Episode 2: Những quái thú bất tử (Vol 2)

Chương 12: Undead of SIlver Ray

Chương 12: Undead of SIlver Ray

■ Thủ Lĩnh thứ hai của băng sơn tặc Gouz-Maze: [Đại Tử Linh] Maze

Trên thế giới này, tồn tại một thứ sức mạnh mang tên Superior Job.

Giữa hàng vạn Job dành cho các sinh vật thuộc phạm trù nhân loại, đó là đỉnh cao mà chỉ một nhúm những kẻ kiệt xuất nhất mới có thể chạm tay đến. Đó sức mạnh "siêu việt" cả giới hạn phàm nhân... đó chính là Superior Job.

[Đại Hiền Giả] (Archsage Wiseman), người từng được mệnh danh là vị thần bảo hộ của vương quốc Altar, cũng là một trong những kẻ nắm giữ sức mạnh ấy. Tương truyền, ma lực của ông ta tiệm cận với thần linh, đủ sức thi triển những đại ma pháp dời non lấp bể, kinh thiên động địa. Và kẻ đã kết liễu [Đại Hiền Giả] trong cuộc chiến trường kỳ trước đây, nghe nói cũng là một <Master> mang Superior Job—[Thú Vương].

Đối với vương quốc Altar, đó chẳng khác nào một bi kịch tột cùng, nhưng ắt hẳn cũng có kẻ hả hê. Bởi lẽ, ngai vị của mỗi Superior Job trong cùng một thời đại chỉ có thể do một người duy nhất độc chiếm.

[Đại Hiền Giả] đương nhiệm đã chết, chiếc ghế [Đại Hiền Giả] giờ đây bỏ trống, chắc chắn sẽ có vô số kẻ thèm khát lao vào tranh đoạt.

Ta đây cũng đang khao khát vươn tới sức mạnh của Superior Job. Nhưng thứ ta nhắm đến hoàn toàn không phải là chiếc ghế [Đại Hiền Giả]. Mục tiêu của ta là Superior Job thuộc hệ Tử linh thuật sư—[Vua Tử Linh].

Vượt xa những [Tử Linh Thuật Sư] chỉ biết thao túng <Necromancy>.

Vượt qua cả những [Đại Tử Linh] đã rèn luyện <Necromancy> đến mức cực hạn và hóa thân thành Undead.

Đó là ngai vàng của những bậc đế vương ngự trị giữa bầy xác sống, đạt tới cảnh giới siêu việt mọi sức mạnh của tử thi. Một sức mạnh bất tử bất diệt. Đó là phương thức duy nhất để đoạt lấy sự bất tử đích thực mà hiện tại chỉ có lũ <Master> mới sở hữu.

Đó chính là [Vua Tử Linh].

Để chuẩn bị đoạt lấy sức mạnh của [Vua Tử Linh], ta đã thu phục băng sơn tặc Gouz-Maze.

Ta bắt cóc lũ trẻ ranh là để mài giũa <Necromancy>.

Ta thu vén tiền bạc là để vơ vét Vật phẩm Ma thuật, rồi tuồn sang Caldina. Ở cái vương quốc đó, đồng tiền là chân lý. Sự sang hèn tại Caldina được định đoạt bằng độ dày của túi tiền.

Chỉ cần ném ra một đống tiền, ta có thể xúi giục quân đội Caldina phô trương thanh thế ngay khi binh lính Gideon vừa rục rịch. Làm vậy thì đám người bên vương quốc Altar sẽ ném chuột sợ vỡ bình, đành lực bất tòng tâm chứ chẳng dám động tới bọn ta đang đóng quân sát biên giới.

Thêm vào đó, bằng cách nhập lậu các Vật phẩm Ma thuật có khả năng <Concealment> và <Presence Manipulation> từ Caldina, công cuộc săn lùng "nguyên liệu" cũng trở nên dễ như trở bàn tay.

Ta đã ung dung tự tại, tận hưởng một môi trường lý tưởng với nguồn tài nguyên dồi dào để dùi mài <Necromancy>, từng bước trải thảm đỏ tiến lên ngai vị [Vua Tử Linh].

Để ngồi lên chiếc ghế Superior Job, kẻ đó phải chinh phục hàng loạt điều kiện hóc búa và vượt qua các vòng thử thách. Nhờ giải mã được một cuốn cổ thư ghi chép bí pháp, ta đã nằm lòng các điều kiện để trở thành [Vua Tử Linh].

Một trong những điều kiện mà ta tìm thấy trong cổ thư là "Chuyển hóa 5000 năm sinh mệnh thành Undead", và ta đã dễ dàng đạt được nó bằng cách dùng pháo đài này làm sào huyệt để thao túng băng sơn tặc.

Lũ trẻ vẫn còn cả một quãng đời dài phía trước, tỷ lệ thành công khi áp dụng <Necromancy> lại vô cùng hoàn hảo, quả là một nguồn nguyên liệu năng suất. Chỉ cần xử lý độ một trăm đứa là đủ, nhưng vì "tài sản" Undead thì càng nhiều càng tốt, nên ta vẫn tiếp tục công cuộc chuyển hóa.

Trong thời gian đó, điều kiện tiếp theo "Chế tạo [Pha Lê Oán Linh]" cũng đã được hoàn tất.

[Pha Lê Oán Linh] được tôi luyện bằng cách nhồi nhét những cảm xúc sợ hãi khổng lồ... những oán niệm sâu sắc vào [Pha Lê Thanh Tẩy]—thứ vốn được xưng tụng là có thể xua tan đi sự nhơ nhuốc của cái chết.

Về khoản này thì tên Gouz đã làm rất tốt.

Nỗi kinh hoàng của những đứa trẻ khi bị hắn xé xác, nhai nuốt ngay lúc còn sống chính là một nguồn oán niệm hảo hạng. Ngay cả khi ta dùng ma pháp trận tra tấn và chuyển hóa chúng thành nguyên liệu Undead lúc còn đang sống sờ sờ, lượng oán niệm thu về cũng vô cùng đậm đà.

Viên pha lê từng một thời tỏa ra thứ ánh sáng trắng thần thánh chướng mắt, giờ đây đã bị nhuộm đen đặc đến mức chẳng còn lọt qua nổi một tia sáng nào. Như vậy, các điều kiện để thăng hoa thành [Vua Tử Linh] đều đã được thỏa mãn.

Việc còn lại chỉ là vác xác đến Legendaria—nơi ngai vàng [Vua Tử Linh] đang bị phong ấn, hoàn thành Nhiệm vụ Thử Thách và chính thức khoác lên mình tấm hoàng bào [Vua Tử Linh].

Cái pháo đài rách nát hay băng sơn tặc này, ta chẳng còn giá trị lợi dụng nữa. Sắp tới đây sẽ có một lũ phiền phức tụ tập tại Gideon. Trước lúc đó, ta quyết định chỉ mang theo tên Gouz hữu dụng nhất trong đám thuộc hạ, rồi xóa sạch mọi dấu vết và cuốn gói khỏi chốn này. Và ngay đúng lúc đó, một kẻ xâm nhập liều mạng đã lẻn vào pháo đài.

『Chết đi.』

Ngay khi ta vừa dứt lời, gã đàn ông trên mặt sàn phòng thí nghiệm đổ gục xuống, phát ra một tiếng động trầm đục. Dù không nhìn rõ khuôn mặt đang úp xuống đất của hắn, nhưng dòng máu tuôn trào từ cổ hắn đang dần nhuộm đỏ thẫm cả mặt sàn đá.

Đứng cạnh hắn là một đứa trẻ đang bị ma thuật của ta thao túng, ta đã dùng chính lời nói làm mệnh lệnh kích hoạt để thằng nhãi cứa đứt cuống họng gã đàn ông kia. Nếu biến thằng nhãi thành quái vật Undead, nó sẽ bị nhận diện thông qua cái tên hiển thị trên đỉnh đầu. Chính vì thế, dùng nó khi còn sống là lựa chọn tốt hơn.

"Tưởng là trẻ con nên khinh địch à. Đúng là một thằng ngu."

Ta bắt đầu ráp lại "cơ thể vỡ vụn" của mình.

Khung xương thuộc chủng tộc nhân mã của ta tự động lắp ghép lại với nhau và khoác lên tấm áo choàng. Da bọc lấy xương, cùng lúc đó những thớ thịt bắt đầu phồng lên, trả cơ thể ta về lại hình dáng ban đầu.

Cho đến tận giây phút này, ta vẫn duy trì hình dạng một bộ xương khô, nhưng đó chỉ là hiệu ứng từ Skill <Corpsification> của [Đại Tử Linh]. Trong mắt gã đàn ông đang gục ngã đằng kia, ắt hẳn ta chỉ là một đống xương vô tri.

Một [Tử Linh Thuật Sư] tầm thường không thể làm được trò này. Nhưng ta là một tồn tại thượng đẳng, [Đại Tử Linh]. Việc tái tạo cơ thể từ trạng thái xương cốt với ta chỉ là trò trẻ con.

"Hô, vẫn còn thoi thóp cơ à."

Mặc dù lượng máu tuôn ra từ cổ đã cạn dần, nhưng cơ thể hắn dường như vẫn còn nhịp đập. Bất chợt, ta thử dùng <Appraisal> lên thanh búa rìu màu đen có gắn cờ mà hắn vẫn đang nắm chặt trong tay phải, nhưng chẳng có gì hiển thị cả.

Nói cách khác, thanh búa rìu này là một Embryo, và tên này là một <Master>. Thảo nào hắn lại dai nhách đến vậy.

"Vẫn còn ý thức sao? Nhưng vô ích thôi. Trên thanh dao găm này, ta đã đặc biệt tẩm một loại bí dược pha trộn giữa [Kịch Độc] và [Tê Liệt] do đích thân [Đại Tử Linh] này bào chế. Ngươi sẽ phải chết dần chết mòn trong sự bất lực."

Cơ thể hắn đang chết mòn bởi [Xuất Huyết] và [Kịch Độc], trong khi [Tê Liệt] tước đoạt nốt của hắn chút hy vọng cựa quậy cuối cùng. Giá như tên này không phải là một <Master>, ta đã có thể bòn rút được một mẻ oán niệm chất lượng rồi.

Dùng <Master> làm vật chứa oán niệm là một ý tồi.

Lũ <Master> dẫu có chết thì ba ngày sau cũng sống nhăn răng. Nỗi sợ hãi cái chết và oán niệm của bọn chúng nhạt nhẽo đến mức chẳng thể đem ra so sánh với Tian. Bởi vì sự bất tử tuyệt đối đó, lũ chúng nó lúc nào cũng coi mạng sống như một trò đùa.

Cái tổ đội <Master> tập kích nơi này lần trước cũng y hệt.

Bọn chúng dễ dàng bị ma pháp của ta và sức mạnh của Gouz lật kèo phản sát rồi giết sạch bách. Nhưng vì chẳng thể biến xác chết của chúng thành quái vật Undead, bọn chúng là lũ nguyên liệu vô dụng nhất đối với một [Tử Linh Thuật Sư].

Đã vậy chúng còn ngang nhiên sở hữu sự bất tử mà ta thèm khát, thật khiến người ta sôi máu.

...À phải rồi, ta nhớ ra rồi.

Đám người không phải <Master>... cái tổ đội Tian lọt hố đầu tiên ấy, ta đã vắt kiệt được một mẻ oán niệm thượng hạng nhờ việc tra tấn bọn chúng.

Trò đó vui phải biết.

Cái xác của bọn chúng cũng trở thành những nguyên liệu khá đắc lực. Nếu là Tian thì việc chuyển hóa thành Undead lại dễ như trở bàn tay.... Dù sao thì một lúc nào đó ta cũng muốn thử nhào nặn Undead từ <Master>, nhưng hiện tại thì dọn dẹp xong cục nợ này cũng là đủ rồi.

Chắc giờ này trên mặt đất, tên Gouz cũng đang càn quét nốt đám đồng bọn của thằng nhãi này. Chỉ cần rời khỏi pháo đài này và hoàn thành thử thách ở đúng nơi quy định, ta sẽ chính thức trở thành [Vua Tử Linh].

"Nào, giờ thì rút khỏi đây rồi hướng thẳng đến Legendaria thôi."

Ngay khi toan bước qua cánh cửa phòng thí nghiệm, ánh mắt ta vô tình lướt qua thứ nguyên liệu đang bị ma thuật ru ngủ ở căn phòng bên cạnh... một thằng nhãi.

À phải, suýt chút nữa thì quên béng mất.

"Băng sơn tặc đã đến lúc đóng cửa rồi. Lũ trẻ ranh này phải giết sạch để làm nguyên liệu Undead mới được."

Đúng lúc đó, ngón tay của gã đàn ông đang gục ngã khẽ giật giật.

"Hửm?"

Phản ứng ấy, cộng thêm góc nghiêng khuôn mặt lờ mờ của hắn, đủ để ta nhận ra vấn đề.

"Ngươi... đừng nói là cất công mò đến tận cái xó xỉnh này chỉ để cứu đám ranh con kia nhé? Chứ không phải nhắm đến kho báu của ta à?"

"…………"

Gã đàn ông im lặng.

Vốn dĩ hắn cũng chẳng cất nổi lời nào... nhưng phản ứng đó đã nói lên tất cả.

"Kh... ha, HAHAHAHAHAHAHAHA!!"

Ta ôm bụng cười phá lên. Làm sao mà không cười cho được cơ chứ.

"Hahahaha, một con quái vật bất tử chẳng phải người, lại cất công lặn lội đến tận đây chỉ để cứu một đám ranh con? Kuhahahahaha! Này, ngươi đang sắm vai anh hùng đấy à, <Master>?"

Trò chơi anh hùng sao?

Để rồi rước lấy cái kết cục thảm hại này, đúng là nực cười hết sức.

"Kukuku, sẵn tiện đây, hay là ngươi cứ mở to mắt ra mà chiêm ngưỡng quá trình chế tạo Undead của ta cho đến lúc trút hơi thở cuối cùng vì [Kịch Độc] nhé? Ta tự thấy tay nghề của mình cũng ra trò lắm đấy. Dù sao thì ta cũng đã nhào nặn ra hàng trăm kiệt tác rồi mà!!"

Theo từng lời ta thốt ra, ta có thể cảm nhận được luồng cảm xúc tiêu cực đang sôi sục từ gã đàn ông đang gục ngã.

Tốt lắm.

Dù là <Master>, nhưng chỉ cần chọc tức đúng chỗ, ta vẫn có thể chiết xuất ra cảm xúc tiêu cực. Hơn hết, cảm giác đứng từ trên cao nhìn xuống chà đạp một <Master> bất tử, thật sự vô cùng sảng khoái với thân phận một kẻ sắp trở thành [Vua Tử Linh] như ta.

"Để xem nào, thằng nhãi xương cốt cứng cáp kia sẽ biến thành [Skeleton], còn đứa trông yếu ớt này thì làm [Zombie] đi. À, mấy đứa có khuôn mặt xinh xắn bên này thì đem làm tiêu bản rồi bán đi cũng không tồi. Tay nghề của ta cũng khéo léo và khá rành mấy cái vụ này. Từ trước đến nay, những nhà sưu tầm sành sỏi vẫn luôn khen ngợi ta hết lời đấy."

"…………"

Thật sảng khoái.

Vô cùng sảng khoái.

Không ngờ ta lại có thể tận hưởng thú vui này từ một <Master>.

Đã thu hoạch được một lượng oán niệm vừa đủ rồi. Cũng đến lúc kết thúc thôi.

"Nào, hãy bắt đầu với cái đứa đã cắt cổ ngươi nhé! Đầu tiên, cứ để nó tự cắt đứt cổ chính mình..."

——Đột nhiên, một luồng gió rít lên. Một lát sau, vang lên âm thanh của thứ gì đó vừa rơi xuống đất.

"…………Cái gì thế?"

Khi liếc mắt nhìn sang, thứ vừa rơi xuống đó lại vô cùng quen thuộc. Bàn tay trái đeo chiếc nhẫn Vật phẩm Ma thuật mà ta đã phải dốc cả gia tài mới mua được. Đó chẳng phải là... bàn tay trái của ta hay sao?

"Nếu như ngươi..."

Gã đàn ông đáng lý ra phải nằm gục dưới đất, giờ đây đang vung thẳng cánh tay phải lên.

"Nếu như ngươi, không phải là sinh vật sống."

Trên lưỡi búa rìu lóe lên một thứ ánh sáng bạc ——<Purifying Silverlight>, thiên địch của toàn bộ Undead bao gồm cả ta.

"Nếu như ngươi, dám nói ngươi đã đánh mất nhân tính."

Hắn lừ lừ đứng dậy, chĩa thẳng khuôn mặt về phía ta. Vết thương chí mạng nơi cổ hắn, giờ đây đã biến mất không một dấu vết.

"Nếu như ngươi, là kẻ đã gây ra khung cảnh kinh tởm này."

Trên khuôn mặt đó không hề vương lại chút suy yếu nào của [Kịch Độc], cũng chẳng hề có dấu hiệu bị kìm hãm bởi [Tê Liệt].

"Và nếu như ngươi, dám nói ngươi sẽ còn tiếp tục lặp lại những trò tàn ác đó..."

Thứ duy nhất rực cháy trong đôi mắt đang phát sáng sắc lạnh kia——là cơn thịnh nộ tột cùng.

"Thì ta hoàn toàn có thể giết chết ngươi."

Đây là lần đầu tiên ta phải đối diện với khuôn mặt như thế từ một <Master>—một con "quái vật bất tử chẳng phải người". Trong suốt quãng đời từ trước đến nay, ta chưa từng nếm trải một nỗi kinh hoàng nào thấu xương đến thế.

Bản năng của ta gào thét báo động.

Rằng ta.

Sẽ bị tên này.

——Giết chết.

"■■■■——<Abyss Delusion>!!"

【——<Deadman's Bind>!!】

Ta vội vàng tung ra nước cờ tàn độc nhất trong số các phép cấm mà ta có thể thi triển lúc này. Khẩu thuật ngâm xướng <Abyss Delusion>. Kết hợp cùng Vật phẩm Ma thuật cấy trên tay phải để tung ra <Deadman's Bind> mà không cần niệm xướng.

Kích hoạt kép Skill ma pháp trạng thái bất thường cấp cao.

<Abyss Delusion> là đại ma pháp giáng xuống mục tiêu chuỗi trạng thái bất thường tam trọng: [Án Tử], [Suy Nhược], và [Xuống Cấp], khiến đối phương thối rữa và biến thành xác chết ngay khi còn đang sống.

<Deadman's Bind> cũng giáng thêm các trạng thái [Giam Cầm], [Nguyền Rủa] và [Kiệt Sức].

Tổng cộng sáu trạng thái bất thường cực mạnh. Bất kể là <Master> hay những mạo hiểm giả sừng sỏ nhất của Tian, ta đều đã từng chôn vùi bọn chúng bằng chiến thuật này!

Chỉ cần dính chiêu này, bất luận là kẻ nào cũng sẽ bị tước đoạt toàn bộ khả năng di chuyển...

"Grraaa!"

Hắn không suy suyển.

"Cứ như thể lời nguyền của ta đã bị đảo ngược", gã đàn ông tỏa ra luồng sát khí còn áp đảo hơn trước, vung mạnh thanh búa rìu rực sáng <Purifying Silverlight>, xé toạc cơ thể ta bằng một nhát chém ngang.

"Gah!?"

Chỉ cần bước lên một bước nữa thôi, cơ thể ta đã bị chẻ làm hai. Nguy to rồi. Chịu sát thương chí mạng từ tên này là một tai họa khủng khiếp. Ta là [Đại Tử Linh], một Undead đã đạt đến đỉnh cao ma thuật. Với những vết thương thông thường, cơ thể ta sẽ lập tức tự tái tạo. Dù có bị chém bay cánh tay hay xả thịt lột da cũng chẳng nhằm nhò gì.

Nhưng lúc này, khả năng tái tạo hoàn toàn bị tê liệt. Chưa kể, cánh tay bị chém bay của ta đã vỡ vụn thành cát bụi tự bao giờ.

Cũng phải thôi. Thứ mà tên này sử dụng là <Purifying Silverlight>.

Một luồng ánh sáng chuyên dùng để tiêu diệt Undead mà chỉ một số ít [Thánh Kỵ Sĩ] hay [Giáo Hội Kỵ Sĩ] mới có khả năng thi triển. Bị sát thương bởi món vũ khí bao bọc thứ <Ánh sáng bạc> đó, thì dẫu có là [Đại Tử Linh], ta cũng vĩnh viễn không thể hồi sinh.

Nỗi sợ hãi cái chết. Thứ cảm giác tưởng chừng đã trôi dạt về nơi xa xăm, thứ đáng lý ra ta đã vĩnh viễn vứt bỏ kể từ khi bước lên ngai vị [Vua Tử Linh], giờ đây đang cấu xé cả thể xác lẫn linh hồn ta.

"<Awakening Undead>!!"

Ta sử dụng <Necromancy>, đánh thức toàn bộ quái vật Undead đang được bảo quản trong những thùng gỗ cất trong phòng.

Vô số [Skeleton Soldier] ồ ạt trỗi dậy.

Nhưng thế này thì chưa đủ. Nhiêu đây thì không thể nào đánh bại được con quái vật đó... nhưng ai mà thèm quan tâm chứ!

Chỉ cần câu đủ thời gian để ta trốn thoát là được.

Ta quay ngoắt đi, bỏ chạy khỏi phòng thí nghiệm giờ đây đã biến thành tử địa mà chẳng thèm liếc nhìn bầy Undead đang lao vào cắn xé tên kia lấy một lần.

Ta vừa thở hồng hộc vừa ba chân bốn cẳng chạy dọc theo đường hầm hòng tẩu thoát lên mặt đất. Đối với một [Đại Tử Linh], ngay từ khoảnh khắc hóa thành Undead, tim phổi đều đã ngừng đập và được thay thế bằng kết tinh ma lực.

Do đó, về mặt thể chất, lẽ ra ta không thể nào cảm thấy khó thở. Đáng lẽ ta không thể nào cảm nhận được điều đó, ấy thế mà ta lại đang nếm trải cảm giác nghẹt thở đến chết đi sống lại.

"Tại sao một <Master>, lũ quái vật bất tử đó, lại thực sự, phẫn nộ đến vậy...!"

Đó là sự khiếp đảm.

Sự khiếp đảm trước một thứ vô định. Sự khiếp đảm trước những cảm xúc. Sự khiếp đảm tột độ trước con quái vật đó. Sợ hãi, thật đáng sợ khi bị con quái vật đó trút cơn sát ý và sự phẫn nộ thuần túy lên đầu.

Vì điều đó đồng nghĩa với việc, một sinh vật bất tử bất diệt sẽ truy sát ta đến tận cùng thế giới.

Phải chạy thôi.

Phải cao chạy xa bay khỏi cái tử địa này, khỏi cái pháo đài này, chạy trốn khỏi tầm mắt của hắn.

Làm được mà, chắc chắn sẽ làm được. Dù đã hóa thành [Đại Tử Linh], ta vẫn mang cốt cách của chủng tộc nhân mã. Tốc độ phi nước đại trên cạn của ta đứng hàng top trong số các á nhân, đôi chân của con người hoàn toàn không có cửa để bắt kịp.

Cứ thế này chạy thoát lên mặt đất rồi hội quân với Gouz. Sau đó, ném Gouz ra làm bình phong rồi tẩu thoát là xong. Cách này hoàn toàn khả thi.

"Thoát được rồi...!"

Mường tượng ra viễn cảnh tương lai, ta khẽ thở phào nhẹ nhõm.

"...Cái gì vậy?"

Tiếng móng guốc phi nước đại của chủng tộc nhân mã vang vọng khắp đường hầm dưới lòng đất. Nhưng xen lẫn trong những nhịp chạy của ta, lại có một âm thanh khác.

Có thứ gì đó, đang đuổi theo ta.

Thứ âm thanh nhịp nhàng nhưng hung bạo đang nghiến nát mặt đất này.

Nó giống hệt với thứ âm thanh phát ra từ dưới chân ta.

Nói cách khác... đó là tiếng móng guốc của ngựa.

"...!"

Không thể chịu nổi thứ âm thanh đang mỗi lúc một dồn dập, ta ngoái đầu nhìn lại. Ở đó có một thứ vượt xa mọi dự tính của ta.

Một con ngựa nhân tạo bằng bạch kim đang phi nước đại xé gió trong đường hầm. Và bên cạnh con ngựa bạch kim đó——là hình bóng của hắn.

Chẳng hiểu tại sao hắn lại không cưỡi ngựa. Hắn dùng tay phải bấu chặt lấy dây cương của con ngựa bạch kim, để mặc cho bộ giáp chân ma sát tóe lửa trên mặt đất và bị kéo lê đi. Cái bộ dạng đó gợi nhớ đến mấy trò thể thao dưới nước ở Granvaloa. Tay trái hắn vẫn đang siết chặt thanh búa rìu lấp lánh ánh bạc, lá cờ đính kèm phần phật tung bay dữ dội trong gió.

Tại sao hắn không dùng Skill <Riding>?

Bị kéo lê như thế chẳng phải hai chân sẽ gãy nát và tàn phế ngay lập tức sao. Thế nhưng, tại sao hắn lại chẳng có vẻ gì là đang nhận sát thương vậy?

Vô vàn câu hỏi bủa vây tâm trí ta, nhưng đó không phải là điều quan trọng nhất.

Điều quan trọng là hắn đã đuổi kịp.

Và, con ngựa đó còn nhanh hơn cả ta——chẳng mấy chốc, ta sẽ bị tóm gọn.

"Aaaaaaaaaaaaaaa——!!"

Mặc xác thể diện, ta vừa gào thét trong kinh hoàng vừa cắm đầu cắm cổ phi lên mặt đất. Chỉ cần ngoi lên được mặt đất, chỉ cần hội quân với Gouz, ta sẽ tranh thủ được thời gian, ta sẽ thoát khỏi chốn này.

"<Awakin... Awakening Undead_dddddddd>!!"

Vừa chạy thục mạng, ta vừa kích hoạt những quái vật Undead đã được chôn sẵn trên tường đường hầm nhằm đề phòng bất trắc.

Danh xưng của chúng là [High-end Skeleton Warrior]. Đó là những Undead cấp cao được nhào nặn từ di hài của những tinh anh Tian. Đó cũng là kết cục của cái tổ đội từng bị ta và Gouz đồ sát. Sáu con [High-end Skeleton Warrior] sừng sững chắn giữa ta và tên ác thần đó. Dù đã hóa thành Undead, bọn chúng trước đây đều mang High-rank Job.

Nếu là chúng thì...

"——Cút."

Ngay khoảnh khắc luồng sáng bạc sượt qua, bọn chúng lập tức tan thành tro bụi.

Thanh búa rìu trên tay trái của hắn, móng guốc của con ngựa nhân tạo kia, chỉ trong chớp mắt đã chôn vùi bầy Undead của ta. Nhìn kỹ mới thấy, không chỉ thanh búa rìu mà toàn thân con ngựa nhân tạo cũng bừng sáng <Purifying Silverlight>.

"AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!?"

Đó không phải là một con ngựa bằng xương bằng thịt, mà chỉ là một "món trang bị" của hắn. Tắm mình trong <Ánh sáng bạc>, phi nước đại với tốc độ kinh hồn, bất cứ Undead nào chạm vào đều tan xương nát thịt.

Undead cấp cao thì đã làm sao.

Bất kể là cấp thấp hay cấp cao, hắn chính là thiên địch tuyệt đối của Undead. Một viên đạn bạc quyết tử——đang xé gió lao đến.

"Uwaaaaaaaaaa!?"

Ta điên cuồng lao lên những bậc thang dẫn lên mặt đất. Quái vật Undead đã giúp ta câu kéo được một khoảnh khắc quý giá. Hơn nữa, ở địa hình cầu thang này, phương thức di chuyển theo kiểu bị ngựa kéo lê của hắn sẽ hoàn toàn vô dụng. Tốc độ của hắn chắc chắn sẽ bị giảm sút.

Ta dùng chút sức tàn cuối cùng lao lên cầu thang trước khi bị hắn tóm gọn, và trốn thoát lên mặt đất.

"Gouz!! GOUUZZZZZZZZZZ!!"

Ta vừa chạy quanh pháo đài vừa gào tên Gouz. Chạy dọc theo hành lang tầng một, ngay khi cánh cổng pháo đài lọt vào tầm mắt, ta đã trút được gánh nặng. Bởi vì ở đó có khuôn mặt quen thuộc của Gouz.

Ngay giây tiếp theo, ta sụp đổ trong tuyệt vọng.

Bởi vì ở đó... chỉ có khuôn mặt quen thuộc của Gouz mà thôi.

Chuyện quái quỷ gì đã xảy ra thế này, chỉ có mỗi cái đầu đông cứng của Gouz bị ném chỏng chơ trước cổng. Phần thân thể, cái thân thể lực lưỡng vạm vỡ của Gouz đâu rồi?

Chẳng thấy đâu cả.

Ta chỉ nhìn thấy những khối thịt đông cứng vương vãi ngoài cổng, và một thứ gì đó trông giống như cổ chân của Gouz đang dính chặt dưới mặt đất. Bên cạnh đó, là một dị hình trông như một giáo đường bằng băng mang hình dáng con người... một thứ chắc chắn chỉ có thể là kẻ thù của ta đang sừng sững đứng đó.

“Lựa chọn đi.”

Dị hình bằng băng cất tiếng.

“Địa ngục hay Thiên phạt, ngươi muốn chịu sự trừng phạt nào?”

Ta đã ngay lập tức thấu hiểu ý nghĩa của câu nói đó.

Dị hình bằng băng và con quái vật bằng bạch kim. Hắn đang bảo ta hãy chọn xem muốn bị kẻ nào giết chết.

"Đừng có... đùa! Đừng có giỡn mặt với ta!?"

Có điên mới chịu chết ở đây!

Khó khăn lắm mới lết được tới bước này!

Đã sắp chạm một tay vào ngai vàng [Vua Tử Linh] rồi, thế mà lại gục ngã ở cái xó xỉnh này sao!

"Tại sao, tại sao chứ!?"

Tại sao, tại sao ta lại phải hứng chịu bi kịch này!!

“...Vậy sao. Nếu thế, ta sẽ ban cho ngươi Thiên phạt đúng như ngươi muốn.”

Dị hình bằng băng lạnh lùng buông lời, dùng thanh băng kiếm hình chữ thập hợp nhất với cánh tay phải chỉ về phía sau lưng ta. Ở đó——con quái vật bằng bạch kim đang sừng sững đứng chờ.

Quái vật đã đuổi tới nơi.

"!?"

Đường tiến thoái giờ đây đã hoàn toàn bị bịt kín.

Làm sao, làm sao bây giờ!

Hình như ta có cầm theo Vật phẩm Ma thuật dịch chuyển mà! Không có sao!?

Còn thứ gì, còn thứ gì khác không...!

"...!"

Trong lúc luồn tay lục lọi Túi đồ giấu dưới lớp áo choàng, ngón tay ta chạm phải một thứ. Ta từ từ rút thứ vừa chạm vào ra.

Đó là một viên pha lê nhuốm một màu đen đặc không thể lọt qua một tia sáng. Đó là một tập hợp của vô vàn oán niệm, là [Pha Lê Oán Linh].

"…………Không thể nào."

Nằm gọn trong lòng bàn tay ta, là một viên pha lê ngập ngụa sắc đen... [Pha Lê Oán Linh]. Đây là vật phẩm không thể thiếu để ta thăng hoa thành [Vua Tử Linh]. Đó là món Vật phẩm Ma thuật mà ta đã phải đánh đổi cả năm trời, thao túng băng sơn tặc Gouz-Maze, hiến tế không biết bao nhiêu sinh mạng trẻ em mới hoàn thiện được.

Nó không chỉ là điều kiện để trở thành [Vua Tử Linh], mà còn là một chất xúc tác ma thuật tối thượng đối với những kẻ mang hệ [Tử Linh Thuật Sư].

Đem thứ này ra xài ở đây thì... nhưng mà...

"Nếu chết... mọi thứ sẽ thành công cốc!"

Thay vì bỏ mạng tại đây, ta thà dùng nó để vớt vát lại cái mạng quèn này. Nếu không, mọi thời gian và công sức ta bỏ ra sẽ tan thành bọt nước. Chỉ cần sống sót, ta có thể xây dựng lại mọi thứ ở một thành phố khác. Thời gian, công sức, hay vật hiến tế... thứ đó có thiếu gì trên đời.

Chỉ cần còn sống là có thể làm lại từ đầu!

Đúng vậy, ta vẫn chưa thể chết lúc này được!

Có điên mới chịu chết bởi một cái tai nạn vớ vẩn này!

"Cả ngươi, cả ngươi, và tất cả lũ chúng mày!!"

Ta truyền ma lực vào thứ bảo vật sắp sửa bị ném đi... [Pha Lê Oán Linh], rồi gào lên điên dại.

"TAO SẼ KHÔNG BAO GIỜ NỘP MẠNG CHO LŨ RÁC RƯỞI CHÚNG MÀY ĐÂUUUUUUU!!"

Ta chuyển hóa toàn bộ oán niệm được tích tụ trong [Pha Lê Oán Linh] thành năng lượng hủy diệt, giải phóng phép cấm với ý định chôn vùi cả hắn lẫn cái pháo đài này. Skill ma pháp tấn công mạnh nhất, khủng khiếp nhất của [Đại Tử Linh]!

"<DEADLY MIXERRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRR>!!"

Cuốn theo toàn bộ nỗi sợ hãi và sự điên loạn, ta giải phóng ma pháp tấn công với uy lực kinh hoàng nhất! Sức mạnh của nó, ngay cả Pure Dragon cũng sẽ bị tiêu diệt ngay tắp lự!!

Không một kẻ nào có thể sống sót trước đòn này!

"<Counter Absorption>"

Đáng lẽ... phải là vậy.

"A, a, ể, a?"

Đòn ma pháp mà ta đã vắt kiệt cả linh hồn và thể xác để tung ra, lại bị bức tường ánh sáng của hắn chặn đứng nhẹ tựa lông hồng.

"K-Không thể nàooooooooo!?"

Kinh hoàng tột độ, ta trượt chân, ngã nhào xuống đất.

Ngay giây tiếp theo, hắn đã áp sát ngay trước mặt ta.

"Hiiiiiii!?"

Khoảnh khắc ta lồm cồm bò dậy toan bỏ chạy——thanh búa rìu đen bọc bạc đã xuyên thủng phần bụng ngựa của ta, ghim chặt ta xuống mặt đất.

"Gehaaaaa!?"

Bị đè bẹp về mặt vật lý, cộng thêm cơn đau thấu xương do <Ánh sáng bạc> thiêu rụi từ bên trong khiến ta không thể cựa quậy, hắn đứng sừng sững trước mặt ta.

"Đừng hòng... chạy trốn nữa."

"Kh, khoan đã, ta sẽ không chạy trốn nữa, KHÔNG CHẠY NỮA!"

Việc tẩu thoát đã hoàn toàn vô vọng, giờ thì ngoài việc quỳ lạy van xin để giữ lại cái mạng quèn, ta chẳng còn cách nào khác.

"T-Thương lượng đi! Tiền! Ta sẽ cho ngươi tiền! Ta vẫn còn rất nhiều tiền! 70 triệu Lir! Ta cho ngươi tất! Cho ngươi tất cả, xin hãy tha mạng cho ta!"

"…………"

Ồ! Hắn ta thay đổi thái độ rồi!

Mất hết tiền bạc cũng chẳng sao!

Ngay cả [Pha Lê Oán Linh] ta cũng đã ném đi rồi cơ mà!

Nếu giữ được mạng sống thì dăm ba cái đồng tiền đó có là gì!

"...Phù."

Hắn chĩa lòng bàn tay phải về phía ta.

Được rồi! Ngon rồi!

"Kh, haha, từ từ đã. Để ta lấy ra từ Túi đồ..."

"Ngươi trả bằng mạng là đủ rồi."

"Hả?"

Khoảnh khắc lòng bàn tay hắn nắm chặt lại thành nắm đấm, mu bàn tay hắn lóe lên một thứ ánh sáng .

Ngay giây tiếp theo, đầu ta nổ tung――――

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!