Episode 2: Những quái thú bất tử (Vol 2)

Chương 7: <Master> của Maiden

Chương 7: <Master> của Maiden

<Rặng núi Cruella> -【Thánh Kỵ Sĩ】 Ray Starling

<Magingear>.

Nghe nói đó là cách gọi tắt của <Magic and Gear>, đồng thời cũng là tên gọi chung cho loại vũ khí chiến đấu chủ lực của Dryfe. Ngồi trên tay phải của thứ vũ khí ấy, đung đưa theo từng nhịp bước, tôi mải trăn trở về một chuyện.

Baldr của anh trai tôi—cũng là <Embryo> đầu tiên tôi nhìn thấy kể từ khi bước chân vào <Infinite Dendrogram>—cũng mang hình dáng của một loại vũ khí. Tuy nhiên, dẫu mang hình hài vũ khí, đó vẫn chỉ là một hình thái của <Embryo>—thứ biến hóa khôn lường tùy thuộc vào từng <Master> cá biệt, chứ không phải là một tạo tác của công nghệ.

Ngược lại, <Magingear> lại là một loại vũ khí được chế tạo bằng nền khoa học công nghệ của Hoàng Quốc Dryfe, bắt rễ sâu xa từ chính thế giới quan nơi đây. Hoàng Quốc Dryfe, quê hương của những cỗ <Magingear>, dường như là quốc gia duy nhất có nền khoa học công nghệ phát triển rực rỡ trong một thế giới tràn ngập phép thuật như <Infinite Dendrogram>.

Điều đáng lưu tâm ở đây là, nếu Hoàng Quốc Dryfe đã có thể phát triển khoa học công nghệ, vậy tại sao các quốc gia khác lại không làm điều tương tự? Một cuộc cách mạng công nghệ dẫu có khởi nguồn từ một quốc gia đơn lẻ, thì nó cũng sẽ nhanh chóng lan rộng ra các nước láng giềng. Nghe đâu cũng đã hơn một thế kỷ trôi qua kể từ khi Dryfe hình thành nên hệ thống công nghệ như hiện tại. Lẽ thường mà nói, khoa học công nghệ đáng lẽ phải vươn cành bám rễ đến những quốc gia khác từ lâu rồi mới phải.

Dưới lăng kính của một trò chơi, có lẽ đây chỉ là một sự sắp đặt cốt để tạo điểm nhấn riêng biệt cho từng quốc gia.

Thế nhưng, đây là <Infinite Dendrogram>, thế giới mà ngay cả việc đăng xuất của người chơi cũng được lồng ghép vào hệ thống cốt lõi. Tôi có cảm giác rằng sự chênh lệch quá đỗi to lớn về công nghệ này chắc chắn phải ẩn chứa một nguyên do nào đó. Chính vì vậy, trên đường di chuyển đến sào huyệt của băng sơn tặc Gouz-Maze, tôi đã đem nỗi băn khoăn này đi hỏi Hugo.

"Cậu nghĩ chuyện này là thế nào?"

"Heh. Để trả lời cho câu hỏi đó, tôi buộc phải giải thích cho cậu về một nền văn minh."

"Văn minh sao?"

"Đúng vậy, nền văn minh được gọi là Tiền Văn Minh, hay còn gọi là văn minh Tiền Cổ Đại."

...Cái tên đó, hình như tôi đã từng thoáng thấy ở đâu rồi thì phải. À, đúng rồi. Là ở trong phần mô tả của cỗ máy [Silver] mà tôi đã quay gacha được. Trong đó cũng có nhắc sơ qua về thứ gọi là Tiền Văn Minh.

"Nền văn minh đó từng hiện diện trong thế giới <Infinite Dendrogram> từ hàng ngàn năm về trước."

Dựa theo lời Hugo, thế giới <Infinite Dendrogram> từng chứng kiến một nền văn minh khoa học hưng thịnh vào hàng ngàn năm trước. Một nền văn minh mang nét tương đồng với Hoàng Quốc Dryfe nhưng lại sở hữu trình độ khoa học kỹ thuật vượt trội hơn hẳn.

Dù vậy, nền văn minh ấy đã hoàn toàn sụp đổ.

Giờ đây, người ta chỉ có thể mường tượng lại phần nào tàn tích của nó thông qua những cỗ máy và tài liệu thỉnh thoảng được khai quật.

"Chỉ có nhiêu đó thì tôi vẫn chưa mường tượng ra được."

"Về sự sụp đổ của cả một nền văn minh khổng lồ, có giả thuyết cho rằng đó là cơn thịnh nộ của thần linh giáng xuống loài người—những kẻ đã trở nên kiêu ngạo nhờ nền khoa học và chẳng còn biết yên phận nữa."

"Cơn thịnh nộ của thần linh á?"

"Tương truyền rằng, một vị thần cùng mười ba quyến thuộc giáng trần từ tận chân trời xa xăm đã đi khắp nơi và tự tay hủy diệt các nền văn minh. Năm quốc gia còn lại, ngoại trừ Dryfe và Granvaloa, đa phần đều tin vào truyền thuyết đó nên mới tránh né việc nghiên cứu khoa học công nghệ."

Ra là vậy. Họ khiếp sợ thiên phạt nên mới cố tình né tránh sao.

Hửm... Granvaloa?

"Ý cậu là Dryfe và Granvaloa thì đi ngược lại số đông sao? Mà khoan đã, Granvaloa cũng sở hữu khoa học công nghệ à?"

"Phải. Có thể nói Granvaloa vừa sở hữu khoa học công nghệ, nhưng đồng thời lại vừa không."

Thế rốt cuộc là sao chứ.

"Trước tiên, hãy để tôi nói về Dryfe. Từ xa xưa, Dryfe đã giương cao ngọn cờ 'Chúng ta chính là những người kế thừa nền văn minh', và tiếp tục đà nghiên cứu khoa học công nghệ. Mặc dù vậy, họ vẫn không thể tái tạo lại được công nghệ thời bấy giờ, nên rốt cuộc công nghệ máy móc hoạt động bằng ma lực của con người như <Magingear> mới là thứ được phát triển."

"Hoạt động bằng ma lực của con người sao?"

"Nếu nói theo ngôn ngữ game thì tức là tiêu hao MP để duy trì hoạt động. Lấy ví dụ như cỗ [Marshall II] của tôi, hiện tại nó tiêu tốn khoảng 1 MP mỗi phút. Nhưng một khi bước vào chiến đấu, nó sẽ ngốn 1 MP mỗi giây. Máy móc do Dryfe chế tạo, dù ít dù nhiều, cũng đều hoạt động theo cơ chế tương tự."

Tiêu tốn MP theo từng giây. Nguyên lý giống hệt như skill <Reversal> của tôi. Nhưng ngẫm lại cũng thật có lý. Đó chính là nguyên do tại sao các Job của Hugo, từ Job 【Phi Công】, Job 【Thợ Máy】 cho đến High-rank Job 【Phi Công Cao Cấp】, đều đặc biệt tập trung vào việc gia tăng MP.

"Thế máy móc thời xưa thì hoạt động kiểu khác à?"

"Người ta đồn rằng phần lớn những cỗ máy được khai quật đều được tích hợp sẵn một máy phát điện bên trong. Chúng có khả năng tự sản sinh ra ma lực để vận hành, một loại công nghệ đã hoàn toàn thất truyền ở thời đại này."

Ra là thế. Không biết [Silver] thì sao nhỉ?

"Vậy còn Granvaloa thì sao? Tới tận bây giờ tôi mới biết là quốc gia đó cũng sở hữu công nghệ máy móc đấy."

Tôi chỉ biết đó là một quốc gia lênh đênh trên biển cả. Tôi cứ đinh ninh rằng họ vẫn đang trong thời kỳ Đại Hàng Hải với những chiếc thuyền buồm cơ.

"Heh. Quốc gia đó thiên về công nghệ đóng tàu hơn là công nghệ máy móc. Mặc dù tàu hơi nước đã được lưu thông rộng rãi trong dân gian, nhưng lại chẳng hề có lấy một mống xe cộ nào cả. Xét trên một khía cạnh nào đó, có thể nói đấy là một quốc gia còn phát triển chênh lệch hơn cả Dryfe. Công nghệ phép thuật của họ tuy không bằng một góc của Legendaria hay Đế quốc Hoàng Hà, nhưng bản thân những chiếc thuyền buồm kia lại có thể là thuyền buồm phép thuật trình độ cực cao."

"Ồ."

Tức là Granvaloa là một quốc gia sở hữu trình độ cao ở cả hai lĩnh vực phép thuật lẫn khoa học, nhưng lại chỉ giới hạn trong mỗi công nghệ đóng tàu. Quả thực là một sự mất cân bằng kỳ lạ.

"Hơn thế nữa, do quốc gia đó tự mình tiến hành các hoạt động trục vớt di tích dưới đáy biển, nên có vẻ như ngay cả Dryfe cũng không nắm bắt được tường tận thực trạng của họ đâu."

Tôi bắt đầu thấy hứng thú rồi đấy. Nhất định phải đến đó một chuyến vào một ngày không xa.

"Hừm, Hugo này. Những thông tin về nền văn minh mà anh vừa kể cũng được ghi chép trong mớ thiết lập đó sao?"

"Không hề nhé? Đó là những chuyện tôi được nghe kể lại từ một Tian làm nghề khảo cổ học, cùng với một người quen là một gã cuồng khảo cứu thiết lập chuyên đi khám phá di tích ở khắp mọi nơi. Clan mà tôi tham gia tập hợp rất nhiều những kẻ có thú vui như thế."

"Clan sao?"

"Đúng vậy. Ở Hoàng Quốc Dryfe, đó là một Clan có tiếng tăm nên số lượng thành viên cũng rất đông đảo. Nếu cậu có ý định đầu quân cho Hoàng Quốc Dryfe, tôi sẽ giới thiệu cậu vào."

"Haha, chẳng có chuyện đó đâu."

"Heh. Chuyện đó thì cứ phải chờ xem kết cục của cuộc chiến tranh sau này đã."

Quả thật, dẫu cho tôi không có ý định đó, nhưng nếu Dryfe giành chiến thắng và sáp nhập Vương quốc, thì mọi chuyện rất có thể sẽ thành ra như vậy.

"Mà tùy thuộc vào kết cục, biết đâu ngược lại, tôi mới là người gia nhập vào Clan của cậu không chừng."

"Clan à. Hiện tại tôi vẫn chưa gia nhập bất kỳ Clan nào cả."

"Nếu tìm được một bến đỗ ưng ý thì gia nhập cũng là một ý hay. Chân trời những việc cậu có thể làm sẽ được mở rộng ra đáng kể. Thậm chí cậu tự mình thành lập một Clan cũng được mà."

"Tôi sẽ cân nhắc chuyện đó... Ái chà."

"Có vẻ như chúng ta đến nơi rồi."

Cỗ <Magingear> của Hugo khựng lại giữa khu rừng. Cậu ta từ từ hạ công suất động cơ, cẩn trọng tiến bước trong khi đè nén tiếng ồn rò rỉ ra bên ngoài xuống mức tối thiểu. Tiến thêm một quãng ngắn nữa, tầm nhìn phía bên ngoài rặng cây bỗng chốc mở toang.

"Thấy rồi."

Là giọng của Cyco. Đồng thời, tôi cũng đã xác nhận được điều đó qua khe hở giữa những tán cây. Phơi bày trước mắt tôi sau khi vượt qua khu rừng là một công trình kiến trúc khổng lồ. Đó là một pháo đài được xây dựng bằng đá. Nó tọa lạc ngay chính giữa một khoảng đất trống rộng chừng vài trăm mét vuông được phát quang giữa rừng. Lớp dây leo bám chằng chịt trên khắp các bức tường bao quanh bên ngoài. Có vẻ như pháo đài này đã được xây dựng từ thuở nảo thuở nào và giờ đây đã bị bỏ hoang. Nơi đó hiện đang được trưng dụng làm sào huyệt của băng sơn tặc, ra là thế.

"Hoàn toàn trùng khớp với thông tin trên bản đồ. Chắc chắn không thể nhầm lẫn được, chính là chỗ đó. Bọn chúng còn cắt cử cả lính canh nữa."

Đúng như lời Hugo nói, thấp thoáng phía trên bức tường của pháo đài là bóng dáng vài tên sơn tặc đang đứng gác. Tuy nhiên, thái độ của chúng lại chẳng mấy nghiêm túc, chỉ hời hợt vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa đảo mắt nhìn quanh.

Chẳng có bất cứ dấu hiệu nào cho thấy chúng đã nhận ra sự hiện diện của chúng tôi trong khu rừng. Cho dù chúng có phát hiện ra cỗ <Magingear> này thì cũng chẳng có gì lạ, nhưng xem chừng mọi chuyện vẫn đang ổn thỏa. Một phần là nhờ những tán cây cao lớn đã che giấu cỗ <Magingear> một cách hoàn hảo. Có lẽ lớp sơn ngụy trang xanh thẫm kia cũng góp công không nhỏ. Hoặc biết đâu chừng, Hugo đang sở hữu một skill nào đó giúp hạn chế việc bị kẻ địch phát giác.

"Giờ hai anh tính sao đây? Cứ thế đồng loạt xông lên càn quét sao?"

"Đừng có nói ngốc thế, nếu bọn chúng lôi lũ trẻ ra làm con tin thì mọi chuyện coi như đổ sông đổ biển."

Nhưng nếu quyết dùng vũ lực để giành lại thì kiểu gì chúng cũng sẽ mang con tin ra để uy hiếp. Hơn nữa, khi vẫn chưa nắm rõ cấu trúc bên trong pháo đài ra sao, thì việc lẻn vào mà không bị phát hiện là một điều vô cùng gian nan. Mà trước hết, dù cho bọn lính gác có lơ là đến đâu, thì chỉ cần bước ra một khoảng đất trống trải thế kia, chúng chắc chắn sẽ phát hiện ra ngay lập tức.

"...Về chuyện đó, tôi đang có một kế sách."

"Một kế sách?"

Cỗ [Marshall II] do Hugo điều khiển gật đầu một cách điệu nghệ, rồi dùng ngón tay máy móc chỉ ngược vào chính mình.

"Cỗ <Magingear> này là vũ khí của Hoàng Quốc Dryfe, bất kỳ con người nào sống trong thế giới này cũng đều tường tận điều đó."

Đó cũng chính là lý do vì sao trên suốt chặng đường đến đây, chúng tôi buộc phải luồn lách qua những tuyến đường tránh xa tai mắt người đời.

"Đúng vậy, là vũ khí của Hoàng Quốc Dryfe. Dryfe vốn dĩ chẳng có lấy một lý do chính đáng nào để cất công đi đến tận đây chỉ để giải cứu những đứa trẻ thuộc Vương quốc Altar—một quốc gia thù địch."

"...? .........A!"

Hóa ra là vậy.

"Dẫu cho tôi có phát động tấn công pháo đài, bọn chúng cũng sẽ mặc định rằng chuyện này chẳng liên quan gì đến vụ bắt cóc. Hiển nhiên là thế, người của Dryfe làm gì có lý do để nhúng tay vào một vụ bắt cóc ở Vương quốc Altar cơ chứ. Trước mắt là chúng sẽ không màng đến việc sử dụng con tin. Nếu hấp tấp lôi con tin ra uy hiếp, lỡ như người của Dryfe chẳng thèm bận tâm mà cuốn luôn cả lũ trẻ vào vòng hỏa lực, thì chúng chỉ tổ làm hao hụt nguồn tiền chuộc của chính mình mà thôi."

Lợi dụng chính thân thế thực sự của Hugo để tương kế tựu kế.

"Dù không động đến con tin, nhưng bọn chúng cũng không thể ngoảnh mặt làm ngơ trước việc tôi đang công kích pháo đài được. Chắc chắn chúng sẽ ồ ạt kéo ra để nghênh chiến. Tôi sẽ phụ trách thu hút sự chú ý của chúng, và trong lúc tôi đang cầm chân địch quân, Ray hãy nhân cơ hội đó lẻn vào pháo đài để giải cứu những đứa trẻ bị bắt cóc. Kế hoạch là như vậy đấy."

"Tôi hiểu rồi. Nhưng cậu lại phải đóng vai mồi nhử. Như vậy liệu có ổn không?"

"Cỗ [Marshall II] này vô cùng kiên cố. Chẳng dễ gì mà bị đánh hạ đâu. Thêm vào đó, tôi còn có sự hỗ trợ của Cyco nữa."

"Rồi. cần tui làm gì?"

"Hãy yểm trợ cho tớ. Tớ cũng sẽ kích hoạt [Smoke Discharger]. Hãy lợi dụng màn khói mù để triệt hạ bớt số lượng kẻ địch."

"Dạ, ờm... nghe lệnh."

"Ray cũng nên lợi dụng màn khói đó để tiếp cận pháo đài. Hãy cố gắng cứu thoát con tin một cách lặng lẽ nhất có thể nhé."

"Rõ rồi."

"Hừm! Nếu là ta và Ray hợp bích thì chuyện này dễ như trở bàn tay!"

"Đây e rằng sẽ là một cuộc chạy đua với thời gian. Bắt buộc phải khẩn trương và chính xác."

"Ừ."

Giải cứu lũ trẻ, chạy đua với thời gian. Cảm giác hệt như cái nhiệm vụ đầu tiên khi tôi xả thân đi cứu Milianne vậy. Nhưng khi đó, tôi có Liliana đồng hành, và quan trọng nhất là có anh trai hỗ trợ. Nếu không có sự giúp sức của anh trai, có lẽ tôi đã chẳng thể nào trầy trật tiến được tới chỗ của Milianne, và nếu anh ấy không ở lại dưới lòng đất để kìm chân con [Demi-Dragworm], tình hình ắt hẳn đã tồi tệ hơn gấp vạn lần.

Đó vốn là một nhiệm vụ có Độ khó: 5.

Còn lần này, Độ khó đã chạm mức 8, hiểm nguy hơn gấp bội phần.

Chẳng biết sẽ có thứ quái vật kinh tởm nào nhảy ra ngáng đường, và tôi cũng chẳng dám ôm mộng rằng mọi chuyện sẽ kết thúc êm đẹp trót lọt. Anh trai và Liliana—những người tôi từng trao trọn niềm tin khi giải cứu Milianne—cũng không có mặt ở đây.

Tuy nhiên, tôi đã có Hugo và Cyco.

Bản thân tôi cũng đã trưởng thành và mạnh mẽ hơn thuở trước, lại còn có Nemesis kề vai sát cánh. Vậy, với tư cách là bản thân ở hiện tại, tôi có thể tiến xa được đến đâu.

"Dẫu sao đi nữa, một khi sinh mạng của lũ trẻ đang ngàn cân treo sợi tóc, thì tôi tuyệt đối không có quyền được phép thất bại."

"Hả?"

Á, tự nhiên buột miệng nói ra mất rồi.

"........"

Chẳng biết cậu ta có nghe lọt tai câu nói của tôi hay không, nhưng phần camera gắn trên đầu của cỗ <Magingear>—mẫu máy mang tên [Marshall II]—lúc này đang chĩa thẳng vào mặt tôi.

"Có chuyện gì thế."

Thật ra thì tôi thừa biết cậu ta đang toan nói điều gì. Ắt hẳn cậu ta đang nghĩ tôi đã đặt quá nhiều tâm tư vào một trò chơi như <Infinite Dendrogram> rồi chứ gì. Nhưng dù chỉ là một thế giới ảo đi chăng nữa, thì cái chết của một đứa trẻ cũng sẽ để lại một dư vị cực kỳ tồi tệ.

"........"

Hugo không đáp lại nửa lời.

Mang theo sự im lặng đượm vẻ đăm chiêu, cậu ta lẳng lặng nhìn tôi qua lăng kính camera.

"Có gì bận lòng thì cậu cứ nói đi."

"...Cũng phải."

Thấy tôi hối thúc, Hugo mới chịu mở lời. Thế nhưng, câu nói tuôn ra khỏi miệng cậu ta lại hoàn toàn chệch khỏi đường ray dự đoán của tôi.

"Đâu có... tôi chỉ chợt nhớ ra, Ray đây cũng là <Master> của một Maiden."

"?"

Thật chẳng hiểu ý đồ của cậu ta là gì. Chuyện tôi là <Master> của Nemesis—một TYPE: Maiden—thì có dây dưa rễ má gì đến câu tôi vừa buột miệng thốt ra chứ.

"Ray có biết về một điểm chung thường thấy ở các <Master> của TYPE: Maiden không?"

"Điểm chung á?"

"Phải, tôi từng nghe một <Master> quen biết kể lại rằng, những <Master> sở hữu Maiden đều chia sẻ chung một đặc điểm."

Từ trước đến nay tôi chưa từng đụng mặt bất kỳ một <Master> sở hữu Maiden nào khác ngoại trừ bản thân, sao mà biết được thứ gọi là đặc điểm chung đó?

"Đó là đặc điểm gì vậy."

"'Tuyệt nhiên không hề xem <Infinite Dendrogram> này đơn thuần như một trò chơi."

........Cái quái gì cơ?

"Đừng có đùa kiểu đó chứ. Tôi hoàn toàn nhận thức rõ rệt được chuyện đó mà."

Đâu phải như motif của mấy bộ tiểu thuyết cổ lỗ sĩ, tôi chẳng hề ôm mộng viển vông theo kiểu 'Cứ tưởng là game hóa ra lại xuyên không đến dị giới'. Tôi hoàn toàn thấu hiểu rành rọt rằng <Infinite Dendrogram> chỉ là một trò chơi không hơn không kém.

"Người quen của tôi cũng từng lý luận y chang cậu vậy. Rõ ràng lý trí thì nắm rất rõ, nhưng ẩn sâu dưới tận cùng thâm tâm thì lại chẳng hề nghĩ như thế. Chính vì lẽ đó........"

"Chính vì lẽ đó?"

"...Thôi bỏ đi, cuộc đột kích sắp sửa bắt đầu rồi mà tôi lại đi lải nhải dăm ba chuyện kỳ quặc, xin lỗi nhé. Tôi đã đi hơi xa khỏi chủ đề chính mất rồi."

Đừng có lấp lấp lửng lửng gợi sự tò mò rồi vứt xó ở đó như thế chứ.

"À đúng rồi. Cho dù đối phương có là Tian đi chăng nữa, miễn chúng là tội phạm bị lệnh truy nã hoặc cậu buộc phải hành động vì tự vệ chính đáng, thì việc hạ sát chúng cũng sẽ không cấu thành tội trạng đâu. Hãy khắc cốt ghi tâm điều đó nhé."

"À... Tôi hiểu rồi."

Dứt lời, Hugo thả mình vào sự im lặng.

Rốt cuộc thì ban nãy cậu ta toan nói điều gì nhỉ?

"Này, Master."

Sao thế.

"Anh có thấu được tên kia vừa định nói cái quái gì không thế?"

Thấu thế quái nào được.

Cả Nemesis cũng mù tịt đúng không?

"Ta thì cũng không hẳn. Nhưng, nếu đã không biết, thì có lẽ anh cứ tiếp tục không biết lại có khi lại tốt hơn đấy."

"?"

Rốt cục ý cô ấy là sao?

"...! Ray, nhìn kìa."

Ngón tay cơ khí của cỗ [Marshall II] do Hugo điều khiển chỉ thẳng về phía pháo đài, hệt như một nhát chém cắt ngang dòng suy nghĩ mông lung của tôi. Phóng tầm mắt nhìn lại, tôi bắt gặp cảnh cánh cổng của pháo đài đang từ từ hé mở.

"Hướng đằng kia, xe ngựa, đang đến kìa."

Lần này, tôi hướng mắt dõi theo ngón tay của Cyco. Nơi đó, một khoảng không gian thuộc khu rừng bao quanh pháo đài đã được phát quang, thoạt nhìn có vẻ là một đoạn của con đường mòn vắt ngang qua núi. Đi xuôi theo con đường mòn ấy, bóng dáng vài chiếc xe ngựa đang lộ diện, chầm chậm tiến về phía pháo đài.

"Bọn chúng lại đi bắt cóc trẻ em về sào huyệt nữa à?"

"Có vẻ là như thế."

"Bọn chúng đang, nói gì đó."

Cyco áp chặt hai tay lên tai, khép hờ đôi mắt, dường như đang dồn toàn bộ tâm trí để khuếch đại thính giác của mình.

"Về đến pháo đài. Giết. Đồng bọn. Bị bắt. Trút giận. Lũ ranh con. Giết."

"........!"

"Không thể nào!"

Đồng bọn bị bắt... Phải chăng là đang ám chỉ những gã sơn tặc bị chúng tôi đánh tơi tả ở thị trấn rồi ném cho lính canh sao!

"Hóa ra bên trong thị trấn vẫn còn những tên đồng bọn khác ẩn nấp ngoài năm gã đó, có vẻ như chúng đã đánh hơi được mùi nguy hiểm rồi."

Vậy thì, nạn nhân mà bọn chúng rắp tâm sát hại sau khi quay trở về pháo đài, không ai khác chính là em trai của Rebecca—người được giao trọng trách đứng ra giao dịch với chúng...!

"Xem ra chúng ta không còn dư dả thời gian để đứng đây chần chừ nữa rồi."

Cỗ [Marshall II] vốn đang chìm trong tư thế quỳ một gối bỗng bật phắt dậy.

"Tôi sẽ chủ động phát động tấn công đám xe ngựa kia. Chắc chắn lực lượng đồn trú bên trong pháo đài sẽ lập tức kéo ra để nghênh chiến. Ngay khi đó, tôi sẽ tung hỏa mù, Ray hãy nhân cơ hội ngàn vàng đó mà thâm nhập vào bên trong. Cyco, yểm trợ cho tớ."

"Được!"

"Hừm!"

"Aye sir."

Ngay sau khi xác nhận câu trả lời chắc nịch từ phía chúng tôi, cỗ [Marshall II] của Hugo hùng hổ lao vụt ra khỏi khu rừng và bắt đầu cuộc đột kích. Cậu ta không chọn cách chạy bằng hai chân vướng víu như lúc di chuyển trong rừng, mà thay vào đó là sử dụng các bánh xe tích hợp ở chân để trượt đi với tốc độ xé gió.

Giữ vững trạng thái di chuyển với vận tốc kinh hồn đó, cậu ta chộp lấy khẩu súng gắn ở bên hông và nã một tràng đạn chát chúa về phía đầu đội hình xe ngựa. Chỉ bằng một đòn duy nhất, con ngựa tội nghiệp đang cong lưng kéo xe nổ tung thành từng mảnh, lực tác động hất văng gã phu xe ra xa tít tắp, chiếc xe ngựa cũng theo đà lật nhào xuống đất. Thảm kịch ập đến quá đỗi bất ngờ khiến những cỗ xe ngựa đi phía sau buộc phải phanh gấp. Thế nhưng, [Marshall II] tuyệt nhiên không bỏ lỡ thời cơ béo bở đó, cỗ máy liên tục nã đạn, đoạt mạng những tên sơn tặc đang ngơ ngác đứng xung quanh dàn xe ngựa.

"...?"

Chứng kiến cảnh tượng nhuốm màu bạo lực đó, một cảm giác vướng víu khó chịu bỗng dâng trào trong lồng ngực tôi.

"........"

[Marshall II] vẫn miệt mài dội hỏa lực. Sau khi vài tên đồng bọn bỏ mạng oan uổng, dường như phe sơn tặc cũng đã kịp thời xốc lại đội hình để nghênh chiến. Dẫu vậy, đó hoàn toàn chẳng phải là một lối đánh được tổ chức bài bản, mà mỗi tên đều tự ý sử dụng vũ khí hay phương thức tấn công sở trường của riêng mình để dồn sát thương vào [Marshall II].

Nào là những thanh kiếm sắc lẹm, những chiếc rìu tay thô kệch và vô vàn những mũi tên xé gió.

Nếu suy luận dựa trên lẽ thường tình, thì dăm ba cái thứ đồ tồi tàn đó làm sao có thể gây ra dù chỉ một vết xước cho cỗ máy bọc thép tựa chiến xa như [Marshall II], nhưng xin đừng quên, đây là thế giới của <Infinite Dendrogram>.

Dẫu cho đám sơn tặc kia thoạt nhìn chỉ sở hữu những Low-rank Job thiên về chiến đấu, nhưng những đòn tấn công xuất phát từ cơ thể mang trong mình chỉ số vượt trội hơn hẳn người phàm của chúng vẫn thỉnh thoảng đâm xuyên và găm chặt vào lớp giáp dày cộm của [Marshall II].

"——Hừm!"

Mặc cho cơn mưa đòn tấn công, [Marshall II] vẫn không hề có dấu hiệu chùn bước.

Bất cứ kẻ nào cả gan tiếp cận đều bị băm vằm bởi lưỡi dao quân dụng. Tuy đối với bản thân [Marshall II], nó chỉ là một con dao găm nhỏ bé, nhưng khi đặt cạnh con người, món vũ khí đó lại mang uy lực ngang ngửa một thanh đại kiếm khổng lồ, dư sức xé toạc lớp áo giáp kiên cố hay chém lìa thân mình của lũ sơn tặc xấu số. Những kẻ đứng lấp ló ở xa thì bị những phát đạn vô tình bắn rụng. Lãnh trọn một đòn mang uy lực kinh hồn tựa như một viên đạn pháo đại bác, gã sơn tặc đang hì hục giương cung ngắm bắn lập tức nổ tan tành thành một đống bầy nhầy.

Rõ ràng băng sơn tặc đang chiếm thế thượng phong tuyệt đối về mặt quân số, nhưng nếu đặt lên bàn cân sức mạnh chiến đấu thì [Marshall II] lại thể hiện sự áp đảo toàn diện.

Cảnh tượng đẫm máu phơi bày trước mắt khiến tôi bất giác liên tưởng đến khung cảnh hãi hùng của ngày hôm qua, khi con Demi-Dragon [Marilyn] thỏa sức tung hoành giữa bầy [Goblin] nhãi nhép. Khéo khi sức chiến đấu của cả hai bên lại xấp xỉ ngang ngửa nhau cũng nên. Đúng như cái danh xưng <Magingear Cấp Demi-Dragon> đã tự hào xưng danh... chỉ một cỗ máy đơn độc cũng có thể phô diễn sức chiến đấu sánh ngang với chủng loài Demi-Dragon.

Thêm vào đó, kỹ năng thao tác điều khiển của Hugo lại vô cùng điêu luyện, chuẩn xác đến từng milimet. Hơn nữa, dựa theo những gì Hugo đã chia sẻ trên đường đi, skill <Pilot> thuộc nhánh Phi Công có khả năng gia tăng đáng kể hiệu suất hoạt động của cỗ máy mà người chơi đang điều khiển.

Nhờ hội tụ đủ những yếu tố trên, cậu ta vẫn liên tục duy trì được thế thượng phong chèn ép trong cuộc đụng độ với một băng sơn tặc đông đảo hơn gấp bội.

"Cơ mà, cậu ta cũng không phải là vô địch."

Mặc dù đã dọn dẹp sạch sẽ hết tên này đến tên khác, nhưng những đòn phản công tuyệt vọng của lũ sơn tặc thỉnh thoảng vẫn trúng đích và găm chặt vào [Marshall II]. Chắc chắn điều đó đang âm thầm tích tụ lượng sát thương khổng lồ cho [Marshall II] theo thời gian.

"Điểm yếu."

Cyco, cô bé đang túc trực bên cạnh tôi, bỗng khẽ thì thầm.

"Magingear, hồi phục, là chuyện không thể. Trừ khi cất đi, và bảo trì, nếu không thì, vĩnh viễn không thể hồi phục."

"...Ra là vậy."

Suy cho cùng, dẫu có được vận hành bằng ma lực đi chăng nữa, thì bản chất của [Marshall II] vẫn chỉ là một cỗ máy vô tri. Không giống như sinh mệnh của con người hay quái vật, những thứ phép thuật hồi phục hay thuốc men thần kỳ ở thế giới này hoàn toàn vô tác dụng trước những cỗ máy bằng sắt.

Với thanh HP không thể tự động phục hồi và lượng MP liên tục bị bòn rút đến cạn kiệt, gã khổng lồ bằng thép đó thực chất chỉ có thể vùng vẫy chiến đấu trong một khoảng thời gian hữu hạn. Vậy mà, Hugo vẫn can tâm tình nguyện đứng mũi chịu sào, đóng vai trò mồi nhử hiểm nguy vì mục tiêu cuối cùng của kế hoạch—giải cứu đám trẻ vô tội.

"Chính vì lẽ đó, chúng ta, cũng phải, cố gắng hết sức."

"Đó là điều hiển nhiên rồi."

Gần như đồng điệu với câu trả lời chắc nịch của tôi, từ sâu bên trong pháo đài bỗng túa ra thêm hàng chục bóng dáng bặm trợn của lũ sơn tặc. Để ứng cứu những tên đồng bọn đang thoi thóp dưới làn đạn, để nghênh chiến cỗ <Magingear> đang ầm ầm ập tới... toàn bộ lực lượng tinh nhuệ ẩn náu bên trong pháo đài dường như đã được tung ra hết.

"Chính lúc này."

Chẳng rõ là xảy ra trước hay sau câu khẳng định của Cyco. [Marshall II] điên cuồng vung vãi những vật thể hình hộp vốn được gài chặt ở bên hông ra xung quanh. Chạm đất và lăn lóc vài vòng, chúng bắt đầu tự động xoay tít thò lò rồi phun trào ra một lượng khói trắng mịt mù với cường độ dữ dội.

"[Smoke Discharger]... Bây giờ, tới lúc hành động rồi."

Vừa dứt lời, bóng dáng nhỏ nhắn của Cyco cũng tan biến ngay trước mắt tôi. Mặc dù chẳng hiểu nguyên cớ gì mà ngay cả cái tên của cô ấy cũng lặn mất tăm khỏi cửa sổ tổ đội, nhưng chắc mẩm cô ấy đang âm thầm luồn lách để hỗ trợ cho Hugo.

"Chúng ta cũng xuất phát thôi, Nemesis!"

"Cứ để ta lo!"

Ngay khi làn khói trắng bao phủ toàn bộ pháo đài và cánh đồng xung quanh, tôi cũng vác theo thanh đại kiếm Nemesis và lao đi.

Để tận dụng cơ hội mà Hugo đã tạo ra.

Để giữ mạng sống cho những đứa trẻ đang bị giam cầm.

Tôi lao xuyên qua màn khói trắng, và xâm nhập vào bên trong pháo đài.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!