Tôi ôm một trái tim rộn ràng kiểm tra phần thưởng.
[Chúc mừng bạn đã hoàn thành Tầng 11 Tháp (CỰC HẠN).]
[Thưởng hạng 1 được áp dụng!]
[Toàn bộ chỉ số +10]
“Trước mắt thì Thưởng Toàn Bộ Chỉ Số vẫn vào túi bình thường…”
[Thưởng hoàn thành lần đầu được áp dụng!]
[Đã nhận được Hạt Giống Cây Thế Giới.]
Dòng đầu tiên thì quen mặt rồi. Nhưng dòng tiếp theo thì không.
Khoảnh khắc tiếp theo, trên lòng bàn tay tôi lơ lửng một quả cầu nhỏ tỏa ra ánh sáng xanh lam dịu nhẹ.
Bên trong quả cầu, có thể nhìn thấy lờ mờ một thứ gì đó giống như một hạt mầm nhỏ.
Một vật phẩm trông giống một quả trứng hơn là hạt mầm.
“Cái thứ này dùng để làm gì nhỉ?”
Chỉ nghe cái tên thôi cũng đủ thấy đây chẳng phải là một vật phẩm tầm thường.
Thế nhưng, tôi lại chẳng biết chính xác công dụng của nó.
“Chắc không phải để đem đi trồng đâu nhỉ… Ây dào, lên hỏi một câu là xong chứ gì.”
Không chút đắn đo, tôi quyết định vác lên Gallery Pháp Sư để hỏi thăm.
Đám lão làng trên đó thì kiểu gì chẳng biết.
Vừa về đến nhà, tôi lập tức múa phím đăng bài.
[Tiêu đề: Mới phá đảo Tầng 11 thì lòi ra thứ này. Cái này là gì vậy?]
Tác giả: ㅇㅇ(222.222)
(Ảnh chụp màn hình Hạt Giống Cây Thế Giới.jpg)
Nội dung như tít. Tên món đồ là Hạt Giống Cây Thế Giới.
ㄴ Tủ Lạnh: Là Hạt Giống Thanh Tẩy đấy. Vật phẩm độc quyền của khu vực Tầng 10, giúp thanh tẩy ô nhiễm.
ㄴ pkkajju: Đeo cái đó vào là độ ô nhiễm xung quanh sẽ từ từ tụt xuống đấy.
Càng leo lên cao ở khu vực Tầng 10 thì độ ô nhiễm của đầm lầy với rừng rậm càng tăng mạnh, nên không có nó là bó tay không đi tiếp được đâu.
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: May mắn phết nhỉ. Bình thường cái đó phải xì tiền ra mua đấy. Ngót nghét cũng chục triệu won thì phải.
“Cái gì mà đắt dữ vậy?”
Mình thì thấy có vẻ chẳng cần thiết cho lắm.
Hay là đem bán quách đi kiếm tiền nhỉ?
Dù sao thì mình cứ Sa Mạc Hóa san phẳng hết là xong cơ mà.
Cần quái gì thanh tẩy địa hình cơ chứ?
Tôi vừa quăng cái suy nghĩ đó lên Gallery, đáp lại là một tràng những phản ứng ngơ ngác.
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Sa Mạc Hóa là cái gì?
À, mình vẫn chưa kể vụ này nhỉ.
Nhân tiện, tôi quay luôn một đoạn video.
Tôi vò nát vỏ lon cola rỗng trong nhà, rồi thi triển Phong Hóa.
Cùng với cảm giác một chút ma lực bị tiêu hao, lon cola tức khắc vỡ vụn thành lớp cát mịn bay lả tả.
Video vừa lên sóng, bình luận lập tức bay vào như chém chả.
ㄴ Tủ Lạnh: Không thể nào, sao lại có cái thể loại kỹ năng lỗi game thế này?
ㄴ pkkajju: Đúng là cái tháp rác rưởi ăn may… Thấy bất công quá đi mất…
ㄴ ㅇㅇ(A22.222): Ai nấy đều giắt túi một cái Hạng Cầu Vồng rồi mà còn than vãn làm mình làm mẩy thế.
ㄴ pkkajju: Làm như có cái kỹ năng chạm tay vào vật gì là biến nó thành sấm sét vậy đó.
“Nghe cũng có lý.”
ㄴ ㅇㅇ(444.444): Nhưng mà cũng không lỗi game đến thế đâu. Đâu có biến sinh vật sống thành cát được. Cỡ như thực vật thì nó hút mana như uống nước lã ấy.
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Nghe chỉ muốn gõ cho một cái vào đầu.
ㄴ pkkajju: Tiến lùi ăn ý quá cơ.
“Khoe khoang gì chứ. Mình đâu có ý đó.”
Nhưng dù sao thì, đồ tốt vẫn là đồ tốt.
Khóe môi cứ mất khống chế mà cong lên.
Đúng lúc đó, Bọ hung để lại một bình luận khiến tôi phải bận tâm.
ㄴ Bọ hung: Tôi mới đọc bài. Cái đó trông hơi khang khác Hạt Giống Thanh Tẩy mà tôi biết. Màu xanh lam kìa. Vốn dĩ nó màu đỏ cơ mà.
ㄴ pkkajju: Chuẩn luôn. Nghĩ lại thì cái tên cũng kêu là Hạt Giống Cây Thế Giới mà. Cái này nhặt ở đâu ra vậy?
ㄴ ㅇㅇ(888.88E): Cái này là Thưởng hoàn thành lần đầu Cực hạn.
ㄴ pkkajju: Oan ức quá. Oan ức quá đi. Mở Độ khó Cực hạn cho tôi với.
“Hừm… Vụ bán buôn chắc tạm thời phải dẹp thôi.”
Không ngờ lại là vật phẩm ẩn độc quyền khi qua ải Cực hạn.
Nếu vậy thì công dụng của nó đời nào chỉ dừng lại ở dăm ba cái trò thanh tẩy.
Y như rằng, những lời đồn đoán về cách sử dụng lập tức được tung lên.
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Vụ này chỉ có mình tôi biết thôi… Dùng Hạt Giống Thanh Tẩy bản gốc là mở được Mảnh ghép ẩn đấy? Cái này chắc cứ xài theo cách y chang là được nhỉ?
ㄴ pkkajju: Á! Cái đó thì tôi cũng biết! Cuối cùng cũng lòi ra cái Mảnh ghép ẩn mà tôi biết rồi!
ㄴ Tủ Lạnh: Nói thêm cho biết là tôi cũng biết.
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: (Icon ủ rũ)
pkkajju phấn khích nhảy cẫng lên. Thế nhưng sự chú ý của tôi lại va vào một chỗ khác.
Đó là bởi Bọ hung đột nhiên quăng ra một câu hỏi vô thưởng vô phạt.
ㄴ Bọ hung: Này, cơ mà newbie à.
ㄴ ㅇㅇ(11B.11D): ?
ㄴ Bọ hung: Cậu định tiếp tục cày tháp với cái tốc độ này đúng không?
Một câu hỏi đường đột. Tôi đáp lại như thể đó là một chuyện hiển nhiên.
ㄴ ㅇㅇ(11B.11D): Ờ ờ, hiển nhiên.
ㄴ Bọ hung: Hừm… Tạm thời tôi biết rồi.
Sao cậu ta lại vậy nhỉ?
Tôi cảm thấy kỳ lạ trước phản ứng vi tế của Bọ hung, nhưng cũng chẳng màng suy nghĩ sâu xa.
Tôi lại tiếp tục gặng hỏi cặn kẽ về cách thức kích hoạt Mảnh ghép ẩn.
...
Trong khi đó, cùng lúc tại Tòa nhà Quốc hội Hàn Quốc.
Một sự tĩnh lặng nặng nề đang bao trùm khắp văn phòng của một vị nghị sĩ.
Ngồi trên chiếc ghế sofa da với hai tay khoanh trước ngực là Kim Suho, và ở phía đối diện anh.
Một người đàn ông trạc độ ngũ tuần trong bộ vest chỉnh tề mở lời với vẻ mặt đầy khó xử.
Ông ta là Ủy Viên Trưởng Ủy ban Quốc phòng phụ trách toàn bộ các chính sách liên quan đến thợ săn. Nghị sĩ Quốc hội Park Jungwon.
“Cậu Kim Suho, chúng ta chẳng còn cách nào khác.”
Giọng nói của nghị sĩ Park Jungwon nhuốm màu mệt mỏi cùng cực.
“Trung Quốc đang gây sức ép trên mọi mặt trận. Trong lúc đó, ngay cả Mỹ cũng đang dòm ngó đưa ra tín hiệu.”
Park Jungwon ngừng lại một chút rồi tiếp lời.
“Xem chừng bọn họ đã thông đồng thỏa thuận xong xuôi với nhau rồi.”
Kim Suho không đáp lời nào, chỉ hướng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Trước sự im lặng của anh, vị nghị sĩ nhích lại gần thêm một bước.
“Mọi người dường như đều cho rằng chúng ta đang giấu nhẹm cái tên Ranker mới nổi đó.”
Park Jungwon dò xét góc nghiêng khuôn mặt Kim Suho rồi dè dặt hỏi.
“Cậu Kim Suho, cậu cứ nói thật đi. Cậu biết gì đó đúng không?”
Vị nghị sĩ tràn trề vẻ chắc chắn.
“Cái việc cậu cứ cản trở phe chúng tôi điều tra cũng vậy… Cậu biết người đó là ai, phải không?”
Đến lúc đó, Kim Suho mới quay đầu lại. Đôi mắt anh lạnh lẽo đến mức khác hẳn ngày thường.
“Tôi không biết.”
Một câu trả lời cộc lốc và đanh thép.
“Mà dẫu có biết, tôi cũng chẳng có ý định báo cho ông đâu.”
Câu chốt hạ của anh khiến khuôn mặt vị nghị sĩ cứng đờ.
“Cậu Kim Suho! Cậu rốt cuộc bị làm sao vậy?”
Giọng vị nghị sĩ bỗng chốc cao vút lên.
Ngay khoảnh khắc đó, Kim Suho đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi. Lần đầu tiên, trong giọng điệu của anh vương vấn chút phẫn nộ.
“Từ bao giờ mà nghị sĩ Quốc hội Hàn Quốc lại đi làm cái trò người phát ngôn cho Mỹ với Trung Quốc vậy?”
Bầu không khí trong văn phòng bỗng chốc đóng băng.
“Để phải dò xét sắc mặt của bọn họ, mà ông bắt tôi phải nhẫn tâm giẫm nát cái mầm non mới vừa chớm nở của đất nước chúng ta sao.”
Tiếng quát của Kim Suho khiến vị nghị sĩ nhất thời câm lặng.
Thế nhưng, ông ta ngay lập tức đưa ra một lời phản biện đầy tính thực tế.
“Vậy cậu Kim Suho đây có thể cản nổi toàn bộ bảy tên Hạng S của Mỹ và Trung Quốc sao?”
Một sự tĩnh lặng lướt qua. Lời tiếp theo của vị nghị sĩ bay đến như một nhát dao găm.
“Chẳng phải cậu đâu có năng lực bảo vệ đất nước này khỏi nanh vuốt của bọn họ sao?”
Kim Suho lại một lần nữa ngậm chặt miệng. Ông ta nói không sai.
Dẫu có là Thợ săn Hạng S thì việc một mình cân bảy cũng là chuyện viển vông.
Vị nghị sĩ không hề bỏ lỡ ánh mắt đang dao động của anh.
“Cậu tưởng tôi muốn làm vậy lắm chắc? Bản thân tôi thì thích cái phương thức này lắm sao? Nhưng chúng ta làm gì có sự lựa chọn nào khác?”
Kim Suho thấu hiểu lập trường của vị nghị sĩ.
Thế nhưng, anh không thể nào chấp nhận được.
Cái sự thật phũ phàng rằng chỉ vì không có đủ sức mạnh để bảo vệ, mà phải đem một thiên tài ẩn danh thậm chí còn chưa xuất đầu lộ diện đi làm vật tế thần cho quốc gia khác.
Kim Suho cảm thấy vô cùng bất mãn trước điều đó.
“Cậu hãy nghĩ cho kỹ đi, cậu Kim Suho. Phía bên kia cũng thừa biết bọn họ đang đưa ra một yêu cầu quá đáng.”
“…”
“Chấp nhận dâng ra thứ cần dâng, và chúng ta tranh thủ giành lại tối đa sự nhượng bộ từ chúng mới là món hời.”
Một hồi lâu chìm trong câm lặng.
Cùng với một tiếng thở dài, Kim Suho rốt cuộc cũng mở miệng.
Giọng nói của anh chất chứa đầy sự cam chịu.
“…Cứ làm theo ý ông đi.”
Kim Suho nhắm mắt lại.
“Theo đúng mong mỏi của bọn chúng, hãy phong tỏa tháp đi.”
“Cậu nói thật sao?”
Sự an tâm cùng nét mặt rạng rỡ hiện rõ trên khuôn mặt vị nghị sĩ.
Kim Suho trầm ngâm bồi thêm một câu.
“Đổi lại, bản thân tôi cũng sẽ dốc hết sức làm những gì mình có thể.”
Đôi mắt Kim Suho lại một lần nữa mở ra. Nơi đáy mắt ánh lên một tia sáng mới mẻ.
“Tôi sẽ thực thi thứ công lý mà tôi cho là đúng đắn. Thế nên, ông cũng hãy làm hết sức mình ở cương vị của ông đi.”
Bỏ lại lời nói đó, Kim Suho xoay lưng bước khỏi văn phòng.
...
Hôm nay cũng vậy, tôi nhàn tênh vượt qua Tầng 12 rồi thong dong về nhà.
San phẳng nền đất bằng Sa Mạc Hóa, kéo theo đó là một cuộc thảm sát yên bình nhẹ nhàng.
Ngay lúc tôi đang bật Gallery lên, vắt óc suy nghĩ xem nên tạc cái bài rác nào để khoe khoang thành tích hôm nay.
Nhưng lạ thật.
Những bài viết về dục vọng biến thái, mấy cái bài spam nhảm nhí, bài bóc giá lương thợ săn, hay bài nói xấu sau lưng vốn thường ngày ngập ngụa trên bảng tin, giờ chẳng thấy tăm hơi đâu.
“Gallery làm gì có chuyện sạch sẽ nhường này được?”
Cái này đích thị là có biến rồi. Lại còn là biến căng nữa chứ.
Mang theo sự nghi hoặc, tôi đưa mắt rà soát danh sách bài đăng.
Và rồi lập tức, tôi đã hiểu ra ngọn ngành nguyên do.
[Tiêu đề: Nghe bảo sắp phong tỏa tháp, thật á? ㄷㄷ]
[Tiêu đề: Này cơ mà nếu phong tỏa thật thì tính sao?]
“Cái quái gì đây…?”
Một cái Big Event vượt xa trí tưởng tượng đã nổ ra.
Tôi cuống cuồng nhấp vào một bài viết nổi bật.
[✪ Tiêu đề: Tin chuẩn) Chính phủ, quyết định hợp tác phong tỏa kiểm soát ra vào tháp trên toàn thế giới]
Tác giả: Phóng viên Park
Tao là phóng viên đang hành nghề đây. Có ảnh chứng thực hẳn hoi.
Cái này bị dính lệnh cấm xuất bản cơ mà, sao bọn mày lại biết được thế??
Một vụ mà thông tin bảo mật được coi như sinh mạng, đã bị sếp dằn mặt nhắc nhở không biết bao nhiêu lần rồi…
Chẳng biết đứa nào to gan cược mạng đánh tiếng rò rỉ trước, nhưng tao đính chính đây là sự thật.
Trung Quốc đã tiến hành phong tỏa xong xuôi rồi.
Tuần sau sẽ đến lượt Châu Âu, rồi sau đó là Nhật Bản.
Theo tao biết thì Hàn Quốc là điểm chốt hạ cuối cùng.
Dù sao thì chúng ta cũng còn dư dả chút thời gian.
Một khi lệnh phong tỏa được ban hành, binh lính sẽ túc trực bao vây kín mít quanh tháp để chặn sạch mấy kẻ mon men lén lút lẻn vào.
Cái lý do tại sao lại dở chứng làm cái trò này thì đéo ai biết.
Lý do ngoài mặt thì lấy cớ là kiểm tra an toàn phòng chống sập tháp gì gì đó, nhưng nói toẹt ra thì toàn sủa xàm.
Nếu làm được cái trò đó thì người ta đã làm từ nảo từ nao rồi.
ㄴ Lũ chính phủ điên khùng lại đào mồ chôn mình à
ㄴ Không, bảo là phong tỏa trên toàn thế giới á? Chuyện quái gì vậy.
ㄴ Thật sự, đéo thể nào hiểu nổi ý đồ của bọn họ luôn?
[✪ Tiêu đề: Này, đến nước này mà bọn mày vẫn bênh vực chính phủ à?]
Tác giả: ㅇㅇ(58.234)
Thế này rồi mà bọn mày vẫn định răm rắp nghe lời chính phủ à?
Thâm hiểm, thâm hiểm thật…
Đình công thợ săn… Chắc là phải tham gia thôi nhỉ?
ㄴ Ơ cơ mà mấy lão Hạng A, Hạng S làm cái đéo gì vậy? Thế này chẳng hóa ra là gật đầu đồng ý với cái lệnh phong tỏa đó sao?
ㄴ Chuẩn luôn, bình thường lên mặt làm vua làm chúa, đến lúc thế này thì phải đứng ra giải quyết chứ?
ㄴ Chuẩn ㅋㅋ Rốt cuộc bị nước ngoài ép cho một cú là cũng lụi cụi cúi rạp lưng xuống hết chứ gì? Xong lại quay ra đổ thừa cho chính phủ, bài vở này hay đấy?
ㄴ [Bình luận đã bị xóa.]
ㄴ [Bình luận đã bị xóa.]
Tôi hốt hoảng, ba chân bốn cẳng bật ngay Gallery Pháp Sư lên.
Nếu là ở đây thì biết đâu lại có người nắm rõ ngọn ngành câu chuyện.
[Tiêu đề: Mọi người ơi, cái này rốt cuộc là sao vậy?]
Tác giả: ㅇㅇ(D44.444)
Phong tỏa tháp là sao? Cái trò ruồi bu gì thế này?
Trước câu hỏi gấp gáp của tôi, Bọ hung liền đáp lại như thể đã ngóng chờ từ lâu.
ㄴ Bọ hung: Tất cả những chuyện đó, đều do DemiGoD muốn bắt cậu nên mới bày ra đấy.
ㄴ ㅇㅇ(D44.444): Cái gì cơ?
ㄴ Bọ hung: Chính phủ đã bắt tay với các quốc gia khác để lần lượt phong tỏa tháp rồi.
Đến lượt Hàn Quốc thì vẫn còn chút dư dả thời gian. Sau khi đi một vòng qua Mỹ, Châu Âu, Nhật Bản thì cuối cùng mới lôi Hàn Quốc ra phong tỏa.
Thời gian phong tỏa cho mỗi khu vực căng lắm cũng chỉ cỡ một tuần? Mấy hôm trước tôi mới được kể cho nghe đấy. Cái này chắc mẩm là do sức ép của DemiGoD nhúng tay vào rồi.
Ơ hay sao lại dở hơi đi làm cái trò ruồi bu đó chứ?
Chỉ cần mình nhịn leo tháp một khoảng thời gian là xong cơ mà?
Một linh cảm mách bảo rằng chắc chắn có một lý do uẩn khúc nào đó.
Tôi dè dặt gõ phím.
3 Bình luận