Episode 2: Những quái thú bất tử (Vol 2)
Chương 10: <La Porte de l'Enfer>
0 Bình luận - Độ dài: 4,002 từ - Cập nhật:
□■ 【Phi Công Cao Cấp】 Hugo Lesseps
◇◆◇
"Hugo này, em có biết về trắc nghiệm tính cách theo phân loại không nhỉ?"
Câu chuyện xảy ra vào khoảng một tháng trước theo thời gian thực. Tôi, một người vừa mới gia nhập Clan, đã được Chủ Clan hỏi như vậy. Lúc bấy giờ, Clan đã vươn lên quy mô lớn nhất Dryfe, lại nhờ những chiến công vang dội trong chiến tranh nên cả ngân sách lẫn nhân lực đều vô cùng dồi dào.
Lượng <Master> muốn gia nhập kéo đến nườm nượp, đẩy số lượng thành viên lên suýt soát ngàn người. Tôi khi ấy chỉ là một tân binh mới chơi <Infinite Dendrogram> chưa đầy một tháng, và cũng chỉ là một trong số vô vàn <Master> gia nhập cùng thời điểm. Tuy nhiên mặt khác, do một vài chuyện ở ngoài đời thực nên tôi được Chủ Clan khá chiếu cố. Nói đúng hơn, việc tôi vào Clan cũng là do đích thân anh ấy mời gọi. Cũng bởi lý do đó, tôi và anh ấy thường xuyên trò chuyện với nhau trong <Infinite Dendrogram> thế này.
"Nghe qua tên gọi thì, nó có vẻ giống với bói tính cách qua nhóm máu phải không anh?"
Trả lời là thế, nhưng thành thực mà nói tôi không hề tin vào mấy trò bói tính cách qua nhóm máu. Thay vì tin rằng tính cách và nhân cách phần nào bị định đoạt bởi nhóm máu bẩm sinh, tôi thích việc mỗi ngày tự nhắc nhở bản thân xem mình là ai hơn. Tính cách và nhân cách của bản thân, chỉ cần quyết định dựa trên việc bản thân muốn trở thành người như thế nào là đủ. Tôi cho rằng đó là một trong những chân lý vĩnh hằng, dù là ở ngoài đời hay ở thế giới này.
"Nhóm máu hở. Anh ghét cái trò vô căn cứ đó lắm. Muốn đoán tính cách thì phải xem cái óc chứ sao lại nhòm máu. Mà, gác chuyện đó qua một bên đi."
Chủ Clan lấy một tấm bảng trắng từ trong hòm đồ ra. Tay cầm bút dạ, anh ấy bắt đầu viết gì đó lên bảng. Vốn là người thích giải thích, có vẻ anh ấy luôn mang nó theo bên mình mọi lúc mọi nơi. Đồng thời, vì bản tính thích bày mưu tính kế, anh ấy cũng mang nó theo để tiện bề thuyết trình về những âm mưu vừa nghĩ ra. Nếu cái âm mưu đó chỉ dừng lại ở mức trò đùa thì chẳng có vấn đề gì... Khốn nỗi, con người này thường xuyên lập ra những kế hoạch mà phe mình thì cười cợt, còn với nạn nhân thì chỉ rặt một màn bi kịch. Dẫu bản thân cảm thấy cay đắng vì điều đó... nhưng tôi cũng chẳng tài nào ngăn cản được. ...Quay lại chủ đề chính nào. Chủ Clan vẽ một hình người đại diện cho <Master> lên bảng trắng, rồi liệt kê các hạng mục phân loại <Embryo> ở bên cạnh.
"<Embryo> sẽ quan sát hành vi, nhân cách và vô số khía cạnh cá nhân khác của <Master> trong hình thái thứ 0 là một quả trứng, rồi sau đó mới tiến hóa lên hình thái thứ 1 đúng không? Bởi vậy nên mới nói, ngược lại, chúng ta hoàn toàn có thể đoán được tính cách của <Master> thông qua TYPE của <Embryo> đấy."
Ra là vậy. Vì bản thân <Embryo> bắt nguồn từ cá tính của <Master>, nên độ chính xác chắc chắn phải cao hơn bói nhóm máu.
"Trò này từng thịnh hành khoảng một năm trước theo thời gian thực đấy. Anh cũng đã tự mình tổng hợp lại rồi. Có điều, từ <High-rank Embryo> trở lên thì có quá nhiều yếu tố dị biệt nên chẳng thể nào xác định nổi. Điển hình như có những TYPE độc nhất vô nhị chẳng có loại tương tự giống như '<Embryo> của anh' chẳng hạn. Rốt cuộc, thứ mà anh có thể kiểm chứng với độ chính xác nhất định chỉ gói gọn trong bốn trên năm phân loại cơ bản và một phân loại đặc thù."
Các phân loại mà Chủ Clan liệt kê bao gồm Arms, Gardner, Castle, Territory và +α.
"Chủ Clan. Trong số các phân loại cơ bản không thấy có Chariots."
"À, Chariots hở. Cái đó hơi khó xác định nên anh không đưa vào đâu."
Thật đáng tiếc. Với tôi mà nói, đó lại là một trong những phân loại mà bản thân đặc biệt muốn tìm hiểu.
"Vậy thì, anh sẽ giải thích ngắn gọn nhé. Arms thường là những người có lòng can đảm, những người không sợ bị tổn thương. Cứ cắm đầu mà tiến, mấy đứa đần, người trọng tình nghĩa, kẻ nhiệt huyết. Có nhiều cách để gọi lắm. Gardner thì ngược lại, là những kẻ nhát gan, những kẻ sợ bị tổn thương, người sợ cô đơn, hay có lẽ là người muốn được ai đó bảo vệ. Hai cái này về cơ bản đều đúng như mường tượng phải không?"
Quả thực là vậy. Dạng vũ khí và dạng hộ vệ. Xét đến bản chất của chúng thì suy luận tính cách như vậy cũng hoàn toàn hợp lý. Mặc dù tôi cũng khá tò mò không biết những Arms không phải vũ khí thì có giống thế không.
"Castle mang tính hướng nội, dịu dàng, tính cách kiểu thợ thủ công, cẩn thận, có tinh thần hợp tác, đại loại thế. Territory thì có dã tâm chi phối mãnh liệt, hay tích tụ căng thẳng, có bộ quy tắc riêng của bản thân, độc đoán, thích làm sói cô độc. Nhân tiện thì phân loại đầu tiên của <Embryo> của anh là Castle đấy."
Ra là vậy. Chắc chắn sẽ có người muốn phản bác lại đấy. Đặc biệt là ở cái khoản Chủ Clan là Castle.
"Tất nhiên cũng có cả những Hybrid mang nhiều phân loại cùng lúc nên không thể nói chắc chắn hoàn toàn được. Về các phân loại cơ bản thì chỉ có thế thôi."
"Vậy Chủ Clan. Phân loại +α kia là gì thế?"
"Maiden."
Nghe đến từ đó, tôi ý thức được đôi mắt mình vừa khẽ mở to.
"TYPE: Maiden. Một phân loại hiếm thỉnh thoảng mới xuất hiện. Nó có hai đặc trưng cốt lõi. Thứ nhất, nó chắc chắn là một Hybrid sở hữu đồng thời một phân loại khác. Và thứ hai, hình thái cơ bản của nó là con người. Không phải dạng quái vật hình người như Gardner, mà là một con người thực thụ."
Đặc trưng đó, tôi cũng nắm rõ.
"Maiden suy cho cùng chỉ là tên gọi khi hình thái con người mang giới tính nữ, còn giới tính nam thì lại có tên khác... cơ mà trường hợp đó quá hiếm gặp."
"Vậy, Chủ Clan... tính cách của <Master> sở hữu Maiden thì sao?"
"Đó là những người không coi thế giới này là một trò chơi――họ tin rằng sinh mạng nơi đây cũng mang sức nặng ngang bằng với hiện thực."
Nghe câu đó, tôi sững sờ nín thở.
"Thế nào, câu trả lời của em đối với suy luận của anh ra sao――Hugo."
Trước câu hỏi đó... rốt cuộc tôi đã trả lời thế nào nhỉ.
◇◆◇
Sau cùng, tên thủ lĩnh băng sơn tặc xuất kích từ bên trong pháo đài đã xưng danh là 【Cường Đấu Sĩ】 Gouz. 【Cường Đấu Sĩ】, một trong những <High-rank Job> thuộc hệ 【Đấu Sĩ】. Đó hẳn là một Job chuyên về chiến đấu giáp lá cà. Và việc hắn sở hữu Job đồng nghĩa với việc, dẫu ngoại hình trông hệt như quái vật thì hắn vẫn thuộc phạm trù Á nhân, thậm chí còn có thể giao tiếp đàng hoàng.
"Mày làm tới lắm đấy, thằng ranh. Đám đàn em dễ thương yêu quý của tao chết sạch cả rồi đây này."
"Miệng thì nói vậy, nhưng dường như ngươi chẳng hề mảy may phẫn nộ hay xót thương nhỉ?"
"Là rõ, tại vì, nhờ thế mà tao được xơi thịt xác chết của bọn nó thỏa thích chứ sao."
...Tên khốn này.
"Thịt của bọn trẻ con ngọt lịm ăn cũng ngon đấy. Nhưng thi thoảng tao cũng muốn đổi vị bằng cái thứ thịt đắng nghét của người lớn cơ. Mày có biết không? Người lớn mà là kẻ ác thì thịt càng thêm vị đắng và ăn càng ngon đấy?"
"Thật không may, ta lại là người ăn chay."
"Hê! Thế mà mày vẫn khỏe mạnh được cơ đấy. Quả nhiên đã là <Master> thì bất tử nên cơ thể cũng dẻo dai ha."
Nhận ra ta là <Master> rồi sao.
"Tao đã đứng từ pháo đài theo dõi nhất cử nhất động của mày từ nãy đến giờ rồi. Di chuyển mượt lắm. Nhìn qua là biết thừa không phải hạng lính Dryfe quèn."
"Hừ. Nếu vậy thì lẽ ra ngươi nên vác mặt ra đây trước khi đám thuộc hạ của mình bị tiêu diệt hoàn toàn mới phải."
"Vì mày đã đích thân xử gọn bọn nó giúp tao nên tao càng đỡ tốn công chứ sao."
"...Cái gì?"
"Thực ra ấy, tao đã dự định dọn sạch cái chỗ này rồi. Tao tính là chỉ có tao và một tên thủ lĩnh nữa cùng chuyển đi chỗ khác thôi. Thế thì đám thuộc hạ với tụi ranh con đúng là kỳ đà cản mũi. Nên tao tính giết sạch rồi xơi tái hết toàn bộ cơ."
Thủ lĩnh băng sơn tặc lại vứt bỏ cả căn cứ lẫn thuộc hạ của mình sao? Lý do khiến bọn chúng làm vậy rốt cuộc là... gì cơ chứ?
"Tại sao lại làm thế?"
"Đếch nói đâu. Với lại có lý do hay không thì, một khi tên Maze đã nói vậy thì tao chỉ việc tuân theo thôi."
Kẻ nắm thế chủ động là tên thủ lĩnh còn lại, và gã đàn ông này chỉ là tay sai sao. ...Cảm giác khiến ta nhớ lại một ai đó ở một nơi nào đó.
"Đám thuộc hạ nhờ mày giết hộ nên giờ tao chỉ việc ăn thôi. Phần còn lại là tụi ranh con dưới tầng hầm và... đám nhãi ranh mà tụi đàn em tao mới mang về thêm ấy."
Ánh mắt của Gouz dường như đang hướng về cỗ xe ngựa nằm phía sau [Marshall II]... hướng về những đứa trẻ ở bên trong.
"Ta sẽ không để ngươi làm vậy đâu."
Tôi điều khiển [Marshall II], lăm lăm [Battle Knife] và [Hand Cannon] vào tư thế sẵn sàng.
"Háp ha, biết ngay mà. Cơ mà nhá..."
Gouz hạ thấp trọng tâm cơ thể xuống,
"CÁI ĐỐNG SẮT VỤN RÁCH NÁT ĐÓ, LÀM CHÓ GÌ CÓ CỬA THẮNG ĐƯỢC TAO ĐÂYYYYYYY!!"
Cùng tiếng rống giận dữ làm rung chuyển cả đại địa chứ chưa nói đến pháo đài, hắn rướn vai lao thẳng về phía này. Một đòn đột kích cảm tử chẳng màng kỹ thuật. Tôi vung [Battle Knife] chém mạnh xuống. Loại đạn nổ của [Hand Cannon] sẽ không có tác dụng. Nếu muốn tung đòn thì phải xài đạn xuyên phá mục tiêu mới mong tạo ra sát thương hữu hiệu. Nghĩ vậy, tôi đã dùng [Battle Knife], thứ vượt trội hơn về sức mạnh tấn công vật lý trên một đơn vị diện tích để tung đòn. Mục tiêu nhắm đến là bộ phận trí mạng――động mạch cảnh. Thế nhưng, kết quả lại là.
"XI NHÊ CHÓ GÌ HẢ Ả Ả Ả Ả Ả!!"
Chẳng phải sừng hay móng vuốt, chính lớp da bao bọc quanh động mạch cảnh đã đánh gãy nát thanh [Battle Knife].
"...!"
Ngay sau đó, thân hình khổng lồ của Gouz đâm sầm vào [Marshall II], làm rung chuyển dữ dội cả không gian bên trong buồng lái.
"BUMOOOOOOOOO!!"
Xét về trọng lượng, [Marshall II] lẽ ra phải nặng gấp vài lần. Vậy mà, sức mạnh của Gouz lại lật ngược cả sự chênh lệch hạng cân ấy. Sau khi đẩy lùi [Marshall II] hơn mười mét, hắn tóm lấy phần thân máy rồi ném bay đi. Nếm trải cảm giác lơ lửng trong không trung chớp nhoáng, [Marshall II] đập mạnh xuống mặt đất.
"Khục, hộc..."
Mặc dù cơ thể được cố định bằng dây đai an toàn nên không bị va đập vào các thiết bị máy móc, nhưng cú sốc đã tống toàn bộ không khí ra khỏi buồng phổi. Tôi vội vàng cố gắng điều hòa nhịp thở, nhưng không khí chẳng thể nào tràn vào. Ngay cả việc gạt cần điều khiển để xốc lại tư thế cũng chẳng diễn ra suôn sẻ. Thứ bị hỏng là [Marshall II], hay là bản thân tôi đây.
“Hugo.”
"Hộc, hực... Chúng ta đã nhìn nhầm rồi. Tên đầu bò này, mạnh thật. Phải xếp vào hàng top trong số các <High-rank Job>... Nếu đủ điều kiện, hắn thậm chí có tiềm năng nhắm tới <Superior Job>..."
Dẫu cho vị trí <Superior Job> thuộc hệ 【Đấu Sĩ】 là 【Siêu Đấu Sĩ】 đã bị tên Figaro kia nắm giữ nên điều đó là bất khả thi. Dù vậy, sự thật là Gouz rất mạnh không có gì phải bàn cãi. Hắn dư sức tàn sát cả một <Master> sở hữu <High-rank Embryo> và một <High-rank Job>. Thẳng thắn mà nói, ngay cả khi [Marshall II] ở trong trạng thái sung mãn nhất, cơ hội chiến thắng cũng vô cùng mỏng manh. Lực chiến của [Marshall II] ngang ngửa cấp Demi-Dragon. Dù với <Pilot> cấp 7 của tôi có thể phát huy tới 140% hiệu suất, nhưng như thế vẫn chưa đủ để chạm tới gã đàn ông kia.
“Hugo.”
"À, tớ vẫn nghe đây, Cyco."
“Cậu có xài, skill không?”
"..."
Nên dùng, hay không nên dùng. Sức mạnh chiến đấu của tôi thua kém Gouz. Trong tình trạng thân tàn ma dại thế này, sự thua kém ấy lại càng rõ rệt hơn. Tôi và [Marshall II] không thể nào chiến thắng cường giả ăn thịt người kia được. Thế nhưng nếu sử dụng skill, nếu sử dụng <Embryo> thì kết cục sẽ khác. Nếu dùng nó để chống lại tên cường giả ăn thịt người này, tôi tuyệt đối có thể chiến thắng. Nhưng mà, việc sử dụng skill của <Embryo> phải đợi đến "Kế hoạch"...
"Bụng, đói cồn cào rồi."
Nghe thấy âm thanh ấy, tôi nhìn Gouz xuyên qua ống kính camera đã nứt nẻ của [Marshall II]. Đang giữa trận chiến nhưng Gouz lại quay lưng về phía này. Hoặc có lẽ, trong thâm tâm hắn thì trận chiến đã ngã ngũ rồi. Gouz đang lục lọi thi thể của đám đàn em rơi rớt trên mặt đất. Rồi hắn lột bỏ áo giáp khỏi cái xác, cởi luôn cả quần áo ra,――và há miệng cắn xé khối thịt đó.
"Ngon quá, ngon quá. Thành phẩm khá được đấy chứ. Không hổ danh là đàn em của tao ha."
Vừa lẩm bẩm, hắn vừa thỏa mãn ngấu nghiến thi thể của kẻ thuộc hạ.
"..."
Cố nén cơn buồn nôn chực trào trước cảnh tượng ấy, tôi kiểm tra tình trạng của [Marshall II] thông qua cửa sổ trang bị và cảm giác chạm từ cần điều khiển. Bảy phần mười lớp giáp đã bong tróc, phần giáp còn sót lại cũng chịu tổn hại vô cùng nghiêm trọng. Cánh tay trái đã hoàn toàn ngừng hoạt động. Chuyển động của cánh tay phải cũng trì trệ. Đôi chân, vẫn còn cử động được. Về vũ trang... nhìn kỹ thì [Hand Cannon] đã rơi rụng cùng với cổ tay trái. [Battle Knife] cũng đã vỡ nát. [Marshall II] đã hết cách cứu vãn.
"Lựa chọn còn lại là..."
Dùng skill, hay là mặc kệ và rời khỏi nơi này. Không thể dùng skill vì "Kế hoạch". Để chuẩn bị cho "Kế hoạch" vào ngày mai, tôi không thể gánh chịu Death penalty tại nơi này được. Vậy thì, mình đành bỏ chạy khỏi đây sao... Kể cả khi mình bỏ chạy, thì vẫn còn có Ray. Biết đâu cậu ta có thể hạ gục được tên Gouz đó thì sao. Nên dẫu tôi cứ thế này mà rời đi...
"Ăn bữa chính xong, là tới đồ ngọt tráng miệng đâyyyy."
Vừa dứt lời, Gouz thò tay vào chiếc túi vắt ngang hông và lôi ra thứ gì đó.
"――――"
Giây phút nhìn thấy thứ đó, mọi suy nghĩ trong đầu tôi bỗng chốc trở nên trắng xóa. Thứ mà Gouz lấy ra, là một vật thể có kích cỡ ngang quả bóng. Biểu cảm kinh hoàng với đôi mắt mở trừng trừng, mái tóc bết đẫm máu tươi đung đưa... cái thủ cấp của một bé gái. Hắn ném cái thủ cấp đó vào khoang miệng, y hệt như đang nhai bỏng ngô. Hàm răng nanh ác quỷ chễm chệ trong khoang miệng hắn dễ dàng nghiền nát phần đầu của cô bé thành từng mảnh vụn.
"Ngon vãi lúa, quả nhiên thịt trẻ con bị hù dọa cho đến lúc chết là tuyệt hảo. Có điều thế này thì hơi ít ha."
Nói đoạn, Gouz từ từ lê bước về phía cỗ xe ngựa. Mục đích của hắn là gì, chẳng cần nói cũng hiểu.
Ngay lúc này, khi thấu hiểu được hành vi man rợ vừa phơi bày trước mắt, và cả những tội ác mà hắn sắp sửa gieo rắc. Trong tâm trí tôi, những băn khoăn vướng bận trước đó bỗng chốc tan biến như chưa từng tồn tại.
Đổi lại, thứ đang chiếm trọn trái tim tôi lúc này là sự thuần túy―― là cơn thịnh nộ.
“Hugo.”
"Cyco."
“――Cậu có, dùng skill không?”
"Cậu thừa hiểu rồi nhỉ....."
Tôi điều khiển [Marshall II] đang bên bờ vực đại phá gượng đứng dậy.
"Gouz."
Nghe thấy lời tôi, Gouz ngoái đầu lại.
"Hả ả? Không nằm ngủ yên dưới đó luôn đi, ngài <Master> ơiii?"
Không ngủ yên sao?
Phải rồi, ta đã ngủ.
Ta đã mơ hồ ngái ngủ từ nãy đến giờ.
Vì có "Kế hoạch" nên không thể xài skill.
Vì "Kế hoạch" nên hãy bỏ chạy để né Death penalty.
Thật nực cười. Thế thì đâu còn là ta nữa. Hình tượng nhân vật "Hugo Lesseps" mà ta... mà chính bản thân ta tự áp đặt, đâu phải là một kẻ như vậy.
Bởi thế nên, chính ta sẽ tự mình tuyên cáo cơn phẫn nộ này.
"Ta xin tuyên cáo――Ta tuyệt đối không tha thứ cho ngươi."
Đáp lại lời tuyên cáo ấy, Gouz cất tiếng cười khinh bỉ.
"Há há. Đúng là lời lẽ của cái loại <Master> suy cho cùng cũng chỉ coi mạng sống là trò chơi rách. Trước đây cũng có cơ số <Master> mò đến cái chỗ này rồi đấy, nhưng rốt cục bọn nó cũng có nghiêm túc quái đâu. Vì chúng mày có chết được ở thế giới này đâu, nên chúng mày làm gì thèm sống thật lòng trong cái thế giới này chứ?"
"Điều đó là đúng. Khởi điểm của những <Master> bọn ta đều là vui chơi giải trí. Dẫu vậy, vẫn có những kẻ chịu lắng nghe tiếng nói của vạn vật trên cõi đời này, của những sinh mệnh đang sống ở thế giới này. Vẫn có những kẻ thấu hiểu và san sẻ nỗi bi ai trước tiếng than khóc của những sinh linh yếu thế đã khuất. Từ đó... cũng có những kẻ sẽ tự định hình xem bản thân mình là ai."
Chính vì thế, hãy tự định hình nào.
Ta, chính là gai của hoa hồng.
Chỉ cần trở thành những chiếc gai hoa hồng đâm xuyên qua bọn ác ôn đang nhăm nhe chà đạp lên những bông hoa xinh đẹp và sinh mệnh cao quý kia là được.
Đó chính là, Hugo Lesseps. Vai trò của ta, do chính ta khao khát.
"Hãy khắc cốt ghi tâm. Ngươi, bởi vì cái tội dùng chính đôi tay này để tàn sát con người, nên từ giờ phút này sẽ phải đọa xuống Địa ngục."
Tuân theo vai trò đã được định hình, Hugo Lesseps ban lời tuyên cáo tới ác nhân Gouz.
"――'Địa ngục của ta sẽ tiêu diệt ngươi'."
Rằng, ta sẽ bắt ngươi phải trả giá đắt cho tội ác của mình.
"NGON THÌ NHÀO VÔ MÀ LÀM THỬ XEM NÀOOOOOOOO!!"
Sôi máu trước lời nói của tôi, Gouz một lần nữa chuyển hướng đột kích. Nếu còn hứng chịu thêm một đòn nữa, [Marshall II] chắc chắn sẽ bị phá hủy hoàn toàn, và bản thân tôi bên trong buồng lái cũng sẽ vong mạng. Tuy nhiên, kết cục ấy sẽ vĩnh viễn không bao giờ gõ cửa.
"Cyco."
Đáp lại tiếng gọi của tôi, Cyco nhẹ nhàng đáp xuống bờ vai của [Marshall II].
"Giải trừ... <Crest Disguise>."
Xuyên qua ống kính camera, tôi có thể nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc tột độ hiện lên trên khuôn mặt Gouz. Chuyện đó âu cũng là lẽ tất nhiên, chắc chắn bây giờ hắn đã nhìn thấy. Một Cyco bất thình lình hiện diện. Bởi vì... hoa văn ấn ký chứng minh thân phận <Master> đang dần tan biến khỏi mu bàn tay trái của cậu ấy. Phải, Cyco hoàn toàn không phải là <Master>. Chẳng hề tồn tại một <Master> nào mang cái tên Cyco cả. Cyco, à không, chân tướng thực sự của cậu ấy là...
"――Lên nào, Cocytus."
“Vâng lệnh,――"Master".”
Cyco――hay đúng hơn là Cocytus, biến toàn bộ cơ thể thành những hạt ánh sáng màu trắng và xanh lam, tuôn trào xuống [Marshall II], dung hợp với cỗ máy... và làm biến đổi hoàn toàn diện mạo của nó. Một trận bão tuyết chớp nhoáng cuộn trào nhấn chìm toàn bộ khu vực xung quanh trong màu trắng xóa, rồi đột ngột tan biến vào hư vô.
Ở ngay tại khu vực trung tâm ấy, [Marshall II] với lớp thiết giáp hoàn toàn lột xác, cùng với tôi và cậu ấy đang sừng sững đứng đó.
[Marshall II] lúc này đang khoác lên mình một bộ giáp mới mang dáng vẻ tựa như tảng băng trắng muốt trong suốt. Trên hai cánh tay và phần đầu còn mang thêm lưỡi kiếm làm từ băng lam được tạo hình mô phỏng theo cây thánh giá. Thậm chí cấu trúc bên trong cũng được cường hóa bởi nguồn ma lực đang nạp đầy, đẩy mức công suất vượt xa cả lúc còn ở trạng thái hoàn hảo nhất. Oai phong lẫm liệt đến mức hệt như một thánh đường băng tuyết mang dáng dấp con người. Đây chính là <Embryo> của tôi.
TYPE: Maiden with Chariots――Hình thái thật sự của Cocytus.
"GOOOOOOOOO!!"
Dù đã chứng kiến cảnh tượng rành rành trước mắt, Gouz vẫn không hề dừng bước chạy. Hắn làm đúng. Không lơ là cảnh giác, chẳng có mảy may sợ hãi, nếu xét trên phương diện của một chiến binh thuần túy, Gouz đích thị là hạng siêu việt. Gouz thực sự là một kẻ rất mạnh. Thế nhưng, mọi chuyện đã kết thúc. Ngay thời khắc tôi hạ quyết tâm sử dụng sức mạnh của Cocytus, cơ hội chiến thắng dành cho kẻ ăn thịt người kia cũng đã hoàn toàn khép lại. Mọi thứ đã chuẩn bị xong. Để chào đón kẻ tội đồ bước vào, Cánh cổng Địa ngục giờ đây đã mở tung.
“Omnes relinquite spes, o vos intrantes “ (Ye who enter here, abandon all hope)
Nhẩm lại đúng câu văn được khắc trước cổng địa ngục, tôi chính thức kích hoạt skill.
“<La Porte de l'Enfer>” (Cổng Địa Ngục)
――Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Gouz lìa đời.
0 Bình luận