Tôi đã quyết định đi ngắm biển.
Dù sao thì cũng chẳng có việc gì làm.
Tôi định tìm một bãi cát vắng người, rồi tạc nên những công trình kiến trúc khổng lồ ở đó.
Tỉ như một con khủng long cao 3 mét biết cử động chẳng hạn.
Tất nhiên, nếu cứ để nó tự cử động thì kiểu gì cũng bị lộ là dùng ma pháp, nên chắc phải chỉnh sửa hậu kỳ làm như thể đó là hoạt hình stop-motion vậy.
Một ý tưởng chợt nảy ra trong lúc đang lướt xem YouTube Shorts.
Cái này chắc chắn là mồi ngon để lên bài viết nổi bật. Không, khéo khi còn chễm chệ lọt top Bài viết hay nhất tháng cũng nên.
Chỉ mới tưởng tượng thôi mà đã thấy dopamine tuôn trào rần rần.
Thế nhưng, có một rắc rối.
“A, mình làm gì có xe ô tô…”
Để lết được từ Daejeon đến bờ biển phía Tây gần nhất cũng phải ngốn mất chừng hai tiếng lái xe.
Kể từ ngày tháp xuất hiện và thế giới bị lật nhào, cơ sở hạ tầng xã hội đã chẳng còn được như xưa.
Giao thông công cộng giờ chỉ còn thoi thóp hoạt động đắp đổi qua ngày.
Đặc biệt, mấy tuyến xe buýt chạy thẳng từ Daejeon ra biển đã tuyệt tích từ đời nào rồi.
“Làm pháp sư mà không có cái kỹ năng nào kiểu như dịch chuyển tức thời sao?”
Phòng bất trắc, tôi lân la lên mạng tìm kiếm về mấy kỹ năng di chuyển của pháp sư.
Kết quả trả về trống rỗng đến hụt hẫng.
Có chăng thì cũng chỉ lòi ra ma pháp bay lượn của pháp sư thuộc tính Phong mà thôi.
Cũng phải thôi. Đám đó cứ việc vỗ cánh bay đi là xong cơ mà.
Bất chợt, một khả năng lóe lên trong đầu tôi.
“Ơ? Mình cũng cho cát lơ lửng được cơ mà?”
Đúng thế, cứ tạo một cái bàn đạp rồi cưỡi lên bay đi là xong chứ gì?
Tôi lập tức chạy ra bãi đất trống trước nhà. Xác nhận xung quanh không có bóng người, tôi nặn một cái bàn đạp bằng cát thật rắn chắc ngay dưới chân.
Rồi từ từ điều khiển nó lơ lửng bốc lên không trung.
“Ồ, được này!”
Thành công rồi. Cơ thể tôi chầm chậm bay lên.
Độ cao cỡ chừng 1 mét.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng bao lâu. Ngay khoảnh khắc tôi đứng trên bàn đạp đó.
“Ơ… Sợ hơn mình tưởng…?”
Cái bàn đạp chao đảo dữ dội hơn dự tính.
Hai chân tôi run lẩy bẩy.
Cúi nhìn xuống dưới mà đầu óc tôi quay cuồng chóng mặt.
Ngã xuống là bèo nhất cũng gãy xương.
Không, với cái cơ thể mỏng manh này của tôi thì chỉ có nước đi chầu ông bà.
Tôi hét toáng lên rồi hốt hoảng hạ cánh xuống đất.
“Bộ mình bị chứng sợ độ cao à…?”
Mới có 1 mét thôi mà…?
“Không đâu, là do cơ thể này bị lùn đi thôi. Tầm nhìn bình thường bị hạ thấp quá nên… Làm quái gì có chuyện mình lại là một đứa nhát cáy được…”
Một khám phá chẳng mấy vui vẻ gì.
Tôi đã thử hạ thấp độ cao xuống, nhưng càng sát mặt đất thì ma sát với địa hình càng lớn, khiến việc điều khiển trở nên vô cùng chật vật nên đành bỏ cuộc.
Chung quy lại, bay lượn là chuyện bất khả thi.
Nhưng vẫn còn quá sớm để bỏ cuộc.
Chẳng mấy chốc, tôi đã nảy ra một ý tưởng mới.
“Đâu nhất thiết phải bay mới được? Cứ bám sát mặt đất mà trượt đi là xong.”
Tôi thi triển kỹ năng Sa Mạc Hóa ở phạm vi hẹp.
Nền đất ngay trước mũi chân tôi tức khắc hóa thành cát.
Tôi bước lên đó.
Và rồi, giữ nguyên cơ thể đứng im, tôi chỉ điều khiển lớp cát dưới chân trượt về phía trước.
Xoạt.
Cơ thể tôi trượt đi một cách êm ái. Cảm giác hệt như đang đứng trên băng chuyền vậy.
Việc điều khiển mượt mà và dễ chịu hơn hẳn so với cái trò nâng cát lơ lửng để bay.
“Ồ, thoải mái phết. Trò này ngon đấy.”
Nhưng phương pháp này cũng lòi ra một nhược điểm chí mạng.
Đó là những nơi tôi trượt qua đều để lại một vệt cát dài ngoẵng rõ rành rành.
Cứ dùng cái trò này mà lết ra tới biển thì khác nào lạy ông tôi ở bụi này, phơi bày tung tích cho cả thiên hạ biết.
“Chỉ cần có thể đảo ngược lại Phong Hóa…”
Nếu có thể biến con đường cát đó trở lại nguyên trạng thì đây chắc chắn sẽ là một kỹ năng di chuyển hoàn hảo không tì vết.
Ngay tại chỗ, tôi bắt tay vào thử nghiệm thi triển ngược lại kỹ năng.
“Ư ư…”
Nhưng khó nhằn quá. Đầu óc tôi đau như búa bổ.
Bản thân cái khái niệm thi triển ngược một kỹ năng đã vô cùng xa lạ rồi.
Rốt cuộc, tôi đành dùng đến phương án cuối cùng.
Đem lên Gallery Pháp Sư hỏi han.
[Tiêu đề: Có ai từng thi triển ngược kỹ năng chưa?]
Tác giả: ㅇㅇ(C33.33D)
Tôi muốn đảo ngược kỹ năng để biến cát trở lại hình dạng ban đầu, có ai biết cách không?
Người vồ lấy câu hỏi của tôi đầu tiên là pkkajju và Bọ hung.
ㄴ pkkajju: Thi triển ngược kỹ năng là sao cơ á? Tính làm cái trò quay ngược thời gian chắc á?
ㄴ Bọ hung: Ngay từ đầu đã làm gì có cái khái niệm thi triển ngược kỹ năng?
Kỹ năng vốn là thứ kích hoạt một hiệu ứng đã được ấn định sẵn mà. Hủy bỏ trước lúc kích hoạt thì không nói làm gì. Chứ đảo ngược một việc đã rồi liệu có khả thi không?
Phản ứng của họ đúng y như dự tính của tôi. Quả nhiên đây là một lĩnh vực bất khả thi sao.
Đúng lúc đó, Ma Pháp Là Hỏa Lực và Tủ Lạnh lại lên tiếng.
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Hừm, tắt ngọn lửa đang cháy thì tôi tự tin lắm.
Chỉ cần dồn trí nghĩ mạnh ‘tắt đi’ là được mà? Quan trọng là cảm giác. Cậu cứ thử mường tượng một hình ảnh thật mạnh mẽ xem sao.
ㄴ Tủ Lạnh: Hóa băng thành nước thì đơn giản thôi. Cứ bám vào nhiệt năng và nguyên lý chuyển đổi trạng thái là được.
Không phải là rút nhiệt ra, mà là nhồi nhiệt vào. Phải tiếp cận bằng lý thuyết chứ.
Lời khuyên của hai người bọn họ trái ngược nhau chan chát.
Một người thì châm bẩm vào cảm giác, người kia lại tôn thờ lý thuyết.
Đầu óc tôi lại càng thêm rối rắm.
Rốt cuộc, tôi tự nhốt mình trong phòng ròng rã mấy ngày trời, vắt óc suy nghĩ và suy nghĩ.
Căn phòng đã ngập ngụa trong cát từ đời thuở nào.
Mấy cái cốc nhựa, đũa gỗ, cục tẩy mua ngoài Daiso cứ thế hóa thành cát, rồi chất đống trên sàn nhà mà chẳng thể lấy lại hình hài ban đầu.
Tôi luyện tập đi luyện tập lại không biết bao nhiêu lần.
Ban đầu, nghe theo lời Ma Pháp Là Hỏa Lực, tôi chỉ hoàn toàn dựa dẫm vào cảm giác.
Cảm nhận nắm cát trên tay, tôi dồn mọi khao khát mong nó trở lại làm chiếc cốc như cũ.
Thế nhưng, mớ cát chỉ rơi lả tả qua kẽ tay, như thể đang cười nhạo ý chí của tôi vậy.
Tiếp theo là phương pháp của Tủ Lạnh.
Tôi dùng kỹ năng Khai Nhãn để mổ xẻ cấu trúc sự vật một cách cặn kẽ, rồi ráng vắt óc tính toán ngược lại quá trình Phong Hóa.
Mường tượng việc đảo ngược luồng năng lượng, và tái cấu trúc lại các phân tử.
Thế nhưng cái mớ lý thuyết chắp vá trong đầu tôi chẳng tài nào lay động nổi đống cát ngoài đời thực.
Chỉ lý thuyết thôi thì chưa đủ.
“Chết tiệt, rốt cuộc là sai ở đâu…”
Tôi vò đầu bứt tai.
Lời khuyên của cả hai đều có cái lý của nó.
Nhưng chẳng có bên nào là lời giải đáp hoàn mỹ.
Cảm giác hệt như có ổ khóa nhưng chìa lại bị bẻ làm đôi vậy.
Thời gian cứ thế vùn vụt trôi qua.
Ru rú trong phòng nên khái niệm thời gian của tôi cũng mờ mịt, nhưng nhìn ra ngoài cửa sổ thấy trời cứ tối rồi lại sáng, lờ mờ đoán chừng cũng đã trôi qua ba bốn ngày.
“Haaaa…”
Đến một lúc nào đó, tôi hoàn toàn kiệt sức.
Ma lực trong người cạn kiệt, tinh thần thì tơi tả.
Tôi cứ thế nằm dang tay dang chân cái rầm xuống sàn.
Cảm giác những hạt cát li ti đâm vào lưng thật khó chịu.
“Hay là bỏ cuộc đi cho rồi…”
Ngay từ đầu tại sao mình lại bày ra cái trò này nhỉ.
À, đúng rồi. Biển.
Tính lết ra biển nặn mấy cái tượng cát siêu to khổng lồ rồi xách lên Gallery khoe khoang cơ mà.
Tôi bật cười đắng ngắt.
Trong vô thức, tôi biến một ngón tay thành viên Đạn Cát.
Rồi lại hô biến nó trở về làm ngón tay. Một quá trình trơn tru và tự nhiên hết sức.
“Ơ?”
Đúng ngay khoảnh khắc đó.
Một sự giác ngộ xẹt ngang qua não bộ.
Tôi bật dậy.
Tại sao ngón tay của mình lại hồi phục dễ như ăn kẹo thế này?
“Là nó đây mà…”
Rõ ràng tôi đã biết câu trả lời từ lâu. Một việc mà ngày nào tôi cũng tự nhiên thực hiện.
Đáp án thật đơn giản. Bởi vì nó là một phần cơ thể tôi.
Bởi vì mớ cát này chưa bao giờ quên mất bản chất của nó là một ngón tay.
Thế nhưng, đám cát đang vương vãi trên sàn nhà kia lại là chuyện khác.
Bọn chúng chẳng tài nào nhớ nổi bản thân từng là một cái cốc hay một cục tẩy.
“Mình phải là người cho bọn chúng biết mới được.”
Trước tiên, tôi áp dụng phương pháp lý thuyết.
Dùng Khai Nhãn để khắc ghi hoàn hảo cấu trúc của sự vật vào trong não.
Và rồi, làm theo cách của phe cảm giác, tôi dồn trí tiêm nhiễm cái ký ức đó vào mớ cát, ra lệnh cho chúng hiểu rằng đây mới là hình hài thật của chúng.
Lý thuyết và cảm giác. Hợp nhất hai chiếc chìa khóa gãy làm đôi thành một.
Tôi vớ lấy chiếc tách cà phê cuối cùng còn sót lại trên bàn ăn. Và thi triển Phong Hóa.
Xoạt.
Chiếc tách sứ bình thường tức khắc hóa thành một vốc cát mịn chảy tuôn xuống lòng bàn tay tôi.
Bây giờ phải biến nó lại như cũ.
Tôi nhắm tịt mắt lại. Mường tượng lại toàn bộ hình ảnh chiếc tách đã được ghi nhớ bằng Khai Nhãn.
Rồi phóng cái bản thiết kế ký ức đó thẳng vào vốc cát trên tay.
‘Ngươi là một chiếc cốc.’
Lớp cát trên tay bắt đầu cựa quậy.
Từ từ tụ lại và tìm về hình dáng ban đầu.
Cuối cùng, trên tay tôi lại chễm chệ một chiếc tách cà phê giống y xì đúc lúc nãy.
“Thành công rồi…!”
Tôi lập tức nhích sang bước tiếp theo.
Vớ lấy lon cola trên bàn.
Đồ nhôm chắc chắn khó xơi hơn cái loại đồ sứ nặn từ đất sét.
Tôi lại một lần nữa thử nghiệm Nghịch Phong Hóa.
Lần này gian nan hơn hẳn.
Thất bại diễn ra liên miên.
Hóa cát thì dễ như bỡn, nhưng biến nó lại thành kim loại nguyên bản thì lại là chuyện ở một cái tầm khác.
Tôi không hề chùn bước, bắt đầu mài giũa từ những vật chất na ná cát rồi từ từ nâng dần độ khó lên.
Cốc thủy tinh, thìa nhựa, đũa sắt.
Vô số lần sấp mặt đã tích tụ thành kinh nghiệm.
Dẫu sấp mặt vẫn là sấp mặt, nhưng tôi chẳng mảy may nản chí.
Giờ thì cái mộng tưởng chứng thực trên Gallery rồi vác xác ra biển đã tan thành mây khói từ đời nào rồi.
Hiện tại, tôi chỉ thuần túy tận hưởng cái khoái cảm từ việc khám phá, từ cái quá trình tự đẩy bản thân vượt qua giới hạn năng lực này.
‘Từ lúc nào mà mình lại có cái khao khát tri thức cháy bỏng thế này nhỉ?’
Chẳng biết nữa.
Biết đâu từ lúc thức tỉnh làm pháp sư, một thứ gì đó ẩn sâu bên trong tôi cũng tiện đà bị đánh thức theo thì sao.
Thời gian chậm rãi trôi.
Danh sách những món đồ tôi phục hồi thành công ngày một dài thêm.
Tôi bắt đầu nghênh chiến với những thứ gai góc hơn.
Chướng ngại vật cuối cùng là chiếc đồng hồ thi đại học cũ mèm nằm trong ngăn kéo bàn.
Một bộ máy tinh xảo cấu thành từ hàng chục bánh răng, dây cót và ốc vít li ti.
Món đồ sở hữu kết cấu phức tạp nhằn nhất trong số những thứ tôi từng táy máy từ trước đến nay.
Tôi vận tối đa công lực của kỹ năng Khai Nhãn.
Quét sạch từng ngóc ngách của chiếc đồng hồ.
Truyền vào những luồng ma lực vi tế để mổ xẻ cấu trúc bên trong, chất liệu, và cả chuyển động của từng linh kiện nhỏ nhất.
Một bản thiết kế hoàn hảo không tì vết hiện lên trong đầu tôi.
Một kỹ nghệ tinh xảo mà có nằm mơ tôi của trước kia cũng chẳng dám nghĩ tới.
Một khối lượng công việc vượt xa cái sức chứa tọc tạch của bộ não tôi.
Máu mũi chảy ròng ròng lúc nào không hay.
Thế nhưng tôi vẫn không dừng lại.
Tôi tập trung cao độ. Hóa chiếc đồng hồ thành cát, rồi lại tụ nó về hình dạng ban đầu.
Một, hai, ba... Lần thử nghiệm thứ năm mươi.
Trong suốt quãng thời gian đó, năm mươi chiếc đồng hồ thi đại học đã hóa cát rồi tan vào hư vô.
Và cuối cùng, tôi đã thành công nhào nặn ra một chiếc đồng hồ hoạt động trơn tru không chệch một nhịp ngay trên lòng bàn tay.
“Thành công rồi!”
Tôi hét lên sung sướng.
Một niềm hân hoan hoàn toàn khác bọt so với lúc cày ải trong tháp.
Tôi đưa mắt nhìn chiếc điện thoại rồi lướt sang dàn máy tính trên bàn.
Tôi đinh ninh rằng chỉ cần hiểu thấu cấu trúc thì tôi cũng dư sức làm cái trò y chang với mấy thứ này.
Tất nhiên, cứ nghĩ đến cái cảnh làm bốc hơi mấy chục cái điện thoại là tôi lại xây xẩm mặt mày nên cũng dẹp luôn ý định táy máy.
“Biết đâu, với sinh vật sống cũng khả thi chăng…?”
Bất chợt, ký ức về cái lần thử nặn con chim bồ câu bằng cát nhưng sấp mặt dạo nọ lại ùa về.
Biết đâu, khéo khi cái trò đó cũng được cũng nên. Chỉ cần chịu đánh đổi bằng một cái giá cực chát…
“Không, điên rồ quá rồi.”
Tôi vội vã lắc đầu quầy quậy, xua tan cái ý nghĩ sởn gai ốc vừa chớp qua.
Cái thứ đó kinh khủng đến mức có mường tượng cũng méo dám.
“Như vầy là đủ làm một khám phá vĩ đại rồi.”
Thỏa mãn với hiện tại thôi.
Tôi tủm tỉm cười rồi mở Gallery Pháp Sư lên.
Đã đến lúc dâng lời cảm tạ đến những vị cứu tinh chỉ đường dẫn lối, tiện thể ném luôn cái ảnh chứng thực cho thành tựu mới nhất của mình.
[Tiêu đề: Mò ra Nghịch Phong Hóa rồi. Thanks thanks]
Tác giả: ㅇㅇ(E5E.5F5)
(Video hóa chiếc đồng hồ thành cát rồi phục hồi lại như cũ.gif)
Nhờ hồng phúc của mấy người mà tôi thành công rồi.
Đặc biệt cảm tạ Ma Pháp Là Hỏa Lực, Tủ Lạnh nha.
Kỹ năng gốc mang tên Phong Hóa nên tôi tính đặt tên cho cái này là Trầm Tích, nhưng nghe phèn ỉa quá nên dẹp luôn.
Nhận gợi ý tên kỹ năng nè.
ㄴ Tủ Lạnh: Không thể nào, làm sao mà làm được cái trò đó?
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Thứ tôi chỉ cho cậu chỉ là cách dập lửa thôi mà…? Cái này ở cái tầm hoàn toàn khác rồi.
Cả đám trên Gallery xem xong bài viết đều há hốc mồm kinh ngạc.
Thậm chí ngay cả mấy chính chủ từng chỉ điểm cho tôi cũng được một phen hoảng hồn.
ㄴ pkkajju: Khéo mốt lặn ra cả con người luôn cũng nên á.
ㄴ Bọ hung: Đã nặn được phân thân rồi còn gì.
ㄴ pkkajju: Không, đâu phải cái đó… Là một con người sống sờ sờ biết cử động đàng hoàng ấy.
ㄴ Tủ Lạnh: Người thì hơi lố quá rồi nhưng mấy con vật nhỏ thì chắc có cửa đấy. Thấy bảo cũng có kỹ năng kiểu vậy mà.
ㄴ ㅇㅇ(E5E.5F5) : Chẳng phải mấy người ai cũng làm được trò này sao?
ㄴ Tủ Lạnh : Này, cậu nghĩ hóa nước thành băng với biến cái đồng hồ thành cát rồi phục hồi lại là giống nhau á? Có bị điên không?
ㄴㅇㅇ(E5E.5F5) : ㅋㅋ Tự mình nghiệm lại cũng thấy quả này mình đỉnh thật. Công nhận không? Công nhận nhé~
ㄴ Tủ Lạnh : …Cái thói khoe khoang của tên ranh này đúng là bó tay thật đấy.
Một lần nữa, tôi lại được ấn chứng cho cái việc vĩ đại mà mình vừa làm ra.
Chẳng rõ đây là đặc ân của Ma pháp thuộc tính Thổ, hay nhờ có được cái kỹ năng Khai Nhãn nữa.
Nhưng đằng nào thì cũng thế thôi.
Cốt lõi là tôi đã phá đảo được nó.
“…Nghĩ lại thì, rốt cuộc vẫn chưa lết ra được biển.”
Đến lúc sực tỉnh, tôi chợt nhận ra thời hạn kết thúc lệnh phong tỏa tháp ở Hàn Quốc đang cận kề.
2 Bình luận
Nghề mà đứa nào càng điên càng mạnh 👾