Episode 2: Những quái thú bất tử (Vol 2)
Chương 2: Tai chó
0 Bình luận - Độ dài: 2,921 từ - Cập nhật:
□ Thành phố Quyết đấu Gideon - Cổng Bắc 【Thánh Kỵ Sĩ】 Ray Starling
Sau khi bị một con chim cánh cụt bí ẩn lén bỏ thuốc, tôi đành vác cái đầu mọc thêm đôi tai chó quay về thành phố. Dù có mọc thêm tai chó, thì ở một thành phố đông đúc á nhân thế này, lính canh cổng cũng chẳng lấy làm lạ. Cùng lắm tôi chỉ loáng thoáng nghe thấy tiếng lẩm bẩm: "Ủa? Nhớ lúc sáng chào hỏi trên đầu cậu ta làm gì có tai đâu ta……? Chắc mình ngái ngủ rồi" mà thôi.
"Giờ tính sao đây."
Theo dự định ban đầu, tôi định ghé qua cửa hàng của ông Alejandro để chào hỏi, sắm sửa trang bị mới, hoặc rủ Rook và Marie đi săn nếu họ đang online. Nhưng hiện tại, tôi chẳng muốn chạm mặt người quen chút nào. Tôi không hề muốn ai thấy cái bộ dạng khó coi với đôi tai chó mọc chình ình trên đầu thế này.
"Ta nghĩ cũng chẳng cần phải bận tâm đến mức đó đâu."
Nemesis, hiện đã trở lại nhân dạng, lên tiếng an ủi, nhưng với tôi thì không bận tâm mới là có vấn đề. Cứ thử tưởng tượng mà xem. Cảnh tượng một người bạn của mình đột nhiên mọc ra đôi tai chó trên đầu. Nếu là tôi, tôi tự tin mình sẽ ghim cảnh đó vào đầu đến suốt đời. Mà bị người ta nhớ mãi chuyện này thì đúng là thảm họa, nên lúc này tôi không muốn gặp ai hết……
"A, chào buổi sáng Ray, Nemesis."
"…………"
Đã bảo là không muốn gặp ai rồi cơ mà!?
"Không phải Marie đó sao."
"Vâng, là tôi Marie đây Nemesis. Mà này, sao cậu Ray lại mang cái vẻ mặt lạ thế kia……"
Ánh mắt của Marie khóa chặt lên đỉnh đầu tôi.
Tiêu rồi, bị nhìn chằm chằm mất rồi. Bị soi không chớp mắt luôn. Cứ thế này thì người ta lại tưởng tôi là cái loại dở hơi khoái chí đeo item tai chó mất.
"……Marie, đây không phải là sở thích của tôi hay gì—"
"Cậu Ray, dừng lại ngay đó cho tôi!"
"Hả!?"
Tiếng quát không cho phép phản bác của Marie khiến tôi cứng đờ người. Vẫn dán chặt mắt vào tôi, cô ấy lôi thứ gì đó ra từ hòm đồ dạng vòng đeo tay.
Đó là……
"Sketchbook và bút à?"
Cầm lấy món đồ từng dùng để giải thích trước đây, Marie lia bút với tốc độ kinh hồn. Dù không am hiểu hội họa, tôi vẫn muốn hỏi xem liệu người ta có thể vẽ nhanh đến mức này hay không. Đường nét, mái tóc, ngũ quan trên khuôn mặt, và cả đôi tai chó được phác họa bằng những nét vẽ tuyệt diệu.
Và rồi hai phút sau.
"Phù."
Marie đặt bút xuống với khuôn mặt cực kỳ mãn nguyện. Trên cuốn sketchbook trên tay cô ấy…… là bức minh họa một thanh niên tóc vàng có tai chó (đang cởi trần) được vẽ vô cùng xuất sắc.
……Hả? Đây là tôi đó hả?
Tôi có cởi đồ đâu?
"Vẽ đẹp đấy chứ."
"Đẹp thì có đẹp, à không đẹp thì đẹp thật…… nhưng mà đẹp thì"
Đẹp thì có đẹp, nhưng tôi chẳng biết phải bình luận gì về bức minh họa tai chó cởi trần lấy bản thân mình làm hình mẫu này. Nét vẽ này dù có mang đi đăng trên tạp chí shounen hàng tháng vốn có độc giả nữ cũng chẳng hề thấy cấn chút nào, điều đó càng khiến tôi cạn lời hơn.
"Trong game Skill có Painting à?"
"Loại Sense Skill thì có, nhưng cái này là tài lẻ của tôi thôi—"
À, ra là vốn dĩ cô đã vẽ đẹp sẵn rồi à, Marie.
"Vậy tại sao cậu Ray lại mọc ra đôi tai chó tuyệt đẹp thế kia."
"……Bị một con chim cánh cụt lén bỏ thuốc."
Tôi kể lại cho Marie nghe vụ lùm xùm với Mr. Flamingo vừa nãy.
"Con chim cánh cụt đó gu mặn thật đấy. Nếu bán trên thị trường thì tôi cũng muốn mua một lọ [Animal Ear Potion] đó."
"Tôi không cản đâu…… nhưng cô nghiêm túc đấy à."
"Nghiêm túc chứ. Mà này cậu Ray, tai chó rất hợp với cậu đấy, nhưng còn tai hổ hay tai cáo thì sao nhỉ?"
"Nói trước là đừng có xài lên người tôi đấy nhé!?"
"……Chậc."
Cô vừa mới tặc lưỡi rõ to đúng không, cái cô phóng viên đeo kính râm này!!
"Vậy, hiệu ứng sẽ biến mất vào chiều tối nay nhỉ. Từ giờ đến lúc đó cậu định làm gì?"
"Tôi định đến chào hỏi ông Alejandro, người mới quen qua vụ Gardranda, nhưng đang nghĩ cái bộ dạng mọc tai này thì sao mà vác mặt đi được."
……Mong muốn không chạm mặt người quen đã bay màu trong một nốt nhạc.
"Ưm, tôi nghĩ cậu không cần phải bận tâm về cái tai đó đâu."
"Không nhưng mà……"
"Nếu là <Master> thì đột nhiên mọc tai thú cũng chẳng khiến người ta ngạc nhiên lắm đâu. Về cơ bản, Tian vốn đã coi <Master> là những kẻ nằm ngoài khuôn khổ thường thức rồi mà."
Là vậy sao.…… Mà, tên 【Vua Phá Hoại】 từng thổi bay cả khu rừng chỉ trong một đêm, nói là ngoài khuôn khổ thường thức thì chắc cũng đúng.
"Vậy thì đi đến chỗ ông Alejandro thôi."
"Tôi cũng muốn đến chào hỏi, nhưng hiện tại vẫn chưa rảnh tay nên đành khất lại vậy."
"Chưa rảnh tay?"
"Có vài khâu chuẩn bị cần lo liệu ấy mà. A, cậu Ray, đừng quên cuộc hẹn ngày mai đấy nhé."
"Ừ, nhớ rồi. Mà ngày mai cô định chuẩn bị cái gì thế?"
"Bí mật. Hẹn gặp lại vào ngày mai!"
Nói rồi Marie chạy tót đi đâu mất. Ngày mai, cô ấy đang chuẩn bị sự bất ngờ nào đây.
◇
Sau khi chia tay Marie, tôi và Nemesis đến thăm khu phố thứ tư của Gideon, nơi được mệnh danh là "Market".
Lý do là vì địa chỉ tôi nghe được từ ông Alejandro hôm qua nằm ở khu phố thứ tư này.
Khu phố thứ tư ngoài các cửa hàng mặt tiền còn có vô số khu chợ trời san sát nhau, hóa thành một mê cung của người và hàng hóa, nhưng bằng cách nào đó tôi đã mò được đến cửa hàng của ông Alejandro bình an vô sự. Trên cửa tiệm lớn có treo tấm biển "Thương hội Alejandro".
Bước vào trong, có một lượng khách hàng và nhân viên khá đông đúc, cùng vô vàn các loại mặt hàng đa dạng được bày bán. Từ vũ khí, phòng cụ, item hồi phục thì đương nhiên rồi, nhưng không hiểu sao lại có cả các tác phẩm nghệ thuật như tranh vẽ, tượng đá, thực phẩm như trái cây, và cả Jewel cũng được lên kệ. Cứ như một trung tâm thương mại thực thụ vậy.
"Xin lỗi, có ai ở đây không—"
Khi tôi cất tiếng gọi, một cô gái trẻ có vẻ là nhân viên cửa hàng tiến lại gần.
"Ông Alejandro có ở đây không?"
"A! <Master> hôm kia! Lúc đó thực sự cảm ơn anh rất nhiều! Anh tìm Hội trưởng có việc ạ! Xin đợi một lát nhé!"
Nữ nhân viên nói vậy rồi lật đật chạy vào sâu bên trong cửa hàng. Nhìn phản ứng vừa rồi, có vẻ cô ấy là một trong những người ngồi trên cỗ xe ngựa lúc bị Gardranda tấn công. Nhìn quen quen mà cũng không quen lắm…… mà, lúc đó mọi chuyện lộn xộn quá mà.
"Cô bé đó lật đật thật đấy. Trông cái điệu bộ này thì chắc là kiểu nhân vật mang thuộc tính ngốc nghếch hậu đậu rồi."
Thuộc tính hử…… Tôi nghĩ gán ghép người khác vào mấy cái đó thì hơi kỳ.
Nhân tiện, nói vậy thì Nemesis mang thuộc tính gì?
"Nữ thần."
Cái nguồn gốc tên gọi thì đúng là thế rồi.
Nhưng nếu phải nhận xét thì Nemesis thiên về loli bà— *Ngắt dòng suy nghĩ*
"Này!? Nhà ngươi vừa mới định nghĩ cái gì đóo!?"
"HAHAHA, tự nhiên la lớn thế. Làm phiền những vị khách khác đấy."
"Còn quay sang cười ta nữa!!?"
Trong lúc chúng tôi đang tám mấy câu chuyện tào lao, ông Alejandro xuất hiện từ sâu bên trong cửa tiệm.
"Ái chà chà cậu Ray. Chào mừng cậu đã cất công đến đây."
"Chào ông Alejandro. Nghe theo lời ông, tôi đến để xem hàng đây."
"Xin mời, xin mời cậu cứ từ từ xem qua. Về giá cả tôi cũng sẽ chiếu cố cho."
"Cảm ơn ông."
Cũng đến lúc phải thay đổi toàn bộ trang bị cho phù hợp với cấp độ rồi, nên nếu được giảm giá thì sẽ giúp ích rất nhiều.
Và tôi nhận ra một điều.
Dù là cô nhân viên vừa nãy, hay ông Alejandro, hoàn toàn không hề đả động gì đến đôi tai chó của tôi. Cô nhân viên thì có liếc nhìn nhưng miệng không buông lời nào, còn ông Alejandro thì ánh mắt thậm chí không xê dịch lấy một ly. Đúng là dân chuyên nghiệp.
……Hoặc là, giống như Marie đã nói, đối với <Master> thì mức độ này chỉ là chuyện thường ngày ở huyện. Dù sao thì việc không bị chất vấn về tai chó cũng thật nhẹ nhõm. Gặp ai cũng phải giải thích sự tình thì phiền phức lắm. Chỉ còn biết cầu nguyện cho đôi tai chó biến mất trước khi chạm mặt Rook thôi.
"A, anh Ray, chị Nemesis. Chào buổi sáng. Hai người đã đăng nhập rồi ạ."
"Yaho~♪ Ủa? Ray mọc tai chó từ lúc nào thế~?"
Rook và Babi, những người có vẻ đã đi mua sắm trong cửa hàng trước cả tôi, đang đứng chình ình ở đó.
"…………"
Này, nãy giờ những gì tôi cầu nguyện đều tan thành mây khói ngay lập tức đấy à. Lời nguyền chăng? Cái tai chó này bị dính lời nguyền rồi chăng?
"Dựa trên diễn biến từ sáng đến giờ, có khả năng [Găng Tay Chướng Diễm] là trang bị nguyền rủa đấy."
……Cũng có thể lắm.
"Anh Ray, cái tai rất hợp với anh đó là……"
"Chuyện là bề ba bề bốn, thế này thế nọ thế kia."
"Nói thế sao mà truyền đạt được, Master."
"Ra là vậy, anh bị một kẻ bí ẩn lừa cho uống thuốc và kết quả là trở thành như thế này nhỉ."
""Thế mà cậu ta hiểu được đến chín phần mười kìa!?""
Rook là nhà ngoại cảm à!?
"Không, không phải siêu năng lực đâu ạ. Cần có bí quyết một chút nhưng nếu huấn luyện thì cỡ này hoàn toàn làm được."
"Cậu ta đáp lại tiếng lòng của mình một cách tự nhiên ngang ngửa Nemesis kìa!?"
"Ô ồ ồ…… Bản sắc của ta……"
Không hiểu sao Nemesis lại bị sốc và quỳ thụp xuống.
"Giỏi thật đấy Rook. Thế này chơi rút bài Old Maid là vô địch rồi còn gì."
"Rút bài Old Maid………… Nhưng mà, để đọc với độ chính xác cỡ này thì chỉ dùng được với người quen thôi. Ngoài ra thì cùng lắm chỉ nhận biết được hỉ nộ ái ố và có ý đồ đen tối hay không thôi ạ."
Như thế là quá đỉnh rồi.
◇
Sau khi thực sự kinh ngạc trước tài năng bất ngờ của Rook, chúng tôi quyết định đi xem qua các mặt hàng trong cửa tiệm.
"Rook đến đây có việc gì thế? Vẫn là chào hỏi và mua trang bị sao?"
"Vâng. Nghe nói không chỉ của em hay Babi, mà vũ khí cho Marilyn hay Audrey cũng có thể mua được ở đây. Với lại hôm qua bọn em đi săn riêng nên cũng muốn bán luôn cả các item rơi ra nữa."
Chà, bán cả trang bị cho quái vật cơ à. Chủng loại hàng hóa thực sự phong phú quá.
"Đi săn à. Lên cấp bao nhiêu rồi?"
"48 ạ."
……Sắp chạm mốc max level của Low-rank Job rồi còn gì. Gần gấp đôi tôi rồi còn gì. Ghen tị ghê.
"Ồ…… tuyệt thật."
Tôi chẳng tìm được từ nào khác để thốt lên. Quả nhiên có Marilyn và Audrey nên hiệu suất đi săn cao vút nhỉ. Rook và Babi trong chiến đấu tập thể cũng rùng rợn không kém mà.
"Cảm ơn anh. Sắp đạt cấp 50 rồi, khi đó tiếp theo em sẽ phải hướng tới việc chuyển chức lên High-rank Job."
"Cậu đã nhắm được Job nào chưa?"
"Vâng, em đã tìm hiểu thử thì nghe nói High-rank Job của 【Ma Cô】 là 【Vong Bát】 ạ."
【Vong Bát】, à.
Bát đức Nhân Nghĩa Lễ Trí Tín Trung Hiếu Đễ nổi tiếng trong Bát Khuyển Truyện, ý chỉ kẻ đã đánh mất đi những đức tính đó nhỉ. Hình như đó cũng là một tên gọi khác của chủ kỹ viện thì phải.
"Điều kiện là đây ạ."
Rook nói vậy rồi đưa cho tôi xem trang về 【Vong Bát】 trong Catalog.
Thứ nhất, cấp độ của Job 【Ma Cô】 đã đạt 50.
Thứ hai, tổng chỉ số của quái vật nữ, nô lệ dưới trướng đạt một mức nhất định.
Thứ ba, số tiền kiếm được nhờ sự môi giới của quái vật nữ, nô lệ dưới trướng đạt trên 1.000.000 Lir.
"Chà."
Không đòi hỏi những mối quan hệ phức tạp hay chiến thắng đặc thù như 【Thánh Kỵ Sĩ】, mà lại toàn là những điều kiện có thể hoàn thành nếu chịu khó cày cuốc trong thời gian dài. Về cơ bản Job 【Ma Cô】 không phải là Job chiến đấu, có lẽ đó là lý do cho những điều kiện này.
……Mà trong trường hợp của Rook thì nó lại trở thành một Job còn đáng sợ hơn cả Job chiến đấu.
"Điều kiện thứ nhất sắp hoàn thành rồi, điều kiện thứ hai cũng đã đạt được. Chỉ có điều kiện thứ ba là vẫn còn thiếu nhiều nên em phải cố gắng hơn ạ."
"Ờ, công nhận có vẻ nhằn đấy."
Cậu ta định môi giới công việc 【Ma Cô】 cho Marilyn và Audrey bằng cách nào đây.
"Quả nhiên ở các công trường xây dựng thì hiệu quả có vẻ tốt nhất nhỉ."
"Thế thì giống hệt phần đầu tiên của tựa game Monster Farm rồi còn gì."
Cái trò mà cho quái vật đang nuôi đi làm thêm ấy. Hồi bé, tôi từng chơi trong bộ sưu tập game cổ điển của anh trai. Có rất nhiều phương tiện lưu trữ game ngày xưa như CD hay băng cassette mà thời nay (2045) hiếm khi thấy được…… Mà, dù là ngày xưa hay bây giờ thì Doraemon vẫn là bất diệt. Doraemon bản Famicom khó dã man.
Lạc đề mất rồi.
"Mà này Rook, bộ trang bị mới đó ngầu đấy."
Tôi đưa ra nhận xét về chiếc áo choàng màu bạc mà Rook đang khoác. Đó là thứ mà hôm qua trước khi tôi đi ngủ cậu ấy vẫn chưa trang bị. Các chi tiết trang trí cực kỳ tinh xảo, và ánh kim loại sáng bóng trông ngầu hết sẩy. Độ dài ống tay hai bên khác nhau cũng rất thời trang. Kết hợp với khuôn mặt của Rook thì đây là một phong cách có độ hoàn thiện cực cao.
"Vâng, em cũng rất ưng ý ạ."
Chắc rồi.
[♪]
Hử? Vừa nãy hình như vạt áo chuyển động không tự nhiên thì phải?
◇
Trong lúc loay hoay, chúng tôi đã chốt xong mớ đồ cần mua.
Vì việc trang bị [Găng Tay Chướng Diễm] ở cả hai tay là điều đã quyết, nên lần này tôi sẽ không chọn loại phòng cụ phát huy hiệu ứng theo bộ như dòng Riot nữa. Đặc biệt quan trọng là phòng cụ bảo vệ thân thể, thấy áo choàng của Rook ngầu quá nên tôi cũng chọn loại trang bị dạng áo choàng.
Tên của nó là [Blaze Metal Scale Coat].
Đó là một chiếc áo choàng làm từ da của loài quái vật dạng sói màu đỏ tên là Blaze Wolf, trên đó đính vô số tấm kim loại xếp lớp như vảy.
Nó được khảm hai Skill là Skill <Fire Aptitude> Lv1 giúp tăng 10% sát thương thuộc tính hỏa của bản thân, và Skill <Fire Resistance> Lv1 giúp giảm 10% sát thương do lửa gây ra, việc nó rất phù hợp để sử dụng Purgatory Flames cũng là lý do tôi chọn. Giá của nó lên tới 80.000 Lir, một món đồ khá đắt đỏ, nhưng chọn rồi thì không hối hận. Ngoài ra tôi cũng tậu thêm vài trang bị lặt vặt khác, rồi tiến đến quầy thanh toán.
"Hả?"
Ở đó, ngay cạnh quầy thu ngân, có một cỗ máy mà ngoài đời thực rất hay thấy. Một chiếc hộp vuông trong suốt có cần gạt, bên trong chứa cơ man là những viên nhộng hình tròn. Một cỗ máy hoạt động theo cơ chế nhét tiền xu vào, vặn cần gạt, và viên nhộng bên trong sẽ rớt ra.
――Thứ ở đó chính là cái gọi là Máy Gacha.
"……Quất thôi.”
0 Bình luận