[Tiêu đề: Mọi người ơi tôi phá đảo Tầng 10 rồi. Chúc mừng tôi chút đi.]
Tác giả: ㅇㅇ(D22.2E2)
Boss Tầng 10, dễ òm~.
(Đại khái là bức ảnh một con ếch đang giơ ngón tay cái)
Bài viết của tôi vừa lên sóng trên Gallery Pháp Sư là bình luận lập tức nhảy ầm ầm.
Cứ như thể bọn họ đang ngóng chờ tôi vậy.
Ơ hay, mấy người này toàn là Hạng A với Hạng S cơ mà, không có việc gì làm à?
Sao cứ mỗi lần tôi đăng bài là lại lòi ra bình luận ngay thế này?
Chẳng lẽ bọn họ cài thông báo mỗi khi tôi đăng bài sao?
ㄴ Tủ Lạnh: Tầng 10 mà cũng đi chơi đơn á? Đúng là điếc không sợ súng…
ㄴ pkkajju: Làm ơn lập tổ đội đi mà. Tôi nhìn thôi cũng thấy sợ rồi đây này.
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Nếu cậu lo bị lộ thông tin cá nhân thì tôi có thể nhờ bang hội lén cử một hai người theo sát hỗ trợ… Chỗ chúng tôi đang có nhiều tanker xịn sò lắm.
ㄴ pkkajju: Nhìn cái điệu bộ gạ gẫm lân la để hốt người ta về bang hội kìa. Đừng có mắc bẫy nhé newbie.
Phản ứng của bọn họ hoàn toàn là lẽ đương nhiên.
Bởi vì ngay cả ở độ khó Khó, Tầng 10 cũng được coi là một bức tường không thể tự mình vượt qua được.
ㄴ Bọ hung: Không có trang bị mà húp trọn Boss Tầng 10 một mình á? Rốt cuộc cậu làm kiểu gì vậy?
Đọc bình luận của Bọ hung, tôi lạch cạch gõ phím như chỉ chờ có thế.
ㄴ ㅇㅇ(E44.4Y4): Nhờ cái kỹ năng mới lượm được dạo trước nên tôi vẫn đang càn quét nhàn tênh đây.
ㄴ ㅇㅇ(E44.4Y4): Đợi chút. Để tôi quăng video chiến đấu cho xem.
[Tiêu đề: Video săn quái.gif]
Thứ tôi đăng lên là một đoạn video chiến đấu đã được cắt cẩn thận từ trước.
Cảnh bốn cái phân thân cát bám chặt lấy tứ chi của Đại Tộc Trưởng Orc để câu giờ, trong khi tôi dùng một cái cọc cát khổng lồ xuyên toạc trái tim gã.
Một đoạn video ngắn gọn chỉ ghi lại đúng khoảnh khắc kịch tính nhất.
Đám người trên Gallery xem xong video của tôi thì không khỏi há hốc mồm kinh ngạc.
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Cạn lời.
ㄴ Tủ Lạnh: Chẳng phải cậu bảo triệu hồi hai cái là ngất xỉu rồi sao? Giờ thao túng cả bốn cái cùng lúc luôn cơ à?
ㄴㄴ ㅇㅇ(33C.33D): Tôi đã mở mắt rồi… Rằng thế giới này ngập tràn mana…
ㄴㄴ Tủ Lạnh: Ý là nhờ kỹ năng Khai Nhãn nên bình mana được cơi nới chứ gì? Hiểu rồi.
ㄴ Bọ hung: Dạo trước tôi cũng thấy thế rồi nhưng mà cái kỹ năng kiểm soát của cậu ảo ma thật sự. Cái này gọi là thiên phú đấy. Thiên phú.
ㄴ Bọ hung: Hôm nọ tôi cũng thử cái trò nhét một bộ phận cơ thể vào rồi đấy chứ?
Đúng là cảm giác điều khiển mượt mà hơn hẳn, nhưng không tài nào thành thục được như vậy.
Khác biệt ở chỗ nào nhỉ? Hay do cách thức tỉnh khác nhau?
ㄴㄴ Tủ Lạnh: Ngay từ cái khâu biến cơ thể thành băng tôi đã phải tập trung muốn rớt não nên đành bỏ cuộc luôn…
Chắc tôi cứ mặc kệ chờ đến lúc lượm được kỹ năng liên quan cho khỏe.
Trước cơn mưa lời khen đổ ập xuống, tôi tự đắc nở mày nở mặt.
Thế nhưng, chỉ duy nhất một người, pkkajju lại chú ý đến một chi tiết sai sai.
ㄴ pkkajju: Nhưng mà nhìn cái phân thân cát cứ ra dáng con gái kiểu gì ấy. Chẳng lẽ newbie là nữ sao?
Ưm, đã che đậy kỹ lắm rồi mà vẫn bị lộ sao?
Vì cái Totem Cát mang hình hài giống hệt tôi nên tôi đã cố gắng che mờ và chỉnh sửa hết cỡ trước khi đăng.
Nhưng xem ra có là gì thì cũng không thể giấu giếm được giới tính thật.
Tôi bắt đầu lôi kịch bản bịa đặt đã chuẩn bị sẵn ra xài.
À, kể ra thì cũng không hoàn toàn là bịa đặt nhỉ?
ㄴ ㅇㅇ(F11.111): Không, chỉ là tôi thích nhân vật nữ nên nặn thành nữ thôi. Tôi là nam chuẩn men.
ㄴㄴ pkkajju: Nam giới thì phải chơi nhân vật nam chứ. Có mùi mờ ám ở đây nha.
ㄴ Bọ hung: ? Trai thẳng làm quái gì chơi nhân vật nam. Với lại đừng có lùng sục thông tin cá nhân của newbie nữa.
ㄴ pkkajju: Biết mỗi giới tính thôi cũng có sao đâu cơ chứ…
ㄴ Bọ hung: Dừng lại đi. Newbie dỗi bỏ đi thì cô gánh hậu quả nhé?
ㄴ pkkajju: Biết rồi mà…
Màn làm kẻ phá đám lập tức bị Bọ hung dập tắt không thương tiếc.
Chỉ ngồi hóng thôi cũng thấy hả dạ trong lòng.
Tiện đà kẻ phá đám đã bị xử đẹp, tôi mạnh miệng tuyên bố sẽ càn quét luôn Tầng 11.
ㄴ ㅇㅇ(F1N.A1E): Cái tầm này thì tôi tự tin cứ đà này cày nát Tầng 11 bằng chơi đơn luôn!
ㄴ ㅇㅇ(F1N.A1E): Bởi vì tôi là thiên tài mà.
Tuy nhiên, lời tuyên bố hùng hồn của tôi lại phản tác dụng rành rành.
ㄴ Bọ hung: Không được, thế nguy hiểm lắm. Từ Tầng 11 trở đi là một đẳng cấp khác đấy. Toàn lòi ra mấy cái thứ có cơ chế tấn công phức tạp thôi.
ㄴ Tủ Lạnh: Đúng đấy. Từ trước đến giờ cậu cứ lấy thịt đè người là qua ải, nhưng từ Tầng 11 mà không biết phương pháp càn quét thì có nước bay màu cả tổ đội đấy. Hồi đó tôi cũng suýt bỏ mạng ở đó mấy lần liền.
ㄴ pkkajju: Đã thế lại còn là Cực hạn nữa chứ, ai biết được nó sẽ biến tấu ra cái của nợ gì. Cứ thế đâm đầu vào mà chẳng có kế hoạch gì thì…
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Newbie à, tôi thừa nhận cậu là thiên tài, nhưng lần này thì không được đâu. Khôn hồn thì lập tổ đội với tôi rồi cùng leo đi.
ㄴ Bọ hung: Nếu lập tổ đội thì Độ khó sẽ được cân bằng lại ở mức trung bình đấy, an toàn hơn gấp bội.
Những bình luận răn dạy và đầy rẫy sự lo âu liên tục nhảy lên.
Thế nhưng tôi chẳng tài nào thấu hiểu nổi nỗi lo của bọn họ.
Dù sao thì mấy người cũng có phải người chơi Cực hạn đâu chứ?
Tư duy logic của bọn họ làm quái gì áp dụng được cho tôi.
ㄴ ㅇㅇ(ACE.001): Khỏi lo đi. Ngày mai tôi sẽ qua Tầng 11 rồi vác Ảnh chứng thực về đây.
ㄴ ㅇㅇ(ACE.001): À, với lại tôi mới húp được một cuốn Sách kỹ năng Hạng Cầu Vồng cơ mà. Cầm cái này trong tay thì coi như vé lót đường rồi.
Ngay khoảnh khắc đó, phản ứng trên Gallery bỗng dưng lạnh tanh như băng.
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Cầu Vồng???? Ở Tầng 10 á?? ㅋㅋ.
ㄴ Tủ Lạnh: (Biểu tượng dán mắt nhìn chằm chằm)
ㄴ Bọ hung: Ưm.
ㄴ pkkajju: Đang thấy GATO muốn hộc máu rồi đây này…
Lòng dân trên Gallery chỉ trong tích tắc đã trở nên đầy sát khí.
Cuốn sách kỹ năng tỏa ánh hào quang bảy sắc cầu vồng mà dẫu có mài đũng quần leo tháp mấy năm ròng cũng khó lòng chiêm ngưỡng nổi.
Thứ báu vật đó lại rơi vào tay một tên newbie hỉ mũi chưa sạch, mới lết qua Tầng 10.
Thậm chí tên nhóc đó lại còn đang ra rả khoe khoang nữa chứ.
Ăn cơm mạng ròng rã 10 năm trời. Tôi làm sao mà bỏ lỡ sự thay đổi tinh tế trong bầu không khí này được.
Đây đích thị là tín hiệu báo động đỏ.
Đánh hơi thấy mùi nguy hiểm, tôi tắt phụt cửa sổ trình duyệt với tốc độ ánh sáng.
Có thể coi là một pha tẩu thoát khẩn cấp.
“…Bây giờ phải xách mông sang Gallery Thợ Săn khoe khoang tiếp mới được.”
Tất nhiên rồi, vớ được đồ ngon để khoe thì phải làm một vòng tuần tra các Gallery chứ.
...
Cùng lúc đó, tại bãi biển Santa Monica, California, Mỹ.
Tiếng sóng biển vỗ bờ rì rào vẽ nên một khung cảnh vô cùng lãng mạn.
Thế nhưng, lọt thỏm ở một góc bãi biển lại tỏa ra bầu không khí đầy sát khí lạnh lẽo.
“Thế nào, tắm biển có vui không hả?”
Trước giọng điệu mỉa mai của DemiGoD, đám đặc vụ chỉ biết run bần bật.
Toàn thân bọn họ sũng nước biển ướt sẹp.
Một việc mà chẳng ai trên thế gian này dám làm.
Nhưng DemiGoD thì lại dư sức.
Bởi vì gã là một Thợ săn Hạng S. Biểu tượng tối cao và là vị thần hộ mệnh sống của nước Mỹ.
“Lần tới tao ném mẹ bọn mày xuống Đại Tây Dương nhé? Hửm?”
Và đồng thời, gã cũng đang là một tên bạo chúa với tâm trạng cực kỳ tồi tệ do vừa bị nẫng tay trên mất vị trí top 1 Bảng xếp hạng Thế giới.
Việc quăng luôn nguyên một đám nhân viên Lầu Năm Góc ra giữa lòng Thái Bình Dương rồi vớt lên với gã mà nói chỉ dễ như trở bàn tay.
“Tại sao đến giờ vẫn chưa moi ra được hả? Cái lũ sâu bọ này…”
“Ch-Chuyện đó… Dường như có một thứ ma pháp nào đó đang chặn đứng mọi dấu vết theo dõi thưa ngài.”
Một đặc vụ rụt rè lấy hết can đảm báo cáo.
Nghe lời chống chế đó, hàng lông mày của DemiGoD giật giật.
“Thế nên tao mới cấp thêm mấy thợ săn thám thính có kỹ năng liên quan cho bọn mày rồi cơ mà! Vậy mà vẫn mở mồm ra sủa là không lùng ra được sao!”
DemiGoD gào lên.
Sóng âm phát ra làm chấn động cả một vùng bãi biển.
Vài đặc vụ tứa máu tai, sùi bọt mép rồi ngã gục xuống.
Dẫu chứng kiến cảnh tượng đó, DemiGoD vẫn không hề chớp mắt lấy một cái.
“Đéo ổn rồi. Phải dùng biện pháp mạnh thôi.”
Gã trầm giọng lẩm bẩm.
“Giờ cái thằng đó, kiểu gì sắp tới cũng mon men lên Tầng 11 đúng không? Trước khi nó xuyên thủng Tầng 20, bằng mọi giá phải tóm cổ nó cho tao.”
“Nhưng bằng cách nào…”
“Bắt đầu từ ngày mai, sẽ áp dụng lệnh phong tỏa lần lượt tất cả các tháp trên toàn thế giới.”
“Dạ? Ngài DemiGoD, dù ngài có nói vậy nhưng phong tỏa toàn thế giới là chuyện bất khả thi. Sự phản đối từ chính phủ các nước…”
“…Đặc biệt là trường hợp của Trung Quốc, bọn họ tuyệt đối sẽ không đời nào chịu hợp tác đâu.”
“Lũ ngu ngốc. Động não chút đi.”
DemiGoD tặc lưỡi ra chiều ngán ngẩm.
“Theo suy đoán của tao thì thủ phạm không phải Trung Quốc đâu. Nếu là lũ đó thì bọn chúng đã rùm beng đi quảng cáo khoe khoang cho cả thế giới biết từ khuya rồi.”
‘Mới hôm nào còn lồng lộn lên khăng khăng chắc nịch là Trung Quốc cơ mà…’
Thế nhưng nhân viên Lầu Năm Góc vốn dĩ là chuyên gia trong số các chuyên gia.
Bọn họ thừa biết phải uốn lưỡi thế nào để giữ lại cái mạng quèn.
Tên đặc vụ đó ngoan ngoãn hùa theo lời DemiGoD một cách khéo léo.
“Vậy thì…?”
“Ngược lại, chúng ta sẽ bắt tay với Trung Quốc. Bọn đó chắc chắn cũng đang sốt sắng khô cả ruột trước cái viễn cảnh ngoài chúng nó ra lại có một thế lực nào đó đang lén lút bồi dưỡng nhân lực Hạng S.
Cứ đề nghị hợp tác săn lùng tên ‘Double O’ đó đi, rồi đánh tiếng là tóm được thì sẽ chia sẻ thông tin cho nhau.”
“À!”
Khuôn mặt của đám đặc vụ bừng lên vẻ trầm trồ thán phục.
Rất đỗi hài lòng trước phản ứng đó, DemiGoD tiếp tục oang oang cái kế hoạch của mình.
“Châu Âu, Nhật Bản, và cuối cùng là Hàn Quốc… Cứ nhắm những khu vực có khả năng cao nhất mà áp lệnh phong tỏa theo thứ tự. Từng khu vực một, cách nhau một khoảng thời gian.”
Ánh mắt DemiGoD lóe lên đầy hiểm độc.
“Nếu như một khu vực nào đó đã bị cấm cửa tháp mà kỷ lục leo Tháp của thằng ‘Double O’ vẫn được làm mới, thì khu vực đó coi như bị gạch tên khỏi diện tình nghi.
Cứ dùng cách loại trừ này, sớm muộn gì cũng lòi ra cái hang ổ của con chuột nhắt đó thôi.”
“Quả nhiên là ngài DemiGoD! Thật sự quá tuyệt vời!”
“Một ý tưởng vô cùng đột phá…!”
'Mẹ kiếp, thế này thì lại chết mệt rồi… Bảo đi thuyết phục cả thế giới thì đào đâu ra cách cơ chứ…'
'Nhỡ đâu tên Double O đó đánh hơi được rồi nhịn leo Tháp thì coi như công cốc à…?'
Đám đặc vụ đành nuốt ngược những lời chửi thề vào trong, ngoài mặt vẫn thi nhau tuôn ra những lời nịnh nọt bợ đỡ.
DemiGoD nhếch mép cười đắc ý, hất hàm kiêu ngạo.
...
[Tiêu đề: Newbie lượm được cuốn Sách kỹ năng này, đồ ngon không mọi người?]
Tác giả: ㅇㅇ(111.11E)
(Ảnh chứng thực Sách kỹ năng Hạng Cầu Vồng.jpg)
Hiển nhiên là đồ ngon rồi, Hạng Cầu Vồng cơ mà ㅋㅋㅋㅋㅋ
(Đại khái là bức ảnh 1 con ếch đang múa may quay cuồng)
(Đại khái là bức ảnh 2 con ếch đang nâng ly chúc tụng)
(Đại khái là bức ảnh 3 con ếch đang tung bắp rang bơ)
ㄴ Á cái thằng ranh này, ban nick nó cũng đéo được, đúng là một huyền thoại cmnr.
ㄴ Đụ má nó chứ Hạng Cầu Vồng kìa. Tao cày 3 năm ròng rã rồi vẫn đéo được húp lấy một lần.
ㄴ Ơ người ta bảo Hạng Cầu Vồng chưa chắc đã ngon đâu nhé~ Tóm lại là rác thôi~
“Phù ha ha…”
Những lời ca tụng tuôn ra như thác.
Xong xuôi công cuộc khoe khoang một cách viên mãn, tôi tắt Gallery rồi đứng dậy khỏi ghế.
Hôm nay tôi phải đi thanh lý đống chiến lợi phẩm mót được trong tháp.
Tôi xách lên cây rìu hai lưỡi khổng lồ vốn đang nằm vất vưởng trong góc phòng.
Một sức nặng chịch.
Chắc vì là hàng Hạng độc nhất nên dù có che đậy cỡ nào thì thứ luồng khí mờ ảo đó vẫn không ngừng tỏa ra.
Phòng bất trắc, tôi quấn chặt cây rìu trong một lớp vải dày rồi nhét gọn vào chiếc hộp đựng đàn Contrabass đã đặt hàng từ trước.
"Haizzz… Lại phải vác xác đi gặp ông chú đó sao?"
Tôi thở dài đánh thượt, trong đầu hiện lên hình ảnh ông chú môi giới.
Cái trải nghiệm dị hợm và rờn rợn của lần gặp mặt trước.
Chưa kể cái bài viết nổi bật sặc mùi mấy lão già sến súa, ớn lạnh mà tôi vô tình lướt thấy trên Gallery Thợ Săn nữa chứ.
Thực sự là một đối tượng mà tôi chẳng hề muốn dây dưa thêm một giây một phút nào nữa.
Nhưng đành chịu thôi. Hiện tại cái mối giao dịch duy nhất mà tôi biết chỉ có mỗi ông chú đó.
Sửa soạn hành trang xong xuôi, tôi lập tức nhắn tin cho ông chú môi giới.
[Có hàng muốn bán đây. Lần này hơi bị khủng đấy.]
Tin nhắn vừa bay đi chưa được bao lâu thì đối phương đã phản hồi.
Tôi nhăn nhó, sởn da gà đọc dòng tin nhắn ông chú gửi lại.
[SSalDaPam: Ôi chao cháu gái của chú đây rồi~^^;; Còn cất công liên lạc lại cho chú nữa chứ,,, ㅎㅎ Có chuyện gì vậy cháu?]
[SSalDaPam: Cơ mà hàng khủng là sao? Chẳng lẽ cháu lại dấn thân vào chỗ hiểm nguy nào nữa sao? ㅠ_ㅠ Chú lo cho cháu lắm đấy,,,]
“Ọe…”
Tôi gắng gượng đè nén cái xúc động muốn quẳng chiếc điện thoại đi.
Cái giao diện ngập ngụa biểu tượng cảm xúc cùng mớ lo lắng sến súa rẻ tiền.
Một sự dịu dàng lạc lõng, khác biệt một trời một vực với cái bộ dạng bặm trợn ngoài đời thực khiến tôi sởn hết cả gai ốc.
“Thà ông chú cứ chửi thề đi cho xong…
Thế nghe còn bớt rùng rợn hơn.”
Tôi lạch cạch gõ phím đáp lại bằng đôi bàn tay run rẩy.
[Tóm lại là, có mua hay không?]
[SSalDaPam: Chắc chắn là mua rồi~ Khi nào thì cháu rảnh? Cháu cứ sắp xếp thời gian thoải mái, chú kiểu gì cũng chiều cháu hết~ Hờ hờ^^]
[2 giờ chiều mai. Vẫn chỗ cũ.]
[SSalDaPam: Ừ ừ~ Chú nhớ rồi! Vậy mai gặp nhé! Đi đường nhớ cẩn thận, cứ nhắm chỗ nào đông người, đường lớn mà đi cho an toàn nhé cháu~!! ^^]
“Eooo, tởm lợm…”
Tôi chẳng buồn để mắt tới dòng tin nhắn cuối cùng, thẳng tay tắt luôn cửa sổ Telegram.
7 Bình luận