51-100

90. Tầng 36 (1)

90. Tầng 36 (1)

Jung Manho rủ mắt nhìn xuống quân cờ đen trên bàn cờ vây.

Ngồi phía đối diện ông ta là một đứa trẻ đang cầm quân cờ trắng.

Cô con gái của tên thợ săn nhà bên mà đến tận bây giờ ông ta vẫn mù tịt về lai lịch.

“...Thế nên hôm qua mới có chuyện như vậy đấy.”

Đứa trẻ vẫn găm chặt ánh mắt vào bàn cờ caro.

Câu chuyện vừa lọt vào tai khiến Jung Manho không khỏi bối rối.

Giúp đỡ người quen trên cộng đồng mạng sao?

Mà nghe đâu cái sự giúp đỡ đó cũng chỉ là chuyện trong game thì phải.

‘Chắc lại là cái trò Roblox gì đó mà tụi nít ranh dạo này hay chơi nhỉ?’

Chẳng thèm chạm mắt với ông ta lấy một lần.

Đứa trẻ chỉ vô tâm vân vê những quân cờ vây.

‘...Cớ sao con bé lại kể chuyện này cho mình nghe nhỉ?’

Jung Manho thoáng chốc nảy sinh suy nghĩ ấy.

Chơi game rồi kết bạn, cái chuyện đó mắc mớ gì phải đem kể cho ông ta cơ chứ?

Chẳng phải đó là thứ chuyện nên kể cho bố mẹ, hay cái cậu Phó đại diện kia nghe sao?

Jung Manho lẳng lặng quan sát gương mặt đứa trẻ.

Cái dáng vẻ ngượng ngùng gãi má khi thốt lên hai tiếng "bạn bè".

Jung Manho chợt nhớ lại bố mẹ của đứa trẻ này.

‘...Tuy là những thợ săn sừng sỏ, nhưng tuyệt đối không phải là những bậc cha mẹ tốt.’

Không còn nghi ngờ gì nữa, bọn họ chắc chắn là những thợ săn cực kỳ hùng mạnh.

Những tồn tại dư sức thâu tóm Tháp Daejeon chỉ trong một nốt nhạc, thậm chí khiến cả tay hội trưởng cũng phải run lẩy bẩy.

Thế nhưng đồng thời, ông ta cũng cho rằng bọn họ chẳng phải là cha mẹ tốt.

Rốt cuộc nuôi dạy con cái kiểu quái gì mà đến tận bây giờ con bé mới thốt ra câu bảo hình như vừa có người bạn đầu tiên cơ chứ.

‘Dẫu thời buổi này có thế nào đi nữa, lẽ nào lại không cho con bé đến trường sao?’

Ngẫm lại thì, ông ta chưa từng thấy đứa trẻ này xuất hiện cùng bố mẹ lấy một lần.

Lúc nào cũng thui thủi một mình.

Jung Manho cảm thấy đứa trẻ trước mặt có chút đáng thương.

“Thực ra thì cháu cũng chưa từng đến trường bao giờ.”

“Cháu đang nói cái chuyện trớt quớt gì thế?”

Khi dòng suy nghĩ của Jung Manho vừa chạm đến đó.

Ông ta chợt nhận ra mình chẳng cần phải vặn hỏi xem tại sao con bé lại kể chuyện này cho mình thay vì bố mẹ hay vị Phó đại diện kia.

‘Nghe bảo mấy người hay vặn vẹo ba cái chuyện đó thì chẳng phải là người lớn tốt đẹp gì.’

Ông ta đã xem trên chương trình giáo dục "Con Cưng" rồi nên chắc mẩm là vậy.

‘Chắc hẳn con bé đã mở lòng với mình chút đỉnh rồi, âu cũng là chuyện thường.’

Biết đâu cái Thắt Lưng Biến Hình Cô Gái Phép Thuật mà ông ta tặng dạo nọ lại phát huy tác dụng cũng nên.

Phải rồi, cũng là chuyện tốt.

Ngay cả khi Jung Manho còn đang lẩm nhẩm suy đoán trong bụng, đứa trẻ trước mặt vẫn nói không ngừng.

Nghe giống hệt như đang lầm bầm độc thoại hơn.

“Tóm lại là sao nhỉ…. Cảm giác khoan khoái lắm chú ạ? Kiểu nó khang khác so với hồi ẵm Top 1 Bảng xếp hạng trong game cơ. Cứ y như thể mình vừa có bạn vậy…. Mà dĩ nhiên là không phải bạn bè thực sự rồi….”

Jung Manho hạ quyết tâm phải cày thêm chút điểm hảo cảm nữa.

“Chà, ra là vậy. Cháu làm tốt lắm. Giúp đỡ bạn bè là một việc vô cùng tuyệt vời đấy….”

Mẹ kiếp, đến chính ông ta còn thấy cái lối đọc diễn cảm như sách giáo khoa này tởm lợm hết chỗ nói.

Quả nhiên mấy cái lời lẽ ướt át này chệch pha hoàn toàn với ông ta.

May rủi thay là đối phương chẳng hề mảy may đánh hơi được.

“...Thật vậy sao?”

“Dĩ nhiên, dĩ nhiên rồi.”

Thấy con bé ngây ngô vặn lại, Jung Manho mới thở phào nhẹ nhõm vuốt ngực.

Đúng là cất công ngồi cày chương trình của vị Bác sĩ Chuyên Trị Trẻ Hư mỗi tuần quả không uổng phí chút nào.

Thế thì cứ thế này mà triển thôi.

Chắc cũng phải nhường nhịn cho con bé thắng vài ván cờ caro nữa mới được.

Jung Manho đang ở thế đi sau. Ông ta lẳng lặng đặt quân cờ đen xuống.

┼ ┼ ┼ ┼

┼ ○ ┼ ┼

┼ ○ ● ┼

┼ ┼ ┼ ┼

┼ ┼ ┼ ┼

┼ ○ ● ┼

┼ ○ ● ┼

┼ ┼ ┼ ┼

Cạch.

Ngay lập tức, đứa trẻ cũng hạ quân cờ trắng xuống.

┼ ┼ ┼ ┼

┼ ○ ┼ ┼

┼ ○ ● ┼

┼ ○ ● ┼

┼ ┼ ┼ ┼

Cạch.

Lại đến lượt Jung Manho.

┼ ┼ ┼ ┼

┼ ○ ● ┼

┼ ○ ● ┼

┼ ○ ● ┼

┼ ┼ ┼ ┼

Cạch.

“?”

Đứa trẻ giương đôi mắt đầy nghi hoặc nhìn ông ta.

Thế nhưng nháy mắt đã lại nhón lấy quân cờ trắng của mình.

Ván cờ lại tiếp diễn.

┼ ┼ ┼ ┼

┼ ○ ┼ ┼

┼ ○ ● ┼

┼ ○ ● ┼

┼ ○ ● ┼

┼ ┼ ┼ ┼

Cạch.

┼ ┼ ┼ ┼

┼ ○ ● ┼

┼ ○ ● ┼

┼ ○ ● ┼

┼ ○ ● ┼

┼ ┼ ┼ ┼

Cạch.

“...Có vẻ như cháu thắng rồi thì phải?”

Jung Manho như chỉ chờ có thế, liền nặn ra cái vẻ thảng thốt đầy cường điệu.

“Cái gì? Chú thua rồi á? Trời đất quỷ thần ơi, sao cháu nhìn thấu được nước cờ này vậy?”

Jung Manho nhổm người dậy, vừa xoa đầu đứa trẻ vừa tuôn một tràng tán dương chẳng ngớt.

“Sao cháu thông minh xuất chúng thế? Đúng chuẩn thiên tài cờ caro rồi còn gì?”

Jung Manho đinh ninh rằng đứa trẻ sẽ sướng rơn lên.

Vì bọn nít ranh vốn dĩ ưa nịnh mà.

Bác sĩ Trị Trẻ Hư cũng phán là phải ban phát lời khen vô điều kiện còn gì.

Thế nhưng, phản ứng của đứa trẻ lại trệch đường ray hoàn toàn so với dự liệu.

Chẳng có lấy một tia vui vẻ, ngược lại chỉ rủ một ánh nhìn lạnh tanh như băng lên ông ta.

“….”

Sự tĩnh mịch len lỏi bao trùm.

Jung Manho đánh hơi được có gì đó sai sai rồi.

Ngay lúc đó, đứa trẻ mới cất lời.

“Chú này.”

“Hả, ơ?”

“Giờ trông cháu giống nít ranh mẫu giáo lắm hay sao?”

“Hả, ơ? Đâu có! Đời nào lại thế! Người lớn hẳn hoi, là người lớn đấy!”

“Haiz….”

Jung Manho đổ mồ hôi hột ròng ròng.

Mẹ kiếp, rơi vào tình cảnh này thì Bác sĩ Trị Trẻ Hư xui phải nói cái quái gì nhỉ?

Vắt óc cách mấy cũng chẳng nặn ra được chữ nào.

“Muốn chơi trò nhường nhịn thì bèo nhất cũng phải thua cho gay cấn một chút chứ? Thế này là thế nào….”

Đứa trẻ bật phắt dậy khỏi chỗ ngồi.

Gương mặt hiện rõ sự cụt hứng tuột dốc không phanh.

“Chú về được rồi đấy.”

Bỏ lại câu nói đó, đứa trẻ quay ngoắt người, tót thẳng vào trong phòng.

Chỉ còn lại độc mỗi Jung Manho trơ trọi giữa gian phòng khách trống hoác.

Một sự ngượng ngập lấp liếm khắp toàn thân.

Ông ta trút một tiếng thở dài thườn thượt rồi lầm lũi tiến về phía chiếc xe đang đỗ.

“Haiz… Quả nhiên bọn nít ranh khó chiều thật đấy.”

Jung Manho lầm bầm trong miệng rồi nhấn ga phóng đi.

...

Jung Manho vừa khuất bóng, căn nhà lại chìm vào tĩnh lặng.

Tôi nằm thườn thượt trên giường, đờ đẫn dán mắt lên trần nhà.

Hứng thú bay sạch chẳng chừa lại một mống.

Tôi lại một lần nữa giác ngộ ra cái sự thật rằng, cất công chơi đùa với đám người lớn cũng chẳng dễ xơi chút nào.

Ngay lúc đó.

Một hình bóng quen thuộc lồm cồm bò ra. Là Unit-01.

Nó lẳng lặng khệ nệ ôm lấy cái bàn cờ caro cùng hộp cờ vây vứt lăn lóc ngoài phòng khách vào.

Rồi nó ngoan ngoãn đặt phịch xuống trước mặt tôi, giương đôi mắt lặng lẽ nhìn tôi chằm chằm.

Hành động đó ngụ ý gì, thiết nghĩ chẳng cần vặn hỏi tôi cũng dư sức đoán thấu.

“...Nhóc cũng muốn chơi sao?”

Tôi cạn lời.

Cái nhóc này liệu có nạp nổi luật chơi cờ caro vào đầu không đây?

Tôi tuyệt nhiên chẳng dám hoài bão việc nó có thể tận hưởng được thứ thú vui trí tuệ tao nhã này.

Thế nhưng, đằng nào thì cũng đang rảnh rỗi sinh nông nổi, mà cái ánh nhìn dai dẳng bám riết của nó cũng khó mà ngó lơ cho đành.

“Được rồi. Nhõn một ván thôi đấy nhé.”

Tôi miễn cưỡng nhấc người dậy.

Quả nhiên, kết cục chẳng trệch đi đâu được so với dự đoán của tôi.

Nó thua thê thảm chết đi được.

Chí ít thì xem chừng nó cũng tiêu hóa được cái luật chơi rồi đấy, nhưng mà….

Unit-01 nhìn chuỗi năm quân cờ thẳng hàng của tôi mà mặt mũi méo xệch hệt như sắp khóc.

Tôi trút một hơi thở dài sườn sượt.

“Lại ván nữa. Lần này nhường mày đi trước đấy.”

Lần này tôi quyết định đổi gió một chút.

Tôi giở lại đúng y chang cái ngón nghề mà Jung Manho vừa xài ban nãy để tiếp tục ván cờ.

┼ ┼ ┼ ┼

┼ ○ ┼ ┼

┼ ○ ● ┼

┼ ○ ● ┼

┼ ○ ● ┼

┼ ○ ● ┼

┼ ┼ ┼ ┼

Cạch. Unit-01 đặt quân cờ thứ năm xuống.

Thế cờ năm quân hoàn tất.

“….”

Sự tĩnh mịch thoáng chốc lan tỏa.

Unit-01 hết nhìn quân cờ của mình lại đưa mắt liếc sang quân cờ của tôi.

Nháy mắt, xem chừng nó đã giác ngộ ra cái chân lý rằng mình vừa ẵm trọn phần thắng.

“...!”

Unit-01 giơ hai tay lên trời, nhảy cẫng lên ăn mừng ngay tại trận.

Thế vẫn chưa bõ bèn gì, nó còn lượn vòng vòng quanh người tôi.

Đó là cái màn ăn mừng chiến thắng đậm chất riêng của nó.

Cái bản mặt cứ hệt như thể vừa vớ được cả thế giới vậy.

Chứng kiến cái bộ dạng ấy, tôi không nhịn được mà bật cười phì một tiếng.

“Thiệt tình, có đến mức phải sướng lên thế không?”

Cái sự sung sướng ngây ngô thuần khiết của nó thậm chí còn khiến tôi cảm thấy đáng yêu đôi chút.

Ngay chính khoảnh khắc đó, bản mặt của Jung Manho xẹt ngang qua não tôi.

Lúc bấy giờ tôi mới tỉnh mộng.

À, ra là trong cái hoàn cảnh này thì người ta mới cố tình nhường nhịn cho thắng.

“...Vậy ra trong mắt cái lão chú kia, cái bộ dạng của mình cũng y xì đúc như nhóc nhãi này sao?”

Rằng dù có nhường nhịn một cách trắng trợn nhường ấy, thì trông tôi vẫn hệt như cái lứa tuổi chỉ cần thắng được ván cờ là đủ để thỏa mãn tựa như ôm trọn cả thế giới vào lòng ư?

Đột nhiên tôi thấy mặt mũi mình nóng ran bừng bừng.

“Haiz, thôi cứ chui vào Tháp dạo một vòng cho khuây khỏa vậy.”

Dẫu sao thì mấy ngày nay cũng đã xả hơi chán chê mê mỏi rồi.

Đã đến lúc cày cuốc leo Tháp tiếp.

Cũng vừa vặn đến ngưỡng cần phải thăng cấp rồi.

...

[Bạn đang tiến vào Tầng 36 (CỰC HẠN) của Tháp.]

Cùng với dòng thông báo quen thuộc, khung cảnh xung quanh thoắt cái biến đổi.

Chẳng mấy chốc đã lết tới nửa sau của khu vực Tầng 30.

Biết đâu chừng lại có thêm vài biến cố lớn nhỏ nào đó đang rình rập cũng nên.

“Waaaaaaaaa!”

Quả nhiên, khung cảnh lần này lại đi chệch đường ray so với những gì tôi mường tượng.

Những tiếng hò reo đinh tai nhức óc dội vang từ tứ phía.

Dòng người đông nghìn nghịt lấp kín cả thành phố.

Chưa kể đến mớ cờ quạt sặc sỡ và cả cơn mưa pháo giấy lả tả rơi rụng nữa chứ.

“Cái quái gì thế này? Lễ hội sao?”

Tôi hoàn toàn mù tịt, chẳng tiêu hóa nổi cục diện hiện tại.

Dẫu có đảo mắt ngó nghiêng tứ bề, tuyệt nhiên chẳng bói ra được lấy một nửa tia căng thẳng nào.

Cớ sao tôi lại thò mặt ra ở cái chốn này?

“Ủa, cái kia là….”

Đúng lúc đó, một hoa văn quen thuộc đập ngay vào mắt tôi.

Từ những lá cờ tung bay phấp phới dọc hai bên đường, những tấm băng rôn khổng lồ chăng kín ngoại thất các tòa nhà, cho đến cả những chiếc cờ đuôi nheo bé xíu trên tay lũ nít ranh.

Tất thảy mọi ngóc ngách đều rập khuôn hình ảnh chiếc đồng hồ cát ánh vàng rực rỡ.

Bất luận soi mói góc độ nào, đó rành rành là cái biểu tượng của tôi cơ mà.

“Nghe bảo là đổi quốc kỳ rồi đấy, cơ mà đến mức độ cuồng tín thế này sao?”

Xui xẻo thế quái nào lại rớt ngay xuống giữa trung tâm quảng trường.

Một khoảng không gian trống hoác, phơi bày lồ lộ hệt như một sân khấu.

Việc hứng trọn mọi ánh nhìn săm soi dĩ nhiên chỉ còn là vấn đề thời gian.

“Hả?”

“Vị kia là…!”

Gã ất ơ nào đó lọt thỏm giữa đám đông vừa chĩa tay chỉ thẳng vào tôi.

Bầu không khí ồn ã nhốn nháo thoắt cái tắt.

Sự tĩnh mịch rờn rợn bắt đầu lan tỏa.

Ngay tức khắc, hàng ngàn cặp mắt đục ngầu lấp kín quảng trường đồng loạt găm chặt lấy tôi.

“Ng, ngài Hiền giả kia rồi!”

“Ngài Tiểu Hiền giả đã giá lâm rồi!”

Một tràng gầm thét long trời lở đất xé toạc màn đêm tĩnh lặng.

Hai tai ù đi, cả cơ thể tôi đông cứng lại như tượng đá.

Trái tim đánh lô tô điên loạn trong lồng ngực.

Một cảnh tượng huyễn hoặc mà tôi chưa từng một lần diện kiến trong suốt kiếp nhân sinh.

Thứ áp lực ngột ngạt này hoàn toàn chênh lệch một trời một vực so với cái trò bão bình luận hàng trăm dòng trên mạng.

Cái cục diện hứng trọn ánh nhìn chằm chặp của hàng vạn con người trực tiếp bằng xương bằng thịt.

‘Tôi có quen mấy cái trò này đâu.’

Giữa lúc đầu óc tôi đã bay sạch mọi tư duy, chỉ biết đứng đờ đẫn tại chỗ.

Đám đông dạt hẳn sang hai bên, trải dài một lối đi thênh thang.

Những gương mặt thân quen bắt đầu tiến lại gần.

Vị Quốc vương đầu đội vương miện lấp lánh, sát cánh hộ giá là Đoàn trưởng Kỵ sĩ Seymour, và cả Sharon với một vẻ ngoài xem chừng đã trưởng thành hơn đôi chút.

“Ngài Hiền giả!”

Kẻ hớt hải xông đến chỗ tôi đầu tiên chính là Sharon.

Khuôn mặt cô nàng phơi bày rõ mồn một sự kinh ngạc xen lẫn niềm vui sướng tột độ.

Quốc vương và Seymour cũng phảng phất nét mặt cảm động sâu sắc, thế nhưng có lẽ bởi cái gông cùm chức tước nên cái dáng vẻ của bọn họ trông dè chừng hơn hẳn.

“Ta đã đinh ninh thể nào ngài cũng sẽ quay lại giá lâm. Quả là một vinh hạnh ngút ngàn….”

Chất giọng của Quốc vương khẽ run rẩy.

Vị Vua trẻ tuổi khúm núm cúi gầm mặt trước một kẻ mang nhân dạng trẻ con như tôi.

Tôi thoáng lăn tăn xem liệu bậc quân vương có nên tùy tiện dập đầu rạp mình thế này không.

Thế nhưng, chẳng một mống nào lấy làm kinh ngạc hay nhảy ra cản ngăn.

Cứ như thể cái sự tình này vốn dĩ đã là chân lý hiển nhiên vậy.

“….”

Ngay khoảnh khắc vị Vua rập đầu, toàn bộ bá tánh lấp kín quảng trường cũng đồng loạt quỳ sụp xuống.

Một viễn cảnh hư ảo đến mức khó tin.

Tôi cảm nhận rõ nhịp đập của trái tim đang tăng tốc điên cuồng.

Lòng bàn tay túa mồ hôi hột ướt đẫm vì căng thẳng tột độ.

‘Cái cảnh này mà không chụp lại vài tấm thì phí. Đúng chuẩn miếng mồi ngon cho mấy mặt báo rồi còn gì.’

Giữa muôn vàn những ngổn ngang lo âu tột độ, một góc tâm trí tôi lại vụt lên cái ý nghĩ xàm xí ấy.

Sự khao khát cháy bỏng muốn ghim chặt cái khoảnh khắc này bằng mọi giá.

Chỉ muốn đóng khung treo cái viễn cảnh này lên tường rồi lôi ra ngắm nghía chiêm ngưỡng thêm ti tỉ lần nữa.

Một thứ cảm giác kỳ quái đến khó tả.

Một trạng thái vi diệu trộn lẫn lộn xộn giữa sự hoảng hốt, bất an và cả khoái cảm ngút trời.

Hoàn toàn đối nghịch với cái bộ dạng của tôi, nhóc ôn Unit-01 đứng cạnh lại đang tận hưởng cái bầu không khí này một cách triệt để trăm phần trăm.

Nó lăm lăm lá cờ trên tay, ưỡn ngực đứng sừng sững uy phong lẫm liệt.

Cứ y xì đúc như thể bản thân nó mới là nhân vật chính diện vậy.

Xem chừng cái nhóc này bị mắc bệnh vĩ cuồng ái kỷ.

‘Haiz, chả hiểu giống cái nết ai mà lại ra cơ sự này….’

Đúng lúc tôi đang lén lút trút một tiếng thở dài não nề trong bụng.

Một dị tượng quái gở bỗng lọt vào tầm mắt.

Từ thân thể của những kẻ đang ngoan ngoãn quỳ rạp dưới đất.

Từ muôn vàn lá cờ đồng hồ cát đang phần phật tung bay khắp tứ bề.

Những hạt sáng li ti màu trắng đục tựa màu sữa bắt đầu trồi lên.

Hàng ngàn đốm sáng tụ hội lại, cuồn cuộn đổ dồn về độc một tụ điểm.

Chính xác là nhằm thẳng vào ngọn cờ mà Unit-01 đang hùng dũng giương cao.

Lá cờ của tôi như thể đang rung lên cộng hưởng, phát ra một thứ ánh sáng chói lòa, điên cuồng cắn nuốt sạch mọi luồng sáng xung quanh chẳng chừa lại lấy một mảnh.

‘Cái quái này là?’

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!