Đám phân thân dù tôi có bật bài giảng hay đến mấy cũng không thể tập trung nổi 10 phút.
Trái lại, chỉ cần tôi lơ đễnh dù chỉ một chốc, bọn chúng liền tinh ý nhận ra ngay, rồi lập tức chuyển kênh sang mấy cái video Shorts giật gân.
Rốt cuộc, tôi đành bẻ lái phương hướng huấn luyện phân thân.
Không phải là tôi đã từ bỏ cái mộng tưởng ăn sẵn bằng chế độ auto săn quái đâu.
Chỉ là tôi quyết định vắt óc thêm chút đỉnh mà thôi.
Sau một hồi đắn đo, tôi đã xách về thêm một chiếc điện thoại thông minh giá rẻ không có sim.
Tiếp đó, tôi mò lên kho ứng dụng tải một cái app lọc nội dung độc hại dành cho thanh thiếu niên.
“Thấy đánh giá 0 sao thì chắc cái này là tốt nhất rồi.”
Vốn dĩ mấy cái thể loại app này, đánh giá càng lẹt đẹt, bình luận chửi rủa càng ngập ngụa thì hiệu năng lại càng được bảo chứng.
Phần đánh giá chất đống những lời chửi thề gào thét đòi ngừng ngay hành vi xâm phạm nhân quyền học sinh.
Nhân quyền sao? Phân thân thì đào đâu ra nhân quyền cơ chứ?
Giờ đây, thứ duy nhất đám phân thân được phép xem chỉ là mấy video giáo dục mà tôi đã chỉ định.
Tôi đặt vài cái phân thân cát mini nặn cỡ bằng cớ bàn tay lên bàn làm việc, rồi dựng chiếc điện thoại đã bị khóa chức năng ngay ngắn trước mặt bọn chúng.
“Nào, hôm nay là cái này.”
Video lên sóng hôm nay là video hướng dẫn thương thuật.
Tôi dúi vào tay mỗi đứa một cây tăm xỉa răng để làm vũ khí.
“Quả nhiên, vũ khí thì cứ phải là thương.”
Vừa dễ thành thục, mà khi dàn trận đội hình thì uy lực lại được khuếch đại đến mức tối đa.
Với một kẻ thao túng cả bầy phân thân cát như tôi, dùng thương chắc chắn hợp lý hơn dùng kiếm.
Khéo khi lại chuẩn không cần chỉnh.
Bởi vì mỗi khi cái chủ đề nóng 'Kiếm vs Thương' nổ ra màn võ mồm trên Gallery Thợ Săn, tôi đã nhai đi nhai lại cái lý lẽ này đến phát ngán rồi.
“Nào, banh mắt ra tập trung mà học theo đi.”
Đám phân thân mini bắt đầu dán mắt chằm chằm vào những chuyển động của võ sư trên màn hình.
Vài đứa trong số đó lồm cồm đứng dậy rồi lóng ngóng múa may học theo.
Động tác của bọn chúng vẫn còn gượng gạo thảm hại.
Thế nhưng, rõ ràng là đang tiến bộ lên từng chút một.
“Đúng rồi, cứ từ từ mà nhồi nhét như thế.”
Nở một nụ cười cực kỳ mãn nguyện, tôi lại quen thói thả mình ngồi phịch xuống trước màn hình máy tính.
Giờ thì công cuộc huấn luyện chiến đấu cứ quẳng đó cho bọn chúng tự sinh tự diệt.
Đã đến lúc tôi phải dồn tâm trí vào công việc chính của mình rồi.
Hôm nay cũng như mọi ngày, tôi quen tay truy cập vào Gallery Thợ Săn.
“Hôm nay có trò gì vui vẻ không ta…”
Tôi đang thiếu hụt một chủ đề nóng hổi nào đó mới mẻ.
Giữa lúc tôi đang vô hồn cuộn thanh cuộn xuống như một cái máy.
“Hửm?”
Trong danh sách bài viết nổi bật của Gallery Thợ Săn, một cái tiêu đề cực kỳ gai mắt đập thẳng vào tầm nhìn của tôi.
Một bài viết với lượng view và vote up cao ngất ngưởng một cách bất thường, toát lên một bầu không khí điềm gở.
Không mảy may do dự, tôi click ngay vào bài viết đó.
[Tiêu đề: Tố cáo tội ác tày trời của Thợ săn Hạng A Eun Mirae.]
Xin chào toàn thể anh em Gallery Thợ Săn.
Tôi chỉ là một thanh niên ngoài 20 tuổi vô danh tiểu tốt như bao người.
Không thể nào ôm nỗi uất hận này một mình thêm nữa, tôi đành lấy dũng khí tạc nên bài viết này.
Kẻ mà tôi muốn bóc phốt hôm nay chính là Pháp sư hệ Băng Hạng A, đồng thời là nghiên cứu viên thuộc Viện nghiên cứu trực thuộc chính phủ, Eun Mirae.
Cô ta đã lừa gạt những thường dân như tôi rằng có cách để thức tỉnh thành thợ săn, rồi lôi kéo chúng tôi làm chuột bạch cho thí nghiệm của mình.
Thế nhưng, chân tướng của cái gọi là thí nghiệm đó lại là những màn tra tấn kinh hoàng.
Đám nạn nhân chúng tôi đã bị giam lỏng trong một cơ sở cách ly hoàn toàn với thế giới bên ngoài suốt 30 ngày ròng rã, và bị ép buộc phải thực hiện những trò đồi bại sau:
Suốt 30 ngày, mỗi ngày bị ép nốc trọn một bát đất.
Suốt 30 ngày, mỗi ngày đều bị chích điện dã man đến mức thừa sống thiếu chết…
Ngoài ra, chúng tôi còn phải hứng chịu vô vàn những trò tàn bạo chẳng thể mở miệng kể xiết.
Chúng tôi đã phải cắn răng lê lết qua quãng thời gian rùng rợn hệt như địa ngục trần gian đó, tất thảy cũng chỉ vì bám víu lấy cái khao khát được lột xác thành thợ săn.
Thế nhưng 30 ngày trôi qua, chẳng có lấy một mống nào trong chúng tôi được thức tỉnh cả.
Bọn họ đã lừa gạt chúng tôi một vố đau điếng.
Lợi dụng cái mác Thợ săn Hạng A quyền cao chức trọng, cô ta đã coi lũ thường dân thấp cổ bé họng chúng tôi như chuột bạch phòng thí nghiệm.
Các anh em, xin hãy cứu vớt chúng tôi.
Xin hãy ném cho một lượt vote up để bài viết này được lan truyền rộng rãi, bắt cô ta phải đền tội thích đáng.
Đọc xong tuốt luốt bài viết, tôi ngây ra dán mắt vào màn hình một hồi lâu.
Tôi nhanh chóng nhận ra ngọn ngành mọi chuyện.
“Cái này… Là chuyện của mình mà.”
Cái bình luận xàm xí của Gã khùng Ma pháp mà tôi đã bắt chước làm theo.
Cái bình luận chắc nịch bảo rằng nhai đất thì thức tỉnh thành pháp sư thuộc tính Thổ, bị điện giật thì hóa thành pháp sư thuộc tính Lôi ấy.
Cô ta đã thực sự đem cái đó ra làm thí nghiệm á? Lại còn lôi thường dân vào làm chuột bạch nữa chứ?
Y như rằng, phần bình luận đã biến thành một bãi chiến trường rực lửa.
ㄴ Đụ má nếu là thật thì con này điên rồi?
ㄴ [Phóng viên] Xin chào, tôi là phóng viên của Nhật báo XX. Xin anh hãy cung cấp thông tin chi tiết qua email giúp chúng tôi.
ㄴ Chắc cú là bịa đặt rồi. Đường đường là thợ săn Hạng A thì thiếu thốn cái gì mà phải làm mấy trò dơ bẩn đó?
ㄴ Chuẩn mẹ luôn, đéo có lấy một tấm ảnh chứng thực thì lấy cứt gì ra bắt người ta tin?
ㄴ Tao thì cứ gài số mo hóng hớt đã.
Những lời chửi bới, mạt sát, những phán xét tố cáo bịa đặt, và cả đám kền kền phóng viên đánh hơi thấy mùi tin giật gân, tất thảy quyện lại tạo thành một mớ bòng bong trên Gallery.
Quả thực là một đống xà bần hỗn loạn.
Bình luận nảy lên với tốc độ xé gió, nhanh gấp mấy lần ngày thường.
Cục diện đang bùng nổ vượt tầm kiểm soát.
Giữa lúc Gallery vẫn đang sục sôi điên cuồng.
Một bài viết nổi bật mới toanh đã lên sóng.
Tác giả không ai khác, chính là Eun Mirae.
[Tiêu đề: Tôi là Eun Mirae. Xin được đính chính về lùm xùm hiện tại.]
Bài trần tình của cô ta vô cùng chặt chẽ và logic sắc bén.
Thứ nhất, thí nghiệm này không phải là mấy trò tra tấn ép buộc, mà là một dự án nghiên cứu chính thống được tiến hành dưới sự đồng thuận của cả hai bên.
Thứ hai, toàn bộ chuột bạch đều đã được phổ cập kỹ lưỡng về quá trình cũng như những rủi ro ngầm của cuộc thí nghiệm từ trước.
Hơn nữa, bọn họ đều đã đích thân đặt bút ký vào bản hợp đồng ghi rành rành rủi ro thức tỉnh thất bại, kèm theo những di chứng về cả thể xác lẫn tinh thần.
Thứ ba, mỗi người tham gia đều đã được đút túi khoản tiền lót tay ngót nghét hơn 1 tỷ won.
Thứ tư, trong suốt quá trình rã đám, dàn Healer luôn túc trực 24/24 để phòng hờ bất trắc, kèm cặp 1-1 theo dõi sát sao tình trạng sức khỏe của từng vật thí nghiệm.
Hơn thế nữa, cho đến tận bây giờ, chưa có lấy một mống nào phải kêu gào vì mang tật hay sức khỏe sa sút cả.
Chốt hạ, thứ năm. Đám chuột bạch có toàn quyền xách dép bỏ về giữa chừng bất cứ lúc nào bọn họ muốn. Và dẫu có bùng kèo thì 1 tỷ won vẫn ngoan ngoãn chui vào túi bọn họ.
Ở cuối bài viết, cô ta còn phang luôn cả bản sao hợp đồng đã được làm mờ cẩn thận, kẹp thêm tấm ảnh chứng thực lịch sử chuyển khoản số tiền khổng lồ.
Một màn phản pháo sắc lẹm, hoàn hảo đến mức không ai dám cãi nửa lời.
Bài đính chính vừa lên mâm, luồng dư luận đang sục sôi ngay tắp lự đã đảo chiều 180 độ.
ㄴ Cái đéo gì? 1 tỷ won á??
ㄴ Đệch, ói ra 1 tỷ thì tôi cũng quất. Nhận tôi làm đi.
ㄴ Cái job thơm bơ thế này mà mày định húp trọn một mình á?
ㄴ Á à, hóa ra là đớp gọn 1 tỷ xong đéo thức tỉnh được nên quay xe cắn trộm bóc phốt à??
ㄴ Tôi ăn đất cực kỳ điêu luyện nhé. Kinh nghiệm ngậm thìa đất 20 năm rồi. Xin link ứng tuyển với ạ?
Kẻ bóc phốt phông bạt chỉ trong nháy mắt đã rớt đài thành thằng lừa đảo cặn bã.
Tận mắt chứng kiến cái viễn cảnh kẻ bóc phốt bị tế sống thành thằng hề đê tiện ngay tại trận, tôi chỉ biết tặc lưỡi ngán ngẩm.
Giờ thì sự hóng hớt của đám đông đã bẻ lái sang lý do cội nguồn vì sao lại lòi ra cái thí nghiệm dị hợm này.
Chẳng mấy chốc, đám ma cũ lão làng trên Gallery Thợ Săn cũng bắt đầu rục rịch nhả chữ.
ㄴ Cơ mà cái trò thí nghiệm này, tao thấy quen quen mùi ở đâu rồi ấy nhỉ?
ㄴ Chuẩn cmnr. Nhai đất rồi chích điện. Trông quen vãi.
ㄴ Á à, nhớ rồi. Cái bình luận xạo của thằng Gã khùng Ma pháp đấy chứ đâu.
ㄴ ㄴ Chuẩn mẹ rồi ㅋㅋㅋㅋㅋ Điên vãi, cô ta thực sự đem cái trò đó ra thí nghiệm á? ㅋㅋㅋㅋㅋ
Cả Gallery lại được dịp bùng cháy sục sôi trước chủ đề nóng hổi mới này.
Một Thợ săn Hạng A đường hoàng công tác tại Viện nghiên cứu trực thuộc chính phủ.
Vậy mà Eun Mirae lại dở hơi đi tin sái cổ rồi vác dăm ba cái bình luận xàm xí trên mạng ra làm thí nghiệm nghiêm túc.
Sự thật phũ phàng đó đã nhét đầy mồm thiên hạ một rổ mồi nhậu cực phẩm mới.
ㄴ Dăm ba cái bình luận kéo aggro mà cúng 1 tỷ/mạng? Tiền thuế của dân đen tan chảy mượt quá đi~
ㄴ Vãi, không ngờ lại có đứa tin sái cổ cái trò này ㅋㅋㅋ Đến tao tao còn không tin nữa là ㅋㅋㅋ
ㄴ Tao thì ngày nào cũng nhai mì tương đen. Thế đéo nào tao vẫn chưa thức tỉnh thành pháp sư tương đen vậy???
ㄴ ㄴ Mẹ, pháp sư tương đen thì xài skill quái gì vậy ㅋㅋ
ㄴ ㄴ Triệu hồi mì tương đen ngập trong sọ đối thủ cho chết ngạt luôn chứ sao.
ㄴ ㄴ Lải nhải như kiểu bú nhầm Trái ác quỷ Jajang Jajang ấy.
Hầu hết phản ứng của đám đông đều là sự mỉa mai, cười cợt.
Đứng nhìn cái khung cảnh đó, tôi chỉ biết im lặng thầm lẩm bẩm trong bụng.
“Nhưng tôi đã thực sự thức tỉnh được mà.”
Rõ ràng Bọ hung đâu có chém gió bốc phét.
Dù sao thì cái lùm xùm nực cười này cũng đã êm xuôi chìm xuồng.
Tôi liền ngoắt đuôi chạy sang Gallery Pháp Sư.
Y như rằng, nhân vật trung tâm của cái mớ drama rách việc đó, Tủ Lạnh, vừa mới đăng đàn một bài sặc mùi than vãn.
[Tiêu đề: Đụ má yêu cầu phỏng vấn thời sự gọi tới tấp…]
Tác giả: Tủ Lạnh
Điên máu thật sự. Haizzz…
Một bài viết cụt lủn. Ở phần bình luận, mấy cái tên quen thuộc đã bắt đầu rôm rả múa phím.
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Dạo nọ tôi đã nốc thử rồi bảo là chẳng xi nhê gì cơ mà. Thế mà cô lại dở hơi đi làm cái trò đó thật á.
ㄴ Tủ Lạnh: Thì tôi cứ cho rằng biết đâu xài trên người chưa thức tỉnh lại có hiệu nghiệm…
ㄴ pkkajju: ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ Thế chốt lại vụ này cô nướng hết bao nhiêu ngân sách nhà nước vậy á? Kỳ này chắc cú ăn quyết định sa thải rồi á? ㅋㅋㅋㅋㅋ
ㄴ Tủ Lạnh: Câm mỏ vào. Đang nhức đầu lắm.
ㄴ Tủ Lạnh: Bọ hung à, giờ này cậu có định xì cái nguồn thông tin chó chết đó ra chưa? Chỉ cần nắm thóp được cái đó thôi thì khéo cái nghiên cứu rách việc này đã êm ru rồi.
Thế nhưng, Bọ hung vẫn câm như hến, lặn mất tăm như thường lệ.
Đúng lúc đó, tôi liền nhảy vào tham chiến.
ㄴ ㅇㅇ(D55.555): Này, vụ này cô phải cúng tiền bản quyền cho tôi chứ nhỉ? Tiền dư dả cúng 1 tỷ/mạng thì sao không đút lót cho tôi chút cháo~ Haizzz. Nếu có thì khéo tôi đã dốc ruột chỉ cho từ A đến Z rồi.
Một cái bình luận sặc mùi kéo aggro thả thính như thói quen.
Thế nhưng, phản ứng dội lại lại lệch hoàn toàn so với dự tính của tôi.
Tủ Lạnh tự dưng lại nghiêm túc một cách bất thường.
ㄴ Tủ Lạnh: Cậu muốn thử xơi kèo này thật không?
ㄴ Tủ Lạnh: Cứ xách mông đến viện nghiên cứu của tôi đi rồi tôi nhét tiền cho. Tôi nói thật đấy.
ㄴ ㅇㅇ(D55.555): À, xem chừng quả Offline này có hơi vội quá thì phải. ㅎㅎ;
Tôi lủi vội về một bước. Tủ Lạnh như chỉ chờ có thế để tuôn ra một tràng xỉa xói.
ㄴ Tủ Lạnh: Thấy chưa. Cái tên ranh này chẳng đời nào chịu vác mặt ra đâu.
ㄴ Tủ Lạnh: Á, mà cớ gì lại chẳng hiệu nghiệm nhỉ? Này, cậu khai thật đi. Còn có cái mánh khóe chó chết nào khác giấu nhẹm nữa đúng không?
Một câu vặn vẹo dai như đỉa đói.
Thế nhưng, tôi cũng mù tịt không rõ rốt cuộc điểm khác bọt giữa tôi và đám đó là cái quái gì.
ㄴ ㅇㅇ(D55.555): U u… tyu tya tya… Newbie ngốc nghếch hổng biết gì đâu…
ㄴ Tủ Lạnh: A, dẹp mẹ đi. Đéo thiết quan tâm nữa. Tới đâu thì tới.
Ngay từ mấy cái dòng bình luận cũng đủ để ngửi thấy mùi tức hộc máu của cô ta.
...
Vài ngày sau, tôi lười biếng nằm ườn trên ghế sofa phòng khách, nhóp nhép nhai bánh kẹo và dán mắt vào màn hình TV.
Trùng hợp thay, bản tin tối dạo này lại đang xào xáo lại cái sự kiện lùm xùm mấy ngày trước.
Chình ình trên màn hình, trung tâm của mớ lùm xùm - Eun Mirae đang đích thân đứng ra trả lời phỏng vấn.
“Kia chẳng phải là Tủ Lạnh sao?”
Cô ta diện một chiếc váy len liền thân màu đen bó sát, phơi bày trọn vẹn những đường cong cơ thể.
Khoác bên ngoài là chiếc áo blouse trắng tinh tươm chuẩn dân nghiên cứu.
Mái tóc xanh sẫm được búi cao gọn gàng, càng làm tôn thêm cái khí chất lạnh lùng, xa cách của cô ta.
Chuẩn một hình mẫu cool ngầu, tinh hoa vẻ đẹp sắc sảo điển hình.
Mặc cho ánh đèn flash chớp nháy liên hồi, biểu cảm trên gương mặt cô ta vẫn tĩnh lặng như mặt nước hồ, chẳng mảy may dao động lấy một nhịp.
Một tay phóng viên vồ vập quăng ra câu hỏi.
“Nghiên cứu viên Eun Mirae đây chẳng phải là thủ khoa của trường đại học danh giá bậc nhất cả nước, đồng thời ẵm luôn danh hiệu tiến sĩ trẻ tuổi nhất sao?”
“Vâng, quả thực tôi cũng khá là ưu tú.”
“…Thế nhưng công chúng lại đang cực kỳ hoang mang, không thể nào hiểu nổi tại sao cô lại tiến hành một cái thí nghiệm sặc mùi phi khoa học như trò nhai đất đó. Về vấn đề này…”
“Kẻ phải khép nép nịnh bợ dư luận là bọn chính trị gia, chứ đâu phải là những nhà khoa học như tôi.”
“…Có những ý kiến chỉ trích vô cùng gay gắt về tính dã man của cuộc thí nghiệm. Cô không cảm thấy cắn rứt hay có trách nhiệm gì về mặt đạo đức sao?”
“Đã hốt trọn những pháp thuật hồi phục xa xỉ nhất, lại còn đút túi ngót nghét 1 tỷ won, thì cái đám đó mới là những kẻ phải im miệng lại chứ nhỉ?”
Cô ta vẫn giữ rịt cái biểu cảm lạnh tanh từ đầu đến cuối, thản nhiên trả lời trôi chảy những câu hỏi hóc búa của đám phóng viên.
Xuyên qua màn hình TV, tôi vẫn thừa sức đánh hơi thấy cái sự ngứa mắt tức tối đang ngùn ngụt ẩn sau lớp mặt nạ lạnh lùng đó.
Ngắm nghía cái điệu bộ đó, tôi khẽ nhếch mép cười đắc ý.
Rồi ngay lập tức, tôi bật Gallery Pháp Sư lên.
Giữa lúc tôi đang định vác nguyên xi cái ảnh cap màn hình bản tin lên đó.
“…Cái quái gì, có đứa nhanh tay đăng lên rồi á? Rảnh rỗi tốc độ dữ.”
[Tiêu đề: Tủ Lạnh lên thời sự rồi á ㅋㅋㅋㅋ]
Tác giả: pkkajju
Cố nhịn cục tức rõ rành rành luôn á ㅋㅋㅋ
ㄴ Tủ Lạnh: Này gỡ bài lẹ --
ㄴ ㅇㅇ(T11.111): Vừa xem bản tin xong. Là fan bự nha.
ㄴ pkkajju: Ráng gồng giữ cái biểu cảm đó chắc mệt mỏi lắm á. Đã vất vả nhịn nhục rồi á. ㅋㅋ
ㄴ ㅇㅇ(T11.111): Nhìn cái bản mặt thì làm gì giống đã nhịn được đâu? ㅋㅋㅋㅋ
ㄴ Tủ Lạnh: Á đù, thôi ngay đi mấy đứa điên này!!
ㄴ pkkajju: Dỗi rồi á. Cưng xỉu á.
ㄴ Tủ Lạnh: Đụ má nó…
Rốt cuộc Tủ Lạnh cũng xả lại dòng tin nhắn chốt hạ, ‘Tôi thực sự lặn khỏi Gallery đây. Mấy người tự đi mà chơi với nhau.’ rồi bốc hơi lặn mất tăm.
Tôi ngả người tựa lưng vào ghế, cười lên một cách đắc ý.
4 Bình luận
Hề vc:)))))