1-50

3. Học được ma pháp

3. Học được ma pháp

Khi mở Neotube, một video hiện ra, trong đó có một ông chú người Ấn Độ đang huyên thuyên bằng tiếng Anh.

Không có phụ đề, cũng chẳng có intro hoành tráng.

Một video đơn giản chỉ có đúng một cái bảng đen.

“Tôi có biết tiếng Anh đâu.”

Thật ra, dù có biết tiếng Anh thì chắc cũng khó mà nghe hiểu được.

Cái giọng đặc sệt mùi cà ri đó, đến cả người Mỹ bản xứ nghe còn thấy vất vả.

Nhưng trước khả năng giảng dạy quá đỉnh, rào cản ngôn ngữ chẳng thành vấn đề.

“Ma pháp cơ bản…. Sử dụnng như lày thôy. Đầu tiên, bạn hãy tưởng tượnng kéo sức mạnhh của đất lên….”

Ông chú vừa khoa tay múa chân, vừa vẽ vời lên bảng để giải thích một cách đầy nhiệt huyết.

Để con người giao tiếp với nhau, chỉ cần thế là đủ.

“Đại khái là bảo mình tưởng tượng cảm giác kéo sức mạnh của đất lên à.”

Tôi tự diễn giải lời ông chú theo cách của mình rồi gật gù.

Điểm cốt lõi cũng tương tự như thiền định.

Thần ngự trong cơ thể mình.

Và để nó giao tiếp với tự nhiên bên ngoài.

“Quan trọnnng lắm! Ba tháng!”

Ông chú đột nhiên giơ ba ngón tay lên nhấn mạnh.

“Cảm nhận Ma lực có thể mất hơn 3 tháng á? Thế này thì khó rồi.”

Tôi muốn dùng ma pháp ngay lập tức để vượt qua bài xác thực.

Một Gallery mới, lại còn là Gallery thân hữu của các Pháp sư, những người mà ở Hàn Quốc chỉ có bốn, giờ thêm tôi là năm.

Tôi muốn nhanh chóng trở thành một thành viên của họ để cùng nhau lướt Gallery.

Vậy mà lại có thể mất đến ba tháng.

Lâu quá rồi.

“Thôi thì cứ thử xem sao.”

Dù sao thì có vội cũng chẳng được gì.

Tôi ra ngoài để trực tiếp cảm nhận sức mạnh của đất.

Phải tìm một nơi gần đất nhất, có nhiều đất nhất.

Sau một hồi đắn đo, tôi đi đến sân chơi trong khu chung cư.

Tôi ngồi khoanh chân giữa bãi cát của sân chơi.

Và ngồi bệt xuống, dùng mông đè nát mấy cái nhà cóc và lâu đài cát mà lũ trẻ đã xây.

Không lâu sau, tôi bắt đầu cảm nhận được những ánh mắt xung quanh.

“Ơ? Nhìn kìa.”

“Gì thế? Con bé đó à?”

“Ừ. Trông như học sinh mà giờ này ra giữa sân chơi làm gì không biết?”

“Ai biết. Chắc lại challenge gì đó? Dạo này thấy bảo đứa nào cũng rần rần quay Neotube.”

“Quay cái đó thì được gì hay sao?”

“Thì cũng như hồi mình thôi, chẳng phải cũng có mấy đứa đòi làm idol sống chết à? Nghe nói dạo này chúng nó quay mấy cái đó để ra mắt đấy?”

“Thế con bé đó cũng là thực tập sinh idol à? Mà công nhận xinh thật. Mỗi tội quần áo hơi lôi thôi.”

Tiếng xì xào bàn tán vang lên.

Bị coi là một thằng điên thì tôi quen rồi.

Nhưng được khen ‘xinh’ thì đúng là lần đầu tiên trong đời.

Cảm giác ngượng ngùng khiến tôi cứ muốn quắn cả người lại.

Tôi cố gắng lờ đi ánh mắt của họ.

Liếc mắt nhìn qua thì chỉ có vài bà cụ ngồi trên ghế đá và mấy cô mấy bác đi ngang qua.

Họ nghĩ gì về tôi cũng chẳng sao cả.

Tôi nhắm mắt lại, chỉ tập trung vào việc cảm nhận Ma lực.

Chắc nhờ 30 ngày tu luyện thiền định, việc tập trung không hề khó.

Tiếng ồn xung quanh xa dần, ý thức của tôi dần chìm xuống, xuyên qua bãi cát.

Và rồi, tôi cảm nhận được nó.

Năng lượng nhỏ bé ẩn chứa trong từng hạt cát.

Dòng chảy khổng lồ được tạo nên khi chúng hợp lại.

Mọi thứ truyền đến từ sâu trong lòng đất.

Đây chính là Ma lực.

“Thành công rồi.”

Tôi mở mắt ra.

Nhìn đồng hồ, chỉ mất có vài phút.

Quá trình mà trong video nói có thể mất đến ba tháng, lại kết thúc chỉ trong vỏn vẹn vài phút.

Tôi nhìn quanh.

May là những người hiếu kỳ ban nãy đã đi hết rồi.

Chính là lúc này.

Tôi cẩn thận đưa tay ra, thử điều khiển Ma lực.

“Trước tiên, bắt đầu từ chuyển động đơn giản của cát….”

Theo cái vẫy tay của tôi, cát từ từ trỗi dậy, uốn lượn như một con rắn.

“Ồ ồ!”

Tôi mải mê điều khiển cát di chuyển khắp nơi mà quên cả thời gian.

Tôi còn thử dùng cát tạo hình con ếch xấu xí mà tôi hay thấy trên Gallery, rồi khắc cả logo của Gallery thật to.

“Cái này sau phải đăng bài với tiêu đề ‘Thợ săn-er thử xây lâu đài cát, chấm mấy điểm?’ mới được.”

Tôi dùng điện thoại chụp lại tất cả để làm bằng chứng.

Sau một hồi nghịch ngợm, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi.

Ma pháp tấn công cơ bản nhất mà ông chú người Ấn Độ đã dạy trong video.

“Là Đạn Cát đúng không nhỉ? Cái tên nghe phèn thật chứ.”

Nhưng tên gọi không quan trọng.

Tôi vốc một nắm cát lên lòng bàn tay.

Rồi nhắm mắt lại và tưởng tượng.

Một viên đạn.

Những hạt cát trong tay chuyển động theo trí tưởng tượng của tôi.

Chúng kết dính lại với nhau một cách chặt chẽ.

Nén lại, và xoay tròn.

Tôi thấy hình dạng của Thần bên trong mình đang thay đổi.

Thần giờ đây mang hình dạng một viên đạn nhỏ.

Khoảnh khắc đó, đầu tôi choáng váng như thể trời đất quay cuồng.

Một tia lửa lóe lên trong đầu.

Cảm giác như vô số thông tin cùng lúc đổ ập vào não.

Sự sắp xếp tối ưu của các hạt cát, phương pháp nén Ma lực hiệu quả nhất, tốc độ xoay.

Bỏ qua mọi công thức tính toán phức tạp, kết quả của mọi thứ được rút ra bằng trực giác.

Tất cả những điều này hiện lên một cách tự nhiên như thể tôi vốn đã biết từ trước.

‘Đầu mình đã bao giờ hoạt động nhanh như thế này chưa nhỉ?’

Không, tôi dám chắc là chưa bao giờ.

Cả đời chỉ toàn viết bài rác, để não mục ra mà.

Cảm giác đột nhiên trở thành thiên tài.

‘Chẳng lẽ khi thức tỉnh pháp sư, không chỉ cơ thể mà cả cái đầu cũng được cải tạo luôn rồi à…?’

Cũng có thể lắm.

Mà cũng phải, đến giới tính còn thay đổi được thì cái não giữ nguyên cũng lạ.

Tôi gạt bỏ những suy nghĩ vẩn vơ.

Tôi điều khiển Ma lực một cách tinh xảo theo đáp án tối ưu hiện lên trong trực giác.

Cát trên lòng bàn tay xoay tròn dữ dội và kết tụ lại.

Xìii, cùng với tiếng động đó, một viên đạn đen kịt, cứng rắn cỡ đầu ngón tay út cuối cùng cũng hoàn thành.

Tôi duỗi ngón tay về phía chiếc ghế băng cũ kỹ ở góc sân chơi.

Và bắn viên đạn cát vừa tạo ra.

Vút...!

Viên đạn xé gió bay đi với tốc độ kinh hoàng.

Phập!

Cùng với tiếng nổ, một lỗ thủng to tướng xuất hiện trên lưng ghế băng.

Như thể vừa bị một khẩu súng bắn tỉa cỡ lớn bắn trúng.

Tôi kinh ngạc trước uy lực của nó.

Đây chỉ là ma pháp cơ bản thôi sao?

Thứ có thể dùng mà không cần kỹ năng?

Đúng là có lý do mà người ta nói Pháp sư là nghề bá đạo.

“……”

Tôi ngây người nhìn chiếc ghế băng vỡ nát một lúc rồi mới sực tỉnh.

Phải chuồn khỏi đây trước khi có ai nhìn thấy.

“Nhưng mà ảnh chứng thực thì không thể không chụp.”

Tôi vội vàng rút điện thoại ra chụp ảnh chứng thực.

Chắc dù 1 giây nữa có tận thế, tôi vẫn sẽ giơ máy lên chụp ảnh chứng thực.

Tôi chụp cả cái lỗ thủng trên ghế băng lẫn hoa văn cát mờ nhạt còn lại trên lòng bàn tay mình.

Sau khi chụp thêm vài tấm nữa, tôi mới dứt khoát rời khỏi sân chơi và chạy một mạch về nhà.

***

Vừa về đến nhà, tôi liền truy cập vào Gallery Pháp sư.

Dù tôi mới đăng bài chưa đầy hai tiếng, nhưng đã có thêm vài bài viết mới.

Tôi đọc từ bài mới nhất để xem không khí trước khi tôi vào.

[Tiêu đề: Không biết Newbie đó bao giờ mới vào nhỉ] Tác giả: Ma Pháp Là Hỏa Lực

Tôi mất năm tháng đấy.

Không biết cậu ta sẽ mất mấy tháng mới quay lại nhỉ.

Có phải mình đã ra một bài toán quá khó không?

ㄴ Tủ Lạnh: Ít nhất cũng phải ba bốn tháng. Thiên tài như tôi còn mất hai tháng.

ㄴ pkkajju: Tui xong trong một tháng luôn đó!

ㄴ Tủ Lạnh: Cô là thuộc tính Lôi mà. Lôi vốn là thuộc tính nhanh nhẹn. Thuộc tính Thổ thì lâu hơn.

ㄴ Bọ hung: Dù sao thì cứ chờ xem sao.

[Tiêu đề: Mà nhỡ cậu ta là lừa đảo thì sao?] Tác giả: pkkajju

Biết đâu lại đăng bừa cái ảnh bịa đặt nào đó rồi bỏ chạy thì sao?

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Cũng có thể lắm.

ㄴ Bọ hung: Không đâu, trực giác của tôi mách bảo thế. Cậu ta là thật.

Hừm, đang bàn tán sôi nổi về mình đây mà.

Một bầu không khí pha trộn giữa kỳ vọng và nghi ngờ.

Dù sao thì được chú ý lúc nào cũng là một chuyện vui.

Tôi mỉm cười hài lòng rồi nhấn nút viết bài.

[Tiêu đề: Chứng thực. Thế này đúng chưa?] Tác giả: ㅇㅇ

(Ảnh một cái ghế băng bị thủng lỗ)

(Ảnh lòng bàn tay còn vương lại cát)

Bảo tôi làm cái này đúng không?

Mệt thật.

Ngay khi tôi vừa đăng bài, Gallery như muốn nổ tung.

ㄴ pkkajju: ???????????

ㄴ Tủ Lạnh: ??????

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: ?? Cái gì đây?

ㄴ Bọ hung: Cậu làm thế nào vậy? Nhanh thế?

ㄴ ㅇㅇ(Tác giả): Là do ông bảo tôi làm mà.

ㄴ Bọ hung: Ừ thì tôi bảo, nhưng không ngờ cậu làm nhanh thế…. Cậu mất bao lâu để cảm nhận được Ma lực?

ㄴ ㅇㅇ(Tác giả): Chắc khoảng 10 phút?

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: 10 phút? ㅋㅋ

ㄴ Tủ Lạnh: Xạo à. Tôi lần đầu cảm nhận Ma lực đã mất hai tháng.

ㄴ pkkajju: Tui thuộc tính Lôi nên nhanh mà còn mất cả tuần mới nắm được cảm giác đó! 10 phút là vô lý!

Phản ứng đó khiến tôi bật cười khoái trá.

Những lúc thế này phải bồi thêm một cú nữa mới đã.

ㄴ ㅇㅇ(Tác giả): Hửm? Chẳng phải do mấy người gà mờ nên mới lâu thế à?

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Cái thằng này?

ㄴ Bọ hung: Có ai rành xem ảnh này có phải ảnh đã qua chỉnh sửa không?

ㄴ Tủ Lạnh: Không đâu. Nhìn mặt cắt của cái lỗ trên ghế băng và dấu vết còn lại trên tay thì đúng là Đạn Cát rồi. Chỉ xem video trên Neotube mà bắt chước được tinh xảo thế này là không thể. Là dùng thật đấy.

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Vậy là thật sự làm được trong 10 phút à? Thiên tài vãi ㄷㄷ.

ㄴ Bọ hung: Một Newbie đáng gờm đã xuất hiện rồi….

Nhìn Gallery bàn tán về tài năng của mình, tôi thấy vui hẳn lên.

Nhưng tôi không thể lộ liễu thể hiện sự vui mừng ra mặt được.

Tôi cố gắng nhớ lại quy tắc ứng xử của Gallery và trả lời bình luận một cách cộc lốc.

ㄴ ㅇㅇ(Tác giả): Mà ra cái bài tập khó thế này để chứng thực, mấy người điên à? Nếu không phải là tôi thì chắc phải nửa năm sau mới có người vào được.

ㄴ Bọ hung: À thì… vốn dĩ tôi định là khoảng một tháng sau cậu quay lại, chỉ cần làm bộ điều khiển cát bay lên một chút là công nhận rồi…. Không ngờ cậu lại bắn được cả Đạn Cát trong một ngày. Xin lỗi nhé.

Bọ hung thành thật xin lỗi.

Tôi ra vẻ ban ơn mà trả lời.

ㄴ ㅇㅇ(Tác giả): Thôi được rồi. Vậy giờ tôi là thành viên chính thức rồi chứ?

ㄴ Bọ hung: Đương nhiên rồi. Chào mừng, Newbie.

ㄴ Tủ Lạnh: Tôi tin cậu. Cậu đúng là Pháp sư.

ㄴ pkkajju: Chúc mừng cậu đã trở thành Pháp sư.

Nhận được lời chào mừng của họ, tôi mới thực sự cảm nhận được.

Rằng mình đã thật sự trở thành Pháp sư, và là một thành viên của họ.

Lúc đó, Bọ hung lại bình luận thêm.

ㄴ Bọ hung: Với tài năng và uy lực cỡ đó thì Hướng dẫn của Tháp chắc cậu nuốt chửng dễ như chơi…. Khi nào rảnh thì thử vào Tháp xem. À, khoan hãy Đăng ký Thợ săn đã.

ㄴ ㅇㅇ(Tác giả): Tháp thì tôi vốn định vào rồi, nhưng sao lại không Đăng ký Thợ săn?

ㄴ Bọ hung: Có lý do cả đấy. Bây giờ mà tiết lộ mình là Pháp sư thì chắc chắn sẽ gặp phiền phức. Đợi đến khi cậu đủ mạnh rồi hãy đăng ký.

Tháp.

Lý do cuối cùng khiến tôi phải ăn đất suốt 30 ngày để trở thành Pháp sư.

Trở thành Thợ săn sẽ có cả tiền tài và danh vọng.

Vậy mà lại bảo tôi đừng đăng ký?

ㄴㅇㅇ(Tác giả): Không Đăng ký Thợ săn thì sao vào Tháp được?

ㄴBọ hung: Dù sao thì dạo này ngoài Seoul ra, mấy nơi khác cũng không kiểm tra gắt gao đâu.

ㄴBọ hung: Muốn sống với tư cách Pháp sư thì bắt buộc phải đi Tháp. Vừa để kiếm Ma thạch, vừa để tích lũy kinh nghiệm.

ㄴBọ hung: Có gì cần hoặc thắc mắc khi vào Tháp thì cứ hỏi. Bọn tôi sẽ chỉ cho cậu hết.

Đọc bình luận của anh ta, tôi hạ quyết tâm.

ㄴㅇㅇ(Tác giả): OK. Vậy mai đi luôn.

Chẳng có gì phải đắn đo cả.

Tôi đã chịu khổ suốt 30 ngày qua vì cái gì cơ chứ?

Chẳng phải là để trở thành Pháp sư, sống sung sướng hay sao?

Tôi chỉ vừa mới bước những bước đầu tiên mà thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!