1-50

15. Phân Thân Thuật

15. Phân Thân Thuật

Tôi thành thạo trèo qua bức tường của trường tiểu học.

Bốn bề tĩnh lặng.

Cảm giác như đang lén lút bày trò nghịch ngợm vậy.

“Đúng là không thể nuốt trôi nổi cái trò này nữa mà.”

Mỗi lần trèo tường trường tiểu học hay ra sân chơi khu phố để tập luyện, tôi lại thấy bản thân mình trông thảm hại làm sao.

Lại còn bất tiện nữa chứ.

Nghe bảo cỡ Thợ săn Hạng A là sẽ có khu huấn luyện chuyên dụng, tôi muốn mau chóng xuyên thủng Tầng 20 quá đi mất.

Dù đã nhận được ma pháp giúp thoát khỏi sự truy lùng, nhưng chẳng hiểu sao cuộc sống thường ngày có vẻ chẳng có gì thay đổi.

Tôi cẩn thận dò xét xung quanh rồi sử dụng kỹ năng mới.

Kỹ năng tôi mới nhận được lần này là [Totem Cát].

Một kỹ năng gom cát xung quanh lại rồi nén chặt để tạo thành một totem.

Totem này có gắn kèm chức năng thu hút sự chú ý loại nhẹ.

“Triệu hồi tanker sao… Chuẩn bài rồi.”

Với một kẻ chơi đơn không có ai đứng chắn sát thương ở phía trước như tôi thì đây quả là một kỹ năng được đo ni đóng giày.

Vừa thi triển kỹ năng, cát trước mặt tôi liền vặn vẹo rồi bắt đầu tụ lại một chỗ.

Chẳng mấy chốc, một cột cát khổng lồ cao hơn cả đầu người đã nhô lên.

Cái cột cát đó nhanh chóng thành hình một khuôn mặt nực cười, chẳng có tay chân.

“…?”

Chỉ vậy thôi đó.

Cái totem cụt lủn không tay không chân đó chỉ đứng trơ ra như phỗng, chẳng có lấy một động tĩnh gì.

Tôi nhất thời cạn lời.

“Gì đây, cái này mà là kỹ năng Hạng Vàng á?”

Vốn dĩ kỹ năng Hạng Vàng nào cũng dính một lỗi thế này sao?

Đến nước này thì thà dùng Vũng Lầy Cát còn thấy ngon nghẻ hơn.

Dùng cái thứ này, khéo chưa kịp thu hút sự chú ý của quái vật thì tôi đã tức hộc máu mà chết mất.

Tôi vừa càu nhàu vừa bước lại gần cái totem.

Trước hết phải kiểm tra xem có thao túng được nó không đã.

Tôi quyết định áp dụng giải pháp vạn năng.

Tôi cắt đứt ngón út tay phải của mình rồi cắm thẳng vào thân cái totem.

Cảm giác ngón tay và totem kết nối với nhau.

Nhưng chỉ đến thế thôi.

Cái totem chỉ nhúc nhích đầu theo ý tôi được chút đỉnh, hết vẹo.

Trông cứ như mấy con bù nhìn bơm hơi lèo phèo đón gió trước cửa tiệm vậy.

“Haa…”

Một nỗi thất vọng ùa đến.

Thế nhưng đúng lúc đó, một cách khác chợt lóe lên trong đầu tôi.

Ký ức về lúc tôi bồi dưỡng vị Thần bên trong mình, khi lần đầu học ma pháp qua bình luận.

“Được rồi, thử xem sao.”

Tôi khoanh chân ngồi thiền.

Nhắm mắt lại và tập trung vào thế giới nội tâm.

Một hình bóng nhỏ bé của tôi, được tạc bằng cát, đang yên vị bên trong tôi, hiện lên rõ nét.

Bằng cách thay đổi hình dáng này, tôi đã từng biến ngón tay thành đạn rồi phóng đi.

Lần này, tôi chuyển dời sự tập trung ra bên ngoài.

Tôi có thể cảm nhận được cái Totem Cát đang ngậm ngón tay mình.

Tập trung vào hình thái của ngón tay đó.

Đó không phải là ngón tay.

Chỉ là một khối cát mà thôi.

Dù sao cũng là thứ được nặn ra từ cát.

Có cần thiết phải bám víu lấy hình dạng đó không?

“Cát dù có vỡ vụn thì vẫn là cát thôi.”

Tôi phá bỏ mọi ranh giới của cơ thể mình.

Hai cánh tay từ từ hóa thành cát rồi trút xuống mặt đất.

Đây là phạm vi tối đa mà tôi có thể Sa Mạc Hóa cơ thể mình.

Đồng thời, ngón tay nằm trong cái totem của tôi cũng đánh mất hình dạng ban đầu và quay về làm một khối cát đơn thuần.

Tôi tiếp tục nhắm mắt, duy trì sự tập trung cao độ.

Ban tặng một hình thái mới cho mớ cát đã tản mác.

Giống hệt như một đứa trẻ vốc cát ướt đắp thành lâu đài.

Tựa như một nghệ nhân gốm lành nghề nhào nặn đất sét thành tác phẩm nghệ thuật.

Vị Thần nội tại.

Tôi khắc sâu hình ảnh bản thân mình khi hóa thân thành pháp sư.

Cát bắt đầu tụ lại thêm lần nữa.

“…”

Bao lâu đã trôi qua rồi nhỉ.

Tôi chậm rãi mở mắt ra.

Khung cảnh trước mắt khiến tôi bất giác bật thốt lên một tiếng cảm thán.

Cái totem với khuôn mặt tức cười ban nãy đã không cánh mà bay.

Thế chỗ vào đó là một hình nhân cát với dáng vẻ giống hệt tôi đang đứng chễm chệ.

Mái tóc đen dài, đường nét cơ thể thanh mảnh. Một bản sao phân thân hoàn hảo của tôi, không sai một ly.

“Thành công rồi!”

Vui quá.

Tim tôi đập thình thịch như một đứa trẻ vừa được tặng món đồ chơi mới.

Vô vàn phương thức tận dụng thi nhau nảy nở trong đầu tôi.

Đúng lúc đó, một lòng tham khác lại ngóc đầu dậy.

“Cái này, chẳng biết có nặn thêm được một đứa nữa không ta?”

Nghĩ là làm, tôi bắt tay vào thực hành ngay lập tức.

Tôi thi triển Totem Cát thêm một lần nữa.

Lần này, tôi nhét hẳn cả bàn tay phải vào trong totem rồi tập trung tinh thần.

Có lẽ nhờ đã quen tay ở lần trước nên quá trình này diễn ra suôn sẻ hơn hẳn.

Tốc độ cũng được đẩy nhanh.

Tôi nhẹ nhàng thành công trong việc tạo ra bản phân thân thứ hai.

Chắc vì dùng hẳn cả bàn tay làm nguyên liệu nên phân thân thứ hai to lớn và rắn chắc hơn hẳn phân thân đầu tiên.

Thậm chí tôi còn có thể điều khiển tay chân nó cử động theo ý mình.

Và chính ngay lúc đó.

“Ơ…?”

Trời đất bỗng chốc quay cuồng.

Một cơn chóng mặt bủa vây như thể bị búa tạ giáng thẳng vào đầu, kéo theo đó là cảm giác vô lực cùng cực khi sức lực toàn thân bị rút cạn.

Phùuuu.

Nằm ngoài ý muốn của tôi, hai cái Totem Cát vừa vất vả nhào nặn ra cứ thế đổ sụp xuống một cách bất lực.

Đồng thời, cơ thể tôi cũng mềm nhũn ra.

Tôi chẳng thể nhúc nhích nổi dù chỉ là một ngón tay.

Cứ thế ngã gục xuống bãi cát trên sân vận động trường tiểu học.

“Gì, đây… Chết tiệt…”

Ý thức mờ dần đi một cách chóng vánh.

Tôi lịm đi lúc nào không hay.

...

“Em ơi, học sinh! Dậy đi em! Tỉnh lại đi!”

Tiếng ai đó vừa gọi vừa lay mạnh người khiến tôi phải gắng gượng mở mắt ra.

Tôi lau vệt nước bọt tứa ra bên khóe miệng rồi lồm cồm bò dậy.

“Ơ… Đây là…?”

Là sân vận động trường tiểu học.

Và trước mặt tôi, một người phụ nữ trạc tứ tuần đang cúi xuống nhìn tôi với vẻ mặt đầy lo âu.

Tấm thẻ giáo viên đeo lủng lẳng trên cổ cô ấy đập ngay vào mắt tôi.

“Mẹ kiếp.”

Vừa load xong tình hình, mặt tôi lập tức đỏ lựng lên như gấc.

“Em có sao không? Ngủ ở đây sao được. Cảm lạnh mất.”

Cô giáo đặt tay lên trán tôi rồi ân cần hỏi han.

“Nhìn không giống học sinh trường mình, em học lớp mấy rồi? Có chuyện gì xảy ra sao? Em đã liên lạc về nhà chưa?”

“Dạ, không ạ! Em, em chỉ là… đang đi dạo thôi ạ…”

Tôi lắp bắp biện đại một lý do vớ vẩn nào đó.

Xấu hổ đến mức chẳng dám ngẩng mặt lên nhìn ai.

Ngủ bờ ngủ bụi ngoài bãi cát cả đêm rồi bị cô giáo bắt quả tang.

Còn cái buổi sáng nào tồi tệ hơn thế này nữa không cơ chứ.

Không chịu nổi sự muối mặt này, tôi vội vàng đứng bật dậy rồi cắm đầu cắm cổ chuồn thẳng khỏi trường học.

Tiếng cô giáo gọi với theo từ đằng sau vang lên, nhưng tôi chẳng đào đâu ra can đảm để ngoái đầu lại nhìn.

...

“A, khó chịu quá đi…”

Về đến nhà và tắm rửa sạch sẽ xong xuôi, nhưng cái cảm giác bứt rứt đó vẫn không sao vơi đi được.

Thành công đã ở ngay trước mắt rồi mà.

Rốt cuộc thì tại sao mình lại ngất xỉu cơ chứ.

Để đi tìm lời giải đáp, tôi bật máy tính lên và truy cập vào Gallery Pháp Sư.

[Tiêu đề: Đang xài kỹ năng thì lăn đùng ra ngất, thế này là sao?]

Tác giả: ㅇㅇ(22E.222)

Nội dung: Vừa nặn được hai cái phân thân bằng Totem Cát xong tự dưng ngất lịm luôn.

Thế này là sao vậy? Bị lỗi à.

Bài vừa lên mâm là bình luận lập tức nổ ầm ầm.

Thế nhưng phản ứng của bọn họ lại đi chệch hoàn toàn so với những gì tôi dự tính.

ㄴ pkkajju: Phân thân? Dùng Totem Cát làm sao mà nặn ra được phân thân hả?

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Cậu nói xàm gì vậy. Cái đó chỉ là kỹ năng tạo ra một cái cọc gỗ để hút aggro thôi mà.

ㄴ Tủ Lạnh: Trong phần giải thích kỹ năng làm gì có chức năng đó. Cậu mô tả chi tiết lại xem nào.

Đọc phản hồi của bọn họ, tôi nghiêng đầu khó hiểu.

Có vẻ ai nấy đều mù tịt về chuyện này.

Tôi bèn từ tốn tường thuật lại quá trình mình đã thực hiện đêm qua.

ㄴ ㅇㅇ(333.333): Thì có cái vị Thần nội tại đó. Dùng cái đó phá hủy rồi cấu trúc lại cơ thể là làm được thôi mà? Mấy người chưa thử bao giờ à?

Bình luận của tôi vừa bay lên, cả đám trên Gallery vẫn tiếp tục hoang mang tột độ.

ㄴ Tủ Lạnh: …Vị Thần nội tại? Đó lại là cái quái gì nữa.

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Này, cậu có bị ảo giác thấy đường thẳng hay gì không đấy?

ㄴ pkkajju: Vẫn biết newbie là người kỳ lạ rồi, nhưng không ngờ lại đến mức này luôn đấy…

ㄴ Bọ hung: Ừm… Chẳng hiểu cậu đang nói gì luôn.

Thậm chí ngay cả Bọ hung, người đã chỉ cho tôi phương pháp này, có vẻ cũng đực mặt ra chẳng biết gì.

Bối rối cùng cực, tôi gõ phản hồi.

ㄴㄴ ㅇㅇ(444.444): Này, chính cậu là người đã dạy tôi trò đó mà. Sao bây giờ lại bảo không biết? Chẳng phải cậu cũng dùng cách này để thức tỉnh sao?

ㄴ Bọ hung: Đâu có, tôi chỉ bê nguyên si lời của một gã NPC gặp lúc đang leo tháp ra chép lại thôi. Cách thức thức tỉnh của tôi hoàn toàn khác cậu mà.

“Gì cơ?”

Tôi dán mắt vào màn hình rồi hét ầm lên.

“Ơ hay, thế cái thứ mình cũng mù tịt thì vác ra chép lại làm cái quái gì cơ chứ?”

ㄴ Tủ Lạnh: Thế rốt cuộc đi rêu rao cái bình luận đó làm gì? Đường đường là Hạng S mà rảnh thế à?

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Đã thấy sai sai rồi mà. Tôi cũng thử nhai chút đất rồi nhưng có thấy hiện tượng gì đâu.

ㄴㄴ ㅇㅇ(111.111): Rốt cuộc… cô ăn thử cái đó làm gì cơ chứ.

ㄴㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Double Class chứ sao. Ngầu mà.

ㄴ pkkajju: Bọ hung đúng là kẻ tồi tệ mà. Đi lừa gạt cả newbie luôn cơ đấy.

ㄴ Tủ Lạnh: Tóm lại là cậu ta thức tỉnh thật rồi, thế đâu gọi là lừa gạt được?

Dư luận trên Gallery trong chớp mắt đổi chiều, hùa nhau dồn ép Bọ hung.

Bọ hung cuống cuồng đánh trống lảng sang chuyện khác.

ㄴ Bọ hung: Dù sao thì tôi cũng hiểu lý do tại sao cậu ngất xỉu rồi. Cạn kiệt mana đấy.

ㄴ ㅇㅇ(555.555): Cạn kiệt mana á? Tôi á? Ma lực của tôi cao ngút ngàn thế này thì làm sao mà thiếu hụt được.

Dù chưa đi đo lường bao giờ, nhưng lần nào qua ải tôi cũng húp trọn Thưởng Toàn Bộ Chỉ Số.

Rồi còn cả cái điều kiện mở khóa Độ khó Đặc biệt lúc ban đầu nữa chứ.

Có so với người khác thì chỉ có cao hơn, chứ đời nào lại thấp hơn được.

ㄴ Tủ Lạnh: Không, Bọ hung nói đúng đấy. Cậu vẫn chưa nhận ra cái trò mình vừa làm nó vô lý đến mức nào đúng không?

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Cậu bảo là đã biến Totem Cát thành phân thân của mình rồi xài đúng không?

Thực ra có một kỹ năng Hạng Bạch Kim y hệt cái đó đấy.

ㄴ pkkajju: Nó nổi tiếng là hút mana như uống nước lã đó nha.

ㄴ Tủ Lạnh: Thế mà cậu lại xài cùng lúc những hai cái á? Lại còn trong cái bộ dạng cấp độ thấp lè tè mới lết qua Tầng 5? Tên điên này, không ngất xỉu thì mới là chuyện lạ đấy.

ㄴ Bọ hung: Việc dùng kỹ năng Hạng Vàng để mô phỏng lại kỹ năng cấp cao cũng đã là điều viển vông rồi…

Việc xài một cái mà vẫn nhởn nhơ không sao cũng phi lý nốt…

Cái chuyện này, thực sự không biết phải bắt bẻ từ đâu nữa luôn.

Nghe bọn họ giải thích một tràng, tôi mới ngộ ra mọi thứ.

Rằng tôi đã làm ra một trò ngu ngốc, liều lĩnh đến nhường nào.

ㄴ ㅇㅇ(666.666): Thế thì phải giải quyết vụ này thế nào?

ㄴ Bọ hung: Chỉ có duy nhất một cách thôi.

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Leo tháp đi, đồ cấp thấp.

ㄴ Tủ Lạnh: Mới thăng cấp được có một lần thôi mà. Cày thêm cấp độ đi.

ㄴ pkkajju: Đằng nào thì cũng sắp đến lúc thăng cấp rồi đó. Vì là Cực hạn nên sẽ nhanh hơn người khác… Chắc tầm Tầng 8 là thăng cấp thôi nhỉ?

Nghe lời bọn họ, tôi hạ quyết tâm.

Đúng rồi, leo tháp thôi.

Phải mạnh lên, rồi thử thách với Phân Thân Thuật thêm một lần nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!