1-50

41. Thân Phận (1)

41. Thân Phận (1)

pkkajju vừa mới tung ra một chủ đề nóng hổi mới.

ㄴ pkkajju: Dù sao thì! Giờ là thực sự phá đảo Tầng 20 rồi đăng ký Hiệp hội để thành Hạng A đấy hả á?

Trước lời của cô, cái Gallery vốn đang dần lắng xuống lại một lần nữa bùng nổ sức sống.

ㄴ ㅇㅇ(124.48): Nếu định làm thì làm sớm luôn chẳng phải tốt hơn sao?

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Chuẩn rồi. Lên được Hạng A thì húp được bao nhiêu là đặc quyền. Lúc đó có thể đứng ở vị thế ngang hàng để đàm phán với Chính phủ.

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Còn có thể lập Bang hội, rồi đứng ra tuyên bố quyền sở hữu tháp nữa chứ.

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Dù ở Hàn Quốc chẳng còn cái tháp nào vô chủ, nhưng đằng nào thì hầu hết lũ đang giữ tháp cũng chỉ là đám cặn bã chẳng có ý định leo cao hơn thôi… Cứ đè đầu cưỡi cổ mà cướp lấy luôn đi.

ㄴ Tủ Lạnh: (Icon Trừng Phạt Nghiêm Khắc)

ㄴ pkkajju: Lên Hạng A rồi thì cũng không cần phải che giấu danh tính nữa đúng không á? Hay là ngoài đời tụi mình gặp mặt nhau một lần đi…

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Lúc tôi rủ thì nhất quyết chẳng thèm ra?

ㄴ pkkajju: ? Ngoài Newbie ra thì tôi không có việc gì cần phải gặp mấy người hết á.

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Phân biệt đối xử trắng trợn vậy luôn….

Thợ săn Hạng A.

Mục tiêu vốn tưởng chừng xa tận chân trời, nay đã hiện hữu ngay trước mắt, gần đến mức chỉ cần với tay là có thể chạm tới.

Liệu tôi có thể thôi không phải sống kiếp thợ săn bất hợp pháp chưa đăng ký nữa không?

Thế nhưng, đời không như là mơ, vẫn còn đó những rắc rối cần phải tháo gỡ.

ㄴ ㅇㅇ(55H.555): Cơ mà có khá nhiều vấn đề cần phải giải quyết đấy.

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Vấn đề? Vấn đề gì cơ?

ㄴ ㅇㅇ(55H.555): Không phải là nếu tôi phá đảo Tầng 20 thì Bảng xếp hạng sẽ được cập nhật sao?

Tôi bình tĩnh gõ xuống những suy nghĩ của mình.

Dạo gần đây tuy có vẻ êm hơi lặng tiếng, nhưng vẫn có một kẻ đang ráo riết săn lùng tung tích của tôi.

ㄴ ㅇㅇ(55H.555): Ngay khi Bảng xếp hạng Tầng 20 cập nhật mà tôi lại đi đăng ký Hạng A, chẳng phải thiên hạ sẽ đoán ra ngay tôi chính là Ranker đó sao?

Trước nỗi lo ngại của tôi, cả Gallery lại một lần nữa chìm vào tĩnh lặng.

Có vẻ như tất cả mọi người đều chưa kịp tính đến nước đi này.

ㄴ Tủ Lạnh: Nghe cũng có lý đấy. Hừm, quả này phải tính sao đây….

ㄴ pkkajju: Dù không phải là DemiGoD đi chăng nữa, một khi đã lộ diện là Ranker thì đám đông chắc chắn sẽ chẳng để yên cho cậu đâu á.

ㄴ Tủ Lạnh: Hiển nhiên rồi. Chắc chắn liên lạc từ khắp nơi trên thế giới sẽ đổ về như lũ quét cho mà xem.

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Thế nghĩa là ngay cả khi đã lên Hạng A, cậu vẫn phải tiếp tục sống ẩn dật một thời gian nữa sao? Thế thì ức chế chết đi được!

ㄴ Tủ Lạnh: Có khi cứ tiếp tục không đăng ký lại là một nước đi khôn ngoan hơn chăng.

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Không, tôi nhìn thôi cũng thấy lộn ruột rồi. Có thực lực mà cứ phải giấu diếm là sao?

Đúng như những gì bọn họ lo lắng.

Tôi vẫn chưa thể hoàn toàn có được sự tự do.

“Nếu không phải vì cái gã đó, mình đã có thể dùng cái tên mình để chiếm sóng toàn bộ Gallery Thợ Săn suốt mấy tháng trời rồi…”

Tôi thở hắt ra một hơi đầy tiếc nuối.

Một lần bằng việc chứng thực là pháp sư quý hiếm.

Một lần nữa bằng việc chứng thực Hạng A.

Và cú chốt hạ cuối cùng bằng vị trí Hạng 1 trên Bảng xếp hạng.

“Tiện tay chứng thực gương mặt một cái luôn….”

Oài, nghĩ thôi đã thấy bao nhiêu là trò để làm rồi?

Càng nghĩ tôi lại càng thấy tiếc.

Cứ mỗi lúc buồn chán lại lôi một thứ ra mà “quăng bom”, đảm bảo lửa trên Gallery chẳng bao giờ tắt.

Biết đâu chừng người ta còn lập hẳn một cái Gallery mang tên tôi cũng nên.

Thế nhưng tôi vốn là kẻ thực tế.

Cho đến khi cảm thấy mình đủ trình để khô máu với Hạng S, thì tốt nhất vẫn nên biết thân biết phận mà nấp cho kỹ.

“Mà hiện tại mình mạnh đến nhường nào rồi nhỉ….”

Chắc chắn là tôi đã bỏ xa cái ngưỡng trung bình của Hạng A từ lâu rồi.

Tuy nhiên, liệu tôi có thể thắng được Hạng S hay không thì tôi vẫn phải giữ một sự thận trọng nhất định.

Mà muốn biết cái đó thì lại phải vác xác đến Hiệp hội Thợ săn….

Cái vòng lặp quẩn quanh này dường như chẳng bao giờ có hồi kết.

Đúng lúc đó, Bọ hung – người nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng quan sát cuộc đối thoại – bỗng lên tiếng.

ㄴ Bọ hung: Vậy thì chắc tôi phải nhúng tay vào việc đăng ký Hiệp hội của cậu rồi.

Trước lời khẳng định của anh, mọi ánh mắt của các pháp sư đều đổ dồn về một phía.

ㄴ Tủ Lạnh: Ông á? Ông định làm gì?

ㄴ Bọ hung: Nếu dùng quyền hạn của mình, tôi có thể can thiệp đôi chút vào quy trình đăng ký. Việc chỉnh sửa hồ sơ đối với tôi cũng đơn giản thôi.

ㄴ Bọ hung: Cứ cho cậu đăng ký Hạng A, nhưng theo kiểu không công bố rộng rãi cũng là một cách…

Thợ săn Hạng S.

Cái sức nặng của danh hiệu đó chưa bao giờ là nhỏ bé.

Nếu đích thân anh ra tay, việc này hoàn toàn nằm trong tầm tay.

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Thật sao? Ông chịu giúp đến mức đó luôn à?

ㄴ Bọ hung: Dĩ nhiên là dù có làm vậy đi chăng nữa, newbie vẫn phải gặp tôi một lần. Đây là điều bắt buộc.

ㄴ Bọ hung: Như vậy có ổn với cậu không?

Lời đề nghị của Bọ hung không thể nào hoàn hảo hơn.

Đó là cách duy nhất để giải quyết tất cả các vấn đề trong một nốt nhạc.

Dĩ nhiên, việc phải trực tiếp chạm mặt khiến tôi có chút lấn cấn.

Thế nhưng cũng chẳng còn cách nào khác khả dĩ hơn.

Vả lại cho đến giờ, tôi cũng đã xây dựng được một sự tin tưởng nhất định đối với Bọ hung.

Nếu anh ta thực sự muốn tìm tôi, thì anh ta đã làm được ngay từ cái lần tôi lỡ tay đăng cái ảnh chứng thực đầu tiên rồi.

Hơn tất thảy, tôi bỗng cảm thấy hướng đi này cũng có phần thú vị đấy chứ.

ㄴ ㅇㅇ(55H.555): Ok. Nghĩ kỹ lại thì thế này khéo lại hay hơn đấy.

ㄴ Bọ hung: Hay ở chỗ nào?

ㄴ ㅇㅇ(55H.555): Đi đâu cũng vỗ ngực ta đây Hạng A thì trông nó rẻ tiền lắm. Cứ âm thầm nhận chứng thực thôi, rồi lúc nào cần thiết mới khẽ khàng tiết lộ ra.

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Kiểu như Tiểu Đầu Bếp Cung Đình ấy hả?

ㄴ Tủ Lạnh: Bà già rồi đấy….

ㄴ ㅇㅇ(55H.555): Ừm. Căn bản là trò giấu nghề lúc nào cũng là vui nhất mà.

ㄴ Bọ hung: Thú thật là tôi chẳng thẩm nổi cái gu đó của cậu… Nhưng dù sao thì tôi coi như cậu đã đồng ý nhé.

Đúng lúc đó.

Cốc cốc

Tiếng gõ cửa khô khốc phá tan bầu không khí tĩnh lặng.

Tôi nhíu mày.

Tôi không có bạn bè, cũng chẳng có gia đình.

Tầm này thì ai thèm đến tìm tôi chứ? Lũ truyền đạo à?

“Ai đấy?”

Tôi lười biếng đứng dậy tiến về phía cửa.

Trên màn hình chuông cửa hiện lên hình ảnh một người đàn ông trung niên và một thanh niên. Cả hai đều khoác trên mình sắc phục cảnh sát.

Cảnh sát? Cái quái gì thế này?

Tôi đầy nghi hoặc hé mở cửa một chút.

“Có chuyện gì không ạ?”

Viên cảnh sát lớn tuổi nhìn tôi, gương mặt thoáng hiện vẻ bối rối rồi lên tiếng.

“Nhóc à, trong nhà có người lớn không cháu? Bên hàng xóm có người báo án, bảo là có mấy cái dây leo quái quỷ gì đó bò sang bên cửa sổ nhà người ta….”

Cái quái gì vậy?

Tôi nhất thời ngơ ngác, nhưng rồi ngay lập tức một suy đoán lóe lên trong đầu.

Nếu nhắc đến dây leo thì chỉ có thể là một thứ duy nhất.

Viên cảnh sát liếc nhìn vào trong nhà qua vai tôi.

Chỉ một cái liếc nhìn qua khe cửa hẹp, đôi mắt ông đã mở to hết cỡ vì kinh ngạc.

“C-Cái gì thế kia? Sao toàn cây cối thế này….”

Trước phản ứng của người thanh niên đi cùng, viên cảnh sát già cũng không tin vào mắt mình mà nhìn vào trong.

“Bé à, chú vào trong kiểm tra một chút có được không?”

Oài, thôi xong đời tôi rồi.

Tôi thầm chửi thề trong bụng.

Nhưng cũng đành chịu thôi. Ở đây mà cự tuyệt thì chỉ tổ làm mọi chuyện thêm rắc rối.

Tôi đành nhắm mắt mở toang cửa ra.

“Trời đất ơi….”

Vừa bước chân vào nhà, hai viên cảnh sát đã đờ người ra vì kinh hãi.

Vách tường và trần nhà bị bao phủ hoàn toàn bởi dây leo và rêu xanh.

Cây cối mọc um tùm, hỗn loạn khắp mặt sàn. Và ngay giữa đống đổ nát đó là một dàn máy tính cấu hình khủng đang ngạo nghễ tọa lạc.

Họ lặng đi trong giây lát, thẫn thờ nhìn quanh cái khung cảnh phi thực tế này.

Ánh mắt họ sau đó đồng loạt đổ dồn về phía tôi.

Đó là một ánh nhìn đầy vẻ xót xa.

Vẻ ngoài nhỏ nhắn của tôi. Cái dáng vẻ như đang sống cô độc. Và tình trạng căn nhà chẳng thể nào hiểu nổi theo cách thông thường.

Tất cả trong mắt bọn họ đều là bằng chứng đanh thép cho một đứa trẻ bị bỏ rơi.

Viên cảnh sát già chậm rãi ngồi xổm xuống trước mặt tôi, cố gắng bắt chuyện một cách ôn tồn.

“Bé à, cháu có sao không? Bố mẹ cháu đâu, sao lại để cháu ở nhà một mình thế này?”

“Hiện tại… không có ai ở nhà ạ.”

“Bố mẹ đi đâu rồi?”

“Cái đó thì…”

“Căn nhà này sao lại biến thành cái dạng này thế này?”

Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra dọc sống lưng tôi.

Nói sai một câu thôi là chắc chắn tôi sẽ bị tống thẳng vào trại bảo trợ trẻ em cho mà xem.

Phải làm sao để thoát khỏi cái mớ bòng bong này đây?

Bộ não tôi hoạt động hết công suất.

Và rồi, một diệu kế nhanh chóng thành hình.

Tôi quá hiểu tâm lý của đám cảnh sát.

Trong cái thế giới đã đảo điên này, bọn họ không bao giờ muốn dây dưa với thợ săn.

Đặc biệt nếu đó là một thợ săn sừng sỏ thì lại càng không.

Tôi bày ra cái bộ mặt như sắp òa khóc đến nơi rồi mới bắt đầu mếu máo.

Kỹ năng diễn xuất rặn nước mắt lần đầu tuy có hơi gượng nhưng hiệu quả thì không phải bàn.

Tôi nhớ lại cái lúc mình bị khóa nick 31 ngày một cách đầy oan ức.

Ngay lập tức, đôi mắt tôi đã nhòa lệ.

“Bố mẹ cháu… là thợ săn ạ. Họ vừa mới bảo là lên tháp nên đã ra ngoài rồi….”

Trước câu trả lời của tôi, vẻ mặt viên cảnh sát trẻ càng thêm phần thương cảm.

Thế nhưng, ánh mắt của viên cảnh sát già lại thoáng chút lay động.

Ông trầm ngâm suy nghĩ một hồi, rồi khẽ kéo tay viên cảnh sát trẻ lại thì thầm.

Dù nhỏ nhưng tai tôi vẫn nghe rõ mồn một.

“…Nếu thực sự là thợ săn thì phiền phức lắm. Cứ xác nhận lại rồi quay lại sau.”

Viên cảnh sát già sau đó quay lại nhìn tôi với gương mặt dịu dàng hơn hẳn.

“Thế à. Chú hiểu rồi. Vậy khi nào bố mẹ về, cháu nhắn họ liên lạc với đồn cảnh sát một tiếng nhé. Chú sẽ quay lại thăm sau.”

Ông tiếp lời.

“Với cả nhắn bố mẹ cháu là… mấy cái dây leo này phải xử lý đi nhé, không là ảnh hưởng đến hàng xóm đấy.”

Tôi gật đầu lia lịa như một đứa trẻ ngoan ngoãn nhất trần đời.

“Vâng ạ!”

Trước vẻ ngây thơ đó, gương mặt viên cảnh sát lộ rõ vẻ an lòng.

Ông đưa tay xoa nhẹ đầu tôi rồi nói.

“Ha ha, ở nhà một mình mà ngoan quá nhỉ.”

“Hì hì….”

Tôi cố rặn ra một nụ cười trẻ con hết mức có thể.

Đợi đến khi hai viên cảnh sát rời đi và tiếng cửa đóng lại hẳn.

Nụ cười trên môi tôi biến mất sạch sành sanh không còn dấu vết.

“Mẹ kiếp…”

Tôi lầm bầm một tiếng chửi thề với vẻ mặt thối không tả nổi.

Sống đến từng này tuổi đầu rồi còn phải đi đóng kịch làm trẻ con sao?

Cảm giác nhục nhã khiến nắm đấm tôi run lên bần bật.

“Mà rốt cuộc nó bò ra đến mức nào mà người ta phải báo cảnh sát chứ?”

Tôi hậm hực bước ra khỏi nhà.

Đúng là cái thời buổi này, tình làng nghĩa xóm không còn chút gì.

Có chút chuyện nhỏ nhặt cũng không thèm sang nói chuyện tử tế mà lại đi báo cảnh sát ngay được.

Tôi đi vòng ra phía sau tòa chung cư, nơi có cửa sổ phòng mình.

Cái phía mà bình thường chẳng mấy khi tôi ngó tới.

Và ngay khoảnh khắc nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, tôi hoàn toàn câm nín.

“…Vãi cả lúa.”

Cửa sổ ban công phòng tôi đã bị một mớ dây leo xanh mướt khổng lồ bao trùm kín mít.

Nhưng vấn đề không dừng lại ở đó.

Đống dây leo đó đang vươn vòi sang tứ phía, chuẩn bị xâm chiếm ban công nhà bên cạnh cũng như tầng trên và tầng dưới.

Nhà hàng xóm tội nghiệp nhất sát vách thì coi như đã bị “nuốt chửng” từ lâu rồi.

Nhìn những cái vòi dây leo đang luồn lách dọc theo tường bê tông trông chẳng khác nào một sinh vật quái dị.

Tôi đưa tay day trán, cảm thấy đầu đau như búa bổ.

“Phải xử lý cái hạt giống này gấp mới được.”

Cứ đà này thì cả cái chung cư này biến thành rừng rậm Amazon mất.

Chưa kể viên cảnh sát kia còn bảo sẽ quay lại.

Lần tới mà họ đến mà vẫn cái dạng này, thì cái bài “bố mẹ là thợ săn” chắc chắn không còn tác dụng nữa.

“Hết cách rồi, thực sự hết cách rồi….”

Cái nguy cơ trước mắt tuy đã tạm qua, nhưng đó chỉ là cái giải pháp tình thế.

Vả lại, không ai dám chắc những chuyện quái đản thế này sẽ không lặp lại.

Đồ đạc trong tháp thì cái gì mà chẳng có thể xảy ra.

Biết đâu sau này lại lòi ra một thứ còn khó bảo quản hơn thì sao.

Rốt cuộc, tôi đã đưa ra quyết định cuối cùng.

“Đúng là phải chuyển nhà thôi.”

Tôi quay vào nhà, nhìn vào đống ma thạch chất thành núi ở góc phòng.

Đống chiến lợi phẩm tích góp được từ bấy lâu nay.

Tôi dùng tay ước lượng thử cân nặng của nó.

“Hừm… Chắc cũng tầm 8kg nhỉ.”

Quy đổi ra tiền mặt thì sơ sơ cũng được tầm 150 triệu won.

Cộng với số tiền sẵn có trong tài khoản là 550 triệu won nữa thì….

“Vậy là mình có khoảng 700 triệu won.”

Không biết giá nhà ở Daejeon dạo này thế nào, nhưng với số tiền này chắc cũng kiếm được một chỗ ra hồn.

“Kiếm được căn nhà riêng nào gần tháp thì tốt biết mấy….”

Năm năm trước, khi tháp lần đầu xuất hiện, khu vực xung quanh đã bị san phẳng hoàn toàn.

Theo thời gian, trên nền đống đổ nát đó, những tòa nhà mới đã mọc lên.

Đó là khu vực cư trú dành riêng cho thợ săn.

Ở đó có trụ sở các Bang hội, cơ sở huấn luyện, và đủ loại cửa hàng trang bị, tiện ích.

Khu vực quanh tháp giờ đây đã lột xác thành khu dân cư cao cấp dành cho giới thợ săn.

Dĩ nhiên đó là câu chuyện của mấy thành phố lớn như Seoul hay Busan, chứ cái thành phố Daejeon nơi tôi sống thì có vẻ hơi vắng vẻ và có phần gà mờ hơn…

Nhưng dù sao thì những cơ sở hạ tầng cơ bản cho Thợ săn vẫn được đảm bảo.

Thế nhưng, tôi chợt nhận ra một vấn đề chí mạng.

“Chết tiệt… Mình làm không có thân phận.”

Trong cái hình hài này, cái cơ thể của một bé gái này, về mặt pháp lý tôi chẳng thể làm được cái vẹo gì cả.

Đừng nói là chứng minh nhân dân, ngay cả giấy khai sinh tôi còn không có.

Ký hợp đồng nhà đã đành, ngay cả việc đăng ký Thợ săn Hạng A cũng vậy.

Dù Bọ hung có bảo sẽ giữ kín thông tin đăng ký, nhưng một kẻ không có lấy một mảnh thân phận thì trông nó quái đản hết mức.

“Chẳng lẽ lại nhờ Bọ hung làm cho cái chứng minh nhân dân luôn?”

Tôi lập tức lắc đầu quậy quậy.

Đừng bao giờ bỏ trứng vào cùng một giỏ.

Thay vì cứ bám lấy một người mà nhờ vả quá nhiều, tìm kiếm một nguồn khác khéo lại hay hơn.

Tôi bán tín bán nghi cầm điện thoại lên.

Và gửi một tin nhắn cho cái tên quen thuộc, ‘SSalDapam’.

Gã môi giới. Chắc chắn lão ta sẽ biết cách nào đó.

[Tôi]: Bên ông có bán cả chứng minh nhân dân không?

Câu trả lời đến ngay tức khắc.

[SSalDapam]: Có thì có đấy… Nhưng cái đó cũng chẳng làm được việc gì to tát đâu?? Cùng lắm là dùng để đi mua thuốc lá ở cửa hàng tiện lợi thôi. Thế cũng được chứ hả? ㅠ_ㅠ

[SSalDapam]: Tốt nhất là chú cháu mình gặp nhau nói chuyện một lát đi. Chú sẽ giải thích kỹ hơn cho.

Tôi chấp nhận lời đề nghị của lão ta.

Hiện tại, cái người duy nhất mà tôi có thể bấu víu vào chính là lão già mặt mày bặm trợn đó thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!