Episode 2: Những quái thú bất tử (Vol 2)

Chương 6: Hugo, Cyco và Magingear

Chương 6: Hugo, Cyco và Magingear

□ Thành phố quyết đấu Gideon -【Thánh Kị Sĩ】 Ray Starling

Tôi, Nemesis và Hugo đã quyết định nhận nhiệm vụ đột xuất độ khó 8 mang tên [Giải cứu ―― Rody Lancarse]. Giống như nhiệm vụ của Miliane trước kia, lần này có lẽ cũng sẽ là một cuộc chạy đua với thời gian. Tuy nhiên, để hoàn thành nhiệm vụ và giải cứu đứa trẻ, chúng tôi phải đối mặt với hai vấn đề. Một là độ khó của nhiệm vụ. Vì không rõ độ khó 8 rốt cuộc là ở mức nào, tôi liền quay sang hỏi Hugo thì...

"Nếu đơn thương độc mã khiêu chiến thì cỡ này ngay cả một Tian đạt cấp độ kịch trần 500 cũng cầm chắc thất bại. Nếu đội hình chỉ toàn Tian thì dù có lập tổ đội cũng gian nan lắm,"

Cậu ấy đáp lại như thế. Và còn nói thêm: "Hơn nữa, khác với các <Master>, những Tian chỉ có một mạng sống duy nhất hiển nhiên sẽ phải đối mặt với nhiều rủi ro hơn khi cày cấp, nên số người chạm tới mốc 500 vốn dĩ đã chẳng có mấy ai." Cơ mà, độ khó đến mức cấp 500 kịch trần cũng thất bại sao... Dù biết giữa Tian và <Master> có sự chênh lệch, nhưng đối với một người còn chưa chạm tới mốc cấp 50 như tôi mà nói, đây quả thực là một bức tường quá đỗi cao vời vợi. Nhưng tôi không định lấy đó làm lý do để từ bỏ việc giải cứu. Trong trường hợp xấu nhất, cho dù có phải chịu Death penalty, tôi cũng quyết cứu bằng được đứa bé bị bắt cóc đó.

Và vấn đề còn lại là...

"Để bọn chúng trốn thoát đúng là một sai lầm."

Năm tên ác bá mà chúng tôi vừa đối đầu lúc nãy. Một tên đã bị tôi đấm cho bất tỉnh nhân sự nên hiện đang bị trói bằng sợi dây mà Hugo mang theo để tránh việc hắn chạy mất. Người phụ nữ mà chúng tôi vừa cứu — nghe nói tên là Rebecca — hiện đang đi đến trạm gác để giao nộp hắn cho lính canh. Nhưng vấn đề không nằm ở tên đó, mà là bốn tên còn lại. Bọn chúng đã ném lại vài lời chửi rủa rồi bỏ chạy mất dạng. Nhờ nghe Rebecca kể lại nên chúng tôi biết được băng nhóm mà bọn chúng trực thuộc là Băng sơn tặc Gouz-Maize, ngặt nỗi chúng tôi lại không biết sào huyệt của chúng ở đâu. Nếu bọn chúng về đến sào huyệt trước và để lộ chuyện xảy ra ở đây, em trai của cô ấy có thể sẽ gặp nguy hiểm.

"Đáng lẽ tôi nên cho chúng hít chút khí độc."

Chỉ cần thổi một luồng từ [Găng tay Chướng Diễm] là chúng đã chẳng thể nhúc nhích được rồi...

"Làm thế giữa đường phố thì khác gì khủng bố đâu."

...Cũng đúng. Không, nếu vậy thì dùng súng phun lửa bên tay trái thiêu rụi chân chúng để chúng hết đường chạy...

"Có vẻ cậu đang suy tính chuyện gì đó chẳng mấy êm đẹp đâu nhỉ, Ray. Nhưng nếu là chuyện bọn chúng thì không cần phải lo đâu."

Hugo chỉ tay về phía con hẻm mà bọn chúng vừa chạy trốn. Con hẻm gập lại hình chữ V ở giữa chừng, và từ vị trí này không thể nhìn thấy phần sau khúc cua. Tuy nhiên, một âm thanh sột soạt như thể có vật gì nặng nề đang bị kéo lê vang lên từ phía bên kia góc khuất.

"Cái gì thế?"

Chủ nhân của âm thanh đó nhích lại gần từng chút một, rồi cuối cùng cũng lộ diện.

"xin lỗf vì đã bắf chờ, yu-go"

Người xuất hiện là một cô bé. Nếu không tính chiếc mũ lông kiểu Nga màu trắng trên đầu thì vóc dáng của cô bé có lẽ cũng xấp xỉ Nemesis. Đúng vậy, ấn tượng đầu tiên về cô bé này, chính là màu trắng. Mái tóc trắng, đôi gò má trắng, chiếc mũ trắng. Thêm vào đó, dù tiết trời chẳng hề lạnh nhưng cô bé lại khoác một chiếc áo phớt dáng dài màu trắng cùng một chiếc khăn quàng cổ cũng trắng muốt. Chẳng hiểu sao trong miệng cô bé lại đang ngậm một chiếc bánh bao trắng bóc. Chỉ có đôi mắt là mang sắc xanh thẳm.

"Hừm. Vất vả cho cô rồi, Cyco."

"ực. hơi phiền, nhưng toàn bọn tép riu, nên dư sức."

Nhìn kỹ lại thì, bằng cả hai tay cô bé đang kéo lê mấy gã đàn ông — chính là những tên du côn vừa bỏ chạy lúc nãy. Cô bé tóm lấy cổ áo chúng, mỗi tay kéo hai tên, tổng cộng một mình lôi xềnh xệch cả bốn gã. Một thứ sức mạnh hoàn toàn trái ngược với vẻ bề ngoài, nhưng nếu quan sát kỹ, trên mu bàn tay trái của cô bé có một ấn chú chứng minh cô là một <Master>. Nếu là <Master> thì cũng không có gì lạ nhỉ. ...Cơ mà nãy giờ cô bé cứ nói bằng cái giọng đều đều vô hồn, rốt cuộc đó là do cô bé đang nhập vai, hay cách nói chuyện vốn dĩ của cô bé là vậy.

"............"

"Hửm?"

Như thể nhận ra ánh nhìn của tôi, cô bé cứ chằm chằm nhìn tôi và Nemesis. Cô bé liếc qua tôi và Nemesis một lượt rồi thốt lên.

"yu-go hám gái, đã dẫn theo, một tên lolicon."

"Ai là lolicon hả!"

"Ai là loli hả!"

Ngay câu chào hỏi đầu tiên trong lần đầu gặp mặt, tôi đã bị gán ngay cho cái mác có sở thích tính dục dị thường rồi!

"bộ ngực phẳng lì đó, chiều cao lùn tịt đó, không phải loli thì là gì. và, nếu đã mang loli bên mình, thì đích thị là lolicon."

Tôi hoàn toàn vô tội. Nemesis cũng là phân thân của tôi nên không tính.

"Sai bét! Là vẻ đẹp tạo hình! Hình dáng và thiết kế này của ta chính là vẻ đẹp tạo hình tối thượng đấy!"

"...master của, Embryo mà đi gọi, hình dáng đó, là vẻ đẹp tạo hình thì, đúng là, một tên lolicon chính hiệu."

"Tức chết đi được! Bắt ta phat nói hơi nhiều đấy!"

"ngon nhào zô"

Nemesis lao thẳng vào cô bé, và cô bé cũng dùng cái giọng đều đều vô cảm đó để đối phó lại. Và thế là hai người họ bắt đầu đánh nhau, nói đúng hơn là đang vật lộn trông cứ như hai chú mèo con đùa giỡn vậy. ...Việc Nemesis không hề kiêng nể ai như thế này ngoài tôi ra cũng hiếm thấy thật.

"Thế Hugo, cái cô bé cứ dùng giọng đều đều gọi người khác là lolicon đó là ai vậy?"

"Cyco. Là... thành viên tổ đội của tôi. Lúc nãy tôi vừa liên lạc nhờ cô ấy chặn đường đám du côn vừa bỏ trốn. Miệng mồm tuy hơi độc địa, nhưng như cậu thấy đấy, rất đáng tin cậy. À, để tôi nói thêm một câu, phát ngôn hôm nay của cô ấy vẫn còn nhẹ chán."

"...Thế mà còn nhẹ á."

"Vẫn còn nhẹ nhàng chán so với những lời độc địa mà cô ấy từng ném thẳng vào mặt chủ bang hội của chúng tôi."

...Rốt cuộc cô bé đã buông ra những lời lẽ thế nào cơ chứ. Nhưng dù sao đi nữa, với chuyện này, nhóm chúng tôi đã có ba <Master>. Cơ hội để hoàn thành nhiệm vụ hẳn cũng đã tăng lên rồi.

"Vậy Cyco, thông tin thì sao."

"rõ~"

Vẫn đang trong tư thế khóa ngón tay đọ sức với Nemesis — trong đấu vật chuyên nghiệp gọi là khóa tay — Cyco chỉ xoay mỗi cái đầu về phía Hugo và bắt đầu lên tiếng.

"sau khi xử đẹp, rồi tra khảo bọn chúng, thì chúng đã khai ra chỗ của căn cứ. phía bên kia cổng đông, căn cứ nằm ở <Vùng núi Cruella>. chi tiết thì cứ xem tấm [Bản đồ] mà bọn chúng mang theo~"

Cyco khéo léo dùng miệng rút một tấm [Bản đồ] cuộn tròn từ trong túi áo ra, rồi chỉ dùng lực cổ để hất nó bay về phía Hugo.

"<Vùng núi Cruella>?"

Một bản đồ mà tôi chưa từng đặt chân đến.

"Đó là dãy núi nằm ở phía đông thành phố này. Ngoài ra, phía bên kia dãy núi là <Đại sa mạc Valeria>. Đến tận đó thì đã là lãnh thổ của Caldina rồi."

"Nói cách khác đó cũng là biên giới với quốc gia láng giềng sao."

"Là một nơi lý tưởng để sơn tặc lấy làm sào huyệt. Nếu quân đội vương quốc Altar mà hành động ở <Vùng núi Cruela> thì dù muốn hay không cũng sẽ kích động Caldina."

"Họ không định hợp tác để tiêu diệt sơn tặc sao?"

Sơn tặc lộng hành ở khu vực biên giới thì phiền phức lắm. Chẳng lẽ hai quốc gia không thể bắt tay nhau tổ chức một chiến dịch càn quét sao.

"À, chuyện đó là không thể đâu. Quốc gia đó về cơ bản chỉ làm những việc hái ra tiền, và sẽ làm bất cứ điều gì miễn là có tiền."

"Nghĩa là sao?"

"Nếu nhận được tiền thì kể cả là sơn tặc họ cũng sẽ xem như 'khách hàng' thôi."

...Bọn chúng thông đồng với nhau sao?

"Có lẽ chúng trả một khoản thù lao kếch xù để đổi lấy sự hợp tác chiếu lệ. Nếu có dấu hiệu quân đội vương quốc hành động, họ sẽ làm ra vẻ phản ứng lại một chút chăng. Dù vậy, vương quốc cũng sẽ khó mà nhúng tay vào được."

Vừa nói, Hugo vừa mở tấm [Bản đồ] nhận từ Cyco ra. Trên [Bản đồ], Gideon được vẽ ở bên trái, sa mạc ở bên phải, và ở giữa có vẽ cảnh vài ngọn núi nằm chồng lên nhau. Có một dấu khoanh tròn đánh dấu tại một điểm trên ngọn núi thứ hai tính từ cổng đông của Gideon.

"Chỗ này à."

"Có vẻ là vậy. Cần phải vượt qua một ngọn núi sao, chúng ta phải nhanh lên một chút rồi."

"Ừ. Chạy thôi."

"...Hả?"

Nghe tôi nói vậy, chẳng hiểu sao Hugo lại làm ra vẻ mặt khó hiểu.

"Sao thế?"

"Ray, cậu là Job 【Thánh Kị Sĩ】 đúng không? Cậu không định cưỡi thú cưỡi sao?"

"...Ngựa thì có, nhưng tôi không có kỹ năng <Riding> nên không cưỡi được."

"............Ra vậy."

"............Ừ."

Bầu không khí bỗng chùng xuống nặng nề!

"Hừm. Lần đầu tiên tôi thấy một hệ Kỵ sĩ mà không có kỹ năng <Riding> đấy."

"Bình thường ai cũng có à?"

"Giống như việc nói 'Tôi là vận động viên bơi lội! Nhưng tôi không biết bơi sải, bơi ngửa, bơi ếch hay bơi bướm!' vậy."

Đến mức đó luôn!?

"Cơ mà nếu bỏ qua bốn kiểu bơi đó ra thì còn kiểu bơi nào nữa hả!?"

"Chẳng phải còn bơi chó hay kiểu bơi cổ truyền sao?"

Cái đó, có vẻ không giống bơi lội cho lắm.

"Nhưng tôi hiểu tình hình rồi. Cứ để đó cho tôi. Về 'đôi chân' để đến sào huyệt của bọn chúng thì tôi sẽ có cách."

"...Giúp tôi nhé."

Nói ngoài lề một chút, chẳng biết từ lúc nào mà Nemesis và Cyco đã bắt tay nhau đầy thắm thiết. Có vẻ như sau trận chiến thì tình bạn đã nảy mầm. Mà, có thêm bạn bè cũng là chuyện tốt. Màu sắc cũng là đen và trắng, trông cứ như cặp đôi nhân vật chính trong mấy bộ anime dành cho bé gái từ vài chục năm trước vậy.

Tổ đội của chúng tôi — gồm tôi (Nemesis đã hóa thành đại kiếm), Hugo và Cyco — đã đi qua cổng đông nằm ở khu phố thứ ba của Gideon và hiện đang đứng ở lối vào của <Vùng núi Cruella>. Hướng đi lên núi có một con đường núi đã được khai phá, xe ngựa các loại cũng đang lưu thông. Từ đây, chúng tôi dự định sẽ dùng 'đôi chân' mà Hugo nhắc tới để tiến thẳng đến sào huyệt của bọn chúng, thế nhưng...

"Thế Hugo, 'đôi chân' đó là sao?"

"Ở đây chưa lấy ra được đâu. Phải tìm chỗ nào vắng vẻ hơn một chút đã."

Không thể lấy ra ở nơi có người?

"Ý cậu là nó quá nổi bật sao?"

"Cũng có thể nói là vậy."

Và thế là chúng tôi tiếp tục đi bộ khoảng mười lăm phút. Lại còn không phải đi đường núi, mà là rẽ nhánh chui thẳng vào trong rừng để đi tiếp.

"............"

Kỳ lạ thật. Một con đường không ra đường thế này thì xe ngựa làm sao mà đi lọt. Dù có dùng phương tiện di chuyển thì tính sao đi nữa cũng nên đi con đường núi lúc nãy mới đúng chứ. Cho dù có hơi nổi bật đi chăng nữa.

"Khoảng quanh đây là được rồi chứ nhỉ."

Hugo nói vậy khi chúng tôi tìm thấy một khoảng đất trống nằm giữa khu rừng. Nó có hình tròn với bán kính khoảng mười mét. Ở đó không có những cái cây cao một cách bất tự nhiên, và thảm thực vật cũng trông như thể vừa mới mọc cách đây không lâu.

"Có lẽ một chức nghiệp phép thuật nào đó đã dùng phép thuật tấn công diện rộng ở đây. Nhưng, lần này lại rất vừa vặn."

Nói đoạn, Hugo lấy ra một tấm bạt màu bạc cuộn tròn từ trong [Hòm đồ]. Cậu ấy bắt đầu trải nó ra mặt đất. Tới đây tôi mới nhận ra, tấm bạt này khá lớn. Nó là một hình vuông với mỗi cạnh dài khoảng bốn mét.

"Chuẩn bị [Garage] xong rồi. Cyco, việc dò tìm kẻ địch sao rồi?"

"no problem. xung quanh không có quái vật hay con người nào cả."

"Đã rõ."

Hugo mở một cửa sổ ngay trên tay, và bắt đầu thao tác gì đó. Ngay sau đó, từ bên trong tấm bạt mà Hugo vừa trải trên mặt đất vang lên một loại âm thanh cơ khí nào đó.

"...Âm thanh cơ khí?"

Đến lúc này, cuối cùng tôi cũng nhận ra. Chức nghiệp của Hugo là Job 【Phi Công Cao Cấp】. Phi Công ở đây là điều khiển máy móc. Thế nhưng, trong cái thế giới mang đậm sắc màu kỳ ảo này, đào đâu ra cỗ máy nào để mà điều khiển.

―― Ngoại trừ duy nhất một quốc gia.

"Hugo, cậu"

"Ray, hiện tại tôi đang khiêu chiến nhiệm vụ này với tư cách là một <Master>, và là một chiếc gai bảo vệ cho bông hoa lệ mang hình hài người phụ nữ."

Cắt ngang câu hỏi của tôi, Hugo cất lời.

"Tại sao cậu lại thực hiện nhiệm vụ này. Vì cậu là【Thánh Kị Sĩ】 của vương quốc sao? Hay, vì cậu chỉ đơn thuần là cậu?"

Câu hỏi từ Hugo. Trước câu hỏi đó, tôi,

"Tôi làm vậy vì cảm thấy sẽ rất bứt rứt nếu cứ thế ngoảnh mặt làm ngơ."

Chỉ đơn giản là trả lời đúng như những gì tôi đã nghĩ lúc đó.

"Ít nhất, tôi không nghĩ mình nhận nhiệm vụ này dựa trên việc cân nhắc vị trí của bản thân."

"Tôi, cũng vậy."

Hugo nói thế, nở một nụ cười nhạt ―― và nhấn vào nút trên cửa sổ hệ thống. Trên đó có viết dòng chữ tiếng Pháp "sortie (Xuất kích)".

Ngay sau đó, tấm bạt trải trên mặt đất bắt đầu khởi động. Bề mặt của nó trượt sang hai bên hệt như một chiếc cửa cuốn, để lộ ra một khoảng không gian rỗng tuếch bên trong, hoàn toàn bất chấp độ dày của tấm bạt. Từ bốn góc của tấm bạt, bốn cây cột mọc vút lên, vươn cao tới tận năm mét. Ngay tức khắc, từ tận cùng dưới đáy của khoảng không đó, một bệ nâng trồi lên kèm theo một tiếng gầm rú. Nằm chễm chệ trên chiếc bệ nâng vừa trồi lên khỏi mặt đất là một vật thể khổng lồ.

Nó có hình dáng hình người với hai tay và hai chân. Nhưng tuyệt nhiên không phải con người. Tỷ lệ cơ thể vào khoảng sáu cái đầu, tuy nhiên chiều cao lại lên tới năm mét. Toàn thân được bao bọc bởi một lớp thép màu xanh lục đậm, phần eo được trang bị súng ống và dao găm quân dụng phù hợp với kích cỡ của nó. Bên cạnh đó, khắp nơi trên toàn thân đều được gắn những bộ phận trông giống như vũ khí. Phần ngực của nó mở toang, bên trong được trang bị một chỗ ngồi y hệt như ghế của chiến đấu cơ. Trông hệt như trong những bộ anime mà tôi từng xem hồi còn bé.

Đó chính là ―― một robot chiến đấu mang hình dáng con người.

"<Magic and Gear (Ma Thuật và Máy Móc)> ―― gọi tắt là <Magingear>. Nó là vũ khí chủ lực của ......Hoàng quốc Dryfe."

Hugo ―― vị【Phi Công Cao Cấp】 của Hoàng quốc Dryfe ―― vừa bước vào buồng lái của cỗ <Magingear> vừa tiết lộ điều đó.

"...Hugo"

"Lúc này tôi chỉ là một kị sĩ chiến đấu vì những giọt nước mắt của một quý cô mà thôi. Đúng không, hỡi người kị sĩ không mang danh【Thánh Kị Sĩ】 của vương quốc Altar kia."

"...Ừ."

Lại một lần nữa mang theo bầu không khí như trong manga thiếu nữ hay kịch Takarazuka, với những lời thoại đậm chất kịch tính của Hugo... tôi gật đầu đồng tình.

Vương quốc và Hoàng quốc đã từng chìm trong chiến tranh. Hiện tại tuy đang đình chiến, nhưng nghe đồn chỉ vài tháng nữa thôi là khói lửa sẽ lại bùng lên. Đó là một kẻ thù thực sự chứ không còn là kẻ địch giả định nữa. Nhưng những chuyện đó chẳng liên quan gì đến chúng tôi lúc này, chẳng liên quan gì đến người phụ nữ đã khóc lúc đó, và cũng chẳng liên quan gì đến cậu bé là em trai cô ấy mà chúng tôi sắp đi cứu. Những gì chúng tôi cần làm bây giờ hoàn toàn không liên quan gì đến vị trí của chúng tôi cả. Bởi lẽ, tôi sát cánh với tư cách là chính tôi, và Hugo cũng vậy; chúng tôi đối đầu với nhiệm vụ này với tư cách là những cá nhân độc lập.

"Đi chứ?"

"Đương nhiên."

Tôi nhảy phốc lên bàn tay đang chìa ra của cỗ <Magingear> do Hugo điều khiển. Ở bàn tay phía đối diện, Cyco đã ngồi sẵn ở đó từ lúc nào. Ôm trọn lấy chúng tôi trong hai tay, cỗ <Magingear> của Hugo bắt đầu đứng dậy.

"<Magingear Cấp Demi-Dragon>, [Marshall II]... xuất kích!"

Và rồi <Magingear> ―― [Marshall II] nhắm thẳng về phía bên kia ngọn núi, hướng tới đích đến của chúng tôi ―― lao vút đi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!