1-50

28. Tầng 14 (1)

28. Tầng 14 (1)

[Tiêu đề: [Thông Báo] Tạm thời chặn IP Nick ẩn danh.]

Tác giả: Trưởng quản trị viên

Hiện tại đám kẻ phá đám ẩn danh đang lộng hành khiến hòm thư góp ý của Gallery nổ tung rồi,

Vì quá khó quản lý nên tôi sẽ tạm thời chặn việc đăng bài và bình luận của các Nick ẩn danh.

Cứ tạo Nick cố định đi. Có 1 phút là xong mà.

“Tên này điên rồi à?”

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, lẩm bẩm.

Vị vua của Gallery, Trưởng quản trị viên đã rút gươm ra rồi.

Tất nhiên là lưỡi gươm đó đang hướng về đâu thì rõ rành rành.

Là tôi, kẻ đang định vắt kiệt chút vinh quang cuối cùng trước khi cái VPN này lặn mất tăm.

Nhưng thế này thì có quá đáng lắm không?

Chỉ vì muốn tóm một kẻ phá đám mà làm tê liệt cả Gallery cơ đấy.

Đây chính là sự bạo ngược đối với nền dân chủ và là khởi nguồn của chế độ độc tài.

Tập đoàn 1 triệu Nick ẩn danh vốn là những công dân dân chủ tiên tiến như chúng tôi tuyệt đối không thể nào nhẫn nhịn được chuyện này.

Quả không ngoài dự đoán, Gallery lập tức bốc cháy rực lửa.

Ngay khi nick ẩn danh bị chặn, những nick cố định với tổng số bài viết và bình luận bằng 0, nhìn kiểu gì cũng biết là mới được lập vội, bắt đầu càn quét bảng tin.

[Tiêu đề: Mod điên rồi à?]

[Tiêu đề: Đụ má chặn nick ẩn danh thì Gallery còn hoạt động kiểu gì?]

[Tiêu đề: Nghi ngờ xuất thân của cái thằng Mod kia lắm nha.]

[Tiêu đề: Đã đào mộ lại lịch sử quá khứ của Trưởng quản trị viên.]

[Tiêu đề: Chẳng phải Mod cứ lẹ tay xóa mấy bài của kẻ phá đám đi là xong sao?]

Tác giả: ㅁㅁ123

Nội dung: Cái thứ thất nghiệp rảnh rỗi lướt Gallery cả ngày mà cũng không làm được à?

ㄴ Chuẩn, mang thân phận cục tẩy không lương mà xấc xược gớm.

ㄴ Mau bình thường hóa Gallery lại đi.

Đính chính một chút là bài cuối cùng do tôi viết đấy.

Gallery quả thực đã biến thành một biển lửa.

[Tiêu đề: Chỗ này sao lại lọt top 1 Gallery thế?]

[Tiêu đề: Đánh nhau à? Cho tao ké với.]

Đến cả đám người từ mấy Gallery lân cận tò mò chạy sang hóng hớt cũng nhảy vào cuộc, khiến tình hình bùng nổ đến mức không thể vớt vát nổi.

Những lời chỉ trích, chế giễu bốc mùi chợ búa nhắm thẳng vào Mod tuôn ra xối xả không ngừng.

“Mọi người làm quá rồi đấy.”

Trưởng quản trị viên với Quản trị viên phụ thì cũng là con người mà.

Nếu nghĩ đến việc bọn họ đang cống hiến chất xám mà chẳng được trả đồng cắc nào thì chuyện này quả là quá khắc nghiệt.

Nhưng biết làm sao được. Đó chính là bản chất của Gallery, và đó cũng là sức nặng của cái danh Mod cơ mà.

Đằng nào thì đến nước này mọi chuyện cũng chỉ là một màn diễn WWE mà thôi.

[Tiêu đề: Nhưng mà nói thật, không biết tự mặc kệ troll thì là do mấy người dở chứ sao?]

Tác giả: ㅁㅁ123

IP dị hợm rành rành ra đó mà vẫn chày cối bấm vào xem thì có phải là ngu không?

Cứ nhắm mắt làm ngơ là xong cơ mà?

(Bức ảnh đang gãi đầu)

ㄴ Chuẩn luôn ㅋㅋ Đừng có bấm vào là xong, cớ sao cứ tọc mạch rồi quay ra đổ thừa cho Mod?

ㄴ Nhưng thú thật nhìn cái tiêu đề đó làm sao mà nhịn nổi?

ㄴ Trình độ giật tít câu view quá đỉnh cao. Công nhận.

ㄴ Thật sự… Tay nhanh hơn não, lúc màn hình đang load mới thốt lên ‘Á đù đụ má’ thì đã muộn màng rồi.

ㄴ Ở đây toàn mấy cái thứ tay nhanh hơn não à?

ㄴㄴ Thế mày thấy có thằng nào lướt Gallery mà xài não không?

Gallery một phen chia làm hai phe choảng nhau kịch liệt: một phe chửi rủa Mod, phe còn lại thì tổng sỉ vả đám người dùng méo biết mặc kệ troll.

Cuộc biểu tình rực lửa vẫn cứ thế tiếp diễn.

Một hồi lâu sau, cuối cùng Mod cũng phải giương cờ trắng đầu hàng.

[Tiêu đề: [Thư Xin Lỗi] Là do tôi suy nghĩ nông cạn.]

Tác giả: Trưởng quản trị viên

Việc chặn nick ẩn danh là quyết định độc đoán của cá nhân tôi.

Xin lỗi vì đã gây bất tiện cho quá trình sử dụng Gallery của mọi người.

Tôi sẽ tạm thời gỡ bỏ lệnh chặn nick ẩn danh.

Tôi sẽ chuyển giao chức vụ Trưởng quản trị viên cho người khác.

Bản tuyên ngôn đầu hàng của Trưởng quản trị viên.

Say sưa trong men chiến thắng, tôi ngả người nằm ườn ra tận lưng ghế.

Rồi ung dung thả một bình luận ngay dưới bài xin lỗi của hắn ta như để dằn mặt.

ㄴ ㅇㅇ(777.777): Nào, giờ thì Gallery đã được bình thường hóa rồi, chúng ta bắt đầu mở tiệc lại thôi nhỉ?

Dưới bình luận của tôi, vô vàn phản hồi lập tức nhảy lên.

ㄴ Chà, cái thằng ranh này là ác quỷ giáng trần à?

ㄴ Chuẩn luôn, cái tư duy này người phàm không độ nổi.

ㄴ Làm cái trò này rốt cuộc để làm gì cơ chứ?

ㄴ Sao cơ á… Bởi vì, nó THÚ VỊ mà.

“Haiz… Mệt mỏi thật đấy.”

Chẳng biết có phải do lượng dopamine bị đẩy lên quá nhanh không, nhưng một cơn mỏi mệt bỗng ập đến càn quét lấy tôi.

Tôi quăng mình xuống giường, vùi mặt vào gối.

Thâm tâm thì vẫn muốn làm kẻ phá đám thêm một mẻ ra trò trong cái khâu bầu chọn Tân Trưởng quản trị viên nữa.

Tỉ như thả thính vu khống Quản trị viên phụ thực chất là nick clone của Trưởng quản trị viên chẳng hạn.

Nhưng mà mệt mỏi quá rồi.

Cảm giác như tôi đã vắt cạn sạch cái hạn mức làm kẻ phá đám của ngày hôm nay vậy.

Vừa nãy trong lúc mải mê phá đám, tôi đã nhận ra một điều.

Tính theo tỷ lệ thì cứ khoảng mười lần lại có một lần.

Dẫu chỉ chớp nhoáng, nhưng địa chỉ IP của tôi đã thực sự quay về làm IP của một người Trái Đất bình thường.

Ma pháp mà lão Makakno ếm cho đang dần dần yếu đi.

Tất nhiên, ngay khoảnh khắc ngộ ra sự thật đó, thay vì nổi điên, tôi lại rùng mình trước một viễn cảnh khả năng mới mẻ.

“Thế này thì làm kẻ phá đám lại càng ảo ma hơn chứ sao.”

Sự ẩn danh hoàn hảo xen lẫn chút xíu phơi bày thân phận chớp nhoáng.

Nếu có thể linh hoạt đảo qua đảo lại giữa hai cái lợi thế này thì sao?

Tôi đã ngay lập tức hiện thực hóa cái ý tưởng điên rồ đó, và y như rằng, Gallery nổ tung theo đúng nghĩa đen.

Thế nhưng, bây giờ là lúc phải nghiêm túc kiểm tra lại một chuyện.

Thứ ma pháp Makakno đã ếm lên người tôi.

Bấy lâu nay cứ đinh ninh nó chỉ là một cái VPN tầm thường, nhưng thực chất nó lại là một bảo bối giúp tôi hoàn toàn tự do khỏi mọi sự truy lùng.

Tôi đứng trước tấm gương toàn thân, nhìn ngắm dáng vẻ của chính mình.

Thông qua kỹ năng mới nhận được, Thông Sát Nhãn, dòng chảy ma pháp đang bao bọc lấy cơ thể tôi hiện lên rõ mồn một.

Vừa nhìn là hiểu ngay. Thứ này nằm ở một đẳng cấp hoàn toàn khác so với cái ma pháp theo dõi bị ếm trên tháp.

Rõ ràng ma pháp theo dõi trên tháp cũng thuộc hàng cực phẩm cơ mà.

Đến mắt tôi nhìn vào cũng phải xuýt xoa cơ mà.

Thế nhưng ma pháp của Makakno thì lại chẳng dính dáng chút gì đến hai chữ "đẹp đẽ".

Ma pháp theo dõi bao phủ vách tháp cực kỳ tinh xảo.

Nhưng suy cho cùng, nó cũng chỉ là một cấu trúc nhân tạo vận hành trong khuôn khổ quy tắc do con người định sẵn.

Nằm trong phạm trù có thể dự đoán và thấu hiểu được.

Thứ đang quấn chặt lấy tôi đây lại khác.

Chỉ dùng hai chữ "ma pháp" để miêu tả nó thì thật sự quá nguyên thủy và hỗn loạn.

Giống như một đám dây leo đen ngòm đang sống thở, cuộn tròn lấy cơ thể tôi hệt như một quả trứng.

Chẳng hề có lấy một hoa văn hình học nào trôi chảy êm đềm ở đó cả.

Dao động khi mờ khi tỏ theo chu kỳ khiến tôi liên tưởng đến nhịp đập của một trái tim.

Cái khoảnh khắc IP quay trở lại bình thường, chính là lúc nhịp đập ấy trở nên yếu ớt nhất.

Thú thật thì việc có một cái thứ dị hợm không rõ danh tính bám riết lấy cơ thể thế này khiến tôi khá là lấn cấn.

Đã thế, với năng lực của tôi hiện tại thì đừng nói đến chuyện xóa bỏ, đến thấu hiểu nó đàng hoàng cũng là chuyện viển vông.

Nhưng đành chịu thôi.

Mới nãy thôi, thông qua Thông Sát Nhãn, tôi đã nhìn thấy rõ mồn một.

Một mũi tên ma lực màu tím nhạt mờ ảo từ trên không trung đang lao thẳng về phía tôi.

Màu sắc và kết cấu giống hệt cái thứ bị ếm trên tháp.

Rõ mười mươi là ma pháp theo dõi.

Nhưng ma pháp đó chẳng thể chạm tới cơ thể tôi.

Ma pháp theo dõi vừa va vào lớp vỏ đen ngòm đầy điềm gở bao bọc lấy tôi liền bị dội ngược ra một cách lãng nhách.

Ngay cả khi lớp phòng ngự yếu nhất cũng vậy.

Ma pháp theo dõi sau một lần bị nảy văng ra dường như đã bỏ cuộc, chẳng thấy tăm hơi đâu nữa.

Thế nhưng nỗi bất an vẫn chưa hề tiêu tan.

“Biết khi nào nó lại vồ tới nữa, sao mà vứt xó cái này được chứ.”

Thậm chí, tôi còn phải ráng sức gia cố thêm cho nó nữa kìa.

Ghét cay ghét đắng đấy, nhưng đâu còn cách nào khác.

Tầng 15.

Ở nơi đó, tôi buộc phải gặp lại Makakno thêm một lần nữa.

Tôi truy cập vào Gallery Pháp Sư.

Phải thu thập thêm thông tin về lão già điên khùng đó mới được.

[Tiêu đề: Xin chút thông tin Mảnh ghép ẩn Tầng 15 của Makakno với]

Tác giả: ㅇㅇ(A2C.222)

Hồi trước nghe mấy người bảo lão cũng hiện hồn ở Tầng 15, thế ở đó lão có bớt khùng đi chút nào không?

Chứ cái lão tôi gặp ở Tầng 5 thì đúng là cạn lời hết sức.

Lần này, người bóc tem bài viết của tôi vẫn là Tủ Lạnh.

ㄴ Tủ Lạnh: Phiên bản Tầng 15 thì cũng tàm tạm. Khác một trời một vực với cái lão lòi ra ở Tầng 30 trở đi.

ㄴ Tủ Lạnh: Cứ ngoan ngoãn làm nhiệm vụ rồi xòe tay nhận thưởng là xong. Tôi từng húp được Sách kỹ năng đấy. Hạng Vàng.

ㄴ ㅇㅇ(A2C.222): Thật á? Nhiệm vụ lão giao là gì? Đừng bảo bắt đem tứ chi đến nộp nhé?

ㄴ Tủ Lạnh: Không đâu. Lão bắt tôi hái quả Treant đem về cơ. Chỉ hơi nhọc chút thôi.

ㄴ Tủ Lạnh: Nhưng ngặt nỗi điều kiện để đụng mặt lão chua chát lắm?

ㄴ ㅇㅇ(A2C.222): Điều kiện gì?

ㄴ Tủ Lạnh: Chuyện đó thì…

Tiếp đó là tràng giải thích dài dằng dặc, sặc mùi bác học rởm của Tủ Lạnh.

Tôi gật gù ra hiệu đã hiểu.

“Cỡ này thì mình cũng dư sức cân được…?”

Nhưng đời biết đâu chữ ngờ.

Tôi là hệ Cực hạn cơ mà. Ai mà đoán được có cái biến số chết tiệt nào đang trực chờ.

Chỉ nghĩ đến viễn cảnh lại phải giáp mặt với cái lão già điên rồ đó thôi mà đầu óc tôi đã đau như búa bổ rồi.

Cái cảm giác cánh tay bị bứt đứt lìa như dạo nọ, tôi thề sống chết cũng không muốn nếm trải thêm lần thứ hai.

“Phải chi giắt túi được cái phương án tẩu thoát khẩn cấp nào đó thì ngon…”

Kiếm đâu ra thứ ma pháp tiện lợi cỡ đó từ trên trời rơi xuống bây giờ nhỉ.

Bất chợt, một khả năng lóe lên trong đầu tôi.

Biết đâu mình biến toàn bộ cơ thể thành cát rồi phân tán đi, chẳng phải có thể luồn lách né sạch mọi đòn tấn công sao?

Nghĩ là làm, tôi lập tức khoanh chân ngồi thiền để thực hành ngay và luôn.

Tập trung tinh thần, từ đầu ngón tay cho đến bả vai từ từ hóa cát rồi tuôn rơi như một thói quen.

Nhưng rốt cuộc cũng chỉ đến thế.

Phần thân và đôi chân tôi vẫn cứ cứng nhắc nguyên vẹn hình hài da thịt và xương xẩu.

Tôi hướng sự tập trung vào tận sâu bên trong mình.

Vị Thần đang yên vị bên trong tôi.

Nó vẫn mang dáng dấp giống y hệt tôi.

Có chăng điểm khác biệt duy nhất chính là việc toàn bộ hai cánh tay đã hoàn toàn biến thành cát.

Xem chừng, chừng nào chưa biến đổi toàn bộ cơ thể nhóc ranh này thành cát thì cái chiêu Sa Mạc Hóa toàn thân mãi mãi bất khả thi.

“Cứ cái đà rùa bò này thì chắc 50 năm nữa mới xong quá…”

Dù mỗi ngày tôi vẫn kiên trì cày cuốc qua việc ngồi thiền để hô biến từng chút một vị Thần thành cát.

Nhưng tốc độ lại lề mề đến thảm hại.

Phải tìm ra một phương án khác mới được.

Tôi tìm về những người thầy cũ của mình.

Sục sạo banh chành từ mấy kênh YouTube Ấn Độ cho tới cái bình luận mở hàng của Bọ hung thuở nào.

Thế nhưng lại chẳng đào đâu ra lấy một thông tin liên quan.

“Quái lạ, rốt cuộc cái cậu Bọ hung này lụm đâu ra mấy cái trò này thế nhỉ?”

Thế quái nào thông tin lại bặt vô âm tín đến vậy chứ?

Cảm giác như trên cõi đời này chỉ có mỗi tôi đang độc hành trên cái lối mòn này vậy.

Đúng ngay khoảnh khắc đó, ký ức về cái lần ngồi thiền ở Tầng 13 chợt ùa về.

Ở bên trong tháp, hiệu suất của việc ngồi thiền phải gọi là ở một cái tầm vượt xa thế giới bên ngoài.

Từ tốc độ hồi mana cho tới chuyện nới lỏng bình ma lực đều xịn sò thấy rõ.

“Chốt… Điểm tập huấn ma pháp tiếp theo sẽ là Tầng 14.”

Tôi hạ quyết tâm sắt đá.

...

Rạng sáng hôm sau, tôi thẳng tiến lên Tầng 14.

Hôm nay tôi lúi húi nhét đồ nghề một cách có chủ đích.

Một chiếc balo nhỏ ních đầy nước và lương khô đủ xài trong vài ngày.

Thoáng nghĩ đến chuyện hóa thức ăn thành cát rồi vác theo, nhưng cảm giác lợm giọng khó tả lại khiến tôi dẹp luôn ý định đó.

Dẫu một đứa từng nốc đất sét ròng rã suốt một tháng trời như tôi thì lấy tư cách gì mà mở mồm chê bai, nhưng cái cảm giác lợm giọng thì vẫn là sự thật.

Lần này lết vào tháp, tôi xác định sẽ cắm rễ lâu nhất có thể cho tới khi nào cạn kiệt sinh lực thì thôi.

Mùi hương rừng rậm thơm ngát lập tức ào tới đón chào tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!