Trong khi đó, tại Washington D.C., Hoa Kỳ.
Cánh cửa của Tháp Đen mở toang.
Hàng ngàn ánh đèn flash từ máy ảnh đồng loạt lóe lên, soi sáng cả một vùng trời.
Giữa tâm điểm của luồng sáng đó, một người đàn ông hiên ngang bước ra.
Chiếc áo choàng in hình cờ hoa, bộ trang phục bó sát màu xanh lam đặc trưng, và một nụ cười đầy tự tin.
Vị trí Hạng 1 trên Bảng xếp hạng thế giới, Thợ săn Hạng S – DemiGoD.
[Phá đảo Tầng 67! Thần hộ mệnh của nhân loại, DemiGoD!]
[Phá kỷ lục mới! Giới hạn của anh ta là ở đâu!]
Trực thăng của các đài truyền hình lượn lờ trên không trung.
Cánh phóng viên xô đẩy, tranh giành nhau từng tấc đất để có được góc quay đẹp nhất.
DemiGoD tận hưởng tất cả những tiếng reo hò và sự săn đón đó bằng mọi giác quan.
Hắn giơ cao một cánh tay, thực hiện tư thế thương hiệu của mình và dõng dạc hét lớn:
“Ho u!”
“Oa a a a!”
Đám đông đáp lại tiếng hét đó bằng những tràng pháo tay sấm dậy.
Ngay sau đó là hàng loạt câu hỏi dồn dập từ các phóng viên.
“DemiGoD! Tầng này ngài thấy thế nào ạ!”
“Cảm giác khi chiến đấu đại diện cho toàn nhân loại là như thế nào thưa ngài!”
DemiGoD nở một nụ cười mãn nguyện về phía những phóng viên đang ra sức nịnh hót mình.
“Dễ ợt ấy mà, lúc nào chẳng vậy!”
Thế nhưng ngay lúc đó.
Ở một góc nọ, một phóng viên trẻ đang đưa tay chạm vào tai nghe và lầm bầm như tự nói với chính mình:
“Hả? Tin sốc sao? Vừa mới xong… Double O đã vượt qua Tầng 20 rồi…”
Xì xào, bàn tán.
Trước câu nói đó, vài phóng viên xung quanh bắt đầu thì thầm to nhỏ.
Những lời thì thầm nhỏ nhặt đó vốn dĩ bị vùi lấp trong tiếng hò reo của đám đông, khiến hầu hết mọi người không thể nghe thấy.
Thế nhưng DemiGoD là siêu nhân trong số các siêu nhân.
Thính giác quái vật của hắn đã không bỏ lỡ điều đó.
Nụ cười trên mặt hắn thoáng chốc vụt tắt.
Dù khóe môi vẫn đang diễn kịch với một nụ cười hoàn hảo, nhưng ánh mắt hắn thì hoàn toàn lạnh lẽo.
‘Khốn kiếp…’
Trong thâm tâm, hắn chỉ muốn tóm ngay gã phóng viên thiếu tinh tế kia quăng xuống giữa Thái Bình Dương rồi dạy cho một khóa học bơi cấp tốc.
Thế nhưng đây là nơi có vô số công chúng và ống kính máy quay.
DemiGoD hiểu rõ hơn ai hết bản thân mình phải xuất hiện với hình ảnh như thế nào trước đám đông.
Ngốc nghếch và dễ kích động.
Đó rõ ràng là tính cách thật của hắn.
Thế nhưng mọi người lại cảm thấy gần gũi với hình ảnh đó của hắn.
DemiGoD biết rõ điều đó.
Và hắn cũng biết rằng đại chúng không hề muốn thấy một anh hùng vượt quá giới hạn.
Một kẻ xuất hiện trước công chúng phải là một người hơi khờ khạo, dễ nổi nóng, nhưng tuyệt đối chẳng bao giờ dùng bạo lực trực tiếp.
Đó phải là một anh hùng đáng tin cậy nhưng cũng ngớ ngẩn như một ông anh hàng xóm vậy.
Ở những nơi không có camera thì không nói, chứ ở đây thì phải biết kiềm chế.
Hắn vẫn còn đủ khả năng để phân biệt rạch ròi chuyện đó.
Để lôi kéo sự chú ý của mọi người về phía mình một lần nữa, hắn lại giơ cao cánh tay và hét lên:
“Ho u!”
Sau đó, hắn dậm mạnh chân xuống đất và bay vút lên bầu trời.
Hắn lượn một vòng quanh Tháp Đen như để phô diễn sức mạnh.
“Oaaaa!”
Trước màn trình diễn bất ngờ đó, đám đông lại một lần nữa phát cuồng.
Tuy nhiên, DemiGoD chẳng còn cảm thấy sự phấn khích như ban nãy nữa.
‘Cái thằng ranh đó cuối cùng cũng lên tới Tầng 20…’
Phép thuật truy tìm đều đã bị phá hủy, chiến dịch phong tỏa cũng thất bại thảm hại.
Giờ thì phải dùng cách quái nào để tìm ra nó đây?
Ngay cả khi tìm thấy một kẻ đã trở thành Hạng A với thực lực tương đương một quốc gia, thì hắn định làm gì tiếp theo cơ chứ?
DemiGoD bắt đầu thấy đau đầu.
‘Solo phá đảo Tầng 68? Không, chuyện đó là bất khả thi… Hay là chiến dịch đóng Gate? Nhưng đến giờ vẫn chẳng ai biết cách đóng Gate là thế nào cơ mà!’
Hắn cần một phương án nào đó.
Một phương án để lôi kéo sự chú ý đang dần hướng về phía thằng ranh đó quay trở lại với hắn.
...
Sáng sớm hôm sau, tôi đã rời nhà từ rất sớm.
Cây trượng khổng lồ vì quá nổi bật nên tôi đành để lại nhà.
Hôm nay cuối cùng cũng đến ngày gặp gỡ Bọ hung Kim Suho.
Địa điểm hẹn là ở Seoul.
Từ Daejeon đến Seoul.
Dù có đi xe thì cũng mất ít nhất hai tiếng đồng hồ.
Và tôi thì chẳng có xe.
Thế nhưng tôi có phương pháp của riêng mình.
Tôi nở một nụ cười đắc ý rồi lẩm bẩm một câu thoại trong phim.
“Pháp sư là gì? Pháp sư là kẻ điều khiển gió, thu hẹp khoảng cách mặt đất mà chạy…”
Tôi dậm chân một cái.
Mặt đất dưới chân tôi biến thành cát. Tôi nhẹ nhàng đứng lên trên đó.
Giữ nguyên cơ thể mình, tôi chỉ điều khiển khối cát dưới chân di chuyển thật nhanh về phía trước.
Rè rè rèee!
Cơ thể tôi lao đi như một viên đạn.
Cảnh vật xung quanh biến thành những vệt mờ và lùi lại phía sau nhanh chóng.
Cảm giác hệt như đang đứng trên một băng chuyền dài vô tận vậy.
Những đoạn đường tôi đi qua đều được sử dụng Nghịch Phong Hóa để lập tức biến cát trở lại thành đất như cũ.
Tôi bật định vị trên điện thoại lên.
“Cứ đà này thì tầm một tiếng là tới nơi thôi.”
Dù đang di chuyển với tốc độ kinh hồn nhưng tôi vẫn thong thả nghịch điện thoại.
Bởi vì chiêu trò này tôi đã luyện đến mức thuần thục, có thể di chuyển ở chế độ bán tự động.
Dù bảo là cấm dùng điện thoại khi đang lái xe, nhưng tôi có đang lái xe chẳng đâu nên chẳng việc gì phải xoắn.
Tôi đọc lại những phản ứng của mọi người dưới bài viết mình đã chụp màn hình lần trước và nở một nụ cười mãn nguyện.
“Cái này đúng là đọc đi đọc lại chẳng thấy chán mà…”
Đúng lúc tôi đang vừa cười hì hì vừa kéo màn hình xuống thì.
Rầm!
“Hiếc!”
Cùng với một cú va chạm bất ngờ, cơ thể tôi bị bắn về phía trước.
Ngẩng đầu nhìn lên, tôi thấy một cây thông khổng lồ đang đứng lù lù chặn giữa đường.
Do mải mê nhìn điện thoại nên tôi chẳng kịp tránh.
May mà chẳng bị thương chỗ nào.
Ngay trước lúc va chạm, Chướng Ngại Cát đã tự động bung ra như túi khí và hấp thụ toàn bộ lực xung đột giúp tôi.
Thế nhưng dư chấn của cú phanh gấp thì chẳng có gì đỡ nổi.
Tôi lồm cồm bò dậy từ dưới đất, miệng không ngừng lầm bầm.
“Hú, hết hồn hà…”
Chậm mất một nhịp, tôi mới sực nhớ ra mà kiểm tra tình trạng của chiếc điện thoại trên tay.
Một vệt nứt dài hiện rõ ngay chính giữa màn hình.
Khi ngã xuống, màn hình điện thoại đã bị vỡ nát.
“Trời đất ơi, điện thoại của mình!”
Tiếng hét thảm thiết của tôi vang vọng khắp con đường vắng vẻ.
Thà là cơ thể bị thương khéo tôi còn thấy ít đau đớn hơn thế này.
...
Sau bao nhiêu trắc trở, cuối cùng tôi cũng đến được Seoul.
Thành phố khổng lồ mà cả đời tôi chẳng mấy khi ghé thăm.
Trước khung cảnh của Seoul – nơi ở một đẳng cấp hoàn toàn khác với cái thị trấn quê mùa Daejeon – tôi không khỏi thốt lên những tiếng cảm thán.
Nhìn những tòa nhà cao chọc trời và dòng người tấp nập đằng xa, tôi bỗng cảm thấy mình nhỏ bé và bị áp đảo.
“Từ đây đông người rồi, chẳng được dùng ma pháp bừa bãi đâu nhỉ.”
Tôi ngừng sử dụng ma pháp di chuyển và bắt đầu đi bộ chậm rãi.
“Giá mà có cái ma pháp nào liên quan đến ẩn thân thì tốt biết mấy…”
Nếu vậy thì tôi đã có thể đi lại thoải mái mà chẳng phải trải qua mấy cái quy trình phiền phức này rồi.
Tôi đi bộ một lúc thì đến quán cafe nơi hẹn gặp.
Và rồi, tôi há hốc mồm trước cảnh tượng hiện ra trước mắt.
Lấy quán cafe làm trung tâm, một bán kính 3km hoàn toàn bị bao phủ bởi một bức màn khổng lồ bán trong suốt.
Bức màn gió mang sắc tím làm biến dạng khung cảnh bên trong như ảo ảnh, khiến người từ bên ngoài chẳng thể nào dòm ngó được vào trong.
“Chậc, kết giới sao…”
Một kết giới của Hạng S. Quy mô và áp lực của nó vượt xa sức tưởng tượng.
Tôi vừa cảm thán vừa tiến lại gần kết giới.
Cái này thì chui vào kiểu gì đây?
“Dùng Bức Tường Cát để xuyên qua được không nhỉ?”
Tôi điều khiển sức mạnh, tạo ra một bức tường dừng lại ở kích thước 2m.
Bức tường mọc lên, chen vào giữa khe hở của kết giới.
Khi tôi chạm tay vào bức tường, nó mở ra như một cánh cửa.
...
Bên trong quán cafe, Kim Suho đang ngồi cạnh cửa sổ, nhắm mắt tĩnh tâm chờ đợi.
Ngay lúc đó, đôi mày anh khẽ nhíu lại.
Anh cảm nhận được một sự thay đổi nhỏ trong kết giới gió mà mình đã giăng ra.
Có ai đó đang bước vào.
Kết giới chẳng hề bị phá vỡ.
‘…Là newbie sao.’
Kim Suho thầm nhủ trong bụng.
Rốt cuộc cậu ta là người như thế nào đây.
Nếu chỉ nhìn vào những hành tung trên Gallery, thì đó là một kẻ có tính cách chẳng thể nào lường trước được.
Anh bất giác cảm thấy căng thẳng mà nuốt nước bọt một cái.
Leng keng
Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa quán cafe vang lên thanh thản.
...
Ngay khi bước qua kết giới, mọi âm thanh ồn ào của thế giới bỗng chốc tan biến như chưa từng tồn tại.
Tôi chậm rãi bước đi trên con phố hoàn toàn vắng bóng người.
Một cảm giác thật kỳ lạ.
Giữa rừng nhà cao tầng và những biển hiệu rực rỡ, khung cảnh lại chẳng có lấy một bóng người, trông thật quái dị.
Quyền năng của Hạng S là thế này sao.
Có thể bao trọn cả một khu trung tâm thành phố như thế này.
Phía xa kia, quán cafe Ham Ham Cheese – địa điểm hẹn gặp – đã hiện ra.
Qua khung cửa kính, tôi thấy một người đàn ông.
Một chiếc áo thun ROKA màu đen kịt. Mái tóc húi cua ngắn ngủn và ánh mắt sắc lẹm.
Người đó chắc chắn chính là Bọ hung Kim Suho.
Dù trông có vẻ ngoài bình thường, nhưng ở anh ta tỏa ra một luồng khí chất chẳng hề tầm thường chút nào.
‘Pháp sư Hạng S trông sẽ như thế nào nhỉ…’
Tôi định vận nhãn lực để quan sát dòng chảy ma lực của anh ta, nhưng rồi lại thôi.
Kim Suho chắc chắn cũng sở hữu những kỹ năng tương tự, và làm vậy thì có vẻ hơi thiếu lịch sự.
“Phù…”
Tôi hơi căng thẳng một chút.
Tôi hít một hơi thật sâu rồi bước về phía cửa quán cafe.
Leng keng
Cùng với tiếng chuông thanh mảnh khi tôi mở cửa, ánh mắt của Kim Suho đang ngồi bên cửa sổ liền hướng về phía tôi.
Ánh mắt tôi và anh chạm nhau giữa không trung.
Trong khoảnh khắc đó, một vẻ bàng hoàng thoáng qua đôi mắt anh.
Có vẻ như anh chẳng thể ngờ nổi tôi chính là pháp sư newbie.
Mà cũng phải thôi.
Nhìn kiểu gì thì hiện tại tôi cũng chỉ là một cô bé tầm mười ba tuổi mà thôi.
Kim Suho đứng dậy và tiến về phía tôi.
Trên gương mặt anh hiện rõ vẻ bối rối xen lẫn lo lắng.
“Ôi trời, cháu vào đây bằng cách nào vậy? Lúc chú giăng kết giới vẫn còn người chưa kịp rời đi sao…?”
Anh cố gắng hỏi một cách dịu dàng nhất có thể dù vẻ mặt trông khá lúng túng.
Tôi thở dài một hơi thườn thượt.
Lại là cái kịch bản này sao.
Từ gã môi giới, đến cảnh sát, ai nhìn thấy tôi cũng có cái phản ứng này.
Đúng là phát ngán mà.
Tôi chẳng nói lời nào, lẳng lặng bước đến trước mặt anh và đưa ngón tay ra.
Từ đầu ngón tay tôi, một nắm cát chảy xuống.
Cát tự mình nhào nặn trên mặt bàn, rồi nhanh chóng tạo thành một hình nhân nhỏ xíu có diện mạo y hệt tôi chỉ bằng lòng bàn tay.
Phân thân cát mini cúi đầu chào Kim Suho một cái lịch sự.
“…”
Kim Suho đứng đờ người ra như không tin vào những gì mình vừa nhìn thấy.
Đôi mắt anh rung động dữ dội.
Cát, pháp sư, và cô bé này.
Trong đầu anh lập tức hiện ra một kết luận duy nhất.
Tôi chẳng thèm bận tâm đến anh ta mà đường hoàng đi đến một chỗ trống rồi ngồi xuống.
Tôi phải cho anh ta thấy tôi chẳng phải là một đứa trẻ bình thường.
Tôi vắt chéo chân và nói:
“Cho một ly cà phê đen nhé.”
Trước lời gọi món của tôi, Kim Suho đứng ngẩn ngơ một lát rồi mới sực tỉnh mà nhìn quanh.
Thế nhưng trong quán cafe nằm trong kết giới này thì lấy đâu ra nhân viên cơ chứ.
“À, cà phê… Hiện tại không có nhân viên… Đợi tôi một chút.”
Kim Suho ngập ngừng một lát rồi bước chân đầy vẻ ngượng nghịu đi vào phía trong quầy bar.
Có vẻ như vì sự xuất hiện của tôi mà tinh thần của anh vẫn còn đang trong trạng thái hỗn loạn.
Tôi nhìn cái bóng lưng đó mà thầm nhủ:
‘Ơ, mình chẳng có ý định sai bảo anh ta đi pha cà phê đâu nhé?’
Mà thôi, người ta đã có lòng thì mình cứ nhận vậy.
Đời này mấy ai được uống cà phê do chính tay Hạng S pha cho cơ chứ?
“Hừm…”
Trước những cái nút và cần gạt lạ lẫm, những ngón tay của Kim Suho cứ quờ quạng giữa không trung.
Đôi lông mày anh nhíu chặt lại thành một đường kẻ sâu.
Nhìn cái dáng vẻ đó, tôi bỗng thấy bất an mà chậc lưỡi.
‘Ổn không đây trời…?’
Có vẻ như đã hạ quyết tâm, liền nhấn mạnh vào một cái nút trông có vẻ khả quan nhất.
Tiếng bíp bíp cảnh báo vang lên từ chiếc máy pha cà phê.
“Ơ kìa…”
Đúng lúc anh đang bối rối quơ tay múa chân.
Một luồng gió dữ dội bỗng chốc thổi quét khắp bên trong quán cafe.
Xoảng!
Những chiếc cốc đặt trên kệ rơi xuống sàn và vỡ tan tành.
Chỉ trong chớp mắt, quán cafe biến thành một bãi chiến trường lộn xộn.
Kim Suho đứng đực mặt ra như chẳng tin nổi vào cái đống hỗn độn mình vừa gây ra.
“Hừm…”
Tôi chống cằm, lặng lẽ quan sát toàn bộ khung cảnh đó từ đầu đến cuối.
4 Bình luận