ㄴTủ Lạnh: Thứ hai là tháp đã có sự biến đổi. Cụ thể mà nói thì ở các tầng 10 và 20, Elf và Dwarf đã xuất hiện.
ㄴㅇㅇ(7F7.7Y7): Chuyện đó có khi nào là do tui không?
ㄴTủ Lạnh: Đương nhiên rồi.
ㄴTủ Lạnh: Mọi người bây giờ đang náo loạn cả lên. Vì hoàn toàn không biết nguyên do mà.
ㄴTủ Lạnh: Chị tuyệt đối không có ý định tiết lộ nguyên nhân này đâu. Nếu nói ra thì cũng phải nói về sự tồn tại của em mất.
Đọc được bình luận, những người khác cũng bắt đầu xen vào.
ㄴMa Pháp Là Hỏa Lực: Cô nghĩ đúng đấy. Ngoài 4 người ở đây ra, tôi xin kiếu việc có thêm đối thủ cạnh tranh.
ㄴBọ hung: Đối thủ cạnh tranh gì cơ?
ㄴMa Pháp Là Hỏa Lực: Đương nhiên là cuộc chiến tranh giành newbie rồi.
“…Người nghĩ đến mấy trò như chiến tranh giành giật chắc chỉ có mỗi một người thôi thì phải.”
Nói gì thì nói, người này vẫn có chút đáng sợ.
Cảm giác hoàn toàn lệch pha với một kẻ hướng nội như tôi.
ㄴTủ Lạnh: Mới ngày đầu hội thảo mà nhờ thế vui phết. Nhìn bọn họ lôi mấy cái giả thuyết ngớ ngẩn ra cãi nhau mà tôi cứ phải nhịn cười.
ㄴTủ Lạnh: Thậm chí có người còn đang khóc ròng vì bao nhiêu nghiên cứu từ trước đến giờ bỗng hóa thành giấy lộn kìa. Được làm lại nghiên cứu cùng một chủ đề thêm lần nữa chẳng phải là quá hời sao, khóc lóc cái gì chứ?
ㄴㅇㅇ(7F7.7Y7): Á, ác ma kìa….
“Chà, biết thế mình cũng bám đuôi theo xem sao nhỉ?”
Tiếc thật. Quá sức tiếc nuối.
Không chừng đó lại là một cơ hội ngàn vàng để chứng kiến cảnh các học giả hàng đầu thế giới phát cuồng và suy sụp vì mình cũng nên.
“Cứ đà này, biết đâu sau này mình cũng có thể làm giáo sư đồ không chừng?”
Nghĩ lại thì, hình như tôi cũng có tố chất làm giáo sư đấy.
Đầu óc tôi cũng thông minh nhạy bén mà. Chắc chắn tôi sẽ làm tốt thôi.
Lúc nào buồn chán, cứ lôi bừa một dòng về những thứ mình đã tận mắt chứng kiến trong tháp ra chém gió là xong.
“Biết đâu lại còn ẵm luôn cả giải Nobel?”
Giải Nobel cơ đấy.
Chỉ mới nghĩ đến thôi mà tôi đã không kìm được nụ cười.
Lúc đầu mình phải tỏ vẻ từ chối nhận giải, hoặc bơ luôn mấy cuộc gọi thông báo trúng thưởng mới được.
Làm thế trông sẽ ngầu hơn nhiều.
Tuyệt, quyết định vậy đi.
Sau khi danh tính bị bại lộ, tôi sẽ dùng cái cơ thể này để hiện thực hóa giấc mơ trở thành vị giáo sư trẻ tuổi nhất.
Một giấc mơ về chương thứ hai của cuộc đời sau khi giải nghệ thợ săn.
“À đúng rồi. Phải hỏi xem cái ma pháp trong đó là gì mới được.”
ㄴㅇㅇ(7F7.7Y7): Mà nhắc mới nhớ, ma pháp được lưu trữ bên trong là gì vậy?
ㄴTủ Lạnh: Magic Cancel. Một loại ma pháp vô hiệu hóa khả năng sử dụng ma pháp. Đơn giản mà nhỉ? Tất nhiên là người thi triển sẽ không bị ảnh hưởng rồi.
ㄴTủ Lạnh: Chắc là vô cùng phù hợp với tộc Dwarf có kỹ năng ma pháp yếu kém chăng?
“Magic Cancel à… Mong là thứ này cũng sẽ có tác dụng với gã đó.”
Tôi cúi xuống nhìn viên pin ma pháp có hình dáng như một chiếc thắt lưng.
Nếu là một kẻ địch mạnh đến mức phải xài ma pháp dùng một lần này thì đương nhiên đã có sẵn một cái tên trong đầu rồi.
Dù rằng việc nó có tác dụng hay không vẫn còn hơi đáng lo.
Thứ này cũng là đồ vật có nguồn gốc từ bên trong tháp, nên chắc chắn sẽ có hiệu quả thôi nhỉ?
Cứ đeo vào người trước đã, chẳng mất mát gì.
Tôi thuần thục thắt chiếc thắt lưng lên người, rồi khoác áo choàng lên trên.
Đã đến lúc leo tháp rồi.
...
[Bạn đang tiến vào Tầng 34 (CỰC HẠN) của Tháp.]
Lần này điểm xuất phát vẫn là phòng họp chiến lược của pháo đài.
Hiện ra trước mắt tôi là những vị sĩ quan mang gương mặt nghiêm trọng đang vây quanh một chiếc bàn lớn đặt bản đồ.
“Đội quân chủ lực của địch đang tập kết về phía hẻm núi phía Đông. Với tốc độ này, chậm nhất là ngày mai, cuộc chiến toàn diện sẽ nổ ra.”
“Chúng ta phải lùi tuyến phòng thủ về phía sau thêm nữa! Với binh lực hiện tại, việc đối đầu trực diện là điều không tưởng!”
“Thật nực cười! Bọn ta còn chốn nào để lùi bước nữa chứ?”
Dường như chẳng một ai nhận ra sự hiện diện của tôi.
Những cuộc tranh luận nảy lửa vẫn tiếp tục diễn ra.
Tôi lẳng lặng đứng quan sát khung cảnh đó một chốc.
Một gương mặt quen thuộc lọt vào tầm mắt tôi.
“…”
Ngồi ở vị trí thượng tọa của bàn họp, nhắm nghiền hai mắt lại, chính là Kỵ sĩ Đoàn trưởng Seymour.
Anh ta trông già đi thêm vài năm so với lần cuối tôi gặp ở Tầng 33.
Đứng cạnh anh ta là một người phụ nữ với dáng vẻ vừa lạ lẫm lại vừa quen thuộc.
“Việc rút lui tuyến phòng thủ là hạ sách. Trái lại, chúng ta phải khoét sâu vào sơ hở của kẻ địch.”
Một phong thái điềm nhiên, không hề tỏ ra nao núng dẫu phải đứng trước mặt những vị tướng quân đáng tuổi cha chú mình.
Nét ngây thơ non nớt đã biến mất hoàn toàn, nhưng ánh mắt kiên định ấy thì vẫn vẹn nguyên như ngày nào.
Chính là Sharon, người đã trưởng thành thành một thiếu nữ chững chạc sau 5 năm ròng rã.
“Suy cho cùng, lý do khiến bọn chúng mạnh mẽ đến vậy là nhờ bọn pháp sư đứng phía sau giật dây. Nếu đội Ranger của chúng ta đánh úp từ phía sau….”
Ngay chính khoảnh khắc đó, ánh mắt Sharon chạm phải mắt tôi, đôi vai cô thoáng cứng đờ lại.
“…!”
Đôi mắt Sharon mở to tròn xoe.
Âm thanh cuộc họp đang diễn ra bỗng chốc bặt nghẹn.
Men theo ánh nhìn của Sharon, toàn bộ những cái đầu trong phòng họp đồng loạt ngoảnh về phía tôi.
Ai nấy đều mang một biểu cảm kinh ngạc tột độ.
Một sự tĩnh lặng bao trùm lấy không gian.
“Ng-Ngài Hiền giả…!”
Người phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng ấy chính là Sharon.
Một chất giọng đan xen giữa sự kinh ngạc và niềm vui sướng khôn tả.
Cô chẳng thèm bận tâm đến ánh nhìn của những người xung quanh, lập tức lao thẳng về phía tôi.
“Thực sự là ngài Hiền giả! Tôi biết chắc ngài sẽ quay trở lại mà!”
Sharon dừng bước ngay sát trước mặt tôi.
Gương mặt ánh lên niềm hân hoan tột độ.
Sharon dang rộng hai tay định ôm chầm lấy tôi.
Theo bản năng, tôi lùi lại một bước.
“Ơ…”
“Ưm…”
Đôi tay Sharon sượng trân khựng lại giữa không trung.
Tôi ngượng ngùng nhìn cô.
Tính cách cô từ trước đến nay vốn dĩ hoạt bát thế này sao?
Đây là dáng vẻ mà lần trước tôi chưa từng được thấy.
Nhưng có một điều đã vô cùng chắc chắn.
‘Vẫn còn sống.’
Thâm tâm tôi khẽ trút một tiếng thở phào nhẹ nhõm.
Đang lo nơm nớp sợ rằng lọt vào thời điểm cô đã bỏ mạng cơ chứ.
Thật may là cô vẫn bình an vô sự.
“A… T-Tôi xin lỗi. Vì mừng quá nên tôi vô ý thất lễ…”
Lúc này Sharon mới đỏ bừng mặt rụt tay về.
Tôi lắc đầu, cất bước tiến về phía bàn họp.
Phải nhanh chóng đánh trống lảng trước khi bầu không khí này trở nên ngượng ngùng hơn nữa mới được.
“Không sao đâu. Mà tình hình hiện tại đang diễn biến thế nào rồi?”
Nghe tôi hỏi, Seymour lập tức đứng dậy và bước về phía tôi.
Anh ta giữ đúng lễ tiết, cúi gập người sâu sắc.
“Ngàn vạn lần cảm tạ ngài đã một lần nữa giá lâm vương quốc này, thưa ngài Hiền giả. Thế nhưng… Tình hình hiện tại đang không được khả quan cho lắm.”
‘Nhìn mấy người có vẻ như chưa từng có lúc nào khả quan cả thì phải….’
Nhưng dĩ nhiên là tôi không dại gì mà thốt lời đó ra khỏi miệng.
“Đợt tổng tiến công quy mô lớn của lũ Orc đã áp sát kề cận. Chỉ một lát nữa thôi, cuộc chiến sẽ chính thức nổ ra.”
Trên bản đồ, hằng hà sa số những quân cờ màu đỏ được rải rác la liệt.
Một thế trận như thể muốn nuốt chửng toàn bộ lãnh thổ.
Cứ cái đà này, thất bại là điều đã hiển hiện rõ ràng.
Tôi lẳng lặng gật đầu.
Việc diễn ra như cơm bữa ấy mà.
Vai trò của tôi ở đây vốn dĩ cũng đã được định sẵn rồi.
“Tôi hiểu rồi. Vậy thì tôi cứ ra đó rồi quét sạch toàn bộ bọn chúng là xong chứ gì?”
[Sandworm phản bác rằng, nói gì thì nói, một mình đối đầu với cả một đại quân vẫn là quá sức.]
‘…Vậy sao?’
Quả thực, để tự tay xử lý một đội quân khổng lồ đến mức đó thì e là lượng ma lực sẽ hơi cạn kiệt.
Dù vậy, chắc vẫn dư sức nghiền nát một lượng binh lực đáng kể.
Cứ làm y hệt như những gì đã làm ở tầng trước cũng đã là một sự trợ giúp to lớn rồi.
Trong khi đó, các vị sĩ quan trẻ tuổi lại nhìn tôi bằng vẻ mặt ngơ ngác, không thể tin nổi.
Chắc bọn họ đang thầm nghĩ sao tôi lại có cái sự tự tin điên rồ đến nhường ấy.
Thế nhưng Seymour lại là người nắm rõ sức mạnh của tôi hơn ai hết.
Vậy mà, chính Seymour lại đưa ra một câu trả lời nằm ngoài dự liệu.
“Không đâu ạ. Xin ngài hãy cứ giao phó việc này cho chúng tôi.”
“Hả?”
Trúng phải câu trả lời đầy bất ngờ, tôi khẽ nhíu mày.
Seymour tiếp lời bằng một chất giọng kiên định, dứt khoát.
“Sức mạnh của ngài Hiền giả chính là thành lũy vững chắc cuối cùng của vương quốc, thế nên nó tuyệt đối không thể trở thành phương án ưu tiên hàng đầu được.”
Trong thanh âm của anh ta không mảy may chứa đựng chút chần chừ nào.
“Giả như ngài Hiền giả luôn đơn thương độc mã giải quyết mọi cơn nguy khốn, e rằng binh lính của chúng tôi sẽ dần lãng quên đi cách chiến đấu mất.”
“…Vậy sao?”
“Vâng thưa ngài. Chẳng mấy chốc bọn họ sẽ trở thành những kẻ yếu đuối đớn hèn, chỉ mòn mỏi ngóng chờ phép màu từ ngài Hiền giả, để rồi mỗi khi lâm nguy lại chỉ biết chắp tay cầu nguyện… Mà chẳng hề mảy may nảy sinh ý chí chiến đấu.”
Nghe những lời bộc bạch tiếp đó của anh ta, dường như đã có vô số lần những chuyện tương tự xảy ra.
Cái tư tưởng ỷ lại rằng, hễ cứ hoạn nạn là y như rằng vị Hiền giả trong truyền thuyết sẽ giáng lâm cứu thế nên chẳng việc gì phải lo âu sất.
Tôi khẽ cười nhạt một tiếng.
Quái lạ, mới nhúng tay cứu giúp lèo tèo có ba bận, vậy mà đã được suy tôn thành Đấng cứu thế rồi sao?
Seymour khẽ nắm tay đấm nhẹ lên lồng ngực mình, dõng dạc nói.
“Cứ đà đó, chúng tôi sẽ đánh mất đi khả năng tự lực cánh sinh mãi mãi. Phải tự tay dùng chính máu đào của mình để đoạt lấy vinh quang thì mới xứng đáng.”
Nghe những lời ruột gan ấy, các vị sĩ quan khác trong phòng cũng đồng loạt mang gương mặt sắt đá, gật đầu tán thành.
Tôi lẳng lặng dõi theo bóng dáng bọn họ một lúc lâu.
Một lý do cũng khá là bùi tai đấy chứ.
‘Ra vậy, xem chừng tầng này được thiết kế theo concept như thế rồi.’
Tôi thầm lẩm nhẩm trong bụng.
Chắc mẩm đây chính là một kịch bản do tháp vạch sẵn.
Đã vậy thì cũng chẳng cần thiết phải cố tình phá vỡ cái mạch truyên đó làm gì.
Suy cho cùng thì mục tiêu tối thượng ở tầng này vốn dĩ đã rành rành ra đó rồi.
Chính là thử sức giữ cho Sharon sống sót.
‘Nếu mình mà có máu psychopath thêm chút đỉnh, khéo mình đã nhởn nhơ đứng nhìn cái cách Sharon tắt thở cũng nên…’
Tôi hiện đang nắm trong tay vô số cơ hội.
Cơ hội để nhào nặn lại kết cục bằng cách dấn thân vào những ngã rẽ khác nhau.
Để mặc cho Sharon chết đi, rồi trong lần thử sức tiếp theo lại ra tay cứu rỗi cô ấy để soi xét xem sẽ có biến chuyển gì.
Không chừng đó lại là phương án tối ưu nhất để chinh phục tòa Tháp này.
Dẫu vậy thì, thà chết tôi cũng chẳng muốn làm đến mức cạn tàu ráo máng thế đâu.
Tôi hạ quyết tâm sắt đá trong lòng.
‘Không có chuyện try hard lại đâu. Làm một nháy ăn ngay cho xong.’
Cuộc thảo luận lại một lần nữa được tiếp diễn.
Lần này tôi cũng đàng hoàng an tọa tại bàn họp, dỏng tai lên lắng nghe kế hoạch tác chiến của bọn họ.
“Kẻ địch hiện đang được lũ pháp sư buff mạnh từ phía sau. Đánh đối diện sẽ chẳng có chút cửa thắng nào.”
Điểm mấu chốt của kế hoạch vô cùng ngắn gọn.
Sức tàn phá khủng khiếp của bầy Orc hiện tại bắt nguồn từ sự trợ giúp của bọn pháp sư núp bóng phía sau.
Đội chủ lực của Seymour sẽ chịu trách nhiệm câu giờ.
Tranh thủ lúc đó, đội biệt kích do Sharon dẫn dắt sẽ vòng ra phía sau đánh úp kẻ địch.
Mục tiêu tối thượng là ám sát toàn bộ lũ pháp sư.
“Đội biệt kích sẽ được tập hợp từ những Ranger tinh nhuệ bậc nhất của vương quốc.”
Sharon cất lời bằng một chất giọng đong đầy sự tự tin.
Tôi đắn đo suy nghĩ một lúc rồi mở miệng.
“Đội biệt kích đó, tôi sẽ đi cùng.”
Nghe lời tôi đề nghị, nét rạng rỡ lập tức bừng lên trên gương mặt của Seymour và Sharon.
Nhưng tôi lập tức bồi thêm một điều kiện.
“Đổi lại, tôi không cần bất kỳ binh lính nào đi theo cả. Chỉ hai người là tôi và Sharon xuất phát thôi.”
“Dạ? Nhưng làm thế thì quá sức nguy hiểm thưa ngài!”
Sharon hoảng hốt lên tiếng phản đối kịch liệt, nhưng tôi lại vô cùng cứng rắn.
“Đây đã là sự nhượng bộ tối đa mà tôi có thể dành cho mọi người rồi. Tôi không nghĩ mình dư sức gánh vác thêm cái của nợ là đám binh lính lẽo đẽo theo sau đâu.”
Trước sự ngoan cố của tôi, Seymour chìm vào trầm tư đôi chút.
Cơ mà cuối cùng thì anh ta cũng đành phải thỏa hiệp với ý chí của tôi.
Chung quy lại, bản kế hoạch đã được đẽo gọt lại theo ý đồ của tôi.
Seymour sẽ thống lĩnh đạo quân chủ lực tiến thẳng ra sa trường.
Còn tôi và Sharon, chỉ có hai thân một mình xông pha vào thẳng giữa lòng địch.
1 Bình luận
Kiểu j lão chẳng nghĩ ra đc cái khắc chế từ lâu r 🐧