1-50

39. Tầng 18

39. Tầng 18

“Ư... Mệt quá.”

Cả ngày hôm nay tôi đã dán mắt vào Gallery để tận hưởng phản ứng của mọi người về vụ vòng quay xổ số, đâm ra giờ thấy oải hết cả người.

Chắc là do hậu quả của việc vắt kiệt dopamine quá mức, cảm giác rã rời cứ thế bủa vây.

Hôm nay tôi chỉ muốn ngủ nướng một trận cho đã đời.

Tôi liếc nhìn nhóc Unit-01 đang rục rịch dưới chân giường.

“Cái nhóc này mà lại đánh thức mình nữa thì rắc rối to...”

Nếu nó lại dùng tăm xỉa răng để phá phách giấc ngủ của tôi, khéo trong lúc cáu tiết tôi sẽ biến nó thành cát bụi thật luôn mất.

Dù nó không phải là con người, nhưng hành động đó cũng chẳng hay ho gì cho lắm.

“Làm sao để trói chân nó một chỗ cho nó ngoan ngoãn đây nhỉ...”

Tôi đứng ngẫm nghĩ một chốc rồi lết lại phía cái chậu hoa nhỏ đặt ở góc phòng.

“Cát bụi lại trở về với cát bụi.”

Cái chậu hoa đã bám đầy một lớp bụi mỏng.

Bên trong chỉ còn sót lại tàn tích của một cái cây đã chết khô từ thuở nào.

“Tốt. Chỗ này chắc là hợp với nó đây.”

Tôi nhẹ nhàng nhấc nó lên, rồi cắm phân nửa người nó vào lớp đất trong chậu.

Unit-01 vùng vẫy một hồi, nhưng rồi sau đó trông nó có vẻ thỏa mãn một cách lạ lùng.

Có lẽ vì cùng là thuộc tính Thổ nên nó mới thế chăng.

Khéo lần sau nặn cho nó cái giường bằng cát thì nó còn khoái hơn nữa.

Cảm giác như tôi đang nuôi một đứa thú cưng vậy.

Tôi gạt mấy cái suy nghĩ vẩn vơ đó ra khỏi đầu rồi nhảy tót lên giường, chìm sâu vào giấc ngủ mật ngọt.

...

Đã ngủ được bao lâu rồi nhỉ?

Một cảm giác mềm mại, nhồn nhột chạm khẽ vào má khiến tôi lờ mờ mở mắt.

Cái nhóc Unit-01 này, lẽ nào nó đã tẩu thoát thành công rồi sao? Lỳ lợm thật đấy...

Nhưng không phải.

Bản năng mách bảo tôi có gì đó không ổn.

Không khí xung quanh trong lành và ẩm ướt hơn hẳn ngày thường.

Cảm giác như tôi đang lạc bước vào tận sâu trong một khu rừng già vậy.

“Ưm...”

Tôi từ từ mở mắt ra.

Và rồi, cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến tôi hoàn toàn rúng động.

“...Mình ngủ quên trong tháp đấy à?”

Căn phòng của tôi giờ đây chẳng khác nào giữa lòng rừng rậm Amazon.

Cái cây cảnh vốn đã chết khô từ đời nào nay bỗng vươn mình khổng lồ như muốn đâm toạc cả trần nhà.

Mớ cuống nho ăn dở từ tối qua cũng mọc ra những dây leo chằng chịt.

Tường và trần nhà đều bị bao phủ bởi lớp rêu xanh và dây leo chằng chịt.

Không chỉ có thế.

Tôi cảm nhận được cả phân thân cát Unit-01 đang được cắm ngoan ngoãn trong chậu, và cả chính bản thân mình nữa, đều đang tràn trề sức mạnh hơn bao giờ hết.

Nhóc Unit-01 đang cựa quậy trong chậu hoa, cơ thể nó phình to ra như thể đang vươn vai thức dậy.

“Cái quái gì đang xảy ra thế này?”

Đầu óc hỗn loạn, tôi cố gắng tìm kiếm nguyên nhân.

Và rồi, tôi sớm phát hiện ra trung tâm của mọi sự hỗn loạn này.

Chính là Hạt Giống Cây Thế Giới mà tôi đã quăng đại ở góc phòng.

Hạt giống lúc này đang đập nhẹ liên hồi tựa như một trái tim sống, truyền nguồn sinh mệnh mãnh liệt vào tất cả các loài thực vật xung quanh.

Một luồng ánh sáng xanh lam dịu nhẹ tỏa ra từ hạt giống, phủ lên căn phòng một bầu không khí huyền bí.

Thật sự là một tình huống dở khóc dở cười.

Tôi bình tĩnh rút điện thoại ra.

“Trước tiên cứ phải làm kiểu ảnh chứng thực đã...”

Dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, ảnh chứng thực luôn là ưu tiên hàng đầu.

Bởi khoảnh khắc đã trôi qua thì chẳng bao giờ quay lại được.

Thế nhưng, mớ dây leo mọc kín phòng khiến tôi chẳng thể nào sờ tới cái máy tính để lướt Gallery được.

Tôi quyết định dọn dẹp mớ cây cối này.

“Thì nặn nó thành cát là xong chứ gì.”

Thực vật cũng là sinh vật sống. Dùng Phong Hóa lên chúng thì tốn mana thật đấy.

Nhưng vì chúng không phản kháng quyết liệt như lũ quái vật nên cũng không phải là chuyện bất khả thi.

Tôi vươn tay về phía mớ dây leo.

Ngay khoảnh khắc tôi định dùng kỹ năng Phong Hóa để biến chúng về lại thành cát bụi.

Chát—!

“A, đau!”

Bất thình lình, một sợi dây leo vung lên như một chiếc roi, quất thẳng vào má tôi.

Tôi ngã nhào xuống sàn nhà.

“C-Cái gì thế này...”

Tôi ôm lấy một bên má đang đau rát, ngơ ra nhìn mớ dây leo.

Dây leo biết cử động sao?

Dùng Thông Sát Nhãn soi kỹ, tôi thấy sức mạnh của dây leo đang tuôn ra từ phía hạt giống.

Hạt Giống Cây Thế Giới đang đập mạnh mẽ như muốn bảo vệ những sinh linh nhỏ bé mà nó vừa tạo ra.

Toàn bộ cây cối trong phòng đồng loạt chuyển động, nhắm thẳng về phía tôi.

“Hết nói nổi, cái đồ điên này...”

Tôi quyết định dẹp hết mọi việc sang một bên để lập tức lên tháp.

Căn phòng nhỏ bé và quý giá của tôi sắp nổ tung đến nơi rồi.

Phải nhanh chóng leo lên Tầng 20 để tống khứ cái thứ không rõ lai lịch này đi mới được.

...

Tôi đặt chân vào Tầng 18.

Tôi xốc lại trọng lượng của chiếc ba lô trên vai thêm một lần nữa.

Mục tiêu của ngày hôm nay là nắm bắt cho rõ chân tướng của Hạt Giống Cây Thế Giới.

Tôi nhìn quanh quất rồi lầm bầm một mình.

“Sa Mạc Hóa.”

Lần này, tôi đã tiết chế sức mạnh.

Thu hẹp phạm vi ảnh hưởng của kỹ năng xuống mức tối thiểu.

Chỉ có vùng đất trong bán kính 1 mét quanh tôi là biến thành bãi cát khô khốc.

Bấy nhiêu cát là đủ để tạo ra các phân thân và duy trì Chướng Ngại Cát bảo vệ bản thân rồi.

Tôi nặn ra Unit-01 cùng một phân thân khác để hộ tống nó đi trước, còn mình thì chọn một chỗ ngồi xuống.

Tôi lôi Hạt Giống Cây Thế Giới từ trong túi ra.

Cái hạt giống giờ đã to đến mức mang vác cũng thấy nhọc nhằn.

Tôi dùng cát để nâng hạt giống lơ lửng giữa không trung.

Nó vẫn đang đập nhẹ nhàng như một trái tim, không ngừng hút không khí xung quanh vào bên trong.

Ánh sáng xanh lam dịu nhẹ lan tỏa, thanh lọc hết lớp độc khí.

Tôi dùng Thông Sát Nhãn để quan sát kỹ quá trình đó.

Và rồi, một cảnh tượng mới mẻ mà trước đây tôi chưa từng thấy hiện ra trước mắt.

Thứ mà hạt giống thanh lọc không chỉ có mỗi không khí.

“Đến cả độc khí trong thực vật nữa sao...”

Những sợi tơ ma lực màu xanh lam tỏa ra từ hạt giống, len lỏi chạm đến tận rễ của các loài cây xung quanh.

Đến lúc này tôi mới ngộ ra một sự thật.

Rằng toàn bộ khu đầm lầy và rừng rậm này đều đã bị độc khí xâm chiếm.

Không đơn thuần là chất độc phát tán trong không khí.

Mặt đất, thực vật, và tất cả những gì cấu thành nên không gian này đều đã nhuốm bệnh.

“Bấy lâu nay toàn dùng Sa Mạc Hóa quét sạch nên mình chẳng hề hay biết...”

Thế giới qua lăng kính Thông Sát Nhãn trông thật kinh khủng.

Những cái cây vốn dĩ phải tràn trề nhựa sống nay lại nhuốm một màu độc hại.

Đầm lầy và bụi rậm không ngừng tỏa ra hơi thở của cái chết.

Thế nhưng, những nơi mà sự thanh lọc của hạt giống chạm đến lại mang một diện mạo hoàn toàn khác.

Luồng khí đen kịt mờ dần đi.

Những chiếc lá héo rũ bắt đầu tìm lại được sức sống, những cành cây khẳng khiu lại vươn mình đứng vững.

Tôi ngẩn ngơ ngắm nhìn cảnh tượng kỳ diệu đó một hồi lâu.

Đúng lúc đó.

Nhóc Unit-01 cùng phân thân hộ tống đi trinh sát lúc nãy đã quay trở lại.

Bọn chúng quăng xác một con Lizardman xuống trước mặt tôi, rồi đứng ngây ra như mấy chú cún con.

Cứ như thể đang chờ đợi được khen ngợi vậy.

“Gì đây, muốn tao khen à?”

Unit-01 gật đầu lia lịa.

Thật tình, cạn lời với nó luôn.

Tôi xoa nhẹ lên đầu nó một cái.

“Làm tốt lắm, giỏi lắm.”

Thế nhưng có gì đó sai sai.

Trên xác con Lizardman.

Ngay chính giữa sau gáy nó có một mũi tên mảnh khảnh cắm sâu vào.

Đây không phải là đòn tấn công của phân thân tôi.

Lũ phân thân của tôi chỉ dùng mấy ngọn giáo thô kệch nặn từ cát thôi mà.

“...Này, cái con này đâu phải do mấy người hạ đâu.”

Trước sự truy hỏi của tôi, Unit-01 lảng tránh ánh nhìn.

Thôi thì, cứ nghĩ theo hướng tích cực vậy.

Biết nói dối chứng tỏ là chỉ số thông minh đã tăng lên rồi.

Tôi lại dời tầm mắt sang xác con Lizardman.

“Đây là mũi tên của Dark Elf mà?”

Chính là loại mũi tên đã tập kích tôi ở tầng dưới.

Làm sao mà quên cho được.

Tôi nhíu mày.

Bắn nhầm đồng đội à?

Không, đời nào lại thế.

Mũi tên xuyên thấu chính xác ngay giữa sau gáy.

Để có được một kết quả gọn ghẽ thế này thì không thể nào là sơ suất được.

Đây rõ ràng là dấu vết của một cuộc đi săn.

“Lũ quái vật đang đánh nhau sao?”

Chuyện này mà cũng xảy ra được à?

Tôi nghi hoặc xem xét cái xác.

Suốt quá trình leo tháp từ trước đến nay, tôi chưa từng gặp phải tình huống này bao giờ.

Lúc nào lũ quái vật cũng đồng lòng lao vào tôi như thể tôi là kẻ thù chung duy nhất của bọn chúng vậy.

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng giữa bọn chúng lại có sự tranh chấp hay hợp tác nào.

Bất chợt, tôi cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Nếu như bình thường tôi vẫn dùng Sa Mạc Hóa san phẳng cả vùng này thì sao?

Cái xác Lizardman kỳ lạ này chắc chắn đã tan thành cát bụi mà chẳng để lại chút dấu vết nào.

Và tôi sẽ mãi mãi lướt qua cái hiện tượng kỳ quái này mà chẳng hề hay biết.

“Cái này... xem ra không thể cứ thế mà quét sạch được rồi.”

Tôi đứng dậy.

Tầng này cần phải có một phương pháp chinh phục khác với mọi khi.

Tôi thu nhỏ Unit-01 lại rồi đặt nó lên đầu mình, sau đó chậm rãi tiến về phía trước.

Sa Mạc Hóa vẫn được duy trì ở mức tối thiểu.

Để không bỏ lỡ bất kỳ manh mối nào khác.

Chẳng bao lâu sau, dự cảm của tôi đã trở thành sự thật.

Khắp các bụi cỏ, xác quái vật nằm la liệt.

Có con Lizardman bị mũi tên của Dark Elf bắn chết.

Lại có con Dark Elf bị ngọn giáo của Lizardman đâm xuyên ngực.

Bọn chúng đang tàn sát lẫn nhau.

Khu rừng này chính là chiến trường giữa hai bộ tộc.

“Rốt cuộc là tại sao chứ...”

Tôi không tài nào hiểu nổi lý do.

Ngay lúc đó, một khí tức lạnh lẽo phả vào sau gáy.

Tôi chẳng buồn quay đầu lại.

Bởi vì không việc gì phải làm thế.

Keng!

Kèm theo một âm thanh đanh gọn, thanh đoản kiếm nhắm vào lưng tôi đã bị Chướng Ngại Cát trong suốt chặn đứng hoàn toàn.

Chướng Ngại Cát đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình.

“Đừng có mơ nhé con ranh.”

Tôi quay người lại.

Con Dark Elf sau khi nhận ra trạng thái tàng hình đã bị phá vỡ liền vội vàng tháo chạy.

Tôi nhẹ nhàng nã vài viên Đạn Cát về phía nó.

Con Dark Elf đổ gục xuống.

“Xem chừng dù bọn chúng có đánh nhau đi chăng nữa thì cũng chẳng có chuyện đứng về phe tôi đâu nhỉ.”

Có vẻ như tôi vẫn là kẻ thù của tất cả.

Tôi dời tầm mắt sang con Dark Elf vừa ngã xuống.

“Hửm?”

Con này trông có vẻ khác biệt hoàn toàn so với những con Dark Elf khác.

Từ bộ giáp đến thanh đoản kiếm đều toát lên vẻ xa hoa thấy rõ.

Đặc biệt nổi bật nhất chính là cái túi nhỏ đeo trên cổ nó.

Một cái túi được thêu bằng những sợi chỉ bạc tinh xảo mà tôi chưa từng thấy bao giờ.

Biết đâu đấy.

Khéo lại có manh mối gì đó trong này.

Tôi lục lọi người nó.

“Ồ?”

Cái túi đeo trên cổ như thể đang rêu rao rằng “Trong này có đồ xịn nè”.

Tôi đưa tay với lấy cái túi.

Thứ chạm vào tay tôi là một vật gì đó lành lạnh và mềm mại.

Lôi ra xem, hóa ra là một mặt dây chuyền nhỏ.

Một chiếc lọ thủy tinh bên trong chứa một chiếc lá khô héo.

Nhìn bề ngoài thì có vẻ hơi sơ sài.

Thế nhưng, cửa sổ thông tin vật phẩm lại nói lên điều khác hẳn.

[Chiếc Lá Khô Héo Của Cây Thế Giới]

[Hạng: Hiếm]

[Vật phẩm tăng trưởng]

[Hồi phục Thể lực và Mana tăng nhẹ.]

[Chỉ số Ma lực + 1]

[Người Dẫn Đường: Cộng hưởng với dấu vết của đồng tộc đã bị lãng quên.]

“Vật phẩm tăng trưởng sao?”

Đây là lần đầu tiên tôi thấy loại vật phẩm này.

Tôi đưa tay vuốt cằm.

“Hừm... Chỉ số hiện tại thì hơi cùi.”

Nhưng có vẫn hơn không.

Chắc là dùng nhiều thì sau này nó sẽ xịn lên thôi.

Vả lại hiện tại trên người tôi cũng chỉ có mỗi cái áo choàng rộng thùng thình là vật phẩm duy nhất.

Tôi không ngần ngại đeo mặt dây chuyền lên cổ.

Một cảm giác mát lạnh cùng luồng ma lực li ti lan tỏa khắp cơ thể.

Không biết cái vật phẩm này sau này có thể mạnh đến nhường nào đây.

Tôi cứ thế vừa mân mê mặt dây chuyền vừa tiến bước.

Vừa hay trước mặt lại xuất hiện một con Lizardman.

Tôi nã Đạn Cát mà không chút do dự.

Vút!

Ngay khoảnh khắc con Lizardman đổ gục, mặt dây chuyền trên tay tôi khẽ rung lên một nhịp cực nhỏ.

[Chiếc Lá Khô Héo Của Cây Thế Giới: Chỉ số Ma lực + 1]

“Ồ?”

Tôi lập tức kiểm tra lại cửa sổ thông tin vật phẩm.

[Chiếc Lá Khô Héo Của Cây Thế Giới]

[Hạng: Hiếm]

[Vật phẩm tăng trưởng]

[Hồi phục Thể lực và Mana tăng nhẹ.]

[Chỉ số Ma lực + 2]

[Người Dẫn Đường: Cộng hưởng với dấu vết của đồng tộc đã bị lãng quên.]

Vật phẩm này thực sự đã tăng 1 điểm Ma lực.

Nếu cứ mỗi con tăng 1 điểm thì cũng không đến nỗi nào.

“Khéo có ngày nó lên tới Hạng Huyền thoại cũng nên...”

Tôi nở một nụ cười mãn nguyện.

Còn cái dòng tùy chọn cuối cùng là “Người Dẫn Đường” thì tôi cũng chỉ coi như là một câu văn làm màu vô thưởng vô phạt mà thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!