Episode 2: Những quái thú bất tử (Vol 2)

Chương 1: Chim cánh cụt Flamingo

Chương 1: Chim cánh cụt Flamingo

□ Thành phố Quyết đấu Gideon - Nhà trọ [Người Đàn Ông Lúc Bình Minh] - <Thánh Kỵ Sĩ> Ray Starling

Ngày hôm sau kể từ khi chúng tôi đến Gideon.

Chính xác hơn, thì đây là buổi sáng hôm sau ở ngoài đời thực, còn trong [Infinite Dendrogram] thì đã trọn một ngày trôi qua….. Chuyện này rắc rối thật.

Thời gian trôi nhanh gấp ba lần trong [Infinite Dendrogram] thì tiện lợi thật, nhưng những lúc thế này lại có vẻ khá phiền toái. Giờ thì, dù đã đăng nhập nhưng trong [Infinite Dendrogram] vẫn mới chỉ là sáu giờ sáng, lúc này mặt trời vừa mới ló rạng.

"Chào buổi sáng, Master. Anh dậy sớm thế."

Ngay khi tôi vừa đăng nhập, Nemesis đã lao ra từ tay trái của tôi.

"……Ở ngoài đời thực thì người ta gọi việc ngủ đến giờ này là ngủ nướng đấy"

Đăng nhập thì tốt thôi, nhưng tôi đang hơi kẹt một chút.

Hôm nay tôi dự định mua sắm nhiều thứ, bao gồm cả việc sắm trang bị mới để phù hợp với cấp độ vừa tăng, nhưng trước tiên tôi phải đợi đến khi các cửa hàng mở cửa đã.

"Tôi tính sắm trang bị mới trước đã rồi tính... nhưng hay là đi thử nghiệm trước nhỉ."

"Thử nghiệm cái gì cơ?"

Nghe Nemesis hỏi, tôi giơ cả hai tay lên cho cô ấy xem.

"Cái này đây."

Trên hai tay tôi đang trang bị một đôi găng tay―― [Giáp tay Chướng Diễm Gardranda].

Cũng giống như Vương đô, về cơ bản cổng của các thành phố trong vương quốc mở cửa suốt hai mươi bốn giờ.

Có nhiều lý do, nhưng một trong số đó có vẻ là vì có rất nhiều [Master] hoạt động vào ban đêm.

Mà, nếu chỉ mở cửa ban ngày thì sẽ bất tiện vô cùng, và chắc chắn sẽ có kẻ cố tình vượt tường thành. Thế nên họ mở cửa hai mươi bốn giờ, và lính gác cổng cũng chia làm ba ca. Cứ như đi làm thêm ở cửa hàng tiện lợi vậy.

Khi tôi đi ra khỏi cổng Bắc và chào người lính gác, anh ta đáp lại dù trông có vẻ hơi ngái ngủ. Rời khỏi Gideon, tôi một lần nữa đặt chân lên Đồng bằng Nex, nơi tôi đã đi qua vào ngày hôm qua.

Sau đó, tôi thong thả đi loanh quanh tìm kiếm quái vật. Làm vậy một lúc, tôi phát hiện một con [Goblin Warrior] đang đi lẻ. Đây là quái vật mà tôi đã đánh bại hôm qua. Dù lát nữa tôi có thử nghiệm thất bại thì vẫn dư sức tự mình hạ gục nó. Để làm đối thủ thì nó đúng là vừa vặn.

"Anh nói là thử nghiệm găng tay, nhưng cụ thể là thử cái gì?"

"À, cái [Giáp tay Chướng Diễm Gardranda] này có vài skill trang bị đúng không? Tôi muốn thử xem những skill đó có thực sự xài được hay không. Quả thực là khá đáng sợ nếu đột nhiên mang đi dùng luôn khi đối đầu với kẻ địch mạnh mà."

Những skill bộc phát có được như [Vengeance is Mine] trong trận đấu với [Demi-Dragon], hay [Reverse as a Flag] trong trận chiến với [Gardranda] không phải lúc nào cũng phù hợp với mọi tình huống. Việc thử nghiệm là rất quan trọng.

Về các skill trang bị của [Giáp tay Chướng Diễm Gardranda], tên của chúng là [Purgatory Flame] và [Hellish Miasma].

Có cả một skill mang tên [???] nhưng có vẻ hiện tại chưa dùng được nên tôi bỏ qua.

Phần thưởng MVP của [UBM] dường như mang đặc tính của con [UBM] bị đánh bại, nên mười phần chắc chín hai skill này sẽ phóng ra lửa và chướng khí.

Nếu dùng được suôn sẻ, cuối cùng tôi cũng có thêm phương thức tấn công khác ngoài các đòn đánh thường và [Vengeance is Mine].

Mỗi lần tấn công bằng ma pháp lại tốn một viên [Gem] thì phí lắm.

...Nhắc mới nhớ, mấy viên [Gem] đó mình xài hết chưa nhỉ.

Đang mải mê suy nghĩ thì con [Goblin Warrior] nhận ra tôi và vung vẩy vũ khí lao tới.

"Vậy thì xài ngay luôn―― [Purgatory Flame]"

Tôi chĩa "lòng bàn tay" về phía con [Goblin Warrior] và hô vang tên skill.

Ngay lập tức, cái miệng quỷ ở "mu bàn tay" há ra,

"Hả?"

Nó hướng thẳng về phía tôi....., phóng ra một ngọn lửa đỏ rực vô cùng dữ dội――tầm nhìn của tôi bị nhuộm trong sắc đỏ của lửa.

"Á á á á á á á á!?"

HP của tôi tụt thê thảm theo một cách khủng khiếp!

Vì đây là đòn tấn công của chính tôi nên [Paladin's Aegis] hay các skill phòng thủ đều không kích hoạt!?

A! Tôi dính hiệu ứng bất lợi [Bỏng] rồi!?

"Anh định tự sát đấy hả đồ ngu!? Á! Bọn [Goblin] cũng tới kìa!?"

"Uwaaaaa!?"

Một trận chiến suýt chết vì nhận sát thương khủng từ chính skill của bản thân.

Tôi phải liều mạng chống đỡ các đòn tấn công bồi thêm của con [Goblin Warrior], xài cạn kiệt vật phẩm hồi phục và skill mới có thể giành chiến thắng trong đường tơ kẽ tóc.

Bài học rút ra.

Thử nghiệm là rất quan trọng, nhưng hãy cân nhắc kỹ hơn về mức độ an toàn.

"……Được rồi, lấy lại tinh thần nào. Tiếp theo là thử nghiệm [Hellish Miasma]."

"Lần này có ổn không đấy?"

"Ổn cả thôi. Không vấn đề gì."

"Xài cái meme cổ lỗ sĩ quá thế." [note90301]

Bây giờ là năm 2045 mà.

Lúc tôi đang tìm kiếm con mồi thì phát hiện ra một quái vật mang hình dáng như một cái cây biết đi bằng hai chân.

Nó là quái vật có tên [Walking Vine], đúng như tên gọi, đây là một cái cây vừa đi vừa lủng lẳng những "trái nho".

"Cái thứ đó có hô hấp đàng hoàng không đấy? Hay nói đúng hơn, thiêu rụi nó chẳng phải sẽ tốt hơn sao?"

"Lần này là thử nghiệm [Hellish Miasma], vả lại thực vật cũng biết hô hấp nên chắc chắn là có tác dụng. [Hellish Miasma], phun trào!"

Lần này tôi đã cẩn thận hướng phần mu bàn tay về phía mục tiêu.

Tôi sẽ không làm mấy trò ngu ngốc như tự quấn mình trong khói nữa.

Chướng khí phun ra bao trùm lấy con [Walking Vine] đúng như dự tính――ngay sau đó, một cơn gió ngược thổi tới và cuốn làn khí đó quay ngược lại chỗ tôi.

"Gyaaaaa!?"

"Ta biết ngay là sẽ thành ra thế này mà!?"

Tôi cắm cổ bỏ chạy, cố gắng không hít phải chướng khí

Nguy hiểm nguy hiểm quá nguy hiểm. Suýt chút nữa thì tôi lại tự hủy vì skill của chính mình một lần nữa.

"Thế, bên con quái vật thì sao rồi."

Chờ cho khí chướng bị gió thổi bay đi hết, tôi mới quay lại xem xét tình hình. Con [Walking Vine] có vẻ đang vô cùng chật vật vì dính hiệu ứng bất lợi.

"Ồ, có tác dụng, có tác dụng."

"Có vẻ là hiệu quả. Nhưng cái skill này không xài được ở ngoài trời có gió mạnh, và tất nhiên cũng không xài được ở trong phòng kín..."

"Quả là một skill khó xài nhỉ."

Trong lúc chúng tôi đang mải nói chuyện, có thứ gì đó vừa bay tọt vào miệng tôi.

"Oáii!?"

Tôi vô tình nhai rồi nuốt cái ực.

Có vị chua nhè nhẹ và hậu vị ngòn ngọt... là một quả nho.

Một quả nho. Đúng thế, con [Walking Vine] đó đang bắn những quả nho của nó về phía này. Á, lại thêm một quả bay vào miệng tôi nữa rồi.

...Khoan đã.

"Hiểu hấn hông ì ậy!?"

"Master, đừng có vừa nhai vừa nói chuyện."

Không, nhưng vấn đề là, cái kiểu tấn công ép người ta làm Anpanman này có ý nghĩa gì?

Ăn thì cũng ngon đấy, bị trúng thì cũng chỉ dính chút nước trái cây chứ chẳng đau đớn gì....!?

"Gaha..."

"Master! Sao thế! Đòn tấn công của nó có độc à!?"

Độc...

Đúng thế, có độc.

Bảng trạng thái của tôi hiện rõ ràng các hiệu ứng bất lợi.

Bao gồm bộ ba trạng thái: [Trúng Độc], [Say Xỉn], và [Suy Nhược].

"Đây chẳng phải là hiệu ứng bất lợi mà tôi vừa ném vào người nó sao...!?"

Có vẻ như vì ăn phải quả nho bị ô nhiễm của nó mà tôi đã tự dính luôn hiệu ứng bất lợi.

Ra là còn có cả vụ lây nhiễm hiệu ứng bất lợi theo con đường này nữa cơ đấy.

Thêm vào đó...

"Master! Quái vật từ khắp nơi đang tụ tập lại kìa!!"

Nhìn quanh, bọn [Goblin] và các quái vật hệ thú đang lũ lượt kéo ra.

Tất cả bọn chúng dường như đang bị thu hút bởi tôi... hay nói đúng hơn là bởi mùi nước trái cây đang vương trên người tôi.

"Ra là vậy, mục đích của đòn tấn công là thế..."

Với cơ thể đang phải chịu ba hiệu ứng bất lợi cùng lúc, tôi bị hơn mười con quái vật nhào vào xâu xé.

"Tuy có vài rắc rối ngoài dự tính, nhưng tôi cũng nắm hờ được cách xài thứ này rồi."

Tuy [Purgatory Flame] ở lần thử đầu tiên là một thất bại thảm hại, nhưng sau khi nắm được cách sử dụng, tôi nhận ra nó cực kỳ hữu dụng.

Đầu tiên là uy lực rất cao. Sát thương gây ra còn cao hơn đòn chém thường của tôi hiện tại.

Thêm vào đó, chỉ cần liên tục tiêu hao MP thì nó có thể phun lửa liên tiếp, và nếu thiêu đốt đối thủ đến một mức độ nhất định, kẻ địch dường như sẽ dính trạng thái [Bỏng] hoặc cấp độ cao hơn là [Hóa Than].

Đúng như cái tên của hiệu ứng, cánh tay của con [Goblin] bị tôi đốt đã cháy đen thành than.

Mặc dù [Purgatory Flame] là một vũ khí cực kỳ mạnh như vậy, nhưng ngọn lửa của nó không phân biệt địch ta. Thậm chí nó còn có thể thiêu luôn cả người sử dụng nên phải cực kỳ cẩn thận.

Nhân tiện, uy lực thế này thực ra đã giảm đi so với ngọn lửa mà [Gardranda] phun ra.

Nếu uy lực mà y nguyên thì có lẽ cái đầu của tôi đã biến mất trong lần thất bại đầu tiên rồi.

Việc [Purgatory Flame] bị suy yếu đi so với bản gốc có lẽ là do nó đã biến thành trang bị nên hiệu quả bị giảm xuống, hoặc là do năng lực của chính tôi chưa đủ mức.

Vẫn còn những skill chưa được giải phóng, xem ra còn lâu lắm tôi mới có thể hoàn toàn làm chủ được [Giáp tay Chướng Diễm Gardranda].

Ngoài ra, dù rơi vào tình cảnh khốn đốn ngoài dự tính khi bị hơn mười con quái vật vây hãm trong trạng thái chịu bộ ba hiệu ứng bất lợi, nhưng cuộc thử nghiệm [Hellish Miasma] cũng đã xong xuôi.

Chà, căng vãi chưởng.

Nếu [Reverse as a Flag] không kích hoạt thì tôi chắc chắn đã đi chầu ông bà rồi. Nhờ được cường hóa sức mạnh từ [Reverse as a Flag], tôi mới có thể quét sạch bầy quái vật và sống sót.Khi mọi chuyện kết thúc, con [Walking Vine] cũng đã bỏ mạng vì [Trúng Độc].

Việc phát hiện ra hiện tượng: nếu hấp thụ một phần cơ thể của con quái vật đang mang hiệu ứng bất lợi do chính mình gây ra, thì bản thân sẽ dính hiệu ứng bất lợi, và nó được tính là hiệu ứng tiêu cực từ phe địch, quả là một sự may mắn.

Dù tôi chẳng biết sau này có cơ hội dùng đến kiến thức này hay không. Bình thường chẳng ai lại vừa đánh nhau vừa lôi quái vật ra ăn cả. Dù sao thì, cũng phải hết sức cẩn trọng khi xài [Hellish Miasma].

À, đúng rồi.

Vì con [Walking Vine] đã chết nên [Reverse as a Flag] cũng đã bị giải trừ. Thành ra ngay lúc này đây, tôi đang quằn quại với những hiệu ứng bất lợi vừa quay trở lại.

"Uoooo... [First Heal]"

Tôi nằm sấp trên mặt đất chịu đựng cái [Say Xỉn] và [Suy Nhược], vừa dùng ma pháp để hồi phục lượng HP đang cạn dần vì [Trúng Độc].

Tôi cứ tưởng giống như ngọn lửa của [Purgatory Flame], bộ ba hiệu ứng bất lợi của [Hellish Miasma] cũng sẽ bị suy yếu đi, nhưng hoàn toàn không phải vậy. Nó chẳng khác một li nào so với đòn mà tôi đã dính từ [Garudranda].

"Biết đâu, với những đối thủ mạnh thì hiệu quả sẽ giảm đi cũng nên. Chỉ là với người có cấp độ thấp như anh thì nó mới giữ nguyên tác dụng thôi."

"Cũng có thể..."

Nhìn vào cách các trạng thái bất lợi phát tác và triệu chứng của [Bỏng] cùng [Hóa Than], tôi chợt nghĩ, biết đâu một số trạng thái bất lợi sẽ thay đổi dựa vào lượng dính phải. Khi dính các đòn tấn công mang trạng thái bất lợi, và mức độ tích lũy đạt đến một ngưỡng nhất định thì trạng thái đó sẽ bùng phát. Nếu tiếp tục dính thêm các đòn đánh tương tự thì trạng thái bất lợi đó sẽ trở nên nghiêm trọng hơn chẳng hạn.

...Không biết nếu hít phải quá nhiều khí chướng thì có bị thêm trạng thái bất lợi nào khác không nhỉ.

Mà tôi thì xin kiếu chuyện đó rồi.

"Nhưng mà nhọ thật. Cứ thế này chắc tôi phải lết về thành mất."

"Trông thế thì mất mặt quá... Ồ?"

Chính lúc đó, một bóng đen che khuất tầm nhìn khi tôi đang nằm sấp nhìn về phía thành phố. Tôi nhận ra có ai đó đang đứng phía sau mình, sau đó từ từ chống thân trên dậy và quay lại.

Lý do tôi không nhảy dựng lên lúc này là vì cơ thể đang dính hiệu ứng bất lợi, và phần vì tôi cảm nhận được sát khí của kẻ này không giống như đám quái vật kiểu bọn [Goblin]. Nhận định đó của tôi vừa đúng, mà cũng vừa sai.

Đúng là kẻ đó không phải quái vật như bọn [Goblin].

Nhưng hắn ta cũng là một nhân vật đáng để tôi phải nâng cao tối đa cảnh giác.

"…………"

Đó là một con chim cánh cụt.

Một bộ Mascot chim cánh cụt to như một con gấu đang nhìn xuống tôi.

"!?"

Tôi lập tức cố nhảy lùi lại để tạo khoảng cách, nhưng cơ thể bất ổn vì trạng thái bất lợi không di chuyển theo ý muốn. Nhưng ngay cả khi tôi đang luống cuống, kẻ mặc đồ chim cánh cụt kia vẫn đứng bất động và chỉ chăm chăm nhìn tôi.

"……Gấu Huynh diện bộ đồ thú khác à?"

Không, không phải anh trai. Kẻ này không nhìn tôi với ánh mắt thiện chí như anh trai. Nhưng tôi cũng không cảm nhận được sự thù địch như bọn quái vật hay [Gardranda]. Nói sao nhỉ, kẻ này dường như đang... quan sát tôi.

"Anh là ai?"

"Cậu hỏi tôi là ai á? Fufufufu... Tou!"

Ngay khi tôi cất tiếng hỏi, kẻ đó bật nhảy lên như thể sự im lặng và bất động vừa rồi chỉ là một cú lừa. Hắn xoay mòng mòng tại chỗ, rồi dùng toàn thân tạo dáng hình chữ V.

"Tên tôi là Fra...mingo! Cứ gọi tôi là Tiến sĩ Flamingo nhé!"

…………Một gã lập dị.

"Mặc đồ thú là minh chứng cho lũ lập dị à?"

Cho đến giờ mới có hai người thôi. Cơ mà nếu người thứ ba mặc đồ thú cũng là kẻ lập dị thì tôi sẽ thừa nhận giả thuyết đó. Vậy, tạm gác giả thuyết lập dị sang một bên.

"Cái đứa tên Flamingo kia. Bộ đồ thú đó, nhìn kiểu gì cũng ra chim cánh cụt nhỉ."

Nó rất giống loài chim cánh cụt Adelie mà tôi hay thấy trong thủy cung. Màu sắc cơ thể là trắng và đen, dù có nhìn nhầm thế nào đi nữa cũng không thể ra một con chim màu hồng loè loẹt được.

"Fufufufu! Mấy chuyện nhỏ nhặt đó sao cũng được! Hơn nữa, cậu trai kìa! Cậu có vẻ đang khốn đốn với mấy cái trạng thái bất lợi nhỉ! Uống cái này đi!"

Chim cánh cụt rút từ trong túi áo――ở phần bụng――ra một cái lọ nhỏ trông giống như một lọ thuốc [Potion].

"Cái này là?"

"Thuốc chữa trạng thái bất lợi! Của cậu có vẻ là trạng thái bất lợi hệ độc tố bệnh tật, nên chỉ một liều này là khỏi ngay!"

"…………"

Nếu đó là sự thật thì đáng mừng quá, nhưng liệu tôi có nên tin tưởng một con chim cánh cụt mang đầy mùi khả nghi thế này không.

"Có khi nào là cạm bẫy không?"

Tôi vẫn còn bài học về thứ rượu giả của chị Lei-Lei. Nhưng mà, nếu con chim cánh cụt này muốn hại tôi thì chỉ việc kết liễu luôn một kẻ đang quằn quại vì trạng thái bất lợi như tôi là xong. Chẳng có lý do gì nó phải tốn công dùng thuốc để gài bẫy tôi cả.

"Cảm ơn."

Tôi nhận lọ thuốc từ tay chim cánh cụt... để phòng hờ, tôi vừa kích hoạt [Reverse as a Flag]... vừa dè dặt đưa lên miệng.... Ồ, ngon đấy. Vị giống như nước ép trái cây hỗn hợp vậy. Và ngay khi tôi uống xong, những trạng thái bất lợi đang hành hạ cơ thể bỗng chốc tan biến nhẹ bẫng,

"Uống rồi nhỉ?"

Đồng thời, một cơn đau đầu kinh khủng ập tới.

"Cá, anh...!"

"Tên này, quả nhiên là gài bẫy!"

Tôi ôm lấy cái đầu đau như búa bổ, gục gối xuống đất.

"Từ nãy giờ tôi cứ vừa nhìn cậu vừa suy nghĩ đấy. Rằng cậu thì hợp với loại thuốc nào nhỉ."

Cơn đau đầu ngày một dữ dội hơn.

"Đúng thế, và tôi đã đi đến kết luận! Không có gì hợp hơn sản phẩm thử nghiệm này!"

Cuối cùng, cơn đau đầu đạt đến đỉnh điểm――rồi tan biến như một trò đùa.

"?"

...Vừa rồi là cái quái gì vậy.

Chỉ có mỗi cơn đau đầu, rốt cuộc thì chẳng có gì xảy ra, và nó cũng biến mất ngay sau đó. Thế nhưng, con chim cánh cụt vừa đánh thuốc tôi lại có vẻ đang vô cùng mãn nguyện.

"Này anh kia, rốt cuộc anh vừa cho tôi uống cái g..."

"Ma, Master! Tai! Tai kìa!"

Nghe Nemesis nói là tai, tôi đưa tay sờ lên tai mình, nhưng chẳng thấy có gì bất thường cả.

"Không phải tai đó, tai ở trên kìa!"

Tai ở trên?

Không, tai thì chỉ ở chỗ này thôi chứ...

"Mofu"

"…………?"

Cái cảm giác xúc giác và âm thanh vừa rồi là sao?

Tôi chạm lại một lần nữa vào vị trí mình vừa sờ tới, khoảng giữa thái dương và đỉnh đầu.

"Mofu mofu"

...Cảm giác sờ sướng dã man.

Giống hệt như tai của con chó Husky Siberia mà ngày xưa tôi từng nuôi...

"YES! Quả nhiên là hợp lắm mà! 'Cái đôi tai' đó đấy!"

Chim cánh cụt không biết từ lúc nào đã lôi ra một tấm gương soi toàn thân,

Và phản chiếu trong đó là hình ảnh của tôi... mọc ra một đôi [Dog Ears] màu vàng chóe giống hệt màu tóc từ trên đầu.

"………………………………"

………………………………Cá,

"CÁI QUÁI GÌ THẾ NÀYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYY!!!?!!?"

"Thú thực nhé. Tôi là một nhánh nhỏ của Job <Nhà Nghiên Cứu>, và tôi muốn thử nghiệm thuốc [Animal Ear Potion] do chính mình làm ra."

"Và lúc tôi đang đi loanh quanh tìm kiếm xem có con chuột bạch nào không, thì tôi lại thấy một cậu trai có khuôn mặt và mái tóc khá hợp nằm lăn lóc ở đó."

"Tôi nghĩ đây đúng là sự sắp đặt của Chúa trời, nên tôi đã cho cậu uống dung dịch pha trộn giữa thuốc giải trạng thái bất lợi của cậu và [Animal Ear Potion] đấy."

"Nhãn quan của tôi không thể sai được. [Animal Ear Potion] đã thành công, và bộ dạng mọc tai chó của cậu là hoàn mỹ!"

"……Xin lỗi, thành thật xin lỗi, tôi sẽ dập đầu tạ lỗi nên cậu có thể rút thanh trọng kiếm này lại được không? Rách bộ đồ thú mất, nó sẽ rách mất! Cổ họng của tôi cũng sẽ rách mất!?"

Sau khi tôi dí thanh trọng kiếm dọa dẫm con chim cánh cụt Mad Scientist này để tra khảo, có vẻ như tôi đã bị đem ra làm chuột bạch một cách ngon lành.

Chị Lei-Lei, em xin lỗi. Là lỗi của em vì đã xem thường lời khuyên của chị.

Nhưng dù nói thế nào đi nữa thì cái diễn biến này chẳng phải là hơi quá đáng sao?

"Tôi thì chẳng quá câu nệ chuyện ăn mặc, nhưng có ba thứ tôi thề là sẽ không bao giờ khoác lên người."

"Nh, nhân tiện hỏi thì đó là gì vậy?"

"Một là kính cận, hai là đồ nữ, ba là băng đô tai thú."

Thế nên, hiện giờ tôi đang cực kỳ, cực kỳ cáu.

"Master. Anh ghét kính cận hơn cả mặc đồ nữ sao?"

"Kính tốt mà kính tốt mà. Kính trong thế giới này đeo vào là được cộng thêm bao nhiêu skill luôn."

"――Câm miệng."

"Sát khí!?"

"Xin lỗi ngài!?"

Kính cận là miễn bàn.

"Nhưng mà... phải làm sao với cái thứ này đây."

Tôi đã thử dùng các trang bị đầu khác để che cái tai chó đi, nhưng không thể trang bị được.

Cảm giác bị dội ngược lại y như lúc ta đưa hai cực cùng dấu của nam châm lại gần nhau vậy.

Tôi mở bảng trang bị ra xem, thì thấy phần đầu đang trang bị [Dog Ears].

Có vẻ như quy tắc trò chơi về việc không thể trang bị hai vật phẩm ở cùng một vị trí đang hoạt động.

Nhân tiện, [Dog Ears] này không hề cộng chỉ số hay skill gì sất. Nó chỉ đơn thuần là một món phụ kiện làm điệu.

Đã thế, nó còn không thể tháo ra khỏi bảng trang bị, y hệt mấy món đồ bị nguyền rủa trong một vài game RPG nào đó.

Dù tôi có kích hoạt [Reverse as a Flag] mà nó vẫn giữ nguyên thế này, thì xem ra đây cũng không phải là trạng thái bất lợi.

Khi tôi kiểm tra lại bảng chỉ số thì quả nhiên không hề có dòng chữ nào báo trạng thái bất lợi.

"Làm sao để chữa cái này đây."

"Vì nó mọc thẳng ra từ trên đầu nên không tháo ra được đâu, mà nó cũng chẳng phải trạng thái bất lợi nữa... Nó giống như một dạng biến thể của thay đổi kiểu tóc ấy!"

Phiền phức thật.

"Nhưng mà theo thời gian thì nó cũng tự hết thôi. Có lẽ đến hoàng hôn tối hôm nay là hết đấy."

"Thời gian bên nào?"

"Thời gian bên này."

Thế thì ở bên này còn hơn mười tiếng nữa, ở ngoài đời thực là khoảng hơn ba tiếng sao.

"Vậy thì, hôm nay đành đăng xuất chờ đến lúc đó vậy."

Tôi không muốn người quen nào nhìn thấy mình trong bộ dạng này đâu.

"À, lúc cậu đăng xuất thì thời gian không được tính đâu nhé. Làm vậy thì lúc nó hết thuốc sẽ chán ngắt."

...Con chim cánh cụt điên khùng này dám bảo là chán ngắt cơ đấy. Nhưng nếu chỉ tính thời gian trôi qua ở bên này thì tôi sẽ phải sống với đôi tai này suốt khoảng thời gian đó sao.

"Hộc... Hết cách rồi. Đành tiếp tục với bộ dạng này vậy..."

Mang cái của nợ này trên người thì có chút xấu hổ thật. Nhưng nếu đem so sánh với việc phải đeo kính cận thì... ồ, tâm trạng tôi khá hơn chút rồi.

"Master, ngày xưa anh gặp chuyện gì với cái kính cận vậy..."

Miễn bình luận.

"Nhân tiện thì, cậu Ray này."

"Gì nữa?"

"Tôi có một thỉnh cầu với cậu."

Chim cánh cụt mang một khuôn mặt vô cùng nghiêm túc――dù mặc đồ thú nên chẳng nhìn ra được, nhưng cái bầu không khí tỏa ra là thế――nói với tôi.

"Để tôi chụp một tấm ảnh màn hình bán khỏa thân của cậu đi."

Tôi chẳng nói chẳng rằng mà vung kiếm chém tới.

"Fuhahaha! Tạm biệt!"

Nhưng chim cánh cụt đã né được, cứ thế bỏ chạy thục mạng về hướng thành phố.

Nhanh quá. Nó sủi nhanh vãi chưởng.

Dù chỉ là chim cánh cụt.

"Cái tên đó rốt cuộc là sao chứ..."

"Hắn có nói đến chuyện chụp ảnh màn hình nên chắc cũng là [Master] thôi... hửm?"

Nhắc mới nhớ, cái tên đó vừa gọi tôi là "Cậu Ray"... tôi có giới thiệu bản thân với hắn chưa nhỉ?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Meme reference trong tựa game "El Shaddai: Ascension of the Metatron". Trong trailer của game, có phân đoạn 1 nhân vật tên là Enoch được Lucifer phát đồ cho.

Lucifer hỏi: "Trang bị thế này đã ổn chưa"

Enoch đáp: "Không sao đâu, không vấn đề gì (大丈夫だ、問題ない)" .

Sau đó Enoch ra chạy map thì bị quái vả respawn về gặp Lucife
Meme reference trong tựa game "El Shaddai: Ascension of the Metatron". Trong trailer của game, có phân đoạn 1 nhân vật tên là Enoch được Lucifer phát đồ cho.

Lucifer hỏi: "Trang bị thế này đã ổn chưa"

Enoch đáp: "Không sao đâu, không vấn đề gì (大丈夫だ、問題ない)" .

Sau đó Enoch ra chạy map thì bị quái vả respawn về gặp Lucife