và người phụ nữ, cũng có một bóng người đang đứng đó. Đó là một nam thanh niên trạc tuổi tôi, vận trên người bộ trang bị có thiết kế dị biệt pha trộn giữa quân phục và đồ đua xe. Trên mu bàn tay lộ ra từ chiếc găng tay hở ngón hằn rõ một huy hiệu, vậy anh ta cũng là một Master sao.

"... Sao cũng được. Lũ bợm bãi kia, khôn hồn thì rút ngay mấy cái tay nhớp nhúa đó khỏi quý cô đây đi."

Có vẻ như anh ta là người đã bắt trúng tần số suy nghĩ và hành động cùng thời điểm với tôi.

"L, làm ơn, xin hãy cứu tôi với...!"

"Hừm. Hiển nhiên rồi. Đóa hoa hồng dẫu đẹp đến mấy thì vẫn rợp gai. Sứ mệnh của tôi là thay mặt cho tiểu thư khả ái đây, hóa thành những mũi gai nhọn trừng trị lũ ác tặc."

Và có vẻ như anh ta là một người sến sẩm một cách thái quá so với tôi. Tôi cảm tưởng như mình nhìn thấy được cả mớ hào quang hoa hồng và ánh sáng lấp lánh bay phấp phới lôi ra từ truyện tranh thiếu nữ, hay trên các bục diễn kịch Takarazuka vậy.

"Cái quái gì thế, bọn mày là ranh con nào?"

"Hả? Muốn gây sự à? Thích lo chuyện bao đồng à?"

"Hyahaa!"

"Mở to mắt ra, bên này có tận năm người lận đấy nhé!?"

"Áp đảo gấp đôi đấy, gấp đôi!"

Không, đéo phải gấp đôi. Là gấp hai rưỡi đấy mấy thằng ngu.

"Hừm, đúng là bên các ngươi lấy thịt đè người thật, nhưng đọ về cấp độ thì sao nhỉ?"

"Cái gì!?"

"Quan sát qua, các ngươi chắc mẩm chỉ mới lẹt đẹt ở Job bậc đầu tiên của Low-rank Job thôi phải không. Nhưng tổng cấp độ của tôi là 126 đấy."

"""""C, cái quái gì cơ...!"""""

"Hừm, hãy chiêm ngưỡng cho thỏa mắt. Sức mạnh của ta đây............ Nào, lôi [Garage] ra và..."

"Ngay lúc này, xông lên làm gỏi nó anh em!"

""""Ooooo!""""

"Khoan đã!? Tôi còn chưa kịp trèo lên [Magingear] mà... hừm, bần cùng sinh đạo tặc! Để ta tiếp chiêu bằng tay không vậy!"

"""""Mày ngon thì nhào vô!"""""

Cảnh tượng xô xát cứ như đang xem một bộ truyện tranh du côn học đường vậy. Năm gã giang hồ đồng loạt sấn sổ vào đấm đá gã mặc quân phục. Và vì anh ta chơi trội quá mức quy định nên tôi, người cũng xuất hiện cùng lúc, hoàn toàn bị coi như không khí.

"Mà thôi kệ thây. Chị hãy mau tháo chạy đi."

Tôi tận dụng lỗ hổng này thúc giục người phụ nữ chạy trốn.

"C, cám ơn ân nhân rất nhiều!"

Chắc hẳn là đã hoảng loạn đến cực điểm, người phụ nữ cắm đầu chạy thục mạng về phía con hẻm lùi sau lưng tôi.

"Thế là êm xuôi một nửa. Giờ thì tình hình chiến sự thế nào rồi... ơ kìa."

Đảo mắt nhìn lại thì thấy anh chàng quân phục kia đang bị đập cho má nhận không ra. Phía năm gã kia cũng lãnh vài vệt xước xát, nhưng kết quả chung cuộc thì rành rành là thế trận một chiều. Quả nhiên thua thiệt về số lượng là rào cản quá lớn sao. Nhưng tổng cấp độ 126 mà... à, vỡ lẽ rồi.

"Hóa ra tổng cấp độ là 126 không đồng nghĩa với việc các chỉ số đều cao ngất ngưởng."

Ngay cả Rook, dù cấp độ có gấp đôi tôi nhưng vì mang Job [Ma Cô] nên các chỉ số lèo tèo còn chưa bằng một nửa của tôi nữa là. Tuy nhiên, dẫu sao 126 vẫn là 126. Một người sừng sỏ như vậy mà còn bị đánh cho tơi bời hoa lá dù đối phương phải năm người xúm lại, thì có lẽ thân tôi cũng sẽ lành ít dữ nhiều đây.

"Đứa lên thớt tiếp theo là mày!"

"Băm vằm nó ra!!"

Ồ, chúng chuyển mục tiêu sang phía này rồi. Tôi theo bản năng lách mình né được cú đấm của gã tiên phong, rồi mượn đà tung ra một cú đấm phản đòn găm thẳng vào mặt mặt hắn.

Ngay sát giây tiếp theo, gã đàn ông trúng đòn văng vọt sang tận con hẻm phía đối diện như thể bị lốc cuốn đi.

"" ""............ Hả?"" ""

"............ Tại sao?"

Sự ngơ ngác bật ra từ miệng của cả đám côn đồ và chính bản thân tôi. Tôi quay ngoắt lại nhìn Nemesis xem cô ấy có lén kích hoạt kỹ năng gì không, nhưng cô ấy chỉ dán mắt vào tôi với vẻ mặt hơi cạn lời... rồi lấy ngón tay gõ gõ nhịp điệu vào mu bàn tay của mình. Bắt được ám hiệu đó, tôi cúi xuống nhìn mu bàn tay của mình... và trí nhớ đình công nãy giờ mới sực tỉnh. Hiện tại, tôi đang mang trên tay [Găng tay Chướng Diễm Gardranda]. Và cái [Găng tay Chướng Diễm] này, điểm ăn tiền của nó không chỉ gói gọn trong hỏa tiễn hay xịt khí độc mà tôi đã táy máy hồi sáng. Nó còn kiêm luôn chức năng của đồ bảo hộ... và sở hữu cả dòng buff chỉ số nữa. Cụ thể là chỉ số STR, tức là dồn thêm 100% sức mạnh cơ bắp. Chà, hồi còn lẹt đẹt ở cấp độ 0 thì STR của tôi là bao nhiêu nhỉ, chắc lanh quanh chạm ngưỡng 10. Lúc đó tôi nhớ mình không chật vật gì trong việc mang vác đồ đạc hay bưng bê nặng nhọc, nên sức mạnh của một người đàn ông trưởng thành vóc dáng bình thường chắc cũng nằm trong phổ đó. Và hiện giờ, sức mạnh của tôi là sự cộng dồn cục súc giữa chỉ số tăng vọt khi thăng cấp của [Thánh Kỵ Sĩ] và sự chống lưng của [Găng tay Chướng Diễm], tổng cộng bứt phá lên hơn 400.

Diễn giải lằng nhằng là vậy, nhưng tựu trung lại thì tôi vừa vung nắm đấm vào mặt hắn với uy lực gấp hơn bốn mươi lần một người đàn ông trưởng thành khỏe mạnh.

"... Mình lỡ tay tiễn hắn đăng xuất rồi à?"

Hơi chột dạ, tôi rướn người quan sát tình trạng gã đàn ông đang nằm thẳng cẳng ở con hẻm đằng kia. Ồ, cơ thể hắn vẫn đang giật cục. Nghĩa là cõi dương vẫn còn vương vấn hắn. Phước đức quá. Có lẽ bọn chúng cũng lận lưng Job chiến đấu nên cơ địa chai sạn hơn dân đen bình thường đôi chút.

"Vậy thì nhẹ nợ rồi."

Tôi vừa táng hai chiếc [Găng tay] vào nhau tạo ra thanh âm chát chúa, vừa thong thả cất bước ép sát bọn chúng. Dùng Nemesis để chém thì máu me nhầy nhụa lắm, nên cứ xài thứ này mà dọn dẹp cho gọn gàng thôi.

"Thằng nào muốn nhận suất tiếp theo?"

"Hii!"

Nhưng không hiểu bóng hình của tôi phản chiếu trong đáy mắt chúng mang hình thù khủng bố đến nhường nào, mà bốn gã còn lại mặt cắt không còn một hột máu, lập tức quay ngoắt 180 độ và tháo chạy trối chết sang phía bờ bên kia con hẻm.

"K, khốn kiếp! Nhưng cứ khắc cốt ghi tâm đấy! Em trai con ranh kia vẫn đang nằm trong tay bọn tao!"

Quẳng lại một câu chửi đổng rẻ tiền xả xui, bọn chúng lủi mất hút vào sâu trong hẻm. Đúng là một lũ thảo khấu có mô típ cực kỳ dễ bắt bài.

"Anh không sao chứ? <First Heal>."

Tôi triển khai ma pháp hồi phục cho gã quân phục đang bị tẩn cho nhừ tử. Có lẽ thương tích ngoài da không mấy sâu hoắm nên chỉ cần vịn vào ma pháp hồi phục cấp vỡ lòng của tôi thì các vết cắt cũng đã khép miệng mượt mà.

"Hừm, nợ cậu một ân tình............ Hửm? Này cậu, đôi tai đó là sao?"

Anh ta đang dán mắt vào thứ ngự trên đỉnh đầu tôi... đôi tai chó bị gã chim cánh cụt dở hơi kia ép đeo vào.

"Tai tôi đắc tội gì sao?"

"... Không, đó là một món đồ trang sức vô cùng tinh tế."

"............ Cứ mò ra chỗ gã chim cánh cụt là sẽ được cấp phát cho thôi."

"Hừm. Tôi sẽ khắc cốt ghi tâm chuyện này."

Anh ta chống tay đứng dậy, phủi sạch tàn dư bụi bẩn bám trên y phục. Ngay cả những cử chỉ chùi rửa đó cũng toát ra vẻ điệu đà chải chuốt.

"Cũng coi như một cái duyên hạnh ngộ. Cho phép tôi được xưng danh. Tên tôi là Hugo Lesseps. Là một [Thao Túng Sĩ Cao Cấp] và là một Master."

"Tôi là Ray Starling. Là một [Thánh Kỵ Sĩ] và là một Master. Còn đây là Nemesis, Embryo của tôi."

"Vậy sao... TYPE Maiden à, của hiếm thật đấy. Rất hân hạnh được diện kiến, quý cô Mademoiselle mỹ lệ."

"Hừm."

Chà, anh ta chỉ lướt mắt qua một đường mà đã định vị được Nemesis là Maiden chứ không phải Gardner sao. ... Mà nói đi cũng phải nói lại, phong thái ăn nói của anh ta sặc mùi kịch nghệ. Ngoài đời thực không biết anh ta bám rễ ở phương trời nào nhỉ. Nghe cái tên thì chắc mẩm là dân gốc Pháp?

"Mà tại sao anh lại bị đánh cho dập liễu vùi hoa như vậy? Job của anh không thiên hướng chiến đấu à?"

Vừa nãy tôi ra tay thử nước thấy lũ đó mỏng manh xìu mà, nếu tổng cấp độ vọt tới 126 thì dù không phải Job chiến đấu cũng dư sức dùng chỉ số đè bẹp chúng chứ.

"Hừm. Job của tôi là [Thao Túng Sĩ] Lv50, [Thợ Máy] Lv50, và [Thao Túng Sĩ Cao Cấp] Lv26. Mà các Job này thì đặc thù chỉ có HP, MP, SP và chỉ số DEX là nhảy vọt thôi, nên các chỉ số còn lại của tôi hầu như vẫn dậm chân tại chỗ ở mức khởi điểm!"

... Chuyện đó có gì vẻ vang đáng để ưỡn ngực tự hào đến thế cơ chứ. Với lại, cái Job gì mà chỉ số tăng trưởng lệch pha một cách cực đoan vậy trời... Nghe tên thì chắc mẩm là liên quan đến cầm lái xe cộ chăng. Xe... Xe cộ... Metal Max chăng.

"À, các ngài..."

Trong lúc tôi đang vắt óc suy ngẫm về Job của Hugo thì có tiếng gọi dè dặt vọng lại từ phía sau. Quay lại thì đập vào mắt là người phụ nữ chúng tôi vừa giải vây đang đứng đó. Có vẻ như cô ấy đã không cao chạy xa bay luôn mà đánh liều quay trở lại.

"Lúc nãy thực sự đội ơn các ngài rất nhiều!"

"À, không có gì to tát đâu. Tôi chỉ tự ý xen vào thôi mà."

Bỏ mặc chuyện gai mắt đó thì sau này lương tâm sẽ đay nghiến lắm.

"Hừm. Tôi cũng cùng chung quan điểm. Nếu chứng kiến quý cô rơi vào nghịch cảnh mà nhắm mắt làm ngơ, thì đêm nay giấc ngủ của tôi sao có thể yên bình cho đành."

... Hình như đụng hàng câu cửa miệng rồi.

"À, mạn phép cho tôi hỏi, các ngài có phải là các Master không ạ?"

"Chuẩn không cần chỉnh. Tôi và Ray đây đều là Master, thưa quý cô."

Khi Hugo vừa chốt hạ câu nói, cô ấy bỗng dập đầu quỳ sụp xuống mặt đất lạnh lẽo.

"Quý cô... xin hãy đứng lên đi."

"Làm ơn! Xin hãy cứu vớt em trai tôi, cứu lấy em trai tôi với!"

Em trai... lũ bợm bãi kia lúc tháo chạy cũng có gào rú lên chuyện đó.

"Chuyện 'cứu em trai' có phải là cứu khỏi tay đám người vừa nãy không?"

"V, vâng! Bọn chúng là băng sơn tặc Gouz-Maze... dã tâm của chúng là chuyên đi rình rập bắt cóc trẻ em, những mầm non nào không vắt được tiền chuộc sẽ bị sát hại, bị moi ruột ăn thịt, hức..." "............"

Sát hại và xẻ thịt? Trẻ con sao? ............ Hừm.

"Em trai tôi đã sa vào nanh vuốt của bọn chúng rồi, làm ơn! Chỉ cần em tôi được bình an vô sự, số tiền này cũng được, nếu không đủ, tôi sẵn lòng bán mạng làm bất cứ điều gì..."

Cô ấy chìa chiếc túi đựng tiền chuộc ra, nước mắt tuôn rơi nức nở khẩn cầu đến xé lòng. Căn nguyên của mớ bòng bong này tôi đã tường tận mồn một khi nấp ở ngoài nghe lén cuộc chát chúa của cô và lũ kia trước khi nhảy xổ ra. Cứ cái đà này, sớm muộn gì tính mạng em trai cô ấy cũng sẽ bị tước đoạt và trở thành món mồi ngon trên bàn tiệc. Để dập tắt viễn cảnh đẫm máu đó thì cần phải hành động chớp nhoáng như lốc cuốn, và người đủ sức cáng đáng điều đó... hiện diện ở đây chỉ có mỗi hai chúng tôi sao. Mà thôi, ngay từ giây phút quyết định vạch trần thân phận tại đó, tôi cũng đã lường trước được guồng quay sự việc sẽ rẽ theo chiều hướng này rồi. Thế nên, tôi đã xốc vác sẵn tinh thần gánh chịu rủi ro.

"Tôi thì chả nề hà gì. Với lại... tôi cũng không màng thù lao đâu."

"Nhưng mà..."

"Đó là số tiền chị đã phải cắn răng vay mượn vắt kiệt để làm tiền chuộc mạng cho em trai mình mà phải không? Tôi không có mặt mũi nào để nhận đâu."

Đã lọt lỗ tai cớ sự bi đát như vậy, thì dù không có lời thỉnh cầu chắc tôi cũng sẽ tự động xách vũ khí lên đường dẹp loạn thôi. Hơn hết là... vụ đẫm máu này nếu nhắm mắt làm ngơ thì dư vị để lại sẽ ám ảnh đến già mất.

"Hugo thì sao?"

"Hừm. Hỏi thừa thãi quá đấy... Tất nhiên là tôi cũng sẽ nhận lời rồi. Tương tự, thù lao cũng là một thứ hoàn toàn dư thừa."

Hugo hạ một gối xuống nền đất, khẽ dùng tay trái nâng cằm cô ấy lên. Và bằng ngón tay cái bên phải, anh dịu dàng gạt đi những giọt lệ đang lăn dài xót xa trên khóe mắt cô.

"Quý cô. Những giọt lệ sầu của chị sẽ do chúng tôi lau khô. Tôi xin thề với chị rằng, chị sẽ đón chào buổi bình minh ngày mai với một nụ cười rạng rỡ trên môi."

[Nhiệm vụ 【Giải cứu —— Rody Lancarse - Độ khó: 8】 đã phát sinh]

[Chi tiết nhiệm vụ xin vui lòng kiểm tra tại màn hình nhiệm vụ]

Thông báo về việc kích hoạt nhiệm vụ sự kiện vang lên trực tiếp bên tai tôi. Và có vẻ Hugo cũng tiếp nhận được dòng tín hiệu tương tự.

"Khởi hành thôi, Ray. Sứ mệnh đang vẫy gọi chúng ta."

"... Khỉ thật. Lần này thì đành nương theo cái giọng sến sẩm này thôi vậy."

Mục tiêu cần chinh phục là nhiệm vụ Độ khó: 8 [Cứu thoát —— Rody Lancas].

Điểm đến là sào huyệt của băng sơn tặc ăn thịt người Gouz-Maze.

Đích đến là... một buổi sáng của những nụ cười.

Nhiệm vụ, BẮT ĐẦU.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!