ㄴ ㅇㅇ: Cơ mà cho 10 ma lực thì ngon cỡ nào vậy?
ㄴ Bọ hung: Cực kỳ. Chỉ số sẽ tăng ngẫu nhiên từ 1 đến 10 mỗi khi leo lên một tầng.
Chỉ số nào được tăng cũng là ngẫu nhiên luôn.
ㄴㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Tuy có cơ chế điều chỉnh theo class, nhưng mấy đứa xui xẻo thì sẽ biến thành kiểu Pháp sư hệ sức mạnh đấy.
ㄴ ㅇㅇ: À há, vậy thì đúng là ngon bá cháy rồi.
Đến lúc này, tôi mới hiểu rõ mọi chuyện.
Việc toàn bộ chỉ số đều tăng đồng đều quả là một phần thưởng khổng lồ.
Để có được 10 chỉ số ma lực, người ta phải vượt qua hai vòng quay nhân phẩm.
Thứ nhất là xác suất ma lực được chọn giữa vô vàn chỉ số khác.
Thứ hai là xác suất mức tăng chỉ số rơi đúng vào con số 10.
“Mà tầng nào cũng cho cái này á?”
Giờ thì tôi đã hiểu tại sao bọn Ranker lại sống chết vì cái top 1 đến vậy.
Nếu có phần thưởng cỡ này treo thưởng thì bí quyết giật top 1 bị liệt vào hàng bảo mật quốc gia cũng là chuyện hiển nhiên.
Tôi chuyển sang chủ đề tiếp theo.
Vấn đề cấp bách nhất với tôi lúc này. Chính là tiền.
[Tiêu đề: Đang cần bán ma thạch, có ai quen mối nào không?]
Tác giả: ㅇㅇ
Húp được phần thưởng nên ma thạch cũng được nhân đôi.
Nghe bảo muốn bán cái này thì phải qua môi giới à?
Có ai biết tay môi giới nào không?
ㄴ pkkajju: Ể? Cứ đem bán cho Hiệp hội là xong mà?
ㄴ ㅇㅇ: Tôi là hàng chưa đăng ký mà.
ㄴ Tủ Lạnh: À, đúng rồi nhỉ… Nhưng tôi chưa qua tay môi giới bao giờ nên cũng mù tịt.
Lúc này bọn họ mới nhận ra hoàn cảnh của tôi.
Cũng phải thôi, dăm ba cái hạng A, hạng S như họ đời nào phải tự vác xác đi bán ma thạch.
Chắc hiệp hội tự lo liệu hết hoặc có nhân viên chuyên trách bám theo phục vụ tận răng rồi.
Trông mong họ thấu hiểu nỗi khổ của một Thợ săn chưa đăng ký đúng là chuyện xa xỉ.
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Chắc chắn là chỉ còn cách tìm môi giới thôi.
Có mấy gã chuyên làm ăn với thợ săn chưa đăng ký đấy.
ㄴ Bọ hung: Cẩn thận đấy. Bọn đó quá nửa là lừa đảo. Tụi nó kiểu gì cũng dắt lưng một hai tên thợ săn làm bảo kê.
ㄴ pkkajju: Có thế thì cũng toàn lũ Hạng C, Hạng D vô dụng thôi. Gọi là thợ săn còn thấy phí lời.
Newbie vô địch của chúng ta dư sức thổi bay bọn chúng.
“Nguy hiểm sao….”
Đọc bình luận của Bọ hung, tôi bất giác quay lại nhìn vào gương.
Mái tóc đen dài, khuôn mặt non choẹt, đường nét cơ thể thanh mảnh.
Cùng với cái vóc dáng nhìn kiểu gì cũng chỉ như một học sinh trung học.
Bọ hung nói đúng.
Vác cái bộ dạng này đi gặp môi giới thì kiểu gì cũng thành miếng mồi ngon cho chúng xâu xé.
ㄴ Bọ hung: Lỡ có chuyện gì thì cứ bảo tôi. Tôi sẽ đứng ra giải quyết cho.
ㄴ pkkajju: Bọ hung bớt ra vẻ ngọt ngào phông bạt trước mặt newbie đi. Nhìn tởm muốn chết.
Tôi ghim lại lời của Bọ hung trong đầu.
Nhưng có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ phải nhờ vả đến sự giúp đỡ của cậu ta đâu.
Dù sao thì trước mắt tiền vẫn là thứ cấp bách nhất. Tôi đành bấm bụng mò vào Gallery Thợ Săn.
Gõ vài từ khóa như ‘Ma thạch’, ‘thu mua’, hàng tá bài viết liên quan lập tức tuôn ra như thác.
[(Uy tín/An toàn/Nhanh chóng) ◆Gold Rush◆ Thu mua Ma thạch/Đồ lặt vặt/Trang bị giá cao nhất.]
[@Thu_Mua_Ma_Thạch@ Phục vụ tận nơi 24/24 toàn khu vực Seoul/Gyeonggi. Telegram: @SSalDAPaM23]
Đa phần đều là mấy bài quảng cáo lộ liễu.
“Mod không làm việc à…. Sao rác quảng cáo ngập ngụa thế này?”
Tôi tặc lưỡi, lựa một bài thu mua trông có vẻ bình thường nhất rồi để lại bình luận.
ㄴ Bán Ma thạch.
ㄴㄴ Nhắn Tele @SSalDAPaM23
Phản hồi nhảy lên chỉ trong vòng một nốt nhạc.
Là một đường link Telegram.
Ứng dụng nhắn tin đã trở thành sào huyệt của những giao dịch bất hợp pháp, Telegram.
Vừa ẩn danh tuyệt đối lại còn có tính năng tự hủy tin nhắn, đúng là thiên đường cho mấy cái trò làm ăn mờ ám này.
Tôi nhấp vào link và gõ ý định muốn bán vào khung chat.
[Tôi liên hệ để bán Ma thạch.]
[Bao nhiêu?]
[400g.]
[400g? Xin lỗi chứ số lượng lắt nhắt thế bên tôi không nhận.]
[Bên tôi chỉ giao dịch tính bằng kg thôi.]
Lời từ chối dứt khoát không chút nể nang.
Tôi buông một tiếng chửi thề cộc lốc. Lắt nhắt á?
[Thế thì để tôi dọn thêm vài tầng nữa rồi quay lại vậy.]
Tôi phũ phàng đóng luôn cửa sổ Telegram.
Chung quy lại là vẫn phải tiếp tục cày cuốc trong Tháp.
Ngay ngày hôm sau, tôi bắt tay vào công cuộc cày tháp.
Đặt chân lên Tầng 3, lần này xuất hiện thêm những chủng loại mới như Goblin Ném Đá.
Nhưng có là gì thì cũng chỉ là Goblin.
Đối với kẻ sở hữu kỹ năng Hạng Vàng như tôi, bọn chúng chẳng mang chút tính uy hiếp nào.
“Vũng Lầy Cát.”
Vừa khai màn, tôi lập tức trải rộng một Vũng Lầy Cát khổng lồ, chặt đứt tay rồi ném vào trong.
Tranh thủ lúc lũ quái vật đang lún sâu và chới với trong vũng lầy, tôi nặn những viên đạn cát từ dưới đất và bắt đầu cuộc thảm sát.
Vài con Goblin Ném Đá cố gắng phản công từ xa, nhưng đang kẹt cứng trong đầm lầy thì ngắm nghía kiểu gì cho chuẩn được.
Những hòn đá lũ Goblin ném ra cứ thế xé gió bay vào hư vô một cách lãng nhách.
Vượt ải dễ như ăn kẹo.
[Chúc mừng bạn đã hoàn thành Tầng 3 Tháp (CỰC HẠN).]
[Thưởng hoàn thành lần đầu được áp dụng!]
[Thưởng hạng 1 được áp dụng!]
[Toàn bộ chỉ số +10]
[Ma thạch 400g]
Tầng 4 cũng chẳng có gì khác bọt.
Lần này có thêm cả đám Goblin Chiến Binh lăm lăm rìu với giáo.
Thậm chí vài tên còn khoác trên mình những bộ giáp rách nát.
Nhưng ở trong Vũng Lầy Cát thì cũng vô dụng hết.
Tôi ghim chuẩn xác từng viên đạn xuyên qua khe hở trên giáp của lũ quái vật đang hoảng loạn chạy đôn chạy đáo.
[Chúc mừng bạn đã hoàn thành Tầng 4 Tháp (CỰC HẠN).]
[Thưởng hoàn thành lần đầu được áp dụng!]
[Thưởng hạng 1 được áp dụng!]
[Toàn bộ chỉ số +10]
[Ma thạch 400g]
Tốn mất hai ngày để dọn dẹp đến Tầng 4, trong túi tôi lúc này đã nằm gọn đúng 1.2kg Ma thạch.
Nhiêu đây là đủ cân lượng rồi.
“Thấy bảo Tầng 5 là có Boss xuất hiện thì phải?”
Theo thông tin hóng hớt được trên Gallery, trấn thủ Tầng 5 là một con quái vật Boss mang tên Goblin Pháp Sư.
Dù là tôi thì cũng muốn chuẩn bị thật kỹ lưỡng cho trận đánh Boss đầu tay này.
Tạm thời tôi rời khỏi tháp và liên lạc lại với tay môi giới.
[Tôi gom đủ 1kg ma thạch rồi. Giờ mua được chưa?]
[1kg? Tốt. Hẹn gặp lúc 2 giờ chiều mai.]
Lịch giao dịch đã được chốt.
***
Cùng lúc đó, tại một hầm ngầm ở Lầu Năm Góc, bang Virginia, Mỹ.
Nơi tự hào có hệ thống an ninh tối tân nhất thế giới lại trở nên vô dụng trước một người đàn ông.
“Rốt cuộc các người đang làm cái quái gì vậy?!”
DemiGoD, Thợ săn Hạng S mạnh nhất hiện tại, đập bàn gầm lên giận dữ.
Cứ thế, danh sách những chiếc bàn bị gã đập nát trong ngày hôm nay lại được cộng thêm một.
Đám đặc vụ ngồi rụt cổ trước màn hình máy tính.
Với cái tính khí bạo chúa của gã, ai mà biết được thứ tiếp theo vỡ vụn có phải là sọ não của họ hay không.
“Cái top 1 của tao bị cướp mất mấy ngày liền rồi, thế mà bọn mày vẫn chưa tìm ra nó là đứa nào à?”
“X-Xin lỗi ngài. Đối phương đã cố tình xóa sạch dấu vết nên….”
“Bớt viện cớ đi! Ngay từ đầu cái tên này là sao? Đọc kiểu quái gì đây? Hai cái hình tròn? Định trêu tao đấy à?”
Một đặc vụ rụt rè lên tiếng.
“Hiện tại… chúng tôi đang tạm gọi hắn là ‘Double O’.”
“Double O?”
“Vâng. Rất có khả năng đó là một thợ săn người Nhật Bản.
Chúng tôi suy đoán hắn có thể là một kiếm sĩ nhị kiếm phái đang được chính phủ Nhật Bản bí mật bồi dưỡng….”
DemiGoD cười khẩy.
“Bọn Nhật Bản á? Không đời nào.
Lũ đó làm gì có gan làm ra mấy trò tày trời thế này.
Bọn chúng lúc nào mà chẳng là đám khỉ chỉ biết lẽo đẽo chạy theo bú liếm tao!”
“Nhưng mà….”
“Tìm ra hắn đi. Ngay lập tức! Bằng mọi giá phải moi ra chân tướng của cái thằng ‘Double O’ đó cho tao!
Nếu trước sáng mai mà không có báo cáo trình lên đây….
Tụi mày liệu hồn, tao sẽ quẳng sạch cả lũ ra giữa biển Thái Bình Dương đấy.
Mở to mắt ra mà làm việc đi. Lũ phế vật.”
Bỏ lại lời đe dọa sặc mùi sát khí, DemiGoD hùng hổ quay ngoắt lưng bước khỏi hầm ngầm.
‘Mình kém cỏi bị người ta bón hành gấp 3 lần điểm, đồ cái thứ tên lửa nước mà còn bày đặt sủa bậy với bọn này….’
Các nhân viên nuốt cục tức vào trong, lầm bầm chửi rủa trong bụng rồi lúi húi dọn dẹp đống bàn ghế và máy tính vỡ vụn.
***
Trước giờ G gặp gỡ tay môi giới, tôi đã dành thời gian thu thập thông tin một cách cẩn mật.
Dạo quanh Gallery Thợ Săn, thi thoảng lại thấy lác đác vài bài bóc phốt bị môi giới lừa đảo.
Trò mèo phổ biến nhất là ăn bớt cân nặng, hoặc vin vào cớ ma thạch có độ tinh khiết thấp để ép giá.
Nặng đô hơn thì dùng bạo lực cướp trắng trợn số ma thạch đó.
Thêm nữa, nhìn lại cái nhan sắc này mà xem.
Soi góc nào cũng ra một nhóc tỳ, hoặc cùng lắm là một học sinh trung học đi chạy vặt cho người lớn.
Bộ dạng chẳng có chút phong thái thợ săn nào.
Đến một tên môi giới ban đầu không có ý định giở trò, nhìn thấy tôi khéo cũng nảy sinh tà tâm.
Thế nên, tôi đã chuẩn bị mọi thứ đâu vào đấy.
Đề phòng bất trắc.
Địa điểm hẹn giao dịch là một khu chung cư vắng vẻ.
Vừa bắn tin nhắn qua Telegram, đối phương đã rep lại ngay tắp lự.
[Tôi sắp đến nơi rồi.]
[Lên phòng 1302 nhé.]
Tôi bấm chuông căn phòng tay môi giới chỉ định.
Két
Một lát sau, cánh cửa sắt hé mở, ló ra một gã đàn ông với khuôn mặt bặm trợn.
Bờ vai thô kệch, hình xăm chằng chịt phủ kín cánh tay.
Nhìn kiểu gì cũng chẳng giống người lương thiện.
Vừa nhìn thấy tôi, mặt gã đàn ông đờ ra kinh ngạc.
“Gì đây, nhóc con ở đâu chui ra thế này?”
Gã không thèm che giấu sự bối rối.
Bộ não của gã lúc này chắc đang vận công xử lý thông tin loạn xì ngầu.
Hẳn là gã đang hoang mang lắm.
Thợ săn chưa đăng ký đến bán ma thạch lại là một nhóc học sinh trung học.
Gã bắt đầu lấy tư duy logic thông thường ra để tự huyễn hoặc bản thân.
“Ai sai mày đến đây? Bố mày là Thợ săn à?”
Gã vừa hỏi vừa cố ý trưng ra vẻ mặt đe dọa để dọa nạt tôi.
Nhưng tôi có phải học sinh trung học thật đâu, mắc mớ gì phải sợ hãi trước mấy trò dọa nạt rẻ tiền này.
Tôi cố tình đứng nghiêng người, hai tay đút túi quần ngông nghênh đáp lời.
Áp đảo đối phương ngay từ đầu là trên hết.
Không thể để gã xem thường tôi chỉ vì cái mác trẻ con trong lần đầu chạm trán được.
“Mới gặp lần đầu mà ăn nói với khách hàng xấc xược thế hả?”
“…Hả?”
“Tao là Thợ săn đấy. Mẹ kiếp, thế nào, có vấn đề gì à?”
Thấy tôi văng tục và xưng hô trống không, tay môi giới nghẹn họng một lúc.
Rồi gã bật cười khan.
“Hờ hờ hờ. Đời đúng là chuyện quái gì cũng có thể xảy ra.”
“Tóm lại là, có mua hay không?”
“Đếch biết mày tiêm nhiễm ba cái thứ vớ vẩn ở đâu, nhưng mày có gồng đến mấy tao cũng chẳng thấy sợ đâu, bớt diễn đi ranh con.”
Gì cơ? Cái thái độ coi tôi như trẻ trâu này là sao?
Hay là quét sạch cả đám đi cho rồi nhỉ? Tôi dư sức băm vằm gã ra bã khiến gã chẳng kịp há mồm kêu than cơ mà.
Đúng lúc tôi định cho gã nếm mùi lợi hại.
Gã ra chiều nghĩ ngợi một chốc, rồi lùi sang một bên nhường đường và nói.
“…Tạm thời cứ vào trong đi.”
Lạch cạch
Vừa bước vào trong, tiếng khóa cửa điện tử chốt lại từ phía sau vang lên nghe rợn cả người.
Tay môi giới hất cằm ra hiệu cho tôi ngồi xuống sofa rồi gọi điện cho ai đó.
“Ừ, tao đây. Rồi…. Không, chỉ là một đứa nhóc thôi. Ừ. Một đứa nhóc điên khùng. …Xung quanh thế nào? Sạch sẽ chứ gì? Biết rồi.”
Nghe bập bõm vài câu hội thoại lọt ra ngoài, có vẻ gã đang cho người kiểm tra xem xung quanh khu chung cư này có đồng bọn của tôi hay cảnh sát mai phục không.
Xem ra gã nghi ngờ đây là một cái bẫy.
Nhưng moi đâu ra đồng bọn bây giờ.
Sau khi xác nhận đi xác nhận lại, tay môi giới thở phào nhẹ nhõm rồi cúp máy.
Và trong lúc đó, tôi cũng âm thầm chuẩn bị một thứ.
‘Vũng Lầy Cát.’
Bàn tay trái của tôi hóa thành cát và chảy tuôn ra.
Tôi lén tạo một hố cát nhỏ giấu dưới lớp thảm, lặng lẽ chờ đợi thời cơ.
3 Bình luận