Thợ săn Hạng S duy nhất của Đại Hàn Dân Quốc, Kim Suho.
Anh hiện đang có mặt tại khu huấn luyện đặc biệt của trụ sở chính Hiệp Hội Thợ Săn Thế Giới.
Nơi đây là đấu trường thử nghiệm, nơi các ranker hàng đầu của mỗi quốc gia được kiểm chứng trước về khả năng chinh phục tầng tiếp theo.
Bài kiểm tra tại đây là một thủ tục bắt buộc để có thể khiêu chiến tầng tiếp theo.
Bởi lẽ thất bại trong việc chinh phục tháp sẽ chẳng dừng lại ở cái chết của một cá nhân đơn thuần.
Sự sụp đổ của tháp đồng nghĩa với thảm họa cấp quốc gia.
Hiển nhiên là phải có sự chuẩn bị đề phòng.
Giám khảo đánh giá khả năng leo lên Tầng 54 của Kim Suho hôm nay chỉ có một người.
Một người đàn ông trong bộ trang phục màu xanh dương.
Kẻ đang chễm chệ ở vị trí Top 1 Bảng xếp hạng Thế giới, người đàn ông tiệm cận với thần linh nhất, DemiGoD.
DemiGoD vô cùng tận hưởng vai trò này.
Bởi nó cho phép gã định kỳ xác nhận lại một sự thật rằng, trên thế gian này chẳng có tồn tại nào đủ sức đe dọa đến gã.
Tất nhiên, vẫn có duy nhất một ngoại lệ.
‘Double O….’
Cái nickname lai lịch bất minh ấy cứ bám riết lấy tâm trí DemiGoD không buông.
Một tồn tại đang liên tục vươn lên với tốc độ kinh hoàng.
Gã đã gặng hỏi ráo riết thông tin từ các Thợ săn Hạng S của các nước đến đây làm bài kiểm tra.
Thế nhưng, chẳng một ai hay biết danh tính thực sự của kẻ đó.
Hoặc có lẽ bọn họ chỉ đang vờ như không biết.
‘Quả nhiên tự mình lùng sục thì vô vọng rồi sao? Phải tìm cách khác thôi….’
DemiGoD lắc đầu, rũ bỏ mớ tạp niệm trong đầu.
Giờ là lúc phải tập trung vào chuyện trước mắt đã.
“Bài kiểm tra kết thúc. Yang Tai, không thể chinh phục.”
DemiGoD lạnh nhạt cất lời tuyên bố.
Đứng trước mặt gã là vị Thợ săn Hạng S của Trung Quốc với thân hình tơi tả, lấm lem bụi đất.
Yang Tai gào lên như thể hoàn toàn không thể phục tùng phán quyết đó.
“Vô lý! Đây rành rành là dàn xếp! Bọn mày định kìm hãm sự trỗi dậy của Trung Quốc bọn tao chứ gì?”
“Dàn xếp?”
“Rõ rành rành ra đấy! Bọn mày sợ hãi chúng tao, nên dù thừa khả năng chinh phục mà vẫn phán là không thể chứ gì!”
Yang Tai khăng khăng cho rằng DemiGoD đã cố tình đánh trượt mình.
Rằng tất thảy những trò này chỉ để vùi dập dệ khí của Trung Quốc.
“Chậc. Đúng là cái đồ chẳng ra hồn.”
Tiếng tặc lưỡi của những thợ săn khác đang túc trực trong góc khu huấn luyện vang lên.
Hàng lông mày của DemiGoD cau chặt lại.
Gã chậm rãi tiến về phía Yang Tai.
“Có ý kiến gì sao, China?”
“Đương nhiên rồi! Đây rành rành là sự phân biệt đối xử…!”
Câu nói còn chưa kịp dứt, đôi bàn tay của DemiGoD đã lao ra nhanh như chớp.
Bàn tay hộ pháp của gã tóm chặt lấy hai bên má Yang Tai.
Gương mặt của vị Thợ săn Hạng S Yang Tai không mảy may có cơ hội phản kháng, bẹp dúm lại như một chiếc sandwich.
“Khực…!”
DemiGoD cứ thế nhấc bổng Yang Tai lên. Đôi chân anh ta lủng lẳng giữa không trung.
DemiGoD mở miệng.
“Hố... uu...!”
Một đòn Sư Tử Hống kèm theo sóng xung kích vật lý.
Cả khu huấn luyện chấn động dữ dội trước giọng nói của gã.
Mức độ khủng khiếp đến nỗi những người xung quanh cũng phải bịt chặt tai và quỳ rạp xuống.
“Khụ!”
Máu tươi tuôn ròng ròng từ mắt, tai và mũi của Yang Tai.
Bịch.
DemiGoD vừa buông tay, Yang Tai cứ thế ngã đổ ụp xuống sàn.
Đội y tế túc trực xung quanh lao đến như một thói quen, hối hả cáng cơ thể anh ta đi.
“Hét có một tiếng mà đã nằm ườn ra đấy rồi, thế mà tao lại thèm đi vùi dập dệ khí của cái loại mày sao? Đúng là một thằng ngu ngốc.”
Mọi người nhìn Yang Tai đang nằm dưới đất, cười khẩy như thể đang mỉa mai một kẻ chẳng biết trời cao đất dày là gì.
DemiGoD quay ngoắt đầu sang lượt tiếp theo, như thể chẳng có chuyện gì vừa xảy ra.
Ánh mắt gã đậu lại trên người Kim Suho.
“Tiếp theo, Kim Cardian?”
Kim Suho lẳng lặng bước ra giữa khu huấn luyện.
DemiGoD cất tiếng hỏi anh.
“Cậu cũng có mấy thứ bất mãn hay lo lắng kiểu đó à?”
“Không. Tôi thì không.”
Kim Suho điềm tĩnh lắc đầu.
Như thể rất ưng bụng với câu trả lời của Kim Suho, khóe môi DemiGoD khẽ nhếch lên.
“Thái độ ngầu đấy, ta thích. Được thôi, bắt đầu nào. Ta sẽ nương theo dữ liệu của tầng tiếp theo để đối phó với cậu.”
Lời DemiGoD vừa dứt, trận chiến mô phỏng liền lập tức bắt đầu.
Điểm đáng sợ nhất của ma pháp thuộc tính Phong chính là không hề có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào.
Một đòn tấn công vô hình, hoàn toàn không thể bị cảm nhận.
Chỉ một cơn gió khẽ lướt qua cũng đủ để xé xác mục tiêu thành trăm mảnh.
Vút!
Cùng lúc với âm thanh xé gió, những lưỡi đao vô hình lao đến xối xả.
Đòn tấn công chứa đựng sức mạnh của một Hạng S.
Uy lực thừa sức chẻ đôi cả một ngọn núi.
Thế nhưng, DemiGoD không hề né tránh.
Gã chỉ lặng lẽ đứng yên tại chỗ.
Cơn gió chỉ đủ làm mái tóc gã khẽ tung bay nhẹ nhàng.
“Chỉ có thế này thôi sao?”
Kim Suho nghiến chặt răng.
Quả nhiên, lợi thế đánh úp chẳng có chút tác dụng nào với một kẻ mạnh cỡ này.
Anh chắp hai tay lại, triệu hồi một cơn bão khổng lồ.
Kỹ năng tấn công đỉnh cao nhất mà anh có thể thi triển.
Kỹ năng Hạng Cầu Vồng. Phá Thiên.
Cơn lốc xoáy với sức mạnh xé toạc vạn vật ập thẳng xuống đầu DemiGoD.
Thế nhưng, DemiGoD dường như vẫn chẳng mảy may có ý định né tránh.
Cũng phải thôi.
Tránh đòn thì làm sao mà đo lường được chính xác uy lực cơ chứ.
Vút!
Nắm đấm của DemiGoD giáng thẳng vào hư không.
Sóng xung kích cuồn cuộn lan tỏa.
Một làn sóng xung kích áp đảo hoàn toàn cơn bão kia.
Tuyệt nhiên không phải là một loại kỹ năng nào sất. Nó là hiện tượng được tạo ra chỉ bằng sức mạnh cơ bắp thuần túy.
“Đây là tuyệt chiêu của cậu sao?”
“Khực…!”
“Chắc có đánh thêm cũng chẳng để làm gì đâu.”
DemiGoD buông ánh nhìn vô hồn rủ xuống Kim Suho.
Một lời phán quyết lạnh lùng thốt ra từ miệng gã.
“Này, Kim Cardian.”
Chất giọng trầm khàn vang vọng khắp khu huấn luyện.
“Cậu, cứ cái đà này thì sẽ thất bại trong việc chinh phục tầng tiếp theo mất thôi. Với thứ sức mạnh này thì đừng hòng hạ nổi boss.”
Một lời thông báo chắc như đinh đóng cột.
Kim Suho không thể ngẩng đầu lên nổi.
Bởi hơn ai hết, chính bản thân anh thấu hiểu tường tận rằng những lời DemiGoD phán là hoàn toàn sự thật.
Kim Suho lầm lũi quay trở về phòng nghỉ của mình.
...
Tiếng cửa đóng sập dội vang khắp hành lang trống hoác.
Kim Suho tựa lưng vào cửa, cứ thế trượt dài rồi ngồi thụp xuống sàn.
Một cảm giác rã rời, sức lực như bị vắt kiệt khỏi toàn thân.
Anh ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào tấm gương treo trên bức tường đối diện.
Phản chiếu trong đó tuyệt nhiên chẳng phải là Thợ săn Hạng S mạnh nhất Đại Hàn Dân Quốc.
Mà chỉ là một kẻ phàm trần yếu đuối đang chìm nghỉm trong sự bất lực tột độ.
“…Mình, vẫn còn quá yếu kém.”
Kim Suho ôm lấy mặt bằng đôi tay run lẩy bẩy.
Tiếng thở dốc nặng nhọc rít qua từng kẽ tay.
Những ký ức ngỡ đã vùi sâu bỗng chốc ùa về.
Dường như có cả tiếng mưa rơi văng vẳng bên tai.
Ký ức về thứ mùi tanh tưởi quện lẫn giữa bùn đất và máu tươi.
‘Mau đi đi! Chỗ này cứ để anh….’
Ký ức về cái lần anh quay lưng bỏ chạy, mặc kệ người mà mình lẽ ra phải bảo vệ.
Một bóng lưng yếu đuối và hèn nhát của chính bản thân anh.
Kể từ ngày hôm đó, Kim Suho đã thề.
Rằng sẽ không bao giờ trốn chạy thêm một lần nào nữa.
Rằng sẽ gánh vác thay trọng trách của người đã ngã xuống vì mình.
Lời thề ấy đã hòa làm một, hóa thành chính cuộc đời anh.
Cố gắng ăn nói hệt như người anh từng kính trọng, và hành xử y như con người ấy.
Một dáng vẻ luôn tràn đầy tự tin, kiên cường không chịu lùi bước trước bất kỳ cơn nguy khốn nào.
Cái danh xưng Thợ săn Hạng S duy nhất của Đại Hàn Dân Quốc chính là kết tinh nhào nặn từ lời thề ấy.
“Phù…. Phải xốc lại tinh thần thôi.”
Anh trút ra một hơi thở ngắn rồi lồm cồm gượng dậy.
Người đã hy sinh mạng sống vì anh dứt khoát sẽ chẳng đời nào gục ngã trước cảnh ngộ thế này.
Không còn thời gian để mà ngồi ủ rũ nữa.
Bản thân anh là Hạng S duy nhất của Đại Hàn Dân Quốc.
Và cũng là người nắm giữ trọng trách bảo vệ Tòa tháp ở Seoul.
Bỏ cuộc đồng nghĩa với việc Seoul sẽ hoàn toàn sụp đổ.
Bằng mọi giá phải tìm ra phương án giải quyết.
“Phải tìm cách thôi. Bằng mọi giá.”
Anh vớ lấy chiếc điện thoại.
Cảm giác lạnh lẽo của kim loại dường như đã làm dịu đi cái đầu đang bốc hỏa của anh đôi chút.
Thế nhưng, biết tìm ai để xin lời khuyên bây giờ?
Hiệp hội hay Nhà nước?
Hỗ trợ thì chắc chắn là có, nhưng e rằng chẳng thấm tháp vào đâu.
Bởi hiện tại anh vốn dĩ đã được hưởng mức hỗ trợ kịch trần rồi cơ mà.
Thợ săn Hạng S của quốc gia khác sao?
Hạ sách tột độ.
Khác nào tự lạy ông tôi ở bụi này, phơi bày hết điểm yếu của phe mình cho thiên hạ xem.
“Chết tiệt….”
Cảm giác cô độc và áp lực nặng nề cuồn cuộn ập đến.
Một sự bế tắc nghẹn ứ khi chẳng nhìn thấy lối thoát nào.
Giữa muôn vàn những ngổn ngang ấy, đôi tay anh như một thói quen, lẳng lặng mở một ứng dụng lên.
Gallery Pháp sư.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy giao diện quen thuộc ấy, ý thức của Kim Suho mới chợt bừng tỉnh.
“Mình vào đây làm cái quái gì chứ? Giữa cái tình cảnh nước sôi lửa bỏng thế này….”
Kim Suho luống cuống trước chính hành động vô thức của bản thân.
Hóa ra khi bị đẩy đến bờ vực của sự căng thẳng tột độ, anh đã vô thức tìm về cái chốn nương náu này.
Nơi độc nhất vô nhị chỉ có sự hiện diện của năm vị pháp sư đang tồn tại ở Đại Hàn Dân Quốc.
Nơi đây, anh chẳng phải gánh trên vai cái danh hiệu Thợ săn Hạng S phải liều mạng bảo vệ Hàn Quốc, mà chỉ đơn thuần là gã mang nick cố định Bọ hung.
Chốn duy nhất anh có thể tự do phô bày con người thật của mình.
Một trong số ít ỏi những góc nhỏ nhoi trên cõi đời này cho phép anh thả lỏng cõi lòng mà dựa dẫm.
[Tiêu đề: Sau này đổi luôn quốc kỳ Hàn Quốc sang biểu tượng của tôi thì sao nhỉ.]
[Tác giả: ㅇㅇ(88U.8T8)]
[Bên trong tháp người ta làm thế rồi đấy. Hãy tiếp thu nền văn hóa tháp tốt đẹp đi nào.]
ㄴpkkajju: Mất trí thật rồi dấy.
Những màn tán gẫu vô thưởng vô phạt chẳng khác gì ngày thường.
Kim Suho đờ đẫn lướt đọc từng bình luận.
Một cảm giác tựa như sức nặng của hiện thực nghiệt ngã đã tạm thời bị lãng quên trong chốc lát.
Chính vào khoảnh khắc ấy.
Những ngón tay anh bỗng tự động di chuyển mất kiểm soát.
Cứ như thể đê điều kìm nén cảm xúc bấy lâu nay bỗng chốc vỡ òa.
[Tôi…]
Một chữ vừa được gõ vào khung nhập liệu.
Kim Suho thoáng chần chừ.
Thế nhưng, ngón tay đã trót lỡ nhịp kia cứ thế vô tư lướt trên bàn phím.
[Tiêu đề: Tôi vừa bị phán là thất bại trong việc leo Tầng 55]
Chẳng thèm đính kèm thêm bất kỳ dòng giải thích nào, chỉ vỏn vẹn một câu duy nhất.
Kim Suho còn chưa kịp ý thức được mình vừa gây ra trò điên rồ gì, tay đã lỡ bấm nút gửi mất rồi.
...
[Tôi vừa bị phán là thất bại trong việc leo Tầng 55]
“Cái quái gì thế này?”
Thợ săn Hạng S Kim Suho.
Người đàn ông mang danh xưng kẻ mạnh nhất Đại Hàn Dân Quốc. Vậy mà lại bị phán là thất bại sao?
Chẳng phải mỗi tôi là kẻ duy nhất bật ngửa.
Hàng loạt bình luận của những pháp sư khác lũ lượt hiện lên.
ㄴpkkajju: ???
ㄴTủ Lạnh: ?????
ㄴMa Pháp Là Hỏa Lực: ????????
Chẳng mấy chốc, một dòng đính chính từ Bọ hung đã được cập nhật.
ㄴBọ hung: Vừa mới làm bài test chính thức xong đây. Bảo là hỏa lực không đủ.
Hỏa lực không đủ.
Ngay khoảnh khắc bốn chữ đó chễm chệ xuất hiện trên khung bình luận.
Bằng một thứ trực giác thần kỳ nào đó, tôi đã linh cảm được ai chuẩn bị trồi lên rồi.
ㄴMa Pháp Là Hỏa Lực: Kẻ nào vừa thốt ra ba từ thiếu hỏa lực đấy??
ㄴTủ Lạnh: Biết ngay mà.
ㄴMa Pháp Là Hỏa Lực: Ma pháp thuộc tính Phong vốn dĩ cái gốc của nó hỏa lực đã yếu đuối rồi. Chứ Hỏa pháp thì đời nào có cái mùa xuân ấy.
ㄴpkkajju: Làm như chọn thuộc tính được không bằng mà cứ nói hoài dấy. Có giỏi thì đưa ra giải pháp đi dấy.
Một màn mỉa mai chan chát.
Ma Pháp Là Hỏa Lực có vẻ như hơi sượng trân, liền vội vã đưa ra một cao kiến ngay.
ㄴMa Pháp Là Hỏa Lực: Nếu hỏa lực hụt hơi thì. Xách luôn hai cây gậy phép là xong chứ gì?
ㄴㅇㅇ(88U.8T8): Cạn lời
ㄴTủ Lạnh: Nếu làm thế mà được thì ngậm thêm cây nữa vào mồm để chơi tam kiếm phái luôn à?
ㄴpkkajju: Thế thì tôi kẹp mỗi kẽ tay một cây chơi lục kiếm phái luôn dấy. Cho giống Wolverine ấy.
Tôi cũng gật gù tán thành.
Số lượng trang bị có thể đắp lên người vốn dĩ đều có giới hạn cả.
“Nếu ngon ăn thế thì ngay từ đầu cứ tống 3 cái nhẫn vào một ngón tay, rồi độn thêm hai ba lớp áo giáp luôn đi cho rảnh.”
Thế nhưng Ma Pháp Là Hỏa Lực vẫn sống chết cãi chày cãi cối.
ㄴMa Pháp Là Hỏa Lực: Không, sao mấy người cứ đa nghi thế nhỉ. Tôi đã đích thân làm thử rồi cơ mà?
ㄴTủ Lạnh: Hư cấu….
ㄴMa Pháp Là Hỏa Lực: Cứ chờ đấy, tôi ném hẳn video bằng chứng lên cho xem.
Chẳng mấy chốc, quả thực có một bài viết mới trồi lên.
Trong ảnh gif rõ ràng là hai cây gậy phép đang cùng lúc phát huy tác dụng.
Dẫu cho cái dáng vẻ vác hai cây gậy chà bá ở hai tay trông có vẻ hơi bị hề hước thật.
ㄴTủ Lạnh: Ơ kìa, được thật này…. Nhưng sao lại được nhỉ?
ㄴMa Pháp Là Hỏa Lực: Tôi đã bảo là được rồi mà lại?
ㄴpkkajju: Rốt cuộc là cô cày cuốc kiểu gì mà luyện được ba cái kỹ năng quái gở này dấy
ㄴMa Pháp Là Hỏa Lực: Chuyện đó thực ra là một câu chuyện thấm đẫm nước mắt đấy, nghe không?
ㄴMa Pháp Là Hỏa Lực: Thôi dẹp đi, chuyện đó không quan trọng. Sao hả? Xài thế này thì hỏa lực dứt khoát sẽ thăng hạng vùn vụt đúng chứ? Tuyệt chiêu chi tiết để tôi gõ xuống đây luôn cho.
“Hừm…. Mình có thứ gì để xài được không ta?”
Tôi thoắt chìm vào trầm tư.
Bọ hung Kim Suho. Một trong những nhân vật hiếm hoi tường tận danh tính thực sự của tôi.
Đã vậy lại còn là người tôi mang ơn trong vô số chuyện, từ vụ đăng ký Thợ săn Hạng A trở đi.
“Mấy lúc thế này mà có mấy tay nick cố định xuất hiện như bậc thầy chuyên gia thì ngầu bá cháy luôn cơ chứ….”
Tôi hạ quyết tâm dốc sức tương trợ hết mình.
Trước mắt cứ phun ra cái phương án vừa nảy số trong đầu đã.
ㄴㅇㅇ(88U.8T8): Thế anh có muốn mượn gậy phép của tôi không? Hàng Huyền Thoại đấy.
ㄴBọ hung: Không không, xin ghi nhận tấm lòng thôi.
ㄴBọ hung: Lỡ mà vào tháp tôi tạch một phát thì tính sao?
ㄴBọ hung: Lỡ có bề gì thì món vật phẩm đó sẽ một đi không trở lại đấy. Không làm thế được đâu.
ㄴㅇㅇ(88U.8T8): Ơ kìa, làm gì có thằng dở người nào đi tính luôn cả chuyện mình tạch vào trong kế hoạch cơ chứ? Phải vác theo cái quyết tâm sống chết cũng phải vượt ải mà đi chứ.
ㄴBọ hung: Nghe cũng có lý. Nhưng mà tôi vẫn không mượn đồ đâu.
ㄴBọ hung: Dù sao thì thuộc tính cũng lệch pha nhau, có xài cũng khó mà đạt hiệu quả tối đa lắm. Hơn nữa, dăm ba cái đồ nghề thì tôi cũng tự thân lo liệu được.
Một lời từ chối khéo léo nhưng cực kỳ dứt khoát.
Tôi phải công nhận là mấy lời anh ta lải nhải hoàn toàn có lý.
Dám chắc cái món Rễ Cây Thế Giới của tôi cũng chẳng hợp rơ gì với anh ta cho lắm.
Vốn dĩ đã là Hạng S, lại còn ẵm thêm combo hỗ trợ từ chính phủ nữa, thì cái việc vác về thêm một cây gậy phép đúc khuôn cho bản thân có nhọc nhằn gì đâu cơ chứ.
“Thế thì hay là thử tự tay nhào nặn ra một món đồ nào đó giúp ích được xem sao nhỉ?”
Tôi vươn tay ra.
Chiếc nhẫn ngự trên ngón tay chợt lóe sáng.
Một quyển sách ma lực dày cộp tự động mở bung ra trước mặt tôi.
“Để xem nào, gậy phép hay dăm ba cái trang bị liên quan đến ma pháp….”
Cả một sớ dài dằng dặc bản thiết kế của đủ thể loại vũ khí, áo giáp, trang sức lần lượt lướt qua.
Chẳng mấy chốc, một món trông có vẻ khấm khá đã lọt vào tầm ngắm.
[Trượng Vạn Năng Của Dwarf.]
“Ồ? Cái này coi bộ cũng ra gì đấy chứ?”
Tôi dán mắt lướt đọc phần mô tả chi tiết.
[Mô tả: Một thứ ma lực binh khí được đúc kết từ trí tuệ và kỹ thuật chế tác thượng thừa của Dwarf.]
[Ngay khi siết cò, một viên đạn ma lực nén đặc sẽ được phóng ra.]
[Cho phép ngay cả những gã Dwarf mù tịt về ma pháp nhất cũng có thể khai hỏa.]
[Có khả năng xoay chuyển cục diện các cuộc đàm phán và thương lượng theo hướng có lợi.]
Tôi thoáng chốc sững sờ, chẳng dám tin vào nhãn quan của chính mình.
“…Cái quái này rõ rành rành là khẩu súng cơ mà.”
Một món trang bị đậm chất bần nông của lũ Dwarf đầu đất.
Tôi lượn lờ soi qua mấy bản thiết kế khác.
Thế nhưng tình hình cũng chẳng khấm khá hơn là bao.
“Chẳng có món nào trông có vẻ xoay chuyển được cục diện ngay tắp lự cả.”
Quạ may thì có Pin Ma Pháp?
Sạc đầy ma pháp của kẻ khác vào đây rồi vác theo thì biết đâu lại làm nên chuyện….
“Thiết nghĩ cứ nên đổi chiến thuật xem sao.”
Tôi lại một lần nữa chìm vào suy tư.
Nếu xài vật phẩm không ăn thua thì còn cách quái nào khác không?
Vốn liếng của mình còn chiêu trò gì xài được không ta?
Phương pháp cốt lõi để thăng hạng hỏa lực.
“A.”
Phút chốc, một luồng ký ức chợt xẹt qua tâm trí.
Vị pháp sư cung đình Gerard mà tôi từng đụng mặt trong trận thủ thành ở Tầng 32.
Luồng ma lực luân chuyển kỳ quái của Gerard lúc ấy.
Tôi đã dùng Thông Sát Nhãn để săm soi rồi copy y xì đúc trò đó cơ mà.
“Biết đâu thứ này lại làm nên chuyện thì sao?”
Chẳng phải là hì hục nhồi nhét cho Tổng lượng Ma lực phình to ra, mà là bí kíp để vắt kiệt công suất của thứ sức mạnh hiện có.
Đó chẳng phải đúng boong là thứ mà Kim Suho đang khát khao nhất lúc này sao?
Tôi lại lạch cạch gõ phím trên khung bình luận.
ㄴㅇㅇ(88U.8T8): Tôi mới học lỏm được một tuyệt kỹ ở trong tháp nè….
2 Bình luận
Dai dai ngon ngon đậm vị chữ tình 🐧