Episode 2: Những quái thú bất tử (Vol 2)

Chương 13: Chiếc hộp cấm

Chương 13: Chiếc hộp cấm

□ [Thánh Kỵ Sĩ] Ray Starling

Thi thể mất đầu của [Đại Tử Linh] tan thành tro bụi. Cùng lúc đó, cơ thể tôi đột ngột nặng trĩu, đổ gục xuống mặt đất trước cả khi kịp đưa tay ra chống đỡ.

"Kết thúc... rồi sao."

Bảng trạng thái lúc này đang hiển thị một chuỗi dài đằng đẵng những hiệu ứng bất thường, nhiều đến mức có đếm cũng bằng thừa: [Kịch Độc], [Tê Liệt], [Án Tử], [Suy Nhược], [Thối Rữa], vân vân và mây mây.

Thế nhưng, chính tình cảnh cơ thể đang bị ăn mòn bởi vô vàn hiệu ứng bất lợi giáng xuống từ kẻ địch lại là minh chứng chân thực nhất cho thấy tôi đã thực sự đánh bại hắn.

<Reverse as a Flag>.

Skill đảo ngược hiệu ứng trạng thái bất thường từ kẻ địch... Skill đặc hữu của thanh Flag Halberd—hình thái thứ hai của Nemesis. Đổi lại, Skill này sẽ tự động ngắt ngay khi kẻ địch tắt thở. Nói cách khác, việc các trạng thái bất thường đang phát tác lúc này chính là bản cáo phó của hắn.

Ngay sau khi bị đứa trẻ—kẻ có vẻ như đang bị hắn thao túng—cứa đứt cổ, tôi đã lập tức chuyển đổi Nemesis từ Đại Kiếm (Greatsword) sang Flag Halberd và kích hoạt <Reverse as a Flag>. Vì đã nhìn thấy thông báo trạng thái bất thường nên tôi buộc phải làm thế để phòng ngự. Ngay khi Skill được kích hoạt, [Xuất Huyết] chuyển thành hồi máu, [Kịch Độc] hóa thành hồi HP, còn [Tê Liệt] lại trở thành buff tăng cường năng lực thể chất.

Sát thương chí mạng từ nhát dao cứa cổ ban đầu đã được phục hồi nhờ hiệu ứng đảo ngược của [Kịch Độc] trong lúc tôi đang nằm sấp dưới đất. Khi vết thương trên cổ khép miệng vừa vặn với lượng máu được bơm lại, thông báo [Xuất Huyết] cũng tự động biến mất.

Tiếp đó, lượng trạng thái bất thường mà hắn giáng xuống tôi bằng ma pháp cũng nhanh chóng biến thành buff. Dù có một vài trạng thái không mang lại cảm giác bị đảo ngược, nhưng tôi cũng chẳng phải gánh chịu bất kỳ hiệu ứng tiêu cực nào.

Kết quả là nhờ được đắp lên người vô số buff, khoảng cách thực lực giữa tôi và hắn đã lật lọng hoàn toàn.

Chắc cũng do yếu tố tương khắc nữa.

Việc <Purifying Silverlight> là Skill mang sát thương đặc công với Undead, cộng thêm việc đối thủ lại là một [Đại Tử Linh]—vốn cũng là Undead, đã đóng vai trò mang tính quyết định.

Thêm vào đó, đôi chân của Silver cũng hỗ trợ rất đắc lực trong việc truy đuổi khi hắn tìm đường tẩu thoát. Tất nhiên, tôi vẫn chưa học được Skill <Riding>.

Thế nên tôi không hề cưỡi.

Tôi cứ để mặc cho Silver phi nước đại, còn bản thân thì chấp nhận bị kéo lê lết trên mặt đất mà bám theo hắn. Tình cảnh đó chẳng khác gì hình phạt bị trói vào đuôi ngựa rồi kéo lê thường thấy trong mấy bộ phim cao bồi viễn tây, thế nên hai chân mài trên đất của tôi phải hứng chịu sát thương liên tục. Nhưng mà, điều đó cũng được lấp liếm bằng lượng HP hồi phục dồi dào từ hiệu ứng đảo ngược của [Kịch Độc].

Lên đến mặt đất, tôi dùng <Counter Absorption> để chặn đứng ma pháp cuối cùng của hắn. Dù áp lực của nó khủng khiếp hơn rất nhiều so với ngọn lửa của [Gardranda], nhưng tôi đã chống đỡ thành công. Có một khoảnh khắc, cơ thể tôi tưởng chừng như sắp bị những trạng thái bất thường nuốt chửng giống như bây giờ, nhưng ngay lập tức Nemesis đã biến lại thành Flag Halberdvà tái kích hoạt Skill đảo ngược, giúp tôi tai qua nạn khỏi.

Sau đó, tôi dùng thanh Flag Halberd phong tỏa chuyển động của hắn... rồi dùng nắm đấm này tự tay đoạt mạng hắn. Hành trình đi đến kết quả này quả thực chẳng khác nào trò xiếc đi thăng bằng trên dây.

Phải nhờ đến vô vàn yếu tố may mắn đan xen, tôi mới có thể hạ gục hắn. Nghĩ lại mới thấy, mọi mảnh ghép trong trận chiến lần này đều ăn khớp với nhau một cách hoàn hảo.

"...Chắc là do tôi may mắn nhỉ."

“Ngay cả ta, người nắm rõ mọi mánh lới cũng chỉ có thể nghĩ vậy thôi.”

Hay có lẽ vận mệnh đã ban ơn, cốt để giáng thiên phạt xuống cái tên ma đạo đã liên tục lấy sinh mạng của lũ trẻ ra làm trò tiêu khiển chăng.

"…………"

Tôi đăm đăm nhìn vào hai bàn tay.

Cảm giác tự tay đập nát đầu hắn vẫn còn đọng lại tới tận lúc này. Có lẽ vì hắn là Undead, hoặc do ảnh hưởng của <Purifying Silverlight>, cảm giác đó giống hệt như đập vụn một cành cây khô, nhưng nó lại hiện hữu vô cùng chân thực.

Dù hắn là một tên ác ôn hết thuốc chữa, nhưng đây là lần đầu tiên tôi tước đoạt sinh mạng của một Tian. Nếu bản thân tôi—một <Master> sở hữu Maiden—cảm nhận thế giới này chân thực tựa như ngoài đời thực... thì liệu thứ cảm giác này có hóa thành một vết sẹo mãi in hằn trong tâm trí hay không.

"Anh có buồn bã suy tư thì cũng đành, nhưng tốt nhất bây giờ hãy gác chuyện đó sang một bên đi đã."

"Nemesis?"

Nemesis, người đã trở lại hình dáng con người từ lúc nào, nhìn xuống tôi và cất lời.

Cô ấy chỉ vào một góc của bảng trạng thái, nơi hiển thị [Án Tử]. Nhìn kỹ mới thấy bên cạnh dòng chữ đó có hiển thị một chiếc đồng hồ bấm giờ, và con số đếm ngược ghi "362 giây" đang tụt dần đều.

Tôi từng thấy kiểu đếm ngược tương tự trong mấy tựa game RPG cổ lỗ sĩ rồi.

...Có phải là cái kiểu đếm ngược lùi về 0 là lăn đùng ra chết mà con ếch cầm dao phay hay xài không vậy?[note90354]

"Nhân tiện hỏi cái Master, thuốc giải trạng thái bất thường đâu?"

"...Tôi có mua một đống [Antidote] các kiểu rồi, nhưng quả thực không thể lường trước được mấy cái trạng thái bất thường cỡ này."

Nguy rồi, vô cùng nguy ngập. Cứ đà này thì tôi sẽ phải dính Death penalty mất. Lũ trẻ đã có Hugo lo liệu, băng sơn tặc cũng coi như đã bị tận diệt nên tôi có thể an tâm, nhưng nếu thế này thì lời hẹn ngày mai với nhóm Marie sẽ đổ sông đổ biển mất.

Thế thì rắc rối to.

"Á à! Thằng ngựa zombie khốn khiếp kia! Dám để lại cho ta thứ quà chia tay chết tiệt này cơ à!"

"...Giờ phải làm sao đây."

Bị kẹt trong mớ trạng thái bất thường đa tầng nên tôi chỉ có thể cử động được mỗi cái miệng, thậm chí muốn ôm đầu vò tai cũng bất lực. Nemesis đang thay tôi lục lọi trong Túi đồ xem có món nào xài được không. Silver, nãy giờ vẫn được triệu hồi, nhìn xuống tôi với vẻ mặt có chút lo lắng.

Đúng lúc đó.

"Nếu cần thuốc thì uống cái này là được."

Bất thình lình, một vật cứng ngắc chạm vào môi tôi. Liếc mắt nhìn sang, tôi thấy Hugo—vừa bước xuống khỏi cỗ máy robot bọc băng, mà qua lớp băng trong suốt có thể thấy rõ chiếc [Marshal II] đã hỏng hóc bên trong—đang kê một lọ thuốc vào miệng tôi.

Ngay khi tôi nuốt trôi thứ dung dịch trong lọ, cơ thể bỗng chốc nhẹ bẫng đi tựa như có phép màu. Tiếp đó, Hugo lại kê thêm một lọ thuốc nữa. Sau khi uống xong và nhìn lại bảng trạng thái, mọi thông báo trạng thái bất thường đều đã bị xóa sạch.

"Tôi khỏi rồi! Trời ạ, cậu cứu tôi một mạng rồi Hugo ơi!"

"Không có chi."

"Mà thuốc cậu vừa cho tôi uống là gì vậy?"

"[Elixir] và [High-Quality Holy Water] giải trừ lời nguyền đấy."

"Cậu dùng nó cho tôi có ổn không?"

"Không sao đâu. Dù sao thì nó cũng là đồ rớt ra từ Túi đồ của kẻ địch mà tôi vừa hạ gục."

Hugo nói vậy rồi hất cằm về phía cái đầu trâu đang lủng lẳng trên cổng. Nhìn kỹ thì thấy xung quanh thi thể vương vãi vô số vật phẩm. Một vài thứ trong số đó chính là loại lọ thuốc mà tôi vừa uống.

"Tại sao đống vật phẩm đó lại lăn lóc ở kia vậy?"

"Là do Túi đồ bị vỡ từ chấn động của đòn tấn công đấy. ...Tôi có hơi quá tay một chút."

Nhắc mới nhớ, Cheshire từng đề cập trong phần hướng dẫn rằng khi Túi đồ bị phá hủy, các vật phẩm bên trong sẽ văng tung tóe ra ngoài thế này.

Nghe nói việc đồ đạc bị hư hỏng do chấn động văng ra ngoài cũng rất phổ biến, nhưng đây lại là cách nhàn hạ nhất để cướp đoạt tài sản của kẻ khác. Vì lẽ đó, nghe đồn có những tên ác ôn chuyên đi bám đuôi những người giàu có rồi phá hủy Túi đồ để vơ vét của cải.

Tiện thể nói luôn, ngoài việc phá hủy Túi đồ, còn có những cách khác để đoạt lấy vật phẩm, chẳng hạn như Skill <Theft> của hệ Đạo tặc để trộm đồ trực tiếp, hay Skill <Robbery> của hệ Kẻ cướp để thay đổi quyền sở hữu Túi đồ cướp được.

Tôi còn nhớ lúc biết được chuyện này, tôi đã từng thắc mắc: "Rõ ràng hai cái này chẳng khác nhau là mấy, thế mà lại chia thành hai hệ khác nhau cơ đấy..."

"Hửm... Cái kia là."

Túi đồ của tên [Đại Tử Linh] mà tôi đánh bại cũng đang rơi lăn lóc, lấp ló dưới lớp áo choàng mà hắn từng mặc.

Của tôi thì có dạng chiếc cặp, nhưng của hắn lại là một khối lập phương màu đen. Chắc hẳn trước lúc trút hơi thở cuối cùng hắn định lấy tiền từ trong đó ra. Thế nên nếu đập vỡ nó, tôi có thể thu được số tiền mà hắn đã rêu rao, cùng những vật phẩm quý giá mà hắn cất giấu.

Thế nhưng.

"Tôi không muốn chạm tay vào những thứ mà cái loại như hắn để lại."

Thứ duy nhất tôi muốn tước đoạt từ hắn chỉ cần cái mạng là đủ rồi. Hơn nữa, chẳng khó để mường tượng ra những thứ chứa bên trong đó đã được tích cóp bằng những thủ đoạn tồi tệ, dơ bẩn đến nhường nào.

“Ta cũng đồng quan điểm. Cảm giác như chạm vào đống đó sẽ vấy bẩn cả tâm hồn ta vậy.”

"Ra là thế. Vậy thì cứ mặc xác nó đi. Rồi sẽ có kẻ muốn nhặt thì đến nhặt thôi."

"Ừm."

Dù sao thì băng sơn tặc Gouz-Maze cũng đã bị tận diệt, và nơi này vốn dĩ đã là một pháo đài hoang phế. Chẳng biết bao giờ mới có người đặt chân đến đây lần nữa.... Sau này mang chuyện này báo cáo lại cho Hội Mạo Hiểm Giả, chắc chắn họ sẽ cử người đến điều tra. Lúc đó, cứ để họ thu gom luôn số của cải mà đám người này để lại.

Nếu dùng số tiền đó cho các quỹ phúc lợi hay gì đó tương tự, biết đâu cũng gỡ gạc lại chút phước lành cho những đồng tiền dơ bẩn. Coi như là để an ủi linh hồn những đứa trẻ đã khuất.

"...À phải rồi, Hugo. Tôi đã tìm thấy lũ trẻ bị bắt cóc dưới tầng hầm. Có tám đứa trẻ còn sống. Chắc là bị ma pháp ru ngủ. Tôi muốn chia nhau khiêng chúng lên mặt đất... Mà nhắc mới nhớ, Cyco đâu rồi?"

Từ lúc lên mặt đất, tôi không còn thấy bóng dáng cô ấy đâu nữa. Cô ấy đã rời khỏi tổ đội từ trước khi trận chiến nổ ra, nhưng đến giờ vẫn bặt vô âm tín thì không lẽ đã dính Death penalty...

"Nếu là Cyco thì cô ấy vẫn bình an vô sự. Chờ một chút nhé. Cyco, ra đây... Ồ, không sao đâu."

Hugo nói vậy với cỗ máy [Marshal II] đang khoác trên mình lớp giáp giống hệt một nhà thờ bằng băng. Ngay lập tức, lớp giáp băng vỡ vụn, hóa thành những hạt sáng lấp lánh sắc trắng lam rồi tan biến vào hư không.

Chỉ một thoáng sau, cỗ máy [Marshal II] mất đi lớp giáp băng cũng đổ sụp.

Hugo lầm bầm gì đó kiểu như "...Vụ này chắc phải xin Chủ Clan một cỗ máy dự phòng rồi", nhưng điều khiến tôi và Nemesis bận tâm hơn cả là đích đến của những hạt sáng kia. Những hạt sáng hội tụ lại tại một điểm, rồi dần đan kết lại thành hình bóng con người.

"Yaho~"

Đứng ở đó là một <Master> trong trang phục trắng muốt—Cyco.

Thế nhưng, trên mu bàn tay trái của cô ấy lúc này lại chẳng hề có lấy hình xăm chứng minh thân phận <Master>. Hơn nữa, kiểu biến đổi thành dạng hạt khi nãy trông giống hệt màu sắc lúc Nemesis biến hình.

"Ra là vậy. Cyco, cô... là đồng loại của ta sao."

"Yes. Tên thật của tôi là Cocytus cơ."

"Đồng loại... có nghĩa là."

Danh tính thực sự của cô ấy chính là một Embryo mang TYPE: Maiden giống hệt Nemesis. Và điều đó đồng nghĩa với việc, <Master> của cô ấy chính là Hugo.

"Nhưng mà, cái hình xăm trên tay trái lúc nãy là sao..."

"Đó là Skill đặc hữu của TYPE: Maiden, <Crest Disguise>. Có thể ngụy trang bàn tay trái, hiển thị trạng thái và những thứ tương tự y như của một <Master>."

"Có cả Skill như thế cơ à..."

"Khi Maiden ở hình dạng con người và tích lũy được một lượng kinh nghiệm chiến đấu nhất định thì sẽ tự khắc làm được thôi."

...Hèn chi.

Từ trước đến nay tôi chưa từng để Nemesis tự mình ra tay chiến đấu. Thế nên cô ấy không học được Skill đó cũng là điều dễ hiểu.

"Nhưng mà Skill đó dùng để làm gì chứ?"

"Có ý nghĩa lắm chứ. Cả <Master> lẫn Embryo đều là những quân bài tẩy chẳng ai đoán trước được năng lực đặc thù của mình là gì. Nếu sử dụng <Crest Disguise>, ta có thể giăng bẫy khiến kẻ thù lầm tưởng rằng phe ta có dư ra một bộ đôi <Master> và Embryo."

Ra là dùng để tung hỏa mù. Có vẻ như Skill đó còn làm được nhiều trò hay ho khác nữa, có khi lần tới chúng tôi cũng phải thử học xem sao.

"Được rồi, nhân lúc tập trung đông đủ thế này, chúng ta hãy đưa lũ trẻ dưới tầng hầm lên sưởi nắng nào."

"Rõ rồi."

Tôi và Nemesis, cùng với Hugo và Cyco nối đuôi nhau hướng thẳng xuống tầng hầm của pháo đài. Với quân số bốn người, lại có thêm cả Silver hỗ trợ, nếu cố gắng thì chỉ cần một lượt đi là khiêng được hết lũ trẻ lên. Tên kia đã bỏ mạng, biết đâu lũ trẻ đã tỉnh lại, thế nên phải nhanh chóng đến đó thôi.

◆◆◆

■ <Xung quanh di tích pháo đài>

"...Bọn chúng đi rồi à?"

"Ờ, bọn chúng đã vào pháo đài rồi."

Trong khu rừng bao bọc lấy pháo đài hoang phế. Tại một góc rừng rậm rạp, nơi mật độ cây cối đan xen rậm rạp hơn hẳn tuyến đường mà Hugo đã cày nát bằng [Marshal II], có năm gã đàn ông đang lén lút ẩn nấp.

"Chẳng thể ngờ nổi mấy tay thủ lĩnh quái vật lại bị hạ bệ dễ thế..."

Bọn chúng chính là tàn dư của băng sơn tặc Gouz-Maze. Và cũng chính là năm gã mà Ray và Hugo đã chạm trán ở thành phố Gideon. Bị Ray và Cyco đập cho nhừ tử, bọn chúng đã bị đội cảnh vệ Gideon tóm cổ.

Thế nhưng, ngay trước khi bị tống vào ngục, bọn chúng đã được những đồng bọn khác giải cứu và trốn thoát.

Từ đó, bọn chúng làm nhiệm vụ bọc hậu cho đoàn xe ngựa để cảnh giới kẻ bám đuôi từ phía sau. Đến lúc lếch thếch quay về pháo đài thì... đập vào mắt chúng là cảnh sào huyệt của mình đã bị chà đạp tan hoang. Sở dĩ bọn chúng gặp may là vì nơi chúng ẩn nấp nằm ngoài phạm vi dò tìm của Cyco. Nhờ vậy mà bọn chúng mới không bị phát hiện và lẩn trốn êm thấm.

"Giờ tính sao đây?"

"Chứ còn sao trăng gì nữa, chuồn thôi. Đứa nào điên mới vác xác đi nộp mạng cho cái đám quái vật vừa đánh gục cả mấy lão thủ lĩnh."

"Chậc, đành phải vứt lại kho báu trong pháo đài thôi à."

Một gã đàn ông—kẻ từng bị Ray đấm bay mặt—chậc lưỡi đầy cay cú.

"...Khoan đã?"

Thế nhưng, gã chợt lầm bầm như vừa nảy ra một ý tưởng điên rồ.

"Đúng rồi, cứ làm thế là được mà."

Gã gật gù liên tục như thể đã đả thông tư tưởng.

"Sao thế?"

"Cứ làm thế là làm sao?"

"?"

Bốn gã còn lại nhìn gã với vẻ mặt khó hiểu.

"Bọn chúng vào pháo đài rồi, đây là cơ hội ngàn vàng để chúng ta cuỗm sạch tiền bạc với vật phẩm của mấy lão thủ lĩnh đang rớt ngoài kia chứ sao. Cả đám oắt con trong xe ngựa nữa, cứ thế mà lôi đi thôi. Đám nhãi ranh đó đem đi tống tiền cũng được, mà đem sang Caldina bán cũng ngon. Lấy đó làm quà ra mắt để xin gia nhập mấy băng sơn tặc khác ở biên giới cũng hết sảy!"

"Ồ!"

"Ý hay đấy!"

Đám đồng bọn mừng ra mặt, hớn hở hùa theo những lời đường mật vô cùng béo bở của gã đàn ông kia.

"Vậy thì tranh thủ lúc bọn chúng chưa quay lại."

"Ờ! Nhanh tay gom vật phẩm với lũ nhóc rồi té lẹ thôi."

Bọn chúng chia nhau ra nhặt đồ, rồi vội vã buộc ngựa sống vào cỗ xe ngựa nhốt lũ trẻ. Tuy nhiên, một gã đàn ông... chính là gã đã nảy ra ý tưởng hôi của và bắt cóc lại lũ trẻ, lúc này đang đứng trước cái xác đã hóa thành cát bụi của Maze với vẻ mặt thắc mắc.

"Có chuyện gì thế?"

"Túi đồ của thủ lĩnh Maze chưa bị vỡ tụi mày ạ."

Đó chính là chiếc hộp vật phẩm màu đen mà lúc nãy Ray và Hugo quyết định bỏ lại.

"Hả? Thế thì đập vỡ nó đi là xong. Đám có Skill <Robbery> ngỏm hết trơn rồi, chỉ còn mỗi cách đó thôi."

Đúng với đặc thù của một băng sơn tặc, trong băng cũng có vài tay sở hữu Skill <Theft> hay <Robbery>, nhưng toàn bộ bọn chúng đều đã bị cỗ máy [Marshal II] của Hugo nghiền nát bét.

"Ờ nhỉ, thế thì tao đập luôn đây."

Gã đàn ông vung thanh dao găm trên tay, đâm thẳng vào cái Túi đồ. Túi đồ nổ tung, tống khứ toàn bộ đồ đạc bên trong ra ngoài.

"Uuuuii chà chà chà! Cả một mỏ vàng luôn này!"

"Trời đất mẹ ơi, thế này thì dẹp luôn cái mác sơn tặc cũng dư sức ăn sung mặc sướng cả đời rồi!"

"Sẵn có cả mớ nhãi ranh ở đây, hay là mình đổi nghề làm [Buôn Nô Lệ] luôn đi!"

"Tuyệt cú mèo!"

Đứng trước khối di sản kếch xù của Maze, bọn chúng thao thao bất tuyệt về những giấc mộng ích kỷ. Bày ra trước mắt bọn chúng là cả một kho tàng khổng lồ. Maze không hề nói dối Ray, số tiền mặt hắn sở hữu vượt quá mốc 70 triệu Lir. Bên cạnh đó còn vô vàn những viên đá quý hiếm, trang bị vũ khí, và hàng núi vật phẩm nguyên liệu. Chỉ cần nắm trong tay ngần ấy thứ, những mộng tưởng mà bọn chúng vừa thốt ra hoàn toàn có thể trở thành hiện thực. Và viễn cảnh ấy sẽ còn chắc chắn hơn nữa nếu bọn chúng thực hiện trót lọt dã tâm đang âm ỉ trong bụng: "Làm sao để qua mặt những đứa khác mà ôm trọn một mình đây".

Tất nhiên điều đó là... hoàn toàn bất khả thi.

"Ủa? Cái quái gì thế này?"

Một gã trong số chúng nhặt lên một vật phẩm lăn lóc trên mặt đất.

Hình dáng của nó trông tựa như một quả trứng gà.

Nhưng màu sắc của nó lại là màu đỏ đen thẫm, và trên bề mặt có độc một chỗ nổi lên thứ trông giống như một "mí mắt". Thoạt nhìn, nó chẳng có gì khác biệt so với những nguyên liệu khác mà [Đại Tử Linh] Maze cất giữ... nhưng sự khác biệt là có tồn tại.

Gã đàn ông vừa nhặt nó lên sở hữu Skill <Appraisal> cấp cao, thừa sức để giám định lướt qua mọi loại vật phẩm.

Ấy thế mà, gã lại không thể nhìn thấy kết quả giám định của quả trứng đó. Gã thầm thắc mắc, rõ ràng nếu là nguyên liệu hay trứng quái vật thì phải xem được kết quả chứ.

Nhưng chuyện không nhìn thấy là đương nhiên.

Bởi thứ đó chẳng phải vật phẩm, cũng không phải trứng quái vật... mà hoàn toàn chẳng phải sinh vật sống.

Nó chỉ đơn thuần là... một "lời nguyền".

『Khởi động.』

Cùng với một giọng nói ma quái vang lên từ toàn bộ bề mặt vỏ trứng, quả trứng từ từ mở "mí mắt" ra.

"Hii!?"

Gã đàn ông thất kinh, định buông tay ném nó đi, nhưng ngón tay gã lại dính chặt vào quả trứng không rời.

"Cái gì thế?"

"Sao vậy?"

Đám đồng bọn ngoái nhìn về phía gã vừa rống lên tiếng thét thất thanh, nhưng trên khuôn mặt bọn chúng vẫn in hằn cái điệu cười nham nhở của những kẻ vớ bở.

Chỉ có thể nói là, nếu ngay thời khắc này, bọn chúng nhạy bén đánh hơi thấy sự bất thường và co giò bỏ chạy ngay lập tức, thì may ra đám còn lại, trừ gã xui xẻo đang cầm quả trứng, mới có cơ may sống sót.

Đó là chuyện không tưởng.

Vốn dĩ, nếu bọn chúng có đủ khả năng đánh hơi nguy hiểm cỡ đó, thì ngay từ đầu đã chẳng ngu gì mà nán lại hôi của di vật của Maze rồi.

Maze là một trong những tay sử dụng <Necromancy> xuất sắc nhất vương quốc Altar. Hắn là kẻ đã rắp tâm giăng mưu tính kế hết lớp này đến lớp khác để vươn tới ngai vị [Vua Tử Linh] bất tử bất diệt, một con quỷ dữ coi mạng người như cỏ rác. Một kẻ như hắn, vì để níu kéo mạng sống mà sẵn sàng vứt bỏ cả [Pha Lê Oán Linh]—món bảo vật cốt lõi để tiến hóa thành [Vua Tử Linh]. Thậm chí hắn đã chuẩn bị sẵn sàng để dâng nộp toàn bộ tài sản tích cóp được cho Ray mà chẳng mảy may toan tính, miễn là sống sót. Một kẻ cố chấp bám víu lấy sự sống đến nhường ấy, nếu bị giết và gia tài bị kẻ khác trắng trợn cướp đoạt.

Thì hắn sẽ giở "Trò gì".

Hắn sẽ làm đến "Mức nào".

Ngay tại thời điểm đám tàn dư kia không mảy may nghĩ đến cái kết cục tồi tệ đó, số phận của bọn chúng đã bị khóa chặt.

『Xác nhận Túi đồ bị phá hủy.』

『Quét sóng ma lực của chủ sở hữu: [Đại Tử Linh] Maze.』

『……………………Không có phản hồi.』

『Xác nhận [Đại Tử Linh] Maze đã tiêu biến.』

『Đánh giá là hành vi cướp đoạt từ thế lực thù địch.』

『Kích hoạt thuật thức báo thù——<Grudge Undead Creation>.』

Ngay sau khi giọng nói vô hồn dứt đi, quả trứng bắt đầu điên cuồng hút chửng lấy gã đàn ông từ đầu ngón tay đang chạm vào vỏ trứng. Hệt như nước thải bị tuột xuống cống rãnh, cơ thể gã bị hút tọt vào bên trong quả trứng nhỏ xíu, kéo theo những tia máu bắn tung tóe.

"Ogyo! Ụ! Eeeee——"

Để lại tiếng thét kinh hoàng chẳng giống tiếng người, thứ từng là một gã đàn ông đã biến mất tăm dạng vào bên trong quả trứng. Quả trứng phình to lên, kích cỡ giờ đã ngang ngửa một quả trứng đà điểu.

"Hiiiii!!"

"Cái quỷ, cái quỷ gì thế nàyyyy!!"

Đám đồng bọn hoảng loạn tột độ trước cảnh tượng đó, quay lưng dẫm đạp lên nhau chạy thục mạng.

Ngay giây tiếp theo, từ quả trứng phun ra những cái ống sần sùi trông giống như mạch máu, ghim phập vào lưng ba tên trong số bốn kẻ đang cắm đầu chạy trốn.

Y như cách dùng ống hút uống nước trái cây, quả trứng bắt đầu vắt kiệt mọi thứ từ cơ thể đám đàn ông.

"Quái! Cái gì đây!? Chạ-!?"

“””AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA.”””

Chẳng rõ bọn chúng phải nếm trải nỗi thống khổ kinh hoàng đến nhường nào, nhưng tất cả đã bốc hơi không còn một mảnh xác, chỉ kịp rống lên những thứ âm thanh vặn vẹo không thuộc về thế giới của những kẻ giữ được trí óc tỉnh táo.

"Aaaaaaaaaaaa!?"

Kẻ sống sót duy nhất... gã đàn ông đã khởi xướng chuyện hôi của di sản của lão thủ lĩnh, ngã khuỵu xuống, vũng nước tiểu vàng khè chảy lênh láng dưới đũng quần khi gã tuyệt vọng lùi lại phía sau.

Cứ ngỡ quả trứng cũng sẽ vươn ống về phía gã, nhưng điều đó đã không xảy ra. Quả trứng vươn những chiếc ống về phía những thứ khác—những thi thể nằm la liệt xung quanh.

Xác chết thì ở đây có thiếu gì.

Xác của toàn bộ thành viên băng sơn tặc Gouz-Maze bỏ mạng bởi đòn tấn công của [Marshal II] nằm chất đống ở đó. Từ cái xác bị đại pháo nã nát bét, thi thể bị dao găm chẻ làm đôi, cái xác bẹp dúm vì bị dẫm đạp, cho đến cái thủ cấp lủng lẳng trên cổng của Gouz, tất thảy đều bị những chiếc ống của quả trứng ghim phập vào.

Không chỉ dừng lại ở đó, từ trên bề mặt quả trứng lại nhô ra một cơ quan có hình dạng tựa chiếc phễu, bắt đầu hút lấy một thứ vô hình từ trong không khí và dưới lòng đất—oán niệm. Trong số đó, còn có cả oán niệm của Maze, kẻ dù nhục thể đã tiêu tan thành cát bụi, nhưng sự luyến tiếc và lòng căm hận thì vẫn còn vương vấn trần thế.

Sau khi hấp thụ căng bụng vô số máu thịt và oán niệm, quả trứng phình to dữ dội.

Nó biến thành một khối cầu khổng lồ ngang ngửa một bồn chứa khí đốt, đi kèm với sự chực chờ phát nổ như một quả bóng bay bị bơm căng quá độ. Đứng trước cảnh tượng đang cuộn trào ngay trước mắt, kẻ sống sót duy nhất của băng sơn tặc Gouz-Maze đã hoàn toàn thất thần.

Cuối cùng, những vết nứt bắt đầu chạy dọc trên toàn bộ khối cầu.

Và cùng với tiếng nổ rung trời lở đất——con quái vật gớm ghiếc nhất đã chào đời.

Băng sơn tặc Gouz-Maze, giờ đây chỉ còn là một mớ hỗn mang.

Đống máu thịt thối rữa của lũ ác nhân hòa quyện cùng oán khí ngút trời, gọi đây là một mảnh cắt của địa ngục cũng chẳng ngoa.  Máu thịt của cả trăm mạng người được chắp vá lại với nhau như những mảnh ghép xếp hình, nhào nặn ra một hình hài nhân mã đầu bò. Thứ chất lỏng chảy trong huyết quản của nó thay cho máu, chính là oán niệm.

Rằng tại sao bản thân đã chết đi mà những kẻ khác vẫn còn sống.

Khối cơ thể dị hợm đó đang cử động bằng chính lòng căm hận đen tối thề sẽ kéo cả thế giới này theo cùng xuống đáy mồ.

Tất nhiên, mục tiêu của oán niệm đó...

"A... e... ả?"

Cũng nhắm thẳng vào kẻ sống sót duy nhất của băng sơn tặc Gouz-Maze.

Vài cánh tay tết bằng máu thịt thối rữa cử động và tóm chặt lấy gã đàn ông. Nó dùng ngón trỏ và ngón cái của cả hai bàn tay kẹp chặt lấy hai cánh tay của gã, rồi từ từ, kéo giãn sang hai bên một cách chậm rãi đến mức dịu dàng.

"A, agyaaaaaaaa!!"

Dù chậm rãi, nhưng những ngón tay ấy không hề có ý định dừng lại, và một cánh tay của gã đàn ông bị giật đứt phăng. Sau đó, nó lại lặp lại hành động tàn nhẫn tương tự với đôi chân của gã. Và khi gã đàn ông bị tước mất tứ chi, con nhân mã đầu bò liền há cái mồm khổng lồ ra.

Dẫu ý thức đang dần mờ đi vì những cơn đau xé thịt, nhưng kẻ sống sót kia cũng đã kịp ngộ ra vấn đề.

Bởi lẽ, đó là cảnh tượng mà gã đã từng chứng kiến vô số lần ở băng sơn tặc Gouz-Maze.

"A, tao là... món tráng miệng sao...?"

Gã đàn ông bị xé xác dễ dàng chẳng khác nào một con bọ, từ từ bị cái đầu trâu nhai nghiến ngấu.

Và rồi——băng sơn tặc Gouz-Maze đã thực sự hòa làm một.

Không phải ẩn dụ gì sất, bọn chúng đã dung hợp lại thành một thực thể duy nhất. Một khái niệm nghe thì có vẻ cao cả——nhưng thực tế lại tởm lợm đến mức phát nôn.

Và cứ thế, con Undead gớm ghiếc nhất đã ra đời.

◆◆◆

※Thông báo không hiển thị cho người chơi

[(Phát sinh một quái vật thỏa mãn điều kiện chứng nhận <UBM>)]

[(Xác nhận không có cá thể tương tự trong lịch sử. Thông báo cho AI Quản lý phụ trách <UBM>)]

[(Nhận được thông báo chấp thuận từ AI Quản lý phụ trách <UBM>)]

[(Chứng nhận mục tiêu là <UBM>)]

[(Cấp cho mục tiêu chức năng Tăng cường năng lực・Phần thưởng sau khi chết)]

[(Định danh mục tiêu là cấp Epic——[Oán Linh Ngưu Mã Gouz-Maze])]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Đang nói đến con quái vật Tonberry trong series Final Fantasy
Đang nói đến con quái vật Tonberry trong series Final Fantasy